(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI

Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 10 của 21 trang, bài viết từ 271 đến 300 trên tổng số 628 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 25.05.2007 12:36:58
 


Bài thơ 274:


               DU THUYỀN SÔNG CÔNG NÚI CỐC

Anh đã gặp em trên Hồ Núi Cốc
Huyền thoại xa xưa sống lại bây giờ
Mây nước mênh mang non trùng trùng tiếp
Quanh quất bên bờ sim tím hoa mua

Sương sớm long lanh mặt trời toả sáng
Mắt ta soi bóng hồn ta lâng lâng
Ta gọi xa vời: Nàng Công! Chàng Cốc!
Mối tình tha thiết người vào trong mơ.

Thuyền ai cất vó cá có nhiều không?
Những chú trâu đen êm đềm ăn cỏ
Cả cánh chim trời dập dờn trong gió
Thiên nhiên đẹp quá ta quên đời thường...

             
                   Hồ Núi Cốc * 1997 
                  
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.05.2011 12:32:23 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 26.05.2007 11:45:50
 


Bài thơ 275:


            BIỂN XÔ BỜ CÁT


Tình tan vỡ đất trời hoa không nở
Vết thương lòng còn đau mãi, em ơi!
Càng đau xót tình lại càng tha thiết
Để cuộc đời anh sống giữa chơi vơi...

Em trôi dạt nơi nào cuộc sống?
Lòng biển trong hay ánh mắt em trong
Người con gái đã hoá hồn biển cả
Anh cũng đóng đinh trên cây thánh giá cuộc đời anh!

Nghe thấy không em hàng cây thông vẫn hát

trong màu thăm thẳm biếc trời thu
Và có lúc biển rầm rì tâm sự
Bên bờ sóng lặng gió vi vu
 
Nhớ bóng em cái nhìn như oán trách
Cứ mỗi lần biển xô cát tan tành...

                                    1/1995
            
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.05.2011 12:48:21 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 27.05.2007 12:41:26
 


Bài thơ 276:


          GỬI MỘT BÔNG HOA NÚI

Em thơm mát của một loài hoa núi
Cho anh hương ở mãi những làn mây
Chút thơ lòng tình anh hoá chơi vơi

Niềm vui sướng cũng mênh mang tựa bể.


Ta hư, thực... đời sau còn vọng kể
Khúc tâm tình người ru mãi thơ ta
Giống hàng thông trong biển gió vi vu
Đấy, cuộc sống đời thi nhân em ạ!
 
Ta là kẻ hưởng hoa bằng hương bóng
Trái tim tình anh đã viết về em,
Hồn thơ chan chứa mộng vòng quanh
Lòng vừa cưới lại vừa đeo khăn tang cưới!

                                      6/1996 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.05.2011 12:42:08 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 28.05.2007 12:48:15
 


Bài thơ 277:


                 
             QUÊN NĂM THÁNG

Đã ít sợi trên đầu điểm trắng
Lòng hững hờ chẳng đoái màng chi...
Ta đã xa nhau còn đâu nghĩa lý
Cứ dối mình quên tháng năm đi.

Dáng vóc xinh xinh mắt nhìn như thu biếc
Em hồn nhiên cũng thể cánh hoa thơm,
Lúc ấy chúng mình quá yêu nhau em nhỉ?
Cái giọng nói em hiền như tiếng gió bay hương...

                    
                   9/1994 
              
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.05.2011 12:56:29 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 29.05.2007 12:27:48
 


Bài thơ 278:


          TRỞ VỀ NGÔI NHÀ CỦA MÌNH

Trở về khi trời chưa kịp nhóm ngọn lửa chiều
Thành phố vẫn bon chen tấp nập
Có anh bạn nhà thơ lẩn quẩn giữa thơ và tiền bạc
Nửa ham danh tài nửa lại mộng giàu sang?

Mình trở về chui vào chiếc chăn bông
Đánh một giấc đẫy đà tỉnh táo
Chiều ra ngắm nước hồ Tây xanh lẻo
Thấy trong đầu cả thế giới vần xoay.

Ta trở về với hai đứa con trai
Cái tổ ấm yêu thương bé nhỏ
Bữa cơm tối thịt, đậu rán vàng tươi
Đêm quay ngược mặt trời vào trong cửa

Bằng những dòng thi ca khuấy nước, đảo giời...

             
                        Mùa đông 1995 
                 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.05.2011 13:09:49 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 31.05.2007 12:00:58
 


Bài thơ 279:


                  UỐNG CẠN TÌNH EM


Đời người quanh quẩn chuyện áo cơm
Bao nhiêu vạ vật cứ triền miên
Bể sống tạ tàn trong cửa khổ
Ái ân là cõi của thiên đường!

Ta mãi yêu nhau suốt kiếp này
Vui cùng mộng ước tháng năm say
Hồn anh là cả trời mây gió
Uống cạn tình em để ngất ngây...

       
                      8/2/2003 
          
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.05.2011 13:17:01 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 01.06.2007 11:59:26
 


Bài thơ 280:


           TÌNH ÂM THẦM SỐNG


Xơ xác bóng mây trôi phiền muộn
Trên căn nhà gác của anh
Em đã xa dần phai mái tóc
Anh hướng nhìn về Hòn Chồng - Hòn Vợ biển khơi xanh.

Kỷ niệm tình yêu em đã tặng!
Gió mưa cát bụi chẳng phai nhoà
Những giây phút chạnh lòng anh tưởng niệm
Tình âm thầm sống mãi tháng năm qua...

                   
                12/1996 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.12.2011 12:50:16 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 02.06.2007 12:04:15
 


Bài thơ 281:


                CÁNH LÁ
                        . Tặng nhà thơ Chử Văn Long (*)
              

Có cánh lá bay mềm qua các phố
Chẳng làm đau ngọn cỏ nào đâu
Tháng năm trôi sắc tố đã ngả màu
Xoã mái bạc soi xuống dòng vô định...

Trên mộ mẹ nghiêng mình đưa hương tím
Giọt châu hoà sương nội để làm thơ
Bướm vàng bay dạt kiếp ngẩn ngơ
Lá tre ngõ rơi dọc bờ bụi đỏ

Con người đó có khác gì cánh lá
Sống đã lành như thực, thoảng như hư
Cả chiếc hôn kia hẳn cũng dại khờ
Ngày xuống đất chắc còn mơ về cõi sống!

Mai bạn khuất...
Ta sẽ đặt lên mộ phần một bông mai trắng
Chút lệ đời hoà cảm khách thi chương
Sống vừa đau mà lòng vẫn thản nhiên
Trải manh chiếu xin cùng nằm nơi hẻo vắng...


                                               1996
           

(*) Nhà thơ Chử Văn Long sống ở vùng ven đô - Ngày ngày đạp xe 20 cây số
     ra làm việc tại toà báo Người Hà Nội, chiều tối lại đạp xe về nhà.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2011 13:19:13 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 04.06.2007 15:58:06
 


Bài thơ 282:


             NGỒI ĐÊM TRĂNG

Ngồi đêm trăng anh trông em
Trời xanh thăm thẳm bóng mơ màng
Ánh mắt mùa thu trong tận đáy
Hàng mi em khép khẽ nằm im.

Thời gian hoá gò đồi mồ mả
Ngồi đêm trăng anh dần dần hoá đá
Hướng về phía người con gái có đôi mắt xa xôi...

                    
                   1991
                  
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.11.2011 13:03:15 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 05.06.2007 12:27:25
 


Bài thơ 283:


           TÌNH XƯA CHÁY LẠI
                  

Trái tim là chuyến tốc hành đi ngược
Đưa anh vào thưở đã rất xa xăm
Để sống lại với em mối tình thơm mát
Bóng em về đảo lại cả thời gian!

Chiều đã xế không còn nắng đỏ
Sương hơi lan gió thoảng nhẹ nhàng
Chân anh bước hàng cây xưa tình tự
Bồn chồn rạo rực tâm hồn

Trời vẫn đang hè ve đi đâu nhỉ?
Chỉ tiếng thơ anh cứ xáo xác kêu hoài...
Xin nhặt lại những bông hoa phượng vĩ
Hình trái tim em năm tháng qua rồi!

Anh nghe gió một thời thơ cũ
Thưở chúng ta như đôi chim nhảy trên cành
Vi vút thổi con đường heo hút lá
Của tình em đang cháy lại nắm tro tàn...

                 
                  7/1995 
          
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2011 01:21:20 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 07.06.2007 12:21:50
 


Bài thơ 284:
 
 
               CHIỀU SƯƠNG KHÓI

Tiếng chuông chùa buông thủng thẳng giữa trời
Nghe tẻ nhạt hư hao chiều thu lạnh

Anh ngồi viết những dòng thơ mặc cảm
Cuộc đời nhoà nhoạt khói sương

Em có nghe cánh lá vẫn ru êm:
Ta tồn tại hay là không tồn tại?
Tiếng ngọt ngào mối tình xưa vọng lại
Nhớ những phút chung tình

              anh đã vén nguyệt để vào em...

                              20/8/2005 

<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2011 12:56:16 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 09.06.2007 12:11:06
 


Bài thơ 285:


                    LY TAN  
 
Mái tóc thời gian anh đã bạc
Nghe hàng cây xao xác ly tan...
Đời mưa gió, tình quàng khăn xô trắng
Lòng càng buồn khi đã không em!

 
Tuổi trẻ đời anh chiến tranh và mất mát
Cửa nhà đổ hoang, tình vỡ ngả nghiêng
Nơi bờ bãi trôi dần vào bụi cát
Đến khi xuống mồ chắc cũng sẽ được bình yên?
 
                               1995
       
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2011 11:30:59 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 10.06.2007 13:05:41
 


Bài thơ 286:


               CÁI THỜI BUỔI... PHƯỜNG THƠ PHÚ
        VĂN CHƯƠNG GIAN MANH CỦA HỘI NHÀ VĂN
 

                   - Cảm tác sau khi gặp một bạn thơ ngang đường với 
                       vài ba câu chuyện vu vơ về làng thơ văn hôm nay...

                                                     
Nghe tĩnh lặng một khoảng không nhạt lạnh
Đời đi - về ảm đạm tựa thây ma
Anh bạn nhà thơ gặp tôi chiều nắng xế
Buông vài ba câu chuyện rồi đi...

Đời chỉ thế có gì vui hả bạn,
Chuyện văn chương: Thôi, kể làm gì?
Bọn làm thơ chúng ta đồng nghĩa với phường gian manh cả,
Còn lũ làm văn - Thây kệ, cho chó nó nhai đi!...

ĐĐB (1)... là đứa rất điển hình của những đứa làm thơ
                                              gian manh ta đấy!
Đã gian manh thì chết cũng rứa thôi
Gian manh giữa đời, gian manh thơ,
                 gian manh cả khi ăn, giấc ngủ,
Dẫu lúc sống mồ côi hay khi đã phải cùng với mẹ dưới mồ.

Thằng làm văn Nguyễn Huy Thiệp có nói quá đi,
                                    đừng nên trách nó
Bởi chính nó cũng gian manh "vô học" thôi mà (2)
Đến Hữu Thỉnh hay Phạm Tiến Duật có hơn gì đâu cơ chứ...
(3)
Ta yêu đời ư?
Thì gian manh mới có thể yêu mà!

Ta nói đời buồn: buồn trong văn chương, buồn trong cuộc sống
Thơ phú đời nay như hát xẩm í-a...
Cả kẻ đọc cũng ba lăng nhăng trống rỗng
Hội Đồng Thơ toàn những đứa đẻ non mà.

Cuộc sống xô bồ gian manh như chấu
Đất nước lắm tà ma, ra ngõ vấp lọc lừa...
Muốn sống cho yên ư?
Hoạ khi cắt tóc vào chùa mà nương náu
Chưa chắc đâu? Gặp phải thằng bán tơ (4)
Sư cũng bị vạ phạt, nam mô!

Ôi! Cái thời nay như thời nảo thời nào
Trời không trăng sao đất đầy bọ rệp
Sống giữa cuộc đời biết tìm đâu ra lối thoát?
Dầu thơ hay cũng rơi tõm xuống bùn ao...

    
                           chiều 16/7/2005


(1)   Ngày tôi viết bài thơ này nhà thơ ĐĐB cũng như các nhà thơ, nhà văn  khác nêu trong bài này đều còn
        đang sống cả.
2)   Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp từng viết và đăng trên báo Ngày Nay... chửi cả làng văn chương rằng:
   Các nhà thơ lưu manh, nhà văn vô học - Đã gây cuộc tranh cãi, chửi bới nhau với Trần Mạnh Hảo
   một thời trên báo chí.
(3)   Hữu Thỉnh: Đại Hội VI là Tổng thư kí Hội nhà văn VN. Chuẩn bị Đại Hội VII (có lẽ để tranh giành ghế
      Ban chấp hành HNV), Phạm Tiến Duật viết báo bài xích Hữu Thỉnh, nhưng lại sử dụng một cái tít đề "Tình

      bạn trong văn chương" đầy sở khanh, cá sấu... Hữu Thỉnh cũng chẳng vừa: đã dùng một đệ tử của mình
      trong làng báo viết bài đả lại Phạm Tiến Duật!
             Suy cho cùng cũng mèo mả, gà đồng cả thôi?
(4)   Gặp phải thằng bán tơ Kiều đã phải bán mình để chuộc cha... 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2011 11:31:43 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 12.06.2007 22:31:36
 


Bài thơ 287:


               ĐỜI BUỒN THƠ VẪN ĐAM MÊ


Trăng thì sáng em thì huyền ảo
Thật như là vợ... đời trôi bọt bèo...
Anh hoá đá cả mái đầu đẫm trắng
Ngồi trong trăng ngỡ như mình chiêm bao

Hương bên chùa thoáng mùi kinh phật
Anh thành sư tự bao giờ chẳng biết?
Rơi quanh người bao xác gió mưa
Cuộc đời buồn mà thơ vẫn đam mê...

            
                        1991
         
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2011 13:18:04 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 15.06.2007 12:58:09
 


Bài thơ 288:


                 VẤN VƯƠNG   

Người thiếu nữ đã đi vào xa vắng
Vấn vương lòng phút gặp gỡ làm quen
Em bịn rịn vẫy chào rồi khuất bóng
Bến sông đời anh vẫn sóng tình em

Chiều mưa nhỏ nên em về ướt áo
Trái tim anh ngọn lửa cháy đêm đông
Nhớ mắt em đưa tình lưu luyến mãi
Để hồn anh vất vưởng tháng ngày trông...

              
                    Cuối năm 2000
            
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2011 13:26:05 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 16.06.2007 11:57:10
 


Bài thơ 289:


                  KẺ HÀNH HƯƠNG


Tôi là kẻ hành hương của những người đã cổ
Nhặt những chiếc lá vàng chiều tha thẩn
                                       để đam mê...



                        Phạm Ngọc Thái
                             1990
                  NR: 194 Quán Thánh Hà Nội
                  ĐT: 04 7164394
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.07.2008 00:50:16 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 18.06.2007 12:50:08
 


Bài thứ 290:


        BÀI PHÓNG SỰ NHO NHỎ VIẾT BẰNG THƠ
 

Mấy bữa qua mình rúc ở nhà
Nằm nghiên cứu đông tây kim cổ
Đêm ra ngắm bóng trăng mờ tỏ
Viết cho đời vài áng thi ca...

Sáng hôm nay buồn tình nhảy lên chiếc city
Phóng đến Hội nhà văn Hà Nội (**)
Gặp mấy ông bạn văn thơ tán cho khuây
Mới hay đã bao chuyện xẩy ra?

Báo Người Hà Nội tạm bị đình chỉ hôm qua!
Vì bài phóng sự của nhà báo Nguyễn Hà
Vô tình làm tổn hại tới chủ trương, đường lối:
 "Nhà nước có chỉ thị Tết này cấm pháo"!
Bài viết ỏng eo thế nào lại thành ra đồng loã
với một số chúng dân bất chấp luật đã định qui?...
Ông Tổng biên tập báo Vũ Quần Phương vừa mới đi Pháp về
Vội tru tréo thanh minh lên thành uỷ
Rằng : "Số báo Người Hà Nội Tết qua ông không duyệt..."
(Nhưng anh em trong toà soạn lại tố giác:
Vũ Quần Phương đã kịp về và đã kiểm tra)
Tội lỗi trút hết lên đầu Anh Biên - phó tổng biên tập ở nhà
(Người được Vũ Quần Phương uỷ quyền thay mình khi đi vắng)
Còn dây mơ rễ má đến cả lão nhà văn Tô Hoài
(người đang kiêm chức Chủ tịch Hội Liên hiệp Văn học Hà Nội đương thời
Đồng thời cùng Anh Biên chính thức duyệt trang báo Tết)!

Nghe đâu nhà báo Nguyễn Hà bị đình chỉ không được viết báo một năm
Tô Hoài và Nguyễn Anh Biên cũng đã tự nhận lỗi lầm...
Mình có gặp Vũ Quần Phương mặt mày vẫn còn nhớn nhác
Đang chạy cửa này, cửa nọ để minh oan...
Cái chức Tổng biên tập chuyến này không khéo sẽ ra sông?

Kể ngẫm sự đời: Làm chính trị xảy ra như thế
Cũng chỉ là chuyện vặt vãnh, cỏn con
Làm sao sướng được bằng kẻ chơi ngông?
Cái cốt yếu là phải nhớ câu phương ngôn:
Làm gái đĩ chín phương còn phải biết giành một phương lấy chồng!

                                                        21/1/1995 


(**) Trụ sở Hội Nhà văn Hà Nội ở tại số nhà 19 phố Hàng Buồm.



 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.05.2011 11:56:04 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 19.06.2007 12:47:05
 


Bài thơ 291:


            TƯỢNG ĐÁ BUỒN   
 
Em có nghe tiếng ve đêm hè!
Anh đi giữa một trời sương mát
Con đường nhỏ lấm loang cỏ ướt
Những đôi trai gái bên hồ chúng mớm cho nhau...

Người đàn bà dẫn anh đi trong trăng sao
Đôi mắt em trôi cánh buồm anh chết đuối
Lòng thương nhớ gọi anh về thưở ấy
Tình thanh xuân hoá tượng đá buồn!

                                  5/1994
          
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2011 13:33:26 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 22.06.2007 11:21:56
 


Bài thơ 292:


         
          CÔ GÁI PHỤ TÌNH Ở NƯỚC NGOÀI



Em phụ rơi mảnh tình nhỏ bé
Lòng anh hoá vô biên...
Cái sự thật đến là khó hiểu:
Tưởng vỡ thì buồn - chẳng đã vui hơn?

Con cha chả bắt cá mặt hồ, đằm cũng thoả dòng trong
Vỗ cánh bay lên làm rơi dăm hạt ngọc
Biển hát bao la bạt ngàn con sóng bạc...
Có một bài nhưng không phải giành em?
Anh tắm thoả rồi: còn bọt cho đêm!...

                        Nước Đức * 25/3/1990
      
       
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2011 13:29:50 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 26.06.2007 23:32:26
 


Bài thơ 293:


                KHÔNG TÌNH YÊU
        CUỘC SỐNG THÀNH VÔ NGHĨA   


Em đến bên anh một thời hoa thơm nhất
Nhuỵ hương say cùng trái tim yêu!
Bao buồn vui trong cuộc đời nhau
Tình mênh mông biển xanh sóng vỗ...

Những hàng cây vẫn còn đây thương nhớ
Gió hoá lời ru mây nhẹ cánh buồm trôi
Anh: bãi cát khô cằn giữa ốc-đảo em tươi mát
Cuộc sống không tình nay thành vô nghĩa, em ơi!

Em vầng trăng tròn, em vầng trăng khuyết
Lòng anh đau yêu em lại nhiều hơn,
Tình yêu là con đường bão dông bất tử!
Ở trên mọi đảng phái cầm quyền...

             
                    12/5/2006
          
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.05.2011 12:45:21 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 28.06.2007 11:51:07
 


Bài thơ 294:


                XÓT XA

                  Cảm tác khi đọc Nhật ký "mãi mãi tuổi hai mươi" 
                             của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc (**)

                                       

Ngẫm xót xa thân phận một con người:
Nguyễn Văn Thạc ơi,
Đời - nằm xuống dưới mồ là quên hết!
Tiếc thì xót xa

Bởi khi Thạc chết
Trái tim vẫn hồng tươi như con thuyền mộng giữa trời...
Nhưng sống tiếp rồi
Đến bây giờ giấc mơ đẹp vỡ tan thôi!

Đời mặt nạ 
Đến chủ nghĩa cũng gian manh sảo trá?
Thạc ra đi lúc đó

Khi xã hội còn đẹp như tranh
Về bên kia giấc ngủ sẽ yên lành.

Ngưòi bạn gái thân yêu năm xưa của Thạc
Đã trở thành nhà buôn lớn rồi cơ đấy!
Còn đâu mộng mơ như cô nữ sinh ngày ấy
Để nhớ thơ Thạc đã gửi cho?
Cuộc sống nàng giờ đây chắc toàn tiền bạc lẫn tà ma...

Tuy không phải là không có gì vui hết?
Mà thôi, dù sao thì cũng đã chết đi...
Chẳng nên tiếc làm gì!

                               22/8/2005
             

 (**)   Nguyễn Văn Thạc: sinh 14/10/1952, nhập ngũ cuối năm 1971, hi sinh 30/7/1972 tại mặt trận quảng Trị. Quê ở Cổ Nhuế, huyện Từ Liêm đã để lại cuốn nhật kí "mãi mãi tuổi hai mươi"!


<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.12.2011 13:00:08 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 29.06.2007 11:17:00
 


Bài thơ 295:


  
                 TIẾNG HÁT VỌNG VỀ
 

Tiếng vọng ấy của em đã hát
Bên hồ xưa gió mát trăng đưa
Những kỉ niệm mùa thu xanh ngắt
Cây ru mình trong tiếng vi vu

Tiếng của tình yêu một thời sôi nổi
Mối tình đó giờ đã vào cát bụi
Cuộc đời buồn nhen nhóm ánh màn đêm
Tiếng hát em quặn xiết cõi hồn hoang...

Ôi, tiếng hát tắt rồi mà tình vẫn sống
Bóng em qua chẳng thay đổi chút nào
Năm tháng cứ trôi em không có tuổi
Nghe thầm thì ai gọi giữa trăng sao!

Một thưở yêu nhau, một thưở ngọt ngào
Êm dìu dịu! Em ơi, êm dìu dịu!
Bên ngoài kia cuộc sống vẫn mời chào
Nhưng tình ta đã tan nát, còn đâu?

                              7/7/2005
             
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.05.2011 12:56:48 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 30.06.2007 11:44:33
 


Bài thơ 296:


          ĐƯA CHÂN EM CHIỀU MUỘN


Chiều muộn đưa chân em lên phố
Bước đi bịn rịn mãi không thôi!
Tha thiết nhìn em trong bóng lá
Cứ vàng rơi, vàng rơi đang trôi

Em thầm lặng quay đi như muốn hỏi:
- Là tình yêu hay anh chỉ đùa chơi?
Biết chẳng thể cùng em mãi mãi
Lưu luyến bao nhiêu ôi buổi chiều rơi...

Chiều đã tắt dáng em nhoà trong phố
Sao bay trên các ô cửa lạnh không
Anh vẫn dõi theo bóng em buồn thương quá
Vừa mới gần đây mà đã xa mênh mông...

                                    27/7/1995
          
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.04.2011 02:21:13 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 01.07.2007 11:29:03
 


Bài thơ 297:


               TÌNH CỦA TÓC     
 
Đêm nghe tóc lưu luyến tình xưa cũ
Nhặt câu thơ rơi như lá rụng ngoài sân
Từng yêu dấu bao nàng thiếu nữ
Riêng mỗi nàng tóc ngậm một loài hương.

Ta, tóc những giã nhàu mưa gió
Em đến thương, lạc thú, khát khao...
Lẽ nào không tiếc chứ
Lẽ nào mình tóc ta đau?

Ta, tóc dạt trôi đời dâu bể
Chôn lấp tuổi hẹn hò, đầm khoả buổi hoàng hôn
Giờ nghe gió bơ vơ ngoài hiên cửa
Bên trong người và tóc vẫn cô đơn!

                               1992
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2011 14:35:51 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 02.07.2007 11:23:20
 


Bài thơ 298:


          HỒN MÂY BAY   
 
Em đến rồi đi im lặng
Cây bàng lá đỏ đứng trong đêm
Một chút gió mong manh thổi vọng
Phố thành đã hoá đá trông em...

Hồn mây bay ta hát khúc thơ êm
Cái bóng xa dần của người con gái
Tiếng thơ ấy dầu em không nghe thấy

Nhưng trái tim tình anh sống mãi với nhân gian!

                                  1997
          
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.05.2011 13:31:23 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 03.07.2007 11:36:30
 


Bài thơ 299:



                    HOA HỒNG
                                     
Hoa hồng đỏ thắm môi em
Nở chênh vênh ở trên bàn lẻ loi
Hoa như em đấy, em ơi!
Cô đơn mà toả cho đời ngàn hương...

                                    1980
         

   Một cô gái cùng phòng làm việc với tôi - Có một buổi em đi đâu về tay cầm một bông hồng nhỏ, rồi cắm vào một chiếc lọ cũng nhỏ xíu đặt ở trên bàn: Ngẫu cảnh, tôi đã viết bài thơ trên!
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2011 12:44:36 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 04.07.2007 11:35:03
 


Bài thơ 300:


          
       TÌNH ĐẾN RỒI TÌNH LẠI LY TAN    


Em đến với anh thân như nhành liễu
Vào một chiều vài chiếc lá thu rơi,
Vòng tình đời dây tơ quấn quít
Dẫu chẳng cách nhau một giậu mùng tơi... (*)

 
Trời đang êm... sao lòng bao dông tố
Tình tan rồi, xé nát trái tim anh!
Em như bông hoa trắng thơm trong gió
Để đêm về anh thao thiết với sao trăng.
 
Đắm vào yêu... dầu vẫn biết ngày mai sẽ hết
Tình đến rồi tình lại ly tan!
Tha thiết cùng em vẫn nghe ngập tràn bão táp
Áng thơ tình hồn anh bay xa xăm...
 
                                     2006


(*)  Tựa thơ Nguyễn Bính:
                      Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
              Cách nhau cái giậu mùng tơi xanh rờn
                              
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2011 11:42:31 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 05.07.2007 12:11:08
 


Bài thơ 301:


                 
           THƠ TRÊN CÁT TRẮNG
 

Sóng cứ vỗ ngày đêm lên cát trắng
Xé nát tan hồn biển thẳm vô cùng
Em có nghe tiếng bên bờ vang động
Cuộc sống này vừa thực lẫn hư không...

Trăng tỏ bóng nhìn ta như muốn nói:
Mi dám so với ánh sáng của ta chăng?
Trái tim mi đã phủ đầy hoang dại
Vừa cuồng... vừa lệ... vừa điên...

Ta muốn hỏi hỡi trời xanh thắm
Có nhớ người yêu cũ của ta không?

                               21/6/1997
              
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.05.2011 13:05:55 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 07.07.2007 11:51:56
 


Bài thơ 302:


               THIẾU PHỤ & CÂY CƠM NGUỘI


Thiếu phụ đứng dưới bóng cây cơm nguội
Trời đông hun hút xác lá vàng
Gió ru khẽ quanh mình em, rất khẽ!
Làn mây xa như một cánh buồm

Anh đặt bút thốt một dòng thơ lạ
Nhẹ như là hôn lên má em thôi,
Cây cứ reo bài ca cuộc sống
Trái tim anh thoắt bỗng bồi hồi...

                               12/1996
            
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.04.2011 19:44:10 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 08.07.2007 12:10:29
 


Bài thơ 303:



            CÁNH CHIM LẠC    
 
Sống mãi cũng chán chê
Một đời thơ với phú
Trần ai là bể khổ
Lấy thơ giải sầu nhân

Cho quên lãng tháng năm
Hồn ta hoang như cỏ
Sầu có từ vạn cổ
Buồn giăng như mưa rơi.

Đi hết kiếp người thôi!
Đời thi nhân cô lẻ
Bồng bềnh như mây trôi
Cánh chim lạc giữa trời...

            4 giờ sáng 7/7/2005 
               
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.05.2011 13:13:06 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 10 của 21 trang, bài viết từ 271 đến 300 trên tổng số 628 bài trong đề mục