VÔ TƯ VÀ HỒN NHIÊN
VÔ TƯ VÀ HỒN NHIÊN
Nắng vô tư
Bình minh tóc em
Anh chẳng vô tư
Khi nhìn thấy tóc.
Mưa hồn nhiên
Ướt mềm áo em
Anh chẳng hồn nhiên
Khi nhìn thấy áo.
Anh xin một lần
Làm nắng, làm mưa
Để vô tư
Để hồn nhiên
Trên tóc và trên áo
Câu thơ sinh thành
Từ những ngây thơ.
(25.10.2005)
Mai Hữu Phước
CẢM TÁC BÊN TỜ LỊCH Lấy 100 năm làm mốc
Một đời 3 vạn 6 ngàn ngày
Mỗi ngày là một phần đời
Thì mỗi sáng đặt tay lên lịch
Một phần đời bị bóc đi
Nếu 24h sống không hữu ích
Thêm mấy phần đời
Lặng lẽ
Chia ly !
(22.12.2005)
Mai Hữu Phước
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.12.2006 22:41:50 bởi mhphuoc >
GÃ Thiên Bồng nguyên soái
Có phải Thần Tiên ?
Thần Tiên còn mắc tội !
Thiên hạ dòm nhau
Lỗi nhỏ
Hoá thành to.
Gã mỉm cười
Nhìn thăng trầm thế sự
Đặt bút làm thơ.
(23.12.2005)
Mai Hữu Phước
EM GÁI VÙNG CAO Em gái vùng cao
Xoè điệu múa Thái
Tay búp măng
Hoang dại núi đồi.
Mắt em lúng liếng
Tình tứ,
Môi em mọng uớt
Mọc mời.
Đầu em tằng cẩu (*)
Còn đội khăn piêu
Tôi lạc bước
Chân đi, hồn ở không về.
(23.12.2005)
Mai Hữu Phước
(*) Dân tộc Thái trắng khi có chồng rồi mới không “tằng cẩu” (vấn cao tóc), không đội khăn piêu. Dân tộc Thái đen thì ngược lại.
VÔ DUYÊN Vô duyên tôi thấy người ta
Tay đeo nhẫn cưới không là của tôi.
Thương chùm hoa dại mồ côi
Xác xơ nhẫn cỏ bên đồi năm xưa...
(Vĩ Dạ, Huế 9.2006)
Mai Hữu Phước
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: