(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI

Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 9 của 21 trang, bài viết từ 241 đến 270 trên tổng số 628 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 21.04.2007 13:09:14
 


Bài thơ 244:


                    TRỜI SẬP TỐI

Trời sập tối, hay chính bởi lòng ta tối!
Cuộc sống kia còn trong hay vẩn đục đây?
Ta nên trải lòng mình ra sao nhỉ?
Thì bao kẻ hồn nhiên từng bị dối lừa rồi...

Bước vào tuổi hoa niên - nhìn thời thế

                                       cứ mịt mù u tịch
Hiện thực đầy cát bụi lẫn bóng đen
Những thiếu nữ trẻ xinh

Thân như hoa thơm, tình như rượu ngọt
Nhưng còn đâu tuổi đời để lại yêu em?

Như cánh cò phân vân trên trùng xa vũ trụ
Đường đang bay rối trí chợt buồn
Niềm tin không còn nên lòng bối rối
Mong yên lành mà toàn gió mưa tuôn.

                                       25/8/2005
             
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.12.2011 23:37:18 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 21.04.2007 13:26:02
 


Bài thơ 245:


            BÀI CA EM HÁT

Cởi quần áo em ra là cả bài ca em hát
Đôi bầu tuyết mộng mơ, cái nguyệt loã lồ
Em là khoảng trời xanh bát ngát

Bướm của em là nhân sinh của giống loài!
 
Đây vật chất và linh hồn nhân loại
Hai thân thể trần truồng xiết lấy nhau -
 nguyên lý
                                          để sinh sôi!
Điều hoà lại sinh khí trong ta sau khi đã phải nghe
           những lời tuyên ngôn của các nhà chính trị
Em mở cửa toà, giang đôi chân...

             đón anh vào trong một vũ trụ chói lòa.

                    

                        
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.12.2011 23:44:48 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 21.04.2007 23:36:55
 


Bài thơ 246:


           LỘC GAI TRÊN CHÙA


Đêm Tận dẫn con lên cửa Phật
Búp non mơn mởn khắp vườn chùa
Hương khói ba toà bay nghi ngút
Giao thừa trời đất thảy thanh ca

Người hiền sụp lậy chân Phật Tổ!
Kẻ ác cũng xin lượng từ bi?
Một loáng các cây xơ xác hết
Chậm chân con nhỏ chẳng còn chi...

Nhìn sang góc tối trơ một bụi
Chẳng có ma nào chịu đến tranh?
Gai nhọn tủa đâm như mắt sói
Lựa tay cha bẻ chia các con!

Ai nào lại muốn đời gai góc?
Bạc tiền đâu dễ đã buông tha...
Có nhân - Có quả: người sống thiện
Có lộc thời gai cũng ra hoa!

Thảnh thơi đưa các con ra cổng
Hồn xuân phơi phới bóng tiên nga...
Xưa nay ai đã lên chùa để
Mang theo toàn gai góc về nhà?

                     
        Tết 1995 
         
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2011 01:07:32 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 24.04.2007 00:13:59
 


Bài thơ 247:


           EM NGHE TRONG SƯƠNG KHUYA


Em nghe trong sương khuya
Cứ im ắng... thầm thì... đằm thắm...

Em nghe trên phố vắng
Bác xích lô già yên lặng ngủ trong xe

Em nghe nơi cỏ hoa
Lời ân ái của lũ bướm vàng chiều còn vương phấn

Em nghe dẫu đã thành dĩ vãng
Tiếng của ngày xưa... đôi ta!

               
        Đêm 26/1/1994 
             
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2011 01:14:05 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 24.04.2007 11:18:17
 


Bài thơ 248:


            GIÁ CÓ THỂ

Giá có thể lại thành thơ dại
Về với đêm trăng sáng thưở nào
Hàng tre mát lao xao trong gió thổi
Ánh mắt người bạn gái đẹp như sao

Gợn tí hoa cau, thoảng mùi hương bưởi
Ta gọi một câu "em" rồi trao mối tình đầu
Em đưa ta vào trong xứ mộng
Để không bao giờ ra được nữa, em yêu!

Ngoài thềm gió bóng xưa nhẹ lướt
Bên tường rêu mọc đã lên xanh
Ta đã chờ em tự nghìn năm trước
Ngàn năm sau ta vẫn sẽ chờ em!

