VẦNG TRĂNG TÌNH YÊU
MÃI NHỚ
có một điều không hiểu
sao anh cứ nhớ em
khi vắng bóng hình quen
ăn ngủ anh đều nhớ.
có một điều bỡ ngỡ
khi anh thấy em cười
trăng sao trong hớn hở
trắng sáng hàm răng tươi.
có một điều khó nói
khi đôi ta cận kề
chân tay anh bối rối
thấy thừa cả tim mê.
hoa phượng đỏ trường quê
mình cùng về chung ngõ
bóng trải trên đường nhỏ
suốt tuổi thơ đi về.
có một thời đam mê
khi kẻ trao người nhận
trái tim tràn sức sống
hẹn thề với làng quê.
CHÚC HUYNH VUI
NHỚ ƯỚC XƯA.
ước mơ mãi chẳng muốn dừng
đi theo nhịp sống ,đến từng vần thơ
hôm qua còn ước xa bờ
để nay lại muốn hồn thơ về nhà.
nhớ ngày em mặc áo hoa
tết đôi bím tóc mặn mà tình quê
trăng treo một lối đi về
thầm trao hẹn ước rồi thề tương lai
khi xa đất rộng sông dài
mới hay ta đã ước sai hôm nào
vì tình chỉ gặp chiêm bao
tỉnh ra mới thấy má đào lệ vương
sương rơi mù lấp con đường
đơn côi xếp chất đầu giường buồn tênh
gió sầu reo khúc thác ghềnh
trăng hờn giọt rụng mênh mông góc nằm.
nhớ ngày em tiễn tặng khăn
len em đan ấm bằng lòng quê hương
bước đi gió lạnh theo đường
khăn em như giọt nắng vương nghĩa tình.
ngày xưa ơi -buồn với xinh
hôm nay ta ước chúng mình gần nhau
ước trầu ai thắm bên cau
để môi hai họ ,tươi màu mùa xuân.
Lãng Tử Hà Nội
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.02.2007 16:01:52 bởi langtuhanoi >
CÔNG CỦA MẸ
vẫn là mẹ Việt Nam đội mưa ngàn gió tủi dáng thân hình cặm cụi chẳng biết vui là gì. ai nhỏ lệ đầy mi thương mẹ hiền mưa nắng trái tim ai đau quặn trước tương lai tìm chi...? bao áng thơ viết mẹ trải dài trong bước đi bao tiếng lòng cùng khóc thương quê cỏ dại nhiều. mẹ Việt Nam con gọi trong hai chữ anh Hùng thương mấy mùa dông tố lòng mẹ dấu sầu rưng. lưng đã còng gối mỏi bây giờ muốn nghỉ ngơi nhưng sự đời còn khổ giặc Trong nhà cướp ngôi. giặc bên ngoài dễ nhận vì nó đâu biết ta giặc từ trong thật khó chúng có quyền hơn ta. bao giờ qua tháng ba cho hết sầu đông giá bao giờ rụng lá đa cho quyền qua chủ mới. dẫu tình mẹ cao vợi cũng tiếc công dằn lòng nhớ hôm nào giữ lối cùng quê...đuổi xâm lăng CHỊ NHÂN VÀ MINH TUẤN BẤT KHUẤT QUÁ -mình họa với bạn và chị Nhân nhé -chúc chị vui
KÍNH CHÚC HUYNH VÀ GIA ĐÌNH VUI XUÂN MỚI TRÀN ĐẦY HẠNH PHÚC VÀ MAY MẮN NHÉ....
DUY GIANG
KÍNH CHÚC
tâm sự lời thơ
đã vui không có quãng đường xa
năm tháng nối nhau chẳng nhạt nhòa
nặng gánh đa mang tình mấy nẻo
sương sầu tóc nhuộm trắng phần ba
tiếng lòng ai vọng câu thơ xót
để gió chiều rơi ngả bóng tà
chân bước chung vui ngày thật nhộn
tay giơ muốn rủ bóng trăng già.
LÃNG TỬ HÀ NỘI
LÒNG XUÂN... Như ao đầy ắp nước trong veo thân hạc bán thơ người vắng teo mài mực bút chờ câu đối đỏ bánh trưng thịt mỡ ấm may Heo hoa xuân ấp nụ chờ năm mới tóc bạc buồn vương bởi trắng theo bán chữ thánh hiền như chúc phúc cho nên trọn kiếp mãi chung nghèo. cám ơn DUY GIANG nhé -chúc đệ có nhiều may mắn trong cuộc sống và hạnh phúc trong duyên đời
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.03.2007 20:13:04 bởi langtuhanoi >
NÓI VỚI BA ĐẦU NĂM con như bông hoa nhỏ cánh mỏng tựa tâm trong như nắng tươi đầu ngõ thả hồn nơi mênh mông. mùa xuân về rất đẹp hoa nắng nhuộm sắc hồng theo cha đi lễ tết thăm xóm thôn đầu năm. hoa thơm là con gái không biết chạy lông nhông không thích đi xe đạp tập trận...nơi cánh đồng. ước mong gì con nhỉ khi mộng trao đầu năm con chẳng cần suy nghĩ học giỏi về môn Văn. ước mơ con giản dị trong suy nghĩ đầu năm văn với người có nghĩa ý đẹp như tiếng lòng.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2007 12:13:00 bởi langtuhanoi >
CHỢ PHỐ
gọi là chợ cho có người bán và kẻ mua một góc hàng rong nhỏ đặt bày giữa nắng thưa. từ ngày đô thị hóa chợ quê vắng hơn chùa bao quả ngon ,hoa lạ mang vào phố bán đưa. từ trái thị vàng ươm mang hồn quê cô Tấm tới quả Na thầm lặng chưa chín người đã buôn. chợ quê giờ vắng lắm mẹ bán quả mít ương cô bán nải chuối chín em bán rong cam Đường. quảy khắp ngả phố phường bán rong tình chăm bón mong ai mua khẽ chọn đừng nặng tay chọn hàng. khi nắng gác đầu non gánh hàng em còn hết ? em cũng đâu có biết mặc hết hay vẫn còn ? Lãng Tử Hà Nội
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2007 12:11:03 bởi langtuhanoi >
MỘNG ƯỚC CHO EM Muốn làm giọt sương rơi long lanh nơi ngọn cỏ để nghe lời của gió kể chuyện nơi xa xôi. Muốn làm bông hoa tươi nở nụ cười dưới nắng chờ bướm ong trao tặng chuyện phía Đông tươi vui Trong bao la khoảng trời xuân mang về nồng ấm trong mênh mông dòng đời con tim vang ước vọng. Lúc muốn làm ngọn sóng đẩy thuyền em xa khơi lúc muốn làm bến rộng cho thuyền em nghỉ ngơi. Lúc muốn làm bầu trời cho mây em bay lượn lúc muốn làm ngọn núi cho mây em không rơi. Bước chân của cuộc đời đầu xuân bao nhiêu lối ước mơ của tim tôi được yên bình sớm tối. Lãng Tử Hà Nội r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2007 20:51:49 bởi Huyền Băng >
đào non trời đã vào xuân được mấy tuần cành đào giữ lại quả xanh non chim ngơ ngác kiếm tìm giọt nắng lấp lánh cành rung với gió xuân... trách bạn... ai khóc lệ vương mắt đỏ hoe gió nghiêng chốn hẹn uốn hàng tre mấy canh chờ đợi người không tới từng khắc em ghi cách phải đe trăng đổ vàng rơi nơi đáy nước gió rung mát nhịp quạt đêm hè lòng buồn trách bạn sao quên hẹn tim nặng tình ai chẳng muốn bê Lãng Tử Hà Nội
TRI ÂM. thơ gieo vần chữ cốt trong lòng thiếu sót ai người dám nói không...? ngẩng mặt ngó trời cao mấy lớp nghiêng đầu nhìn đất gót phiêu bồng đếm tay thầm tính người tri kỷ xướng họa chung tình gạn đục trong tuổi hạc tâm thơ còn vọng núi xá chi vẩn đục đám mây lồng. LÃNG TỬ HÀ NỘI RỐI TÂM THƠ Nào ai dám cắn bác đâu nào cũng tại vang danh lúc tuổi cao kẻ dại hớ hênh đành chịu báng người khôn mắng nhiếc đập bươu đầu mới hay cuộc sống Tâm cần giữ chẳng để con tim nhịp thở phào cái nghĩa tri âm đành phải trả bởi lòng gian dối phụ tình nhau. LÃNG TỬ HÀ NỘI đa đoan bây giờ đã vắng kẻ yêu thơ cuộc sống sang giàu họ cứ mơ hàng xóm thấy mình ngờ lẩn thẩn trẻ con xem vịnh tưởng ngu ngơ cũng may tâm sạch không gây sự kẻo lỡ bây giờ thành giặc Ngô ai nói ngoài tai thôi cứ mặc đa đoan nặng giá khổ tình vờ. langtuhanoi tiếc đời không ? bóng ngả thôi rồi họ gọi ông sờ râu dài ngắn mọc chất chồng công danh đã bỏ theo bồ chữ xướng họa gửi lòng với Nguyệt song tám chục cái xuân ngồi gõ mạng ngàn vui con chữ ngả tơ hồng bóng câu vó ngựa đời xuân trẻ tóc bạc chân mòn...có tiếc không..? LÃNG TỬ HÀ NỘI trang nhật ký vườn thơ chung tay gìn giữ chốn vườn thơ trai gái vào ra gửi thẫn thờ ý ngọc lời châu thi xướng họa văn hay chữ tốt trải ngàn tơ bao năm có được khu vườn tốt mấy lúc êm đềm một góc mơ kỷ niệm ghi đầy trang nhật ký năm năm ta đọc thoáng sững sờ ...? LÃNG TỬ HÀ NỘI soi ngắm tâm ta
xướng họa nơi đây một mái nhà vần gieo niêm luật chẳng rườm rà tình trao ý gửi nơi quen lạ nghĩa nhắc khơi nguồn chốn mạng xa tuổi tác thấp cao ai có biết hèn sang hội ngộ cốt vui mà tâm hiền con chữ không nghiêng ngả tiết quí tim hồng thắm mãi ta. Lãng Tử Hà Nội hiện đại -dại diện... xuân tới gieo lo phận má hồng tuổi đời thêm rối chốn phòng không hồng nhan đỏ thắm dăng tơ mộng quân tử bạc vôi trắng tuyết lòng mấy lượt yêu người duyên chẳng kết bao lần sét đánh nợ như rông người ta đã có con bồng bế có phải thói trời trị tính ngông. Lãng Tử Hà Nội NHỚ trăng sáng mãi gieo chẳng được lời gió mờ sương ảo mất ngàn hơi đời trai chân bước tìm chân lý kiếp gái mòn tay thả nỗi đời ngọn núi cao vời trong cảnh thắm dòng sông sâu lắng quyện xanh tươi đò ngang qua lại cùng năm tháng bến nhớ người xưa lặng khoảng trời. Lãng Tử Hà Nội mộng ước thầm
hoa thắm tàn phai quả gửi cành nghĩa đời chớ để vội phai nhanh hiên ngoài như hẹn câu thơ đẹp phòng bút chờ mong chắp vần xanh nam bắc chị anh đều chữ đẹp đông tây cô bác nét hiền lành vườn xuân nắng đỏ chen trong lá đôi mắt tình trao ước mộng thành. langtuhanoi
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.04.2007 20:49:05 bởi langtuhanoi >
hỏi buồn ? gặp mấy vu vơ muốn hỏi buồn sao đời mòn mỏi chốn sầu tuôn mây bay có phải như dòng nước tiếng khóc ,nụ cười ,chẳng giống luôn...?
RƠI...BUỒN bao lần thương nhớ vẩn vơ một con thuyền mộng tìm bờ buông neo khó khăn cũng tại kiếp nghèo danh không phận chẳng..lời theo gió ngàn đêm hạ ngắm ánh trăng tan nỉ non gió thổi dặm ngàn chơi vơi buồn cho duyên kiếp ở đời sống mà nghèo khó...buồn rơi cửa tình. r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.07.2007 16:25:34 bởi Huyền Băng >
CHUNG MÃI THUYỀN THƠ .
<kính tặng chị Huyền Băng.>
Bầu trời cao cho mây xanh trải rộng
Tấm lòng thành ,cho sức sống dài lâu
Câu thơ hay như giọt mật hương đầu
Đời giản dị...luôn bắc cầu bè bạn.
Ai quên ta -bởi ta từng quên họ
Luật luân hồi...Phật Thánh vẫn dạy răn
Sống văn minh mà thiếu nghĩa thiếu tình
Thà lạc hậu...để hòa mình với bạn.
Thơ chị ghi - gửi hoa ngàn sao bạc
Những ánh vàng mơ...hay khúc nhạc ru lòng
Rằng cuộc đời...tình luôn nhắc nhớ mong
Tình thơ họa ,mãi nảy mầm trong sáng .
Xe thời gian chở những mùa xuân thắm
Thuyền thanh xuân xếp nặng những vần thơ
Xe thời gian chẳng có bến trông chờ
Thuyền thơ họa...CÓ bến chờ quay lại.
Tuổi xuân qua đi...cho lòng ta tiếc mãi
Thuyền còn Thơ...mà tóc đã phai màu
Ngược nước tìm những bờ bến thương nhau.
Câu thơ chảy dưới chân cầu , vẫy gọi.
Lãng Tử Hà Nội.
VƯỜN THƠ...
Thiết tha với áng thơ vần
Bâng khuâng với nghĩa nơi tâm dãi bày
Dòng đời chìm nổi ai hay
Người ta cười cợt -dạ đầy nhẫn tâm
Từ xưa ta chẳng ngại ngần
Thật trong câu nói , chẳng cần rẻ khinh
Giọt mưa thoáng chút giật mình
Giơ tay đón lại , bình mình...trở về.
Cây ngàn xanh thắm sơn khê
Vườn thơ cây bút tràn trề ý văn
Kia vườn hoa ,nọ vầng trăng
Vào thăm vườn cũ...mới rằng ngát hương
.
MÙA THU NHẮC NHỞ
Chia đôi bờ nỗi nhớ
Là dòng sông dịu dàng
Chia một năm trăn trở
Là mùa Thu vàng tan.
Trăng treo nơi đầu ngõ
Thương mẹ già thở than
Đang mơ gặp con nhỏ
Nơi ngày xưa nhạt tàn.
Trăng rơi ngoài song cửa
Rọi gối đơn bẽ bàng
Thương cuộc đời chia cách
Tiếc phận bạc hồng nhan.
Mùa thu đã nhắc thầm
Nửa năm qua rồi đấy
Hãy mau đi tìm lại
Điều ước xuân đầu năm.
Nước về đầy con sông
Cho trăng thu sáng ngần
Mưa Ngâu ngày mấy bận
Cho hạnh phúc dấu nhân.
Thời gian không dừng lại
Cỗ xe chẳng thể lùi
Như ngày xưa trôi mãi
Ai cũng phải già thôi.
Lãng Tử Hà Nội
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.08.2007 00:17:54 bởi langtuhanoi >
ƯỚC MÃI TUỔI THƠ
Ước như ngọn gió sơn khê
Thảnh thơi ngắm nghía trăng về rồi đi
Như mây bay lượn tứ bề
Khi trên mắt biển lúc về đồng xa.
Ước gì ta được là HOA
Hướng dương đón nắng để mà hong thơ
Mưa Ngâu nước lệ đôi bờ
Bao vần thơ ướt chưa khô mực đời.
Ước gì em- Ước gì tôi
Quay về cái thuở mặc đời lo toan
Học xong ta lại họp bàn
Trò chơi buôn bán tiền vàng lá cây.
Hồn nhiên như gió bên mây
Khi ta đóng giả sum vầy bướm hoa
Vợ chồng đóng quá thực thà
Tranh nhau bồng bế , cành hoa...con mình.
Ước gì mãi thắm trời xinh
Để cha mẹ gánh chúng mình trên lưng
Yêu thương như Mật với Gừng
Gừng cay Mật ngọt cho từng tuổi thơ.
Ước gì...khi đã là mơ
Phận trao người lớn ,còn chờ ngày xưa.
TÌM LẠI LỜI RU.
Ầu ơ...Sương trắng la đà
Cho rơi hạt ngọc...Thêm xa đoạn đường
Ầu ơ...Vương vấn câu thương
Lời ru bồng gió...Đêm trường dài thêm.
Mùa thu mẹ hát nỗi niềm
Nắng rơi vàng ngõ ,ngập hiên gió đầy
Hương thu cho giấc nồng say
Con gà cục tác...Góp đầy nhịp ru.
Mẹ ru con với mùa thu
Nghẹn trong mấy khúc như mù đầu sương
Vắng cha hưu quạnh canh trường
Con mơ cười nụ...Mẹ vương mắt sầu.
Bao giờ cho hết buồn đau
Bao giờ cho hết cảnh sầu buông lơi
Ước mơ thì vẫn xa vời
Lời ru thì mãi rối bời...Mẹ ơi .
Lệ lòng hay giọt sương rơi
Đậu vai , se lạnh ,nhớ lời mẹ ru...
Ầu ơ...Sương trắng mịt mù
Mùa Thu lại đến...Tiếng ru đâu rồi...
Lãng Tử Hà Nội
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.08.2007 14:59:10 bởi langtuhanoi >
NHƯ KHÓM TRE GIÀ.
Lão hạc bây giờ con cháu nom
Thân mai quyền chẳng hết to mồm
Vào ra phong độ giờ đâu mất
Ngồi đứng quyền uy gượng thảo thơm
Con cháu trông lên dầu lễ tiết
Ông cha nghoảnh lại nghĩa nhân dòm
Cuộc đời măng mọc càng to khóm
Nghĩa sống ,tre già đỡ đổ khom.
Lãng Tử Hà Nội.
PHẬN
Tại sao vợ lại hơn trời nhỉ
Ác quỉ bây giờ quyền lấn duyên
Tám hướng mười phương chơi tuốt tuột
Quay vòng điên đảo cũng vì tiền
Lấy chồng hợp pháp che thân phận
Tạo ngọc nhả châu khoe giống sen
Mới biết đàn bà..ôi khiếp thật
Đành thôi im phận hững hờ duyên.
Lãng tử Hà Nội
Trách Cô Hàng Phở.
Đến quán ăn nhiều nên mến em
Bao nhiêu cơm trắng mãi không thèm
Tình nhà cơm chén xong nằm ngủ
Nghĩa xóm phở nuôi phải rẽ duyên
Tính nết bán mua màu phở ngó
Tâm tư trao lại lạnh như kem
Từ nay tự nhủ không ăn nữa
Ai nhớ ai nào....Cứ thử xem...
Lãng Tử Hà Nội
VỢ HƠN TRỜI MẤY GANG...
Tại sao vợ lại hơn trời nhỉ Vợ giỏi hơn trời cái tiếng tham Đêm giục sức chồng vui cưỡi ngựa Ngày giao công việc với trâu làm Ngơi tay quần áo mời phơi phóng Gối nghỉ chổi này quét dọc ngang Vợ giỏi hơn trời là cái chắc. Con đàn vợ đẻ...trời thua gang.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2007 00:53:25 bởi langtuhanoi >
MỘNG HỒNG LÂU
Ảo mộng dăng mơ đắm sắc huyền
Hồng lâu giấc thắm tới thăm tiên
Sáo mây gió vọng nơi đầu núi
Thơ họa trăng gieo chốn mộng thiềm
Cảnh đẹp tiên xinh lời dịu ngọt
Vườn trăng rượu uống lả lơi duyên
Hồn trai ngơ ngẩn trong ngàn sắc
Muốn nắm một tay gửi ước nguyền.
Lãng Tử Hà Nội
HOA HỌC ĐƯỜNG
Mái tóc em buông trước cổng trường
Làn mi thu trải gửi cành sương
Tay vui nhịp gió đi vào lớp
Chân nhộn mang theo mấy ánh dương
Cả bọn mơ màng tà áo trắng
Ước chi làm bút để người thương
Thu sang bướm trắng bay nhiều nhỉ
Theo bóng bông hoa chốn học đường...
Lãng Tử Hà Nội
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2007 01:41:34 bởi langtuhanoi >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: