(url) Trăng Quê Vũ Minh Nguyệt

Tác giả Bài
Ngọc Lý

  • Số bài : 3255
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 27.08.2005
  • Trạng thái: offline
(url) Trăng Quê Vũ Minh Nguyệt 19.11.2006 11:49:58 (permalink)
 
 
 
TRĂNG QUÊ
 
VŨ THỊ MINH NGUYỆT
 
 
 
 
TÁC GIẢ


Họ và Tên       :           Vũ Thị Minh Nguyệt
Nick name      :           Trăng Quê
Sinh                 :           01-08-1963 tại Thái Bình

Học sinh của trường chuyên toán Thái Bình khoá học ( 1976-1979)
Ngành nghề chuyên môn được đào tạo: Nhà Kinh tế học tốt nghiệp bằng Đỏ tại trường Kinh tế Thương Nghiệp Lvov (Liên xô cũ)

 

Sinh ra từ cánh đồng xanh.
Có dòng sông nhỏ chảy quanh xóm làng.
Đêm về cá quẫy, trăng vàng.
Nam thanh nữ tú hát vang trên cầu.

Bờ tre, bãi lúa, nương dâu
Nhắc người xa mãi đi đâu tìm về
Cỏ may díu bước sườn đê
Cánh diều vi vút, hẹn thề gái trai

Lời ru thao thức đêm dài
Cái cò cái vạc lội hoài ăn sương
Lớn rồi đi khắp muôn phương.
Quê hương và Mẹ suối nguồn Yêu thương!
 
 

 
Công việc đã làm :
Cán bộ Quản lý ( Sony Việt nam 1993-1995)
Kế toán trưởng  ( công ty thang máy OTIS 1995-1997)
Giám Đốc Tài Chính ( Shell Nhựa đường 1997-2003)
Giám Đốc Hành chính ( BBRAUN Hà nội 2003- nay)
 



 
    Văn Thơ với Trăng Quê?  Là học sinh chuyên toán nhưng cũng là thành viên của đội tuyển học sinh giỏi văn của tỉnh Thái Bình đi thi học sinh giỏi văn toàn miền Bắc. Yêu thích đọc sách thơ văn nhưng thích làm công việc liên quan đến Tài chính và Kinh doanh hơn. Thơ văn là một thú đọc chơi và để giao lưu với bạn bè, để thư giãn và nuôi dưỡng một tâm hồn trong trẻo lành mạnh, yêu đời yêu cuộc sống và đồng cảm với mỗi số phận con người.
    Có một chuyên mục Trăng Quê và các bạn trong Box thơ sáng tác. Thích phong cách viết trẻ và hoà đồng với tất cả các bạn ở mọi lứa tuổi. Công việc của Trăng Quê rất bận, nhưng hễ rảnh là vào mạng để đọc thơ của các bạn. Khi buồn thì nháy ra sàn khiêu vũ, âm nhạc và vũ điệu luôn gột rửa những phiền muộn để ngày mai đến làm việc cảm giác tươi mới hơn. Ham thích Văn Học Nga và thi thoảng cũng hứng lên dịch thơ. Tuy nhiên sau hai mươi năm không dùng đến tiếng Nga, mỗi lần dịch phải tra từ điển nhiều …thành ra ngại. Quên từ nhiều nên cảm hứng đầu tiên khi đọc một bài thơ cũng bị mất mát. Chắc khi nào có thời gian phải học lại tiếng Nga để nghe nhạc và đọc thơ thôi.
    Trăng Quê cho rằng việc dịch thơ là một công việc khó. Người dịch thơ phải giỏi cả ngoại ngữ lẫn tiếng Việt. Cảm nhận thơ ca bằng ngôn ngữ không phải là ngôn ngữ mẹ đẻ đôi khi chưa chắc đã đúng. Dịch làm sao vừa cho thoát ý bài thơ vừa phải có vần điệu của một bài thơ làm cho người dịch phải vật lộn trăn trở để tránh làm hỏng các nguyên tác.
    Blog cá nhân                                    http://blogtiengviet.net/nguyetvu.
     
    Sở thích : Văn Thơ, Khiêu vũ, Du lịch, Thể thao, Tổ chức và tham gia các hoạt động tập thể
    Câu nói ưa thích  :  Lao động là thước đo phẩm giá của con người ( Phạm Văn Đồng)
     
    Tham gia các diễn đàn trên VN Thư quán :
    -         Thơ sáng tác
    -         Thơ dịch
    -         Truyện ngắn
    -         Du lịch
    -         Thư viện ngoại văn do Ngọc Lý phụ trách ( rủ rê…)
     
    TÁC PHẨM


    đêm Thu 

    thân tặng huenn

    Khuya rồi, khuya thật khuya
    Tiếng đêm đi lặng lẽ
    Nghe như hơi thở nhẹ
    của Anh bên tóc mình...

    đêm vẫn cứ lặng thinh
    nghe triệu người đang ngủ
    màn đêm êm như ru
    dịu dàng lời anh nói...

    nào cùng chạy ra đường
    chơi trong đêm mùa Thu
    lắng nghe đêm quyến rũ
    để mình gần nhau thêm

    Ôi trời đêm
    thật Đêm...


    Ta và Hắn
    Hắn kiêu hãnh
    lạnh lùng
    như
    đá Tảng


    Ta bâng khuâng
    rơi vào khoảng Ngỡ ngàng !!!

    Hắn giết Ta bằng giọng nói dịu dàng
    Ta chuyếnh choáng mình không là mình nữa

    Ta sẽ trị Hắn bằng nồng nàn ngọn lửa
    Bằng ngoan hiền đằm thắm trái tim yêu
    Bắt Hắn ta phải nhớ cháy cả chiều
    Bởi ngọn nến tình yêu trong lòng Hắn

    Này cái kẻ tinh vi kia là Hắn
    Dám nói rằng Ta là chúa hờn ghen
    Thế mà ngày ngày Hắn cứ hỏi han
    Người nọ người kia Ta hay bắt chuyện

    Những chuyện nhỏ con thường ngày ở huyện
    Hắn kiếm cớ hoài rồi gọi điện cho Ta
    Chuông điện thoại reo khoảng khắc vỡ oà
    Vờ hỏi Hắn “ anh là ai đấy ạ ?”

    Hắn một kẻ cứ vừa quen vừa lạ
    Vừa hững hờ, vừa rạo rực thiết tha
    Ta ngu ngơ như một kẻ không nhà
    Ghét kẻ hào hoa, đa tình là Hắn!

    Chưa kể đến bao cô nàng lẵng nhẵng
    Theo Hắn hoài như thể chọc tức Ta
    Hắn đẹp trai nên số phải đào hoa
    Nàng nào cũng mê say như điếu đổ

    Hắn cãi phéng là tim đâu có chỗ
    Chứa các cô nàng tưởng bở … dở hơi
    Vì suốt ngày Hắn cũng phải chơi vơi
    Chả nhớ ai mà nhịp tim đập loạn!

    Hắn ghét Ta vì lắm bè nhiều bạn
    Nhưng kiên quyết rằng Hắn cóc thèm ghen
    Vì mỗi ngày danh sách cứ dày lên
    Thì có chết Hắn cũng ghen …chả xuể!

    Ta vừa xấu vừa vô duyên như thế
    Chả kẻ nào yêu nổi hơn Hắn đâu ?
    Nếu không tin cứ gục nhẹ mái đầu
    Vào ngực Hắn nơi trái tim đập rộn!

    Vẫn biết rằng yêu Hắn là khốn đốn
    Chẳng cách nào dạy dỗ được con tim
    Nhớ Hắn cồn cào, dữ dội, dịu êm
    Ta chết lặng nghe chiều Thu lá đổ…
    12.10.2006


    Vài dòng tản mạn.

    Lê lết trên sa mạc
    khao khát dòng sông xanh
    Không bằng em nhớ anh
    trong những chiều lặng gió

    Lang thang trên đồng cỏ...
    khao khát nhành hoa tươi
    Không bằng nhớ dáng người
    ánh mắt nhìn trầm lắng!

    Khi tim mình trống vắng
    khao khát gọi tên anh
    Nỗi nhớ quá ngọt lành
    tiếng cười anh ấm áp

    Khi mùa màng thất bát
    khao khát cánh đồng vàng
    Nỗi nhớ cứ mênh mang
    cả khoảng trời man mác...

    Khi những ngày nắng hạn
    khao khát cơn mưa rào
    Không bằng em ước ao
    vòng tay anh êm ái!

    Khi mùa Xuân trở lại
    khao khát cả mùa hoa
    Trong khoảng khắc vỡ oà
    nhớ nụ hôn môi ấm ...

    Bỗng thấy mình đằm thắm
    như giọt nắng chiều rơi
    Đêm về trong chơi vơi
    cả một đời dâng hiến!

    Bên anh, biển vào đêm
    khao khát nằm trên cát
    Để được nghe câu hát
    gọi những cánh buồm nâu

    Thì thầm trong đêm sâu
    sóng khát khao day dứt
    Nỗi nhớ trào buốt ngực
    Nghiêng mãi về phương anh!
    29.10.2006

    Truyện thì Minh Nguyệt ưng Điệu Van – xơ chiều thứ Bảy nhất.

    Ngoài ra có một số bài thơ dịch, đây là bài

    THỬA RUỘNG CHƯA GẶT
    dịch phóng tác
    Nhi-cô–lai Nhe-cra-xốp


    Thu muộn. Quạ bay rồi
    Rừng khô, đồng vắng ngắt
    Chỉ thửa ruộng chưa gặt
    Rầu rĩ mãi không thôi…

    Bão tuyết đã đến rồi
    Ôi sao mà chán thế!
    Rạp xuống bùn thật tệ
    Lấm lem hạt ngọc ngà

    Đàn chim khỉ gió qua
    xục mỏ vào tàn phá
    Bão quất bông tơi tả
    Thỏ xéo nát chúng tôi

    Bác nông dân đâu rồi,
    còn chờ cái gì nữa ?
    Hay chúng tôi xấu hơn
    không chín đều nhau hả ?

    Chúng tôi chả xấu đâu
    Hạt chắc, bông nhiều thế
    Sao gieo trồng không để
    gặt khi bão đến rồi ?

    Gió thì thào than thở
    Bác ấy đau ốm thôi
    Không còn sức bạn ơi
    Để ra tay hái gặt

    Những chờ mong héo hắt,
    đến kiệt sức tàn hơi
    Kề cận miệng lỗ rồi,
    để nuôi giun chắc thế!

    Bàn tay từng vạm vỡ
    cày cấy trên cánh đồng
    Nay lúa chín trĩu bông,
    người yếu đau thật tội!

    Mắt khô mờ, nhức nhối
    Giọng khản đặc mất rồi
    Bài hát buồn lạc lối
    Ăn uống cũng chán luôn!

    Trên cánh đồng, vô hồn
    bác nông dân lê bước
    Như thể vẫn bám cày,
    trầm ngâm đi trên ruộng

    Trăng Quê
    23.08.2006



    Nguyên tác

    НЕСЖАТАЯ ПОЛОСА
    http://www.stihi-rus.ru/deti/osen.htm
    Николай Некрасов


    Поздняя осень. Грачи улетели,
    Лес обнажился, поля опустели,

    Только не сжата полоска одна...
    Грустную думу наводит она.

    Кажется, шепчут колосья друг другу:
    "Скучно нам слушать осеннюю вьюгу,

    Скучно склоняться до самой земли,
    Тучные зерна купая в пыли!

    Нас, что ни ночь, разоряют станицы1
    Всякой пролетной прожорливой птицы,

    Заяц нас топчет, и буря нас бьет...
    Где же наш пахарь? чего еще ждет?

    Или мы хуже других уродились?
    Или недружно цвели-колосились?

    Нет! мы не хуже других - и давно
    В нас налилось и созрело зерно.

    Не для того же пахал он и сеял
    Чтобы нас ветер осенний развеял?.."

    Ветер несет им печальный ответ:
    - Вашему пахарю моченьки нет.

    Знал, для чего и пахал он и сеял,
    Да не по силам работу затеял.

    Плохо бедняге - не ест и не пьет,
    Червь ему сердце больное сосет,

    Руки, что вывели борозды эти,
    Высохли в щепку, повисли, как плети.

    Очи потускли, и голос пропал,
    Что заунывную песню певал,

    Как на соху, налегая рукою,
    Пахарь задумчиво шел полосою



    Thơ Trăng Quê trên Việt Nam Thư Quán:

    http://vnthuquan.net/tho/timkiem.aspx?chu=Tr%C4%83ng+Qu%C3%AA&theo=tacgia&imageField2.x=8&imageField2.y=10

    Truyện của Vũ Thị Minh Nguyệt trên Việt Nam Thư Quán:

    http://vnthuquan.net/truyen/timkiem.aspx?chu=V%C5%A9+Th%E1%BB%8B+Minh+Nguy%E1%BB%87t&theo=tacgia&imageField2.x=7&imageField2.y=9
     

     

     



    :: Tiểu sử đã đưa vào TV ::
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.10.2008 05:06:01 bởi Viet duong nhan >
 
#1
    Trăng Quê

    • Số bài : 552
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 05.01.2006
    • Nơi: Những cánh đồng xanh
    • Trạng thái: offline
    Vũ Thị Minh Nguyệt 22.11.2006 17:59:21 (permalink)
    BẤT CHỢT
     
    Nếu bây giờ
    anh bất chợt bước vào
    giữa đêm Thu
    bàn chân trần vội vã

     
    em sẽ trút bỏ vẻ ngoài ồn ã
    đến bên anh trong bé nhỏ bình yên

     
     
    Để lòng mình được trải nhẹ dịu êm
    cô công chúa

    của màn đêm huyền thoại
    ta sẽ bước vào khu rừng hoang dại
    của ngàn xưa
    Rô-mê-ô và Juliet yêu nhau

     
     
    Đêm thật sâu nên má chẳng hồng đâu
    anh không đến chỉ em ao ước thế
    gió mây, trăng và sao trời lặng lẽ
    rạo rực âm thầm gọi giữa thinh không…

     
     
    Dẫu biết vậy rồi em cứ chờ mong
    bởi cỏ hoa bởi sương đêm trong vắt…
    bởi lòng mình tự đoạ đày khao khát
    hơi thở buồn day dứt giữa mùa Thu

     
    Bất chợt bước vào,
    là anh đấy ư...?
    Luống cuống chả biết mình là ai nữa

    Lao vào ngực anh ấm nồng như lửa
    Dẫu muộn mằn hai đứa phải có nhau!

     
    17.11.2006
    Bài đã đăng tại VN Thư Quán
     
    KHOẢNG CÁCH
     
    Có khoảng cách
    từ ánh mắt
    đầu tiên

     
    Đến lời hứa
    giờ không ai
    nhớ nữa ?

    Có khoảng cách
    dài
    từ rơm
    đến lửa

    Chỉ chạm vào
    hai đứa cháy
    thành tro!

     
     
    Có khoảng cách chỉ từ anh đến em
    Mà vẫn cần ảnh vệ tinh để chụp
    Có khoảng cách một lần không đến được
    Sẽ suốt đời day dứt mãi trong tim…

     
     
    Có khoảng cách dài từ đêm ... đến đêm
    Mình bên nhau qua từng con chữ nhỏ
    Gần đến mức để chuyện tình bỏ ngỏ
    Thời gian rồi có trở lại không anh?

     
     
    Có khoảng cách của tình yêu mong manh
    Gần gụi lắm dẫu nửa vòng trái đất
    Có bao giờ anh hỏi mình câu dễ nhất
    Khoảng cách nào ở mãi giữa hai ta ?

     
    Bài đã đăng tại đây
    http://vnthuquan.net/tho/tho.aspx?id=8845&thisi=Trang%20Quê


     
    TẢN MẠN GIỌT MƯA
     
    một...
    hai...
    ba...
    giọt cà phê tí tách rơi
    mưa ngoài hiên tí tách rơi

     
    tối thứ Bảy sao dài đến thế
    tiếng chuông reo, khiến tim nghẹt thở

    nhưng rồi...
    nhầm thôi!

     
     
    chẳng nhắn tin
    chẳng có một lời
    chỉ một người ngồi đợi
    chỉ có nỗi nhớ chơi vơi

     
     
    Đêm dần buông
    chạy ra ngoài trời
    môi hứng giọt mưa rơi
    nụ hôn của đất trời ngọt quá!

     
    * Bài đã đăng trên báo Người Hà nội cuối tuần số 39 ra ngày 28/09/2006

     
    KHAO KHÁT
     
    Anh đang làm gì ?
    Một phút lặng đi như nghẹt thở
    Chiếc cốc thuỷ tinh rơi và vỡ
    Nát tan…

     
     
    Anh đang làm gì anh có biết không?
    Thầm thì thật khẽ
    Anh đang rất nhớ em!
    chết lặng…

     
     
    Anh đang làm gì anh có biết không?
    Anh đang ném tiền cho con buôn đấy
    Tiền đang rơi vào túi dày không đáy!
    Đồng cuối cùng rồi cũng sẽ tiêu hao

     
     
    Ném tình yêu cho một kẻ khát khao
    Nhớ anh đến tận cùng hơi thở
    Tiếng cốc rơi như trái tim tan vỡ
    Mảnh vụn nào găm trả lại cho anh ?

     
    Bài đăng trên báo Người Hà nội cuối tuần số 39 năm 2006
     
    GỬI CUỘI
     
    Em kể chuyện vầng Trăng
    Ở trên cao vời vợi
    Suốt ngày trông ngóng Cuội
    Đi nói dối trần gian

     
     
    Trăng hết khuyết rồi tàn
    Bởi mỏi mòn chờ đợi
    Mà sao anh không tới
    Biết rằng em cô đơn

     
     
    Có một đêm thật buồn
    Trăng đi tìm chú Cuội
    Tìm một lời nói dối
    Để ru mình Cuội ơi

     
     
    Nỗi buồn Trăng chơi vơi
    Cuội có hay chăng nhỉ ?
    Tình yêu là như thế
    Cứ dối lòng mình thôi!

     
     
    Vầng Trăng biết thế rồi
    Vẫn từng đêm lặng lẽ
    Chiếu ánh vàng buồn tẻ
    Cuội ơi, về với em !

     
     
    Không có Cuội màn đêm
    Nuốt Trăng vào sâu thẳm
    Không Tình yêu sợ lắm
    Dẫu ngàn năm dối lừa!

     
    Bài đã đăng tại đây
    http://vnthuquan.net/tho/tho.aspx?id=8795&thisi=Trang%20Quê



    Cảm ơn Ngọc Lý đã dành cho TQ topic này. Mình xin gửi thêm một số bài mới viết gần đây nhất!
    Tình thân!
    Trăng Quê
     
    [sm=blowing%20kisses.gif][sm=blowing%20kisses.gif][sm=blowing%20kisses.gif]

    Du lịch Ngân hà
    Tây Hồ - Hà nội
    Tel : +844 7588053

    [url="http://blog.360.yahoo.com/trangquetb"]Blog Yahoo Trăng Thơ[/url]
     
    #2
      Minh Nguyệt

      • Số bài : 386
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 13.07.2006
      • Trạng thái: offline
      RE: (url) Trăng Quê Vũ Minh Nguyệt 07.10.2007 08:48:22 (permalink)



      Đoàn Văn Nghiêu - Bạch Quốc Khang - Vương Cường - Nguyễn Trọng Tạo
      Hoàng Cát - Minh Nguyệt - Tuyết Nga - khách 
      Minh Nguyệt cướp cha RAN từ tay CHÚA

      (Đọc tập thơ "Vũ điệu của trăng" NXB Hội nhà văn - 2007 của Vũ Thị Minh Nguyệt )
      Tiến sỹ VƯƠNG CƯỜNG

      Một lần, khi lướt blog, tôi chạm phải một câu thơ:
      Có khoảng cách
      Dài từ rơm
      Đến lửa
      (Khoảng cách)
      Không biết câu thơ này có hay hay không, tôi đã phải rụt tay vì sợ chạm vào ngọn lửa ấy. Bỗng bắt gặp một khuôn mặt hiền hậu, có cặp mắt đa tình và nụ cười níu kéo. Giữa khuôn mặt, nụ cười, ánh mắt này có mối liên hệ với câu thơ có lửa ở trên. Phải gặp người phụ nữ này, trong đầu tôi bỗng vang lên ý nghĩ đó
      Và rồi, tôi đã gặp chị trong đời thực và cả trong thơ. Vâng! vần khuôn mặt hiền hậu ấy, vẫn cặp mắt đa tình ấy, vẫn nét cười níu kéo ấy...trong đầu tôi lại vang lên câu hỏi, chị là ai?
      Vóc dáng mảnh mai vũ nữ kia mà dám cả gan có ý nghĩ cướp cha Ran trên tay Chúa ư?
      Dám lắm, chị có những tố chất mà qua thơ tôi đã nhìn thấy. Chị dịu dàng, nói như On ga béc gon " dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi". Dịu dàng ấy, ẩn sâu trong trái tim, có sự hợp lý từ trong ra ngoài ở chị
      Trái tim em, dịu dàng ơi
      Dường như đã đứng suốt đời - đợi anh
      (Trái tim dịu dàng)
      Không chỉ dịu dàng chị còn là người yếu mềm, đắm đuối. Nhờ thế dây đàn luôn luôn rung lên, ngân vang trong tâm hồn chi. Tôi có cảm giác Minh Nguyệt, không phải đi trên mặt đất:
      Nguời đàn bà
      Yếu mềm
      Và đắm đuối
      Chỉ biết yêu
      Bằng cả
      Trái tim mình
      (Viết tặng người tình của Boris Pastenak)
      Không chỉ yếu mềm đắm đuối, chị còn mạnh mẽ. Hai phẩm chất ngược nhau, vô lý tồn tại trong chị. Chị nhìn đời với cặp mắt, trái tim nồng nàn chỉ dẫn. Chị khao khát "được như trái đất mặt trời chạm nhau" Minh Nguyệt hay nhắc đến lửa:
      Nồng nàn như miếng trầu
      Đượm vôi và cau vỏ
      Nồng nàn như ngọn lửa...
      (Nồng nàn)
      Vì trái tim luôn đập mạnh, chị không thể đủ kiên nhẫn chờ đợi giọng nói của người minh yêu qua đêm thứ 7. Chị đứng ngồi không yên, vào, ra trông ngóng. Thời gian cứ dịch chuyển vô tâm như trêu chị, chị phải thốt lên:
      Tối thứ 7 sao dài thế
      Tiếng chuông reo, khiến tim ngẹt thở
      Tôi có thể sẻ chia với chị người sở hữu trái tim đa tình mà không đa đoan ấy. Những bậc nam nhi vẫn tan vỡ khi chờ đợi:
      Sáng ra đã gặp em rồi
      Còn đêm nay nữa sao dài bằng năm
      (Chế Lan Viên)
      Xa em một phút nhớ rồi
      Ngày mai phải sống một đời vắng em
      (Thạch Quỳ)
      Nếu cảm nhận thời gian là một dấu hiệu cho thấy tâm hồn thi sĩ thì Minh Nguyệt có dấu hiệu đó. Cả hai giới đều rối loạn con tim giống nhau trước sự chờ đợi, Minh Nguyệt phụ nữ, rối loạn hơn
      Vâng, chị rối loạn, rối loạn đến mức có khi chị "không biết mình là ai nữa". Chị đã từng đi trong phố đêm như người mộng du, đi không biết đi đâu, đi về phía vô định, đi về phía không anh. Sự khao khát, sự dồn nén như thế, tất nhiên chị sẵn sàng đánh đổi tất cả, cả " cuộc đời nhung lụa" để " ngắm một lần lặng lẽ nụ cười anh"
      Những tố chất chị đã bộc lộ về phía mình. Nhưng cuộc đời đâu có chiều ai, nhất là thi nhân. Logic tất nhiên sẽ đến. Lỗi tại trái tim. Mong manh quá, mong manh thế làm sao chịu được sự phũ phàng của cuộc đời. Điều kỳ lạ nhất, tình yêu, đỉnh cao nhất của tình cảm, như dấu vân tay nói lên sự sống, vậy mà trong nó lại chứa bão tố. Tình yêu có tính hai mặt. Triết học đã khái quát, lịch sử đã chứng minh. Nhưng không chứng minh được trái tim người đang yêu sẽ đập những nhịp như thế nào. Nhưng nếu biết được, còn gì chán hơn thế nữa, hỡi con người? có thể dự báo tai họa thiên nhiên để chống đỡ. Dự báo sóng gió trong tình yêu để không dám bước tiếp , còn gì buồn hơn nữa không? Tình yêu hay, đẹp nhờ có trái tim mù lòa, sóng gió của tình yêu như một dấu ấn chứng nhận tình yêu.
      Chao ôi, có khi ta cần nước mắt biết chừng nào, đâu chỉ nụ cười. Quê hương của thơ nằm cheo leo trên giọt nước mắt và nụ cười. Nhưng hình như nụ cười hơn hớn thì giết chết thơ. Chỉ có nước mắt đớn đau, thơ mới cần có mặt, vỗ về, xoa dịu các vết thương, làm lành các vết sẹo. Thơ cùng tần số với nỗi đau,do đó ai cùng tần số lập tức cộng hưởng. Sự cộng hưởng ấy đã sinh ra thơ. Nếu điều tôi nghĩ là đúng, thơ Minh Nguyệt đã giúp tôi chứng minh điều đó. Nước mắt chị cũng đã nhiều lần tuôn chảy trước nỗi đau, mất người tình. Nước mắt có thể so sánh với mưa:
      Tháng năm chợt nắng chợt mưa
      Hình như nước mắt vãn chưa đủ buồn
      (Tháng năm)
      Những mảnh vỡ của cuộc tình găm vào trái tim thi nhân, trái tim phụ nữ nhạy cảm hơn nên cũng đau đớn hơn. Nỗi đau ở người đàn ông cũng đồng hành với cuộc đời họ nhưng sức chịu đựng của họ tốt hơn
      Lục Du, vì sao sáng nhất trên bầu trời thơ Tống cũng đã từng thốt lên trước mối tình ngang trái với nàng Đường Uyển, Khi ông đã 75 tuổi đi qua vườn thẩm:
      Thấm thoắt đã 40 năm qua...thân này, mai sau trở thành nắm xương tàn vùi dưới núi Cối Kê, lòng vẫn thương nhớ người xưa
      Người giám cướp cha Ran trên tay Chúa kia, giờ đang phải gánh chịu nỗi buồn một mình:
      Bao nhiêu giọt bấy nhiêu buồn
      Bão xa đã tạnh bão gần...cho em
      Hay: Những ngày tháng trôi qua
      Gió rét lòng tê tái
      (Mưa lòng, viết cho anh)
      Người thơ vừa yếu đuối vừa mạnh mẽ tưởng đủ năng lượng bất chấp tất cả, bây giờ đã thốt lên:
      Tình yêu là kẻ dở hơi
      Làm cho ai phải chơi vơi cả ngày
      (Tình yêu)
      Tôi thích "Kẻ dở hơi", rất Minh Nguyệt, rất AQ!
      Dường như sóng gió đã yên. Cơn bão đã tan. Những hàng cây đã thắm lại, những đổ nát đã được dọn dẹp. Minh Nguyệt cũng đang tươi lại. Chị biết chấp nhận thực tế. Chị làm thơ cho con, thơ tặng chồng. Ở đâu, lúc nào chị cũng rất tha thiết tràn ngập lòng yêu. Minh Nguyệt nói với con gần gũi, giản dị như một người mẹ nông thôn xưa:
      Mai này con sẽ lấy chồng
      Cũng như mẹ, phải lo trong tính ngoài
      (Tình yêu của bố)
      Viết cho chồng, kỷ niệm sống động, cuồn cuộn chảy. Chị "thèm đến rạo rực người hơi ấm của riêng anh"
      Và cơn gió đến nao lòng đi có biết
      Một vùng trời rất ấm ở trong tim
      Thơ Minh Nguyệt như cái gạch nối giữa hình thức cũ - mới. Có khi chị viết hiện đại, có khi dân dã như lời nói hàng ngày. Chị không cầu kỳ thể loại. Thơ tự nó sinh ra thể loại chứ không phải thể loại sinh ra thơ. Nếu thể loại sinh ra thơ, thơ đã bị nhốt trong lồng. Thơ không bao giờ bị nhốt. Thơ là cây thông của Nguyễn Công Trứ, là đôi chim nhạn của Tản Đà. Thơ luôn nằm ở vương quốc tự do. Thơ đã bắt Minh Nguyệt thể hiện theo chỉ dẫn cộng hưởng giữa cuộc đời và trái tim. Người làm thơ luôn cầm chìa khóa và trao cho bạn đọc. Mốt số thơ trẻ đã trao chìa khóa, nhưng người đọc không thể mở được. Mai sau tôi không biết, nhưng từ nay trở về trước thơ Việt Nam luôn luôn là tiếng hát giản dị của con người. Ngang tàng Cao Bá Quát hay Nguyễn Công Trứ, mềm yếu Nguyễn Du, Cao sang Nguyễn Trãi, bình dân Nguyễn Đình Chiểu... đâu cũng giản dị. Các bạn cầu kỳ ơi! có phải vậy không?
      Thơ Minh Nguyệt có gì chán không? Nhiều lắm! Xuân Diệu nói thơ là "chân chân chân, thật thật thật".
      Thơ là rượu cất lên từ cái đẹp của đời sống. Thơ là tiếng hót không kìm được của chim họa mi khi trăng lên. Thơ là tiếng đàn violong cao vút mà gần gũi con người. Thơ là dải lụa nhiều màu làm mát mắt con người. Do vậy ở nơi nào chị viết quá thật thì ở đó thơ bị bóp chết:
      Anh với em
      Cả hai cùng
      Lãng mạn
      Ngay cả bài "khoảng cách" bỏ đi 3 khổ sau thì sang trọng lắm. Có khi chị vụng về như một cô gái không biết lựa chọn, trong khi quá nhiều quần áo, son phấn. Chọn lọc là một yêu cầu hiện nay với Minh Nguyệt. Đổi mới thơ là đổi mới trong cảm nhận để nhận được cuộc sống vận động ngày càng nhanh hơn, chứ không phải chỉ hình thức. Nền kinh tế thị trường toàn cầu hóa đang tiến về kinh tế tri thức. Xu hướng kinh tế không biên giới, văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc ngày càng thể hiện trong thực tế. Một xã hội mà bất kỳ ai đều bị lạc hậu . Một thế hệ độc giả mới và một thế hệ nhà thơ mới sẽ xuất hiện. Nhưng ít có mặt những người hôm nay còn nhầm tưởng "cách mạng hình thức". Tôi đã nói, hình thức thơ tự thơ mách bảo.
      Tôi biết Minh Nguyệt đang rất phân vân muốn đổi mới mình, đã chán cái mặt mình lắm rồi! Đó là một dấu hiệu tốt. Nó chỉ thật sự tốt khi giữ được cảm xúc mạnh mẽ, một tình yêu lớn, sống hết mình, hy sinh hết mình...để rồi ta thấy được nghịch lý: trong đời người, có khi tổng các số âm lại là số dương, tổng các số dương lại là số âm! Đục trần để thoát, Minh Nguyệt ơi! Trên đầu, địa hạt thơ vẫn còn xa xanh vời vợi.

      <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.06.2008 13:56:54 bởi Minh Nguyệt >
       
      #3
        Minh Nguyệt

        • Số bài : 386
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 13.07.2006
        • Trạng thái: offline
        RE: (url) Trăng Quê Vũ Minh Nguyệt 03.06.2008 13:15:44 (permalink)

        (Chị Minh Nguyệt (giữa) và các nhà thơ trong ngày thơ VN 2008)

        CON ĐƯỜNG EM THƯỜNG ĐI QUA
         
        Con đường em thường đi qua
        Nơi anh đã từng ở đó
        Hàng cây xạc xào vì nhớ
        Anh ấy xa rồi bạn ơi...

         
        Đã qua một chặng cuộc đời
        Bao nhiêu buồn vui trăn trở
        Bao nhiêu khó khăn gian khổ
        Giữ mình một nét thanh tao

         
        Nếu có một cuộc đời nào
        Cho ta sống thêm lần nữa
        Trái tim vẫn hồng thắp lửa
        Yêu đời, cháy sáng niềm vui

         
        Trên môi anh nở nụ cười
        Mà sao mắt rưng rưng thế
        Đã qua một thời trai trẻ
        Đã qua tháng ngày bôn ba...

         
        Cuộc đời em từng đi qua
        Có bàn tay anh nâng đỡ
        Biến vẫn cồn cào sóng vỗ
        Bao giờ năm tháng lùi xa

         
        Con đường em thường đi qua
        Hôm nay lẵng hoa tươi đỏ
        Chỗ mình đã từng gặp gỡ
        Chợt buồn, thoáng bóng người ta

         
        Con đường em thường đi qua
        Ước gì đèn xanh bật đỏ
        Ứơc gì anh còn ở đó
        Ngoái tìm bằng trái tim yêu

         
        Minh Nguyệt





        Tôi có may mắn được biết đến thơ Minh Nguyệt ngay từ những ngày chị bắt đầu làm thơ. Đó là một lần lang thang trên blog, tôi thấy một khuôn mặt quen quen. Chị có khuôn mặt hiền hậu của người con gái Thái Bình, cặp mắt đa tình quyến rũ và nụ cười níu kéo của típ người phụ nữ nồng nàn.

        Cô cựu học sinh chuyên toán đến với thơ cũng thật tình cờ. Có lẽ là do duyên số, tôi tin vậy. Và cái duyên trời định ấy đã quấn lấy chị kể từ khi chị phát hiện ra mình cũng làm được thơ, nó cho phép chị xuất bản tập thơ đầu tay năm 2007, và một tập thơ nữa sẽ in trong năm nay. Thơ chị thường nhẹ nhàng, đằm thắm như chính con người chị vậy.

        Mới đây, khi ghé thăm blog chị, tôi đọc được bài “Con đường em thường đi qua”. Thơ chị vẫn vậy, mộc mạc chân chất.
        Con đường em thường đi qua
        Nơi anh đã từng ở đó
        Hàng cây xạc xào vì nhớ
        Anh ấy xa rồi bạn ơi...

        Thơ chị thật đơn giản, không quá bay bổng nhưng lại chất chứa bao điều. Vẫn cái cách mượn cảnh thi tình “Hàng cây xạc xào vì nhớ”, vẫn cái cách gợi mở sẻ chia “Anh ấy xa rồi bạn ơi”. Chị như đang kể cho bạn bè chị nghe, chị như đang nói cho chúng ta nghe. Câu nói sao đơn giản thế mà chất chứa cả nỗi tiếc nuối vô bờ. “Anh ấy xa rồi bạn ơi …” Câu thơ như khắc vào tâm người đọc để tạo đồng cảm, đó là cái tài của người cầm bút, và chỉ với câu ấy thôi thì chẳng ai nghi ngờ cái tài ấy nơi chị.

        Bài thơ gây ấn tượng ngay từ khổ thơ đầu. Đến những khổ tiếp theo thì giọng thơ như trùng xuống nghẹn ngào, như tình cảm của “em”, của một người “đã qua chặng cuộc đời, cùng với “Bao nhiêu buồn vui trăn trở, bao nhiêu khó khăn gian khổ” dành cho “anh”, một người giờ đây “Đã qua một thời trai trẻ, đã qua tháng ngày bôn ba...”. Thời gian cứ qua, những kỷ niệm rồi cũng dần dần mai một, những cháy bỏng rồi cũng cuộn lại nơi đáy tâm hồn. Cho đến khi cái góc phố, con đường em thường đi qua ấy chợt khơi lại những đam mê thuở nào. Để lòng chị tròng trành, để chị ước :
        Nếu có một cuộc đời nào
        Cho ta sống thêm lần nữa
        Trái tim vẫn hồng thắp lửa
        Yêu đời, cháy sáng niềm vui

        Chị thật đa tình, như bao nhà thơ khác. Và chị cũng thật đằm thắm, đằm thắm như ngọn lửa thấp thỏm bập bùng làm hồng đôi má người con gái trong mông lung mơ mộng. Câu thơ làm tôi bất chợt nhớ đến một bài thơ khác của chị:
        Nồng nàn như miếng trầu
        Đượm vôi và cau vỏ
        Nồng nàn như ngọn lửa...
        (Nồng nàn)

        Hay:

        Nguời đàn bà
        Yếu mềm
        Và đắm đuối
        Chỉ biết yêu
        Bằng cả
        Trái tim mình
        (Viết tặng người tình của Boris Pastenak)


        Chị vẫn thế, trái tim chị vẫn vậy, có những lúc dịu dàng đằm thắm có những lúc hừng hực yêu thương. Hai cái phẩm chất trái ngược ấy cứ song song tồn tại trong chị như cái điều hiển nhiên phải có, như chị sinh ra vốn đã là vậy. Và chị đem tâm hồn chị, trái tim chị đặt lên vai những câu chữ hoàn toàn giản dị, đôi khi tưởng như tầm thường, và những câu chữ ấy cứ còng lưng gánh cả một trời yêu để roi rói tươi cười với bạn đọc.

        Quả thực khi đọc đến khổ thơ thứ sáu thì tôi đã buột miệng “hỏng rồi”. Chị nói hơi nhiều về những chi tiết mà với thể loại truyện ngắn thì có lẽ hợp hơn. Thơ cốt để gợi. Vả lại nếu không có khổ đầu gây ấn tượng thì năm khổ thơ tiếp theo chắc không thể sống được với những bồi hồi đã cũ. Nhưng rồi khổ thơ cuối đã cứu lại cả bài.
        Con đường em thường đi qua
        Ước gì đèn xanh bật đỏ
        Ứơc gì anh còn ở đó
        Ngoái tìm bằng trái tim yêu

        Chị ước đèn xanh bật đỏ, điều ước ấy tưởng như thật chẳng có gì đáng ước cả, hết thời gian thì đèn xanh tắt đèn đỏ bật thôi. Nhưng cái tài của chị lại ở điểm này, chị ước đèn xanh bật đỏ, điều đó là không thể, cũng như chị chẳng thể ngăn cả dòng người cứ tuôn, cũng như chị chẳng thể ngăn cản dòng đời cứ chảy. Ôi trái tim người con gái đa đoan, muốn ngăn cả dòng đời để “anh” không vuột khỏi tầm tay. Chị ngoái nhìn về quá khứ bằng trái tim cháy bỏng để cố ước cho thực tại hư vô. Chị ước hay chị đang huyễn hoặc chính mình? Có lẽ chúng ta ai cũng đều hiểu cả, ngoại trừ chị.

        Lại một lần nữa chị dùng những hình ảnh thật đơn giản, những câu chữ thật mộc mạc để truyền tải những xúc cảm muôn phần phức tạp, chị dùng cái thực để nói cái ảo, dùng vật chất để nhắc khéo cái ký ức cứ thấp thỏm bập bùng... !!! Quả thật không quá lời khi nói câu chữ đang còng lưng cõng trái tim đa cảm luôn hừng hực nơi sâu thẳm chỉ chực nổ tung như hai quả tinh cầu chạm nhau:

        Ước gì em, ước gì tôi
        Cứ như Trái đất Mặt trời chạm nhau
        Nổ tung hai quả tinh cầu
        Để tan vĩnh viễn trong nhau một lần
        (Ước gì)

         
        Thành An ( copy từ blog của Thành An)
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.06.2008 14:01:45 bởi Minh Nguyệt >
        [link="http://vn.myblog.yahoo.com/trangquetb"] Blog Trăng & Thơ[/link]
         
        #4
          Minh Nguyệt

          • Số bài : 386
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 13.07.2006
          • Trạng thái: offline
          RE: (url) Trăng Quê Vũ Minh Nguyệt 20.06.2008 19:11:09 (permalink)



          đọc « Vũ điệu của Trăng »
          của Vũ Thị Minh Nguyệt


          Sẽ tò mò khi cầm trên tay tập thơ có tên như thế và tò mò hơn khi tác giả lại là Nhà Kinh tế học và từng là học sinh trường chuyên Toán Thái Bình. « Cha mẹ cho em
          Tên của vầng trăng
          Vũ điệu màn đêm,
          Anh gọi em Nguyệt Vũ…



          ...Em kể nhiều về lũy tre xanh
          Rằm mùa gặt trăng vàng màu hạt lúa
          Bóng thôn nữ gánh về làng mềm dáng lụa
          Đẹp diệu kỳ vũ điệu cánh đồng trăng..."
          (Vũ điệu của Trăng - VTMN)
          Nhưng rồi tôi bất ngờ bởi « Nhà kinh tế học » này lãng mạn và mãnh liệt vô cùng :
          "...Anh là người chế ngự được con tim
          Của em luôn nồng nàn như lửa
          Em không biết mình là ai nữa
          Khi yêu rồi muốn mình đẹp hơn lên



          Trong mắt anh, em nữ tính dịu hiền
          Anh biết làm vầng trăng luôn toả sáng
          Em sung sướng bởi vì anh lãng mạn
          Là bầu trời cổ tích những vì sao !... »
          (Người đàn ông yêu em- VTMN)


          « ...Ném tình yêu cho một kẻ khát khao
          Nhớ anh đến tận cùng hơi thở
          Tiếng cốc rơi như trái tim tan vỡ
          Mảnh vụn nào găm trả lại cho anh ?... »
          (Khao khát – VTMN)
          Tập thơ « Vũ điệu của Trăng » dày dặn, với số lượng 67 bài thơ, nhiều bài khá dài. Đọc kỹ, ta nhận thấy tác giả thông minh, tinh tế và hiện đại : « ...Có khoảng cách
          từ ánh mắt đầu tiên
          Đến lời hứa
          giờ không ai nhớ nữa ?


          Có khoảng cách
          dài từ rơm đến lửa
          Chỉ chạm vào
          Hai đứa cháy
          Thành tro !... »
          (Khoảng cách – VTMN)


          "...Chả có lẽ nào bầu trời rất xanh
          Nên nỗi nhớ mang theo màu nắng mới
          Ở nơi xa em vẫn hằng đứng đợi
          Mái tóc anh sương nắng đã phai màu

          Dẫu biết rằng mình chẳng thể của nhau
          Em muốn cướp
          cha Ran từ tay Chúa !
          Muốn đánh đổi cả cuộc đời nhung lụa
          Ngắm một lần lặng lẽ, nụ cười anh !»
          (Nỗi nhớ màu gì -VTMN)
          Chị Vũ Thị Minh Nguyệt luôn nhận mình viết nghiệp dư nhưng cảm nhận của riêng tôi khi đọc “Vũ điệu của Trăng” là một tập thơ trữ tình và chuyên nghiệp.


          30.9.2007
          V ũ Thanh Hoa


          các bạn Hội Văn Nghệ Vũng tàu
          Đức Đát - Lê Huy Mậu - Minh Nguyệt - Xuân Mai - Tùng Anh - Tùng Bách - Thanh Hoa


          Nhà Văn Dạ Ngân - Minh Nguyệt

          Tặng nhà thơ Vương Trọng

          ĐVN - Hoàng Cát - Vương Trọng - Minh Nguyệt - Trần Quang Đạo

           
           

          Lần đầu tiên gặp nhà thơ Vương Trọng
          [link="http://vn.myblog.yahoo.com/trangquetb"] Blog Trăng & Thơ[/link]
           
          #5
            Minh Nguyệt

            • Số bài : 386
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 13.07.2006
            • Trạng thái: offline
            Đêm trắng cùng DẤU YÊU ƠI! 01.07.2008 17:08:01 (permalink)
            ĐÊM TRẮNG CÙNG DẤU YÊU ƠI!
            Thư ngỏ gửi anh Vũ Đình Bình cùng các bạn !


            Mời xem tác phẩm

            Đêm nay mới gọi là đêm
            Nồng nàn cháy bỏng, ngọt mềm cùng Trăng.
            DẤU YÊU ƠI! có thấu chăng?
            Ta yêu Em lắm dẫu rằng chưa quen ( Binh.vudinh)
            Cho đến giờ này Minh Nguyệt vẫn chưa biết anh Bình là ai và ở đâu ? Cái xứ sở net thật diệu kỳ. Có lần Minh Nguyệt lang thang qua nhà chào hỏi các bạn đã ghé thăm Trăng và Thơ và dừng chân ở một entry chỉ độc nhất vô nhị một câu : «  Ngàn năm vẫn đợi ». Tếu táo với chủ nhà một câu » Một lúc không thấy thì về ... » vậy mà hôm sau lời bình đó đã được trương lên trang nhất của đồng chí Bình làm Minh Nguyệt cười đau cả bụng. Một cây «  hài » đây, đó là tất cả những gì Minh Nguyệt biết về bloger này.
            Dạo này Minh Nguyệt bị sút cân nhiều quá, ông xã đã nhắc nhở không nên ngồi nét nữa. Nấu bát bánh đa cho ông xã ăn đêm để xem nốt trận chung kết. Lâu rồi không nấu ăn, bát bánh đa mặn chát, chả là hai cô con gái đảm đương đi chợ và nấu ăn quá tuyệt vời. Vừa hì hì, vừa pha thêm nước sôi Minh Nguyệt nịnh nọt : « Anh xem bóng đá, em ngồi đưa hết tập thơ thứ hai với tên Dấu yêu ơi, dự định sẽ xuất bản gần đây rồi không thơ thẩn gì nữa… »
            Post xong  tập thơ mà trận bóng chưa kết thúc, nên Minh Nguyệt tranh thủ nhắn tin mời bạn bè ghé đọc. Chiều qua thấy anh Bình vào blog và để lại tin nhắn :

            Ôi! quả là tuyệt diệu. Nhất định tối nay phải thức trắng cùng TRĂNG QUÊ để tận hưởng hương vị ngọt ngào của DẤU YÊU ƠI.
            Minh Nguyệt nghĩ rằng “cha” này chỉ “ xạo”, thời buổi này thức trắng đêm để đọc thơ thì quả là thật lạ, nên cũng đùa
            :
            “E...hmmmmmm,
            Thích thức thì cứ thức đi
            Ngày mai mới biết vợ cho đi...bằng gì”
            Vậy mà không ngờ anh Bình đã thức trắng đêm cùng Dấu yêu ơi, khi Minh Nguyệt đọc lại thời gian post comment của bạn.

            04:59
            01-07-08
             Đêm trắng Ta cùng Em trăng gió
            Say men tình ngây ngất: Dấu Yêu Ơi!

              HÔN
              05:10 01-07-08
            Môi nào hãy còn thơm
            Cho Ta say cuộc tình
            Nơi nào có bình yên
            Cho Ta quên thời gian.

            Ta cùng Trăng hai đứa tự tình
            Nỗi nhớ nhung tự ngàn xưa vọng lại
            Bầu trời đêm hương cỏ cây ngai ngái
            Mùa xuân đang dậy tình

            Cả
            vũ trụ chuyển mình
            Ta cùng Trăng quyện nhau từng hơi thở
            Ta rướn mình thân rừng rực lửa
            Ôm trọn vầng trăng ngả nghiêng

            Ta cùng Trăng thỏa khát khao mong đợi
            Rồi chơi
            vơi…
                                      đến tận vô cùng
            Trăng
            Trăng
            Trăng

            05:29 01-07-08
            Bây giờ trở lại có... còn không?
            Xuân đến, thu qua đã bao lần
            Tóc xanh nhuộm nắng long lanh bạc
            Chạnh lòng thoáng nhớ... góc Hồ Gươm! 

            05:35 01-07-08
            Sao Em cứ làm thơ

            Cho Anh chút thẫn th

            Mơ về đêm trăng ấ
            y
            có Anh và có Em

            01-07-08
            Ta chơi bài sấp ngử
            a
            Cho đêm dài vô tậ
            n
            Và trái đất ngừ
            ng quay
            Ta cùng Em tan chảy


            05:57 01-07-08
            Ban mai
            thức dậ
            y
            ùa vào nỗi nh

            Giọt sươ
            ng
            hôn ngọn cỏ

            run rẩy cả
            bình minh

            Ước gì ban mai đừng thức dậy. Ướ
            c gì...
            Ta ích kỷ quá nhỉ!? Ghen cả với giọt sương - ngọn cỏ
            .

            06:12
            01-07-08
            Đêm nay mới gọ
            i là đêm
            Nồng nàn cháy bỏng, ngọt mề
            m cùng Trăng.
            DẤU YÊU ƠI! có thấ
            u chăng?
            Ta yêu Em lắm dẫu rằ
            ng cách ngăn

            01-07-08
            Tình yêu là biể
            n xanh
            Em dậ
            p dìu cùng sóng
            Cho tay anh lóng ngóng
            Ôm em ngỡ ánh trăng.

            EM ĐI TÌM BÌNH YÊN
            06:57
            01-07-08
            Hãy nhặt dùm anh xác pháo
            Rơi trên bãi tình người.
            Hãy ủ dùm anh cành hoa úa bên bờ cuộc sống.
            Hãy chỉ dùm anh, nơi nào ngồi chờ cơn phúc lớn.
            Hãy chỉ dùm anh, nơi nào Bình Yên.
            Hãy nói với anh một lời trìu mến:
            Yêu anh! Yêu anh! Yêu anh!
            Dù đôi mắt kia giờ đây đã dại,
            Dù mái tóc này giờ đây hết xanh,
            Hỡi em! Xin mở vòng tay ngoan.
            Hỡi em! Xin mở vòng tay ngoan.
            Hãy nói với anh lại một lần nữa:
            Yêu anh! Yêu anh! Yêu anh!!!

            Sáng rồi! sáng thật rồi!!! Không biết hôm nay vợ cho đi... bằng gì?!
            Ước gì đêm mãi dài vô tận nhỉ?!
            DẤU YÊU ƠI vẫn còn đó.
            Dịu ngọt, nồng nàn,... Hẹn gặp lại nhé!

            Các bạn thân yêu, Minh Nguyệt không phải là nhà thơ chuyên nghiệp. Chỉ viết những gì lòng mình muốn viết. Vẫn biết rằng có nhiều độc giả ưu ái thơ Minh Nguyệt bởi nó không cầu kỳ, dịu dàng,  đằm thắm và đi sâu vào lòng người. Nhưng có độc giả thức trắng cả một đêm để đọc tập thơ như thế này thật hơn cả sự mong đợi của người viết. Minh Nguyệt vội vã trả lời:
            “Đêm qua anh thức cả đêm
            Sáng ra em dậy, comment từng bài
            Cảm ơn giấc ngủ ban mai
            Ngủ ngon anh nhé trang đài trong mơ”
            Cảm ơn anh nhiều lắm, comment cuối cùng là 6h57 vậy là anh thức cả đêm với Dấu yêu ơi. Tập thơ chưa ra đời mà có được tình cảm thế này của độc giả thì người làm thơ chỉ còn biết vui mà ...khóc.
            Em hứa khi nào có tập thơ, sẽ xin địa chỉ nhận thư của anh để gửi tặng anh một tập và cũng tạ lỗi với chị nhà là anh đã thức trắng một đêm với Dấu yêu ơi ( chứ không phải với Trăng Quê hi hi ). Đêm qua Trăng Quê ngủ ngon, chắc có lời đọc thơ của anh Đình Bình từ một nơi nào xa lắm. Dạo này Trăng Quê đã hứa với ông xã là sẽ không ngồi nét buổi tối nữa. Việc post xong Dấu yêu ơi là một " cam kết" đó. Trăng Quê
             cũng muốn để lòng mình bình yên trở lại, không làm thơ nữa. Sẽ nuôi hai đứa con tinh thần xinh xắn khoẻ mạnh như một tình yêu hoài vọng với thi ca.
            Các bạn có hiểu được niềm vui của Minh Nguyệt lúc này không? Cái cảm giác háo hức khi đang chờ mong đứa con nữa ra đời trong vòng tay yêu thương của người thân, bạn bè và độc giả. Vanhia Nguyễn mới đưa ra một đề nghị là chị nên đua vào tập thơ một số lời bình xuất sắc của bạn đọc. Một ý kiến quá hay, và tại sao không chứ? Vì  vậy cũng với entry này mình xin phép tất cả các bạn đã có lời bình cho thơ Minh Nguyệt cho phép mình được lựa chọn những lời bình của một số bạn để đưa vào tập thơ.
            Trong Dấu yêu ơi là tất cả yêu thương của Minh Nguyệt cho cuộc đời, với gia đình, tình yêu và bè bạn. Hơn lúc nào hết Minh Nguyệt thật biết ơn sự có mặt của mình trên đời này để yêu thương và được  yêu thương. Thân thương lắm từng ánh sáng ban mai, từng đêm trăng rằm và cả tiếng chim kêu khẽ trong vòm lá sau mỗi cơn mưa. Cuộc đời này thật dịu ngọt và đắm say nhường nào?. Là người mẹ Minh Nguyệt luôn tự hào về hai cô con gái yêu thương của mình. Các con lớn lên hiền ngoan và hiếu thảo, kính yêu ông bà cha mẹ, yêu lao động và sống thực sự có ích cho cuộc đời.
            Là người vợ Minh Nguyệt luôn trân trọng tình yêu của chồng mình. Có lần Minh Nguyệt hỏi: Bạn đọc cứ hỏi em làm thơ tình, anh có ghen không? Ông xã trả lời: “ Anh yêu em chưa đủ,  sức đâu mà ghen nữa?”. Đã hai lăm năm rồi, những mặn ngọt, những vụng về của vợ chỉ cần một vòng ôm eo từ phía sau là đủ.
            Là người làm thơ, Minh Nguyệt đâu có ao ước nhiều. Chỉ mong có một chút gì để lại trong lòng bạn đọc. Hai tập thơ Vũ điệu của Trăng và Dấu yêu ơi như hai đứa con tinh thần được sinh ra từ chính những yêu thương của cuộc đời. Là một người học tự nhiên lại làm về tài chính, thơ của Minh Nguyệt giản dị như cánh đồng đêm trăng, như mùi rơm thơm của lúa vừa mới gặt. Minh Nguyệt muốn dành một lời cảm ơn  một người bạn thơ đã thổi bùng niềm đam mê văn chương tiềm tàng trong con người em từ thủa ấu thơ, từ con cò, cái vạc, ấm nước chè xanh  và lời ru ầu ơ của bà của mẹ. Người đã dạy cho Minh Nguyệt cảm nhận được cuộc sống này bằng từng nhịp đập nhỏ của trái tim nơi sâu kín nhất. Dấu yêu ơi!
            Bạn bè đồng nghiệp cũng luôn dành cho Minh Nguyệt những gắn bó yêu thương. Mỗi năm vào ngày sinh nhật là tiệc vui, hoa và quà cùng với những nụ cười. Minh Nguyệt yêu quý các em như những đứa  em trai, em gái của mình. Có đôi lần “mắng” cũng là yêu thương vô hạn.
            Bạn bè luôn gọi Minh Nguyệt bằng cái tên yêu thương nhất : Trăng ơi! Lo lắng quan tâm cho Minh Nguyệt mỗi lần có những thay đổi trong cuộc sống và hơn bao giờ hết là những nụ cười mỗi lần gặp mặt.
            Vậy Minh Nguyệt muốn dành Dấu yêu ơi để tặng cho tất cả, gia đình, bè bạn và thầm mong rằng trong mỗi người còn mãi những dấu yêu!

            1 July 2008

            Vũ Thị Minh Nguyệt
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 01.07.2008 17:15:32 bởi Minh Nguyệt >
            [link="http://vn.myblog.yahoo.com/trangquetb"] Blog Trăng & Thơ[/link]
             
            #6
              Minh Nguyệt

              • Số bài : 386
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 13.07.2006
              • Trạng thái: offline
              RE: (url) Trăng Quê Vũ Minh Nguyệt 13.12.2008 13:11:44 (permalink)
               

              Sợi dây tình yêu của một cánh diều thơ

              Bài đăng trên báo Văn Nghệ Trẻ số 50 ra ngày 14-12-2008
               
              Dường như khi trở về với chính mình, lặng lẽ hồi tưởng và đắm chìm vào hồn thơ, Vũ Thị Minh Nguyệt khi ấy mới thao thức, để cất lời tự sự:

              Người đàn bà làm thơ như một cánh diều
              Đắm say với trời xanh, phút xao lòng chao đảo
              Anh giữ em bình yên qua cơn bão
              Sợi dây tình yêu…

                 Đó là những câu thơ chị viết nhân hai mươi năm năm ngày cưới, sống cuộc đời làm vợ, làm dâu, làm mẹ. Và “sợi dây tình yêu” ấy cũng là chủ đề xuyên suốt tập thơ thứ hai của chị, tập thơ “Dấu yêu ơi” do Nhà xuất bản Văn Học ấn hành tháng 11-2008. Cũng liền mạch với tập thơ trước-tập “Vũ điệu của trăng”, một cánh diều thơ nữ mà tác giả là một doanh nhân, đã từng là một học sinh chuyên toán, một nhà kinh tế học tốt nghiệp bằng đỏ tại Trường Kinh tế thương nghiệp Lơ-vốp thuộc U-crai-na (Liên Xô trước đây). Nhờ có thời gian du học ở Liên Xô, nên chị thông thạo tiếng Nga, bởi thế trong tập thơ này, ngoài 61 bài thơ sáng tác, kể cả bài thơ phổ nhạc “Huế và anh”, còn có 6 bài thơ dịch và phỏng tác của các nhà thơ thuộc Cộng đồng các quốc gia độc lập (SNG).


              Bìa tập thơ "Dấu yêu ơi"
                 “Dấu yêu ơi” trước hết là sự khắc khoải, luyến nhớ về một thời đã qua, thời con gái. Một chiều thu khi dạo bên bờ hồ Gươm, bắt gặp giữa phố đông những nàng thiếu nữ còn trinh trắng tuổi học trò, Minh Nguyệt nao nao:

                 
              “Em gặp lại em thuở má hồng
                 Cái thời chưa biết nhớ cùng mong,
                 Cũng màu má thắm môi son ấy
                 E ấp cười xinh trong mắt anh”
                          (Em gặp lại em)

                 Quả là thời trắng trong ấy “Mắt ngời trong sắc đỏ reo/Chùm hoa giấu vội lời yêu ngập ngừng” (Tháng Năm), làm sao quên được. Sự khắc khoải của một thời “trắng diệu kỳ/thanh khiết/kiêu sa…"  để khi bước vào yêu và đến khi có tuổi rồi nhìn lại: “Bỗng giật mình/đã hết một mùa hoa” (Giật mình tháng Tư). Có lúc, Minh Nguyệt hơn một lần tự hỏi: “Xuân thì thiếu nữ chiều hôm ấy/Bây giờ trở lại…có còn không?”

              Từ khắc khoải đến niềm khao khát yêu và được yêu luôn biện chứng trong con người thơ Minh Nguyệt. Chị viết về tình yêu chân thật như chính niềm yêu của mình:

              Anh như là tia nắng
              Rơi nghiêng vạt cỏ xanh
              Em giọt sương ngọt lành
              Lung linh trong anh đó

              (Anh và em)

              Và chị luôn yêu trong đắm say:

              "Bầu trời không còn nắng
              Trái đất không còn đêm
              Không còn giận hờn ghen
              Nếu phải đừng yêu nữa”
              (Đừng yêu)

              Như tâm sự của Minh Nguyệt với độc giả, “Dấu yêu ơi” là tập thơ dành những yêu thương cho chồng, con, gia đình và bạn bè, là sự cảm nhận cuộc sống bằng từng nhịp đập nhỏ của trái tim nơi sâu kín nhất. Cánh diều thơ Minh Nguyệt khi lộng gió tình yêu bay cao, dâng trào cảm xúc mà bạn đọc gặp trong những bài thơ “Mùa xuân trong mắt anh”, “Trái đất này có anh”, “Cuộc đời yêu thương”, “Hai lăm năm”, “Ban mai dịu ngọt”… Những lúc cánh diều tình yêu chao đảo, Minh Nguyệt tìm đến thơ để tâm sự, giãi bày trong những “Đêm”, “Mưa chiều”, “Thì thầm với biển đêm”. Cũng như những người đàn bà làm thơ, Minh Nguyệt chú trọng đến khai thác những khía cạnh tâm lý, những trạng thái vui, buồn, giận dỗi, hờn ghen trong tình yêu và cả những sự lo lắng khi tình yêu tan vỡ. Đọc thơ Minh Nguyệt thấy rõ ở chị là người phụ nữ yêu chồng, con da diết, quan tâm chăm sóc gia đình và sống có trách nhiệm. Mỗi chuyến đi công tác xa nhà, tha phương ở quê người, nỗi nhớ trong chị trỗi dậy, điều đó dễ thấy trong “Viết trước lúc xa nhà”, “Khuya lắm rồi”. Từ tình yêu, nỗi nhớ ấy để nhà thơ thêm yêu quê hương, đất nước mình mà bắt đầu từ quê Thái Bình, nơi sinh của chị:

              “Bên dòng sông những mái nhà liêu xiêu
              Thảm lúa xanh đến tận cùng như mẹ
              Líu ríu chân trần, thung thăng thời thơ bé
              Hương lúa thơm, rơm ấm cả chiều”
                    (Nhớ quê)

              Bằng tình yêu chị đau xót khi thấy những vùng quê bị thiên tai tàn phá như ở Lào Cai, Yên Bái trong “Hoa gạo”, hay ô nhiễm môi trường do chính con người gây ra “Xin đừng giết chết dòng sông”…

              Dễ thấy thơ Minh Nguyệt dung dị, nhẹ nhàng như cánh đồng đêm trăng, như mùi rơm thơm của lúa vừa mới gặt, nhưng thực ra chị không ngồi yên mà luôn tự tìm tòi, bứt phá. Chị từng viết:

              "Duy chỉ có một điều ngoài mong muốn trái tim
              Đối diện với đạo đức, gia đình, bè bạn
              Với dư luận, em không dám chọn
              Người phụ nữ đoan trang, không thừa nhận chính mình".

              Trong “Dấu yêu ơi” Minh Nguyệt không ít lần bày tỏ sự khao khát, với cảm xúc mãnh liệt, muốn vượt ra khỏi khuôn phép:

              “Thả người đàn bà vào hoang dại của đêm
              Ngu ngơ tìm hương bông hoa lạ
              Con mèo cái động tình, tiếng dế râm ran, trăng rơi rơi kẽ lá
              Ve vuốt ngọt ngào, lãnh đãng ngọn gió xa
              ”(Ban mai).

              Hay: “
              Ta rướn mình thân rừng rực lửa
                 Ôm trọn vầng trăng ngả nghiêng
              ” (Trăng).

              Và,   “
              Thao thức chờ mầm xanh tươi mát
                 Cây hồi sinh sau mỗi cuộc mưa tình
              ” (Đêm mưa)…

              Có sự quẫy đạp trong cảm xúc thơ Minh Nguyệt, tuy chưa thật nhiều nhưng cũng đủ để bạn đọc chờ đợi.   

              Trong “Dấu yêu ơi” có nhiều câu thơ giàu hình ảnh, như  “Ban mai/thức dậy/ùa vào nỗi nhớ./Giọt sương hôn ngọn cỏ/run rẩy cả bình minh”, “Lập lòe hoa gạo đỏ, rụng vào môi em nỗi nhớ/giao mùa” (Nụ hôn gió); “Mùa thu reo chấm nắng vàng sớt lửa/Pha bột màu thương nhớ vẽ trời yêu" (Gửi một trời yêu); hay “Trái tim thầm thì gõ chữ gửi vào đêm” (Có thể). Nhưng “Dấu yêu ơi” cũng có nhiều bài thơ, câu thơ còn ít sự lao động thơ, bạn đọc có cảm giác thơ nặng về diễn giải, nhiều lời, thậm chí là văn nói. Còn nhiều câu thơ, đoạn thơ trùng lặp chữ, lặp ý, có những chữ không phù hợp, chẳng hạn như câu “Dữ dội và dịu êm/Như sóng thần biển cả” trong bài “Đừng yêu”. “Sóng thần" là sự kinh hãi, dữ dội, chẳng bao giờ là dịu êm cả, một sự so sánh khập khiễng. Câu “Dỗi hờn dẫu như cơm bữa” là văn nói, hoặc câu “Thu ơi… mưa gió thét gào/Đón Đông nắng vẫn hanh hao dát vàng” có lẽ hơi sáo và không ổn. Tập thơ nói nhiều về tình yêu, những niềm riêng mang tính cá nhân, nên dễ rơi vào vụn vặt, làm khuất lấp những hình ảnh khái quát-yếu tố làm cho thơ hay hơn để chúng hướng đến cái chung của mọi người, sự đồng cảm với bạn đọc. Những bài thơ dịch trong tập, số lượng ít ỏi, khó có thể đánh giá đầy đủ sự lao động, sáng tạo của dịch giả, nhất là dịch những bài thơ tiêu biểu của những tác giả đã được nhiều người biết đến.

              “Dấu yêu ơi” đánh dấu một cung chặng mới trên đường thơ của Vũ Thị Minh Nguyệt, bạn đọc vẫn còn chờ “cánh diều thơ” của chị tiếp tục bay trong bầu trời thơ Việt. Hy vọng cánh diều thơ ấy thực sự sáng tạo, mang phong cách riêng để bạn đọc dễ nhận ra một giọng thơ nữ chân thật, đằm thắm.   

              8-12-2008

              Báo Quân Đội Nhân Dân On line

              <bài viết được chỉnh sửa lúc 13.12.2008 13:14:52 bởi Minh Nguyệt >
              [link="http://vn.myblog.yahoo.com/trangquetb"] Blog Trăng & Thơ[/link]
               
              #7
                Minh Nguyệt

                • Số bài : 386
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 13.07.2006
                • Trạng thái: offline
                RE: (url) Trăng Quê Vũ Minh Nguyệt 16.02.2009 22:23:19 (permalink)



                DẤU YÊU ƠI – Nồng nàn một trái tim yêu

                (Tập thơ của Vũ Thị Minh Nguyệt – NXB Văn Học 2008)





                Tôi biết đến Vũ Thị Minh Nguyệt qua tập thơ đầu tay của chị, mang tên “Vũ điệu của Trăng”. Tập thơ “Vũ điệu của Trăng”, đã để lại  những ấn tượng khá rõ nét trong lòng bạn đọc, bởi sự hồn hậu, trong trẻo, dịu dàng, đằm thắm…rất tình, mà cũng rất thơ. Có lẽ vậy,  mà tập thơ thứ 2 “Dấu yêu ơi”, ra mắt bạn đọc vào đầu đông 2008, đã được bạn yêu thơ trân trọng đón nhận, với một chút háo hức, chờ đợi ở Minh Nguyệt những bài thơ mới mẻ hơn, nồng nhiệt hơn. Cùng với thời gian, bạn đọc cũng chờ đợi ở Minh Nguyệt sự lắng đọng , sâu sắc và trải nghiệm hơn trên những trang thơ.
                Tập thơ, được nhà thơ - hoạ sỹ Nguyễn Trọng Tạo  trình bày trang nhã, lich sự . Hình ảnh đôi bàn tay  phụ nữ, đẹp quý phái, nâng niu  dòng chữ “Dấu yêu ơi”, như chính tác giả đang nâng niu những dòng thơ yêu thương của mình dâng cho cuộc đời, dâng cho bạn đọc.
                In cùng 62 bài thơ của Minh Nguyệt, còn có  6 bài thơ  do Minh Nguyệt tuyển chọn và dịch từ nguyên tác. Tập thơ cũng đăng tải một số cảm nhận và lời bình của bạn đọc về thơ Minh Nguyệt, như là một sự trân trọng của tác giả thơ, với bạn đọc yêu thơ.
                            Mặc dù trước đây, tôi đã có dịp đọc thơ Minh Nguyệt, đăng rải rác trên các báo và tạp chí, nhưng khi cầm trên tay tập thơ “Dấu yêu ơi” tôi vẫn có một cảm giác ngỡ ngàng, thú vị…
                Vẫn còn đó một Minh Nguyệt với nụ cười quyến rũ, hồn thơ thanh thoát, tinh tế; vẫn còn đó sự đằm thắm, dung dị ngày nào. Niềm, mơ ước, khao khát yêu thương, luôn nhất quán, xuyên suốt qua 2 tập thơ của Minh Nguyệt:
                Ước gì em, ước gì tôi
                Cứ như trái đất mặt trời chạm nhau
                Nổ tung hai quả tinh cầu
                Để tan vĩnh viễn trong nhau một lần
                (Ước gì)

                Quả thật, bạn đọc dễ dàng nhận ra phong cách  thơ rất Minh Nguyệt, nhưng “Dấu yêu ơi”dường như trẻ trung hơn, mới mẻ hơn; mê đắm và thăng hoa hơn. Tôi có cảm giác, Minh Nguyệt vừa mở ra một cánh cửa mới, một không gian mới cho thơ:
                Cả vũ trụ chuyển mình
                Ta cùng Trăng quyện nhau từng hơi thở
                Ta rướn mình thân rừng rực lửa
                Ôm trọn vầng trăng ngả nghiêng
                (Trăng)

                 Trong văn học nói chung, trong thơ ca nói riêng, thật không dễ, khi đề cập đến sự mặn nồng, riêng tư, thầm kín nhất của tình yêu. Phải là những cây bút vững vàng, mới có thể viết về vấn đề nhạy cảm này một cách thanh tao. Viết như Minh Nguyệt, là một thể nghiệm mạnh dạn và thành công.
                Tình yêu trong thơ Minh Nguyệt, không phải chỉ là e ấp, nhớ thương, hay phảng phất vui buồn, mà mọi cảm xúc trở nên thực hơn, con người hơn,  nồng nàn hơn. Hương thơm của mái tóc, làn da, hơi thở ấm nồng của người yêu dấu, như vương vấn cùng thơ:
                Ban mai dịu dàng em chợt thức
                Anh quờ tay ôm rạo rực môi mềm
                Ngỡ ngàng vụt khỏi giấc mơ đêm
                Vít cổ anh, môi riết môi ngọt lịm
                (Ban mai)

                “Là người làm thơ, Minh Nguyệt đâu có ao ước nhiều, chỉ mong có một chút gì để lại trong lòng bạn đọc. Hai tập thơ “Vũ điệu của trăng” và “Dấu yêu ơi” như hai đứa con tinh thần được sinh ra từ chính những yêu thương của cuộc đời”. Minh Nguyệt đã viết như vậy, như là một giãi bày với bạn đọc. Tình yêu trong thơ của chị, không chỉ có tình yêu đôi lứa với những khao khát, yêu thương,  giận hờn, hay đau khổ. Chị còn viết khá hay về chính tổ ấm gia đình của mình. Phải là người phụ nữ tha thiết yêu gia đình, trân trọng, nâng niu hạnh phúc, mới có thể viết được những dòng thơ ngọt ngào, ăm ắp yêu thương đến vậy:
                Cuộc sống ta là những chuyến đi
                Xa tổ ấm ngọt ngào – mái nhà bé nhỏ
                Khi đi xa ngập tràn nỗi nhớ
                Khi trở về nơi đó chốn bình yên
                (Cuộc đời yêu thương)

                Minh Nguyệt là người con của vùng quê Thái Bình. Thơ Minh Nguyệt dịu dàng như lúa, nhẹ nhàng như ánh trăng quê, thơm hương cỏ dại, rơm vàng. Minh Nguyệt có những bài thơ thật hay, đầy ắp hồn quê, rưng rưng cảm xúc:
                Thái Bình ơi, quê mẹ thương yêu
                Dẫu qua hết những miền xa đất lạ
                Chiều nay nhìn hoàng hôn tắt dần trong kẽ lá
                Muốn khóc òa, nhớ lắm một miền quê
                (Nhớ quê) 

                Chị viết về quê hương chân thật, cảm động với tất cả tình yêu, sự nhạy cảm, tinh tế của hồn thơ. Tôi thực sự ngỡ ngàng, khi cảm nhận bức tranh chiều quê trong thơ Minh Nguyệt:
                Có một chút bình yên
                Quây quần bên bếp lửa
                Có một bầy trẻ nhỏ
                Đang nô đùa chờ cơm

                Có mùi rơm thơm thơm
                Trắng phau, kìa bóng nẻ
                Hạt thóc vương nổ khẽ
                Ơi chiều rơi…chiều rơi.
                (Chiều rơi)

                Đúng là chiều quê, với vẻ đẹp rất riêng:  Bếp lửa, bầy trẻ nhỏ, mùi rơm thơm..và rồi đến câu “hạt thóc vương nổ khẽ”, thì khả năng quan sát và sự nhạy cảm của tác giả đã đạt đến mức đỉnh của sự tinh tế . Là một người sinh ra và lớn lên ở thôn quê, tôi đặc biệt thú vị khi đọc câu thơ này. Một chút nhớ quê lại như đang “lách tách” trong lòng.
                Tôi hơi tò mò, khi đi tìm chất toán học trong thơ Minh Nguyệt. Ngoài tính logic, hợp lý của ngôn từ, Minh Nguyệt còn có những câu thơ tài tình, rất toán, mà cũng rất thơ. Không gian toán học đã biến ảo, trở thành không gian thơ, không gian vời vợi của tâm hồn, mở ra cho bạn đọc sự mới mẻ, bất ngờ của cảm xúc:
                Một triệu năm có dài bằng nỗi nhớ
                Đọa đầy em
                Chống chếnh gió ba chiều.
                ( Cơn giông)

                Thế giới thơ ca rộng lớn, mênh mông, khao khát sáng tạo trong thơ ca là vô cùng tận. Thơ cũng giống như tình yêu, vừa xưa cũ, vừa mới mẻ. Minh Nguyệt dành khá nhiều bài thơ viết về tình yêu đôi lứa, là tiếng nói nồng nàn, dịu ngọt; là suy tư trăn trở, vui buồn của bao trái tim yêu. Đan xen trong đó, thơ Minh Nguyệt còn  là tình yêu rộng lớn với quê hương, đất nước và cuộc sống con người.
                Chính vì sự đa mang ấy, mà trái tim đa cảm của chị không khỏi có lúc mệt mỏi, trước bộn bề cuộc sống. Trong thơ, đôi lúc Minh Nguyệt cũng không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng, chơi vơi của cảm xúc, hay cảm giác tự lặp lại chính mình. Âu đó cũng là điều dễ hiểu, và dễ cảm thông :
                Công việc quá nhiều
                Chỗ nào cũng như có lửa
                Đôi lúc cảm thấy mình không còn trẻ nữa
                Trễ nải, già nua…
                (Viết trước lúc xa nhà)

                Song, cảm giác “trễ nải”, chỉ là cảm giác thoáng qua trong thơ của chị, để rồi tình yêu cuộc sống lại âm thầm cháy lên tuyệt vời, với những câu thơ giản dị và khá “đắt”, khi trái tim yêu lại “thầm thì, gõ chữ gửi vào đêm”, như một sự thầm lặng, đầy hiến dâng cho đời:
                Trời khuya lơ khua lắc
                Trái tim thầm thì, gõ chữ gửi vào đêm
                (Có thể)

                Minh Nguyệt có nhiều câu thơ “đắt”, có thể nói là  khá tài hoa, mà tôi đã có dịp trích dẫn ở trên. Hay những câu : “Mùa thu reo chấm nắng vàng sớt lửa / Pha bột màu thương nhớ vẽ trời yêu" (Gửi một trời yêu);“Mắt ngời trong sắc đỏ reo/Chùm hoa giấu vội lời yêu ngập ngừng” (Tháng Năm)…Những câu thơ như vậy, luôn tạo ra giá trị khác biệt của bài thơ, làm nên sức sống bền lâu của tác phẩm, góp phần quan trọng, làm sáng lên gương mặt thơ Minh Nguyệt trong lòng độc giả.
                Tuy nhiên, trong tập thơ, ở một vài bài, vẫn có điều gì đó bất ổn. Nồng nhiệt thì có đấy, mới mẻ cũng có đấy, nhưng đôi chỗ lại hơi “ồn ào” và  có chút ít chênh vênh về ngôn từ lẫn cảm xúc. Tôi xin đưa ra một ví dụ :
                Biển gầm gào dông tố
                Dưới trăng hiền dịu êm
                (Thì thầm với biển đêm)

                Đã có một mâu thuẫn khi sử dụng hình ảnh trong thơ : Một khi “biển gầm gào dông tố”, thì làm gì còn có “trăng hiền dịu êm” nữa (?).
                Trong thực tế sáng tác, không có nhà thơ nào tài ba đến mức viết bài thơ nào cũng hay; càng không thể có nhà thơ nào viết được tất cả các câu thơ đều hay. Một chút gì đó không thật ổn ở một vài bài, trong cả một tập thơ, là chuyện thường tình. Điều đó chỉ như vết mờ nhỏ, trong sự tỏa sáng lấp lánh của cả tập thơ.
                Bởi vậy, tôi vẫn đánh giá cao sự thành công  của “Dấu yêu ơi” bởi tính đa dạng trong  cách thể hiện. Minh Nguyệt làm thơ không chỉ là cảm xúc, mà còn là ăm ắp  suy tư, ẩn chứa, gửi gắm nhiều điều muốn nói…Tất cả những điều đó, được truyền cảm bởi vẻ đẹp hồn nhiên, khoáng đạt trong lối viết, ngôn từ giàu cảm xúc, mang đậm chất thi ca. Có lẽ vì vậy,  mà thơ Minh Nguyệt gần hơn với cuộc đời,  đi vào lòng người một cách tự nhiên. Phải chăng, đó cũng là một thành công của chị.
                Với một bài viết ngắn, thật khó  có thể phác họa được đầy đủ chân dung của một tập thơ. Tôi chỉ hy vọng, đưa ra vài cảm nhận ban đầu về thơ Minh Nguyệt, và tin rằng bạn đọc sẽ tìm thấy trong “Dấu yêu ơi”một thế giới yêu thương, một miền thi ca mới mẻ, sáng tạo và thú vị. Đó cũng là ao ước, là tấm chân tình của Minh Nguyệt,  dành dâng tặng cho bạn đọc./.

                 
                Người viết : Việt An
                Tp HCM – 12/2008.

                <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.02.2009 22:26:30 bởi Minh Nguyệt >
                [link="http://vn.myblog.yahoo.com/trangquetb"] Blog Trăng & Thơ[/link]
                 
                #8
                  Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

                  Chuyển nhanh đến:

                  Thống kê hiện tại

                  Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                  Chú Giải và Quyền Lợi

                  • Bài Mới Đăng
                  • Không Có Bài Mới
                  • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                  • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                  • Khóa (có bài mới)
                  • Khóa (không có bài mới)
                  • Xem bài
                  • Đăng bài mới
                  • Trả lời bài
                  • Đăng bình chọn
                  • Bình Chọn
                  • Đánh giá các bài
                  • Có thể tự xóa bài
                  • Có thể tự xóa chủ đề
                  • Đánh giá bài viết

                  2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9