(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI

Thay đổi trang: << < ..31323334353637383940.. > >> | Trang 31 của 42 trang, bài viết từ 451 đến 465 trên tổng số 627 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhatho_PhamNgocThai

  • Số bài : 913
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
  • Trạng thái: offline
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 08.11.2008 11:17:55 (permalink)
Bài thơ 452:


             KIẾP THI NHÂN

Ngồi trong phố mà như giữa đồng hoang
Những trò đời gõ xung quanh loạn nhịp
Gió đìu hiu cõi lòng hơi u tịch

Hội Nhà văn cũng chỉ ga-la cười...

Nhà thơ, nhà văn giờ tác phẩm thường
                        nhưng khá giỏi buôn đời
Ta lại thả hồn ta vào cõi mộng
Để ru lòng những phút giây xao động
Chốn đời nay anh chán nửa phần rồi!

Mơ bóng tình nhân trên thảm biếc sao rơi
Đêm nay nhớ và bao đêm nữa
Mặt trời mọc hay vầng trăng sáng tỏ
Tháng ngày trôi... cứ thế, em ơi!

Hồn hoá mây bay du ngoạn khắp bầu trời
Tim hoá sóng reo bên hồ gió

Người vừa có lại vừa như không có
Chốn đời thường anh sống kiếp thi nhân!...
 
                                   2005


<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2012 12:38:45 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
 
    Nhatho_PhamNgocThai

    • Số bài : 913
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 04.08.2006
    • Trạng thái: offline
    RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 17.11.2008 23:41:12 (permalink)
    Bài thơ 453:


          TRONG CÁNH RỪNG RẬM CỦA EM

    Cánh rừng rậm um tùm che kín nguyệt
    Muốn vào rừng phải vén cỏ dại lên
    Trong nguyệt ấy một hang sâu thăm thẳm
    Tuy hoang xơ mà rất êm đềm...

    Tình là tiếng chim ca, ánh trăng xa vô tận
    Là mùa hoa vào độ xuân sang
    Gắn bó đất trời: anh và em giao hợp
    Giây phút rồi... em sẽ có mang...

     
    Khoảnh khắc ấy, em ơi! Như chớp giật
    Như có sóng biển gào xé bờ cát tả tơi
    Trái tim sướng rụng rời và nguyệt em tan tác
    Đôi mắt em mơ để nhớ suốt đời...
     
                                      2005
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2012 13:09:47 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
    Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
    Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
     
      Nhatho_PhamNgocThai

      • Số bài : 913
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 04.08.2006
      • Trạng thái: offline
      RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 29.11.2008 23:28:50 (permalink)
      Bài 454:


                      NÀNG VÀ EM

      Nũng nịu trái thơm trên vòm ngực trẻ
      Khuôn mặt xinh như vầng trăng
      Xưa kia là nàng, nay là em.
       
      Tấm thân trắng nõn nà mát rượi
      Anh vẫn thích cái miền nóng hổi
      Của em giống của nàng quá đỗi.
       
      Vẫn nhớ buổi khai hoang nàng chỗ ấy
      Em hiện đại hơn làm anh bối rối
      Nhưng cũng uốn cầu vồng như nàng đã yêu anh!
       
                                          2005


      <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2012 13:18:43 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
      Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
      Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
       
        Nhatho_PhamNgocThai

        • Số bài : 913
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 04.08.2006
        • Trạng thái: offline
        RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 06.12.2008 10:32:41 (permalink)
        Bài thơ 455:

                     NÀNG THƯỜNG CƯỜI VỚI TÔI
                    
        Nàng thường cười với tôi dưới vầng trăng sáng
        Mắt đong sóng sánh cả mùa xuân
        Ôi, khoé mắt nghiêng một trời biển sóng
        Xoa êm ái trái tim, dịt lại vết thương.

         
        Bờ bãi con người...
        Em mang sự sống hồi sinh
        Mỗi nét trên em, mỗi bộ phận trong em
        Đều chứa chất hoa thơm, nhuỵ ngọt
        Em hiền hậu, dịu dàng và tha thiết
        Làn mấy bay, gió réo rắt xa gần.
         
        Tình qua rồi! Trống cả không gian
        Hồn vất vưởng lạc trong chiều gió
        Nghĩ đến em trái tim anh vỡ!

        Hàng cây ru thầm nhắc về em...
         
                                        2006




        <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2012 13:29:15 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
        Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
        Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
         
          Nhatho_PhamNgocThai

          • Số bài : 913
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 04.08.2006
          • Trạng thái: offline
          RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 09.12.2008 23:30:56 (permalink)
          Bài thơ 456:


                          TRIẾT LÝ THỐI VÀ THƠM

          Ta muốn bật một cung đàn quên lãng
          Như bông hoa thơm cứ nở đầy hương
          Như trai gái bên bờ tha thiết yêu đương
          Theo năm tháng trôi vào vô tận...

          Hưởng chút vị buồn: nâng ly uống cạn!
          "Khối tình đời" có đắng, ngọt, chua cay...
          Có hạnh phúc đam mê và khổ tận cam lai
          Như trời đất có cả thiên đường cùng âm phủ.

          Lặng lẽ nhấm vị buồn ngon đáo để
          Nếu chỉ toàn vui chắc gì cuộc sống đã nên thơ!
          Như tình yêu có hoà hợp lẫn chia ly
          Đêm nay buồn, mai rồi sẽ hết.

          Hàng cây kia vẫn rì rào tha thiết

          Sống trên đời này vừa thối lại vừa thơm...
          Chủ nghĩa Mark suy vong, chắc 
          chủ nghĩa Tư bản hơn?
          Ít nhiều thằng nào cũng có cả thơm lẫn thối!

          Ta cũng vậy: buồn không thể nào tả nổi!
          Bởi khát vọng quá nhiều,
          Nhưng sống đời thường chẳng phải cũng vô vị lắm sao?
          Thôi! Đường ta đi do thượng đế đã trao,
          Còn định mệnh: Chắc là sổ nam tào đã chép.

          Ta viết câu thơ buồn mà trong lòng da diết,
          Nhưng cũng xin đừng nên buồn mãi, người ơi !?

           
                                                  6-12-2008


          <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2012 13:45:02 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
          Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
          Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
           
            Ghosttt_01

            • Số bài : 47
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 24.07.2007
            • Trạng thái: offline
            RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 13.12.2008 10:53:24 (permalink)
                  

                     Bài này tôi viết nhầm trang - Xin xem bên " Một huyền thoại thi ca "!...
                
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 13.12.2008 11:07:04 bởi Ghosttt_01 >
            Hồn ma lạnh lẽo
             
              Nhatho_PhamNgocThai

              • Số bài : 913
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 04.08.2006
              • Trạng thái: offline
              RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 17.12.2008 11:14:18 (permalink)
              Bài thơ 457:


                        NGẪU CẢNH TÀO LAO

              Em mặc chiếc váy ngắn không thể cộc hơn
              Cây lá ngả nghiêng, mây trên trời bối rối
              Cuộc sống lại đẹp lên! Thành phố càng thêm mới!
              Ai bảo: thiếu nữ mặc hở hang là thiếu văn minh?

              Xem ra: Những triết lý đạo đức thông thường
                                                 khó đứng vững được với thời gian?
              Những ông nói mạnh mồm thường chỉ là nói dối
              Bởi ông nào mà chả thích của đàn bà, con gái
              Họ càng để ra, các tướng càng hám lao vào.

              Rồi đây thiên hạ chỉ thích đọc những loại thơ viết tào lao
              Gắn tý triết lý sâu xa nó sẽ thành bất tử!
              Cũng như cô gái trẻ biết cách khoe sự nõn nà thân thể
              Thêm tâm hồn sáng trong sẽ được lắm người yêu!

              Ôi, chiều nay sao gọi là chiều
              Thiếu nữ mặc váy cộc qua 

                                   trăm con mắt đổ dồn không biết mỏi
              Họ muốn nhìn hé vào trong tìm cái gì đang động đậy?
              Con bướm bay, con bướm sắp bay ra...

               
                                                  12/2008

              <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2012 22:10:29 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
              Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
              Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
               
                Nhatho_PhamNgocThai

                • Số bài : 913
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 04.08.2006
                • Trạng thái: offline
                RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 25.12.2008 10:38:00 (permalink)
                Bài thơ 458:
                 
                          TÌNH YÊU VÀ SỰ SỐNG TRƯỜNG TỒN


                Tiếng lá rơi theo làn gió bay
                Thế giới bọc em vào mênh mông
                "Giống" của em là trục quay vũ trụ
                Hạt nhân của tên lửa tầm xa chốn bụi trần.

                Hàng cây phố reo qua ta đêm nay
                Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết
                Em ở đâu? Hoa nở hay bụi cát?
                Có nhớ khi cởi trần đắm đuối yêu anh!

                 
                Hiu hắt buồn gió thổi miên man
                Trong sự sống trường tồn và bụi cát
                Tình yêu em cưu mang cả thế giới khỏi cơn dãy chết
                Thơ anh lãng đãng bay vô vi ngoài vũ trụ...

                                                     2005

                <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2012 22:32:33 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                 
                  Nhatho_PhamNgocThai

                  • Số bài : 913
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 04.08.2006
                  • Trạng thái: offline
                  RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 31.12.2008 11:45:52 (permalink)
                  Bài thơ 459:


                         VIẾT TRONG ĐÊM NOEL

                  Trái tim anh mưa tạnh, sóng lặng rồi
                  Dẫu nhớ nhung lòng chỉ hơi man mác
                  Em ngủ bên chồng chắc cũng đã yên bề ngon giấc
                  Tình chúng mình chấm hết, thế là xong.

                  Những đêm yêu thành cổ tích, phải không em?
                  Ôi cái thời không chiếu, không màn bên trăng gió
                  Đời thiếu nữ em trôi hoá câu vọng cổ
                  Anh cũng chỉ ru anh trong bóng nhạt khuya về.

                  Nhớ ngày nào anh vẫn đón em đi
                  Tối phố, trời sao... tình yêu tuổi trẻ
                  Ta trút cho nhau cả trời lẫn bể
                  Năm tháng qua, tất cả ngỡ chiêm bao....

                  Đêm Noel đó em! Trai gái vẫn rủ nhau
                  Chỉ có hai ta hai trời cách biệt!


                                         Đêm Noel 2008
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.01.2012 00:45:34 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                  Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                  Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                   
                    Nhatho_PhamNgocThai

                    • Số bài : 913
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 04.08.2006
                    • Trạng thái: offline
                    RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 11.01.2009 12:23:25 (permalink)
                    Bài thơ 460:


                            TIẾNG HÁT CỦA NGƯỜI THỤC NỮ

                    Em thao thiết suốt mùa giá buốt
                    Xuân về rồi, nhưng không có anh!
                    Hoa đào nở hắt hiu trên thềm vắng
                    Vài cánh rơi lẳng lặng đến se lòng.

                    Năm tháng đi qua đời em vào bụi cát
                    Tình hư vô... anh có xót không?
                    Nhìn con én bay giữa trời hiu quạnh
                    Con chim lạc đàn phải chăng cũng là em.



                    Ôi, những đêm xưa bên hồ em vẫn hát
                    Khúc hát say người thiếu nữ đang yêu!
                    Anh âu yếm nhìn em và vuốt tóc
                    Nụ hôn tình ấm cả đêm thâu.

                    Tình ly tan em về nơi biển cả
                    Sóng đánh, bão vùi...đâu bằng sóng lòng em!
                    Em vẫn chờ và mong ngày anh lại đến
                    Cứ mịt mù sương gió những đêm đêm.

                    Trái tim vỡ tan rồi, anh ơi! Không lành được
                    Em hoá đá lúc nào... nhưng để đợi chờ ai!
                    Giọt nước mắt chảy tràn đời bọt bể
                    Có làm anh chạnh lòng
                                nhớ đến người con gái thuở ban mai?


                                                         Xuân 2009

                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2012 22:44:18 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                    Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                    Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                     
                      Nhatho_PhamNgocThai

                      • Số bài : 913
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 04.08.2006
                      • Trạng thái: offline
                      RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 16.01.2009 23:50:33 (permalink)
                      Bài thơ 461:


                              MONG GẶP LẠI VẦNG TRĂNG

                      Anh đã gặp vầng trăng đêm hoang vắng
                      Cháy bỏng trái tim, hồn say đắm
                      Ôm em vào lòng tha thiết môi hôn
                      Cuộc lãng mạn tình nhớ mãi không quên.

                      Anh - Cây thông hao gầy lặng lẽ
                      Em - Bông hoa hương sắc trời mỹ lệ,
                      Tình đôi ta làm bão tố cuộc đời
                      Ôi, tấm thân em cả vũ trụ tuyệt vời!

                       
                      Những âm thanh buông hoà trong khúc nhạc
                      Đời người, em ơi! Như chiếc lá mỏng manh
                      Ta đi giữa trần gian bụi cát
                      Phút gặp nhau lòng quyến luyến yêu thương.

                      Thơ anh rỏ đôi dòng lệ xót
                      Người đàn bà hồn hậu gợi khêu
                      Nghe tiếng gió reo quanh tha thiết
                      Mong gặp lại vầng trăng thân yêu!
                       
                                                       
                      2005

                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.01.2012 21:23:32 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                      Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                      Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                       
                        Nhatho_PhamNgocThai

                        • Số bài : 913
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 04.08.2006
                        • Trạng thái: offline
                        RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 25.01.2009 11:37:51 (permalink)
                        Bài thơ 462:


                                VĨNH BIỆT CUỘC TÌNH

                        Thôi! Vĩnh biệt cuộc tình êm ả
                        Khúc nhạc đời chan chứa tuổi thanh xuân
                        Bên hồ liễu những đêm trăng sáng tỏ

                        Đã lùi vào trong gió bụi trần gian.


                        Anh trở về như Napônêông đi tù ngoài hoang đảo
                        Ông giành thời gian viết những trang hồi ký
                                                              thuở tung hoành...
                        Anh lấy tình xưa xây giấc thi nhân
                        Lòng tiếc nuối tình sao ngắn ngủi.

                        Nhưng chẳng lẽ đời không em lại trở thành vô nghĩa?
                        Bao trai gái quanh mình vẫn tha thiết yêu đương
                        Anh cứ bước lang thang hiu hắt bóng
                        Tình qua rồi, mãi mãi xa trông...

                        Em an phận bên người chồng quên lãng
                        Còn đâu những tháng ngày... 
                                                     dẫu ta chửa hôn nhân?
                        Thơ xót đắng bởi tình xưa như rượu ngọt
                        Nhớ những đêm khuya nào
                                                     anh vẫn cởi áo quần em...
                         
                                                                 
                        2006


                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.01.2012 21:42:26 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                        Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                        Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                         
                          Nhatho_PhamNgocThai

                          • Số bài : 913
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 04.08.2006
                          • Trạng thái: offline
                          RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 27.01.2009 11:16:33 (permalink)
                          Bài thơ 463:


                                       NGHE GIÓ HEO MAY

                          Gió heo may bóng em về đêm mát
                          Khúc thơ tình dìu dặt quê hương
                          Mây rụng xuống buông rèm trên sóng biếc
                          Bên hồ trầm mặc tiếng chùa chuông...

                          Hồn du khách anh chơi vơi theo gió
                          Mộng tình xưa tha thiết yêu thương
                          Đã bao đêm cùng em ân ái
                          Dựng cả một thánh đường quanh anh.

                          Mới chợt hiểu: tình gái trai chỉ một thời khắc vút!

                          Trôi qua rồi, tất cả đã chia phôi
                          Gió heo may cứ bay về da diết
                          Người thiếu nữ năm nào có còn nhớ, em ơi!

                           
                                                                  9/2005
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.01.2012 21:55:05 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                          Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                          Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                           
                            Nhatho_PhamNgocThai

                            • Số bài : 913
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 04.08.2006
                            • Trạng thái: offline
                            RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 04.02.2009 00:03:08 (permalink)
                            Bài thơ 464:


                                   TRÊN
                            SÂN KHẤU CUỘC ĐỜI
                                              
                            Ta chào xuân trên cái sân khấu cuộc đời
                            Bao năm
                            mây mù che khuất
                            Nay dòng thơ ta đã bay đi tràn khắp
                            Như đàn én bay, hoa nở trời xa...

                            Cõi dân gian muôn năm hơn mọi đế vương kia!
                            Chính trị cường quyền chỉ là tạp dịch
                            Hồn thơ ta trên trời cao non nước
                            Lưu truyền vọng tới thiên thu.

                            Ta từng nổi trôi nỗi dâu bể phù du
                            Lăn lộn chốn nhân quần, mộng mơ đời gió bụi
                            Trái tim ta đoá hồng trong bóng tối
                            Đêm ngày thơm toả hương say.

                            Ôi! Cái sân khấu cuộc đời, bức màn chót rồi đây!
                            Những phông cảnh diễn qua giờ trôi vào quá khứ
                            Thời thế ư? Ta dẫm đạp lên thời thế!
                            Đón xuân về vui giữa nhân dân...

                                            Mồng 3 tết năm Kỷ Sửu

                                                (tức 28/1/2009)
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.01.2012 21:30:04 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                            Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                            Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                             
                              Nhatho_PhamNgocThai

                              • Số bài : 913
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 04.08.2006
                              • Trạng thái: offline
                              RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 08.02.2009 12:22:21 (permalink)
                              Bài thơ 465:

                                        
                              NHỚ MÃI BÓNG EM

                              Cứ nhớ mãi bóng em trong ký ức
                              Những đêm hồ tha thiết trăng sao
                              Hỡi con gió cũng đừng than vãn nữa
                              Bụi cát rồi! Ôm giấc mộng tiêu dao...

                              Đó là quãng thời gian đẹp nhất!

                              Trái tim ta đau, hồn hoang mạc lang thang
                              Ôi, quá khứ quí hơn vàng bạc
                              Tuổi trẻ qua rồi, tình cũng ly tan!
                               
                                                              12/2008

                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.01.2012 21:44:52 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                              Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                              Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                               
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: << < ..31323334353637383940.. > >> | Trang 31 của 42 trang, bài viết từ 451 đến 465 trên tổng số 627 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9