NHỮNG DÒNG THƠ CỦA VÂN MINH TT .
CÓ MỘT CON ĐƯỜNG. Có một con đường rất xa xôi Vẳng trong giấc ngủ tiếng mưa rơi Chìm sâu nỗi nhớ vài tia nắng Tôi đã mang theo cả cuộc đời Có một con đường vẫn rong chơi Hái hoa đuổi bướm rộn tiếng cười Tiếng mẹ ru em trưa hè nóng Vọng suốt đời tôi một khoảng trời Có một con đường gió buông lơi Vài giàn thiên lý lá xanh tươi Đỏ trong nắng hạ chùm hoa giấy Tôi đứng từ xa đón một người Có một con đường xác pháo rơi Bước đi còn quay lại bồi hồi Trả bướm trả hoa về cho nắng Xa rồi lòng bỗng thấy chơi vơi Có một con đường ta sánh đôi Yêu thương dâng tím cả khung trời Từng ngày hai buổi về chung lối Hai trái tim non mộng sáng ngời Có một con đường rất lẻ loi Âm thầm đếm những bước đơn côi Dấu kín trong tim ngàn tiếng nấc Tôi đã phải đi đủ cuộc đời. Vân Minh.
PHƯỢNG ĐỎ NGÀY XƯA. Phượng đỏ ơi ! Xin một lần được nhớ Mùa hè về ướp một cánh hoa khô Lưu bút ngày xanh lắng đọng tuổi thơ Thời gian chẳng làm mòn đi kỷ niệm. Ngày xưa đó tôi một lần ước nguyện Rời mái trường làm cô giáo miền xa Nhưng cuộc đời thay đổi những ngày qua Đôi tay nhỏ tạ từ màu phấn trắng. Mùa hạ về cho phượng màu đỏ thắm Tiếng ve sầu ru mãi giấc ngủ trưa Bạn cũ ơi ! Có nhớ những ngày xưa Cơn mưa lớn cho đường về ngập nước, Con đướng ấy ngày xưa từng đếm bước Một khoảng trời trải rộng những ước mơ Nhưng cuộc đời không như những bài thơ Gom nuối tiếc cho lòng buồn nức nở. Phượng đỏ ơi ! Xin một lần được nhớ Cơn mưa chiều làm rụng cánh hoa thương Dĩ vãng ngày xưa giờ mãi vấn vương Sân trường vắng xa rồi tà áo trắng... Vân Minh.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2007 23:30:49 bởi VÂN MINH TT >
XIN TRỜI LÀM MỘT CƠN MƯA. Bao năm nay em vẫn đi tìm kiếm Một tình yêu thắm thiết của trăng sao Một tình yêu hơn sóng biển dạt dào Trời đất cỏ cây quyện mình trong gió. Mình gặp nhau khi mùa hoa phượng nở Góc sân trường ta đứng mãi nhìn nhau Phút đầu tiên em chỉ biết cúi đầu Lòng rộn ràng muôn ngàn tia nắng mới. Tình đôi ta như cánh đồng lúa mới Một màu xanh ngọc bích dưới đêm trăng Từng lời anh bay theo gió tung tăng Sương mai trắng phủ trên lời ước hẹn. Mình cùng nhau dệt bao nhiêu mộng đẹp Cầm tay em anh khẽ nói một điều Rằng lòng anh đang rung động rất nhiều Và yêu lắm nụ cười nàng thôn nữ. Em muốn mình được làm người chinh phụ Đợi chờ anh đâu tiếc tuổi xuân xanh Một lần thôi được nhìn thấy bóng anh Và nghe lại những lời anh trìu mến. Đốt nỗi đau từng đêm theo ngọn nến Tự thâm sâu em chỉ biết nghẹn ngào Anh yêu ơi ! Thương nhớ biết làm sao? Giòng tóc rối trong đêm dài mòn mỏi. Em xin trời làm cơn mưa thay đổi Để em đi anh ở lại nơi đây Thế gian thì luôn mãi những đổi thay Em yếu đuối giữa biển đời sóng đổ. Em vẫn cười nhưng trong lòng rạn vỡ Sợ mùa đông em sợ cả mùa xuân Gom đau thương đem dấu lúc chiều tàn Vùi kỷ niệm trong đêm buồn vội vã. Vân Minh.
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: