Hồi Xưa
Lýnh Quýnh
Thư gởi mấy hôm chớ trả lời
Thời gian toa rập chậm đùa trôi
Nhấp nha nhấp nhỏm trông nhiều hướng
Chạy tới chạy lui hỏi khắp nơi
Phải biết đền linh cầu một quẻ
Thử thời miếu hiển khấn ba hồi
Chợt hôm Nhỏ đến cùng hai đứa
Trả lại rồi đi, muốn rụng rời
NhàQuê
Món Chà Và Hỏi má mầy coi đải món chi
Gởi rằng đổi bửa nấu ca ri
Ông đòi bày hết ra cho xực
Bà bảo từ từ, gấp quá đi!
Dặn phải bốc tay nhồi nhuyễn nhuyễn
Nhớ đừng xài đũa giống thường khi
Ngon qua môi lưỡi răng và mũi
Thống khoái cùng mình mẫy tứ chi
NhàQuê
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.01.2007 17:40:06 bởi NhàQuê >
Xỉn Nghe bác gần đây uống rượu ghiền
Cạn bầu thiếu độ nổi cơn điên
Ra vô không kể, chà rầu quá
Mấy cử mỗi ngày, thế lắm phiền
Xưa thuở đương thời màng thiếu đủ
Nay giờ xuống dốc cứ như Tiên
Ngược xuôi bác phó cho nhà tất
Không chóng thì chầy ngủ mái hiên.
NhàQuê
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2007 00:28:49 bởi NhàQuê >
Toa Thuốc Gia Truyền Nghe nói bạn ta bịnh khá nhiều
NhàQuê ý tứ chẳng bao nhiêu
Ít hàng gởi đến thăm huynh đệ
Đôi chữ chọc vui chút khiển tiêu
Nổi tiếng "thuốc cười" hay bá phát
Được tin gượng dậy dớt vài liều
Qua cơn bình phục công ta mách
Bài thuốc dân gian thuộc loại siêu
NhàQuê
Cậu Ấm
Nít đẽn lên năm đã nghiện trà
Chắt bình nước cốt bị rầy la
Mang danh “Cậu Ấm” hồi còn trẻ
“Thái Đức” tên riêng tới lúc già
Bình tích kè kè dù nhổ cỏ
Chén chung lỉnh kỉnh dẫu trồng hoa
Hoan hô Trà Sĩ đều yêu nước
Chọc bạn ta chơi. Khà, khá, khà!
NhàQuê
Ghé Nhà
Về bễn ghé nhà nhỏ mới quen
Qua cầu xuống dốc gặp ngay liền
Hai lần gõ gõ chờ chờ mở
Đợi đợi một hồi đứng tựa hiên
Thiên hạ thái bình: nhà bỏ ngỏ!
An cư lạc nghiệp: cửa như niêm?
Vén màn thấy khách không mời, đến
Hoảng hốt chạy vù, trốn kẻ tìm
Kẻ tìm vừa định quay lưng bước,
Thưa cụ kiếm ai có việc gì
Quá bộ vô trong dùng tí nước
Xin ngồi xuống ghế khỏe chưng đi!
Dượng nhà bận việc hay đâu vắng?
Cô chủ phải thường xướng họa thi?
Phải, phải, đây hôn , ừ có phải
Ông, anh, thầy, chú, gọi là chi??
Là chi cũng được có sao đâu
Trên mạng quen nhau tự bước đầu
Người thiệt bên ngoài coi cũng ấy
Thơ văn trên “Net” đẹp thần sầu.
Phố đông cô dám cùng đi xuống?
Hàng quán tôi chiêu bất luận nào
Bạn mới tự nhiên dường đã,... đã
Hữu Duyên Thiên Lý đúng làm sao!
NhàQuê
Bài Họa: Ô...ô...khách quý !!!
Có một ông già tên rất... quen
Không cần nhắc nhỡ nhận ra liền
Tròn tròn má phính phình... khuôn mặt
Trợt trợt trán dồ thiếu... mái hiên
Tướng tá phong lưu nhìn tưởng ...trẻ
Áo quần bảnh tẻng bó như niêm
Thiệt là hân hạnh... vui mừng đón
Đốt đuốc trần gian chẳng dễ... tìm !!!
Tìm đâu ... bớ Cụ... mau dừng bước
Nhà...nhỏ đơn sơ chẳng có gì
Nhưng sẳn bình trà ...ba tách nước
Xin mời ... thông cổ mát lòng đi
Đường xa vất vả chừng hơi mệt
Đợi khoẻ chút rồi nói chuyện ...thi
Chẳng ngại xưng hô thầy với chú
Miễn là vui vẻ... có hề chi !
Chi xá danh hèn ai... trọng đâu ?
Nghĩ suy cho lắm chỉ đau đầu
Văn chương lủn củn người xem khiếp
Thần sắc.âm u quỹ kiến sầu
Chẳng dám mon men ra ngoài phố
Càng không bén mãng đến nơi nào
Tương phùng bèo nước trong giây lát
Bán bộ vô duyên... thật tiếc sao!!!!!
Trúc Giang 04.11.06
Chớp
Có biết vì sao cứ liếc không
Mắt ai cũng chỉ có hai tròng
Phần đen nhắm mở thâu muôn chuyện
Phần trắng nhìn vô đoán tấm lòng
Thoáng thấy dáng gầy liền đổi code
Vụt qua bóng nhỏ cũng vời trông
Hồ thu chớp khẻ tim sai nhịp
Lấy mắt môi cười đổi núi sông NhàQuê
Tư Lệnh Phó
Bạn hỏi tại sao ít thấy cười
Thưa rằng lảnh thẹo sắp tàn đời
Lệnh Bà chạy mốt đua quần áo
Phận phó cày thêm đâu phút ngơi
Mới ló về nhà đầy nhóc đứa
Vừa vô tới bếp đững đờ người
Dọn xong ngủ thiếp mong gì dậy
Con rệp số mình đó bạn ơi
NhàQuê
Gài Thế
Gọi chi kỳ thực đáng "Ông Già"
Để vẹn lý tình bác chọn "Qua"
Kêu trỗng hỗng chừng làm cụ giận
Xưng con đâu chắc lão buông tha
Lay hoay nầy thắng kia không một
Lớ quớ đây hồi đó những ba
Liệu được tới luôn đừng khựng lại
Dẽo dai trụ chắc tìm đường hòa
NhàQuê
Gởi & Nhận
Chuẩn bị gởi đi thơ dán tem
Ịn vô ngó lại, ố! chèm bèm
Lưởi lè keo dính thơm ngan ngát
Mắt nhướng hình nhìn tối nhá nhem
Mong đợi báo hồi như nóng lửa
Hững hờ phúc đáp lạnh dường kem
Bưu hoa đóng dấu tròn vòng nguyệt
Chăng tiếc ngán ngừ tợ món khem
NhàQuê
Vãng Hát, Mạnh Ai...
Nói yêu ngày ấy sao không ngỏ
Mình đã đôi mươi đâu phải nhỏ
Ngắm ngó lại qua mắt rạng ngời
Trông nhìn lui tới lòng chờ tỏ
Cù lần! đợi đợi bật đèn xanh
Ngốc quá! ngóng chờ hoài vận đỏ
Đâu ế! thiếu gì người bám theo
Lỡ rồi! ráng chịu đừng nầy nọ
NhàQuê
Nhà Thơ Lớn Có muốn ăn cơm hay nuốt thơ
Bửa nào bửa nấy ngồi hàng giờ
Thuốc tàn giấy vụn quăng đầy đất
Mền chiếu mùng màn guộn đắp bờ
Tới bửa bảy lần chờ réo gọi
Ngồi vô hai chập ngó xơ rơ
Hầu ông tới bến đòi gì nữa
Hồn phách để đâu xác lững lờ
NhàQuê
Tái Ngộ Chim Thước triệu năm bắt được cầu
Nôn nao ã Chức đón chàng Ngâu
Nhìn Lang móm xọm ngày viên họp
Liếc Nữ răn reo tối thãm sầu
Hai cõi bao lâu xây thắm mộng
Đôi bờ phút chốc rã lòng đau
Thôi đừng thất vọng tranh nhau xỉ
Cứ tưởng như không buổi hẹn đầu
NhàQuê (Họa Vui từ bài Mưa Ngâu của Duy Giang/Diễn Đàn Thơ Sáng Tác/Nhớ Em)
Tắm Sông
Hồi nhỏ tui gan lắm biết hông
Cầu cao dám đứng phóng phông rông
Trên bờ thiên hạ khen inh õi
Dưới nước bạn bè bao giáp vòng
Giật thót rờ quần đâu tuột mất
Quạng quờ đục nước hết trông mong
Thời may thằng bạn đem theo áo
Quấn đở rình rình lên khỏi sông
NhàQuê
Gặp Tiên, Tiên Gặp...
Dù cho chen trốn gần trung tâm
Nắm chóp một khi chẳng có lầm
Mặt bủng da chì tiên choác chích
Mắt quầng tay thẹo thánh tiêm châm
Cốm vồ, còng sắt đi chơi mát
Cai nghiện, thả ra đã dập bầm
Ma túy tiêu hao nguồn lực trẻ
Nỗi đau thời đại cứ râm râm
NhàQuê
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: