Như là giấc mơ qua...
Thay đổi trang: << < 456 > >> | Trang 4 của 40 trang, bài viết từ 46 đến 60 trên tổng số 587 bài trong đề mục
TrucGiang 17.01.2007 08:35:48 (permalink)
0

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Nắng Sẽ Ấm Khi Xuân Về

Nắng sẽ ấm khi Xuân về đúng hẹn
Mai nở vàng, đào, mận cũng khoe tươi
Vườn sẽ xanh, bầy trẻ tiếng vui cười
Mừng Xuân mới, cuộc đời như phép lạ

Nắng sẽ ấm khi Xuân về bạn ạ
Dù bây giờ còn hai ngã xa xôi
Đừng nản lòng, đừng sầu thảm, đơn côi
Khi Xuân tới... bắt đầu một mùa mới

Gió hy vọng như cờ bay phất phới
Bạn hãy vui mừng thêm tuổi thêm may
Ly rượu nồng, nào cụng nhé, vui say
Mừng Xuân tới... một năm nhiều hạnh phúc

Cùng vui nhé, giữ niềm tin mọi lúc
Hãy mừng Xuân, hãy vui với đời đi
Chuyện năm qua, thôi hãy bỏ, còn gì
Mừng năm mới... mọi điều đều đổi mới

Nguyên Đỗ

 
Cảm ơn nhé… ly rươu nồng thật ấm
Nhấp say rồi …dường cũng thoảng hương xuân
Thoảng hy vọng… thỏang niềm tin thật mới
Thoảng ngọt ngào… thoảng một chút bâng khuâng
 
TrúcGiang
#46
    phu ong 17.01.2007 20:19:19 (permalink)
    0

    Trích đoạn: TrucGiang

    Ta… nơi nầy… Xuân chẳng đến
     
    Nắng nhạt quá… xuân nay về thêm lạnh
    Mưa bất thường hoa nở cánh mong manh
    Vườn xác xơ  lá đổ bỏ trơ cành
    Ta cũng thế… nghe hồn hoang vắng lạ
     
    Trong gang tấc thực dòng đời hai ngã
    Trôi về xuôi  ấm áp tiếng cười vui
    Đường trãi mộng thênh thang mừng thêm tuổi
    Ta ngược dòng …lặng lẽ khóc thầm thôi
     
    Bao lời chúc thoát  từ bờ môi nhỏ
    Xoáy vào lòng như những vết kim châm
    Người đón nhận đợi phép màu… hớn hở
    Ta thẩn thờ… tất cả… quá xa xăm
     
    Cành mai trắng gợi hương nồng rượu ấm
    Gió đưa cây văng vẳng tiếng ru êm
    Dòng lệ cảm chợt tràn  rưng lên  mắt
    Ta giật mình… dường ai xiết con  tim
     
    Khép cửa lại… nhủ lòng thôi không nhớ
    Đã bao mùa chẳng thấy nắng vàng trong
    Xuân rực rỡ nhẹ nhàng  qua trước ngõ
    Ta góc nầy… còn ẩm ướt rêu rong
     
    TrúcGiang 15.01.07


    TÂM XUÂN........
    Xuân quê ấm...Xuân chốn nầy sao lạnh
    Xuân quê tình...Xuân đây quá mỏng manh
    Xuân đây qua sao lá rụng trụi cành
    Nhưng vẫn thế bao năm rồi chẳng lạ !

    Đời đâu dễ cho dù muôn vạn ngã
    Vẫn cố cười nhưng chẳng có niềm vui
    Vẫn gượng sống dù cho đời thêm tuổi
    Rất bình yên...đời chỉ có thế thôi !

    Bao mơ ước mặc dù là rất nhỏ
    Vẫn thỏa lòng dùng nó tạo phương châm
    Từng ngày góp...từng niềm vui...hớn hở
    Trong giấc mơ hạnh phúc quá xa xăm

    Những góp nhặt  ,cuộc đời tôi thấy ấm
    Dù ngoài hiên gio' lạnh cảnh vắng êm
    Dù thâu đêm tôi chẳng buồn chợp mắt
    Chẳng lẻ loi dù đếm được nhịp tim

    Tiếng thở dài...không còn gì để nhớ
    Thấy gì đâu mây che phủ ánh trăng trong
    Xuân tươi thắm lòng tôi luôn bỏ ngõ
    Mời bướm hoa...về lại cõi chơi rong !

    PO 1/17/07
     
    r
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 18.01.2007 15:54:33 bởi Huyền Băng >
    #47
      TrucGiang 18.01.2007 20:39:59 (permalink)
      0
      Tượng đá kiên trinh
      Đồng Đăng có Phố Kỳ Lừa
      Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh

       
      1-Mẹ goá con côi

      Vò võ xuân qua sống mõi mòn
      Mò cua bắt ốc dưỡng nuôi con
      Tô Văn sấp sỉ mười năm chẳn
      Tô Thị vừa lên tám tuổi tròn
      Bình lặng đời qua trong túng khó
      Nhẹ nhàng an phận giữa lo toan
      Cửa nhà vang tiếng cười con trẻ
      Lòng mẹ dịu hòa bớt héo hon

       
      2-Trò chơi trẻ thơ

      Héo hon thân mẹ chẳng màng chi
      Lo nỗi con thơ mệnh hệ gì
      Đùa nghịch vô tình anh ném đá
      Vui chơi thoả thích bé quên nguy
      Trời xui một phút  gây thương tích
      Người hận ngàn đời để dạ ghi
      Lênh láng giữa đầu dòng máu thẩm
      Tô Văn sợ quá bỏ em đi

