Những vần thơ cho em
Thay đổi trang: << < 4950 | Trang 50 của 50 trang, bài viết từ 736 đến 747 trên tổng số 747 bài trong đề mục
Nguyên Thạch 29.01.2024 04:14:50 (permalink)
0
Sao Anh Không Về Thăm?
 
 
 



Tác giả: Nguyên Thạch

( Viết thay K'Nưng )



Anh đã hứa, xuân sau về La Dạ (*)
Thăm K’Nưng, cô gái miệt núi rừng
Bản làng em nơi đèo heo hút gió
Những con người đã bị bỏ sau lưng.


Dạo xuân trước anh về cho quà Tết
Dân làng em trân quí những thùng mì
Người dân Thượng nay quen mùi nước mắm
Thắm tình nhau từng hạt muối mặn mà.


Anh trai tốt những người nơi hải ngoại
Dân bản em chưa hiểu mấy Việt kiều
Họ man máng những người nơi xa lắm
Đem về đây, tuy của ít lòng nhiều.


Dân em nói…Nhà nước lừa lọc quá
Gạt dân em chiếm rừng núi ruộng vườn
Dân sắc tộc là lớp người cùng khó
Đổ mồ hôi để có bó ngô khoai.


Bao năm tháng, sức người khai sỏi đá
Nắng như nung thiêu đốt những hình hài
Đổ mồ hôi tưới giồng khoai mảnh lúa
Không cao sang, không mơ mộng lâu đài.


Họ mưu chước mệnh danh là nhà nước
Đối vơi dân toàn ăn ngược nói xuôi
Giờ dân em không miếng đất cắm dùi
Lang thang rách rưới mù đui tăm tối.


Anh chợt đến, chợt đi rất vội
Bởi nơi đây, ôi quá đổi nghèo nàn
Gái Thượng em không quần áo cao sang
Dẫu có đứa cũng dịu dàng mắt biếc.


Xuân vắng anh, bản làng em thua thiệt
Thảm thương như dải đất Việt điêu linh
Tết về, em chẳng có gì hơn xin gởi chút cảm tình
Đến hải ngoại từ trái tim K’Nưng xinh xứ Thượng.


Nguyên Thạch
-----------------------
Ghi chú: (*) Bản nghèo ở Hàm Thuận Bắc - Bình Thuận
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.01.2024 04:16:20 bởi Nguyên Thạch >
Nguyên Thạch 30.01.2024 09:39:14 (permalink)
0
Tết Này Anh Không Về! 
https://www.google.com/ur...GJhIQDFQAAAAAdAAAAABAD


Một người em gái khác hiện còn sống nơi đèo heo hút gió, một bản làng nghèo khó xa xăm. Tình yêu đôi lứa?. Không biết nó có còn trong tôi hay đã cạn kiệt, nhưng với em, với đồng bào chung cảnh nghiệt ngả dưới một lũ bạo quyền đày ải, tôi có cả tình yêu thương bao la, tôi đã và đang làm những gì mà tôi có thể làm để giúp xoa dịu chuỗi đau thương ấy.

Những lời thơ đầu năm có thể làm cho em buồn nhưng chắc là em không hờn trách, bởi lẽ cuộc đấu tranh nào mà không ẩn chứa những mất mát, những hy sinh...Thì em ạ Tết này anh không về.

***

Gom hoa tuyết gởi K'Nưng yêu dấu
Tết năm nay, có lẽ... anh không về.
Em nơi đó, cùng bản làng tranh đấu
Gọi đồng bào cố giữ lấy bản quê.

Anh không đến, không phải vì không tiền nên ngại
Nhưng ngại vì đem tiền về
Cộng sản sẽ tồn tại lâu hơn
Anh thà đau thương chấp nhận trách hờn...
Bởi trong đói khổ, dân sẽ thấu rõ hơn và đứng dậy.

Tiền Việt kiều, đâu phải mãi đổ vào cái giếng tham không đáy
Từng nuôi bọn tham ô, sống bấy lâu nay!
Chúng là những tham quan, là bọn cướp ngày
Bởi vì thế nên anh không muốn tiếp tay cho giặc.

