(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI

Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 5 của 21 trang, bài viết từ 121 đến 150 trên tổng số 628 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 09.11.2006 13:14:07
 

Bài thơ 127:


       GIÓ THỔI BẠCH ĐÀN

Gió thổi bạch đàn vẫn đang reo
Nhớ buổi đón em ở cổng vào
Mắt ngước nhìn anh bao lưu luyến
Bàu trời vũ trụ sáng trăng sao...

Hỡi ôi, tình cũ động bến mơ
Trái tim tan vỡ tự bao giờ?
Chia ly năm tháng mơ mộng ấy
Sương khói cuộc đời đau cả thơ.

Một cánh chim đời em bay đâu?
Ở nơi biển thẳm sóng bạc đầu
Có nghe trong gió lời anh nói
Bão táp mưa ngàn mãi kiếp nhau!

                           2/1/1996
     
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.05.2011 12:44:10 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 10.11.2006 10:47:34
 

Bài thơ 128:


             CHIỀU NHỚ

Ngày xưa ấy con đường xao xác lá
Mắt em ru gợn cả sóng hồ đưa
Anh vẫn gọi con đường thiếu nữ
Trên bầu trời mây trắng đã bơ vơ...

Ngày tháng ấy em ơi, hồn thi sĩ!
Đã thành dông mưa bão ngập cuộc đời
Dẫu em không còn lưu luyến tình xưa nữa
Anh ôm lòng phiêu lãng tháng năm trôi

Tình như gió và em thành chiếc bóng
Gió chốc bay qua bóng cũng cát bụi rồi
Ta lạc bước giữa đời hiu hắt
Em vẫn còn mà quá đỗi xa xôi.

Ôi chiều nhớ, những chiều không thể chết!
Ta xây tượng đài mộng ái ân
Tiếng lá dưới chân khua xào xạc
Một chút mây vướng vít mắt ai buồn.

Con đường em đi giờ đang thổn thức
Hè sắp qua thu lại đến rồi em?
Anh đứng viết dưới mầu phượng đỏ
Dẫu bèo dạt mây trời tình vẫn mãi trong tim!

                                      12/7/2005
     
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.05.2011 12:27:14 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 10.11.2006 11:40:52
 

Bài thơ 129:


      CÔ GÁI & CON CHÓ CẢNH

Em ôm con chó cảnh vào lòng
Chiếc váy ngắn khoe bộ đùi trắng nõn
Cả người em cùng con chó trắng
Làm nên nét mới của thời nay...

Gã trai già vẫn khoái gái xinh tươi
Một đại gia đến... chụp lên môi em chùm hôn đỏ
Lậy trời đất, cám ơn tạo hoá
Gã đã hồi sinh trong em gái diệu kỳ!

Dẫn em vào một khách sạn mi-ni
Quàng lên cổ em sợi dây chuyền vàng óng ánh

Em cười tít, ngửa ngay bộ đồ quí của mình ra bán
Gã tặng em tình điên của đất trời!...

Vợ nhà quê hơi già quá mất rồi
Cũng thương lắm nhưng vẫn thèm của mới 
Gã run rẩy ghì em trong bóng tối
Con chó cảnh bị chủ bỏ ngoài cứ ngoe nguẩy vẫy đuôi...

                                             14/11/1993
       
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2011 11:00:12 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 11.11.2006 10:46:01
 

Bài thơ 130:


              CỬA QUÁN

Bà chủ quán bước lên xe mô-đéc
Đeo kính gọng vàng

Những cô gái ngồi ở lan can
Mặc toàn váy ngắn

Mùa thu rơi... sau kính...

Anh thi sĩ hoá thằng gù
Nhà thờ
            Đức Bà
                       Pa Ri!

