Một chút cho tôi , chút cho người ...
Thay đổi trang: << < 456 > >> | Trang 5 của 28 trang, bài viết từ 61 đến 75 trên tổng số 413 bài trong đề mục
Huỳnh_Gia 01.04.2009 12:23:58 (permalink)
0
 

Trích đoạn: Nguyệt Ánh


 

MƠ !
 
Em bước nhẹ
cùng mùa xuân đến chậm
Trái tình yêu thơm ngát ngủ trên vai
Trong cơn mơ
hồn lạc vào  bến mộng
Khúc tiêu tương ai thả giữa đêm dài
 
Đêm tĩnh lặng
với muôn ngàn hạnh phúc
Miền ưu tư quên mất một lối về
Xin mơ mộng
hãy cứ dài vô tận
Để em hoài hạnh phúc với cơn  mê !
 
                            NA
 
 

 
Khoảng trống không tên
 
 
Ôm nỗi nhớ , cả một đời đau đáu
Khúc tương tư trăn trở suốt canh dài
Câu thơ muộn đắm chìm miền  hư ảo
Chợt nghe lòng dường thấm đẫm men cay
 
Chặn tiếng khóc đang chực trào nức nở
Nụ hôn sâu , cài vội chiếc then sầu
Phút ly biệt đến ngàn sau vẫn nhớ
Người xa người , bàn chân bước - tim đau
 
Đêm cuối cùng , mùa xuân dường rất chậm
Hồn lạc đường chếch choáng mộng bình yên
Đông buốt giá , đâu vòng tay ủ ấm
Thời gian trôi...hun hút dấu chân tìm    
 
 Cuối đường kia ai sẵn dành hai lối
Người mang theo một nửa những dại khờ
Ta ở lại mượn tiếng cười giả dối
Để lấp đầy một khoảng trống hoang sơ .
 
Huỳnh Gia 
 
01/04/2009
 R
  P/S : HG không phải là nhà thơ đâu , chỉ là cảm xúc bật thành thơ. Cảm ơn lời khen nhé ! Chúc em vui
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2009 19:24:25 bởi Viet duong nhan >
#61
    Huỳnh_Gia 03.04.2009 23:27:26 (permalink)
    0
    Những bước chân tìm ...
     
    Tôi rót mộng vào tim từng giấc lạ
     Gọi thời gian ru hoài niệm âm thầm
    Dường nghe thấy hoàng hôn buồn như lá
    Chiều trở mình loang loáng hạt mưa râm
     
    Tôi im lặng lắng nghe từng tiếng gió
     Gọi làn mây phiêu lãng cuối chân trời
    Đêm níu giữ nỗi buồn vương lại đó
    Cả khối đầy , trút  mãi vẫn chưa  vơi
     
    Tôi lần dấu ngược đường tìm kỷ niệm
    Mấy mùa trăng sương  phủ lạnh vai gầy
    Ai nỡ vắt ngang chiều dòng sông tím
    Để hồn trôi trong nỗi nhớ...loay hoay ?
     
    Tôi rón rén từng bước chân rất chậm
    Sợ lãng quên xóa vội những câu thề
    Nghe như tiếng thở dài từ sâu thẳm 
    Mới hay mình vừa trải một cơn mê...!!!

     

    Huỳnh Gia 
     
    03/04/2009

     
    R
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 13.05.2009 22:52:50 bởi Viet duong nhan >
    #62
      Huỳnh_Gia 12.04.2009 23:02:50 (permalink)
      0
       Khúc tình ca không tên

      Có những lúc giật mình tỉnh giấc giữa khuya
      Nằm im lặng lắng nghe tiếng rì rào của gió
      Xô những chiếc lá khẽ khàng rơi trên lối nhỏ  
      Ngoài kia...
      sương lạnh trắng khung trời 

      Mưa vô tình mang nỗi nhớ buông rơi
      Đọng vào mắt ngẫu nhiên đôi dòng lệ
      Đêm không hiểu bởi vì đâu lại thế
      Nên chòng chành từng giấc ngủ xanh xao...

       Muốn níu lại chút dư âm ngọt ngào
      Trên khung nhạc , tôi gõ từng nốt lặng
      Khúc tình ca không tên gửi về nơi xa vắng
      Cơn gió lùa...
      tan loãng giữa đêm sương

      Khúc tình ca in đậm vết son buồn
      Của một thuở tiếng yêu còn ấp ứ
      Và nín bặt .
      Để rồi từ quá khứ 
      Vọng trở về chuỗi tiếc nhớ chưa phai

      Tôi biết làm sao ,thời gian dường an bài
      Như dấu khắc không gì bôi xóa được
      Đêm ngắt ngứ, đến và đi không hề hẹn trước
      Giấc ngủ mệt nhừ...
      cô lạnh giữa bóng đêm

      Có những lúc dặn mình thôi gắng mà quên
      Chiếc kim thời gian có bao giờ quay ngược
      Vô hình ấp ủ trong tim một lời ước :
      " Giá như...! "


      Huỳnh Gia
      12/04/2009
       
      R
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 13.05.2009 22:55:08 bởi Viet duong nhan >
      #63
        nghinhnguyen 13.04.2009 09:41:40 (permalink)
        0

        Trích đoạn: Huỳnh_Gia

         




         




        Khúc tình ca không tên




         




         




        Có những lúc giật mình tỉnh giấc giữa khuya
        Nằm im lặng lắng nghe tiếng rì rào của gió
        Xô những chiếc lá khẽ khàng rơi trên lối nhỏ  
        Ngoài kia...
        sương lạnh trắng khung trời 

        Mưa vô tình mang nỗi nhớ buông rơi
        Đọng vào mắt ngẫu nhiên đôi dòng lệ
        Đêm không hiểu bởi vì đâu lại thế
        Nên chòng chành từng giấc ngủ xanh xao...

         Muốn níu lại chút dư âm ngọt ngào
        Trên khung nhạc , tôi gõ từng nốt lặng
        Khúc tình ca không tên gửi về nơi xa vắng
        Cơn gió lùa...
        tan loãng giữa đêm sương



        Khúc tình ca in đậm vết son buồn
        Của một thuở tiếng yêu còn ấp ứ
        Và nín bặt .
        Để rồi từ quá khứ 
        Vọng trở về chuỗi tiếc nhớ chưa phai

        Tôi biết làm sao ,thời gian dường an bài
        Như dấu khắc không gì bôi xóa được
        Đêm ngắt ngứ, đến và đi không hề hẹn trước
        Giấc ngủ mệt nhừ...
        cô lạnh giữa bóng đêm

        Có những lúc dặn mình thôi gắng mà quên
        Chiếc kim thời gian có bao giờ quay ngược
        Vô hình ấp ủ trong tim một lời ước :
        " Giá như...! "




         




         




        Huỳnh Gia




         




         




        12/04/2009




         




         
        [/quote]
        Chào HG. NN ghé thăm đây
         
        Điệp khúc Thời gian
         
        Bao nhiêu mộng ước cũng qua mau
        những gì tươi đẹp cũng ngả mầu
        thời gian phủ lên nhiều lớp bụi
        cũng hằn lên hồn vết thương đau
         
        Lắng đọng dư âm ngày tháng cũ
        như làn gió nhẹ lước qua song
        hồn theo nhạc gió tìm kỷ niệm
        lạc vào hư ảo của bóng đêm
         
        Mấy độ trăng tròn rồi lại khuyết
        đắng cay chua xót lẫn ngọt mềm
        dư vị chỉ còn là luyến nhớ
        điệp khúc thời gian cứ trôi êm.
         
                           Nghinh Nuyên
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 13.04.2009 14:58:56 bởi nghinhnguyen >
        #64
          Huỳnh_Gia 15.04.2009 17:32:13 (permalink)
          0

          Trích đoạn: nghinhnguyen

          Chào HG. NN ghé thăm đây
           
          Điệp khúc Thời gian
           
          Bao nhiêu mộng ước cũng qua mau
          những gì tươi đẹp cũng ngả mầu
          thời gian phủ lên nhiều lớp bụi
          cũng hằn lên hồn vết thương đau
           
          Lắng đọng dư âm ngày tháng cũ
          như làn gió nhẹ lước qua song
          hồn theo nhạc gió tìm kỷ niệm
          lạc vào hư ảo của bóng đêm
           
          Mấy độ trăng tròn rồi lại khuyết
          đắng cay chua xót lẫn ngọt mềm
          dư vị chỉ còn là luyến nhớ
          điệp khúc thời gian cứ trôi êm.
           
                             Nghinh Nuyên


          Còn đó dư âm 
           
           
          Vẫn còn đâu đó những giấc mơ
          Hằn dấu băn khoăn mỗi đêm chờ
          Chiều xưa ly biệt trời mưa đổ
          Ướt mặn cả đời những câu thơ
           
          Trăng dỗi thời gian xé nửa vầng
          Tôi hờn tạo hóa quá vô tâm
          Gieo chi hội ngộ rồi chia cách 
          Xô dạt đời nhau , hai lối phân...
           
          Gío nhận tình tôi gửi hư không
          Dùm  xoa thật dịu nỗi đau lòng
          Có khi một chút tình không vẹn
           Kỷ niệm  theo cùng nơi giấu thân.
           
           
          Huỳnh Gia
           
           
          15/04/2009
           
          HG rất vui khi có bạn để họa vần . Chúc nhiều niềm vui NN nhé !
           
           
           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2009 19:47:07 bởi Huỳnh_Gia >
          #65
            Huỳnh_Gia 19.04.2009 13:53:23 (permalink)
            0
            Phiêu du
             
             
            Đừng đặt dấu hỏi với cuộc đời nhiều quá 
            Cứ phiêu du cho hết một đêm dài
            Hãy ngắm ánh dương lúc trở mình thức dậy
            Mà dặn lòng thôi tỉnh những cơn say.

             
            Đừng tiếc nuối những gì chưa nắm bắt
            Đời vẫn còn chật cứng những yêu thương
            Đừng níu kéo một thứ tình không thật
            Lạc dấu quen , luống cuống bước chân trần


            Hạnh phúc tự mình tạo dựng một phép nhân
            Mà kết quả có mấy lần chuẩn xác ?
            Ta không thể trông chờ những điều khác
            Khi xung quanh , còn lắm những thăng trầm

             
            Đừng đặt trước cuộc đời những giây phút  phân vân
            Nên bước tiếp...hay nhẹ nhàng dừng lại
            Đừng gặng hỏi thế nào là phải trái
            Vì tình đời vẫn lắm những lần quên 
             
            Muốn trải lòng bộc bạch nỗi niềm riêng
            Tìm đâu gặp một trái tim tri kỷ
            Cùng sóng bước trên đường xa vạn lý   
            Chia từng giây những mất mát trong đời ?
             
            Nụ cười  nguyên từ đó vốn hiếm hoi
            Ta giữ lấy cho riêng mình một chút
            Chặng đường xa dù trăm ngàn gấp khúc
             Rồi cũng về đúng hẹn kiếp rong chơi...
             
            Huỳnh Gia 
            19/04/2009
             
            R
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 13.05.2009 22:57:28 bởi Viet duong nhan >
            #66
              Huỳnh_Gia 22.04.2009 21:38:09 (permalink)
              0
              Loay hoay dấu hỏi ?
               
               
              Có một dấu hỏi tưởng giản đơn
              Lại được lập đi lập lại rất nhiều lần

              Cuộc đời ngắn ,
              ngắn như cuộc đời  của  lá mùa tháng bảy
              Nên  đôi lúc thấy mình giống như  kẻ dại
              Mang đặt dấu hỏi trước cuộc đời
              Dấu  hỏi hóa ngây ngô...

              Kết quả đôi khi sai lệch đến bất ngờ
              Đó là lúc vuột khỏi tầm tay những vì sao mơ ước
              Quay lại trách đêm vô tình không gọi ta  báo  trước

              Để Ta cẩn thận giữ gìn những thứ ta vừa có được
              Và cuối cùng ta không thể đóan những hơn - thua - được - mất

              Cái nào dành tặng riêng  ta !?

              Trên  mỗi cột mốc cuộc đời ta vừa đặt chân qua

              Ta nhìn thấy dấu lặng hình như nhiều hơn dấu hỏi
              Để rồi cả một khoảng thời gian dài

              cứ đảo mắt tìm cho riêng mình một lối
              Lối đi nào không hề có sự sinh tồn của đá sỏi 
              Nhưng  mãi vẫn không ra...

              đành dậm mạnh bước chân trần...

              Sắp đến cuối đường ...

               cũng có lúc  giật mình chựng lại 
               phân vân...
              Giữa ta với người...
              Ai hơn , ai thua - ai còn ai mất
              Ai đối đãi với ta bằng tấm chân tình rất thật
              Và ai  vừa gỡ chiếc mặt nạ ân tình ném lại phía sau lưng?
               
              Nếu  ta hiểu cuộc đời vẫn còn đầy rẫy những gian truân
              Còn đặt dấu hỏi để mà chi ?
              Thôi thì sẵn sàng đón lấy
              Coi như định mệnh từ xưa đã an bài 
              Chịu  vậy .
              Dù một nửa nụ cười chưa trọn vẫn hơn không ...

               
               
               
              Huỳnh Gia
               
               
              22/04/2009
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.04.2009 09:54:18 bởi Huỳnh_Gia >
              #67
                Huỳnh_Gia 23.04.2009 12:20:05 (permalink)
                0
                Có những lúc ...
                 
                 
                Có những lúc chờ đêm
                muốn hái được ánh trăng vàng
                Bắt chước chàng thi nhân xưa
                gọi đời rao bán
                Sợ không khéo , vầng trăng kia hốt hoảng
                Rơi xuống nhân gian...
                thơ mất bạn mỗi khi buồn
                 
                Có những  lúc chờ đêm
                muốn hứng những giọt sương
                Tự pha lấy cho mình một cốc trà tinh khiết
                Lại sợ chiếc lá non giật mình hay biết
                Đêm trở mình buông gió...
                rớt vào thơ ...
                 
                Có lúc muốn quay về thuở ấy
                tuổi mộng mơ
                Chiều lặng lẽ bên thềm ngồi hong nắng
                Thầm ước được như những đám mây bay...
                trong những chiều vắng lặng...
                Để nghe trái tim mình thanh thản nhịp
                đón thời gian...
                 
                Có lúc muốn trong ngôn từ 
                 đừng hiện diện chữ " muộn màng "
                Để không phải tính xem đã mấy lần mất mát
                Đời không hẳn hữu duyên , nhưng tôi từng có bạn
                Để cho đến hôm nay  nhung nhớ mãi chuyện mơ hồ
                 
                Nếu có vài lần tôi buồn tựa như  thơ
                Là lúc ánh trăng khuya  đang khuyết gầy nửa mảnh
                Và nếu vầng trăng kia trọn đời luôn tròn vạnh
                Thì có lẽ thơ tôi không cô độc mỗi đêm về...
                 
                 
                 
                Huỳnh_gia
                 
                23/04/2009
                 
                 
                 
                 
                 
                 
                 
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.04.2009 23:34:21 bởi Huỳnh_Gia >
                #68
                  Huỳnh_Gia 25.04.2009 22:58:32 (permalink)
                  0
                  Dòng sông hư ảo

                  Có một dòng sông mang tên Tương Tư
                  Hai dòng chảy chia đường trôi hai hướng 
                  dòng sông tôi khi thủy triều đêm xuống 
                  nghe dường khát rộc đáy tin yêu

                  Dòng sông anh bờ cát lạ một chiều 
                  thuyền lỡ chuyến thả neo lần cập bến 
                  lướt qua đêm đánh rơi dằm ước hẹn 
                  lạc bến chờ con sóng nhớ lênh đênh

                  Như nước đổi nguồn 
                  chảy về phía lãng quên
                  có ai biết xoáy mòn đau phiến đá
                  rong rêu bám từng phù sa bục rã
                  khi từng hồi mượn con sóng dỗ an

                  Từ đó sông buồn 
                  trôi dạt giữa mênh mang
                  và lăn vấp giữa hai bờ quên - nhớ
                  trôi lặng lẽ về cuối nguồn biển mở
                  dần lâu ...
                  từng vị mặn thấm sâu lòng

                  Có một dòng sông đang chảy giữa hư không... 
                  tự bồi đắp những khúc quanh hao khuyết
                  như định mệnh – đánh dấu lần luyến tiếc 
                  Con thuyền xưa từ trôi biệt - không về

                  Huỳnh Gia 
                  25/04/2009

                   
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.08.2018 12:21:23 bởi Huỳnh_Gia >
                  #69
                    NganGiang 26.04.2009 16:23:40 (permalink)
                    0

                    Trích đoạn: Huỳnh_Gia


                    Trích đoạn: nghinhnguyen



                    Còn đó dư âm 
                     
                     
                    Vẫn còn đâu đó những giấc mơ
                    Hằn dấu băn khoăn mỗi đêm chờ
                    Chiều xưa ly biệt trời mưa đổ
                    Ướt mặn cả đời những câu thơ
                     
                    Trăng dỗi thời gian xé nửa vầng
                    Tôi hờn tạo hóa quá vô tâm
                    Gieo chi hội ngộ rồi chia cách 
                    Xô dạt đời nhau , hai lối phân...
                     
                    Gío nhận tình tôi gửi hư không
                    Dùm  xoa thật dịu nỗi đau lòng
                    Có khi một chút tình không vẹn
                     Kỷ niệm  theo cùng nơi giấu thân.
                     
                     
                    Huỳnh Gia
                     
                     
                    15/04/2009
                     
                     

                    Vẫn còn đâu đó những bâng khuâng.
                    Chiều buông tóc xoã ướt vai trần.
                    Mỏng mảnh chiều đi hoen cỏ úa.  
                    Ngập ngừng xa vắng một dấu chân.
                     
                    Vẫn còn đâu đó những đam mê.
                    Gọi nắng ươm mây tím lối về. 
                    Sợi nhớ sợi thương giăng mắt biếc .
                     Nẻo nào hờ hững giữa cơn mê.
                     
                    Vẫn còn đâu đó một tiếng yêu.
                    Mặn đắng lời thơ khép bao điều.
                    Môi hôn còn ấm đêm hư ảo 
                    Đối nguyệt, trăng tàn, mộng cô liêu...
                     
                    #70
                      Huỳnh_Gia 02.05.2009 14:02:21 (permalink)
                      0

                      Trích đoạn: NganGiang


                      Vẫn còn đâu đó những bâng khuâng.
                      Chiều buông tóc xoã ướt vai trần.
                      Mỏng mảnh chiều đi hoen cỏ úa.  
                      Ngập ngừng xa vắng một dấu chân.
                       
                      Vẫn còn đâu đó những đam mê.
                      Gọi nắng ươm mây tím lối về. 
                      Sợi nhớ sợi thương giăng mắt biếc .
                       Nẻo nào hờ hững giữa cơn mê.
                       
                      Vẫn còn đâu đó một tiếng yêu.
                      Mặn đắng lời thơ khép bao điều.
                      Môi hôn còn ấm đêm hư ảo 
                      Đối nguyệt, trăng tàn, mộng cô liêu...
                       


                       
                      Rất vui có khách đến thăm nhà. HG bận quá không thể họa vần , HG thành thật xin lỗi và hẹn một ngày gần nhé !
                      Chúc NG và gia đình có một kỳ nghỉ lễ thật vui.
                      Thân !
                      #71
                        Huỳnh_Gia 03.05.2009 19:18:45 (permalink)
                        0

                        Trích đoạn: NganGiang

                        Vẫn còn đâu đó những bâng khuâng.
                        Chiều buông tóc xoã ướt vai trần.
                        Mỏng mảnh chiều đi hoen cỏ úa.  
                        Ngập ngừng xa vắng một dấu chân.
                         
                        Vẫn còn đâu đó những đam mê.
                        Gọi nắng ươm mây tím lối về. 
                        Sợi nhớ sợi thương giăng mắt biếc .
                         Nẻo nào hờ hững giữa cơn mê.
                         
                        Vẫn còn đâu đó một tiếng yêu.
                        Mặn đắng lời thơ khép bao điều.
                        Môi hôn còn ấm đêm hư ảo 
                        Đối nguyệt, trăng tàn, mộng cô liêu...
                         



                         Bâng khuâng
                         
                        Dư âm vọng lại đến bao giờ
                        Khiến lòng vương vấn những vu vơ
                        Ai biết ai về từ ký ức
                        Mà vẽ vào thơ những giọt chờ ?
                         
                        Thiên thu áo tím nẻo đường trần
                        Thời gian phơi nhạt nắng bâng khuâng
                        Tôi như pho tượng sầu cuối mặt
                        Một thoáng ngại ngần chựng bước chân.
                         
                        Khung cửa ngày đi...Tôi khép hờ
                        Cung đàn lỗi nhịp , phím chơ vơ
                        Cô quạnh mấy mùa , bài hát cũ
                        Lênh đênh từ đó những giấc mơ...
                         
                         
                         
                         
                         
                        Huỳnh Gia
                         
                         
                        Chúc vui  !
                         
                        03/05/2009
                         
                         
                         
                         
                         
                         
                         
                         
                         
                         
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.05.2009 21:04:32 bởi Huỳnh_Gia >
                        #72
                          Huỳnh_Gia 08.05.2009 23:25:55 (permalink)
                          0
                          Thơ và đêm (2)
                           
                          Có những đêm không ngủ .
                          Bên ánh đèn lung linh
                          Tôi và thơ tâm sự
                          Như hai kẻ nhân tình .

                          Thơ khát thèm yêu thương
                          Tôi trái tim tuyệt vọng
                          Đêm dài ra thật buồn
                          Ánh đèn soi chiếc bóng

                          Cho dù là hư ảo 
                          Tôi có thơ trong đời
                          Nơi tình yêu nương náu
                          Tô nét hồng lên môi

                          Cho dù sầu treo nặng
                          Cơn gió mùa nghiêng chao
                          Thơ giấu che khoảng trống
                          Nơi lạc loài bóng nhau

                          Thơ trách đời ly biệt
                          Tôi khóc tình hoài thương
                          Ngòai kia trời chợt gió ...
                          Đêm mịt mờ hơi sương .

                           
                           
                          Huỳnh Gia
                           
                           

                          5/5/2009
                          #73
                            Huỳnh_Gia 10.05.2009 19:26:06 (permalink)
                            0
                            Thơ hãy là thơ.

                            Khi hồn thơ hóa đá
                            Tê lạnh trái tim Ta
                            Chực đóng băng tất cả
                            Ta còn chi để mà ...

                             
                            Khi hồn thơ hóa nước
                            Sông có bình yên trôi ?
                            Những gì xưa có được
                            Ta giấu đáy cuộc đời .

                             
                            Khi hồn thơ hóa gió
                            Lá thu buồn như mây
                            Trải thảm sầu trước ngõ
                            Khô héo suốt mùa dài

                             
                            Khi hồn thơ hóa lửa
                            Trái tim bừng tin yêu ?
                            Ta hồn nhiên mở cửa
                            Đón hạt nắng cuối chiều

                            .........
                            Thơ xin đừng hóa nước
                            Chuyến đò buồn chơi vơi
                            Để Ta mang câu ước
                            Ướp hương nồng thả trôi...

                             
                            Thơ xin đừng hóa gió
                            Hàng cây buồn khẳng khiu
                            Lá khô màu vì nhớ
                            Ta đếm sầu cô liêu

                             
                            Thơ xin đừng hóa lửa
                            Đốt tiếng yêu ngọt ngào
                            Hóa tro tàn câu hứa
                            Trọn đời soi bóng nhau 

                             
                            Đừng hóa gì thơ nhé !
                            Thơ xin hãy là thơ 
                            Ru  hồn say bước nhẹ...
                            Gọi đêm vào giấc mơ ...

                             

                            Huỳnh Gia
                             

                            10/5/2009
                            R
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2009 03:36:43 bởi Viet duong nhan >
                            #74
                              Huỳnh_Gia 17.05.2009 23:28:26 (permalink)
                              0
                               
                              Một thoáng hoang mang.
                               

                              Tôi quay lại không ?
                              Sau giấc ngủ say không  mộng mị
                              Vô thức với cái gọi là suy nghĩ
                              Hồn phiêu du nơi không bóng dáng con người
                               
                              Tôi quay lại không ?
                              Có lẽ vẫn còn đeo đẳng nợ cuộc đời
                              Chưa hết đâu 
                               đường vẫn dài hun hút
                              Chưa hết đâu 
                               Cả kiếp người mới đi chừng một lúc
                              Quay lại...
                              để còn ôm lấy những yêu thương
                               
                              Tôi quay lại không ?  
                              Ai biết trước để dọ đường ?
                              Không khéo , lạc giữa hư vô trống hoác
                              Đến lúc đó tất cả những lối đi đều hóa thành sương bạc
                              Tìm lối về...
                              im ỉm cửa trần gian
                               
                              Tôi quay lại không ?
                              Giằng xé nỗi hoang mang
                              Trước bệnh tật  thấy đời như vô nghĩa
                              Nỗi hoang mang theo từng ngày thấm thía
                              Tôi quay lại không ?
                              Như điệp khúc lúc cao trào...
                               
                              Tôi quay lại không?
                              Để còn giữ chặt lấy  nhau...
                               
                               
                              Huỳnh Gia
                               
                              17/05/2009
                               
                               
                               
                               
                               
                               
                               
                               
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.05.2009 23:41:26 bởi Huỳnh_Gia >
                              #75
                                Thay đổi trang: << < 456 > >> | Trang 5 của 28 trang, bài viết từ 61 đến 75 trên tổng số 413 bài trong đề mục
                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
                                Kiểu:
                                2000-2025 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9