Thơ LTP rất mượt mà, HM có cô bạn mến mộ thơ anh đó, muốn làm quen không? Đãi HM chầu cafe HM giới thiệu cho...hề...
Gởi anh một bài thơ cũ nói lên nỗi lòng HM sau nhiều năm xa xứ. Mong anh thích.
Huyền Minh
KHUNG TRỜI KÝ ỨC
Quê hương tôi tận bên kia trái đất
Cách đại dương thăm thẳm một trời xa
Hai lăm năm lưu lạc bước xa nhà
Dòng nhật ký từng trang ghi đậm nét...
Đêm trăn trở gọi tên em tha thiết
Sàigòn ơi! Tôi vẫn nhớ thương nhiều
Đường Tú Xương thơ mộng tuổi hồn nhiên
Rừng bóng mát gió đưa lời tình tự
Trước cổng trường lạc giữa vườn tiên nữ
Gia Long xưa - bao tà áo dài xinh
Tóc ngang vai - làn mắt biếc đa tình
Đôi má đào thắm tươi vài giọt nắng
Chiều dạo phố đường Duy Tân lặng vắng
Hàng cây nghiêng rủ bóng lá ngập trời
Đôi nhân tình bên ghế đá tìm môi
Em vội vã quay đi vờ chẳng biết
Tôi âu yếm ôm vai em khẽ siết
Vai kề vai vuốt tóc ngỏ đôi câu:
"Từ nơi em lửa mê hoặc nhiệm mầu
Một khoé mắt đủ nấu nung thép sắt"
Tình mới chớm trăng vàng soi dáng ngọc
Dấu yêu trao lòng những tưởng dài lâu
Bài thơ viết tặng em thuở ban đầu
Bằng rung động của tim hồng máu thắm...
Hai lăm năm cánh chim trời phiêu lãng
Tình đổi thay theo vật chất đa mang
Ngày dấu yêu giông tố cuốn phai tàn
Chân viễn xứ bước theo đời cát bụi
Giữa tuyết sương tôi âm thầm tắm gội
Mái tóc bồng chừng thưa thớt hư hao
Trải gương soi vầng trán dấu âu sầu
Đuôi mắt dài nếp nhăn vì cơm áo
Hai lăm năm vấn vương tình mộng ảo
Tình học trò - áo trắng gót chân son
Dáng hoa xưa - từng góc phố con đường
Ghi nhớ mãi về khung trời ký ức
Đêm Houston thao thức... gọi tên người
Sàigòn ơi!... Em sống mãi trong tôi...
Huyền Minh
lâu rồi không gặp thầy, vẫn thấy vần thơ lai láng và tình cảm như xưa...
Chúc thầy luôn vui vẻ nhé!!!
HM: Cảm ơn bài thơ nhiều nhe bạn mình và cũng gửi lời đa tạ đến cô bạn hâm mộ thơ LTP. Khi nào có dịp về SG thăm NH thì nhớ hú cafe hén.
HX: Hello, khoẻ không? dạo này thế nào rồi? T lạc mất số em rồi, cho T xin lại.
___________
Tâm Tư Mẹ Mẹ kể về thằng em đi làm xa Mắt rưng rưng trách nó lâu rồi không gọi Con dốc chiều quê võ vàng đợi tối Thoáng chút bùi ngùi trong hạt bụi xe qua Mẹ kể về những khốn khó ngày xưa Chạy vạy từng bữa ăn nhưng cả nhà đoàn tụ Từng đứa, từng đứa lớn lên đua nhau bỏ xứ Để khóm tre già còng theo dáng mẹ neo đơn Con đường làng giờ lên phố, có tên Mẹ tiếc cây xoài ven mé lề bị đốn “Anh em tụi bây hay nghịch đùa hái trộm Sợ ngoại đánh đòn, đem lụi dưới đống rơm” Rồi mẹ cười thông cảm với thằng em Quê mình nghèo, chả lẽ suốt đời lam lũ Tương lai ở nơi mẹ phải đi hàng ngàn cây số Niềm vui tuổi già là những cuộc gọi viễn liên Lã Thế Phong 04/ 2010
Nào Có Lỗi Đâu Em
Tình yêu nào có lỗi đâu em
Áy náy chi cho lòng tôi thêm nát
Tôi chưa bao giờ có em, thì có gì để mất
Chỉ tội hai đứa mình bất lực trước con tim
Tôi mang hết vui buồn đặt ở bên em
Mà xao xuyến em lại hướng về nơi khác
Như chiếc lá khô rơi giữa chiều Thu lạc
Tôi thu mình khắc khoải đợi rêu phong
Lúc nghĩ đến nhau, chắc em cũng đau lòng
Hay vui trong xót xa khi ngồi bên người ấy
Tự an ủi thế thôi, cho bớt phần ganh tị
Bởi có một người nhiều may mắn hơn tôi
Giữa miên trường ký ức rách tả tơi
Nên tôi phải đi vá lành bên ngực vỡ
Hình bóng xưa có khi về gợi nhớ
Không vấy muộn phiền của thưở biết yêu em
Lã Thế Phong
05/2010
Trích đoạn: Lathephong
Nào Có Lỗi Đâu Em
Tình yêu nào có lỗi đâu em
Áy náy chi cho lòng tôi thêm nát
Tôi chưa bao giờ có em, thì có gì để mất
Chỉ tội hai đứa mình bất lực trước con tim
Tôi mang hết vui buồn đặt ở bên em
Mà xao xuyến em lại hướng về nơi khác
Như chiếc lá khô rơi giữa chiều Thu lạc
Tôi thu mình khắc khoải đợi rêu phong
Lúc nghĩ đến nhau, chắc em cũng đau lòng
Hay vui trong xót xa khi ngồi bên người ấy
Tự an ủi thế thôi, cho bớt phần ganh tị
Bởi có một người nhiều may mắn hơn tôi
Giữa miên trường ký ức rách tả tơi
Nên tôi phải đi vá lành bên ngực vỡ
Hình bóng xưa có khi về gợi nhớ
Không vấy muộn phiền của thưở biết yêu em
Lã Thế Phong
05/2010
chào Lã Thế Phong, nhabe hoạ nha
"chỉ tội hai đứa mình bất lực trước con tim"
tình là đường một chiều
sao mình mãi lang thang
may sao lòng cũng ấm
dù chỉ anh hiểu thôi
dù chỉ anh hiểu thôi
chia nhau tiếng thở dài
mà sao lòng bỗng nhẹ
gánh sầu nào chợt vơi...
nhabe
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.05.2010 23:31:05 bởi nhabe >
Lẽ Nào Anh Hết Làm Thơ Hơn chín tháng anh không làm thơ nữa có lẽ nào đã dứt nợ vu vơ ? chỉ vì em , cứ hay đợi vần thơ nên bỗng thấy trong hồn nhiều thiếu vắng cũng có lúc em thấy lòng lo lắng sợ anh như những "ví dụ" ngày nào "chỉ cần ai đó cười...." anh nở bỏ thơ sao? lỡ là thật chắc em buồn ghê lắm vần thơ anh theo em từng ngày tháng những vui buồn nhung nhớ cũng trong thơ lỡ mai sau không còn để mong chờ sợ lúc đó thời gian không trôi nữa nhưng biết đâu chỉ thêm vài ba bữa anh online và lại bảo em khờ rãnh rỗi nhiều nên suy nghĩ vẫn vơ vì đã trót yêu thơ làm sao ai bỏ được. Cô Bé yuri. __________________ Huynh Phong ơi , lâu lắm lắm rồi á , hỏng thấy huynh online nữa , sn cũng hong luôn , chắc bận lắm hở huynh? nhưng đừng có bỏ thơ luôn nha , sẽ nhiều người buồn lắm đó ! Chúc huynh mạnh khoẻ và sáng tác thiệt là nhiều !
Tết Nghèo Quê Hương
Tôi đi qua những phố những phường
Đâu thấy quê hương trổ vàng trên nhánh
Đường xá lưa thưa, gió luồn se lạnh
Người đón chào, mà Xuân đã về chưa?
Góc ngã tư, anh tôi bên tay lái bơ phờ
Chờ cuốc xe ôm sắm quà kịp Tết
Băng vĩa hè, chị tôi quảy gánh hàng thấm mệt
Đêm ba mươi về, im lắng một lời rao
Bên cửa, em tôi lau nhanh ngấn lệ trào
Tết này nghèo nên quê xa vời vợi
Thương đám em từng ngày trông áo mới
Hy vọng mỏi mòn theo tiền thưởng tháng mười ba
Vẫn đó dòng người tấp nập chợ hoa
Tình nhân song đôi nhưng không lời ngã giá
Pháo bông giao thừa đì đùng đêm xanh đỏ
Thay tiếng củi hồng tí tách gọi nàng Xuân
Lã Thế Phong
Xuân Kỷ Sửu 2009
Quê Hương bỏ lại
Tác giả:
Tô Huyền Vân Những ngày xa quê hương
là những ngày mang đau thương.
Một ngày xa quê hương
là một ngày mang đau khổ
Một ngày không nắng ấm
và một ngày mong mưa rào
một ngày thiếu hơi thở
của đồng cỏ nước Việt Nam
Đất nào sinh ra tôi
mẹ hiền nào cưu mang tôi
Miền nào nuôi thân tôi
mà giờ này tôi xa rồi
Này dòng sông phơi nắng
kìa đồng ruộng lúa chín vàng
giờ này đã xa rồi
và ngàn đời nhớ Việt Nam
Hãy nhớ và hãy nhớ
Người Việt Nam đang lạc loài
Hãy thương và hãy quý
Tình đồng bào ta với ta
Hãy biết và hãy biết
Rằng ngày mai khi ta về
Hãy nhóm ngọn lửa hồng
Đốt sáng vạn niềm tin
Gió chiều mang hương quê
Lòng giật mình trong cơn mê
Ngày dài ôi lê thê
Mà hồn mình như ê chề
Sài Gòn trong nắng cháy
Đà Lạt dấu trong sương mờ
chiều nào biển Vũng Tàu
sóng tận cùng đến Cà Mau
Nhớ chiều quê hương ơi
Thật tận cùng xa xôi thôi
Vùng trời Nha Trang xưa
Và dòng Đồng Nai hững hờ
Nào Cần Thơ nắng ấm
Kìa ruộng đồng lúa chín vàng
Giờ này đã xa rồi
và ngàn đời nhớ Việt Nam.

Đọc thơ bạn lòng mang nhiều cảm xúc
Xuân sắp về mà hồn thấy chơi vơi
Có đôi lúc thầm vu vơ tự hỏi
Một chút buồn tôi viết cho quê hương
Tôi nghe nói quê hương mình thay đổi
Nhưng sao còn những hình ảnh đau thương
Có những người không mái nóc che mưa
Góc hầm cầu là căn nhà trú ẩn
Tìm miếng ăn qua rác rưởi dư thừa
Vẩn còn đây những em bé thơ ngây
Mặt lem luốc trên tay cầm hộp nhỏ
Miệng rêu rao " Ai muốn đánh bóng giầy "
Tôi cũng từng chứng kiến cảnh thiếu ăn
Một cụ già run rẩy bên hàng quán
Mắt liếc nhìn tô phở tái thơm ngon
Của người khách ăn xong vừa bỏ dở
Cụ cầm lên húp nước lèo đông mở
Có ai buồn tội tóc cụ bạc phơ ????
sadsong
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.01.2011 22:56:39 bởi sadsong1975 >