Một chút cho tôi , chút cho người ...
Viết cho một nửa Tôi Hai mươi năm chung lối song hành Từng nếm trải biết bao lần cay đắng Hai mươi năm tưởng như dài thăm thẳm Có ai ngờ thoắt đó , đến thật nhanh Thắp ngọn nến lòng , em mừng sinh nhật anh Bạn đời nhé ! lời nguyện cầu duy nhất : "Tay trong tay...con đường như bất tận Trọn kiếp này - xin kiếp nữa - bên nhau " Nếu thời gian là liều thuốc nhiệm mầu Thì thời gian cũng vô tình tương tự Ta từng biết hận thù và tha thứ Thôi ! phủi tay cười , mặc dâu bể chuyển xoay. Em ghép vần thơ tặng một nửa - hôm nay Như một thoáng quay về thời lãng mạn Khi hạnh phúc như dòng sông phẳng lặng Trôi dịu dàng...con sóng hát bình yên Quên hết đi anh những chua chát muộn phiền Đời là thế - Ta làm sao tránh khỏi Nương dựa vào nhau - tìm cho mình một lối Giữa ngổn ngang mặt - trái , của tình người. Em viết cho ngày sinh nhật tuổi bốn mươi Bằng ngôn ngữ của một thời son trẻ Để anh hiểu tình yêu là như thế Mà mỉm cười với hạnh phúc hôm nay... Huỳnh Gia 18/05/2009 Viết tặng OX của Tôi và ngày 20/05 R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2009 03:42:18 bởi Viet duong nhan >
Chiếc Barie mang tên số mệnh Bên kia chiếc barie là khoảng không
Con đường tôi đi không còn lối nào để rẽ
Chiếc barie run lên nhè nhẹ
Bước tiếp - hoặc quay lưng ?
Cơn mưa chiều qua vừa trút những giọt cuối cùng
Con đường loang loáng nước
Chiếc barie ướt nhoè - trơn tuột
Phía bên kia là khoảng tối không màu
Phía bên kia không có những nỗi đau
Không có nụ cười - niềm tin- nỗi buồn ... hay những gì tương tự thế
Bàn tay vuốt nhẹ lên bờ lưng dâu bể
Một bước nhẹ nhàng , cánh cửa mở toang ...
Trong một lúc hoang mang
Chiếc barie nằm lắng nghe âm vang tiếng vọng
Bước tiếp ...? Bên kia là khoảng trống
Dừng lại - quay về ...? trả cho hết nợ nhân gian
Bên kia chíếc barie là ánh sáng của thiên đàng
Nơi không vướng những phiền ưu - lo toan - tính toán
Nơi không có những lần tim nhói lên vì tuyệt vọng
Tiếng khóc chực vỡ oà ...lòng nát vụn bởi nỗi đau
Bên kia chiếc barie tất nhiên sẽ không còn nhìn thấy được nhau
Bởi nơi đó không hề có tình yêu hiện diện
Bởi nơi đó những nụ cười sẽ đi vào miên viễn
Bước tiếp - hoặc quay lưng ...?
Có lẽ đời Tôi còn vương vấn bụi hồng trần
Tay vừa chạm chiếc barie... Bỗng giật mình tỉnh giấc
Tiếng cười nói xôn xao ... Những ánh mắt lo âu... ngoài kia ánh mặt trời từ từ nép vào đêm trắng Hoàng hôn buông nhạt nắng
Tôi phải quay về để xếp lại những ngổn ngang... Huỳnh Gia 24/06/2009 Viết sau khi trải qua một ca phẩu thuật ...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.06.2009 19:57:53 bởi Huỳnh_Gia >
Tiếng thơ buồn
Tôi đi khắp nẻo đường trần
Mải mê tìm kiếm nửa phần yêu thương
Thời gian nhạt má phai hương
Hanh hao vóc liễu - vẫn vương kiếp tằm
Đêm nằm nghe gió lay song
Đôi dòng lệ nóng âm thầm rơi sâu
À ơi ! một khúc thơ sầu
Ru đời - ru cả nỗi đau về nguồn
Lạc loài tiếng vạc trong sương
Lạnh vai thiếu phụ , xót thương nỗi niềm
Nhớ nhung mặn đắng môi mềm
Cô đơn một bóng bên thềm trăng mơ
Người đi - quên mất câu chờ
Đâu hay từ ấy ngẩn ngơ lời thề
Tiếng buồn xa vọng u mê
Hồn thơ bật khóc - dỗ về sao nguôi ?
Huỳnh Gia
30/06/2009
<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.07.2009 08:39:44 bởi Huỳnh_Gia >
Món nợ cuộc đời. Có những nỗi đau không thể thốt thành lời Khi chiếc roi cuộc đời quất vào tim rướm máu Tôi như con thú non cuống cuồng tìm nơi ẩn náu Và vụng về tự chăm sóc những vết thương Có những bức tranh in đậm vẻ chán chường Mà bối cảnh chỉ thấy toàn gam màu bạc Tôi cố pha để mang tặng đời tôi một màu sắc khác Và cũng bởi vụng về - loang lổ vết trầm ưu Có những lúc tôi muốn mình thà như một kẻ ngu Mặc xác tình đời - cất tiếng cười ngây dại Không cần hiểu thế nào là ngang trái Sao thanh âm dường méo mó đến dị thường ? Tiếng thở dài rất sâu , tôi muốn trả đêm trường Như trả lại cho người một thời đau và hận Như trả lại cho đời một lần tôi đánh mất Hai mươi năm tròn - niềm tin chết trong tim Có lúc dặn lòng: "thôi hãy cố lặng im" Mà tô nốt quãng đời màu giông bão Ở phía sau những chiếc mặt nạ tô màu hồng giả tạo Là những âm thầm dìm chết một lần tôi Lại có những lần tôi đối diện với rã rời Tia hy vọng vừa loé lên , lụi dần...rồi phụt tắt Bỏ lại vết quầng thâm khoét sâu phần đuôi mắt Bỏ lại tôi một mình trơ trọi giữa chơi vơi Nếu như có ai mang rao bán một nụ cười Chỉ cần một - tươi nguyên và trọn vẹn Thì khoảng cách hai mươi năm được xem là vốn liếng Tôi thà đổi một lần - thà gục chết - một lần vui Đêm đắm mình trong nuối tiếc ngậm ngùi Tôi muốn khóc thật to cho vỡ tan uất ức Nhưng kịp nén...đến khô ran lồng ngực Đợi áng thơ về an ủi nỗi buồn nguôi. Hơn nửa cuộc đời - lúc vùng vẫy - lúc buông trôi Hơn vạn lần muốn đổ nỗi đau cho rơi vào quên lãng Giá sau một giấc ngủ ngon - hơi thở kia ngưng hẳn... Nhưng món nợ cuộc đời tôi trả , mãi chưa xong... Huỳnh Gia 11/07/2009 r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.08.2009 09:52:59 bởi Huyền Băng >
Mùa thu lạnh Thu lại đến như mấy lần thu trước
Nỗi buồn ơi ! có như lá phai màu
Hay hoà điệu cơn mưa chiều say khướt
Dội từng hồi - rét buốt cõi lòng nhau? Người thương hỡi ! ở hai đầu cách trở
Mùa chia đôi - chia nửa giấc mơ đời
Ai nhặt hết lá rơi từng thu nhớ
Để tôi về lấp khoảng trống tim tôi ? Đêm rất lặng - đêm nối đêm ra mãi
Ngọn đèn khuya trơ bấc lạnh màu đêm
Cơn gió lạ thoảng qua - lòng tê dại
Tự hỏi mình từ ấy liệu đã quên ? Ngày tháng trôi như dòng sông êm ả
Có ru yên từng con sóng dội bờ ?
Thu cũng thế - như bình yên rất lạ
Lá theo mùa - từng chiếc , hoá hồn thơ. Huỳnh Gia 17-07-2009 r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.08.2009 09:50:46 bởi Huyền Băng >
Duyên số
Mang kỷ niệm chôn sâu vào góc tối
Tìm lãng quên an ủi bước phong trần
Đêm lạc loài , đừng gọi những bước chân
Đừng nhặt lá , bởi mùa thu đã chết
Cô đơn đếm nỗi đau , đời mỏi mệt
Mong nụ cười tô lại nét môi tươi
Đời trái ngang phân lối - chuyện đã rồi
Đừng trách móc lòng người sao đen bạc
Buổi ly biệt cạn khô dòng nước mắt
Em dằn lòng cố nuốt ngược vào tim
Ai hiểu cho ? đành cam chịu lặng im
Quay lưng bước - nỗi đau dằn xé mãi
Nếu vẫn nhớ chút tình còn sót lại
Hãy thứ tha cho giây phút chệch đường
Ranh giới nào định dạng bến sông tương
Thuyền mất hướng , bến bờ xa - sóng bủa ?
Bởi duyên số không cho ta chọn lựa
Chọn chữ ân - em đành phụ chữ tình
Trả nợ người - em hẹn kiếp lai sinh
Vòng tay cuối xin một lần siết chặt.
Huỳnh Gia
25/07/2009
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.08.2009 09:47:49 bởi Huyền Băng >
Gởi Tôi gởi cho đêm một chút buồn Lẫn vào cái giá lạnh hơi sương Mang câu ước nguyện tìm sao lạc Mười mấy năm trôi...mõi mắt dường. Tôi gởi cho tôi giấc ngủ dài Giấc mộng như là giấc mộng say Thời gian dẫu níu mùa quay lại Cũng chỉ là trăm mối u hoài Tôi gởi cho chiều một chút hương Để gió còn ru khúc nghê thường Lỡ khi nắng tắt - màu mây nhạt May còn đọng lại những vấn vương Tôi gởi cho người một tiếng yêu Đau đáu niềm riêng tưởng quá nhiều Bôi xóa từ xây miền ký ức Dể chừng phong kín mảng rong rêu Tôi gởi cho đời một chút Tôi Đắng cay ôm lấy nửa kiếp người Nước mắt cạn khô - tim chai sạn Nụ cười dường héo hắt trên môi... Huỳnh Gia 05-08-09
Chỉ là thơ Từ nỗi nhớ ru bước chân dĩ vãng
Hồn lang thang lạc lối cõi hư vô
Từ cố phủi vết đau người bỏ mặc
Mới hay vất vả đến không ngờ Thơ giấu mặt nghêu ngao đời lên tiếng
Ghép từng vần trĩu nặng một cô đơn
Như không thể dối lòng - đành nín lặng
Lắng nghe đêm nức nở giọt mưa buồn Từ sâu thẳm giấc mơ còn say giấc
Bóng người xa ...mờ nhạt cuối chân trời
Hoàng hôn muốn giữ dùm tim chút nắng
Như giữ dùm từng kỷ niệm đang trôi ... Chỉ là thơ nghe tiếng buồn phong kín
Để mùa đông như đến tự bao giờ
Chỉ là thơ níu tình xa bịn rịn
Để trọn đời tôi viết những vu vơ ... Huỳnh Gia 10-08-09 r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.08.2009 09:45:27 bởi Huyền Băng >