Anh vẫn biết không gởi tiền là dồn em vào ngõ tắt
Nhưng Việt nam thì cảnh ngặt triền miên...
Thôi cứ để cho dân túng quẩn trong cuộc sống đảo điên
Sẽ vùng dậy trút tất cả muộn phiền vào chế độ.

Anh sẽ về góp tay xây dựng lại quê cha đất tổ
Cờ Tự Do sẽ rợp phố rợp phường
Nhưng giờ đây, chúng ta phải chấp nhận đau thương
Bởi dân tộc đã cùng đường ngõ tận.

Giặc Bắc phương đã tràn vào, ngày càng quyết tâm xâm lấn
Trong tận cùng, căm hận sẽ bùng lên
Cờ Diên Hồng, trống Quang Trung sẽ thúc giục vang rền
Dân quốc nội sẽ đứng lên làm cách mạng...

Người Việt tha hương sẽ cùng thế giới năm châu bầu bạn
Hổ trợ cho em, chuỗi ngày tháng đấu tranh
Có gian nan, người ta mới thấu rõ ngọn ngành
Trong gian khó chí hùng anh nung nấu.

Không gởi tiền, muối xát lòng, lương tâm cào cấu...
Trận chiến này
Muốn chiến đấu?
Phải hy sinh.

Vài lời đến em cho trọn nghĩa trọn tình
Đừng buồn nhé em gái xinh xứ thượng.


Nguyên Thạch


<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2024 09:45:04 bởi Nguyên Thạch >
Nguyên Thạch 20.03.2024 05:56:16 (permalink)
0
[This post was marked as helpful]
Nước Mắt Quê Hương-2
 
Giã biệt nhé người năm xưa quí phái
nay còn đâu cô gái tắm ở truồng!
mời em cạn nước dừa, thay nước mắt
cánh đồng Chum quay quắc tím chiều buông…

***

tndspSoreo4g0857453l6788182i21h4850tfglc1g9ttu3200lu4aaa8uf7  · 


Em trở lại cánh đồng Chum Ma Hí (*)
giữa cằn khô chợt hiện dáng nàng Kiều
tôi đen đúa, rượu Nùng (**) say túy lúy
càng ngất ngây bởi dáng ấy mỹ miều.

Tôi với em, bạn thân thời niên thiếu
thường ra sông đùa cát, tắm cởi truồng
ngày cộng sản đẩy dân vào hợp tác
quá nhọc nhằn…em trốn bỏ đi luôn.

Tôi ở lại, dài nỗi buồn ngao ngán
lê tấm thân theo năm tháng ngậm ngùi
góp sức trai trên con đường tranh đấu
bởi công an, tôi kiếp sống không nhà.

Ngày ly biệt, không hẹn thề trở lại
xa Quê Hương là vĩnh biệt ngàn trùng
nơi xứ Mỹ, em công thành danh toại
tôi nơi đây, cuộc sống vẫn khốn cùng.

Cảnh nghèo giữa cánh đồng hoang Ma Hí
đón người xưa rồi ra viếng bến sông
con nước cũ giờ đục dòng nước đục
tim sắc se bao kỷ niệm dậy lòng.

Giã biệt nhé người năm xưa quí phái
nay còn đâu cô gái tắm ở truồng!
mời em cạn nước dừa, thay nước mắt
cánh đồng Chum quay quắc tím chiều buông…

Nguyên Thạch
----------------
Ghi chú: (*) Một địa danh
(*) Rượu đế









 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.03.2024 05:59:07 bởi Nguyên Thạch >
Nguyên Thạch 22.03.2024 01:44:51 (permalink)
0

Tháng Ba Ngậm Ngùi

 https://scontent.fyyc3-1....Xe1NVQ&oe=66010B2A


Nguyên Thạch

Tự tình dạo khúc ru hời
Tháng Ba song cửa trĩu trời mây giăng
Đêm nay, đêm khuất cung hằng
Tháng Ba tuyết phủ lạc trăng ta buồn...

Không hoa nở, vắng chim muôn
Tháng Ba Bắc cực nỗi buồn vây ta.

Tháng Ba nằm nhớ quê nhà
Xa xăm một dải quan hà đau thương!
Thái Bình chiều ngóng quê hương
Mờ trong sương khói trùng dương đôi bờ.

Tháng Ba đâu những vần thơ?
Tình trong băng giá ngóng chờ hạ sang
Bên nay không có hoa vàng
Đành đem tuyết trắng gởi sang cho người.

Đêm đêm hồn nấc nghẹn lời
Chìm trong tuyết trắng chơi vơi nỗi niềm...
Xa người trở giấc gọi tim
Tháng Ba buồn phận làm chim ngủ vùi.

Nhân gian nào những cuộc vui?
Tháng Ba cô lẻ ngậm ngùi ru ta…

Nguyên Thạch

R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.03.2024 03:18:37 bởi Ct.Ly >
Nguyên Thạch 31.03.2024 11:08:19 (permalink)
0

THÁNG TƯ GÃY SÚNG 







Tháng Tư gãy súng bẽ bàng
Cao nguyên tình lạc tìm nàng nơi đâu?
Núi đồi góc bể giang đầu
Mất nhau, ta với nỗi sầu thiên thu.


Nguyên Thạch
Ảnh minh họa


<bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2024 11:11:16 bởi Nguyên Thạch >
Nguyên Thạch 31.03.2024 11:35:21 (permalink)
0
Tháng Tư



Tác giả: Nguyên Thạch

Tháng Tư năm nay, vắng tiếng chim quốc quốc
Chiều Cao nguyên, mưa lất phất… thật buồn
Vùng trời cao, mây buông phủ núi
Ôm hồn ai, mắt biếc sầu tuôn.

Triền đồi vắng, hoa cà phê nở trắng
Sao anh không về hái đóa tặng tóc em?
Sao đành bỏ mặc ai dài nỗi đợi?
Niềm cô đơn, rũ bóng chiếc bên rèm.

Tháng Tư hỡi, người đi còn trở lại?
Thăm núi rừng hoang thẳm mù sâu
Quên hay nhớ cô em miền sơn cước?
Có còn thương đôi má ửng tóc nâu?


Nguyên Thạch
 
R
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.04.2024 03:34:59 bởi Ct.Ly >
Nguyên Thạch 11.04.2024 11:59:56 (permalink)
0
Bão Tháng Tư

https://www.facebook.com/..._comment&ref=notif


Tháng Tư đen, bụi mù giăng khắp nẻo
Cơn giao mùa gió lộng bão tháng Tư
Đời biệt ly vội vã tiếng giã từ
Vạt áo trắng thiên thư em ở lại.


Cơn bão táp cuộn trôi đời con gái
Nhập dòng đời ngang trái lắm nhiễu nhương
Ta xa nhau đành mất dấu thiên đường.
Triệu đau xót...vạn lời thương lo ngại.


Hơn bốn mươi tám năm, Tự Do xa vắng mãi
Ôi đâu ngày thân ái thuở xa xưa
Chất ngất nhớ nhung lời mấy cũng không vừa
Đường cờ rũ trong bão mưa oan nghiệt.


Em yêu ơi bao năm dài biền biệt
Khối ân tình tha thiết vẫn còn đây
Tình nghĩa xưa vẫn thắm đượm đong đầy
Dẫu luống tuổi đường mây vương cánh vạc.


Đã bao chiều Thái Bình nghe biển hát
Vọng bên kia tan tác nỗi thương đau...
Nhớ em yêu khối kỷ niệm dạt dào
Chùng phím nhạc, ngất nỗi đau thế kỷ.

Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.04.2024 12:05:29 bởi Nguyên Thạch >
Nguyên Thạch 17.04.2024 11:30:29 (permalink)
0
Tháng Tư bão lộng
 


Cuối tháng Tư, cả trời bão lộng
Cuốn dần trôi duyên mộng thư sinh
Đời nghiệt oan, đành gác lại chuyện tình...
Dẫu đất nước chiến chinh không còn nữa.

