Kiểu:
Xin chào !

Những vần thơ cho em

Thay đổi trang: << < ..4142434445 | Trang 45 của 45 trang, bài viết từ 661 đến 670 trên tổng số 670 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nguyên Thạch

  • Số bài : 1042
  • Điểm: 7
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 06.09.2006
  • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
  • Trạng thái: offline
Re: Những vần thơ cho đời 20.07.2019 12:19:24 (permalink)
0
Bến xưa

 

Tôi trở về đây bến sông tương
Chắp mây vẽ lại dáng người thương
Mây bay lạc dấu người năm cũ
Dài mãi trong tôi nỗi nhớ thương.

Cơn dông thổi bạt mặt nước chao
Tưởng như khơi dậy nỗi niềm đau...
Trùng phùng chỉ đậm trong mơ tưởng
Từ ngày đôi lứa lạc xa nhau.

Tôi gởi dòng trôi để cố quên
Bờ lau cuốc nhớ vẫn gọi tên
Tiêu sơ nắng tắt, ve ngân thẳm
Bìm bịp tiễn chiều vào mông mênh.

Hương ở nơi đâu, em có hay?
Bến xưa người cũ trở lại đây
Khắc khoải ưu tư từng nỗi nhớ...
Cảnh nào buồn hơn ở nơi này.

Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.07.2019 12:29:04 bởi Nguyên Thạch >
 
    Nguyên Thạch

    • Số bài : 1042
    • Điểm: 7
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 06.09.2006
    • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
    • Trạng thái: offline
    Re: Những vần thơ cho đời 06.09.2019 04:21:26 (permalink)
    0
    [This post was marked as helpful]
    Ngậm ngùi!


    Bốn mươi lăm năm, vườn xưa nghẹn nụ
    Bốn mươi lăm năm tình cũ ngàn xa
    Bên kia bờ đại dương cờ máu phủ sơn hà
    Bên nay sóng cuộn, đầu ta hóa bạc.

    *

    45 năm tóc pha thêm màu muối
    Mọc dài thêm chuỗi buồn tủi quê hương
    Dài theo tháng năm là sự chắp cánh của bạo cường
    Tôi tìm mãi đâu con đường dân tộc.

    45 năm, Việt Nam trong cơn lốc
    Khắp ba miền đầy tiếng khóc thở than
    Lũ Bắc phương, thứ lũ bạo tàn
    Cuốn trôi cả giấc mộng vàng dân tộc.

    Đất nước ơi, giờ còn đâu con đường sống?
    Đảng dã tâm đã triều cống quê cha!
    Bán cả núi sông, biển cả, sơn hà
    Mai Việt tộc là bầy ma nô lệ.

    45 năm oán hận khắp chân trời góc bể
    Tương lai về đâu cho thế hệ mai sau?
    Bốn ngàn năm xưa nào thiếu chi nữ kiệt anh hào
    Giờ cả nước cùng nhau cúi mặt!.

    Mười sáu vạn bốn trăm hai lăm ngày tim thắt
    Kể từ khi bọn giặc Bắc vào đây
    Bốn mươi lăm năm miền Nam cùng cả nước bị đọa đày
    Nay khốn đốn trong vòng vây nô lệ.

    Bốn mươi lăm năm, hẳn tôi em có nhiều chuyện kể
    30 tháng Tư, cuộc dâu bể tang thương
    Tương lai về đâu, về đâu hỡi con đường?
    Hay nỗi nhục một quê hương đã mất?

    Tôi cùng em, đôi tim chân thật
    Nửa cho nhau, nửa cho mảnh đất thân yêu
    Ở bên nay, tôi nhung nhớ rất nhiều
    Em bên đó, khối tâm tư vạn điều cào cấu.

    Tôi viễn xứ miệt mài tìm con đường tranh đấu
    Em quê nhà cố giấu nỗi niềm riêng
    Cột điện cô đơn chôn chân cùng vạn nỗi muộn phiền
    Le lói tỏa ánh xuyên màn đêm trùm phủ.

    Bốn mươi lăm năm, vườn xưa nghẹn nụ
    Bốn mươi lăm năm tình cũ ngàn xa
    Bên kia bờ đại dương cờ máu phủ sơn hà
    Bên nay sóng cuộn, đầu ta hóa bạc...

    Thương dân ta, một bầy cừu tan tác.

    Nguyên Thạch
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.09.2019 04:22:47 bởi Nguyên Thạch >
     
      Nguyên Thạch

      • Số bài : 1042
      • Điểm: 7
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 06.09.2006
      • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
      • Trạng thái: offline
      Re: Những vần thơ cho đời 27.09.2019 06:59:04 (permalink)
      0
      Nổi Lửa Lên Em

      [link=https://uploads.disquscdn.com/images/5715a374f667d3b27aa5b8663356bf9ff1c15ae08e3384469670b2ebd9c75fb6.png][/link]

       
      Hãy khơi lên ngọn lửa thù đốt giặc
      Đốt lửa lên em, thiêu tặc Bắc tham tàn
      Tuổi trẻ ơi hãy hãy đứng dậy hiên ngang
      Toàn dân hỡi, gọi đàn đi cứu quốc.
       
      Đã đủ lắm rồi!
      80 năm vờ vật...
      80 năm?
      Giờ sự thật tỏ tường
      80 năm, đảng về đây với mưu thâm bán đứng Quê Hương
      Dựng thành băng nhóm, một phường khốn nạn.
       
      Họ là chư hầu!
      Là tay sai cho đại Hán!
      Bọn cướp trá hình...buôn bán núi sông
      Mụ mị rêu rao "Thế Giới Đại Đồng"
      Dựng nên bởi lũ cuồng ngông mộng ảo.
       
      Mạo danh chiến đấu cho lý tưởng Độc lập, Tự do, Hòa bình cơm áo...
      Để che giấu mưu thâm gian xảo đê hèn
      Cướp bóc dân lành, biến xã hội thành trâu ngựa dần quen
      Bần hàn khốn khó hầu dễ chèn dễ trị.
       
      Đốt đuốc lên em
      Soi đường chân lý
      Nổi lửa lên em
      Thiêu ác quỉ gian tà
      Dậy cả núi sông, cứu lấy quê cha
      Lửa hung đúc cho sơn hà rực sáng
      Lửa thiêu phản quốc, lửa đốt sạch quân cuồng ngông tặc Hán.
       
      Ngọn lửa thiêng của dân tộc sẽ thiêu rụi bọn dã tâm vong bản
      Sẽ biến thành tro mộng cuồng Hán xâm lăng
      Lửa sẽ dâng cao, sẽ đốt sạch, sẽ san bằng
      Sẽ hủy diệt tất cả nhưng thế lực cản ngăn bước tiến.
       
      Lửa sẽ lan khắp từ nội thành, từ thôn quê ra sông biển
      Lửa từ lòng dân dựng cuộc chiến diệt thù
      Lửa sẽ đốt tan mụ mị "Đại thắng mùa Xuân" hay "Cách mạng mùa Thu"
      Lửa sẽ hừng hực căm thù quân bán nước.
       
      Lửa Trí thức, từ dân oan, từ học sinh, sinh viên, từ khối mảnh đời xuôi ngược
      Từ công, nông dân khốn khó kiếm miếng ăn, bữa được bữa không!
      Lửa của 4.000 năm Văn Hiến Lạc Hồng
      Lửa sẽ thiêu sạch nhà tù, trại giam, cùm gông, roi đạn...
       
      Giống dòng Rồng Tiên quyết thề sẽ không là Tân Cương, Nội Mông và Tây Tạng.
       
      Nguyên Thạch
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2019 03:00:26 bởi Ct.Ly >
       
        Nguyên Thạch

        • Số bài : 1042
        • Điểm: 7
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 06.09.2006
        • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
        • Trạng thái: offline
        Re: Những vần thơ cho đời 02.11.2019 06:07:16 (permalink)
        0
        Nếu
         

        Nếu chiều ấy trời không mưa tầm tã
        Lối đường quê không có gã đưa em
        Thì có lẽ em vẫn còn ngây dại
        Đêm không đưa ánh mắt trĩu qua rèm.

        Nếu ngày ấy đường chiếu đầy nắng ấm
        Vạt áo dài trong gió nhẹ bay bay
        Tóc thề xỏa như bướm hoa đồng nội
        Gót chân son đâu ướt đẫm bùn lầy.

        Nếu ngày đó con tim không rung động
        Vẫn hồn nhiên đùa giỡn dưới nắng hồng
        Sẽ hớn hở lên xe hoa đài cát
        Tim trắng trong đâu vỡ nát lúc theo chồng.

        Nếu hình ảnh không khắc sâu ký ức
        Và lang thang biến dạng như đám mây
        Em thanh thản của một đời làm vợ
        Đâu nhớ thương theo ngày tháng hao gầy.
         

        Nguyên Thạch
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.11.2019 12:41:37 bởi Nguyên Thạch >
         
          Nguyên Thạch

          • Số bài : 1042
          • Điểm: 7
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 06.09.2006
          • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
          • Trạng thái: offline
          Re: Những vần thơ cho đời 03.11.2019 05:48:18 (permalink)
          0
          Thu...
           

           

          Chiều mùa thu nơi đây buồn da diết
          Gió nhẹ đưa từng chiếc lá vàng rơi
          Góc rừng phong gã lầm lũi cuộc đời
          Mang tâm tưởng, niềm chơi vơi nhân thế
           

          Có những lúc gã trầm ngâm rơi lệ
          Hiện hữu chi nơi bể khổ cuộc đời
          80 năm, dù ngắn ngủi một cuộc chơi
          Nhưng cũng đủ niềm chơi vơi bất tận.
           

          Lá vàng úa cố bám cành vương vấn
          Nhựa cạn khô rồi cũng phải lìa cành
          Phận con người cũng như lá mong manh
          Thu ảm đạm cũng lìa cành miên viễn.
           

          Mùa thu nay, gã làm người đưa tiễn
          Mùa thu sau, ai tiễn gã ra đi?
          Ai nhớ thương?
          Ai còn nhớ những gì?
          Tên lãng tử chuyến phân ly biền biệt.
           

          Mây thu tím trĩu buồn da diết
          Dài nét nhìn, đôi mắt biết dõi xa
          Bóng hoàng hôn theo nắng tắt chiều tà
          Đời rồi cũmh sẽ như chiếc vàng rơi rụng.
           

          Nguyên Thạch
           

          <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.12.2019 00:41:33 bởi Ct.Ly >
           
            Nguyên Thạch

            • Số bài : 1042
            • Điểm: 7
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 06.09.2006
            • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
            • Trạng thái: offline
            Re: Những vần thơ cho đời 04.12.2019 08:14:07 (permalink)
            0
            Dỗi hờn




            Chiều đường thu, lá vàng rơi từng khóm
            Lối về nhà, anh tiễn bước chân tôi
            Con dốc cao, nhà em cạnh góc đồi
            Ngại con dốc, anh bỏ tôi thầm bước.

            Giọt thu rơi, đôi mắt tôi chợt ướt
            Nửa đường thôi, sao không bước chung nhau?
            Nửa đường kia, đâu tha thiết dạt dào?
            Tình yêu hỡi, con dốc cao là mấy?

            Nửa đoạn đường, anh quay về bên ấy
            Bỏ mặc tôi trong tận đáy cô đơn
            Bỏ mặc tôi trong tiếc nuối dỗi hờn
            Với tâm tưởng ngập cô đơn vàng võ.

            Đưa người ta, sao không đưa vào tận ngõ?
            Nửa đường thôi, sao lại bỏ ta đi!

            Cơn gió xua thảm lá úa thầm thì
            Như muốn nối từng bước đi cô độc.

            Đưa người ta, sao ngại đường đồi dốc?


            Nguyên Thạch
             
            r
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.12.2019 00:44:25 bởi Ct.Ly >
             
              Nguyên Thạch

              • Số bài : 1042
              • Điểm: 7
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 06.09.2006
              • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
              • Trạng thái: offline
              Re: Những vần thơ cho đời 07.12.2019 07:36:41 (permalink)
              0
              Truân chuyên nỗi niềm
               
               
              - Cho bé Liên lấy chồng Đài Loan

              Ngày mai sánh lễ vu quy
              Chị về để tiễn em đi lấy chồng
              Chiều mưa mấy dải bòng bong
              Em về nhà chồng, mẹ ở với ai?

              Chị đây mang tiếng chị Hai
              Bến xưa đò cũ miệt mài ly hương
              Xa quê, dài suốt canh trường
              Dõi về quê mẹ lòng thương chín lòng.

              Tình chị như dải bòng bong
              Thoáng hiện rồi vỡ theo dòng nước trôi
              Phận chị bạc trắng như vôi
              Nên chị cứ mãi xa xôi không về.

              Những ngày trông mắt về quê
              Dáng xiêu trong gió, tái tê cõi lòng.
              Nay em cũng phải lấy chồng
              Dẫu chị ái ngại...vẫn mong yên bề.

              Hôm nay chị lén chồng về
              Bao năm xa vắng, chưa hề đoàn viên
              Chị lén cho mẹ chút tiền
              Cho em chiếc nhẫn, mà viền mắt cay...

              Chuyện này, chồng chị nào hay
              Đừng cho ai biết mà gây buồn lòng
              Chị, xưa đã lỡ theo chồng
              Nên bỏ mặc mẹ, như không có nhà!

              Chúc em vui với chồng xa
              Trăm năm hạnh phúc, mẹ già chị lo
              Đời chị đã lỡ chuyến đò
              Thì thôi chấp nhận bởi do má đào.

              Gió thu lay nhẹ hàng cau
              Ai hiểu cho chị lao đao nỗi niềm...
              Kiếp sau, xin được là chim
              Dang đôi cánh rộng đi tìm người thương.

              Chúc em mai sớm lên đường
              Còn chị, đã chọn con đường về quê.
              Chúc em trăng nước vẹn bề
              Cứ bỏ mặc chị tái tê nỗi lòng.

              Coi như chị đã chết chồng
              Bởi chị trót phận má hồng truân chuyên.

              Nguyên Thạch
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2019 07:38:26 bởi Nguyên Thạch >
               
                Nguyên Thạch

                • Số bài : 1042
                • Điểm: 7
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 06.09.2006
                • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
                • Trạng thái: offline
                Re: Những vần thơ cho đời 06.02.2020 04:08:05 (permalink)
                0
                Bằng Lăng Tím


                 





                Bằng Lăng trước ngõ hoa chớm nở
                Len lén hồn ai cảm xuân sang
                Tôi dọn về đây, em mười sáu
                Hai đứa chung nhau một con đường.


                Nàng ở mặt tiền sang giàu lắm
                Tôi trọ phía sau căn gác nghèo
                Cha mẹ của nàng, quan đầu tỉnh
                Tôi kiếp thằng dân bụng đói meo.


                Giáp cận phía sau gần chung vách
                Nàng vẫn thường nghe được tiếng đàn
                Đêm đêm tôi dạo lời ai oán
                Cung nấc đau thương của dân nghèo.


                Con bé xinh ghê học lớp mười
                Mắt huyền môi đỏ cười thật tươi
                Tôi tuổi ba mươi da xạm nắng
                Trông ra "nửa ngợm nửa đười ươi".


                Ban đầu mới gặp nàng khi dễ
                Tóc dài nghệ sĩ vẻ chán đời
                Mãi đến mười hai lần trò truyện
                Mới biết rằng tôi đúng "dân chơi".


                Nàng vào đại học con cán bộ
                Tôi vẫn phiêu du kiếp phong trần
                Nàng đọc bài thơ cô hàng xóm
                Giao động con tim một chữ yêu.


                Người đã đi rồi, tôi ở đây
                Bằng Lăng trước ngõ, đóa xuân gầy
                Cô bé ngày xưa xa phố nhỏ
                Cảnh buồn như rừng lá thu bay.


                Vang dội lời than tiếng non sông
                Tôi hiến đời trai chí tang bồng
                Từ giã phố xưa đi biền biệt
                Cô bé ngày xưa khóc nát lòng.


                Em đã học xong bằng tiến sĩ
                Quán cũ gặp nhau lệ tủi mừng
                Biết tôi góp sức đường tranh đấu
                Em thề noi bước gương Triệu Trưng.


                Nguyên Thạch 

                <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.02.2020 04:09:57 bởi Nguyên Thạch >
                 
                  Nguyên Thạch

                  • Số bài : 1042
                  • Điểm: 7
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 06.09.2006
                  • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
                  • Trạng thái: offline
                  Re: Những vần thơ cho đời 14.02.2020 03:13:35 (permalink)
                  0
                  Chuyện cuối tuần





                  Ta nói cơn dịch Coronavirus (2019-nCoV) đã khiến dân Hoa lục hỗn loạn tâm thần, biết bao nhiêu người nằm im tại chỗ, không giao du, không cục cựa đi lại. Lúc này là lúc mà dân Tàu cần thuốc khống chế con vi rút Corona, mà nhà nước ta thì chỉ giỏi về thuốc Bắc, còn nhà nước đàn em của đám con hoang bên kia biên giới thì chỉ khá về thuốc Nam, những thứ "Xuyên tâm liên" mà tưởng thú Fu*k trong sở...nghĩ là có thể trị được Coronavirus.

                  Đây là tâm sự của người dân nhiễm vi rút nằm chờ thuốc để điều trị cơn dịch.


                  Nhớ em

                  Anh nhớ em như lân nhớ pháo
                  Nhớ thật nhiều như máu nhớ tim
                  Anh nhớ em như rừng vắng nhớ chim
                  Như con thằn lằn lim dim nhớ thuốc phiện.

                  Anh nhớ em như thuyền nhớ biển
                  Nhớ dáng huyền như vườn thượng uyển nhớ công nương
                  Nhớ day dứt như muối mặn nhớ cá ươn
                  Như Vũ Hán nhớ phố phương khi bị dịch.

                  Anh nhớ em như A K nhớ cô du kích
                  Như ngón tay thon chờ địch để bóp cò
                  Nhớ quá đỗi nên gầy guộc ốm o
                  Như con mèo đói nằm co chờ chuột.

                  Đời không có em thì mùa hè cũng buốt
                  Bệnh tương tư, trị bằng thuốc cũng như không
                  Nhớ đến thế thì sao em lại nỡ bỏ đi lấy chồng?
                  Bỏ mặc anh như con bệnh corona chỏng mông chờ thuốc?


                  Nguyên Thạch

                   
                    Nguyên Thạch

                    • Số bài : 1042
                    • Điểm: 7
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 06.09.2006
                    • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
                    • Trạng thái: offline
                    Re: Những vần thơ cho đời 24.03.2020 17:53:15 (permalink)
                    0
                    [This post was marked as helpful]
                    Khóc một dòng sông




                    Quê hương em đồng khô nắng hạn
                    Kể từ ngày giặc Hán bủa vây
                    Gieo rắc đau thương, khốn khổ, đọa đày...
                    Đất nứt nẻ, miền Tây nhỏ lệ.

                    Phận dân đen làm thân giun dế
                    Biết làm gì hơn khi bọn đồ tể lộng hành
                    Quê em Cửu Long nước ngọt đồng xanh
                    Nay mặn chát, đất tanh mùi giặc.

                    Nước đầu nguồn nghẽn từ phương Bắc
                    Vì túi tham, họ gieo rắc đau thương
                    Hán phỉ tham lam, họ nào biết chia sẻ nhịn nhường
                    Mà chỉ chực cướp của bốn phương làm của.

                    Miền Tây ơi, khối dân đen lại càng đen đúa
                    Kho gạo miền Nam nay dân thiếu lúa để ăn
                    Miền Nam ơi, sao đến nỗi khó khăn?
                    Việt Nam hỡi, sao vai oằn khổ nhọc?

                    Lang thang giữa lòng miền Nam, hồn em bật khóc!.


                    Nguyên Thạch

                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 24.03.2020 18:03:57 bởi Nguyên Thạch >
                     
                      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                      Thay đổi trang: << < ..4142434445 | Trang 45 của 45 trang, bài viết từ 661 đến 670 trên tổng số 670 bài trong đề mục

                      Chuyển nhanh đến:

                      Thống kê hiện tại

                      Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.

                      Chú Giải và Quyền Lợi

                      • Bài Mới Đăng
                      • Không Có Bài Mới
                      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                      • Khóa (có bài mới)
                      • Khóa (không có bài mới)
                      • Xem bài
                      • Đăng bài mới
                      • Trả lời bài
                      • Đăng bình chọn
                      • Bình Chọn
                      • Đánh giá các bài
                      • Có thể tự xóa bài
                      • Có thể tự xóa chủ đề
                      • Đánh giá bài viết

                      2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9