Nước cứ chảy qua cầu không dừng lại
Ta làm sao níu lại được thời gian?
Tất cả bỏ mà đi mãi mãi
Kỉ niệm thành giọt lệ khóc lang thang...

      
                          2/1997
           
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2011 01:22:16 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 25.04.2007 11:57:34
 


Bài thơ 249:


 
 
          THĂM LẠI BẠCH ĐÀN


Anh thăm lại hàng bạch đàn gió thổi
Lá cây reo nhớ bóng em đi!
Gió, ơi gió có nghe trời xanh vắng
Lời thơ anh đang cất giữa vô vi

Khoảnh khắc ấy chớp vụt trong khuya khoắt
Để lại bài ca em đã hát âm vang
Giờ em ở đâu trong mưa giăng, bão thét
Có thấy bạch đàn cũng ngẩn bóng chờ em?

Anh thăm lại bạch đàn một thời xưa cũ
Tiếng lá rơi xào xạc đêm thâu
Tình cũng thể giấc mơ về vội vã
Với hàng cây thờ thẫn đứng chờ nhau...

                                  29/8/2005
                
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2011 01:30:57 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 26.04.2007 00:53:52
 


Bài thơ 250:


        EM ĐI NGHỈ MÁT
               . Bài thơ này tôi viết đùa chơi với người phụ nữ ở xa

 
Em đi nghỉ mát ở biển nào?
Anh nghe sóng vỗ giữa chiêm bao
Đêm nay thành phố mưa nặng hạt
Trong lòng anh cũng đổ mưa rào...

Anh nhìn em tắm giữa trùng khơi
Tấm thân lồng lộng trắng cả trời
Mơ em vùng vẫy trong làn biếc
Nằm ngửa phơi mình nắng thảnh thơi

Anh hôn lên gió tít trên mây
Gửi tới nơi em vị môi say
Nụ hôn vào tận trong đồ tắm
Vui cùng với bướm của em bay.

Biển hỡi! Ôm em thỏa trong lòng
Tha hồ ve vuốt khắp mình em
Anh mơ hóa được ra dòng nước
Để tắm cho em tận ngách cùng

Mở trái tim em đón anh vào!
Như trời ôm biển để bay cao
Mai rầy anh sẽ bay tới đó
Những tháng năm còn với em trao.

Viết mấy dòng thơ gửi tới em!
Những ngày nghỉ mát biển xanh êm
Bến trăng em ạ! Ta vùng vẫy
Tắm thỏa thân em lẫn tình duyên.

             

                
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2011 01:46:25 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 27.04.2007 00:41:07
 



Bài thơ 251:


          MÙA THU XƠ XÁC 
 
Đêm nay lại tìm em nơi đáy mắt
Mùa thu ơi, mi đến rồi đi!
Chỉ để lại lời thơ tan tác
Với bóng hình người tình cũ xa xưa.

Em nhè nhẹ về trong nỗi nhớ
Tình ta mơ làm ý nghĩa mỗi ngày
Từ độ ấy trái tim đã vỡ
Và một tâm hồn vô định trôi bay...

Có lẽ mùa thu đã thành mùa xơ xác
Để lá vàng rơi chất đống cuộc đời?

                
                    1997 




 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2011 21:51:36 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 02.05.2007 12:36:44
 


Bài thơ 252:


           VỀ NHỮNG BÀI BÌNH TẠP-PÍ-LÙ TRÊN BÁO 


Sự bình linh tinh trên báo chí đương thời
Làm cho nhiều bài thơ tầm thường hay lên,
                              thêm phần hương vị
Dẫu ta biết họ bình sai bét cả
Nhưng nếu không có những nhà bình thơ tạp-pí-lù như thế
Thì e rằng: chữ thơ, trang thơ sẽ chỉ là những cái xác lặng câm?

Dẫu thơ hay viết ra cũng rơi vào sự lãng quên...
 
Thì ra: nhiều lúc ta chê bai, cầm báo mà không đọc
Chính họ mang đến cho cái đời lăng nhăng này
                                         không ít hương vị ngọt?
Nhưng nếu tất cả ai cũng như họ thì tác phẩm để lại thế gian
                                       sẽ chỉ toàn lăng nhăng cả!
Thôi, đời là thế!
Cũng cần có những lăng nhăng
Dẫu đôi lúc họ đã phóng ra cả đống thối hoăng...

*

Nhiều bản di cảo viết "lăng nhăng" của Chế Lan Viên
(tất nhiên là sự lăng nhăng của một bậc tầm danh
khác xa cái lăng nhăng nhí nhố ở đời như tôi đã nói trên)
Lại làm nên sự nghiệp khá vĩ đại của ông
Có khi còn có giá hơn cả những tác phẩm ông cố tâm viết vĩ đại cho đời
Chỉ cái lăng nhăng của ông cộng lại nhiều như cỏ
Đã làm "đời thi ông" có tầm vóc lớn cao lên!

                    
                           10/8/2002
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2011 12:46:06 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 04.05.2007 00:50:57
 


Bài thơ 253:


             RẼ LỐI VÀO TRĂNG

Em ở trong trăng anh vào trăng
Trăng ngà trăng ngọc trắng như băng

Làn da em mát và thơm lắm
Bồi hồi anh nhớ bóng hình quen.

Người ta thường bảo em như bướm
Lúc thì lại ví cánh hoa thơm,
Đắm cùng hoa bướm tim anh vỡ!
Em vẫn là em, anh vẫn anh.

Em ơi! Con suối tình lai láng
Ngày đêm anh uống mãi không thôi
Vầng trăng em ở trên xa ấy
Anh ngắm trông trăng suốt một đời...

         
                           1996
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2011 11:47:42 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 04.05.2007 11:25:20
 


Bài thơ 254:


                     NỬA ĐỜI NỬA MƠ   
 
Cứ thế nửa đời nửa như mơ
Anh sống đời thi nhân trong cát bụi
Để viết những vần thơ tình hoang dại
Như mây trời, như suối, như trăng...

Anh lặng lẽ tưởng kẻ đang hấp hối
Bảng lảng đời trôi đôi mắt thẫn thờ
Và em ơi! Trên đỉnh cao vời vợi
Linh hồn anh vẫn đang cháy trong thơ!

          
                         27/7/2005
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2011 13:50:09 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 05.05.2007 11:54:15
 



Bài thơ 255:


           MƯA GIÓ MÙA THU

Mưa lất phất và lòng anh ướt
Gió reo cây xáo động cả không gian

Anh lơ đãng trên hè phố vắng
Nhặt vài chiếc lá rơi đêm...
 
Ôi thu!... hồn phiêu diêu trong gió,
Thành phố mênh mang nhoà nhoẹt ánh đèn
Mà tình ta là khoảng không lặng bóng

Tiếng chuông chùa xa thủng thẳng vang ngân...

                                           2005 
 

               
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2011 17:46:13 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 07.05.2007 12:46:36
 


Bài thơ 256:


                 NGƯỜI ĐÀN BÀ XẤU SỐ  
 
 
Anh viết những câu thơ trái tim hiu hắt vì buồn
Đời em như con đường mùa đông giá lạnh
Lòng em sa mạc cát mênh mông
Tình xô bồ đổ vỡ tan hoang...

Nếu thơ anh có thể ấp ủ những tháng ngày trống rỗng trong em
Nhưng trang thơ cũng chỉ như thân phận bẽ bàng
Nó rơi rớt trước vòng đời tẻ lạnh
Bàu trời và thế giới bây giờ như chưa từng có sự tồn tại của em!?
                           
Rồi mốt mai nấm mộ tàn, em chỉ còn là một nắm xương tan
Ôi! Người đàn bà - sao cõi đời chua chát thế?
Ngày tháng trôi em sẽ thành bà lão còng tàn phế
Nhìn lên bàu trời hoang vắng những thây ma.

Dù một thời em xinh, em đẹp nõn nà
Nhưng kiếp phận lại bọt bèo dâu bể...
Anh nhìn em những dòng thơ tràn ứa lệ
Trang đời thiếu nữ thế mà ôi!

Ngày nối ngày vò nát cánh hoa trôi

Dẫu xuân sắc hôm nay em còn đôi chút nữa
Nhưng những ngày tàn đang xô đập cửa
Anh rỏ giữa mây trời những giọt thơ rơi!...

              
                           16/9/2005 
                     
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2011 00:08:03 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 08.05.2007 11:04:22
 


Bài thơ 257:


           HƯƠNG HỒN PHỐ XÁ

Hỡi những công viên hoa thơm và liễu gió
Bay xa ru mát hương đời
Tiếng xe điện leng keng ngày nào giờ không còn nữa
Anh âm thầm theo mùa cũ đang trôi...

Ta muốn hỏi hỡi hương hồn phố xá
Và tiếng chổi mòn quét giữa đêm buông

Ta muốn hỏi hỡi mặt hồ xanh nước
Có nhớ người yêu cũ của ta không?

                                   1994
           
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2011 14:23:06 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 09.05.2007 12:18:22
 


Bài thơ 258:


         EM GÁI DƯỚI XUÂN

Ô kìa, em gái dưới xuân
Anh đi tiếng gió ru ngân giữa trời
Thoáng trông đôi mắt em cười
Trời không rét nữa có vài lá buông...
Mưa phả bạc mắt em trong
Chim xuân sao vắng cành đông ngập ngừng
Em xinh xinh đến quá chừng
Lòng không thể dứt nên mình ngẩn ngơ.
Thôi đừng hát nữa hồn thơ!
Gái trong thiên hạ sao vơ được vào?
Vô tình để trái tim đau
Dòng tương tư chảy về đâu, hỡi người!

      
                              1990
               
<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.05.2011 13:55:23 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 10.05.2007 12:51:38
 


Bài thơ 259:


                    VẨN VƠ

Vẩn vơ vẫn chỉ một bóng Hằng
Bên hồ tiếng ếch đã kêu toang
Hỏi gió mình vui hay buồn nhỉ?
Mấy đám mây trời quấy quả trăng...

Ếch ộp! Này nghe, ếch ộp chuôm!
Ông Tản, bà Hương ở nẻo sương...(**)
Khi nghe tiếng ếch hồi còn sống
Có sầu như gã lúc này không?

               
             14/4/1992


(**)  Nhà thơ Tản Đà và nữ sĩ Hồ Xuân Hương.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2011 14:30:05 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 11.05.2007 12:04:51
 


Bài thơ 260:


                   ĐÊM LANG THANG

Anh bơi trên bể sóng mênh mang
Đời nhảm quá, buồm quay cuồng giữa xoáy
Vẩn vơ nghĩ cõi lòng tê tái
Đêm lang thang, lang thang...

Ngắm bao vì tinh tú xa xăm
Mới ngửa mặt mà cười ha hả!
Cánh thì chở trời, chân rê mặt phố...
Không phải mình sao gió cũng lang thang?

                                      Tết 1990
           
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2011 11:19:13 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 12.05.2007 12:57:48
 


Bài thơ 261:


          GIÓ BỐI RỐI

Gió xao xác trên cành bối rối
Đôi mắt em thăm thẳm cuối trời xa
Anh ở giữa hoàng hôn hoá đá
Hiển hiện hình em tựa như hoa...

Mùa lá bay khua cả chiều tan tác
Bóng ai đi trong mầu tím bằng lăng
Dáng thiếu nữ nhẹ nhàng hương gió thổi
Vấn vương tình lòng càng nhớ về em!

 
Một thưở vời xa bên cổng trường đại học
Anh thường đón em... ôi, tuổi đáng yêu sao!
Ngỡ ngàng thấy anh em chạy đến
Những tối ven hồ chẳng muốn rời nhau.
 
Qua mất rồi, tất cả hỡi em yêu!
Đời thiếu nữ trôi, tình ban mai cũng hết
Chiều lại chiều hoang đi biền biệt
Tình hao gày còn lại xác ve khô.
 
Trong hư vô ngày tháng cứ già nua
Lá cứ rụng bước chân đời dẫm đạp,
Thôi em ạ! Đành hẹn nhau kiếp khác
Dẫu anh ngồi hoá đá suốt đời anh...


                                18-4-2005 
         
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.05.2011 11:37:47 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 13.05.2007 12:11:32
 


Bài thơ 262:



         XEM TRANH BÁN LOÃ THỂ

                    Tưởng nhớ bài thơ "Tranh loã thể" nổi tiếng
                                 của thi nhân Bích Khê
 
Nàng để hở một vòm trời tuyệt mĩ
Thế giới là đây, cuộc sống là đây!

Nàng gieo hoa và ý nghĩa loài người
Nhưng cũng đẻ cả chiến tranh và hoà bình

                                   ra từ trong bụng.

Lui xuống dưới nàng: một rừng sâu um tùm
                             che hang động
Lên trên nàng đôi mỏm núi trắng vô biên
Thân thể nàng tràn đầy hương nhụy phấn

Thiếu nữ mặc hở quần: hơn bao lời hoa mĩ phát ngôn.

Em như gió trăng... mà rung động cả vua chúa, thánh thần
Cuộc sống cần em, đâu có cần chiến tranh
                                                  và bom nguyên tử?
Khi em cởi ra nhiều : điểm báo thế giới
                                         càng hiện đại văn minh
(*)
Nhưng điều đáng đớn đau: là tính nhân loại,

con người cũng ngày càng nhiều dã tâm gây tội ác! (**)

                       
(*)   Thế giới càng hiện đại văn minh thì khuynh hướng triển lãm thân thể
        của các thiếu nữ càng phát triển, tới mức gần như cởi truồng...
(**)   Nhà văn Nga Ai-Ma-Tốp đã cảnh báo trong tác phẩm "Đoạn đầu đài" nổi tiếng của ông rằng:
     Thế giới, cái ác vẫn lấn át cái thiện và con người hiện đại còn ác hơn con sói! 
        

<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2011 19:12:06 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 14.05.2007 11:15:42
 


Bài thơ 263:


       VẦNG TRĂNG VẪN SÁNG TRONG

Canh vắng bộn bề bao ý tưởng
Vùi trong khoảng gió lạc mênh mông
Giữa cảnh tà khuya hồn đảo ngược

Nhìn lên vầng trăng vẫn sáng trong


Mới biết Nguyễn Du Người thánh thật:
Đời Kiều chửa chết bởi nợ chưa xong!
(**)

                                   2/1995
           
(**) Kiều muốn quên sinh nên đã nhảy xuống sông Tiền Đường tự vẫn nhưng lại được Giác Duyên vớt cứu!
     Theo thuyết bản mệnh ở Kinh Thánh trong tác phẩm Kiều của Nguyễn Du: Nàng chưa thể chết vì chưa trả
      hết nợ đời!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.05.2011 12:31:10 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 15.05.2007 13:01:53
 


Bài thơ 264:


         TÌNH TRONG CHIỀU BUÔNG

Chiều buông xuống, anh ngồi nơi bến vắng
Bao âm thanh trên bờ bãi vô cùng
Ai cứu nổi hồn ta trong bóng lạnh?
Nghe thành sầu sụp đổ tan hoang!

Chiều rơi rơi và lằng lặng bóng
Đời buồn như chấu cắn, người ơi!
Những năm tháng bèo mây trôi lờ lững
Cuộc sống xô bồ, thời thế đảo điên ôi!

Chiều tàn tạ hoàng hôn bềnh bệch
Anh đứng chờ đêm ngóng trăng vàng
Tuổi trẻ - tình yêu? Một bóng mình hiu quạnh,
Em dịu hiền lòng anh đắm miên man...

Tiếng mõ chùa rơi trong tịch lặng
Hồn phiêu diêu nơi cõi trần hoang...
Bảng lảng Tây Hồ một màn sương khói
Để chôn mình trong ảo mộng cô đơn!

          
                       11/7/2005 
                
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2011 01:07:19 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 16.05.2007 11:34:24
 


Bài thơ 265:


       TRỞ VỀ MÙA XUÂN THIÊN THAI

Em ơi mùa xuân
Cởi áo, ngực trần trong vũ trụ
Hoa bay, hoa xuân bay, ta chỉ thấy hoa bay
Mưa rơi, mưa nhẹ thôi
Nhưng dù cho mưa gió có đầy trời
Em ơi: cởi áo, ngực trần trong vũ trụ...

Anh dắt em đi trên thảm sắc thiên thai
Uống thanh khiết như bầy ong bướm
Trập trùng gió trập trùng mây
Sự tồn tại của tình yêu thượng đế!

Mùa xuân trong lành như thế
Bối rối làm chi đám bụi chiều?
Sự bề bộn lo toan, già héo
Khí tinh hoa ta lắng đọng tâm hồn
Đâu phải đến ngày mai mới có
Tạo hoá đã ngàn xưa.

Ta nâng niu những nhành thanh khiết
Hương thơm bay nghi ngút trong lòng
Đi mấy vạn năm giờ mới hiểu:
Đời sống huyền diệu nhất của loài ta
không tuân theo cuộc hành trình lịch sử...
(dầu hiện đại văn minh nhiều thế kỉ nữa tạo nên)
Nếu không vô lý cũng dễ chán nhàm
Khi hồn ma quỉ vẫn sinh sôi các loài lang sói...
Và bạo lực còn ngày ngày bắn giết những chúng sinh?
Anh âu yếm cùng em đi trên thảm sắc thiên nhiên
Hôn tha thiết ngàn đoá hoa rất lạ!

Em ơi mùa xuân
Cởi áo, ngực trần trong vũ trụ
Hoa bay, hoa xuân bay, ta chỉ thấy hoa bay...

             
                     Đêm 18-11-1991
                
<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.05.2011 14:07:11 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 17.05.2007 10:55:19
 


Bài thơ 266:


            TIẾNG CON CUỐC GỌI

Em có nghe tiếng cuốc gọi sang hè?
Đêm hoang dã anh nhớ về thưở ấy
Tình yêu lang thang con đường cỏ rối
Tuổi hoa niên hoá tượng đá buồn!

Người đàn bà dẫn anh đi trong trăng
Đêm chiếu sáng mây lênh đênh lạc lối
Đôi mắt em trôi hồn anh chết đuối
Ôi bông hoa em ủ đáy trời hương.

Gió bay đi xoá hết dấu mùa xuân
Mùa hè vắng tanh thu còn chưa đến
Đông sẽ lạnh trên đường hoa sữa trắng

Con cuốc giữa trời kêu vọng tháng năm...
           
                             Tháng 5 * 1994
              
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.07.2011 11:55:22 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 18.05.2007 11:21:53
 


Bài thơ 267:


     NHỮNG VẦN THƠ CHO CON


Những vần thơ viết mãi về con
Như con suối không bao giờ cạn
Giữa rừng mai rợp nắng
Thắm vàng muôn sắc hoa tươi.

Ôi, những vần thơ tựa trời chiều chín tím
Như trái tim rụng xuống
Những vần thơ có cánh bay lên
Trời quê hương mênh mông bát ngát
Những vần thơ xa vời khao khát
Trở về vui với con thơ.

Xanh lơ một khung trời kỉ niệm
Những vần thơ như có lửa bên trong
Đêm đông,ngày hạ...
Hoá thành sao bay trắng quê người
Cứ đêm đêm thắp nỗi nhớ lên trời!

Những vần thơ tôi viết người ơi!
Trĩu giọt sương rơi, bạc trời gió tuyết
Dáo dác nước non
Cánh chim cô đơn lạc giữa muôn ngàn.

                         Nước Đức * 10/10/1988
             
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2011 13:21:30 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 19.05.2007 11:53:10
 


Bài thơ 268:


        TIẾNG HÁT VỚI VẦNG TRĂNG


Dưới ánh trăng hồ thổn thức đêm nay
Bờ gió reo vi vút
Mơ màng bên anh bóng người năm trước
Cành liễu ơi mi có nhớ không?

Những ánh sao thầm thì nhắc mãi tên em
Nước hồ xanh ru êm đềm xa vắng
Đêm yêu thương em lại về say đắm
Ôi, mặt trăng ánh sáng của ta ơi!

Người con gái xưa cũng là một vầng trăng đó
Anh cởi áo trăng da em trắng rõ...
Là cả bàu trời vườn trái ngọt của lòng anh
Và bao lần anh đã ngủ cùng trăng.


                                       27 / 7 / 2005
              
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2011 02:12:22 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 20.05.2007 11:14:48
 


Bài thơ 269:


                CÁT VÀ HOA

Tấm áo thiên nhiên quàng lên mùa đông
Em yêu chất ngọn lửa hồng trong đó
Gió run run đêm hoi hương cỏ
Cuộc đời ta: cát và hoa...

