Góc thơ PCT
33. Huế
Anh muốn đưa em về thăm quê
Nơi nắng lóa những vành nón trắng
Dòng Hương Giang suy tư trầm lặng
Cầu Tràng Tiền mấy nhịp hò ơ
Anh muốn đưa em về tuổi thơ
Con đường làng níu chân anh bước
Hàng cau gầy không còn xanh mướt
Bà O già mắt đục, tay run
Em sẽ về nguồn cội nỗi buồn
Của dân Huế, dịu dàng nhỏ nhẻ
Vì trót đau nỗi đau nhân thế
Dòng sông Thơm chở mãi tháng ngày
Anh sẽ đưa em vào đắm say
Khúc Nam ai một chiều Vĩ Dạ
Em sẽ thấy rất quen và rất lạ
Huế đâu còn là quê của riêng ai r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.12.2006 13:09:25 bởi Huyền Băng >
Trích đoạn: PCT
31. Giấc mơ
Lấy mây làm gối
Kéo gió làm chăn
Thuận tay véo má chị Hằng
Nghịch những vì sao vụn
Ngả ngớn trong đêm vô tận
Lạc thú rung làn da
Vũ trụ là ta
Không còn lo cái chết
Không cần biết ngày mai còn hay hết
Cô đơn kiếp người
Trời bỗng đổ mưa rơi
Ta trở về trần trụi
Chân chạm bùn
Hai tay chới với
- Đâu rồi, giấc mơ?
Phan Chí Thắng
Bài thơ hay quá! Một phong cách viết khác hẳn, thoát tục và có lẽ được viết trong một cảm xúc thăng hoa nhất! Một mình giữa vũ trụ bao la như đang bay tới những vì sao
Lấy mây làm gối
Kéo gió làm chăn
Và cái cảm giác làm chủ cả thiên hà đã cho phép nhà thơ như được phóng túng với thiên nhiên
Thuận tay véo má chị Hằng
Nghịch những vì sao vụn
Cho Trăng Quê viết mấy câu về Giấc mơ nhé!
GIẤC MƠ Đêm qua Sao nằm mơ Nói chị Hằng nhớ Cuội Cuội đỏ mặt bối rối - Tôi có biết gì đâu?
Nói rồi chay ra sau Dưới gốc đa ngẫm nghĩ Sao mình xa nhà nhỉ? Sao mình lên tới đây? Cô Gió và nàng Mây Nhìn Cuội cười rồi nói - Cuội đổi cả trần giới Để trọn đời bên Trăng! Trăng Quê
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.12.2006 16:31:19 bởi Trăng Quê >
Trích đoạn: PCT
26. Nỗi nhớ
Nỗi nhớ giống như nước
ở bầu thì tròn,
ở ống thì dài,
là sương mai
mưa phùn lất phất
mưa bão quất
tơi bời
Không phải rượu
Mà ta say chơi vơi
Không phải dấm tươi
Sao lòng chua xót
Là nỗi dịu ngọt
Men nồng khát khao
Là sóng dạt dào
trắng xóa
Là giọt nước mắt rưng rưng trên má
Ta bụm hai bàn tay, nín thở
giữ nước,
Nỗi nhớ vẫn chảy ra ngoài…
Nhớ Đêm đêm
Người đàn ông
mặc áo xanh
ngồi bên khung cửa sổ
Gương mặt ưu tư
Ánh mắt buồn
và nhớ
Ai lặng nhìn anh
nghe tim mình đập rõ
Đêm đêm
gió mang theo từng hơi thở
Sao anh không đến bên
người tình nhỏ
của anh?
Đêm đêm
những giọt sưong long lanh
những tâm hồn hoang vắng
những con tim buốt lạnh
Có thể ngày mai sẽ là một ngày đầy nắng
Bởi đêm dài nỗi nhớ cứ vây quanh
Đêm đêm
em muốn nhón nhẹ chân
Quàng tay vào cổ anh được chứ?
Ôm trọn gương mặt anh
ấm áp ngàn giọt nhớ
Nụ hôn dài ngọt tới tận ban mai...
Trăng Quê
34.Nỗi dối
Nỗi buồn làm ta cứng rắn
Nỗi đau cho ta lớn khôn
Nỗi nhớ nhắc ta ngày tháng
Nỗi dối - ta thật vô hồn!
Vẫn biết thằng quan ấy đểu
Mà ta vẫn cứ bắt tay
Làm như mình luôn yêu quý
Cái bản mặt rõ là dày!
Vẫn biết đường xa bụi mờ
Mà ta lại làm câu thơ
"Trời xanh con chim đang hót
Trong ngần tiếng gọi ước mơ!"
Vẫn biết không thể gần em
Số phận an bài như thế
Mà ta dối lòng, thật tệ
Mong ngày được cầm tay nhau!
Hoá ra trong nhiều nỗi niềm
Nỗi dối xảy ra thường xuyên
Nếu không mảy may nỗi dối
Có lẽ ta đã là tiên?
Trích đoạn:
Nhớ
Đêm đêm
Người đàn ông
mặc áo xanh
ngồi bên khung cửa sổ
Nàng ơi , hãy chuẩn bị thi hứng để làm thơ :
Đêm đêm
Người đàn ông áo đỏ...
Nhé nàng .
Trích đoạn: PCT
34.Nỗi dối
Nỗi buồn làm ta cứng rắn
Nỗi đau cho ta lớn khôn
Nỗi nhớ nhắc ta ngày tháng
Nỗi dối - ta thật vô hồn!
Bốn nỗi mêng mông cuộc đời
Hỉ , nộ, ái, ố trong ta
Những đêm chập chờn ảo mộng
Vỗ về uớt đẫm giấc mơ.
35. Tìm cơn mưa thẳng
Sao tôi cứ tìm cơn mưa thẳng
Tìm mãi hoài nào có thấy đâu!
Mưa xiên xiên, lá chuối rũ tàu
Mưa rả rích, nỗi buồn tấm tức
Mưa lửng lơ là mưa phùn gió bấc
Mưa cuồng phong là cơn bão đầu hè
Mưa Sài gòn em vội bỏ đi
Mưa Hà nội nhắc lời hẹn cũ...
Tôi vẫn đi tìm cơn mưa bất hủ
Hạt rơi thật thẳng, thật xênh xang
Đến hôm nay, tôi mới ngỡ ngàng
Mưa gửi đến từ xa, làm sao thẳng?
36. One click!
Với một cú nhắp chuột
Delete rất nhiều files
Ổ cứng sạch như mới
Đơn giản nhất trần ai!
Xóa hết bao hình ảnh
Vứt chết những câu thơ
Nhờ kỹ thuật vi tính
Tẩy sạch cả ngày xưa
Cho tôi xin con chuột
Tôi one click vào đêm
Không còn sao lấp lánh
Không còn gió dịu êm
Cho tôi xin con chuột
Tôi one click vào tim
Con tim hết bối rối
Con tim sẽ lặng im
37. Tiếng rao đêm "Ngô nướng, khoai lang, sắn luộc đê..."
Tiếng rao len lỏi mảng trời khuya
Gió lạnh ôm quanh khuôn ngực lép
Chân gầy mòn mỏi vẹt dép lê
Buôn bán lãi lờ ba đồng lẻ
Kiếm được bao tiền gửi về quê?
Người ấy rao đêm trong ngõ vắng
Xa lắm, bầy con ngóng mẹ về...
(Viểt trong lúc dự họp tổng kết 2006 của ngành, ngày 12/01/2006)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.01.2007 14:29:02 bởi PCT >
38. Thu vàng
Ai đem thu nhốt vào lòng
Để cho chín nhớ mười mong thế này
Lá vàng vì lá chót say
Thu vàng vì lỡ vơi đầy mắt em
Nước hồ vương tím hoa sen
Trời chưa nổi gió, sóng quên dạt dào...
39. Đêm không ngủ
Đêm ngủ, ta không ngủ
Mùa đông lạnh nơi nào
Thoáng nỗi buồn xôn xao
và niềm vui bất chợt
Đêm ngủ còn ta hát
Ru ta không ngủ yên
Sáng mai mặt trời lên
Thấy ta đầy sắc ấm
Đêm âm thầm dịu mặn
Như nụ hôn thật dài
Ngoài kia là đất trời
Trong ta là trời đất
Hoa mộc thơm ngan ngát
Cành khế gọi cành lan
Tự nhiên ta hân hoan
Vì đêm nay không ngủ
40. Nàng thơ
Em là cô gái mười lăm
Bím tóc đung đưa
theo nhịp chạy chân trần
Đôi mắt long lanh cười nắng sớm
Môi hồng hoa nở rạng mùa xuân
Em là người mẹ trẻ
đạp xe về cho con bú buổi trưa
Ngực áo thấm những giọt sữa
Bức tranh tình yêu ngàn xưa
Em - người đàn bà tần tảo
Nuôi con khôn lớn học hành
Quên cả phấn son khăn áo
Không kịp ngẩng đầu ngắm trời xanh
Cuối mắt em đã nhiều chân chim
Hai bàn tay không còn như ngọc
Chải đầu, lược vương nhiều sợi tóc
Thương con, chăm cháu mỗi ngày
Tôi vẫn mơ màng làm thơ
Đời tôi ghềnh thác, ngu ngơ
Có em luôn luôn thầm lặng
Em là nàng thơ
41. Nói chuyện với linh hồn
Ngươi ở đâu, hỡi linh hồn ta
Ở trong máu thịt, ở xương da
Hay trong nắng sớm rung rinh lá
Rộn tiếng thơ ngây trẻ gọi bà?
Ngươi ở đâu, hỡi linh hồn riêng
Đất quê sỏi đá, ánh trăng nghiêng
Có cô con gái cười nhăn mũi
Cất tiếng hò ơ tựa mạn thuyền?
Ngươi ở đâu, hỡi linh hồn thơ
Với bao hồn nữa vẫn bơ vơ
Nước non ngàn dặm vùi tro bụi
Đất nước hôm nay rực bóng cờ?
Ta ở đây và ngươi ở đây
Những khi đắm đuối vẫn cùng say
Những lần trăn trở đời đen bạc
Ta vẫn cùng ngươi chịu đọa đày
Khi không còn ta, ngươi ở đâu
Núi cao, đồng rộng, hay biển sâu?
Lấy ai ngồi chép bài thơ mới
Ai thả vần thơ dưới nhịp cầu?
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.05.2007 21:34:00 bởi PCT >
Sóng là...
Sóng là nước thôi tĩnh lặng
Bão là gió đã điên cuồng
Hoa là tình lên viên mãn
Thơ là mật đọng yêu thương
Sóng trào khi em ào đến
Bão dâng bởi em xa rồi
Hoa là em đang hiển hiện
Thơ là em hát trong tôi
Dạo này anh PCT bỏ bê nhà cửa vì đợt sóng gió vừa rồi hén hihi rãnh rãnh mời anh về chơi nha, bn đã wét dọn sạch sẽ rồi á....cảm ơn tập thơ của anh nhiều lắm....Chúc anh vui và sáng tác đều...
Không còn lo cái chết
Không cần biết ngày mai còn hay hết
Cô đơn kiếp người
Chẳng còn gì..
Ngoài ta với thơ thôi
Đấp đổi,
Tình rơi,
Lỗi
Thơ tình...
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: