Trích đoạn: Nguyệt Ánh
MƠ !
Em bước nhẹ
cùng mùa xuân đến chậm
Trái tình yêu thơm ngát ngủ trên vai
Trong cơn mơ
hồn lạc vào bến mộng
Khúc tiêu tương ai thả giữa đêm dài
Đêm tĩnh lặng
với muôn ngàn hạnh phúc
Miền ưu tư quên mất một lối về
Xin mơ mộng
hãy cứ dài vô tận
Để em hoài hạnh phúc với cơn mê !
NA
Khoảng trống không tên Ôm nỗi nhớ , cả một đời đau đáu Khúc tương tư trăn trở suốt canh dài Câu thơ muộn đắm chìm miền hư ảo Chợt nghe lòng dường thấm đẫm men cay Chặn tiếng khóc đang chực trào nức nở Nụ hôn sâu , cài vội chiếc then sầu Phút ly biệt đến ngàn sau vẫn nhớ Người xa người , bàn chân bước - tim đau Đêm cuối cùng , mùa xuân dường rất chậm Hồn lạc đường chếch choáng mộng bình yên Đông buốt giá , đâu vòng tay ủ ấm Thời gian trôi...hun hút dấu chân tìm Cuối đường kia ai sẵn dành hai lối Người mang theo một nửa những dại khờ Ta ở lại mượn tiếng cười giả dối Để lấp đầy một khoảng trống hoang sơ . Huỳnh Gia 01/04/2009 R P/S : HG không phải là nhà thơ đâu , chỉ là cảm xúc bật thành thơ. Cảm ơn lời khen nhé ! Chúc em vui
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2009 19:24:25 bởi Viet duong nhan >
Những bước chân tìm ...
Tôi rót mộng vào tim từng giấc lạ
Gọi thời gian ru hoài niệm âm thầm
Dường nghe thấy hoàng hôn buồn như lá
Chiều trở mình loang loáng hạt mưa râm
Tôi im lặng lắng nghe từng tiếng gió
Gọi làn mây phiêu lãng cuối chân trời
Đêm níu giữ nỗi buồn vương lại đó
Cả khối đầy , trút mãi vẫn chưa vơi
Tôi lần dấu ngược đường tìm kỷ niệm
Mấy mùa trăng sương phủ lạnh vai gầy
Ai nỡ vắt ngang chiều dòng sông tím
Để hồn trôi trong nỗi nhớ...loay hoay ?
Tôi rón rén từng bước chân rất chậm
Sợ lãng quên xóa vội những câu thề
Nghe như tiếng thở dài từ sâu thẳm
Mới hay mình vừa trải một cơn mê...!!!
Huỳnh Gia
03/04/2009 R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.05.2009 22:52:50 bởi Viet duong nhan >
Khúc tình ca không tên
Có những lúc giật mình tỉnh giấc giữa khuya Nằm im lặng lắng nghe tiếng rì rào của gió Xô những chiếc lá khẽ khàng rơi trên lối nhỏ Ngoài kia... sương lạnh trắng khung trời Mưa vô tình mang nỗi nhớ buông rơi Đọng vào mắt ngẫu nhiên đôi dòng lệ Đêm không hiểu bởi vì đâu lại thế Nên chòng chành từng giấc ngủ xanh xao... Muốn níu lại chút dư âm ngọt ngào Trên khung nhạc , tôi gõ từng nốt lặng Khúc tình ca không tên gửi về nơi xa vắng Cơn gió lùa... tan loãng giữa đêm sương Khúc tình ca in đậm vết son buồn Của một thuở tiếng yêu còn ấp ứ Và nín bặt . Để rồi từ quá khứ Vọng trở về chuỗi tiếc nhớ chưa phai Tôi biết làm sao ,thời gian dường an bài Như dấu khắc không gì bôi xóa được Đêm ngắt ngứ, đến và đi không hề hẹn trước Giấc ngủ mệt nhừ... cô lạnh giữa bóng đêm Có những lúc dặn mình thôi gắng mà quên Chiếc kim thời gian có bao giờ quay ngược Vô hình ấp ủ trong tim một lời ước : " Giá như...! " Huỳnh Gia 12/04/2009 R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.05.2009 22:55:08 bởi Viet duong nhan >