Ôi thân trai, dở dang đời binh lửa
Thanh bình ư!
Duyên lứa phải xa nhau !
Đêm biển Đông, giông tố sóng gào
Chiếc thuyền nhỏ, ôi lao đao định mệnh.

Vùng tự do, bến bờ nơi tôi đến
Chút ít quà, trìu mến gởi giúp nhau
Từ biệt ly, em thổn thức nghẹn ngào
Rau khoai độn...Xanh xao cuộc sống.

Tôi nơi đây, thường đêm trong ác mộng
Giấc hãi hùng, gió lộng bão tháng Tư
Tôi vẫn không quên dòng nước mắt giã từ
Em ở lại, áo thiên thư biền biệt.

Đã lâu lắm, chưa về thăm Phan Thiết
Cùng Quê Hương dầy oan nghiệt thương đau
Mười năm xa, ngày tin nhắn nghẹn ngào
Em đã chết nơi tù lao nước độc.

Tháng ngày tha hương, canh khuya dài trằn trọc
Muối xát lòng, ôi tang tóc thê lương
Nhớ ngày xưa hai đứa dạo phố phường
Tay ghì chặt, hẹn yêu đương lễ cưới.

Giờ xa xăm...Đâu hương cau hương bưởi?
Tôi trần đời, em dưới mộ huyệt sâu
Có còn chăng là tiếng nấc kinh cầu
Yên nghỉ nhé
Cuộc bể dâu ly biệt.

Hỡi tháng Tư, tìm đâu màu mắt biếc?

 
Nguyên Thạch
Nguyên Thạch 22.04.2024 12:37:04 (permalink)
0
Tháng Tư Người Đi!
 

 
Thơ: Nguyên Thạch

Tháng Tư bão lộng người đi không trở lại
Bốn mươi tám năm qua, người con gái kiều diễm ngày đó, nay đã già
Mười năm đợi
Mỗi mười năm lại trôi qua
Gần năm cái mười năm, tuổi kiêu sa biền biệt!

Bốn mươi tám năm, nặng nỗi lòng thương tiếc...
Sáu mươi sáu năm mắt biếc mờ dần!
Mối tình xưa tựa khung bạc phù vân
Lang thang muôn nẻo, mờ dần rồi tan biến.

Mỗi độ tháng Tư về, em nơi đây vẫn lặng thầm cầu nguyện
Mong cho anh hạnh phúc, toàn gia quyến bình an
Bốn mươi tám năm, em khóc cho duyên phận lỡ làng
Ôi tháng Tư, vành khăn tang tình cũ.

Bốn mươi tám năm, lê cuộc đời lam lũ
Theo dòng trôi, em sống đủ phận nghèo
Hình dáng cô nữ sinh kiều diễm măm xưa, khi ra đi, anh đã mang theo
Giữ mãi nhé, mong anh đừng trở lại.

Tháng Tư...đã cuốn trôi đời con gái.

Nguyên Thạch


<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2024 12:49:01 bởi Nguyên Thạch >
Nguyên Thạch 02.05.2024 11:36:14 (permalink)
0
Tháng Năm Ngậm Ngùi
 
 
 
 Tự tình dạo khúc ru hời
Tháng Năm song cửa trĩu trời mây giăng
Đêm nay, đêm khuất cung Hằng
Tháng Năm tuyết phủ lạc trăng ta buồn.
 
Đâu hoa nở, vắng chim muôn
Mênh mông trời Bắc nỗi buồn vây ta.


Tháng Năm nằm nhớ quê nhà
Xa xăm một dải quan hà đau thương!
Thái Bình chiều ngóng Quê Hương
Mờ trong sương khói trùng dương đôi bờ...


Tháng Năm đâu những vần thơ!
Tình trong băng giá ngóng chờ hạ sang
Bên nay không có hoa vàng
Đành đem tuyết trắng gởi sang cho người.
 
Đêm đêm hồn nấc nghẹn lời
Chìm trong tuyết trắng chơi vơi nỗi niềm
Xa người trở giấc gọi tim
Tháng Năm buồn phận làm chim ngủ vùi!
 
Nhân gian nào những cuộc vui?
Tháng Năm cô lẻ ngậm ngùi ru ta...
 
Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.05.2024 11:38:29 bởi Nguyên Thạch >
Nguyên Thạch 04.05.2024 12:43:24 (permalink)
0
Quê Hương Niềm Đau!






Lang thang biên ải chiều Bản Giốc
Rờn rợn gió thu cỏ úa vàng
Hướng mắt u buồn đêm đất mẹ
Nghe hồn chiến sĩ hú Chi Lăng.


Xưa giặc nhuốm ô dòng sông Đuống
Máu nhuộm tanh hôi bến Bạch Đằng
Đâu thời dũng khí ngời tiên tổ
Nay đám tham quan lũ đê hèn.


Tôi lạc bước đi giữa dòng đời
Tim thắt nghẹn ngào quê hương ơi!
Bao giờ Tổ Quốc ngời tươi rạng?
Cho lúa đơm bông rợp cánh đồng.


Xa xa mờ ảo sương khuya lạnh
Chìm giấc ngủ say dải Sông Hồng
Hà Nội bao giờ thôi ảo vọng?
Hay mãi u mê một kiếp người!


Hương Giang lờ lững trôi hồn nước
Thương mái đầu xanh tủi da vàng
Rêu phong phủ kín trơ thành Nội
Nhật nguyệt thi gan nét điêu tàn.


Ghé lại Cao nguyên hôn mảnh đất
Nghe luống chè xanh khóc nghẹn ngào
Giặc đỏ nhuộm màu Bô-xít đỏ
Ngơ ngác dân tôi mắt vô thần.


Xuôi miền sông nước câu vọng cổ
Trĩu nặng giọng hò khúc sàng xê
Quê em đồng ngát nay thiếu gạo!
Tan tác đời đau lạc xứ người.


Nhớ xưa lời mẹ ru trên võng
Một dải Nam Quan tới Cà Mau
Âm xưa lời cũ con đau nhói
Quê hương ơi hỡi những niềm đau...


Nguyên Thạch
Ghi chú: Ải Nam Quan xưa nằm trong lãnh thổ VN, nay đã thuộc về Trung cộng.
Courtesy internet images


<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2024 12:44:59 bởi Nguyên Thạch >
Nguyên Thạch 21.05.2024 12:33:07 (permalink)
0

Quê Hương Ơi Đâu Lối Về?




Nguyên Thạch 


Anh và tôi sinh ra trên đất Việt
Nơi bốn nghìn năm văn hiến tự hào
Nhưng đất nước giờ đây, ta còn lại gì để cho nhau?
Hay tủi nhục với chuỗi nỗi đau cay đắng!



Câu ca dao hãy là bó đũa...lời xưa mẹ dặn
Đừng lìa nhau, dù đời ngọt bùi cay đắng... vẫn bên nhau
Tay trong tay thân thiết dạt dào
Lấy tình tự dân tộc, nghĩa đồng bào... làm lẽ sống.



Tháng Tư bảy lăm!
Ôi quê hương tuyệt vọng!
Nhân bản, Nhân quyền...khuất dần theo bóng thời gian!
Hạnh phúc, ấm no...chỉ là ảo ảnh bẽ bàng!
Cả nước nhỏ lệ...vành khăn tang trùm kín.



Dân tôi ơi, sao mãi cúi đầu câm nín?
Tròng ách trên vai...nhẫn nhịn đến bao giờ?
Sự hiện hữu hôm nay của anh, của tôi là thực tế hay ảo ảnh trong mơ?
Hãy sớm thức tỉnh thoát khỏi vực sâu của bến bờ ảo vọng.



Tôi anh muốn sống, dân ta muốn sống
Hãy vùng lên diệt bóng ma trơi
Hãy là bó đũa bên nhau, chung tay xây lại cuộc đời
Việt tộc ngẩng mặt sáng ngời nước Việt.



Nguyên Thạch
--------------
Courtesy internet image


Thay đổi trang: << < 4950 | Trang 50 của 50 trang, bài viết từ 736 đến 747 trên tổng số 747 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9