       
      3-Bỏ trốn

      Đi mãi đường dài chẳng định phương
      May sao Tô thị được người thương
      Thuốc thang băng bó cầm ngay máu
      Nguy hiểm qua đi thoát nạn ương
      Chưa kịp vui mừng con gái khỏe
      Lại thêm lo lắng đứa trai cưng
      Khắp nơi tìm kiếm nào đâu thấy
      Biền biệt tăm hơi…khổ khó lường

       
      4-Tình mẫu tử

      Lường được làm sao những rũi may
      Trông con mòn mõi hết đêm ngày
      Đau thương lòng  mẹ thêm tan nát
      Vất vả thân con chịu đắng cay
      Chồng chất muộân phiền theo nỗi nhớ
      Lụn tàn hơi sức đành xuôi tay
      Thiêng liêng mẫu tử tình thâm đó
      Mãi mãi ngàn đời cao quý thay

       
      5-Cuộc sống mới

      Thay đổi từ nay cuộc sống nầy
      Bơ vơ thân thích chẳng còn ai
      Làm chân sai vặt trong hàng quán
      Kiếm bữa cơm no tạm tháng ngày
      Xứ Lạng bôn ba theo bước chủ
      Trấn Kinh còn lại nỗi quan hoài
      Siêng năng chu tất bao nhiêu việc
      Dành dụm công lao đợi một mai…

       
      6-Tự lập

      Mai sáng bừng lên ý tự cường
      Nết na ,xinh đẹp lắm người thương
      Một mình mở quán làm nem bán
      Đông khách nghe danh đến thưởng tường
      Nức tiếng thơm ngon ai cũng thích
      Khéo câu chiều chuộng ý  càng vương
      Hàng Cưa từ đó thêm hưng thịnh
      Ai nghĩ  tương lai lại bất thường ?


      7-Tuổi xuân

      Thường khi mai mối khó siêu lòng
      Tuổi đã đôi mươi mộng trắng trong
      Đây đó tiếng đồn trang thục nữ
      Gần xa hương toả đóa xuân hồng
      Bao người đã gặp tình vương vấn
      Lắm kẻ mơ thầm chuyện thủy chung
      Duyên nợ ba sinh rồi cũng đến
      Mà sao hạnh phúc chẳng xuôi dòng

       
      8- Se duyên

      Dòng đời đưa đẩy khéo trêu ngươi
      Kẻ ở chân mây người cuối trời
      Xứ Lạng hồng nhan tình thắm đượm
      Cao Bằng viễn khách ý chơi vơi
      Keo sơn gắn bó đôi lòng lại
      Tơ tóc se bền vạn kiếp trôi
      Năm tháng êm đềm xây tổ ấm
      Aân tình kết trái mãi xanh tươi

       
      9-Vết sẹo ngày thơ

      Xanh tươi một cõi thật bình yên
      Ngày tháng không vương chút muộn phiền
      Oâm đứa con thơ ngồi tựa cửa
      Nhìn người tóc xoã gội bên hiên
      Đang vui kể chuyện đời sau trước
      Chợt thấy bên đầu vết sẹo nghiêng
      Ướm hỏi nguồn cơn sao đến nỗi
      Mới hay cớ sự lẫn căn duyên


      10-Nổi đau thầm lặng

      Duyên kiếp sao đành lắm nghiệt oan
      Nghe xong lòng quá đỗi bàng hoàng
      Niềm đau quá khứ còn vương vất
      Hoàn cảnh ngày nay lại bẽ bàng
      Em gái hồn nhiên nào nghĩ ngợi
      Anh trai tê tái nén lòng than
      Ngày đêm tìm cách đi biền biệt
      Mong sẽ quên dần chuyện trái ngang

       
      11-Hồi tưởng

      Trái ngang phận bạc mãi vương đeo
      Nay đó mai đây tựa cánh bèo
      Từ buổi thơ ngây đà lận đận
      Đến ngày khôn lớn vẫn gieo neo
      Thay tên những tưởng thay đời mới
      Đổi họ thầm mong đổi kiếp nghèo
      Nối nghiệp cha nuôi, tần tảo sống
      Ai ngờ dĩ vãng cứ hoài theo

       
      12-Lương tâm

      Theo suốt cuộc đời, thật khó yên
      Trốn làm sao được nợ oan khiên
      Phải đâu ý loạn do người muốn
      Chỉ trách tình sai bỡi nghiệp tiền
      Xa xót nhìn em lòng quặn thắt
      Đớn đau mờ trí dạ sầu miên  
      Nghĩ suy chẳng biết đâu đường thoát
      Một chuyến đi xa khép nỗi niềm
       

      13-Đầu quân

      Niềm riêng ấp ủ đợi thời cơ
      Gặp lúc non sông có việc chờ
      Lẳng lặng đầu quân đăng lính thú
      Âm thầm khăn gói biệt người mơ
      Dặn dò chu đáo nuôi con trẻ
      Khuyên bảo định lường chuyện tóc tơ
      Không hẹn ngày mai rồi trở lại
      Hỡi ơi, cay đắng mấy ai ngờ?