                    30/9/1993
      
 
     Bài thơ được tạo thành từ bốn bức ảnh.
-   Bức ảnh thứ nhất chụp về sự giàu có sang trọng của bà chủ quán:
           Bà chủ quán bước lên xe mô- đéc
           Đeo kính gọng vàng.
-   Bức ảnh thứ hai chụp về cái trẻ trung, hoa mỹ đầy khêu gợi, quyến rũ của các em thiếu nữ thời hiện đại tân tiến:
           Những cô gái ngồi ở lan can
           Mặc toàn váy ngắn.
  Các cô gái trẻ xinh đẹp thời nay hay mặc những chiếc váy cộc ngắn cũn cỡn, để khoe những cặp đùi tròn lẳn, trắng nõn đầy gợi tình.Thậm chí ngồi ở lan can các em còn gác cả chân lên lấp ló, để hở cả bên trong... Khó ai mà tránh khỏi những khát vọng đam mê vui thú.
-   Bức ảnh thứ ba tác giả chụp về cảnh mùa thu thiên nhiên êm ái và trinh bạch:
           Mùa thu rơi
                        sau kính...
  Tâm hồn khao khát của con người đang muốn hướng đến để hưởng ngoạn cái vẻ đẹp thanh tao, khoáng đạt của đất trời.
-   Để rồi tất cả trút vào bức ảnh thứ tư (đoạn thơ kết) : Đó là hình ảnh thảm hại của một thằng gù trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của văn hào vĩ đại V.HuyGô. Qua đó dựng lên cả một tấn bi kịch cuộc đời đối với anh thi sĩ nghèo:
           Anh thi sĩ hoá Thằng gù
           Nhà thờ
                    Đức Bà
                            Pa Ri !...
  Nghĩa là: Nếu nghèo khốn quá thì đến chân dung con người cũng còn đâu được là con người ? Vậy là, bài thơ khái quát chỉ bằng bốn bức ảnh : Tự nó biến hoá, tác động va đập lẫn nhau để phục lại cả một hiện thực trong mối quan hệ vật chất và tinh thần xã hội , đã xô xéo chà đạp lên cả phẩm giá con người !

<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2011 13:27:02 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 13.11.2006 10:31:20
 

Bài thơ 131:


              CHẾT CŨNG CHỈ NHƯ GIẤC NGỦ

                          Nếu mai này nhân thế trên đời 
                       Còn có người thổn thức khóc thương ta...

                       Nén nhang khấn xin thắp lên mồ cụ Nguyễn Du làm lễ tạ! (*)


                                                 

Không than vãn lòng chẳng hề hối tiếc
Nắm tro tàn - Thôi thế, đã là xong
Cũng chỉ như giấc ngủ mơ màng
Đời sống thế đủ rồi, em yêu mến.

Nghiệp đã làm xong chẳng còn chi vương vấn
Tình cũng tàn năm tháng kiếp phôi pha
Thì em ơi, ta nằm xuống dưới mồ
Thanh thản chết có gì đâu phải nghĩ.

Hồn thi sĩ xin mang thơ gửi đời làm tri kỷ
Chốn trần gian sẽ ngợp áng thơ ta
Ta chỉ chia tay có thân xác thôi mà
Tình yêu ta còn muôn đời bất tử!

Cõi thế gian... âu cũng kiếp đoạ đầy phận số
Tiếc làm chi? Sống mãi chỉ mệt thân
Mãn nguyện rồi cần chi nữa phân vân
Ta nằm xuống hoá mình vào kinh thánh... (**)

Ta yêu em suốt đời trong hư ảnh
Dù có thời sung sướng đê mê...
Nhưng tình em có khác gì những chiếc lá bay kia
Để năm tháng dài ta hoang ru nơi bến lạnh.

"Tình và tiền"!
Đó tiếng nói của trái tim đàn bà hưng phấn
Mà giống phụ nữ cả thế giới này họ vẫn quí như chim...
Nói vậy thôi, cũng đành vĩnh biệt em
Giọt lệ thi nhân anh rỏ lên những trang thơ đời
                                            làm liều thuốc ngủ.

                                           Hà Nội - 6/9/2005
      

(*)   Nhớ đến lời trăng trối của Nguyễn Du:
                Bất tri tam bách dư niên hậu
                Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?
(**)  Kinh thánh nói: Ta sinh ra trong cát bụi lại trở về cát bụi.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.10.2011 11:52:17 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 14.11.2006 12:47:13
 

Bài thơ 132:


         CHƯA ĐẾN MÙA THU 
 
 
Anh bước đi trên bãi vắng tanh
Trăng vàng úa lang thang rải sáng
Cây vi vút lá reo nhàm chán
Tiếng bò nhà ai nhá cỏ vọng trong chuồng...

Sỏi đá đường đi lạo xạo cứa nát bàn
Chút tình đời mong manh bổi hổi
Chưa đến mùa thu mà bao gió thổi
Con nai già anh vục uống nước yêu thương!

Nhỏ châu lên thơ làm tượng đá buồn...
Em có thành trầu quấn vào anh kiếp khác?
Cho thắm cả tháng năm vành môi đỏ biếc
Mà đời này tình đã trắng như vôi.

                            12/4/1995
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2011 17:37:51 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 15.11.2006 10:57:53
 

Bài thơ 133:


          VỚI NÀNG THƠ

Anh nằm xuống dưới chân em thiếp ngủ
Ngọn cỏ thầm hứng gió mùa thu,
Vái ma quỉ, nàng thơ thần diệu quá!

Ta đã yêu em suốt một cuộc đời mơ...
 
Kìa, trông lá vàng rơi rất đẫm
và mặt trăng và bão tố tơi bời...
Ta là bóng cả bình minh cùng bóng tối
Sống giữa đời hồn vẫn chơi vơi.

Em tai quái mà dị phàm quá đỗi
Giết chồng như giết đười ươi
Chôn xác tình nhân như rận rệp bấu trên người.
Các nhà thơ đừng mạo muội
Biết riêng ai, sẽ đến lượt mỗi người?

Anh là chàng thi sĩ để ru em
Khi ôm ấp, khi vui hoà trăng gió

Mùa thu ơi - lòng ta da diết quá!
Văng vẳng bên chùa mõ đêm buông...

                       Đêm 20/8/1992
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.12.2011 00:12:09 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 15.11.2006 11:16:17
 

Bài thơ 134:


          
CON ĐƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ

Em mang màu phượng đỏ ra đi!
Anh tha thẩn dọc hè phố nhỏ
Nơi kỉ niệm của mối tình sinh nữ
Xác ve còn bám ở thân cây.

Con đường phượng đỏ đêm nay
Mây lãng du bay trời xanh vô định...
Những cánh hoa rung trong hoài niệm
Nghe lòng thổn thức đâu đây!

Phượng đã cháy lên một thời
Nửa tóc bạc rồi, nửa mái xanh phơ phất
Rồi tới ngày chúng cũng tàn úa hết
Ta sẽ thành ông bà lão em ơi!

Con đường tình đẫm giọt sương rơi
Gió vẫn xạc xào vi vút thổi
Giá hồi ấy chúng mình lấy nhau rồi sinh năm đẻ bảy
Thì đâu còn phượng để anh ru?

Em đã mang màu phượng ấy ra đi !


                                    1994
       
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.04.2011 02:30:16 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 15.11.2006 11:54:28
 

Bài thơ 135:


               ĐƯỜNG VÀO THƠ

              
 
Đường vào thơ đi vào xứ mộng mơ
Đến với tình yêu ngút ngàn bão tố,
Em đừng hỏi vì sao anh yêu thế?
Trang viết phía bên này máu rỏ phía bên kia
...(**)

Nửa tỉnh nửa mê như một kẻ dại khờ
Khi ta đặt lương tri lên chiếc bàn cân cuộc sống
Cuộc sống hư hao ư? cũng đừng nên tiếc lắm...
Ta quí là ta quí mẹ đã sinh ta!

Ta không thể làm một Từ Hải chết đứng để Kiều ru
Thì ta nuôi ta trong nỗi đau nhân tình thế thái,
Tìm đến chốn niết-bàn như Thánh ấy!
Bởi muôn đời con người vẫn giết nhau!?

Anh yêu em! Yêu lắm, em yêu!
Đêm ngủ trên ngực em, ngày sống trong bóng phủ
Để tìm lấy chút mơ say mà vui vẻ
Gửi vào thơ khi chẳng biết về đâu?

Ru lãng tháng năm một đời lữ khách
Ta sống như là nửa mơ nửa thực
Kinh thánh đã dậy mà: sắc sắc không không...

                                    14/7/2005
       


(*) Chế Lan Viên đã viết:
           Lật trang sử phía bên này thấy giọt máu phía bên kia...

                                              
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.04.2011 01:37:11 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 16.11.2006 11:29:35
 

Bài thơ 136:


                           XAO XÁC
                       LÁ ĐÊM BUỒN



Anh đứng nhìn trăng đứng ngắm trăng
Có sao, có gió, có mây đàn,
Cô em đang quét trên đường phố
Có xác buồn không trong lá vàng ?...



                  Phạm Ngọc Thái
                      1996
        NR: 194 Quán Thánh Hà Nội
        ĐT: 04 7164394
        Email: nha_tho_phamngocthai@yahoo.com.vn
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.07.2008 14:03:38 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 16.11.2006 11:44:49
 

Bài thơ 137:


          CHỈ TẠI CÂY BÀNG

Thôi em, gợi lại làm gì nữa
Lỗi ngày xưa chỉ tại cây bàng...
Để một sớm mai bên hàng nước
Gặp em về đôi gót nhỏ xinh xinh.

Em bỗng thốt như bông hoa hờn dỗi
Dáng thân mềm anh cũng muốn ôm lên,
Trời đất cùng rung rinh muốn bảo:
Đáng lẽ hoa này là của riêng anh?

Thôi em, gợi lại làm gì nữa
Đôi mắt thu đốt cháy bao chiều
Tình yêu đã không bến bờ dừng lại
Anh lặng mình nhìn gió đến hôn yêu.

Thôi em, gợi lại làm gì nữa
Lỗi ngày xưa chỉ tại cây bàng...
Nàng đứng dậy dịu dàng rồi nói khẽ:
- Em về, kẻo chồng của em mong!

                              Mùa thu 1996
     
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.05.2011 12:40:55 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 17.11.2006 10:28:01
 

Bài thơ 138:


                TIẾC NỮA LÀM GÌ

Nếu trong cuộc chiến tranh qua ta đã phải chết đi?
Cả không gian sẽ vô vi tiếng gió...
Chẳng ai biết đến ta 
(ngoài những người thân thương nhớ)
Thời gian cát bụi sẽ lãng quên.

Ừ, nếu chết!? Nhưng rồi may ta vẫn sống
Về quê hương làm lại cuộc đời
Còn trở thành thi nhân để lưu danh đất nước
Tên tuổi ta không thể chết được nữa rồi!

Cứ nghĩ: sự trở về có phải chịu bao điều cay cực
Cũng còn hơn - nếu cuộc chiến tranh kia ta đã phải chết đi?
Dù cái chết đó không phải là vô nghĩa...
Định liệu đâu phải do ta?
Mà bởi vòng quay số phận quá diệu kỳ!

Ta đã sống, hiển nhiên là ta đã sống...
Cho giờ nếu có phải chết đi - thì cũng chẳng quá tốt rồi sao?
Bởi đáng lẽ ta đã phải chết trên chiến trường
                                     từ năm xưa mới phải
Được sống thoả đến hôm nay còn tiếc nữa làm gì!...

                                              26/8/2005
     
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.12.2011 11:18:16 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 17.11.2006 10:55:52
 

Bài thơ 139:


           NHỚ NHỮNG TỐI BÊN EM

Thành phố trùm lên sương mù bao phủ
Cây thầm man mác lá buồn tênh
Nhớ những tối bên em bao thương nhớ
Bản tình ca năm tháng mãi âm vang...

Thời gian đã hương trầm ngọc bích
Không gian xưa bức thảm dệt như thơ
Có em bao mệt nhọc đời thường tan biến cả
Ôi, tình thiếu nữ khúc đê mê...

Lại đêm nay cô quạnh cõi hư vô
Lòng hiu hiu tình đương trôi lặng lẽ,
Những tối bên em sao đẹp thế?
Giờ nghe bốn phía gió hoang tàn...

                                   5/10/2005
      
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2011 01:45:27 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 18.11.2006 11:19:10
 

Bài thơ 140:


                   HỒN CÁT TRẮNG    
 
Anh xa em một trời cách biển
Biển - em ơi mênh mông sóng đêm ngày
Nghe hàng thông bên bờ vi vút thổi
Cứ bàng hoàng hồn cát trắng anh bay...

Em ơi, em! Tình đi không trở lại
Đã hết rồi - đời nhạt bóng mây hoang...
Và năm tháng cỗi cằn bao đá sỏi
Hồn thi nhân anh mơ mộng ru em!

Tiếng biển gọi trong mịt mùng sóng vỗ
Anh vẫn nghe bãi cát xót lòng anh
Xé nát bờ - Biển ngập tràn bão tố
Khi âm thầm biển lại lắng trời xanh...

                              9/8/2005
         
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.12.2011 11:25:30 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 18.11.2006 11:31:37
 

Bài thơ 141:


           ĐÊM KHUYA MƯA

Đêm khuya điếu thuốc bài thơ
Cũng chửa già đâu kém tí vua
Lặng nghe tiếng gió bên hiên vút
Đêm mưa mưa mưa mưa...

Ngoài kia sấm đánh: ừ sấm!
Trong này người ngồi một bóng
Êm đềm vợ ngủ con thơ

Tóc xoã bốn trời phơ phất bay
Cổ kim suy xét ngẫm đông tây
Vui vầy trăng gió, nhìn nhân thế...
Ai bảo ta say? tớ chẳng say!

                     Hà Nội 1992 
       
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.05.2011 12:02:44 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 20.11.2006 11:22:08
 

Bài thơ 142:


            CÂU CHUYỆN ĐÊM THỨ BẢY

Những chùm lúc lắc thả đài trên các sóng xanh xao
Đêm thứ bảy treo vào giữa gió
Hàng cây nghiêng xuống bờ vệ cỏ
Cả bầy nam nữ đang yêu nhau...

Đàn dơi trời đuổi muỗi trên cao
Chao bóng tối như là đánh võng
Cánh gió kéo một điệu kèn thanh vắng
Với làn âm hưởng sinh sôi

Nở bên hồ đám hoa trắng bé thôi
Cảnh từa tựa bản tình xô-nát nhỏ
Chàng thi sĩ bóng đổ dài trên cỏ
Đến gần một chiếc ghế đá mồ côi.

Ngày xưa, anh ta nghĩ:
Có đôi trai gái thường hay đến nơi này!
Giờ cô ấy đã có con
Tóc anh cũng bạc dần năm tháng
Họ xa nhau
Những kỉ niệm về một thời trong trắng
Gió mưa rơi phủ lấp chỗ họ ngồi.

Đêm thứ bảy sững lên như một bức tượng đài
Tiếng chão chuộc kêu hoài trong nỗi nhớ
Cùng đồng hoạ vài ba tiếng nữa.
Hãy yêu đi! Hãy hút cho đã mật
Hỡi bầy ong đực đang say
Cả đàn bướm cái thơ ngây
Cũng đừng tiếc bầu phấn thơm và ngọt...
Mọi vinh quang chỉ là ảo giác
Tình yêu mới thực chất trên đời
Đời người chỉ có một thời thôi
Cứ sung sướng
Tinh thần vui hết độ
Cưới hoa trinh khi mới vừa hé nở
Để mai đây không phải hối phí hoài!

Có cô bán hàng đêm đến nơi anh thi sĩ đang ngồi
Kéo anh ra và mời uống nước
(chỗ có đặt vài chiếc ghế mây đón khách)...
Anh đã chối từ
Không phải vì không đủ tiền trả cho những chiếc ghế kia?

Gió vẫn thổi bốn bề lãng đãng mây qua
Đêm thứ bảy chìm sâu vào quá khứ
Những bông hoa trắng ru một điệu nhạc buồn.

            
                          1994
           
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2011 11:11:08 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 20.11.2006 11:41:43
 

Bài thơ 143:


                 VẦNG TRĂNG CỦA EM
 
Vầng trăng ngày ấy em ơi!
Chỗ khuyết đã hẹp mặt lồi lại non
Trông như gò nổi đêm đêm
Xoè ra hoa nở ngả nghiêng êm đềm
Anh lần mò mãi trong em
Khi vui ngậm cả bầu xinh, em cười...

        
                  15/12/1996


 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2011 11:32:39 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 21.11.2006 11:43:40
 

Bài thơ 144:


         GIÓ VẪN NỔI BÊN HỒ

Em đã cho anh cả trái đất cùng cuộc sống
Thành phố đầy hương hoa lá rợp quê hương
Ngày và tháng ngập tràn vui sướng
Anh bồng bế em lên mãi cõi thiên đàng...

Em tươi trẻ hồn nhiên thơm hoa nhị
Ôi, bông hoa tiêu huỷ cả thánh thần
Đánh đổ cả diêm vương và quỉ
Những cùng em ôm mộng gối chăn?

Trong hoang vắng gió cây đương lơi lả
Mảnh trăng đêm in bóng lơ mơ,
Ôi, hạnh phúc là gi ta chẳng biết...
Tình yêu giữ trong mình mọi luân lý cuộc đời ta!

Em như trận mưa sa tắm đời anh sa mạc cát
Bao đêm hồ tha thiết yêu em,
Gió vẫn nổi em ơi bên hồ ấy
Tháng năm dài xao động mãi tim anh!

         
                 27/7/2004
     
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2011 11:24:03 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 21.11.2006 11:59:44
 

Bài thơ 145:


     VẨN VƠ TÌNH THI SĨ

Yêu đi em - cho cuộc sống đỡ ưu phiền
Em là trận mưa tình để đời anh bớt hạn
Chàng thi sĩ một khách tình vơ vẩn
Như gió trăng và cứ suốt đời mơ...

                             28/7/2004
   
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2011 22:52:06 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 23.11.2006 10:34:11
 

Bài thơ 146:


         
TRÊN NẤM MỒ TRUYỀN THUYẾT


Rồi một ngày mai ta sẽ chết
Trầm thơm loài hoa thảo lạ
Cỏ lên xanh và gió sẽ reo
Trong nấm mồ hương khói, có gì đâu.

Ta đã sống phần đời sau chót
Trong ngôi nhà ẩn khuất bóng nhân gian
Một cuộc sống bình thường bầu bạn
Nửa trăng hồ nửa gã hiền nhân.

Rồi một ngày mai ta sẽ chết
Lành như chiếc lá vậy thôi...
Gió sẽ hót trên nấm mồ truyền thuyết:
Rằng, ta về với Thánh đã lâu rồi!

                                    1997
    
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.04.2011 12:52:36 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 23.11.2006 11:06:09
 

Bài thơ 147:


                 BÊN BÓNG LIỄU

Tiếng liễu thở dài ru ta vào mộng tưởng
Gió reo khẽ động tình xưa
Ta tha thiết bởi vì yêu đằm thắm
Bóng em về in dấu cõi vô vi...

Bi kịch tình, em ơi! Ta chính là vai diễn
Sống nhập thân đạo diễn cũng là ta
Để cuối cùng ta hoá thành trống rỗng
Cuộc đời: ôi, mộng xót xa?

Ta muốn hôn lên những mảnh tình tan vỡ
Mỗi mảnh tình đều đẫm giấc mơ êm
Rồi trên bờ vực của tình yêu cuộcsống
Ta lại làm thơ ca mãi khúc tình em!

                            7/7/2005
          
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2011 11:29:55 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 24.11.2006 11:32:27
 

Bài thơ 148:


         NẾU CÓ THỂ ĐƯA EM LÊN NÚI

Anh sẽ từ giã phố phường có hàng sấu thân quen
Có rặng me xanh và hồ nước ngọt...
Tìm về chốn hoang vu thanh khiết
Sống những tháng ngày tha thiết bên em.

Bởi - em ơi: nơi núi cao rừng thẳm
Có suối mát thơm cho em tắm chiều chiều
Và những đêm trăng trong rừng vắng
Chỉ có chúng mình thoả sức yêu nhau.

Dẫu phố xá văn minh anh cũng chẳng tha thiết nữa
Cuộc sống đua tranh không thiếu lọc lừa
Năm tháng trôi qua đời người ngắn ngủi
Về với rừng đi em: tình ta mãi thiên thu!

Anh đã quá nửa đời nơi đô thị
Sự phù hoa phù phiếm cả thôi mà
Chỉ có em là đáng quí
Chỉ có thương nhau - hạnh phúc thực đời ta!

Anh sẽ bỏ tất cả ra đi không hối tiếc
Giành những ngày vui trọn vẹn bên em
Bông hoa trắng trinh tựa thiên thai tinh khiết
Khi em khoả thân đẹp hơn cả thiên thần.

Nguyệt của trời cao so với nguyệt em cũng không sánh được
Cuộc sống mưu manh ta đã nếm trải quá nhiều
Vật vã tháng năm lòng đầy mệt mỏi...

Anh dành phần đời còn cho tất cả tình yêu!

                                             1/8/2005
        
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2011 23:44:08 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 25.11.2006 11:32:56
 

Bài thơ 149:


                 TỐI QUÁN

Một tối, tôi đến quán Tây Hồ
Gió thổi lá bay ngắm cuộc đời
Vại bia nhúm lạc lòng thanh thái
Mấy đám mây trời lãng đãng trôi.

Phải chăng thiếu chút vị tình si
Thì thôi nghe lá để quên đi
Sau nữa nhờ thơ hồn gửi gió
Cõi lòng thơm thảo tựa trăng ni...

Bao đôi trai gái đến bên hồ
Người đây nước đó có thành thơ
Thực tình tôi cũng không khao khát
Bởi trái tim yêu đã dư thừa.

Sáng có mưa không, sao ếch kêu?
Trong ngôi chùa cổ mõ chuông reo
Trời đất và ta cùng siêu thoát
Cưỡi hạc trèo mây gặp Bính - Hàn!
(**)

Bụi bặm làm chi cái sự đời
Nhẹ lòng ta dạo gót bồng-lai
Quan chức phù du, dù lắm của
Chắc gì ai đã sướng hơn ai?

Ta, anh thi sĩ của nhân gian!
Tạc thù với cả khối sao trăng
Hồn hoa nâng cốc xin dốc cạn
Dẫu chỉ mình thôi vẫn mê man.

                         4/4/1994
      

(**)  Tên hai thi nhân Nguyễn Bính & Hàn Mặc Tử.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.04.2011 13:02:38 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 26.11.2006 12:10:33
 

Bài thơ 150:


           EM CÓ BUỒN KHÔNG

Nhớ hàng sấu tâm tư
Những chiều hè thao thiết mầu phượng đỏ
Anh dắt em đi dưới bóng hàng cây
Nụ hôn tình còn in dấu làn môi.

Bờ bãi đời người nước chảy bèo trôi
Tiếng gió đêm ngày xao xác thổi
Trái tim anh cũng nát tan như cỏ vậy
Giữa trăm ngàn con sóng xé trùng khơi...

Tình đi qua cơn mưa gió cuộc đời
Hồn đắm đuối âm thầm trong cõi vắng
Cuộc sống vui vầy mà lòng anh trống rỗng
Em có buồn... người con gái năm nao?

          
                    28/7/2005
         
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2011 11:34:27 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 27.11.2006 11:16:02
 

Bài thơ 151:


           MẨU CHUYỆN ĐỜI TƯ VỀ CON CHIM (1)

Con chim yêu bàu trời tự do
Sống ẩn mình trong chiếc tổ con bé nhỏ
Không hoa mĩ cũng vừa đôi chúng ở
Cùng đàn con xúm xít vui vầy.

Giữa bàu trời khoáng đãng gió mây
Hoa trái thiên nhiên dạt dào tựa bể
Nơi phú quí của những bày chim lạ
Chẳng làm cho nó xiêu lòng.

Con chim chồng vui hót quanh năm
Còn chim mái sớm hôm tìm sâu bọ
Và mặc cho thế thời thời thế
Trời đất quay cuồng vẫn thanh thản sống bên nhau.

Tối đến con mái nhổ cho chồng mấy sợi tóc sâu...
Con trống mắt nhìn ra ngoài xa bể...
Sự sống cứ trôi yên lành bình dị
Trống mái bên nhau đến bạc đầu.

                                   3/1995
       
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.11.2011 12:36:50 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 27.11.2006 11:44:57
 

Bài thơ 152:


          CHUYỆN VỀ CON CHIM (2)


Nhìn loài diều hâu săn đuổi những chim con
Giống tu hú lại ăn trộm trứng của các loài chim khác
Thế giới muôn màu không bao giờ hết ác
Con trống thở dài những lúc đêm thâu...

Nó cố giữ yên ngôi nhà, sớm tối bạn trăng sao
Dẫu đôi lúc cũng mơ màng tình ái
Con mái yên tâm thấy lòng sảng khoái
Nó cần gì ngoài cái tổ ấm con con.

Giống chim mái thường chỉ nghĩ đến chuyện chồng con
Còn con trống lại mang hồn bể cả...
Giống chim nào rồi cũng phải về bụi cả
Nó chọn cho mình con đường: không cần ẩu đả chiến tranh!

Chơi gió đùa mây,
Cần mẫn mổ các vì sao trong vũ trụ mênh mang...
Tự cho mình sánh trên hoàng-đế!
Sách cổ kim rồi phải ghi thành chuyện lạ:
Rằng, có một con chim
đã mổ vãn sao quí giăng của giải ngân hà???

Tên tuổi nó sẽ vang lừng bốn bể
Đến cả đế vương cũng không được vinh quang như thế,
Nó quên lãng tháng năm trong chiếc tổ con nhỏ bé
Hoá phép mình thành chúa tể các loài chim
Bởi nó được tôn vào hàng trác tuyệt thi nhân!...

                                         3/1995
       
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.11.2011 12:39:11 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 29.11.2006 10:51:52
 

Bài thơ 153:

    
                    NÀNG

Nàng tái tạo cả thế giới này
               bằng tấm thân Kiều nhân bản
Nàng khoả ra một vũ trụ ôm trùm
Khi nàng nằm ngửa lên 
               ta tan thành nước trên nàng...

                    
                      2000
         
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2011 11:57:28 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 29.11.2006 11:14:04
 

Bài thơ 154:


           EM ƠI ! THÀNH PHỐ LẠI MƯA
   
Nghe không em lại mưa lên phố
Bao năm rồi chiều ấy cũng mưa rơi,
Gió se sắt đưa anh vào nỗi nhớ
Mối tình thời trinh nữ xa xôi...

Thưở xưa ấy, em ơi! Như hoa nở
Say như mơ và mộng như thơ
Anh đã gặp em những tháng năm cát bụi
Khi trái tim yêu trong cõi vắng vật vờ.

Thành phố lại mưa,
Có nghe không em? con chim trời, cá nước...
Khúc nhạc chiều dìu dặt bay qua
Tình êm dịu bên em mơ màng quá
Thôi hết rồi! Tan vỡ bến bờ xa.

Tiếng mưa rơi não nề thao thức
Bóng hoàng hôn đỏ cũng xua tan
Bèo dạt sông trôi buồm anh không bến đỗ
Chân trời vương vấn dải mây lan.

Ôi, cuộc sống! Tình chỉ như màn kịch
Nào phải lỗi do anh? đâu phải lỗi do em?
Anh đứng giữa trời mưa làm những vần thơ xao xác
Người con gái năm nào về như một bóng chim hoang...

                                             31/7/2005
          
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2011 12:02:10 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 30.11.2006 11:46:38
 

Bài thơ 155:


       
  TIẾNG ĐÀN LÃO THỢ MAY 
                      HÀNG PHỐ



Lão thợ may ngồi gẩy cây đàn già
Gợi một bến bờ xa vắng...
Những bà con nhà xung quanh khu vườn hoa
Phần nhiều bán hàng rong kiếm sống
Lũ thanh niên ăn chơi phát vãng, số đề
Khi lão đàn tất cả lắng im nghe!...

Ai cũng có một khoảng đời bề bộn
Và một khoảng chiều kỉ niệm xa...
Lão thợ may ngồi mắt nhìn vào sâu thẳm
Run run vê những ngón đàn
Bóng dáng nào thời thiếu nữ hiện lên!?

Mái tóc buồn như tuyết rũ xuống hiên
Hương trái cấm lại khêu lòng già mõ
Khe khẽ êm êm ru lão bên thềm...
Em gái năm xưa liệu còn có biết
Lão vẫn ngồi để tiếc... gái còn trinh!?

                  Phố Quán Thánh - 14/5/1995
   
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2011 01:09:29 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 01.12.2006 11:17:13
 

Bài thơ 156:


            CÔ GÁI THẢ HOA   
 
Em nhè nhẹ thả hoa lên mặt nước
Sóng tình anh man mác vỗ vào em,
Buổi sang thu chơm chớm lá vàng
Ai lựa gót trong chiều đi mát mẻ...

Hồ Tây biếc, em ơi! Tình uỷ mị
Lũng lẵng đời thi sĩ gió mưa chan.

                               8/1996
       
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2011 11:41:51 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 5 của 21 trang, bài viết từ 121 đến 150 trên tổng số 628 bài trong đề mục