Anh thương em hoang dã cửa nhà
Quyện giống ổ rơm thơm mật tình yêu nhỏ giọt
Nơi biệt thự, sa-lông là tình yêu cấp thấp
Thân thể nõn nà em trong như lê-pha.

Anh đã chán rồi cái thế giới hào hoa
Mở mắt dậy thấy quá nhiều giả dối,
Nơi khuất ánh điện tối tân
Ta hôn nhau nụ hôn nồng nàn mông muội
Lịch sử đây rồi, ta lại trở về ta!


                                 17/ 1/1995 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2011 12:18:45 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 21.05.2007 12:36:43
 


Bài thơ 270:


                        
             
    VIẾT TRONG ĐÊM MƯA

Trời đất ru anh, anh ru em
Gió bay xao xác trôi lờ lững
Những chiều em đi bao kỉ niệm
Năm tháng tạ tàn cuộc sống phôi pha

Em nghe mưa dìu dặt xa xa
Bản xô-nát hồ thu trong mát

Sao cuộc đời lại giống như màn kịch
Phông kéo vào rồi mà tình vẫn ngổn ngang?

Ảnh hình em cứ suốt đời trong anh
Giọt mưa hư vô thầm khúc hát
Nơi cõi vắng anh ru bóng hình xưa ngây ngất
Đêm mơ màng người thi sĩ lang thang....

                              3/9/2005
                
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2011 22:32:04 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 22.05.2007 12:28:52
 


Bài thơ 271:


                                     
              NGƯỜI CHƠI MƯA
                     . Tặng các nhà thơ có tên tuổi đương thời của HNVVN.
                  
Mưa dại mưa khôn mưa đồng mưa phố
Mưa mãi rồi cũng võng mái nhà tôi
Đứng đái vào mưa làm cái thú của người
Nước này trắng hơn hay những thứ mưa kêu
                                  như kèn, la, gõ mõ?
                 
Ta lấy mưa chơi cho thoả chí
Sao lu hết rồi ếch nhái nhảy tứ tung
Ngẫm khúc mưa nay mà thấy lạ lùng
Khi gió giật lung tung lúc lại lầm rầm như thằng lẫn.

Xem những thứ mưa hò reo làm trò quẫn
Điệp khúc nào nghe cũng nhàm tai
Mới lấy mưa để mưa chơi
Nhìn các loại qua màu nước lã...

Hữu ý - Vô tình: ai biết ai nhân bản?
Họ lên diễn đàn còn tôi đứng chơi mưa
Cứ đái vào mưa như một trò đùa
Oàm oạp quanh hồ tai nghe toàn chão chuộc!

                               2000 - 2007
                         
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.05.2011 12:01:22 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 23.05.2007 11:16:01
 


Bài thơ 272:


             EM GÁNH LÁ

Em gánh lá đi về cuối phố
Như gánh cả thu vàng cùng nắng hoàng hôn
Đôi sọt sắt thưa chao đời nghèo khó
Đã ai mua chưa lá của em?

Con đường cái giữa hai hàng cây lớn
Bước chân đi xiêu đổ bóng chiều
Tóc em bay xoã vào gió cuốn
Ngực thon nhoà năm tháng mờ theo...

Em quét lá làm gì tôi chẳng biết
Về nhóm bếp nhà đun hay bán ở chợ đời?
Lá vàng lá xanh em quét tất
Đã ai mua chưa lá em tôi?

      
                  Mùa thu 1996 
          
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.05.2011 01:03:44 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Nhatho_PhamNgocThai
  • Số bài : 915
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI - 24.05.2007 12:31:05
 


Bài thơ 273:


          TIẾNG GIÓ BAY XA   
 
Giọng nói em trong như tiếng suối
Êm bên tai dòng nước ngọt thiết tha
Để cả bầu trời nhung  nhớ mãi
Đôi môi em cười đẹp tựa hoa!

Ta muốn hỏi: Hỡi những làn mây trắng!
Các vì sao xa tắp thiên hà!
Ngơ ngẩn tháng ngày em không còn có tuổi
Quanh mặt hồ nghe tiếng gió bay xa...

           
                         19/8/2004 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2011 23:54:33 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.

Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 9 của 21 trang, bài viết từ 241 đến 270 trên tổng số 628 bài trong đề mục