       
      14-Bàng hoàng

      Ai ngờ yên ấm sống bên nhau
      Bỗng chốc chia lìa tim thắt đau
      Tô thị khóc xa tình liễu trúc
      Tô văn chua xót nghĩa trầu cau
      Quyết lòng đoạn tuyệt,tìm phương thoát
      Cam dạ lỗi nguyền chịu tiếng phao
      Hy vọng ngày qua tình sẽ nhạt
      Trăm năm không để hận về sau

       
      15- Nỗi lòng người vợ

      Sau lúc tiễn đưa tắt lịm lòng
      Tim sầu tê tái nỗi chờ mong
      Quán buồn lạnh lẽo thưa hàng khách
      Nhà trống quạnh hiu thiếu bóng chồng
      Ngày bế bồng con lên tháp nguyện
      Đêm cầu khẩn phật đến chùa trông
      Ba năm rồi lại ba năm nữa
      Người vẫn chưa về, tin vắng không
       

      16- Đợi chờ

      Không biết người đi quyết đoạn tình
      Vẫn nuôi hy vọng để tồn sinh
      Thầm mơ lúc cảnh nhà sum họp
      Ước nguyện mai non  nước thái bình
      Khắc khoãi ngày đêm mòn vóc liễu
      Đợi chờ năm tháng cạn niềm tin
      Cánh chim đã vút trong trời rộng
      Dấu vết  mịt mờ khói lữa binh

       
      17- Vẹn thủy chung

      Binh biến xây thêm vạn nổi sầu
      Tin chồng biền biệt đã từ lâu
      Ướm lời nhiều kẻ mơ tơ tóc
      Nguyện ý riêng nàng quyết đợi nhau
      Không quản nhọc nhằn thân cô lẻ
      Chỉ lo giữ vẹn nghĩa tình sâu
      Chối từ  tất cả bao người đến
      Thủ tiết đợi chàng chí chẳng nao

       
      18- Bị ép duyên

      Chẳng nao lòng sợ thế cường hào
      Thương trẻ còn thơ biết tính sao?
      Tìm cớ lần hồi mong phép lạ
      Nghĩ mưu trì hoãn khấn trời cao
      Ngày qua cuộc sống luôn căng thẳng
      Đêm đến tâm tư luống nghẹn ngào
      Thầm nhũ mai kia chồng trở lại
      Tai ương khổ nạn sẽ trôi mau

       
       19- Tuyệt vọng

      Mau quá , rồi nay đến hạn kỳ
      Hết phương giải thoát ,lệ ai bi
      Hồn đau trống vắng không nơi tựa
      Tim nát rã rời chẳng thiết chi
      Ở lại thân đơn đâu tránh được
      Ra đi phận mỏng có yên gì
      Ôm con thất thểu lên chùa khấn
      Có khổ nào hơn khổ biệt ly

       
      20- Tượng đá kiên trinh

      Biệt ly… máu lệ cạn khô rồi
      Tô Thị ôm con đứng giữa trời
      Gió thét mưa gào trôi mộng thắm
      Mây  giăng chớp giật vỡ tim côi
      Bao nhiêu thương nhớ đông thành đá
      Đằng đẳng đợi chờ hóa thạch vôi
      Một khối tình chung lưu vạn thuở
      Ngàn sau nhắc lại vẫn bồi hồi


      TrúcGiang
       
      R
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2007 02:55:11 bởi Viet duong nhan >
      #48
        phu ong 22.01.2007 09:44:35 (permalink)
        0

        Trích đoạn: TrucGiang

        Tượng đá kiên trinh
        Đồng Đăng có Phố Kỳ Lừa
        Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh

         
        1-Mẹ goá con côi

        Vò võ xuân qua sống mõi mòn
        Mò cua bắt ốc dưỡng nuôi con
        Tô Văn sấp sỉ mười năm chẳn
        Tô Thị vừa lên tám tuổi tròn
        Bình lặng đời qua trong túng khó
        Nhẹ nhàng an phận giữa lo toan
        Cửa nhà vang tiếng cười con trẻ
        Lòng mẹ dịu hòa bớt héo hon

         
        2-Trò chơi trẻ thơ

        Héo hon thân mẹ chẳng màng chi
        Lo nỗi con thơ mệnh hệ gì
        Đùa nghịch vô tình anh ném đá
        Vui chơi thoả thích bé quên nguy
        Trời xui một phút  gây thương tích
        Người hận ngàn đời để dạ ghi
        Lênh láng giữa đầu dòng máu thẩm
        Tô Văn sợ quá bỏ em đi

         
        3-Bỏ trốn

        Đi mãi đường dài chẳng định phương
        May sao Tô thị được người thương
        Thuốc thang băng bó cầm ngay máu
        Nguy hiểm qua đi thoát nạn ương
        Chưa kịp vui mừng con gái khỏe
        Lại thêm lo lắng đứa trai cưng
        Khắp nơi tìm kiếm nào đâu thấy
        Biền biệt tăm hơi…khổ khó lường

         
        4-Tình mẫu tử

        Lường được làm sao những rũi may
        Trông con mòn mõi hết đêm ngày
        Đau thương lòng  mẹ thêm tan nát
        Vất vả thân con chịu đắng cay
        Chồng chất muộân phiền theo nỗi nhớ
        Lụn tàn hơi sức đành xuôi tay
        Thiêng liêng mẫu tử tình thâm đó
        Mãi mãi ngàn đời cao quý thay

         
        5-Cuộc sống mới

        Thay đổi từ nay cuộc sống nầy
        Bơ vơ thân thích chẳng còn ai
        Làm chân sai vặt trong hàng quán
        Kiếm bữa cơm no tạm tháng ngày
        Xứ Lạng bôn ba theo bước chủ
        Trấn Kinh còn lại nỗi quan hoài
        Siêng năng chu tất bao nhiêu việc
        Dành dụm công lao đợi một mai…

         
        6-Tự lập

        Mai sáng bừng lên ý tự cường
        Nết na ,xinh đẹp lắm người thương
        Một mình mở quán làm nem bán
        Đông khách nghe danh đến thưởng tường
        Nức tiếng thơm ngon ai cũng thích
        Khéo câu chiều chuộng ý  càng vương
        Hàng Cưa từ đó thêm hưng thịnh
        Ai nghĩ  tương lai lại bất thường ?


        7-Tuổi xuân

        Thường khi mai mối khó siêu lòng
        Tuổi đã đôi mươi mộng trắng trong
        Đây đó tiếng đồn trang thục nữ
        Gần xa hương toả đóa xuân hồng
        Bao người đã gặp tình vương vấn
        Lắm kẻ mơ thầm chuyện thủy chung
        Duyên nợ ba sinh rồi cũng đến
        Mà sao hạnh phúc chẳng xuôi dòng

         
        8- Se duyên

        Dòng đời đưa đẩy khéo trêu ngươi
        Kẻ ở chân mây người cuối trời
        Xứ Lạng hồng nhan tình thắm đượm
        Cao Bằng viễn khách ý chơi vơi
        Keo sơn gắn bó đôi lòng lại
        Tơ tóc se bền vạn kiếp trôi
        Năm tháng êm đềm xây tổ ấm
        Aân tình kết trái mãi xanh tươi

         
        9-Vết sẹo ngày thơ

        Xanh tươi một cõi thật bình yên
        Ngày tháng không vương chút muộn phiền
        Oâm đứa con thơ ngồi tựa cửa
        Nhìn người tóc xoã gội bên hiên
        Đang vui kể chuyện đời sau trước
        Chợt thấy bên đầu vết sẹo nghiêng
        Ướm hỏi nguồn cơn sao đến nỗi
        Mới hay cớ sự lẫn căn duyên


        10-Nổi đau thầm lặng

        Duyên kiếp sao đành lắm nghiệt oan
        Nghe xong lòng quá đỗi bàng hoàng
        Niềm đau quá khứ còn vương vất
        Hoàn cảnh ngày nay lại bẽ bàng
        Em gái hồn nhiên nào nghĩ ngợi
        Anh trai tê tái nén lòng than
        Ngày đêm tìm cách đi biền biệt
        Mong sẽ quên dần chuyện trái ngang

         
        11-Hồi tưởng

        Trái ngang phận bạc mãi vương đeo
        Nay đó mai đây tựa cánh bèo
        Từ buổi thơ ngây đà lận đận
        Đến ngày khôn lớn vẫn gieo neo
        Thay tên những tưởng thay đời mới
        Đổi họ thầm mong đổi kiếp nghèo
        Nối nghiệp cha nuôi, tần tảo sống
        Ai ngờ dĩ vãng cứ hoài theo

         
        12-Lương tâm

        Theo suốt cuộc đời, thật khó yên
        Trốn làm sao được nợ oan khiên
        Phải đâu ý loạn do người muốn
        Chỉ trách tình sai bỡi nghiệp tiền
        Xa xót nhìn em lòng quặn thắt
        Đớn đau mờ trí dạ sầu miên  
        Nghĩ suy chẳng biết đâu đường thoát
        Một chuyến đi xa khép nỗi niềm
         

        13-Đầu quân

        Niềm riêng ấp ủ đợi thời cơ
        Gặp lúc non sông có việc chờ
        Lẳng lặng đầu quân đăng lính thú
        Âm thầm khăn gói biệt người mơ
        Dặn dò chu đáo nuôi con trẻ
        Khuyên bảo định lường chuyện tóc tơ
        Không hẹn ngày mai rồi trở lại
        Hỡi ơi, cay đắng mấy ai ngờ?

         
        14-Bàng hoàng

        Ai ngờ yên ấm sống bên nhau
        Bỗng chốc chia lìa tim thắt đau
        Tô thị khóc xa tình liễu trúc
        Tô văn chua xót nghĩa trầu cau
        Quyết lòng đoạn tuyệt,tìm phương thoát
        Cam dạ lỗi nguyền chịu tiếng phao
        Hy vọng ngày qua tình sẽ nhạt
        Trăm năm không để hận về sau

         
        15- Nỗi lòng người vợ

        Sau lúc tiễn đưa tắt lịm lòng
        Tim sầu tê tái nỗi chờ mong
        Quán buồn lạnh lẽo thưa hàng khách
        Nhà trống quạnh hiu thiếu bóng chồng
        Ngày bế bồng con lên tháp nguyện
        Đêm cầu khẩn phật đến chùa trông
        Ba năm rồi lại ba năm nữa
        Người vẫn chưa về, tin vắng không
         

        16- Đợi chờ

        Không biết người đi quyết đoạn tình
        Vẫn nuôi hy vọng để tồn sinh
        Thầm mơ lúc cảnh nhà sum họp
        Ước nguyện mai non  nước thái bình
        Khắc khoãi ngày đêm mòn vóc liễu
        Đợi chờ năm tháng cạn niềm tin
        Cánh chim đã vút trong trời rộng
        Dấu vết  mịt mờ khói lữa binh

         
        17- Vẹn thủy chung

        Binh biến xây thêm vạn nổi sầu
        Tin chồng biền biệt đã từ lâu
        Ướm lời nhiều kẻ mơ tơ tóc
        Nguyện ý riêng nàng quyết đợi nhau
        Không quản nhọc nhằn thân cô lẻ
        Chỉ lo giữ vẹn nghĩa tình sâu
        Chối từ  tất cả bao người đến
        Thủ tiết đợi chàng chí chẳng nao

         
        18- Bị ép duyên

        Chẳng nao lòng sợ thế cường hào
        Thương trẻ còn thơ biết tính sao?
        Tìm cớ lần hồi mong phép lạ
        Nghĩ mưu trì hoãn khấn trời cao
        Ngày qua cuộc sống luôn căng thẳng
        Đêm đến tâm tư luống nghẹn ngào
        Thầm nhũ mai kia chồng trở lại
        Tai ương khổ nạn sẽ trôi mau

         
         19- Tuyệt vọng

        Mau quá , rồi nay đến hạn kỳ
        Hết phương giải thoát ,lệ ai bi
        Hồn đau trống vắng không nơi tựa
        Tim nát rã rời chẳng thiết chi
        Ở lại thân đơn đâu tránh được
        Ra đi phận mỏng có yên gì
        Ôm con thất thểu lên chùa khấn
        Có khổ nào hơn khổ biệt ly


        Trích đoạn  :Truc' Giang
        20- Tượng đá kiên trinh

        Biệt ly… máu lệ cạn khô rồi
        Tô Thị ôm con đứng giữa trời
        Gió thét mưa gào trôi mộng thắm
        Mây  giăng chớp giật vỡ tim côi
        Bao nhiêu thương nhớ đông thành đá
        Đằng đẳng đợi chờ hóa thạch vôi
        Một khối tình chung lưu vạn thuở
        Ngàn sau nhắc lại vẫn bồi hồi


        TrúcGiang

        R


        TẬN

        Thời buổi văn minh đã hết rồi
        Toàn năng sức mạnh của Vua trời
        Yên lành núi cả ngời xanh nước
        Nổi sóng bủa nhào vật cúc côi
        Thiêu đốt nắng hè như lửa đỏ
        Tuyết về Đông đến tợ là vôi
        Thiên tai thế kỹ ai bày thế
        Tận diệt Quỹ Vương đã đến hồi.

        PO 1/21/07
        Chào Bạn Trúc Giang ,chuc' vui vẽ !
        #49
          TrucGiang 22.01.2007 12:00:33 (permalink)
          0

          Trích đoạn: phu ong


          Trích đoạn: TrucGiang

          Tượng đá kiên trinh
          Đồng Đăng có Phố Kỳ Lừa
          Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh

           

          Trích đoạn  :Truc' Giang
          20- Tượng đá kiên trinh

          Biệt ly… máu lệ cạn khô rồi
          Tô Thị ôm con đứng giữa trời
          Gió thét mưa gào trôi mộng thắm
          Mây  giăng chớp giật vỡ tim côi
          Bao nhiêu thương nhớ đông thành đá
          Đằng đẳng đợi chờ hóa thạch vôi
          Một khối tình chung lưu vạn thuở
          Ngàn sau nhắc lại vẫn bồi hồi


          TrúcGiang

          R


          TẬN

          Thời buổi văn minh đã hết rồi
          Toàn năng sức mạnh của Vua trời
          Yên lành núi cả ngời xanh nước
          Nổi sóng bủa nhào vật cúc côi
          Thiêu đốt nắng hè như lửa đỏ
          Tuyết về Đông đến tợ là vôi
          Thiên tai thế kỹ ai bày thế
          Tận diệt Quỹ Vương đã đến hồi.

          PO 1/21/07
          Chào Bạn Trúc Giang ,chuc' vui vẽ !
           
          Thân chào PO. Chuc đầu tuần vui vẻ.
           
          Thảo trang... nghèo quá thiếu...dê gà
          Có chút trà thơm mời thưởng qua
          Cảm hứng thơ đề thêm mấy vận
          Ngó trời... ngó đất...cùng ngâm nga
          TrúcGiang
          #50
            TrucGiang 22.01.2007 12:04:54 (permalink)
            0
            Phải không ?
            Ngắn ngủi  đời người qua mấy chốc
            Trãi lòng sướng khổ xẻ cùng chung
             
            Niềm vui chia dễ biết bao nhiêu
            Sầu xẻ ít thôi khó vạn điều 
            Bạc bẽo nhân tình khi bão biến
            Lạnh lùng thế thái lúc cùng tiêu
            Nửa câu tương ứng tìm đâu thấy
            Chút nghĩa tương cầu nghĩ thật trêu 
            Nào phải ta suy chưa thấu lý
            Bởi tim còn đập vẫn còn yêu. 
             
            TrúcGiang
            #51
              phu ong 25.01.2007 00:41:04 (permalink)
              0
              Cảm ơn chén trà đãi khách của Giang nhé....

              XẺ CHIA
              Chia sớt bao nhiêu đặng bấy nhiêu
              Xẻ sang trăm khó khổ muôn điều
              Cố gom cho lắm tình đi mất
              Mong góp thật nhiều của lạc tiêu
              Tương ứng tương cầu tâm ý hợp
              Đồng sàng đồng tịch dạ chẳng trêu *
              Sự đời đâu dễ tìm lối thoát
              Vạn nẽo bắt đầu bởi chừ yêu.

              PO 1/24/07
              *Y' nói sự chung thủy khắn khít
              nghĩa Chồng tình Vợ...PO hỏng thích
              dùng Hán văn...nhưng đôi khi cũng khó
              tìm ý mình muốn đễ diễn đạt đúng sự mong
              muốn là "chữ và nghĩa "...trong lời thơ !
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.01.2007 00:42:20 bởi phu ong >
              #52
                NhàQuê 26.01.2007 00:53:41 (permalink)
                0

                Trích đoạn: TrucGiang

                Chợt còn... chợt mất
                 
                Bởi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
                Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
                Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
                Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm

                Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
                Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
                Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
                Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm

                Từng góc phố vẫn còn in kỷ niệm
                Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
                Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
                Theo dâu biển đổi dời… nay đã mất

                Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
                Góc trời xa dần lắng bước chân người
                Chia hai bờ …lạc lối kiếp nầy thôi
                Mình không gặp bởi đời muôn lối rẽ

                Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
                Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
                Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
                Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt

                Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
                Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
                Lá vàng khô ngập lối trải bao đông
                Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật…

                 
                TrúcGiang

                :: Bài thơ đưa vào TV ::


                 
                Dòng sông kỹ niệm

                Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
                Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
                Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
                Nghe nghèn nghẹn Má dấu buồn sâu thẳm

                Loài rau dại của một thời mê đắm
                Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
                Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
                Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm

                Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
                Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
                Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
                Không sót một ai đứa còn đứa mất

                Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
                Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
                Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
                Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ

                Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
                Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
                Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
                Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt

                Cọng rau nhỏ bám rể sâu nào biết
                Lan rất nhanh tràn ngập cã cõi lòng
                Lá khép nép nằm chờ nắng hững đông
                Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật

                NhàQuê

                 
                (Họa từ bài khởi xướng " Đọc Thơ Nhau" của Huỳnh Ngọc Diêu)
                 
                 
                 
                 
                Đọc thơ nhau

                Thơ em viết sao bùi ngùi cay đắng
                Chút buồn thương trách móc giận hờn
                Ta đọc mà thắm thiết nỗi cô đơn
                Và hiểu được những niềm sâu thẳm

                Ta trở lại trong tim niềm say đắm
                Tuổi hồng xưa như sống lại những ngày
                Những dòng thơ mang nặng những đắng cay
                Giọt nước mắt và nụ cười kỷ niệm

                Thơ ta viết gợi bao nhiêu hoài niệm
                Hương tóc ngày xưa, vị đắng cà phê
                Vẫn ước ao hoài một nỗi đam mê
                Xin trở lại những ngày xưa đã mất

                Thơ ta viết dù rất là chân thật
                Lại xẻ chia, phổ biến giữa muôn người
                Không một lần, dù chỉ một lần thôi
                Ta đề tựa gởi cho nhau riêng rẻ

                Muốn biết tin nhau, bên đời, có lẽ
                Phải tìm nhau trang báo, giữa dòng đời
                Có bao giờ ta viết, chỉ một lần thôi
                Thơ ta viết, dành cho nhau riêng biệt

                Cứ làm bộ vô tình như không biết
                Thơ người xưa dù đọc thuộc nằm lòng
                Để bây giờ trong gió bấc tàn đông
                Nỗi thương nhớ lại trở về dằn vật

                Huỳnh Ngọc Diêu

                 
                 



                 
                 
                 
                 
                 
                #53
                  phu ong 29.01.2007 06:03:55 (permalink)
                  0

                  Trích đoạn: NhàQuê


                  Trích đoạn: TrucGiang

                  Chợt còn... chợt mất
                   
                  Bởi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
                  Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
                  Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
                  Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm

                  Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
                  Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
                  Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
                  Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm

                  Từng góc phố vẫn còn in kỷ niệm
                  Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
                  Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
                  Theo dâu biển đổi dời… nay đã mất

                  Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
                  Góc trời xa dần lắng bước chân người
                  Chia hai bờ …lạc lối kiếp nầy thôi
                  Mình không gặp bởi đời muôn lối rẽ

                  Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
                  Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
                  Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
                  Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt

                  Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
                  Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
                  Lá vàng khô ngập lối trải bao đông
                  Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật…

                   
                  TrúcGiang

                  :: Bài thơ đưa vào TV ::



                  Dòng sông kỹ niệm

                  Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
                  Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
                  Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
                  Nghe nghèn nghẹn Má dấu buồn sâu thẳm

                  Loài rau dại của một thời mê đắm
                  Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
                  Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
                  Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm

                  Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
                  Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
                  Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
                  Không sót một ai đứa còn đứa mất

                  Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
                  Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
                  Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
                  Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ

                  Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
                  Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
                  Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
                  Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt

                  Cọng rau nhỏ bám rể sâu nào biết
                  Lan rất nhanh tràn ngập cã cõi lòng
                  Lá khép nép nằm chờ nắng hững đông
                  Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật

                  NhàQuê

                   
                  (Họa từ bài khởi xướng " Đọc Thơ Nhau" của Huỳnh Ngọc Diêu)
                   
                   
                   
                   
                  Đọc thơ nhau

                  Thơ em viết sao bùi ngùi cay đắng
                  Chút buồn thương trách móc giận hờn
                  Ta đọc mà thắm thiết nỗi cô đơn
                  Và hiểu được những niềm sâu thẳm

                  Ta trở lại trong tim niềm say đắm
                  Tuổi hồng xưa như sống lại những ngày
                  Những dòng thơ mang nặng những đắng cay
                  Giọt nước mắt và nụ cười kỷ niệm

                  Thơ ta viết gợi bao nhiêu hoài niệm
                  Hương tóc ngày xưa, vị đắng cà phê
                  Vẫn ước ao hoài một nỗi đam mê
                  Xin trở lại những ngày xưa đã mất

                  Thơ ta viết dù rất là chân thật
                  Lại xẻ chia, phổ biến giữa muôn người
                  Không một lần, dù chỉ một lần thôi
                  Ta đề tựa gởi cho nhau riêng rẻ

                  Muốn biết tin nhau, bên đời, có lẽ
                  Phải tìm nhau trang báo, giữa dòng đời
                  Có bao giờ ta viết, chỉ một lần thôi
                  Thơ ta viết, dành cho nhau riêng biệt

                  Cứ làm bộ vô tình như không biết
                  Thơ người xưa dù đọc thuộc nằm lòng
                  Để bây giờ trong gió bấc tàn đông
                  Nỗi thương nhớ lại trở về dằn vật

                  Huỳnh Ngọc Diêu

                   
                   



                   





                  DĨ VÃNG....TÀN PHAI

                  Đời mấy dễ ai chưa từng cay đắng
                  Khó lắm thay để chẳng dỗi chẳng hờn
                  Dù đa tình hay lặng lẽ cô đơn
                  Xin tha thứ để nắng về thêm thắm

                  Khi được yêu mãi mong tinh say đắm
                  Dù hoa kia giữ nhụy đến bao ngày
                  Dù lời yêu có tình tự đắm say
                  Hay lạnh nhạt đều là dòng kỹ niệm

                  Chôn đau đớn nơi hoang mồ tưởng niệm
                  Khói thuốc nồng nguội lạnh tách cà phê
                  Nơi phố cũ quán nầy khúc đê mê
                  Lời tình tự...bây giờ...ôi đã mất

                  Cho tôi biết lời  đâu là chân thật
                  Để mãi xin khuất phục dưới chân người
                  Xin một lần...chỉ có một lần thôi
                  Đời là thế dối chi đường tình rẽ

                  Cuộc tình xa phố phường sao lặng lẽ
                  Mối tơ kia sao vội chóng đổi đời
                  Xin cho ta niềm vui...chỉ chút thôi
                  Để ta tiếp hết khoảng đường cách biệt

                  Xa rồi nhé để rồi ta sẽ biết
                  Tình đâu đây...hay đã mất...mặc lòng
                  Xin giữ màI như làn sóng bể đông
                  Luôn đùa cợt vỗ về cùng muôn vật

                  PO....1/28/07
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.01.2007 06:07:46 bởi phu ong >
                  #54
                    TrucGiang 29.01.2007 15:46:02 (permalink)
                    0

                    Trích đoạn: phu ong

                    Cảm ơn chén trà đãi khách của Giang nhé....

                    XẺ CHIA
                    Chia sớt bao nhiêu đặng bấy nhiêu
                    Xẻ sang trăm khó khổ muôn điều
                    Cố gom cho lắm tình đi mất
                    Mong góp thật nhiều của lạc tiêu
                    Tương ứng tương cầu tâm ý hợp
                    Đồng sàng đồng tịch dạ chẳng trêu *
                    Sự đời đâu dễ tìm lối thoát
                    Vạn nẽo bắt đầu bởi chừ yêu.

                    PO 1/24/07
                    *Y' nói sự chung thủy khắn khít
                    nghĩa Chồng tình Vợ...PO hỏng thích
                    dùng Hán văn...nhưng đôi khi cũng khó
                    tìm ý mình muốn đễ diễn đạt đúng sự mong
                    muốn là "chữ và nghĩa "...trong lời thơ !
                     
                    Thế... vẫn hơn
                     
                    Rảnh rang xin nhớ ghé nhà chơi
                    Dành tách trà sen để đón mời
                    Hôm nọ lòng buồn rơi nước mắt
                    Bây giờ tâm tĩnh rạng môi cười
                    Bạn đem giọt nắng xua u ám
                    Ta thấy niềm tin lại sáng ngời
                    Vẫn biết ghét -yêu gây khổ não
                    Còn hơn vô cảm... đợi tàn hơi !
                     
                    TrúcGiang
                     
                    #55
                      TrucGiang 31.01.2007 09:29:21 (permalink)
                      0
                      Xuân nầy…
                       
                      Sáng nay nhè nhẹ gió Xuân về
                      Hoa nở vàng sân bướm rũ rê
                      Cánh mỏng tung vờn trong nắng sớm
                      Hương nồng vời vợi khắp trời quê

                       
                      Nhà ai rộn rã vui như hội
                      Đưa tiếng cười vang thật ấm lòng
                      Xa cách năm dài sum họp lại
                      Bên nhau tâm sự thỏa niềm mong

                       
                      Em chẳng còn ai để ngóng chờ
                      Ngày Xuân càng quạnh quẽ bơ vơ
                      Trong nhà hương khói buồn nghi ngút
                      Hình bóng mẹ hiền khuất cõi mơ

                       
                      Có một người yêu cũng hững hờ
                      Bao nhiêu thương nhớ đọng hồn thơ
                      Người xa biền biệt chân trời lạ
                      Đón Tết một mình … dạ ngẩn ngơ

                       
                      Chỉ thấy lung linh giữa khói buồn
                      Mẹ cười …sao mắt lệ con tuôn
                      Năm nay đón Tết không còn mẹ
                      Trống vắng hồn con, chẳng thấy Xuân

                       
                      Rót tách trà thơm dâng kính mẹ
                      Còn ly rượu ấm nhớ về anh
                      Và em một cõi trời hiu quạnh
                      Góp lại từng Xuân cất để dành

                       
                      TrúcGiang

                      r
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2007 22:37:11 bởi Huyền Băng >
                      #56
                        phu ong 01.02.2007 07:04:48 (permalink)
                        0
                        XUÂN ĐOÀN TỤ

                        Nhẹ lay tàu lá gió vổ về
                        Nhỡn nhơ ong bướm mãi rủ rê
                        Còn thẹ hoa Xuân vì nắng sớm
                        Còn ước sương mai mé đường quê

                        Xuân đến Em tôi vui như hội
                        Tình quê sưởi ấm lại nỗi lòng
                        Đây rồi...lâu lắm...giờ nhìn lại
                        Đâu nỗi đợi chờ , nỗi nhớ mong

                        Thôi nhé hôm nay hết đợi chờ
                        Hết còn than thở nói....bơ vơ
                        Bàn thờ Cha Mẹ hương nghi ngút
                        Bàng hoàng tự hỏi tỉnh hay mơ

                        Kìa sao cô bé vẫn hững hờ
                        Đâu rồi mắt biếc dáng tiểu thơ !
                        Bây giờ cô bé sao trông lạ
                        Lại còn thờ thẫn...khá ngẫn ngơ

                        Chắc đã biết yêu nên biết buồn
                        Lệ tình thường đọng chẳng hề tuôn
                        Trông Em sao giống nhiều về Mẹ
                        Giống Mẹ kiêu sa thiếu nắng Xuân

                        Con luôn thỏa nguyện từ tâm Mẹ
                        Cảm tưởng về Cha bậc hùng anh
                        Và Em nữa dù trong hiu quạnh
                        Có cả trời Xuân....chẳng sợ dành...

                        PO  1/31/07
                        #57
                          TrucGiang 03.02.2007 17:25:47 (permalink)
                          0
                          Tết nghèo
                           
                          Nghe gió xuân về dạ ngẩn ngơ
                          Mẹ già đau yếu , gánh con thơ
                          Vợ dầm sương nắng thân tiều tụy
                          Chồng thất nghiệp ra … khổ chực chờ!
                           
                          Lo lắng...đêm tràn cơn ác mộng
                          Ngày qua hoảng hốt trước tương lai
                          Người đông việc ít  không ai mướn
                          Chẳng vốn  đi buôn … đành bó tay!
                           
                          Lê bước chợ đông lòng trống trãi
                          Quằn vai cơm áo một màu đen
                          Mắt dừng xa xót trên hàng quán
                          Lệ ấm nhoà dâng tủi phận nghèo
                           
                          Vẳng tiếng trẻ thơ ngóng đợi quà
                          Chập chờn bếp lạnh giữa ngàn hoa
                          Người vui sắm sửa tưng bừng … Tết
                          Ai biết khổ đau lắm  cảnh nhà
                           
                          Áo mới phần con không thể thiếu
                          Thuốc thang cho mẹ chẳng ngừng tiêu
                          Bàn thờ xôi thịt ba ngày tết
                          Biết kiếm làm sao được bấy nhiêu!
                           
                          Chân vội quay nhanh chẳng dám nhìn
                          Cõi lòng tuyệt vọng … tắt niềm tin
                          Cầu mong phép lạ…. trời không chứng
                          Chỉ thấy triền miên đắng phận mình.
                           
                          Trúc Giang
                           
                          r
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.02.2007 19:50:15 bởi Huyền Băng >
                          #58
                            phu ong 04.02.2007 10:02:19 (permalink)
                            0
                            NHỦ THẦM

                            Nghèo thì khó kiếm ai bằng ta
                            Bởi lẽ số là chẳng có cha
                            Côi cúc mẹ tôi , tình gãy gánh
                            Dặm trường một bóng kiếp lê la
                            Cỏ rau thay gạo , cơm là cháo
                            Nệm ấm đổi rơm , muối thế gà
                            Vạn cảnh nhân sinh cơn túng quẫn
                            Khóc thì có khóc...lệ nào sa !

                            PO 2/2/07
                            #59
                              unghoadaphu 04.02.2007 10:58:50 (permalink)
                              0
                              Nghèo là do bởi trời ban
                              Vui lòng nhận lấy thở than làm gì ?
                              Tình yêu thì nói làm chi
                              ước mong nhưng lại ra đi , không về...
                               
                              Vô đề - 1 / 07
                               
                              tiểu-sinh là Ứng Hoà Dã Phu đến từ GOSSIPVN.NET
                              rất cám ơn các bạn đã tạo ra một Vườn Thơ rất phong phú
                              xin chân thành cảm ơn
                              #60
                                Thay đổi trang: << < 456 > >> | Trang 4 của 40 trang, bài viết từ 46 đến 60 trên tổng số 587 bài trong đề mục
                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 8 bạn đọc.
                                Kiểu:
                                2000-2025 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9