九评之八
metamorph 14.01.2007 01:05:42 (permalink)
大纪元系列社论《九评共产党》
【九评之八】评中国共产党的邪教本质



【大纪元12月3日讯】九评之八:评中国共产党的邪教本质
前言
一.共产党的邪教特征
二.共产党邪教的危害
三.共产党邪教的本质
四.共产党的末日论--“亡党”恐惧
五.共产党邪教的生存法宝─残酷斗争
六.共产党邪教的恶变
七.对共产党邪教统治的反思
结语
=================

 
前言
 

二十世纪九十年代初,以前苏联为首的社会主义阵营土崩瓦解,约百年之久的共产国际运动宣告失败;但是中国共产党作为一个异数存留下来,而且统治着占世界五分之一人口的中国。一个不可回避的问题就是,今天的共产党还是不是共产党?
首先,在今天的中国,包括中共在内已无人再信共产主义。搞了五十多年的社会主义之后,它现在搞的是股份制,私有制,引进独资外企,对工农进行最大限度的压榨,与所谓共产主义的理想背道而驰。但与此同时,中共继续坚持共产党的绝对领导权。在2004年最新修订过的宪法中依然硬性规定:中国各族人民将继续在中国共产党领导下,在马克思列宁主义、毛泽东思想、邓小平理论和三个代表重要思想指引下,坚持人民民主专政,坚持社会主义道路,…”
今天的共产党,犹如豹死犹留皮一袭的一个皮囊,被中共继承下来,维持着共产党的统治。
那么,中共继承的共产党这张皮,这个组织,它的本质是什么呢?
一、共产党的邪教特征
共产党的本质,其实就是一个为害人类的邪教。
共产党虽然不称自己是一个宗教,但是它具足了宗教色彩(见表1)。其成立之初,就把马克思主义当成天地间的绝对真理。奉马克思为精神上帝,以所谓共产主义的“人间天堂”来诱惑党徒为之奋斗终身。
 






 


宗教的基本形式


中共的形式



1


教堂,讲坛


各级党委,讲堂从党的会议到整个党控制的 媒体



2


教义


马列主义,毛泽东思想,邓小平理论,江氏三个代表,党章



3


入教仪式


宣誓,永远忠于共产党



4


信仰专一


只信共产党



5


教士


党委书记等各级党务人员



6


神的崇拜


诋毁一切神,再自立为不称神的神



7


死称为升天、下地狱


死称为去见马克思



8


经书


领袖们的理论著作



9


布道


大会小会,领导讲话



10


念经、盘道


政治学习,党员的组织生活会



11


圣歌


歌颂党的歌曲



12


捐献


收敛党费,硬拨预算(人民血汗)



13


惩戒


党纪,从双规清除出党,直至害死、株连

 
共产党与正教有鲜明的区别。因为正统的宗教都是相信神的,相信善的,以育化人的道德和拯救人的灵魂为目的,而共产党不相信神灵,并且反对传统道德。
共产党的所作所为证明它是一个邪教。以阶级斗争、暴力革命、和无产阶级专政为中心的共产党教义,导致了充满血腥暴力与屠杀的所谓共产革命。共产党政权的红色恐怖持续约一个世纪,祸及半个世界,导致数千万至上亿人丧生。这样一个创造人间地狱的共产党信仰,正是人世间的头号大邪教。
对于共产党的邪教特征,我们可以总结出以下六条:
(一)编造教义,消灭异己
共产党奉马克思主义为教义,标榜为颠扑不破的真理。共产党的教义缺少仁爱宽容、充满狂妄自大。马克思主义是生产和科学很不发达的资本主义初期时代的产物,对人与社会、人与自然的关系根本没有正确的认识。这样一个异端邪说,却不幸发展为一个国际共产运动,为害世间约百年之久,直到被实践证明完全错误,被世人所抛弃。
从列宁以来的共产党领袖们,还不断为共产邪教教义添加新的内容。从列宁的暴力革命理论,到毛泽东的无产阶级专政下的继续革命论,再到江泽民的三个代表,共产党的历史上充斥着诸如此类的歪理邪说。虽然这些理论在实践中不断导致灾难,而且前后自相矛盾,却还是要标榜为一贯正确,并强迫人民学习。
消灭异己是共产邪教传教的最有效手段。因为共产邪教的教义和行为太荒谬,所以它只有靠暴力消灭异己才能强迫人民接受它。中共在夺取政权后,土改消灭地主阶级,社会主义改造消灭资本家,肃反消灭了民间宗教势力和前政权中的人士,反右派让知识份子息音,文化大革命中把传统文化连根铲除,真的实现了人人读红宝书跳忠字舞早请示、晚汇报的共产邪教一统天下。在后毛、后邓时期,共产党又认定信奉真善忍的法轮功会与共产党争夺群众,故必欲铲除而后快。因此发动了一场灭绝性的大迫害,至今无法收场。
(二)崇拜教主,惟我独尊
从马克思到江泽民,共产党领袖的画像要悬挂起来让人膜拜,领袖的绝对权威不容挑战。毛泽东成为红太阳大救星,他的话一句顶一万句。身为普通党员的邓小平曾太上皇式地主宰中国政治。江泽民的三个代表含标点符号总共才296297几个字,却被中共四中全会的决定笑话式地标榜为回答了什么是社会主义、怎样建设社会主义的问题,创造性地回答了建设什么样的党、怎样建设党的问题,是对马克思列宁主义、毛泽东思想、邓小平理论的继承和发展。
斯大林滥杀无辜,毛泽东发动文革浩劫,邓小平下令六四屠杀,江泽民搞迫害法轮功,都是这种教主独裁的恶果。
中共一方面在《宪法》中规定,“中华人民共和国的一切权力属于人民。人民行使国家权力的机关是全国人民代表大会和地方各级人民代表大会”,“任何组织或者个人都不得有超越宪法和法律的特权”。而另一方面却在《党章》中规定中国共产党“是中国特色社会主义事业的领导核心”,把党凌驾于国家和人民之上。人大常委会委员长则到处发表“重要讲话”,称人大这个“最高”国家权力机关要“坚持党的领导”。根据中共的“民主集中制”原则,全党服从中央,说到底,“人大”实际要坚持的是“一党独裁”,并以立法的形式保障共产党的“一党独裁”。

(三)暴力洗脑,精神控制,组织严密,能进不能出
共产党的组织非常严密:发展党员要有两个介绍人,入党要宣誓永远忠于党,党员要交党费、要过组织生活、要集体政治学习。党组织遍布各级政权,每一个乡镇村庄,每一条城市街道,都有党的基层组织。党不仅管党员、党务,连非党群众也同样在其控制范围之内,因为整个政权都得坚持党的领导。而共产党教会的神父”──遍布各级组织的党委书记们,在阶级斗争的年代里,从来都是干什么都外行,只有整人最内行。
生活会上的批评与自我批评,是一种普遍而长期的对党员的精神控制手段。共产党在历史上多次清党整风,抓叛徒,杀“AB整党,周期性的利用暴力恐怖来培养党员的党性,使他们永远与党保持一致。
入党如卖身,在国法之上还有党纪家法。党能开除党员个人,个体党员却不能脱离共产党而不付出沉重的代价。如要退党,就是叛徒。更有甚者,在共产党邪教一统天下的文革时代,党要你死你不能活,党要你活你不能死。如果自杀,那是自绝于人民,还要连累家人也要为之付出代价。
党内决策黑箱作业,党内斗争绝对秘密,党的行文是机密文件。做了坏事最怕曝光,动辄以泄露国家机密罪处理异议人士。
(四)鼓吹暴力,崇尚血腥,鼓励为教牺牲
毛泽东说:革命不是请客吃饭,不是做文章,不是绘画绣花,不能那样雅致,那样从容不迫,文质彬彬,那样温良恭俭让。革命是暴动,是一个阶级推翻另一个阶级的暴烈的行动。
邓小平讲:杀二十万,换二十年稳定。
江泽民讲:肉体上消灭,名誉上搞臭,经济上截断。
共产党鼓吹暴力,在历次运动中杀人无数,教育人民对敌人要像严冬一样冷酷无情。红旗被说成是烈士的鲜血染成,共产党对红色的崇拜实际上是对鲜血的崇拜。
共产党大树英雄榜样,鼓励人们为党牺牲。在延安为生产鸦片烧窑而死的张思德,被毛泽东称之为他的死是比泰山还要重的。在疯狂的年代里,一不怕苦,二不怕死,”“为有牺牲多壮志,敢叫日月换新天豪言壮语充实着物质贫乏的疯狂。
七十年代末,越共出兵推翻了中共培植的作恶多端的红色高棉政权。中共虽然气恼万分,但是因为中国和柬埔寨没有共同边界,所以无法直接派军队去支援红色高棉。于是中共以对越自卫反击战为名,行教训越共小兄弟之实,在中越边境发动对越战争,结果使数万名中国士兵为这场共产党之间的争斗付出了宝贵的生命和鲜血,他们的死其实与国家领土主权毫无关系。数年后,中共却廉价地借用一首歌曲——“血染的风采,把那些被无谓牺牲掉的天真灿烂的年轻生命,化作对革命英雄主义精神的祭奠。而1981年死了426
427名中华烈士才夺回的广西法卡山,又被共产党在中越勘分边界时轻轻一笔划给了越南。
2003年“非典”流行时,中共让年纪轻轻的护士小姐们“火线入党”,然后封闭在医院中护理“非典病人”,将这些年轻人推到面临生命危险的最前线,并藉机树立共产党“一不怕苦,二不怕死”的“光辉形象”,而与此同时江泽民却贪生怕死地率亲信从北京躲到上海“避炎”。

(五)否定有神,扼杀人性
共产党宣传无神论,把宗教说成是麻醉人民的精神鸦片,在其统治范围内,把所有的宗教或者消灭或者征服。然后再把自己神化,实现共产邪教的一统天下。
共产党在破坏宗教的同时,破坏传统文化。它把传统、道德、人伦说成是封建、迷信、反动,以革命的名义而铲除。文革中大量出现的夫妻相互揭发、学生打老师、父子反目、红卫兵滥杀无辜、造反派打砸抢等违背中华传统的丑恶乱象,正是中共扼杀人性的结果。
建国以来,强制少数民族归顺共产党领导,导致丰富多彩的民族文化丧失或变异。
1989六四人民子弟兵屠城,国民对政治前途彻底失望,从此全民向看。
1999年至今,残酷迫害法轮功,与真善忍为敌,导致社会道德飞速下滑。
进入新世纪以来,新一轮圈地圈钱圈物使不少民众被抛落街头,上访人数激增,社会矛盾激化。大规模抗议多次发生,遭到军警暴力和武装镇压。共和国的法西斯性质凸显出来。社会更无道德可言。
以前兔子不吃窝边草,现今行骗要骗亲朋好友,曰杀熟;以前国人最重贞节,现今笑贫不笑娼。以前医生、教师是最受人尊敬的有德之士,如今医院坑病人、学校坑学生最黑。中华民族人性道德被破坏之历史,一首民谣尽情表现:“50年代人帮人,478
479年代人整人,480481年代人哄人,482483年代各人顾各人,484485年代见人就宰人。
(六)武装夺权,垄断经济,有政治经济野心
共产党成立的宗旨就是武装夺取政权,进而实施国有制和垄断性的计划经济。共产党的野心不可谓不大,拿一般的邪教敛财与之比较,只能是小鬼见魔王。
在共产党统治的社会主义公有制的国家里,在通常的国家机构之上,又附着一个权力更大的党组织--各级党委及支部。党附体控制着国家机器,直接从各级政府调用经费,共产党如吸血鬼,不知从国家社会抢走了多少钱财。
二、共产党邪教的危害
一提起奥姆真理教沙林毒气杀人科学神殿教自杀升天人民圣殿教九百多人集体自杀,人人不寒而栗,恨之入骨。但是共产党这个邪教害人要超出千万倍,因为它有几个一般邪教做不到的独到之处。
(一)邪教国教化
在一个正常的国家里,你说你不信哪个宗教,你可以不看那个宗教的书、不听那个宗教的理,照样能活得好。但是生活在中国大陆,你就不能不学习共产党的邪教教义、不得不听邪教宣传,因为共产党夺取了政权,把共产邪教变做了国教。
共产党灌输其政治说教,从小学、幼儿园就开始,以后的升学晋级总脱不了政治考试(核),而那些政治考试题,根本就不容学生独立思考,必须靠死记硬背共产党的标准答案才能及格。可怜的中国人,为了考试,不得不从小自动重复着共产党的说教,一遍又一遍的自己给自己洗脑。政府的上层干部提升,不论是不是中国共产党员,都要到党校去学习。合格的毕业之后,才能晋级。
以共产党为国教的中国,不容任何异见团体。连被拿来当政治花瓶的民主党派和被改造了的三自教会,都得宣告接受共产党的领导。先忠于共产党,再信奉上帝,这就是共产党的邪教逻辑。
(二)社会控制极端化
邪教国教化的基础是共产党对人民的控制和对自由的剥夺。这种控制空前绝后,因为共产党剥夺了人民的私有财产,而私有财产是自由的基础。在八十年代以前的中国,城市里的人只能在党控制下的企事业里工作谋生,农民必须在(党的)公社土地上种田吃饭,谁也别想摆脱共产党的控制。在社会主义的国度,共产党的组织从中央直达乡村街道社会最基层,通过党委、支部等各级党组织,把社会牢牢控制。这种严密控制的结果,人民彻底丧失了自由:迁徙的自由(户口制),言论的自由(五十五万右派都是犯的言论罪),怀疑的自由(林昭、张志新因怀疑党而被杀害),获取信息的自由(看禁书、听“敌台”皆有罪;上网也要受监视)。

可能有人说现在中共也允许私有制了。但是我们不应忘记,改革开放,是因为社会主义搞到了吃不饱饭的地步了,搞到了国民经济崩溃的边缘,共产党为了免于灭亡,才不得不退一步求生存。即便是在改革开放以后,中共并没有放松对人民的控制。目前仍在进行的对法轮功民众的残酷迫害,也只有在共产党国家才会出现。如果中共真的如愿成为经济巨头,可以肯定其对人民的控制只会更加变本加厉。
(三)崇尚暴力、蔑视生命
几乎所有的邪教都会使用暴力来控制信徒,或对抗外来压力。但是很少有像共产党这样毫无顾忌的使用暴力手段的。把世界上所有邪教害死的人数加起来,也无法和共产党邪教害死的人数相比。在共产党邪教来看,人只是实现目的的手段,杀人也是一个手段。所以共产党迫害起人来,毫无顾忌,谁都可能成为迫害的对象,包括党的支持者、党员、党的领导人在内。
中共扶植豢养的红色高棉,典型的说明了共产邪教的残暴和对生命的蔑视。在毛泽东思想的指导启发下,波尔布特领导的柬共为消灭私有制,在执政的三年八个月中,在这个人口只有不到八百万的小国却屠杀了二百万人,其中包括二十多万华人。
为了人们不会忘记共产党的罪恶和纪念死难者,柬埔寨修建了红色高棉罪恶馆。该处原是一所高中,被波尔布特改造成专门对付思想犯的S-21监狱,大批知识份子被关进这里并以酷刑折磨致死,今日这S-21监狱被改成红色高棉罪恶馆。馆中除了监狱及各种刑具,还陈列所有牺牲者临死前拍下的黑白照,许多令人毛骨悚然的酷刑:割喉、钻脑、活摔婴儿等,皆传自中共援柬的专家与技术人员!连专门拍摄临刑囚犯的照片以供存档与欣赏的摄影师,也是中共培训的。
就是在这个S-21监狱,为了给柬共领导人进补,竟然特制了钻脑机,取人脑来制造补品。将要被处决的思想犯被绑在一个椅子上,置于钻脑机前,在被害者极度的恐惧中,快速旋转的钻头,就从被害者的后脑钻入,快速有效的进行活体取脑。
三、共产党邪教的本质
什么因素使得共产党如此残暴,如此邪恶呢?当共产党这个幽灵来到人世间时,它带着一个可怕的使命。《共产党宣言》最后有一段很著名的话:
共产党人不屑于隐瞒自己的观点和意图。他们公开宣布:他们的目的只有用暴力推翻全部现存的社会制度才能达到。让统治阶级在共产主义革命面前发抖吧。无产者在这个革命中失去的只是锁链。他们获得的将是整个世界。
这个幽灵的使命就是用暴力公开挑战现实人类社会,要砸烂旧世界,消灭私有制消灭资产者的个性、独立性和自由,消灭剥削,消灭家庭,让无产者统治世界。
一个公开声称要打砸抢的政党,不仅不承认自己的观点邪恶,它在《共产党宣言》中还理直气壮地宣告:
共产主义革命就是同传统的所有制关系实行最彻底的决裂;毫不奇怪,它在自己的发展进程中要同传统的观念实行最彻底的决裂。
社会的传统观念是从哪里来的呢?按照无神论的自然法来说,是自然规律与社会规律的必然,是宇宙运动规律的结果。按照有神论的观点来说,人类的传统和伦理道德都是神传给人的。不管怎么来的,最基本的人伦道德、行为规范、善恶标准都有其相对不变性,是千百年来规范人类行为、维系社会生存的基础。如果人类没有了道德规范和善恶准则,岂不是要堕落为兽类?当《共产党宣言》要同传统的观念实行最彻底的决裂时,它威胁的是人类社会正常生存的基础,注定了共产党是一个破坏人类的邪教。
《共产党宣言》这篇纲领性的文献,通篇流露着偏执情结,却不见仁爱和宽容之心。马克思、恩格斯自以为通过唯物主义发现了社会发展规律,于是真理在手,怀疑一切,否定一切,执意把共产主义的虚幻强加于人,不惜鼓吹暴力摧毁已有的社会结构和文化基础。《共产党宣言》为新生的共产党注入的正是这样一个反天理、灭人性、狂妄自大、极端自私、而又为所欲为的邪灵。
四、共产党的末日论——“亡党恐惧
马恩为共产党注入了一个邪灵,列宁则在俄国建立共产党,通过流氓暴力颠覆了二月革命后新成立的临时政府,扼杀了俄国的资产阶级革命,夺取了政权,为共产邪教在人世间夺得了一块立足之地。但是革命的成功不仅没有能使无产者获得整个世界,相反的,如《共产党宣言》第一段所言,旧欧洲的一切势力都联合起来了对这个幽灵进行神圣的围剿。共产党产生之后,立即陷入生存危机,随时有被消灭的危险。
十月革命后,俄共布尔甚维克掌权既没给人民带来和平,也没有带来面包,又胡乱杀人。前线接连打败仗,后方经济困难更因革命而加深,于是人民就起来反抗。很快内战席卷全国,农民纷纷拒绝向城市供应粮食,顿河流域发生哥萨克大规模暴动,和红军血腥拉锯,双方那种原始的野蛮、残忍和血腥,在萧洛霍夫《顿河故事集》、《静静的顿河》等文学作品中得到了体现。高尔察克、邓尼金等前白军将领率领的起义队伍,一度几乎推翻了俄共的统治。一个政权初生便激起几乎全体人民的反抗,盖因共产邪教太邪恶,太不得人心。
中共在中国的遭遇也很类似,从“马日事变”,“四一二屠杀”,到苏区五次“围剿”以及大溃逃的二万五千里长征,中共长期面临着被消灭的危机。

共产党抱着不惜一切手段也要砸烂旧世界的决心出世,却发现它不得不首先面对一个更为现实的问题:如何能不被消灭而生存下来。因此,共产党始终生活在害怕被消灭掉的恐惧之中。生存,成为共产党邪教的头等大事,一切的一切。到了今天,在国际共产阵营完全解体的情况下,中共的生存危机愈加严重,亡党的劫难论在八九年以后越来越接近现实。
五、共产党邪教的生存法宝——残酷斗争
共产党一贯强调党员对党的绝对忠诚,强调组织性和铁的纪律。中共的党员入党必须宣誓:
我志愿加入中国共产党,拥护党的纲领,遵守党的章程,履行党员义务,执行党的决定,严守党的纪律,保守党的秘密,对党忠诚,积极工作,为共产主义奋斗终身,随时准备为党和人民牺牲一切,永不叛党。(见中共党章第一章第六条)
共产党把这种献身入教的精神称之为党性。它要求一个共产党员,必须随时准备放弃一切个人的理念和原则,绝对服从党的意志和领袖的意志。要你为善就为善,让你作恶就作恶,否则就达不到党员的标准,就是党性不强的表现。
毛泽东说过,马克思主义的哲学,就是斗争的哲学。对党性的培养和维持,靠的是周期性的党内斗争机制。通过不断发动的对内对外的残酷斗争,共产党一方面消灭异己,制造红色恐怖,一方面不断清理党的队伍,严肃家法教规,培养党员的党性,增强党组织的战斗力。这成为共产党保持其生存的一个法宝。
毛泽东是中共领袖中最善于利用这一党内斗争法宝的大师,其斗争方式之惨烈,手段之卑鄙,早在苏区时期就已经显露出来。
1930年,毛泽东在江西苏区搞了一场大规模的革命恐怖浪潮--“肃AB团”,几千名红军官兵和根据地内的党团员及普通群众惨遭杀害。这场事变的直接原因是,毛在江西苏区的权威刚刚建立,却遭到以李文林为首的赣西南地方红军和党组织的挑战,毛不能容忍在他鼻子底下有任何违抗自己权威与意志的有组织的反对力量,不惜采用极端手段镇压被他怀疑为异己力量的党内同志。毛泽东为了造成一个肃“AB团”的大气候,不惜首先拿跟随自己的嫡系部队开刀,于11月下旬至 12月中旬在红一方面军迅速发动“快速整军”──其主要内容就是在师、团、营、连、排成立肃反组织,捕杀军中地富出身的党员和牢骚不满分子。在不到一个月的时间内,在四万多红军中肃出四千四百余名“AB团”分子,其中有“几十个总团长”(指“AB团”总团长),这些人都遭处决。

接下来毛反手开始整治苏区的异己力量,在1930年670671月指派红一方面军总政治部秘书长兼肃反委员会主席的李韶九代表总前委,到达江西省苏维埃政府所在地富田,将省行委和红二十军八个主要领导人段良弼、李白芳等人予以逮捕,施用打地雷公烧香火等多种刑法,被打者皆体无完肤手指折断,满身烧烂行动不得。据当时资料记载,被害人哭声震天,不绝于耳,残酷严刑无所不用其极。688689月690691日,李白芳、马铭、周冕的妻子来看被拘押中的丈夫,也被当作AB团抓起来,被施以严刑,用地雷公打手,香火烧身,烧阴户,用小刀割乳。在残酷的刑讯下,段良弼供出李文林、金万邦、刘敌、周冕、马铭等是AB团首领,并供出红军学校有大批AB团。704705月706707日至708709日晚,在短短的710711天时间里,李韶九等坐镇富田,厉行肃反,抓出AB团”120多名,要犯几十名,先后处决716717余人。李韶九等的残酷行动终于引发1930年720721月722723日震惊苏区的富田事变。(见高华的《毛泽东在江西苏区肃AB团的历史考察》)
毛泽东靠着斗争学说和实践,从苏区到延安,逐步谋取和奠定了其党内绝对领导地位。建国后,这种党内斗争仍然继续。例如毛泽东在庐山会议上,搞突然袭击整掉彭德怀,与会的中央领导们没有一个能不表态过关的,仅有的几个敢于发表或保留自己意见的,统统被整成了彭德怀反党集团。到了文革时期,中央的老干部们一个接一个的被整治,竟然都束手就范,哪个敢对毛泽东哼一声?共产党一贯强调对党的忠诚,强调组织性和铁的纪律,强调对教主领袖的绝对服从。这种党性,就是这样在接连不断的政治斗争中培养和锻练出来的。
曾经做过中共领袖的李立三,在文革中被整治的走投无路,736
737岁的人,还要每月平均被批斗738
739次以上。他的夫人李莎作为苏修特务处理,早已投入监狱,音讯全无。他在别无选择的绝望中,吞下大量的安眠药自尽。李立三在临死前给毛泽东写了一封信,真正反映出一个共产党员死到临头也不敢放弃的党性
主席:
我现在是走上了自杀叛党的道路,没有任何办法来辩护自己的罪行。只有一点,就是我和我的全家决没有做过任何里通外国的罪行。只有这一点,请求中央切实调查和审查并作出实事求是的结论……
李立三1967年756757月758759日
虽然毛泽东的斗争哲学最终把中国拖入一场史无前例的大浩劫。但是这种隔七八年来一次的政治运动和党内斗争,的确成了保证共产党生存的一个机制。每一次运动,都要整百分之五左右的少数,让百分之九十五的多数乖乖的统一到党的路线上,由此增加党组织的凝聚力和战斗力。并由此淘汰那些不肯放弃良知的不坚定分子,打击任何敢于对抗的力量。靠了这样一个机制,共产党内最有斗争精神、最善于耍流氓手段的人才能掌控权力,也就是说共产党邪教教主保证都是富于斗争经验和党性十足的强悍分子。这种残酷斗争也给经历过的人以血的教训和暴力洗脑,同时不断在斗争中够给共产党充电,愈加强化其斗争精神,保证党不被消灭,也不会被演变成一个放弃斗争的温和团体。
共产党所要求的这种党性,正是从共产党的邪教本质演变出来的。共产党为了实现自己的目的,决心与一切传统原则决裂,决心不惜一切手段,与一切妨碍自己的力量为敌,所以它就需要把自己的党员都培养成无情无义无信的党的驯服工具。共产党这种本质,源自于其对人类社会和传统的仇视,源自于对自我的虚妄估价和由此衍生出的极端自私和对他人生命的蔑视。共产党为了自己所谓的理想,不惜用暴力砸烂整个世界,消灭一切异己。这样一个邪教,遭到一切有良知的人的反对,所以它就一定要设法消灭人的良知善念,才可能让人信服它的邪说。所以共产党要保证自己的生存,首先就是要破坏人的良知善念和道德准则,把人变成驯服的奴隶和工具。在共产党的逻辑看来,党的生命、党的利益高于一切,甚至大于全体党员集体的利益总和,因此任何个体党员都随时要准备为党牺牲。
从中共的历史看,像陈独秀、瞿秋白这种多少保留一些传统知识份子思想的人,像胡耀邦,赵紫阳这样心里还存有人民利益的人,像朱镕基这样立志做清官为民干点实事的人,不论他们对党贡献有多大,也不论他们如何没有个人野心,最后都难免不被清洗或搁置起来,被党的利益和纪律制约住。多年斗争中培养出来根深入骨的党性,使他们往往在关键时刻妥协,束手就范。因为在他们的下意识里,党的生存是最大的利益,宁可牺牲自己,宁可眼看着党内的邪恶势力行凶,他们也不敢因为坚持良知善念而影响党的生存。这正是共产党的斗争机制的结果,它把好人也变成为其所用的工具,却用党性最大程度地限制甚至消灭人的良知。中共十几次路线斗争,打倒了782783多个党的领导人或是内定的接班人,党的领袖没有一个落得好下场。毛泽东虽然称王784785年,但尸骨未寒其老婆和侄子就锒铛入狱,全党还欢呼这是毛泽东思想的伟大胜利,喜剧乎?闹剧乎?
共产党夺取政权以后政治运动不断,从党内斗到党外。毛泽东时代如此,改革开放以后依然如此:八十年代人们的思想才稍有点儿自由,共产党就搞反对资产阶级自由化,提出四项基本原则,因为共产党要绝对领导权;1989年青年学生和平要求民主,遭到血腥六四镇压,因为共产党容不得民主思潮;九十年代出现了大批信奉真善忍的法轮功学员,却引来共产党自1999年至今灭绝型的迫害,因为共产党容不得人性和善念,一定要动用暴力把人内心的良知摧毁,共产党才能放心自己的权力;进入新世纪以来,互联网把世界连通在一起,却唯有中共花大笔的钱搞网络封锁、抓网上自由人士,因为共产党特别害怕人民得到自由的信息。
六、共产党邪教的恶变
邪教共产党在本质上否定天理、扼杀人性,本性上狂妄自大、极端自私、为所欲为。虽然在实践中不断犯下祸国殃民的罪恶,但是它永远不会承认自己的罪恶,也永远不敢让人民看清自己的本质。另一方面,共产党从来不在乎改换口号和招牌,因为这一切在共产党看来都是手段,只要有利于共产党的生存这个大目标,共产党什么都可以干,因为它毫无道义原则可言。
这样一个制度化、社会化了的邪教,其发展方向,只有走向彻底的堕落。由于权力的高度集中,由于对社会舆论及各种可能的监督机制的扼杀,没有任何力量能够阻止共产党走向堕落和腐败。
今天的中共,已经堕落成为世界上最大的贪污党腐败党。据中国官方统计,全中国有两千万党政官员在位,824825多年以来已经有超过826827百多万党政官员被查实有腐败犯罪,受到中国党纪、政纪、法律惩处,再加上未被查出的腐败分子,实际上中国党政官员的腐败已经超过三分之二,而被查出的仍不过只是一少部份。
贪污腐败,为自己捞钱、捞取好处,这种物质利益是中共今天抱成一团的最大凝聚力。贪官们知道,没有共产党,就没有他们腐败的机会,如果共产党倒台,他们失去的不仅是权力官职,还可能面临着被清算的危险。在黑幕文学《天怒》中,小说家用市委办公厅副主任郝相寿的嘴道出了这个党的天机:腐败使我们的政权更加稳定。
老百姓看得很清楚:反腐败亡党,不反腐败亡国。但是共产党是不会冒着亡党的危险反腐败的。它要做的,只是在不得已的时候,杀几个腐败分子给人看,用几颗腐败分子的脑袋,来为共产党延续几年的时光。共产党邪教到了今天,唯一宗旨就是保住权力,避免党的灭亡。
今天的中国,伦理道德被破坏的极为惨重。假货泛滥,娼妓遍地,毒品复燃,官匪勾结,黑社会横行,聚赌,行贿,贪污腐化等危害社会的现象泛滥猖獗。共产党却在很大程度上听之任之,而且许多高官直接就是收取保护费的黑后台。南京大学专门研究黑社会现象的学者蔡少卿估计,中国黑社会性质组织成员至少有一百万人左右。每破获一个黑帮组织,总会连带出背后的政府要员、法官、警官等共产党腐败分子。
中国共产党害怕人民有良知善念,所以不敢给人民以信仰自由。对于追求信仰的好人,如追求真善忍的法轮功学员,如信仰耶稣和上帝的地下教会成员,中共极尽其残酷迫害之能事。中共害怕民主政治会终结一党专制,所以不敢给人民以政治自由,对于有独立思想的自由人士,甚至对民间维权人士,也是动辄以大牢伺候。但是中国共产党却给了中国人以另一种自由,那就是只要你不关心政治,不反对党的领导,你就可以把自己的任何欲望都放纵开来,直至去干任何邪恶的、伤天害理的事。随之而来的,就是中共的大堕落,以及令人痛心的中国社会道德大滑坡。
堵死天堂路,打开地狱门,这正是当今中共邪教败坏社会的写照。
七、对共产党邪教统治的反思
(一)共产党是什么
这个看似简单的问题却无法简单的回答。虽然共产党披着一个为的外衣,以一个政党的名义出现,的确能够迷惑很多人,但是共产党却不是一个通常意义上的政党,而是一个邪灵附体的害人邪教。共产党是一个活的生命:党组织,也即邪教的世间表象,是它的肌体;从根本上主宰着共产党的,是最早注入的那个邪灵,它决定着党的邪教本质。
共产党的领袖们,虽然有教主的身份,但他们只是邪灵和党的代言人与管家。当他们的意志和目的与党一致并能为党所用的时候,他们被选择为领导者。但是当他们不能满足党的需要的时候,他们会被无情地打倒。党的斗争机制保证了只有最狡诈、最邪恶、最强悍的分子才能坐稳共产党教主的席位。中共历史上十几个党领袖都难有好下场,恰恰说明了这个问题。党的最高领导其实出路有限,要么破门出教,像戈尔巴乔夫那样名垂青史;要么像中共其他总书记那样被党吞噬。
群众,是共产党奴役和压迫的对象。在共产党控制的范围内,人民群众没有拒绝共产党的权利,却被强迫接受党的领导和承担支持(供养)共产党的义务。他们还要在党的铁血威胁下经常接受邪教式洗脑。共产党在中国强迫全民信邪教、供养邪教,确是举世罕见,甚至可以说在全世界独领风骚。
党员,是被用来充实共产党肌体的人群。这部份人中不乏忠厚善良的好人,甚至在社会上取得了杰出的成就。越是这样的人,中共就越要拉拢进党内,利用他们的名誉和能力为党服务。还有很多人为了当官,为了高人一等,捞取私利而积极加入共产党,助纣为虐、如鱼得水。也有的人希望一生中能有所作为,因为在共产党统治的天下,除了入党外没有个人发展的机会而选择加入。生活中还有不少人是为了分套房子、甚至争个“进步”的面子而入党的。所以中共几千万党员,其中好人坏人都不少。但不管入党的动机是什么、是否自愿,只要在共产党党旗下宣誓,就意味着自愿献身。从此每周的政治学习和组织生活就是不断的洗脑过程,以至于相当比例的人变得少有自我意志,被共产党的邪灵所附体、所主宰。这样的人在共产党内的职能,好比是人体的细胞,为肌体的存活而不停工作。更悲哀的是,从此“党性”的紧箍圈加于头上,再想摘下来就难了,一旦人性显露,就很可能遭到整肃和迫害。此时即使想退党,但因为共产党邪教许进不许出,就会被当作叛徒对待。所以人们常常看到共产党员身上普遍存在的双重人格:政治场合的“党性”一面和日常生活中的人性一面。

党的干部,是党员中掌握了权力的一个群体。他们虽然在个别的地点、个别的时间、和个别的事件上能够表现出个人的善恶或做出个体的决定,但是他们在总体上只能遵照党的意志办事,所谓全党服从中央。他们承上启下,是共产党的中坚力量,但是他们起的作用只是党的工具。这些人在历次运动中,也是又被利用、又被打击。这背后的标准则是看你是否跟对了教主,是不是忠心无二。
(二)为什么人民不觉悟
中国共产党统治中国五十多年,作恶多端,邪恶无比,但是为什么全民对它的邪教本质却缺乏认识呢?难道中国人笨吗?不是。中国人是世界上最为智慧的民族之一,而且有着五千年的悠久文化传统。但中国人却至今还生活在共产党的统治之下而不敢言其不满,关键的原因在于共产党邪灵禁锢了人民的思想。
请设想,如果中国人民享有言论自由,如果共产党的孰是孰非可以公开讨论,我们不难想像,智慧的中国人会早已识破了共产党的罪恶本质,也早已摆脱了共产党邪教。但是不幸的是,中共统治下的半个多世纪,中国人民丧失了言论和思想的自由。1957年在知识份子中抓右派,为的就是从此钳制言论、禁锢思想。在这样一个无自由的社会里,就连文革时期那些曾诚心钻研马列原著的青年人,也多数被以反党集团的罪名镇压,更不要说讨论共产党的是非了。
共产党是邪教,相信很多中国人连想都不曾敢想过。但一旦立论,相信在中国生活过的人都不难从自身的经历和亲朋的遭遇中找出充足的论据。
人民除了被禁锢思想自由,还要被灌满共产党的说教和党文化。于是人们只能听到对党的歌功颂德,头脑中除了共产党的东西之外就贫困的可怜。举个例子,六四镇压时,天安门广场附近一开枪,许多人一下子本能的躲到灌木丛后去了。等人们缓过一点神,马上从各自躲藏的地方,不约而同的高唱着《国际歌》,勇敢地走出来。那些中国人诚然勇敢、纯真、可敬,但是为什么面对共产党的屠杀,他们还要高唱共产党的《国际歌》呢?原因也很简单:党文化的教育下,可怜的人们被共产党搞的只知道共产主义。除了《国际歌》和其它为共产党歌功颂德的歌曲,就再也没歌可唱了。
(三)出路在哪里
中共已经走向彻底的堕落,可悲的是,这个邪教灭亡之前,还在力图将其命运与中华民族绑在一起。
行将就木的中共,它的力量明显在衰退,对人民思想的禁制也开始越来越不灵了。现代电信和互联网的发展,使得中共很难继续垄断信息、封锁言论。贪官污吏对人民的掠夺和压迫日趋严重,对中共心存幻想的大众逐步觉悟,不少人走上民间维权抗争之路。中共对法轮功的迫害不仅没有达到中共巩固思想禁制的目的,相反却大泻了中共的元气,暴露了中共的残暴。在这样一个大环境下,反思共产党成为可能,成为中华民族解除思想禁制,彻底摆脱共产党邪灵控制的一个契机。

在中共邪教统治下生活了892893多年的中国人,需要的不是暴力革命,而是灵魂的救赎。这需要中国人自救才能达到。而自救的第一步就是认识共产党的邪教本质。
总有一天,人民会把附着在国家行政体系之上的共产党组织剥落,让靠社会中坚力量维系的社会体系独立运作。这一天已经不远了。减少一个盘剥吸血和整人害人的党组织,只会改善和提高政府机关的工作水平。其实把共产党从政府中剔除的道理,早在八十年代就被搞党政分家的党内改革人士所认识所实践过。但是如果不能在意识形态上否定党的绝对领导,这种邪教体系内的改良努力,事实上证明是不够的,也是难于进行的。
党文化是共产党邪教组织所需要的存在环境。在思想上清除党文化和共产邪教的烙印,也即清除思想上的党附体,可能要比清除行政机构中的党附体困难的多,但却是真正清除共产党邪教的根本方法。这只能靠中国人自救才能行。思想上正本清源,人性上返本归真,才能实现社会道德重建,从而顺利完成向一个没有共产党的良性社会的过渡。解除附体的妙方,就是认识到邪灵的本质和危害,从思想上与之决裂、清除,让附体再无立脚之地。共产党最重视对“意识形态”的控制,因为共产党就是一种意识形态罢了。当中国人民全都在心灵上否定共产党的歪理邪说,主动清理党文化,清理共产邪教对自己观念上和生活上方方面面的影响时,共产党的意识形态就面临崩溃。共产党就会在人民的自救中解体。

凡是共产党统治的国家,多与贫困、集权、迫害联系在一起。这样的国家已经所剩不多了,中国、北韩、越南、古巴,屈指可数,末日可期。
以中国人的智慧,照历史上中华民族的辉煌,摆脱了共产党邪灵附体的中国,将是一个大有希望的社会。
结语
共产党已经不再信仰共产主义,其灵魂已死,但是阴魂未散。中共承袭了共产党的皮囊,其中依然充满了狂妄自大、极端自私、和为所欲为的邪教本性。在中共这个邪教中,共产党否定天理、扼杀人性的本质一脉相传,并没有改变。
今天中共用来统治中国的,正是共产党多年积累的斗争手段、严密的组织制度、和党附体的统治形式,以及国教化了的邪教宣传。前文总结的共产党的六大邪教特征,今天的中共条条俱全,诸善不做,诸恶奉行。
这个越来越走近灭亡末路的共产党邪教,正在加速的腐败堕落,最可怕的一点,是这个不甘灭亡的邪教,还在尽其所能把中国社会也带向腐败堕落的深渊。
中国人需要自救,需要反思,需要摆脱共产党。
 
(版权归大纪元所有,欢迎转载,不得更改)
2005年4月校对更新


#1
    metamorph 14.01.2007 01:10:41 (permalink)
    Bài bình luận số 8:

    Bản nguyên tà giáo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc
    Lời Mở Đầu
    Sự sụp đổ của khối Cộng Sản do Liên Bang Sô Viết dẫn đầu vào đầu thập niên 90 đã đánh dấu sự thất bại cho các cuộc vận động của Cộng Sản quốc tế sau gần một thế kỷ. Tuy nhiên, Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ ) không ngờ đã sống sót và vẫn khống chế Trung Quốc, một quốc gia với 1/5 dân số thế giới. Một vấn đề không thể né tránh được chính là: ' Đảng Cộng Sản ngày nay có còn là Đảng Cộng Sản thật sự hay không?'
    Không ai ở Trung Quốc ngày nay, bao gồm cả các đảng viên, còn tin vào chủ nghĩa Cộng Sản. Sau 50 năm đi theo chủ nghĩa Xã Hội, ĐCSTQ bây giờ đã chấp nhận quyền tư hữu và ngay cả còn có thị trường cổ phiếu. ĐCSTQ còn tìm kiếm đầu tư của ngoại quốc để thành lập các doanh nghiệp mới, trong khi vẫn bóc lột công nhân và nông dân đến mức độ tối đa. Điều này hoàn toàn trái ngược với lý tưởng của chủ nghĩa cộng sản. Mặc dù thỏa hiệp với chủ nghĩa tư bản, ĐCSTQ vẫn duy trì quyền lãnh đạo tuyệt đối với người dân Trung Quốc. Hiến pháp sửa đổi năm 2004 vẫn cứng ngắc quy định rằng “Nhân dân Trung Quốc gồm các giống dân khác nhau sẽ tiếp tục kiên trì theo chế độ chuyên chính Dân chủ Nhân dân và đường lối Xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc và sự dẫn lối của chủ nghĩa Mácxít-Lêninít, tư tưởng của Mao Trạch Đông, lý luận của Đặng Tiểu Bình và tư tưởng chủ yếu trong ‘Tam đại biểu’…”
    “Con báo đã chết, vẫn còn lưu lại bộ da” [1]. Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) ngày nay chỉ còn lại “bộ da” của Đảng Cộng Sản. ĐCSTQ kế thừa bộ da này và dùng nó để duy trì quyền thống trị của Đảng Cộng Sản.
    Như vậy, 'bộ da' của Đảng Cộng Sản, tức là tổ chức của Đảng Cộng Sản mà Đảng Cộng Sản Trung Quốc kế thừa, bản chất của nó là gì đây?
    ******************
    I. Các đặc trưng của Tà giáo Đảng Cộng Sản
    Bản nguyên của Đảng Cộng Sản, kỳ thực là một tà giáo làm hại nhân loại
    Mặc dù Đảng Cộng Sản chưa bao giờ tự gọi mình là một tôn giáo nhưng nó có tất cả các sắc thái của một tôn giáo. Xem Bảng 1. Khi mới bắt đầu thành lập, nó coi chủ nghĩa Mác-xít là chân lý tuyệt đối trên thế giới. Nó sùng bái tôn thờ Marx như vị thánh tinh thần của mình, và hô hào nhân dân tham gia vào cuộc đấu tranh suốt đời với mục đích để xây dựng một “thiên đường nhân gian” của chủ nghĩa cộng sản.
    Bảng 1. Các sắc thái tôn giáo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc:
     
     Các hình thức cơ bản của một tôn giáo
     Các hình thức tương ứng của Đảng Cộng Sản Trung Quốc
       
    1 Nhà thờ hay giảng-đàn.
     Tất cả các cấp Đảng ủy; các diễn thuyết gồm từ các buổi họp Đảng cho đến các phương tiện thông tin đều bị khống chế bởi Đảng Cộng Sản.
       
    2 Giáo nghĩa.
     Chủ nghĩa Mác-xít-Lê-nin-nít, tư tưởng Mao Trạch Đông, lý luận của Đặng Tiểu Bình và tư tưởng ‘Ba Đại biểu’ của Giang Trạch Dân và Hiến chương của Đảng.
       
    3 Nghi thức nhập giáo.
     Buổi lễ tuyên thệ trung thành vĩnh viễn với Đảng Cộng Sản
       
    4 Chuyên nhất với một tôn giáo.
     Đảng viên phải tuyệt đối tin theo Đảng Cộng Sản.   
    5 Giáo sĩ, linh mục, thượng toạ, …
     Các bí thư và nhân viên phụ trách các công tác Đảng ở các cấp.
       
    6 Thờ Thần, Phật, Thượng đế…
     Chửi rủa tất cả chư Thần và sau đó tự tôn mình làm một vị "Thần” vô danh.
       
    7 Chết được gọi là “lên thiên đường hoặc xuống địa ngục”.
     Chết được gọi là “đi gặp Karl Marx”.
       
    8 Kinh sách.
     Lý thuyết và các bài viết của các lãnh tụ Đảng.
       
    9 Giảng đạo.
     Các thể loại họp hành và phát biểu của lãnh đạo.
       
    10 Đọc kinh; học và trau dồi kinh sách.
     Học chính trị, họp nhóm thường kỳ hoặc các hoạt động của các đảng viên.
       
    11 Thánh ca.
     Các bài hát ca ngợi Đảng.
       
    12 Tự nguyện đóng chi phí.
     Đảng phí bắt buộc; phân bổ ngân sách nhà nước bắt buộc phải cho Đảng là tiền từ mồ hôi và máu của dân.
       
    13 Giới luật, kỷ luật.
                    Kỷ luật Đảng bao gồm “quản thúc tại nhà”, điều tra, và “khai trừ khỏi Đảng” cho đến các thủ đoạn tra tấn chết người và ngay cả trừng phạt người thân và bạn bè.
    _____________________
     
    Đảng Cộng Sản rất khác biệt với bất cứ chính giáo nào. Bởi vì các tôn giáo chính thống đều tin vào Thần, tin vào từ bi, và lấy sự giáo hóa đạo đức con người và cứu rỗi linh hồn người ta làm mục đích. Tuy nhiên Đảng Cộng Sản không tin vào thần linh , mà còn đi ngược lại đạo đức truyền thống.
    Những việc Đảng Cộng Sản làm, đã chứng minh rằng nó là một tà giáo. Trung tâm cho các giáo điều của Đảng Cộng Sản là đấu tranh giai cấp, cách mạng bạo lực và sự chuyên chính của giai cấp vô sản, đã tạo ra cái gọi là “Cách mạng của Cộng Sản” đầy tàn sát và và bạo lực đẫm máu. Khủng bố nhuộm Đỏ dưới chính quyền của Đảng Cộng sản đã kéo dài khoảng một thế kỷ, đem đến thảm họa cho hàng chục quốc gia trên thế giới và cướp đi hàng chục triệu sinh mạng con người. Tín ngưỡng của Đảng cộng sản mà đã tạo ra địa ngục nhân gian như thế thì thực ra là một tà giáo to lớn số một của thế gian con người.
    Từ các đặc trưng của tà giáo Đảng Cộng Sản, chúng ta có thể tóm tắt chúng dưới sáu mục như sau:
    1. Sự bịa đặt giáo điều -- tiêu diệt những người không giống mình
    Đảng Cộng Sản lấy chủ nghĩa Karl Marx làm giáo điều và khoe trương nó như là “chân lý không thể phá vỡ.” Giáo điều của Đảng Cộng Sản thiếu nhân ái và khoan dung. Thay vào đó, nó chứa đầy cuồng vọng tự cao tự đại. Chủ nghĩa Mác-xít là một sản phẩm thời ban đầu của chủ nghĩa tư bản khi sự sản xuất thấp và khoa học vẫn còn kém phát triển. Nó không có nhận thức chính đáng về mối quan hệ căn bản giữa con người và xã hội, giữa con người và tự nhiên. Rủi thay, một tà thuyết dị đoan như thế đã phát triển thành một phong trào cộng sản quốc tế và đã làm hại thế gian con người hơn một thế kỷ, cho mãi đến khi bị chứng minh là hoàn toàn sai lầm trong thực tiễn, rồi bị thế nhân ruồng bỏ.
    Các lãnh tụ Đảng từ thời Lê-nin đã liên tục thêm vào nội dung mới trong giáo điều của tà giáo cộng sản. Từ lý luận cách mạng bạo lực của Lê-nin cho đến lý luận về cách mạng liên tục dưới chế độ chuyên chính của giai cấp vô sản của Mao Trạch Đông, đến “Tam đại biểu” của Giang Trạch Dân, lịch sử của Đảng Cộng Sản đầy rẫy những loại tà thuyết mà có lý luận sai lệch như thế. Mặc dù những tà thuyết này đã liên tục gây ra những thảm họa trong thực tiễn và tự mâu thuẫn với nhau, Đảng Cộng Sản vẫn tự cho rằng nó giải thích đúng và bắt buộc nhân dân phải học tà thuyết của nó.
    Tiêu diệt những người mà khác với mình là thủ đoạn truyền giáo hữu hiệu nhất của tà giáo cộng sản. Tại vì giáo điều và hành vi của tà giáo cộng sản này quá hoang đường và sai lầm, cho nên Đảng Cộng Sản chỉ có dựa vào bạo lực để tiêu diệt những người khác mình thì mới có thể cưỡng ép người dân chấp nhận nó. Sau khi Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) giành được chính quyền ở Trung Quốc, nó bắt đầu việc thực hiện “cải cách ruộng đất” để tiêu diệt giai cấp địa chủ, “cải tạo chủ nghĩa xã hội” trong công nghiệp và thương nghiệp để tiêu diệt các nhà tư bản, “phong trào tiêu diệt phản động” để tiêu diệt những tôn giáo truyền thống và những nhân sĩ trong chính quyền trước , “phong trào chống cánh Hữu” để bịt miệng những người trí thức và “Đại Cách mạng Văn hóa” để tiêu diệt văn hóa truyền thống của Trung Quốc. ĐCSTQ đã có thể thống nhất Trung Quốc dưới tà giáo cộng sản và đạt được một tình thế mà tất cả mọi người phải đọc Sách Đỏ, nhảy “điệu trung thành”[2] và “xin chỉ thị của Đảng buổi sáng và báo cáo lên Đảng vào buổi tối.” Vào thời kỳ sau chế độ của họ Mao và của họ Đặng, ĐCSTQ đánh giá rằng Pháp Luân Công, một phương pháp tu luyện truyền thống tin vào “Chân, Thiện, và Nhẫn” sẽ cạnh tranh với nó để thu hút quần chúng và do đó có ý định tiêu diệt Pháp Luân Công, vì vậy nó bắt đầu một cuộc đàn áp mang tính cách diệt chủng đối với Pháp Luân Công cho đến tận bây giờ.
    2. Sùng bái Giáo chủ --- Chỉ có ta là nhất
    Từ Karl Marx đến Giang Trạch Dân, bức hình của các lãnh tụ Đảng cộng sản được treo lên rõ ràng để cho người ta quỳ lạy. Quyền lực tuyệt đối của các lãnh tụ Đảng cộng sản là không dung tha kẻ khiêu chiến. Mao Trạch Đông được dựng lên làm “mặt trời đỏ” và là người “đại cứu tinh”. Đảng cộng sản tán dương một cách thái quá những câu nói của Mao rằng là “một câu nêu cao bằng 10 ngàn câu bình thường”. Với tư cách là một “đảng viên phổ thông”, Đặng Tiểu Bình đã từng làm chúa tể nền chính trị Trung Quốc dưới hình thức 'thái thượng hoàng'. Lý thuyết “Tam đại biểu” của Giang Trạch Dân chỉ dài có hơn 40 chữ một chút bao gồm cả dấu chấm, nhưng Đại hội kỳ 4 của Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã thổi phồng lên là “đem đến câu trả lời sáng tạo cho những vấn đề như chủ nghĩa xã hội là gì, làm thế nào để xây dựng chủ nghĩa xã hội, chúng ta xây dựng loại Đảng nào và xây dựng Đảng như thế nào.”  ĐCSTQ cũng tán dương thái quá về tư tưởng của “Tam đại biểu”, mặc dù khi nói rằng nó là sự tiếp nối và phát triển của chủ nghĩa Marx-Lenin, tư tưởng Mao Trạch Đông và lý luận Đặng Tiểu Bình thì thực ra là chế nhạo nó.
    Việc giết người vô tội một cách vô nhân đạo của Stalin,  tai kiếp từ phong trào “Đại Cách mạng Văn hóa” của Mao Trạch Đông, lệnh thảm sát Thiên An Môn của Đặng Tiểu Bình và cuộc đàn áp Pháp Luân Công vẫn đang tiếp diễn của Giang Trạch Dân là những kết quả tàn ác của loại giáo chủ độc tài này.
    Một mặt,  Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) trong Hiến Pháp quy định rằng, “Tất cả quyền lực trong Nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa thuộc về nhân dân. Các cơ quan mà nhân dân thi hành quyền lực quốc gia là Quốc hội đại diện nhân dân và các Hội đồng địa phương các cấp”. “Không một tổ chức hay cá nhân nào có đặc quyền vượt trên Hiến pháp và pháp luật”[3]. Nhưng mặt khác, trong "Đảng chương" của ĐCSTQ quy định rằng ĐCSTQ là "trung tâm lãnh đạo cho sự nghiệp của xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc", làm cho Đảng vượt trên cả quốc gia và nhân dân. Chủ tịch Ủy ban thường vụ Quốc hội có “những bài phát biểu quan trọng” trên khắp cả nước nói rằng Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất của quốc gia, phải tuân theo "sự kiên trì lãnh đạo của Đảng". Theo nguyên tắc của “chế độ tập trung dân chủ” của ĐCSTQ, toàn Đảng phải phục tùng Ban chấp hành Trung ương Đảng. Nói thực ra, điều mà Quốc hội thực sự nhấn mạnh là "sự độc tài của Tổng bí thư",  mà dùng hình thức luật pháp để bảo vệ "sự độc tài của Tổng bí thư".
    3. Tẩy não bằng bạo lực, khống chế tinh thần, tổ chức nghiêm ngặt, và có thể vào Đảng nhưng không thể ra khỏi Đảng
    Tổ chức của Đảng cộng sản rất là nghiêm ngặt: người ta phải có giới thiệu của 2 đảng viên trước khi được nhận vào Đảng; vào Đảng phải thề trung thành vĩnh viễn với Đảng ; đảng viên phải đóng đảng phí, phải tham dự các hoạt động của tổ chức, và tham gia học chính trị tập thể. Các tổ chức của Đảng thâm nhập tất cả các cấp chính quyền. Tổ chức cơ tầng của Đảng có mặt ở mỗi một làng, thị trấn, chỗ láng giềng… Đảng cộng sản khống chế không chỉ các đảng viên và các công tác của Đảng mà cả những dân chúng không phải là đảng viên bởi vì toàn bộ chính quyền phải “kiên trì theo sự lãnh đạo của Đảng”. Tuy nhiên trong những năm, khi các chiến dịch đấu tranh giai cấp đang diễn ra, các “thần giao” của giáo hội Đảng cộng sản, gọi là các bí thư Đảng trong tổ chức ở mọi cấp, thường là không biết làm gì khác hơn ngoài việc ép người ta theo kỷ luật.
    “Phê bình và tự phê bình mình” trong các cuộc sinh hoạt của Đảng là một loại thủ đoạn phổ biến và trường kỳ để khống chế tinh thần của đảng viên. Trong lịch sử, Đảng Cộng Sản đã phát động nhiều lần các phong trào chính trị để "thanh lọc đảng viên", “chỉnh đốn không khí trong  Đảng”, “bắt kẻ phản bội”, “giết 'tập đoàn chống Bolshevik' (AB Đoàn) và “chỉnh đốn Đảng”, thỉnh thoảng lợi dụng khủng bố bằng bạo lực để bồi dưỡng "Đảng tính” của các đảng viên, khiến cho họ phải trung thành mãi mãi với Đảng.
    Gia nhập Đảng cộng sản như là ký một hợp đồng bán thân xác và linh hồn không thể hủy bỏ. Gia pháp của Đảng luôn luôn ở trên luật pháp của quốc gia, Đảng có thể khai trừ cá nhân đảng viên, trong khi các đảng viên không thể thoát ly khỏi Đảng cộng sản mà không bị trừng phạt nghiêm trọng. Nếu như thoái Đảng thì bị coi là kẻ phản bội và sẽ đưa đến những hậu quả tệ hại. Trong thời kỳ Cách Mạng dưới sự thống trị tuyệt đối của tà giáo Đảng cộng sản, nếu Đảng muốn người nào chết thì người đó không thể sống, nếu Đảng muốn người nào sống thì người đó không thể chết. Nếu như tự sát thì người đó sẽ bị dán cái nhãn hiệu là “sợ bị nhân dân trừng phạt vì tội lỗi của mình” và người nhà của họ cũng sẽ bị liên lụy và bị trừng phạt.
    Quyết định sách lược bên trong Đảng hoạt động như một hộp đen và đấu tranh trong nội bộ Đảng phải tuyệt đối giữ bí mật. Tất cả các tài liệu của Đảng đều là văn kiện cơ mật. Làm chuyện xấu thì sợ nhất bị vạch trần, cho nên Đảng cộng sản thường xuyên xử lý những người khác với mình bằng cách gán cho họ tội danh “tiết lộ cơ mật quốc gia”.
    4. Xúi giục bạo lực, tôn sùng máu tanh, và khích lệ hy sinh cho tà giáo Cộng Sản
    Mao Trạch Đông nói: “Cách mạng không phải là một bữa tiệc buổi tối, hoặc viết một bài văn, hoặc vẽ một bức tranh, hoặc là làm công việc thêu thùa; nó không thể tao nhã như vậy, nhẹ nhàng và nhàn hạ như vậy, ôn hòa, tử tế, lịch thiệp, cần kiệm và nhượng bộ như vậy. Cách mạng là bạo lực, là hành động bạo lực mãnh liệt của một giai cấp dùng để lật đổ một giai cấp khác.”[4]
    Đặng Tiểu Bình nói: “Giết chết 200 ngàn người để đổi lấy 20 năm ổn định”.
    Giang Trạch Dân ra lệnh: “Tiêu diệt thân xác (các học viên Pháp Luân Công), bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính.”
    Đảng cộng sản xúi giục bạo lực và đã giết vô số người trong lịch sử các lần vận động chính trị trước kia của nó. Nó giáo dục người dân đối xử "với kẻ thù phải lạnh lẽo vô tình”. Lá cờ đỏ được hiểu là màu đỏ tượng trưng cho “máu tươi của những liệt sĩ.” Đảng cộng sản sùng bái màu đỏ, trên thực tế là nó sùng bái máu tươi.
    Đảng cộng sản trưng bày những ví dụ "anh hùng" để khuyến khích người ta hy sinh cho Đảng. Khi Trương Tư Đức chết trong lúc đang làm việc tại lò sản xuất thuốc phiện, Mao Trạch Đông đã ca ngợi cái chết của anh ta là “nặng như Núi Thái sơn [5].” Trong những năm điên cuồng đó, những lời như “Một không sợ khổ, hai không sợ chết” và “Vì có hy sinh mạnh mẽ quyết tâm bao nhiêu, nên chúng ta dám làm mặt trời và mặt trăng chiếu sáng những khung trời mới” chứa đầy cuồng vọng, và thiếu thốn trầm trọng về vật chất.
    Vào cuối thập niên 70, Việt Cộng mang quân đi lật đổ chính quyền Khơ me Đỏ mà Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) ủng hộ, gây ra các tội ác tầy trời. Mặc dù ĐCSTQ rất tức giận nhưng không thể đưa quân đến hỗ trợ Khơ me Đỏ bởi vì Trung Quốc và Cam-pu-chia không có chung đường biên giới. Thay vào đó, ĐCSTQ bắt đầu một cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam dọc theo biên giới Trung-Việt để trừng phạt Việt Cộng dưới chiêu bài “tự vệ”. Hàng chục ngàn lính Trung Quốc vì đó đã hy sinh cả máu và mạng sống cho cuộc chiến tranh giữa các Đảng cộng sản. Cái chết của họ thực ra không liên quan gì đến lãnh thổ và chủ quyền quốc gia. Tuy vậy vài năm sau, ĐCSTQ trâng tráo gợi nhớ lại sự hy sinh vô nghĩa của bao nhiêu sanh mạng trẻ tươi sáng khờ dại mà làm thành “tinh thần anh hùng cách mạng”, mượn từ bài hát “cử chỉ đẹp đẽ nhuộm máu”. Mặc dù 154 binh sĩ Trung Hoa đã chết năm 1981 trong khi chiếm lại núi Pháp Ca ở tỉnh Quảng Tây, ĐCSTQ đã tùy tiện trả nó lại cho Việt Nam sau khi hai bên phân chia lại biên giới.
    Khi sự lan rộng hoành hành của bệnh dịch SARS đã đe dọa tánh mạng người dân vào đầu năm 2003, ĐCSTQ sẵn sàng nhận vào các nữ y tá trẻ. Sau đó những phụ nữ này nhanh chóng bị ép ở trong bệnh viện để chăm sóc các bệnh nhân SARS. ĐCSTQ đã đẩy những người trẻ tuổi vào nơi tiền tuyến nguy hiểm nhất để tạo dựng “hình ảnh vinh quang” trong khẩu hiệu “không sợ gian khổ , không sợ cái chết” của Đảng cộng sản. Tuy nhiên những người còn lại trong số 65 triệu đảng viên hiện có thì đang ở đâu và đã đem lại hình ảnh như thế nào cho Đảng, thì ĐCSTQ không có lời giải thích.
    5. Phủ nhận đức tin vào thần thánh và bóp chết nhân tính
    Đảng cộng sản tuyên truyền lý luận vô Thần, nói rằng tôn giáo là “thuốc phiện tinh thần” có thể đầu độc người dân. Nó dùng quyền lực của nó để tiêu diệt hoặc đè bẹp tất cả các tôn giáo ở Trung Quốc, và sau đó thần thánh hóa chính mình, thực hiện sự thống trị tuyệt đối của tà giáo cộng sản.
    Cùng lúc với việc Đảng cộng sản đàn áp tôn giáo, nó cũng phá hoại văn hóa truyền thống. Nó nói rằng truyền thống, đạo đức và luân lý là phong kiến, mê tín và phản động, rồi dùng danh nghĩa cách mạng để diệt trừ tất cả. Trong thời kỳ Đại Cách mạng Văn hóa, xuất hiện các hiện tượng xấu tràn lan đi ngược lại truyền thống Trung Quốc, như vợ chồng tố cáo lẫn nhau, học trò đánh đập thầy cô, cha con thành thù địch với nhau, Hồng vệ binh giết bừa bãi những người vô tội, và quân nổi loạn đánh đập, đập phá và cướp bóc. Đây chính là kết quả sự việc bóp chết nhân tính của ĐCSTQ.
    Sau khi thành lập chế độ, ĐCSTQ đã cưỡng bức các dân tộc thiểu số phải theo sự lãnh đạo của cộng sản, làm tổn hại đến nền văn hóa dân tộc mà họ đã tạo dựng rất phong phú và đầy màu sắc.
    Ngày 4/6/89, cái gọi là “Quân đội Giải phóng của Nhân dân” đã thảm sát rất nhiều sinh viên ở Bắc Kinh. Việc này đã làm cho người dân Trung Quốc hoàn toàn mất hy vọng vào tương lai chính trị của Trung Quốc. Từ đó trở đi, toàn thể dân chúng tập trung vào việc kiếm tiền. Từ năm 1999 cho đến nay, ĐCSTQ đã đàn áp tàn khốc Pháp Luân Công, và đi ngược lại với “Chân, Thiện và Nhẫn” , vì vậy tăng thêm sự suy đồi nhanh chóng về chuẩn mực đạo đức.
    Từ đầu thế kỷ này, một chiến dịch chia đất[6], chiếm giữ tiền bạc và tài nguyên vật chất một cách bất hợp pháp của các viên chức chính quyền tham nhũng mà thông đồng với kẻ kiếm lợi đã làm cho rất nhiều người dân trở thành bần cùng và vô gia cư. Số người kháng cáo lên chính quyền để đòi hỏi giải quyết bất công, đã tăng lên rất cao và mâu thuẫn xã hội cũng phát triển mạnh mẽ. Các cuộc phản kháng trên diện rộng diễn ra thường xuyên, và đã bị cảnh sát và quân đội đàn áp dã man. Bản chất phát-xít của “nuớc Cộng hòa” đã trở nên rõ rệt, và xã hội lại càng mất đi chuẩn mực đạo đức.
    Trước kia, một kẻ ác không bao giờ làm hại hàng xóm láng giềng, hoặc như câu nói "cáo chỉ săn mồi xa nhà". Bây giờ, khi người ta muốn lừa gạt người nào, họ càng muốn nhắm vào họ hàng và bạn bè của chính mình và gọi đó là “giết người quen thuộc”.
    Trong quá khứ, người dân Trung Quốc quý trọng chữ trinh tiết lên hàng đầu, còn ngày nay người ta khinh người nghèo chứ không khinh kẻ bán dâm. Lịch sử phá hoại nhân tính và đạo đức của dân tộc Trung Hoa được mô tả sống động trong các câu sau:
    “Trong thập niên 50 người ta giúp đỡ nhau,
    Trong thập niên 60 người ta chỉnh lý nhau,
    Trong thập niên 70 người ta lừa đảo lẫn nhau,
    Trong thập niên 80 người ta chỉ lo cho chính mình,
    Trong thập niên 90 người ta lợi dụng bất kể ai mà họ gặp”.
    6. Dùng quân đội để chiếm quyền lực, độc quyền hóa nền kinh tế và các tham vọng điên cuồng về chính trị và kinh tế
    Tôn chỉ thành lập của Đảng cộng sản là cướp chính quyền bằng bạo lực và sau đó tạo ra một hệ thống quốc doanh trong đó nhà nước nắm giữ độc quyền nền kinh tế thiết kế. Tham vọng điên cuồng của Đảng cộng sản vượt xa các tà giáo thông thường khác là họ chỉ có mục đích gom tiền.
    Trong một quốc gia với chế độ công hữu xã hội chủ nghĩa do Đảng cộng sản thống trị, các tổ chức của Đảng mà quyền lực rất lớn (có nghĩa là các Đảng ủy và các chi bộ Đảng ở mọi cấp) nắm quyền hoặc sở hữu các cơ cấu thông thường của quốc gia. Các tổ chức "phụ thể Đảng" khống chế bộ máy quốc gia, và rút tiền trực tiếp từ ngân sách chính phủ ở các cấp khác nhau. Đảng cộng sản như một con quỷ hút máu, không hiểu đã hút biết bao nhiêu của cải xã hội của quốc gia.
    ******************
    II. Những nguy hại mà tà giáo Đảng Cộng Sản gây ra
    Khi những sự việc như giết người bằng khí độc hủy hoại thần kinh 'sarin' của giáo phái Aum Shinri Kyo, tự sát để lên thiên đường của giáo phái " Thái Dương", hoặc vụ tự sát tập thể của hơn 900 người theo giáo phái “Nhân dân” do Jim Jones lập ra được nhắc đến, tất cả mọi người run lên vì sợ và căm phẫn. Nhưng Đảng cộng sản là một tà giáo với tội ác rùng rợn hơn hàng ngàn lần,  làm hại tính mạng của không biết bao nhiêu người. Điều này là bởi vì Đảng cộng sản có những chỗ độc đáo sau đây mà một tà giáo bình thường không có:
    Tà giáo Đảng Cộng Sản được quốc giáo hóa
    Trong một quốc gia bình thường, nếu quý vị không tin theo một tôn giáo nào đó thì quý vị vẫn có thể sống vui vẻ mà không phải đọc sách hay nghe những lý luận của tôn giáo đó. Tuy nhiên sinh sống ở Trung Hoa Đại lục, quý vị không thể không học tập thường xuyên những giáo điều của tà giáo Đảng cộng sản, không thể không nghe tà giáo tuyên truyền, bởi vì chính quyền cướp đoạt của Đảng cộng sản đã biến tà giáo cộng sản thành quốc giáo rồi.
    Đảng cộng sản nhồi nhét những thuyết giáo chính trị của nó vào đầu ngay từ khi bắt đầu mẫu giáo và trường tiểu học. Người ta không được học cao hơn hay được thăng chức mà không thi đậu kỳ thi chính trị. Không một câu hỏi nào trong kỳ thi chính trị cho phép học sinh được suy nghĩ độc lập. Thí sinh ép buộc phải ghi nhớ câu trả lời mẫu của Đảng cộng sản thì mới có thể thi đậu. Những người dân Trung Quốc đáng thương kia bị bắt buộc phải nhắc lại những thuyết giáo của Đảng cộng sản từ khi còn nhỏ, phải tự tẩy não chính mình lần này tới lần khác. Khi một cán bộ được thăng chức trong chính quyền, bất kể người đó là đảng viên Cộng sản Trung Quốc hay không, họ bắt buộc phải theo học trường Đảng. Người đó sẽ không được thăng chức nếu không hội đủ điều kiện tốt nghiệp của trường Đảng.
    Ở Trung Quốc, nơi Đảng cộng sản là quốc giáo, các đoàn thể khác ý kiến không được dung tha. Ngay cả các “đảng phái dân chủ” được dựng lên bởi Đảng cộng sản để làm bình phong chính trị, và giáo hội bị cải tạo “TamTự” (có nghĩa là tự quản, tự lực và tự phát triển) cũng phải chính thức tiếp nhận sự lãnh đạo của Đảng cộng sản. Trung thành với Đảng cộng sản là điều kiện đầu tiên trước khi muốn theo bất cứ tín ngưỡng nào, đây là lối suy nghĩ của tà giáo Đảng cộng sản.
    Khống chế xã hội một cách cực đoan
    Cơ sở tà giáo này có thể trở thành quốc giáo là vì Đảng cộng sản khống chế nhân dân và cướp đi quyền tự do của con người. Loại khống chế này là vô tiền khoáng hậu, bởi vì Đảng cộng sản đã cướp đoạt quyền tư hữu tài sản của người dân, mà quyền tư hữu tài sản là nền tảng của tự do. Trước thập niên 80, người dân thành thị chỉ có thể kiếm sống bằng cách làm việc trong các doanh nghiệp Đảng cộng sản khống chế. Nông dân ở nông thôn phải sống dựa vào đất ruộng thuộc công xã nông nghiệp của Đảng. Không ai có thể thoát khỏi sự khống chế của Đảng cộng sản. Trong một quốc gia theo chủ nghĩa xã hội như Trung Quốc, các tổ chức của Đảng cộng sản có mặt ở khắp nơi – từ chính quyền trung ương cho đến các đơn vị xã hội nhỏ nhất bao gồm cả làng, xã và láng giềng. Thông qua các Đảng uỷ, các chi bộ, các tổ chức của Đảng ở mọi cấp, Đảng cộng sản khống chế xã hội thật vững chắc. Kết quả của sự khống chế nghiêm ngặt như vậy đã hoàn toàn bóp nghẹt quyền tự do cá nhân – quyền tự do đi lại (hệ thống đăng ký hộ tịch), quyền tự do ngôn luận (500 ngàn người thuộc cánh Hữu bị đàn áp bởi ĐCSTQ vì họ thực thi quyền tự do ngôn luận), quyền tự do tư tưởng (Lâm Chiêu[7] và Trương Chí Tân[8] bị tử hình vì nghi ngờ ĐCSTQ) và quyền tự do về thông tin (đọc sách cấm hoặc nghe đài “địch” là bất hợp pháp; xem Internet cũng bị theo dõi).
    Người ta có thể nói rằng hiện nay Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã cho phép chế độ tư hữu nhưng chúng ta không nên quên rằng chính sách cải cách khai phóng này chỉ được đưa ra khi chủ nghĩa xã hội đi đến mức mà người dân đã không còn đủ ăn và nền kinh tế của quốc gia đang bên bờ sụp đổ. Đảng cộng sản phải lùi một bước để tự cứu mình khỏi bị diệt vong. Tuy nhiên, ngay cả sau khi cải cách và khai phóng, ĐCSTQ chưa bao giờ nới lỏng việc khống chế người dân. Cuộc đàn áp tàn khốc đối với các học viên Pháp Luân Công đang diễn ra chỉ có thể xảy ra ở một quốc gia bị thống trị bởi Đảng cộng sản. Nếu như ĐCSTQ  thực sự trở thành một thế lực kinh tế to lớn như ý nguyện của nó, điều có thể chắc chắn là sự khống chế nhân dân của Đảng cộng sản chỉ có tăng gia càng  ngày càng mạnh.
    Tôn sùng bạo lực và coi thường mạng sống
    Gần như tất cả các tà giáo khống chế tín đồ hoặc chống lại áp lực bên ngoài, đều dùng bạo lực. Tuy nhiên, rất ít tà giáo đã từng sử dụng đến những thủ đoạn bạo lực tới mức độ như Đảng cộng sản đã từng làm một cách không hối hận. Ngay cả tổng số người chết vì tất cả các tà giáo khác trên thế giới cũng không thể so sánh được với số người bị tà giáo Đảng cộng sản giết hại. Theo cái nhìn của tà giáo Đảng cộng sản, thì con người chỉ là thủ đoạn để thực hiện mục đích, và giết người cũng chỉ là một thủ đoạn. Do đó, Đảng cộng sản không đắn đo ngần ngại gì trong việc đàn áp người dân. Bất cứ người nào, kể cả những người ủng hộ, đảng viên và người lãnh đạo của Đảng đều có thể trở thành đối tượng của sự đàn áp.
    Đảng cộng sản Trung Quốc(ĐCSTQ) ủng hộ Khờ me Đỏ, một trường hợp điển hình cho sự tàn bạo và coi rẻ nhân mạng của tà giáo cộng sản. Trong vòng 3 năm 8 tháng cầm quyền, Đảng Cộng sản Campuchia do Pol Pot cầm đầu, cảm hứng bởi tư tưởng của Mao Trạch Đông, đã giết chết 2 triệu người – khoảng một phần tư dân số của quốc gia nhỏ bé này – nhằm “tiêu diệt chế độ tư hữu”. Trong tổng số người chết, hơn 200 ngàn người là  gốc Hoa.
    Để ghi lại những tội ác của Đảng Cộng sản và tưởng niệm các nạn nhân, Cam-pu-chia đã thành lập một viện bảo tàng để ghi lại và trưng bày sự tàn bạo của Khơ me Đỏ. Viện bảo tàng này được đặt tại một nhà tù cũ của Khơ me Đỏ. Đầu tiên đó là một trường học do Pol Pot dùng làm Nhà tù S-21 để đối phó đặc biệt với các tù nhân bất khuất. Rất nhiều trí thức đã bị giam cầm ở đó và bị tra tấn đến chết. Trưng bày dọc theo các bức tường nhà tù và các loại dụng cụ tra tấn là các bức ảnh đen trắng của những nạn nhân trước khi họ bị giết chết. Có rất nhiều cách tra tấn tàn khốc đã được ghi lại như cắt cổ, khoan sọ, trẻ em bị ném xuống đất và bị giết chết v.v… Được biết là tất cả các lối tra tấn này đều được các “chuyên gia và kỹ thuật viên chuyên nghiệp” do ĐCSTQ gửi đến để hỗ trợ Khơ me Đỏ truyền dạy. ĐCSTQ ngay cả còn đào tạo những người chụp hình để chuyên chụp hình các tù nhân trước khi họ bị giết chết để lưu lại làm tài liệu hoặc là để giải trí.
    Chính tại nhà tù S-21 này, một chiếc máy khoan đầu người đã được đặc chế để lấy óc người làm thức ăn bổ dưỡng cho các người lãnh đạo Đảng Cộng sản Campuchia. Những tù nhân bất khuất bị trói vào một chiếc ghế đặt trước máy khoan đầu người. Nạn nhân sẽ phải chịu nỗi sợ hãi cùng cực khi chiếc mũi khoan quay nhanh chọc thủng đầu từ phía đằng sau và lấy óc ra một cách mau lẹ và hiệu lực trước khi nạn nhân chết.
    ******************
    III. Bản chất tà giáo của Đảng Cộng sản
    Điều gì đã khiến cho Đảng Cộng sản tàn bạo như vậy, và tà ác như vậy? Khi âm hồn của Đảng Cộng sản đến thế giới này, nó mang theo một sứ mạng đáng sợ. Bản Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản phần cuối cùng có một đoạn rất nổi tiếng là:
    " Người Cộng sản chẳng thèm che đậy quan điểm và ý đồ của bọn họ. Họ công khai tuyên bố rằng các mục đích của bọn họ chỉ có thể đạt được bằng cách dùng bạo lực để lật đổ toàn bộ chế độ xã hội hiện tại. Hãy để cho giai cấp thống trị run sợ vì cách mạng của chủ nghĩa cộng sản. Trong cách mạng này, những người vô sản không có gì để mất ngoài xiềng xích của mình. Họ có cả thế giới để chinh phục."
    Sứ mạng của âm hồn này là dùng bạo lực để công khai khiêu chiến xã hội loài người, để đập nát thế giới cũ, để “tiêu diệt chế độ tư hữu”, “tiêu diệt cá tính, tính độc lập và tự do của các nhà tư bản”, tiêu diệt sự bóc lột, tiêu diệt gia đình, và để những người vô sản thống trị thế giới.
    Đảng phái chính trị này, mà công khai tuyên bố ước muốn “đánh đập, đập phá và cướp bóc”của nó, không những không thừa nhận quan điểm tà ác của chính mình mà còn tự tuyên cáo trong Bản Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản rằng “Cách mạng của chủ nghĩa cộng sản là cùng phá tan sự thực hành mối quan hệ truyền thống một cách triệt để nhất; không ngạc nhiên rằng trong tiến trình phát triển của chính nó phải cùng dứt bỏ khỏi sự thực hành quan niệm truyền thống một cách triệt để nhất.”
    Các quan niệm truyền thống của xã hội là từ đâu đến? Chiếu theo luật tự nhiên của lý luận vô Thần mà nói, các quan niệm truyền thống là điều tất nhiên giữa qui luật tự nhiên với qui luật xã hội. Chúng là kết quả của qui luật vận động của vũ trụ. Tuy nhiên, chiếu theo quan điểm hữu Thần mà nói, truyền thống và luân lý đạo đức của nhân loại là do thần thánh truyền cho con người. Bất kể là đến như thế nào, luân lý đạo đức căn bản nhất của con nqười, khuôn mẫu quy định hành vi, và tiêu chuẩn thiện ác đều tương đối có tính chất không biến đổi ; là nền tảng cho cách cư xử của loài người và để duy trì trật tự xã hội trong hàng ngàn năm qua. Nếu nhân loại không có các khuôn mẫu quy định đạo đức và chuẩn mực Thiện và Ác, thì chẳng phải con người sẽ thoái hóa trở thành con vật hay sao? Khi bản Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản tuyên bố rằng nó sẽ “dứt bỏ triệt để sự thực hành các quan niệm truyền thống”, nó đã đe dọa đến nền tảng của sự tồn tại bình thường trong xã hội nhân loại, Đảng cộng sản chủ định là một tà giáo phá hoại loài người.
    Toàn bộ văn kiện của bản Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản, mà đặt ra các nguyên tắc chỉ đạo cho Đảng cộng sản, tràn đầy những tuyên bố cực đoan, không một chút nhân ái và khoan dung nào cả. Marx và Engels nghĩ rằng họ đã tìm ra quy luật phát triển xã hội thông qua chủ nghĩa duy vật. Do đó, với “chân lý” trong tay, họ đặt câu hỏi cho tất cả và phủ nhận tất cả. Họ khăng khăng áp đặt ảo tưởng chủ nghĩa Cộng sản lên con người và không ngần ngại chủ trương dùng bạo lực để huỷ diệt các cấu trúc xã hội và nền tảng văn hóa hiện có. Bản Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản  có hiệu quả là tiêm nhiễm vào Đảng Cộng sản mới sinh, một tà linh mà phản lại Trời Đất, hủy diệt nhân tính, cuồng vọng tự cao tự đại, cực kỳ ích kỷ và hoàn toàn hành động theo dục vọng.
    ******************
    IV. Lý thuyết về ngày tận thế của Đảng Cộng Sản – Nỗi lo sợ về ngày "Đảng bị diệt mất"
    Marx và Engels đã tiêm nhiễm một tà linh vào Đảng Cộng sản. Lenin thành lập Đảng Cộng sản ở Nga, và thông qua bạo lực của những kẻ vô lại, ông ta đã lật đổ chính phủ chuyển tiếp được thành lập sau Cách mạng tháng Hai[9], rồi bóp chết cách mạng giai cấp tư sản ở Nga, cướp đoạt chính quyền, và chiếm được một chỗ đứng cho tà giáo Cộng sản ở thế gới con người. Tuy nhiên, sự thành công cách mạng của Lê-nin đã không giúp được những người vô sản chinh phục thế giới. Mà trái lại, như trong đoạn đầu của bản Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản nói, “Tất cả mọi quyền lực của cựu Âu châu đã vào tay một liên minh thần thánh để xua đuổi âm hồn này…”  Sau khi sinh ra, Đảng Cộng sản đã lập tức phải đối mặt với nguy cơ về sự sinh tồn của nó và lo sợ bị diệt trừ bất cứ lúc nào.
    Sau Cách mạng tháng Mười[10], bọn Cộng sản Nga hay còn gọi là bọn Bôn-sê-vích, đã không đem lại hòa bình hay bánh mì cho người dân, mà chỉ có giết người bừa bãi. Tiền tuyến thì đang thua trận còn sự khó khăn của kinh tế hậu phương thì càng vì cuộc cách mạng mà trở nên tồi tệ thêm. Do đó, dân chúng bắt đầu nổi dậy. Nội chiến lan nhanh ra toàn bộ đất nước và nông dân từ chối cung cấp lương thực cho các thành phố. Bạo loạn xảy ra ở khắp nơi, khởi đầu giữa những người Cossacks ở gần sông Don; cuộc chiến của họ với Hồng quân đã gây ra đổ máu tàn khốc. Bản chất man rợ và tàn khốc của cuộc tàn sát xảy ra trong cuộc chiến này có thể được nhìn thấy qua các tác phẩm văn học như “Sông Đông êm đềm” của Sholokhov và các tuyển tập truyện Sông Don khác của ông. Đội quân do nguyên đô đốc của Bạch quân Aleksandr Vailiyevich Kolchak và tướng Anton Denikin cầm đầu có lúc gần như đã lật đổ Đảng Cộng sản Nga. Ngay cả khi còn là một chính quyền sơ sinh, Đảng Cộng sản đã kích động sự phản đối của hầu hết toàn bộ dân chúng, có thể bởi vì tà giáo cộng sản quá tà ác nên không thể đạt được lòng dân.
    Cảnh ngộ của Đảng Cộng sản Trung Quốc(ĐCSTQ) cũng tương tự như Đảng Cộng sản Nga. Từ “Sự kiện Mari” và “Vụ thảm sát ngày 12 tháng Tư”[11], cho đến việc bị trấn áp năm lần ở những khu vực do cộng sản Trung Quốc kiểm soát, và cuối cùng là việc bị bắt buộc phải thực hiện một cuộc “trường chinh” dài 25 ngàn cây số - ĐCSTQ đã luôn luôn phải đối mặt với nguy cơ bị tiêu diệt.
    Đảng Cộng sản được thành lập với một quyết tâm phá hủy thế giới cũ bằng tất cả mọi thủ đoạn. Sau đó chính nó đã phải đối mặt với một vấn đề hiện thực: làm sao tiếp tục sinh tồn  mà không bị tiêu diệt. Như vậy Đảng Cộng sản phải sống trong một hoàn cảnh luôn luôn lo sợ bị tiêu diệt. Sinh tồn đã trở thành mối lo ngại hàng đầu, luôn luôn ám ảnh tà giáo Đảng cộng sản. Dưới tình huống mà Liên minh Cộng sản Quốc tế toàn bộ tan rã, nguy cơ sống còn của Đảng cộng sản Trung Quốc càng thêm nghiêm trọng. Từ năm 1989, lý luận về kiếp nạn "Đảng bị diệt vong" càng ngày càng trở nên hiện thực.
     
    (Bài 8 còn tiếp)
    #2
      metamorph 14.01.2007 01:14:22 (permalink)
      (Bài 8 tiếp theo)

      V. Vũ khí bửu bối cho sự sống còn của Tà giáo Cộng sản – Đấu tranh tàn bạo
      Đảng Cộng sản luôn luôn nhấn mạnh kỷ luật sắt thép, trung thành tuyệt đối và các nguyên tắc của tổ chức.  Đảng viên của Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) khi gia nhập Đảng bắt buộc phải tuyên thệ:
       “Tôi muốn gia nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc, ủng hộ cương lĩnh của Đảng, tuân theo điều lệ của Đảng, hoàn thành các nghĩa vụ của đảng viên, thi hành các quyết định của Đảng, nghiêm chỉnh tuân theo các kỷ luật của Đảng, giữ gìn các bí mật của Đảng, trung thành với Đảng, làm việc chăm chỉ, cống hiến toàn bộ cuộc đời mình cho chủ nghĩa Cộng sản, sẵn sàng hy sinh tất cả cho Đảng và nhân dân, và không bao giờ phản bội Đảng.”[12]
      Đảng cộng sản gọi loại tinh thần hiến thân này khi gia nhập giáo phái  là “Đảng tính”. Nó yêu cầu một đảng viên cộng sản phải sẵn sàng vứt bỏ tất cả niềm tin và nguyên tắc cá nhân bất cứ lúc nào để tuyệt đối phục tùng ý muốn của Đảng và ý muốn của người lãnh đạo. Nếu Đảng muốn quý vị làm người tốt thì quý vị làm người tốt; nếu muốn làm chuyện ác thì quý vị làm chuyện ác. Nếu không làm thì không đạt tiêu chuẩn của đảng viên, và không biểu hiện Đảng tính được mạnh mẽ.
      Mao Trạch Đông nói, “Triết học của chủ nghĩa Marx là triết học đấu tranh”. Để nuôi dưỡng và duy trì Đảng tính, Đảng cộng sản Trung Quốc(ĐCSTQ) dựa vào cơ chế đấu tranh có tính cách chu kỳ bên trong Đảng. Thông qua việc phát động liên tục các cuộc đấu tranh tàn khốc ở trong và ngoài Đảng, một mặt Đảng cộng sản tiêu diệt những người không giống nó, tạo ra sự khủng bố đầy màu đỏ, mặt khác Đảng liên tục khai trừ đảng viên, làm cho các nội quy luật lệ của tà giáo cộng sản chặt chẽ hơn, và bồi dưỡng Đảng tính của đảng viên, để tăng cường sức lực chiến đấu cho các tổ chức Đảng. Điều này trở thành một vũ khí bửu bối mà Đảng cộng sản dùng để bảo trì sự sống còn của nó.
      Trong số các lãnh tụ của ĐCSTQ, Mao Trạch Đông là người lão luyện nhất trong việc dùng thứ vũ khí bửu bối này cho cuộc đấu tranh tàn bạo trong Đảng. Thủ đoạn tàn bạo của cuộc đấu tranh như thế và sự độc ác của các phương thức nó dùng đã bắt đầu từ những năm 1930 trong những khu vực do Cộng sản Trung Quốc khống chế,  gọi là “Khu vực Sô-viết”.
      Năm 1930, Mao Trạch Đông khởi xướng một cuộc khủng bố cách mạng toàn diện trong Khu vực Sô viết ở tỉnh Giang Tây, được biết đến như một cuộc truy quét những người thuộc đoàn thể chống Bôn-sê-vích (Anti-Bolshevik Corps, gọi là đoàn AB). Hàng ngàn lính Hồng quân, Đảng viên và Đoàn viên và thường dân ở trong những căn cứ Cộng sản đã bị giết chết một cách dã man. Sự kiện đó xảy ra là do sự khống chế độc tài của Mao. Sau khi Mao thành lập Khu vực Sô viết ở Giang Tây, không lâu sau đó ông ta đã bị thách thức bởi các tổ chức Đảng và Hồng quân địa phương ở khu vực tây nam tỉnh Giang Tây do Lý Văn Lâm cầm đầu. Mao không thể chấp nhận bất cứ một lực lượng đối lập có tổ chúc nào ở ngay trước mũi, nên ông ta đã dùng các thủ đoạn cực đoan nhất để đàn áp các đồng chí trong Đảng mà thuộc lực lượng đối lập. Để tạo ra một bầu không khí cứng rắn cho cuộc tiêu diệt, Mao không ngần ngại khởi đầu đội quân dưới quyền chỉ huy trực tiếp của ông ta. Từ cuối tháng 11 cho đến giữa tháng 12, Hồng quân tiền tuyến đã đi qua một cuộc "chỉnh đốn quân đội nhanh chóng”. Các tổ chức chuyên diệt trừ những người phản cách mạng được thành lập tại mỗi một cấp trong quân đội bao gồm sư đoàn, trung đoàn, tiểu đoàn, đại đội, và trung đội, bắt bớ và giết chết những đảng viên xuất thân từ những gia đình địa chủ hay phú nông và những người dám phàn nàn. Trong vòng chưa đầy một tháng, trong số hơn 40 ngàn lính Hồng quân, có 4400 người bị cho là các phần tử của đoàn AB bao gồm cả hơn 10 đoàn trưởng (đoàn trưởng của đoàn AB); tất cả đã bị tử hình.
      Trong thời kỳ tiếp theo, Mao bắt đầu trừng phạt những người khác ý kiến đó ở Khu vực Sô-viết. Vào  tháng 12/1930, ông ta ra lệnh cho Li Shaojiu, Tổng bí thư của Tổng cục Chính trị của Hồng quân tiền tuyến và Chủ tịch của Ủy ban Thanh trừng đại diện cho Tổng Ủy Biên giới và đi đến thị trấn Futian ở tỉnh Giang Tây nơi chính quyền cộng sản đặt trụ sở. Li Shaojiu bắt giữ các thành viên của Ủy ban Hành động tỉnh và 8 chỉ huy trưởng của Hồng quân thuộc đoàn 20, bao gồm Duan Liangbi và Li Baifang. Ông ta dùng nhiều thủ đoạn tra tấn dã man như đánh đập và đốt thân thể - những người bị tra tấn như vậy có thương tích khắp thân thể, các ngón tay bị rạn nứt, bị bỏng toàn thân và không thể di chuyển. Theo các chứng cớ tài liệu, thì lúc đó các nạn nhân gào khóc to như xé trời; các thủ đoạn tra tấn tàn khốc cực kỳ vô nhân đạo.
      Ngày 8/12, các bà vợ của Baifang, Ma Ming và Zhou Mian đến thăm các ông chồng bị giam giữ, nhưng họ cũng bị bắt như các thành viên của đoàn AB và bị tra tấn tàn bạo. Họ bị đánh đập nghiêm trọng, thân thể và âm hộ của họ bị đốt và phần vú bị cắt bằng dao. Trong khi bị tra tấn dã man, Duan Liangbi đã thú nhận rằng Li Wenlin, Jin Wanbang, Liu Di, Zhou Mian, Ma Ming và những người khác là lãnh đạo của đoàn AB và rằng có nhiều thành viên của đoàn AB trong các trường học của Hồng quân.
      Từ 7/12 cho đến tối 12/12, chỉ trong 5 ngày, Li Shaojiu và những người khác đã bắt giữ hơn 120 người bị cho là các thành viên của đoàn AB và hàng chục người chủ chốt chống cách mạng trong cuộc càn quét tận cùng đoàn AB ở Futian; hơn 40 người đã bị tử hình. Hành động tàn bạo của Li Shaojiu cuối cùng đã kích động thành “Sự kiện Futian” [13] ngày 12/12/1930 làm kinh hoàng Khu vực Sô-viết.
      Từ Khu vực Sô-viết cho đến Diên An, Mao dựa vào học thuyết của ông ta và thực hành đấu tranh , dần dần tìm kiếm và thiết lập địa vị lãnh đạo tuyệt đối của mình ở trong Đảng. Sau khi Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đoạt được chính quyền năm 1949, Mao tiếp tục dựa vào hình thức đấu tranh trong nội bộ Đảng này. Ví dụ, trong cuộc họp hội nghị toàn thể lần thứ 8 của Ủy ban Trung ương Đảng cộng sản, tổ chức ở Lộc sơn năm 1959, Mao Trạch Đông bất ngờ tấn công tướng Bành Đức Hoài và bãi chức ông ta [14]. Tất cả các lãnh đạo trung ương tham dự cuộc họp được yêu cầu phải bày tỏ quan điểm của mình; một vài người dám bày tỏ những quan điểm khác biệt đều bị dán một nhãn hiệu là thuộc nhóm 'Bành Đức Hoài chống Đảng'. Trong Cách mạng Văn hóa, các cán bộ lâu năm trong Ủy ban Trung ương ĐCSTQ lần lượt bị trừng phạt, nhưng tất cả họ đều nhượng bộ mà không tranh đấu gì cả. Có ai dám nói một chữ chống lại Mao Trạch Đông? Đảng cộng sản luôn luôn nhấn mạnh trung thành với Đảng, nhấn mạnh tính cách tổ chức và kỷ luật sắt thép,  nhấn mạnh phải tuyệt đối phục tùng giáo chủ lãnh tụ . Loại Đảng tính này đã được khắc sâu vào đầu óc qua các cuộc đấu tranh chính trị không ngừng nghỉ.
      Lý Lập Tam, đã từng là một lãnh tụ của Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ),trong thời Cách mạng Văn hóa đã bị dồn vào chân tường. Ở tuổi 68, ông bị hỏi cung trung bình 7 lần một tháng. Vợ ông, Lý Sa bị coi là một gián điệp của “nhóm xét lại Sô viết”, cũng bị bỏ tù và bị mất tích. Không còn lựa chọn nào khác, trong nỗi tuyệt vọng tột cùng ông Lý đã tự tử bằng cách uống một lượng lớn thuốc ngủ. Trước khi chết, Lý Lập Tam viết một lá thư cho Mao Trạch Đông, thật sự phản ảnh Đảng tính, có nghĩa là một đảng viên cộng sản không dám đầu hàng ngay cả khi gần kề cái chết:
      Chủ tịch,
      Tôi đang bước vào con đường phản bội Đảng bằng cách tự sát và không có cách nào để bào chữa cho tội lỗi của mình. Chỉ có một điều, rằng toàn thể gia đình tôi và tôi chưa bao giờ hợp tác với các quốc gia thù địch. Chỉ riêng về vấn đề này, tôi đề nghị chính quyền trung ương cho điều tra và nghiên cứu thực tế và kết luận dựa trên sự thực…
      Lý Lập Tam
      22/06/1967 [15]

      Trong khi triết lý đấu tranh của Mao Trạch Đông cuối cùng đã kéo Trung Quốc vào một đại tai kiếp chưa từng có,  loại vận động chính trị "cứ 7 hay 8 năm một lần" và cuộc đấu tranh trong Đảng diễn ra tràn lan đã bảo đảm sự sống còn của Đảng cộng sản. Mỗi lần có   cuộc vận động, một thiểu số 5% sẽ bị đàn áp, và đa số còn lại 95% sẽ phải ngoan ngoãn thống nhất theo đường lối của Đảng, bởi đó tăng cường sức tập trung và sức chiến đấu của tổ chức Đảng. Những cuộc đấu tranh này cũng tiêu diệt những phần tử “không kiên định” mà không sẵn lòng từ bỏ lương tri của họ, và tấn công bất cứ lực lượng nào dám chống lại. Thông qua cơ chế đấu tranh như vậy, những người có nhiều tinh thần đấu tranh nhất và giỏi nhất trong việc sử dụng các thủ đoạn lưu manh bên trong Đảng cộng sản thì mới dành được sự khống chế. Nói một cách khác, các giáo chủ của tà giáo Đảng cộng sản bảo đảm đều là những phần tử không biết sợ, đầy kinh nghiệm đấu tranh và đầy Đảng tính. Loại đấu tranh tàn khốc này cũng đem lại cho những người từng trải qua một “bài học bằng xương máu”, và tẩy não bằng bạo lực. Đồng thời, đấu tranh liên tục đem đến sức sống cho Đảng cộng sản, làm mạnh mẽ thêm tinh thần đấu tranh của Đảng, bảo đảm Đảng không bị tiêu diệt, và ngăn không cho Đảng trở thành một tập thể ôn hòa mà buông bỏ đấu tranh.
      Loại Đảng tính mà Đảng cộng sản đòi hỏi đã đến từ bản nguyên diễn biến của tà giáo Đảng cộng sản. Để thực hiện mục đích của chính mình, Đảng cộng sản quyết tâm vứt bỏ tất cả các nguyên tắc truyền thống, quyết tâm sử dụng tất cả các thủ đoạn để chiến đấu không do dự với bất cứ lực lượng nào cản trở nó. Do đó, nó cần phải đào tạo và nô lệ hóa các đảng viên để họ trở thành công cụ vô tình vô nghĩa vô tín ngưỡng của Đảng. Bản chất này của Đảng cộng sản bắt nguồn từ sự thù hận của nó đối với xã hội và truyền thống loài người, từ cái ảo tưởng tự hào của nó, và tính cực kỳ ích kỷ và coi thường mạng sống người khác của nó. Để đạt được cái gọi là lý tưởng của chính mình, Đảng cộng sản đã sử dụng bạo lực bằng mọi giá để đập tan thế giới và tiêu diệt tất cả những người khác ý kiến. Một tà giáo độc ác như vậy sẽ phải đối diện với sự phản đối của những người có lương tri, nên nó phải tiêu diệt lương tri và thiện niệm của mọi người thì mới có thể làm cho người ta tin vào tà thuyết của nó. Do đó, để bảo đảm cho sự sống còn của nó, Đảng cộng sản trước hết phải tiêu diệt lương tri, ý niệm thiện lành và tiêu chuẩn đạo đức của con người, biến người ta thành công cụ và nô lệ thuần phục. Theo lý luận của Đảng cộng sản, sinh mạng của Đảng và lợi ích của Đảng vượt lên trên tất cả mọi thứ khác; ngay cả vượt lên trên lợi ích tập thể của tất cả các đảng viên, do đó bất cứ đảng viên nào cũng phải sẵn sàng hy sinh cho Đảng.
      Nhìn vào lịch sử của Đảng cộng sản Trung Quốc, những người vẫn còn giữ được lối nghĩ của những nhà trí thức truyền thống như Chen Duxiu và Qu Qiubai, hoặc những người vẫn còn quan tâm đến quyền lợi của nhân dân như Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương, hoặc những người kiên quyết làm cán bộ trong sạch và thực sự phục vụ nhân dân như Chu Dung Cơ – cho dù họ đã đóng góp cho Đảng cộng sản nhiều như thế nào, và cho dù họ không quan tâm đến tham vọng cá nhân như thế nào, họ cũng không tránh khỏi bị khai trừ, bị ném sang một bên, hoặc bị giới hạn bởi lợi ích và kỷ luật của Đảng.
      Qua nhiều năm đấu tranh, Đảng tính đã được bồi dưỡng ăn sâu vào xương tủy của họ, làm cho họ thường thường thỏa hiệp và đầu hàng vào những giây phút nguy kịch, bởi vì trong tiềm thức của họ, sự sống còn của Đảng là lợi ích lớn nhất. Họ chẳng thà hy sinh chính mình và nhìn lực lượng tà ác trong Đảng giết người, họ cũng không dám vì lương tri và thiện niệm mà ảnh hưởng đến sự sống còn của Đảng. Đây chính là kết quả cơ chế đấu tranh của Đảng cộng sản: nó biến người tốt thành công cụ để sử dụng, và dùng Đảng tính để giới hạn và ngay cả tiêu diệt lương tri con người đến mức độ tối đa. Hàng chục cuộc "đấu tranh đường lối" của Đảng cộng sản Trung Quốc đã đánh hạ hơn 10 lãnh tụ cao cấp nhất của Đảng hoặc là những người được chỉ định làm người kế nhiệm; không một lãnh tụ cao nhất nào của Đảng cộng sản có một kết cục tốt đẹp. Mặc dù Mao Trạch Đông đã làm vua 43 năm, ngay sau khi ông ta chết, vợ và cháu trai của ông ta đã bị bỏ tù, và điều này được toàn bộ Đảng ăn mừng như là một thắng lợi vĩ đại của chủ nghĩa Mao. Đây có phải là trò hề chăng?  Là hài kịch chăng?
      Sau khi Đảng cộng sản cướp đoạt chính quyền, các cuộc vận động chính trị diễn ra liên tục, từ đấu tranh trong Đảng đến đấu tranh ngoài Đảng. Giống như dưới thời Mao Trạch Đông, và giống hệt như trong thời “cải cách và khai phóng” sau đó: trong thập niên 80, khi người dân vừa mới bắt đầu được tự do suy nghĩ một chút thì Đảng cộng sản khởi xướng một chiến dịch “phản đối sự tự do hóa của giai cấp tư sản”, và đề xuất “Bốn nguyên tắc cơ bản”[16], bởi vì Đảng cộng sản cần giữ quyền lãnh đạo tuyệt đối. Năm 1989, những sinh viên yêu cầu dân chủ một cách hòa bình đã bị đàn áp đẫm máu bởi vì Đảng cộng sản không dung tha các trào lưu tư tưởng về dân chủ. Thập niên 90 chứng kiến một sự tăng nhanh về số lượng các học viên Pháp Luân Công tin vào Chân, Thiện, Nhẫn, và họ đã phải chịu một cuộc bức hại có tính cách diệt tuyệt bắt đầu năm 1999, bởi vì Đảng cộng sản không thể chấp nhận nhân tính và ý niệm thiện lành, mà nhất định dùng bạo lực để hủy diệt lương tri trong tâm của người ta thì mới có thể bảo đảm quyền lực của chính nó. Từ khi bước vào thế kỷ 21, Internet đã nối liền thế giới với nhau nhưng Đảng cộng sản Trung Quốc đã tiêu một số tiền khổng lồ để dựng nên những trạm kiểm soát trên mạng điện toán để đánh bẫy những nhân sĩ tự do trên mạng lưới, bởi vì Đảng cộng sản rất sợ sự việc người dân được tự do thông tin.
      ******************
      VI. Sự biến đổi thành ác của tà giáo Đảng Cộng Sản
       
      Tà giáo Đảng cộng sản trên bản nguyên là phủ nhận đạo lý của Trời, và bóp chết nhân tính. Bản tính của Đảng cộng sản là cuồng vọng, tự cao tự đại, cực kỳ ích kỷ, và có các hành động dã man, không còn kiêng nể gì nữa. Tuy rằng trên thực tế, Đảng cộng sản không ngừng phạm tội ác đem lại tai họa cho quốc gia và dân chúng, nhưng nó vĩnh viễn không thừa nhận những tội ác của chính mình, cũng vĩnh viễn không dám để cho người dân nhìn thấy rõ bản nguyên của chính nó . Mặt khác Đảng cộng sản từ trước đến nay cũng không ngần ngại thay đổi khẩu hiệu và chiêu bài của nó, bởi vì theo Đảng cộng sản nhìn thì tất cả những sự việc này đều là thủ đoạn để duy trì quyền lực; chỉ cần có lợi cho sự sinh tồn của Đảng cộng sản, thì nó sẽ làm bất cứ việc gì mà không màng đến nguyên tắc đạo nghĩa, công lý và nhân mạng.
      Một tà giáo mà chế độ hóa và xã hội hóa như vậy, theo phương hướng phát triển, thì chỉ có hướng đến sụp đổ hoàn toàn. Bởi vì sự tập trung cao độ về quyền lực, và vì các cơ chế có thể giám sát và đốc thúc dư luận xã hội đã bị bóp chết, nên không có bất cứ lực lượng nào để ngăn chặn Đảng cộng sản đi vào sa đọa và thối nát.
      Đảng cộng sản Trung Quốc(ĐCSTQ) ngày nay đã sa đọa đến trở thành “Đảng tham ô" và "Đảng thối nát” lớn nhất trên thế giới. Theo thống kê chính thức ở Trung Quốc, trong số 20 triệu viên chức, hoặc cán bộ trong chính quyền thuộc ĐCSTQ suốt 20 năm qua, có 8 triệu người đã phạm tội tham nhũng, thối nát và bị trừng phạt hoặc khai trừ theo kỷ luật của Đảng hoặc luật pháp chính quyền. Nếu những phần tử thối nát tham nhũng chưa bị phát hiện cũng được tính đến thì các quan viên thối nát trong chính quyền của Đảng ước khoảng hơn 2 phần 3, nhưng chỉ có một phần nhỏ trong số đó đã bị điều tra và phanh phui.
      Tham ô thối nát, vì mình mà tống tiền kẻ khác, vơ vét chỗ tốt. Sức tập trung lớn nhất của một đoàn thể mà Đảng cộng sản Trung Quốc ngày nay ôm giữ chính là loại lợi ích vật chất này. Bọn tham nhũng biết rằng, không có Đảng cộng sản, thì không có cơ hội cho bọn họ làm chuyện thối nát, và nếu như Đảng cộng sản sụp đổ, bọn họ không những chỉ mất quyền lực và địa vị mà còn phải đối diện với sự nguy hiểm bị điều tra. Trong "Sự phẫn nộ của Trời", một tiểu thuyết vạch trần những sự việc đằng sau của các viên chức ĐCSTQ, tác giả Chen Fang đã chỉ ra điều tối mật của 'một Đảng' qua miệng của Hao Xiangshou, một phó giám đốc văn phòng thành phố của ĐCSTQ rằng “tham nhũng thối nát khiến cho chính quyền của chúng ta càng thêm ổn định”.
       Dân chúng thấy rất rõ điều đó, “nếu chúng ta chống tham nhũng thối nát, Đảng sẽ diệt vong; nếu chúng ta không chống tham nhũng thối nát, thì quốc gia sẽ diệt vong.” Tuy nhiên Đảng cộng sản sẽ không liều lĩnh chống tham nhũng thối nát để rồi phải đối diện với nguy hiểm bị mất Đảng. Cái mà Đảng sẽ làm, là giết một số cá nhân tham nhũng làm vật hy sinh tượng trưng nhằm bảo vệ hình ảnh của nó, điều này sẽ kéo dài sự tồn tại của nó thêm vài năm nữa. Tà giáo Đảng cộng sản cho đến hôm nay, tôn chỉ duy nhất chính là bảo vệ quyền lực và ngăn ngừa Đảng bị diệt vong.
      Ở Trung Quốc ngày nay, đạo đức luân lý đã bị phá hoại đến mức cực kỳ nghiêm trọng thê thảm. Hàng hóa giả mạo, mãi dâm, ma túy, thông đồng giữa các viên chức và băng đảng, bọn băng đảng hung hăng ngang ngược, cờ bạc, hối lộ, tham nhũng thối nát đủ loại diễn ra tràn lan. Đảng cộng sản đã phớt lờ những bại hoại về mặt đạo đức như thế, trong khi nhiều viên chức cao cấp cũng là những tên trùm đằng sau đang moi móc tiền bảo vệ cho những người dân yếu đuối. Cai Shaoqing, một chuyên gia nghiên cứu về mafia và các tổ chức tội phạm ở trường Đại học Tổng hợp Nam Kinh, ước tính rằng tổng số bọn tội phạm băng đảng ở Trung Quốc là khoảng 1 triệu. Mỗi một tên tội phạm trong băng đảng, khi bị bắt luôn luôn khai ra những phần tử thối nát của Đảng cộng sản ở đằng sau là các viên chức chính quyền, quan tòa hoặc cảnh sát.
      Đảng cộng sản Trung Quốc(ĐCSTQ) sợ rằng người dân có lương tri và ý niệm thiện lành, cho nên nó không dám để cho dân chúng có tự do tín ngưỡng. Nó sử dụng tất cả những nguồn lực của nó để đàn áp những người tốt có tín ngưỡng, như là những người bí mật theo Thiên Chúa Giáo mà tin vào Chúa Giê-su và Thượng Đế và những học viên Pháp Luân Công muốn trở nên Chân, Thiện và Nhẫn. ĐCSTQ sợ rằng chính trị dân chủ sẽ kết liễu chế độ chuyên chính một Đảng của nó nên nó không dám để cho nhân dân có tự do  chính trị. Nó hành động mau lẹ và bắt giam những nhân sĩ có tư tưởng độc lập tự do và những người hoạt động đề cao nhân quyền. Tuy nhiên, nó cho người dân Trung Quốc một loại tự do khác, là chỉ cần người ta không quan tâm đến chính trị và không phản đối sự lãnh đạo của Đảng, thì họ có thể muốn làm gì thì làm, thậm chí người ta có thể làm những điều tà ác hoặc những sự việc tàn nhẫn, vô nhân đạo. Kết quả là ĐCSTQ sa đọa rất nhanh và đạo đức xã hội ở Trung Quốc đang xuống dốc nhanh chóng ở mức báo động.
      “Bịt lấp đường lên thiên đàng và mở cửa xuống địa ngục” là câu mô tả rõ nhất việc tà giáo Đảng cộng sản Trung Quốc đã phá hủy xã hội Trung Quốc ngày nay như thế nào.
      ******************
      VII. Kiểm lại sự thống trị của tà giáo Đảng Cộng Sản
      Đảng Cộng sản là gì?
      Vấn đề nhìn có vẻ đơn giản này lại không có cách trả lời đơn giản. Dưới chiêu bài “vì công chúng” và dùng danh nghĩa một đảng phái chính trị để xuất hiện, Đảng Cộng sản trên thực tế đã lừa dối hàng triệu người. Hơn nữa Đảng cộng sản không phải là một đảng phái chính trị theo ý nghĩa thông thường, mà là một tà giáo hại người, và bị phụ thể tà linh điều khiển. Đảng Cộng sản là một sanh mạng sống: tổ chức của Đảng, tức là biểu tượng của tà giáo trên thế gian, là cơ thể của sinh mạng đó. Trên căn bản, chủ tể của Đảng Cộng sản chính là tà linh đó nhập vào nó từ đầu, và tà linh đó quyết định bản chất gốc của tà giáo Đảng Cộng sản.
      Bọn lãnh tụ của Đảng Cộng sản, với thân phận giáo chủ của tà giáo Cộng sản, chỉ là cái miệng lưỡi của tà linh và của Đảng. Khi mục đích và ý chí của bọn chúng nhất trí với Đảng và có thể  dùng cho Đảng, thì bọn chúng sẽ được chọn là người lãnh đạo. Nhưng khi bọn chúng không thể thỏa mãn đòi hỏi của Đảng nữa thì bọn chúng sẽ bị lật đổ một cách vô tình. Cơ chế đấu tranh của Đảng bảo đảm rằng chỉ những phần tử nào giảo hoạt, dối trá nhất, tà ác nhất và hung hãn man rợ nhất mới có thể trụ vững được ở địa vị giáo chủ của Đảng Cộng sản. Trong lịsh sử của Đảng cộng sản Trung Quốc, khoảng hơn một chục lãnh tụ Đảng đã bị hạ bệ đã chứng minh cho vấn đề này. Lãnh đạo cao nhất của Đảng, kỳ thực đang đi trên một sợi dây thừng rất hạn hẹp. Họ có thể hoặc là bứt ra khỏi giáo phái Đảng và để lại tiếng tốt trong lịch sử như Gorbachev đã làm, hoặc là trở thành nạn nhân của Đảng giống như nhiều Tổng bí thư Đảng.
      Quần chúng là đối tượng bị biến thành nô lệ và đàn áp của Đảng cộng sản. Bên trong phạm vi khống chế của Đảng cộng sản, dân chúng không có quyền cự tuyệt Đảng cộng sản. Thay vào đó, họ bị cưỡng ép phải chấp nhận sự lãnh đạo của Đảng và phải gánh vác việc duy trì (sự cúng bái) nghĩa vụ của Đảng cộng sản. Dân chúng, dưới sự đe dọa cưỡng bức sắt máu của Đảng, phải chấp nhận sự tẩy não thường xuyên theo hình thức tà giáo . Đảng cộng sản ở tại Trung Quốc cưỡng ép toàn dân phải tin vào tà giáo, cúng bái tà giáo; điều này là hiếm thấy trên thế giới ngày nay, thậm chí có thể nói rằng đây là kỹ thuật vô địch của Đảng cộng sản trong những áp bức như vậy.
      Đảng viên được dùng để lấp đầy cơ thể nhân quần của Đảng cộng sản. Có những người trong số đó là người trung thực và lương thiện, thậm chí có thể là rất thành đạt trong sự nghiệp của mình. Càng là những người như thế thì Đảng cộng sản Trung Quốc  (ĐCSTQ) càng thích chiêu dụ bởi vì thanh danh và năng lực của họ đã bị lợi dụng để phục vụ cho Đảng. Nhiều người khác, vì muốn trở thành quan chức hoặc thụ hưởng lợi ích riêng tư , sẽ cố gắng gia nhập Đảng cộng sản và giúp đỡ sinh mạng tà ác đó. Cũng có người vì muốn làm được điều gì đó trong đời và nhận ra rằng, dưới sự thống trị của Đảng cộng sản, họ sẽ không có cơ hội phát triển như vậy trừ khi họ gia nhập Đảng. Một số người vào Đảng là vì họ muốn được chia cho một chỗ ở hay chỉ đơn giản là vì muốn có một hình ảnh tốt hơn. Do đó, trong số hàng chục triệu đảng viên có cả người tốt lẫn người xấu. Nhưng cho dù gia nhập Đảng với động cơ gì đi nữa, một khi họ thề trung thành trước cờ Đảng, tự nguyện hay không, thì nghĩa là họ đã tự nguyện hiến thân cho Đảng. Sau đó họ sẽ phải đi qua một quá trình tẩy não liên tục bằng cách tham gia sinh hoạt của tổ chức và học tập chính trị hàng tuần. Phần lớn đảng viên có rất ít ý chí của chính mình, nếu có, và bị mê hoặc bởi Đảng tính "thống nhất tư tưởng" mà hoàn toàn bị chủ tể tà linh điều khiển . Những người như vậy sẽ hoạt động ở trong Đảng giống như những tế bào của cơ thể con người, và sẽ làm việc không ngưng nghỉ vì sự tồn tại của Đảng, mặc dù chính họ cũng là một phần của quần chúng bị biến thành nô lệ bởi Đảng cộng sản. Còn đáng buồn hơn là, sau khi sự bó buộc của “Đảng tính” được áp đặt trên đầu thì rất khó vứt bỏ nó đi. Một khi người ta biểu hiện phần "nhân tính" của mình, thì sẽ bị loại trừ hoặc bị bức hại. Người ta không thể tự ra khỏi đảng ngay cả nếu họ muốn thế,  bởi vì chính sách 'vào-được ra-không' của tà giáo Đảng cộng sản sẽ coi họ như là kẻ phản bội. Vì vậy người ta thường thấy hai nhân cách trên thân đảng viên của Đảng cộng sản Trung Quốc: một mặt là "Đảng tính" trong trường hợp chính trị , còn mặt kia là "nhân tính" trong sinh hoạt thường ngày.
      Các cán bộ đảng là nhóm người nắm quyền trong số những đảng viên. Mặc dù họ có thể biểu hiện giữa thiện và ác hoặc làm ra quyết định cá nhân trong những hoàn cảnh riêng biệt, vào những thời gian riêng biệt và những sự kiện riêng biệt, toàn thể bọn họ phải đi theo ý chí của Đảng, đó gọi là “toàn Đảng phục tùng Ban chấp hành Trung ương”. Các cán bộ đảng, nhận lệnh từ bên trên và thi hành ở dưới, là lực lượng trung kiên của Đảng cộng sản, nhưng bọn họ cũng chỉ là công cụ cho đảng. Họ cũng bị lừa đảo, lợi dụng và trở thành nạn nhân trong các phong trào chính trị trước kia. Qui tắc tiêu chuẩn đằng sau này là xem người ta có một lòng đi theo giáo chủ hay không.
      Tại sao người dân vẫn không giác ngộ?
      Đảng cộng sản Trung Quốc(ĐCSTQ) thống trị Trung Quốc trong suốt hơn 50 năm, làm rất nhiều chuyện ác, tà ác không gì sánh bằng. Nhưng tại sao toàn dân Trung Quốc thiếu nhận thức thực tế về bản nguyên tà giáo của Đảng cộng sản? Có phải vì người Trung Quốc ngu ngốc chăng?  Không phải. Người Trung Quốc là một trong những dân tộc thông minh nhất trên thế giới, mà lại có một nền văn hóa truyền thống lâu dài 5000 năm. Nhưng người Trung Quốc vẫn đang phải sống dưới sự thống trị của Đảng cộng sản, mà hoàn toàn không dám nói lên sự bất mãn. Nguyên nhân chủ chốt là tư tưởng của người dân đã chịu sự trói buộc của tà linh Đảng cộng sản.
      Nếu như người dân Trung Quốc có được tự do ngôn luận và có thể công khai thảo luận về giá trị và tội lỗi của Đảng cộng sản, thì chúng ta cũng không khó tưởng tượng rằng người Trung Quốc từ lâu đã có thể thấy rõ được bản nguyên tội ác của Đảng cộng sản và giải phóng cho chính mình thoát khỏi tà giáo Đảng cộng sản. Không may là, dưới sự thống trị của Đảng cộng sản Trung Quốc trong hơn nửa thế kỷ, nhân dân Trung Quốc đã bị mất đi quyền tự do tư tưởng và tự do ngôn luận. Mục đích đằng sau việc đàn áp những người cánh Hữu trong số những phần tử trí thức năm 1957 là để kiềm chế quyền tự do ngôn luận và để trói buộc tư tưởng của người dân. Trong một xã hội mà không có những quyền tự do căn bản như vậy, đối với những thanh niên đã thành tâm nghiên cứu các tác phẩm của Karl Marx và Engels trong suốt thời kỳ Cách mạng Văn hóa, phần lớn họ cũng bị dán cái mác trớ trêu là “tập đoàn phản Đảng”, và sau đó bị đàn áp. Việc thảo luận về đúng sai của Đảng cộng sản lại càng không được đặt ra.
      Không mấy người Trung Quốc dám nghĩ đến việc gọi Đảng cộng sản là tà giáo. Tuy nhiên, nhưng một khi theo lập luận, những người đã từng sống ở Trung Quốc sẽ thấy không khó khăn gì trong việc tìm ra đầy đủ chứng cớ lý luận để chứng minh cho nhận định đó, từ cảnh ngộ của bản thân, của gia đình và bạn bè.
      Người dân Trung Quốc không những chỉ bị tước đi quyền tự do tư tưởng, mà họ còn bị rót vào đầu đầy những văn hóa Đảng và tà thuyết của Đảng cộng sản. Do đó, tất cả những gì mà người dân có thể nghe thấy là những lời ca tụng 'công đức' của Đảng và đầu óc của họ đã bị nghèo nàn đáng thương đến mức chỉ còn lại những thứ của Đảng cộng sản. Hãy lấy vụ thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn làm ví dụ. Khi súng bắt đầu nổ hôm 4/6/1989, nhiều người theo bản năng chạy trốn. Một lúc sau, bất chấp rủi ro, họ dũng cảm bước ra khỏi chỗ ẩn náu và cùng nhau hát bài “Quốc tế ca”. Những người Trung Quốc này thực sự dũng cảm, vô tội và đáng kính trọng, nhưng tại sao họ lại hát bài “Quốc tế ca” của Đảng cộng sản, khi phải đối diện với sự tàn sát do Đảng cộng sản gây ra? Nguyên nhân cũng rất đơn giản: bị giáo dục trong văn hóa của Đảng, tất cả những điều mà các người đáng thương đó biết chỉ là chủ nghĩa cộng sản. Những người ở trên quảng trường Thiên An Môn lúc đó không biết bất cứ một bài hát nào khác hơn là bài “Quốc tế ca” và một số bài hát ca tụng Đảng cộng sản.
      Đâu là lối thoát?
      Đảng cộng sản Trung Quốc(ĐCSTQ) đang tiến đến một sụp đổ hoàn toàn của nó. Đáng buồn là, trước khi tà giáo này diệt vong, nó đang còn cố gắng trói buộc số phận của nó với dân tộc Trung Quốc.
      Đảng cộng sản Trung Quốc đang giãy chết, rõ ràng nó đang yếu dần; sự kiềm chế tư tưởng của người dân cũng bắt đầu càng ngày càng không linh nghiệm nữa. Với sự phát triển của viễn thông và Internet, ĐCSTQ thấy khó mà kiểm soát thông tin và áp bức quyền tự do ngôn luận. Khi các viên chức tham nhũng thối nát ngày càng cướp bóc và áp bức nhân dân, dân chúng đã bắt đầu thức tỉnh từ những ảo tưởng của mình về ĐCSTQ, và nhiều người trong dân gian đã bắt đầu con đường tranh đấu kháng cự. ĐCSTQ không những đã thất bại trong các cố gắng gia tăng sự kiềm chế tư tưởng trong sự việc đàn áp Pháp Luân Công, mà trái lại càng làm tiêu nhanh nguyên khí của ĐCSTQ, bộc lộ rõ ràng sự tàn bạo của ĐCSTQ. Một hoàn cảnh như vậy đã làm cho dân chúng suy xét lại Đảng cộng sản, mở đường cho dân tộc Trung Hoa tự giải phóng, trừ sạch sự kiềm chế tư tưởng và hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của tà linh Đảng cộng sản.
      Sau khi đã sống dưới sự thống trị của tà giáo Đảng cộng sản Trung Quốc hơn 50 năm qua, người Trung Quốc không cần 'Cách mạng bạo lực'; mà họ cần cứu giúp đòi lại linh hồn của mình. Điều này có thể đạt được bằng cách tự cứu mình, và bước đầu tiên tiến tới mục đích đó là việc phải nhận ra bản nguyên tà giáo của Đảng cộng sản.
      Ngày đó sẽ đến khi nhân dân vứt ra từng tổ chức của Đảng cộng sản mà đang gắn liền với hệ thống hành chính quốc gia, để cho các hệ thống xã hội hoạt động một cách độc lập, và được trợ giúp bởi các lực lượng nòng cốt của xã hội. Với sự ra đi của các tổ chức độc tài của Đảng, hiệu quả trong hoạt động của các cơ quan chính quyền sẽ được cải thiện và đề cao. Và ngày đó đang đến gần. Thực ra, từ hồi đầu thập niên 80, những người theo đường lối cải cách ở trong Đảng ủng hộ ý tưởng “tách Đảng ra khỏi chính quyền”, trong một nỗ lực để loại trừ Đảng cộng sản ra khỏi chính phủ. Nhưng nếu không thể phủ nhận ý thức về "sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng", thì các nỗ lực cải cách bên trong thể hệ tà giáo này, sự thực đã chứng minh là không đủ và cũng khó tiến hành.
      Văn hóa Đảng là tổ chức của tà giáo Đảng cộng sản mà cần thiết cho hoàn cảnh tồn tại của nó. Trừ sạch văn hóa Đảng và dấu vết của tà giáo Đảng cộng sản trong tư tưởng, tức là trừ sạch phụ thể Đảng trong trí óc, có thể nhiều khó khăn hơn việc gỡ bỏ sự khống chế của Đảng cộng sản trong các cơ cấu hành chính quốc gia, nhưng đó là cách duy nhất để thực sự trừ sạch tà giáo Đảng cộng sản. Điều này chỉ có thể đạt được bằng nỗ lực của chính người dân Trung Quốc. Với tư tưởng của họ được điều chỉnh lại cho ngay chánh như ban đầu, nhân tính của họ trở về với trạng thái chân thật vốn có ban đầu, thì mới có thể thực hiện sự xây dựng một xã hội đạo đức và thành công trong việc chuyển tiếp thành một xã hội lương thiện mà không có Đảng cộng sản. Cách tốt nhất để giải trừ phụ thể khống chế này là việc nhận ra bản nguyên và sự độc hại của tà linh đó, rồi quyết liệt quét sạch nó ra khỏi trí óc, để cho phụ thể tà linh đó không còn chỗ để trốn. Đảng Cộng sản nhấn mạnh việc khống chế "hình thái ý thức" bởi vì Đảng cộng sản không gì khác hơn là một loại hình thái ý thức. Khi tất cả nhân dân Trung Quốc, trong tâm linh, phủ nhận các tà thuyết trong lý luận sai lệch của Đảng cộng sản, chủ động trừ sạch văn hóa Đảng, trừ sạch mọi ảnh hưởng của tà giáo Đảng cộng sản trong quan niệm và cuộc sống của chính mình, thì hình thái ý thức của Đảng cộng sản phải kề cận tan vỡ. Khi người dân tự cứu mình, thì Đảng cộng sản sẽ tan rã.
      Các quốc gia dưới quyền thống trị của Đảng cộng sản, phần nhiều đi kèm với nghèo đói, độc tài, và áp bức. Chỉ còn lại vài nước như vậy bao gồm Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Việt nam, và Cuba. Những chế độ đó đang sống những ngày còn lại cuối cùng.
      Với trí tuệ của người Trung Quốc, chiếu sáng trên lịch sử huy hoàng của dân tộc Trung Hoa, một Trung Quốc được giải thoát khỏi sự khống chế của phụ thể tà linh Đảng cộng sản sẽ trở thành một xã hội đầy hứa hẹn.
      ******************
      Lời kết
      Đảng cộng sản không còn tin vào chủ nghĩa cộng sản nữa. Linh hồn của nó đã chết, nhưng cái bóng âm hồn của nó vẫn còn. Đảng cộng sản Trung Quốc đã kế thừa “bộ da” của Đảng cộng sản, nhưng vẫn tràn đầy bản tính của một tà giáo: cuồng vọng, tự cao tự đại, cực kỳ ích kỷ, và hành động theo dục vọng. Đảng cộng sản Trung Quốc, ở trong cái tà giáo mà truyền nhau sự phủ nhận đạo lý Trời và bóp chết nhân tính của Đảng cộng sản, thì vẫn không hề thay đổi.
      Ngày nay, Đảng cộng sản Trung Quốc tiếp tục thống trị Trung Quốc với các thủ đoạn đấu tranh tích lũy được qua nhiều năm của Đảng cộng sản, sử dụng hệ thống tổ chức chặt chẽ của chế độ, cộng với hình thức thống trị “phụ thể Đảng”, để tuyên truyền cho cái tà giáo mà được quốc giáo hóa này. Sáu đặc trưng tà giáo của Đảng Cộng sản được nêu ra trên đây, đã đặt Đảng cộng sản Trung Quốc ngày nay chặt chẽ trong định nghĩa của một “tà giáo”: nó không làm gì tốt lành cả, chỉ toàn làm những việc tà ác.
      Khi tà giáo Đảng cộng sản này, trên con đường cùng, càng gần với sự diệt vong, thì lại gia tăng tốc độ thối nát và sa đọa của nó. Một điểm đáng sợ nhất chính là nó không cam chịu tà giáo diệt vong, mà vẫn cố làm những gì mà nó có thể làm,  để đưa xã hội Trung Quốc rơi cùng xuống một vực thẳm của thối nát và sa đọa.
      Người Trung Quốc cần phải tự cứu chính mình, cần phải kiểm điểm lại những gì đã qua, cần phải thoát khỏi Đảng Cộng Sản.
      *************
      Chú thích:
       
      [1] “Con báo đã chết, vẫn còn lưu lại bộ da” được trích từ một quyển sách tiên tri cổ của Trung Quốc, bài thơ Hoa Mai của Shao Yong (1011-1077). Con báo ở đây là để nói đến lãnh thổ của Liên xô cũ trên thực tế trông giống như hình một con báo đang chạy. Với sự sụp đổ của Liên xô cũ, cốt lõi của hệ thống cộng sản đã tan rã, chỉ còn để lại “bộ da” (hình thức) mà Đảng Cộng sản Trung Quốc thừa kế.
      [2] Một lối hợp vũ rất phổ thông trong thời kỳ Cách Mạng Văn Hoá để bày tỏ lòng trung thành với Mao và với Đảng. Xin xem hình về màn vũ trêm mạng lưới
      http://www.shm.com.cn/yantai/2004-05/13/content_3717.htm,
      hay a_9binh8_image06.
      [3] Hiến pháp của nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa (bản dịch chính thức, 1999).
      [3] Trích từ Cuộc điều tra lịch sử về việc Mao Trạch Đông tiêu diệt “AB Đoàn” ở Khu vực Sô viết, Tỉnh Giang Tây của Gao Hua. Sự kiện “AB Đoàn” là để nói đến chiến dịch “Những người Chống Bôn-sê-vích” năm 1930, khi Mao ra lệnh giết chết hàng ngàn đảng viên, lính Hồng quân, và các thường dân vô tội ở tỉnh Giang Tây để củng cố quyền lực của hắn ta trong những khu vực do ĐCSTQ kiểm soát.
      [4] Trích từ “Báo cáo về việc điều tra phong trào nông dân ở Hồ Nam” của Mao (1927).
      [5] Trích từ một bài thơ của Tư Mã Thiên ( khoảng 140-87 trước Tây Lịch), một Sử Gia và là một Học Giả vào thời Tây Hán. Bài thơ nổi tiếng của ông ta nói: “Mọi người đều phải chết; có người xem cái chết nhẹ như lông hồng hay nặng hơn núi Thái Sơn.” Núi Thái Sơn là một trong những ngọn núi chính ở Trung Quốc.
      [6] Phong Trào Thu Hồi Đất liên quan đến mặt đen tối của cải cách kinh tế của Trung Quốc. Tương tự như cuộc cách mạng công nghiệp ở Anh (1760-1850), đất nông nghiệp ở Trung Quốc ngày nay đã bị phân bổ để xây dựng các khu vực kinh tế khác nhau ở tất cả các cấp (huyện, thành phố, tỉnh và quốc gia). Kết quả của thu hồi đất là nông dân Trung Quốc đã bị mất đất canh tác. Ở các thành phố, dân cư ở các quận của thị trấn và thành phố cổ thường xuyên bị bắt buộc di dời để lấy đất cho việc phát triển các khu thương mại với đền bù tối thiểu cho dân cư. Muốn tin chi tiết hơn có tại:
      http://www.uglychinese.org/enclosure.htm.
      [7] Liz Zhao, một sinh viên theo học về nghành báo chí, đã bị chụp mũ là người thiên Hữu trong năm 1957 về sự suy nghĩ độc lập và công khai chỉ trích đảng cộng sản của cô.  Cô đã bị buộc tội âm mưu lật đổ chế độ Cộng Hòa nhân dân độc tài và bị giam giữ năm 1960.  Vào năm 1962, cô đã bị xử án 20 năm tù đày.  Ngày 29 tháng 4 năm 1968, cô đã bị ĐCSTQ tử hình về tội phản cách mạng.
      [8] Zhang Zhixin là một người trí thức bị ĐCSTQ tra tấn đến chết trong thời kỳ Cách Mạng Văn Hóa vì cô chỉ trích Mao Trạch Đông đã thất bại trong phong trào “- Đại Nhảy Vọt” và cô đã nói thẳng sự thật.  Bọn canh tù đã lột quần áo cô nhiều lần, còng tay cô sau lưng và quăng vào tù của nam giới để cô bị hãm hiếp tập thể cho đến khi cô trở nên điên loạn.  Nhà giam đã cắt cổ cô trước khi xử tử vì sợ cô la lên những khẩu hiệu phản đối.
      [9] Nói đến cách mạng tư sản Nga tháng 2/1917 lật đổ ngai vàng của Sa hoàng.
      [10] Cách mạng tháng Mười, hay Cách mạng Bôn-sê-vích do Lênin lãnh đạo xảy ra tháng 10/1917. Cuộc cách mạng đã giết chết những người cách mạng của giai cấp tư sản mà đã lật đổ Sa hoàng, bởi đó đã bóp chết cách mạng tư sản Nga.
      [11] Cả hai “Sự kiện Mari” và “Vụ thảm sát 12/4” nói đến các vụ tấn công ĐCSTQ của Quốc Dân Đảng. “Sự kiện Mari” xảy ra ngày 21/5/1927 ở thành phố Trường sa của tỉnh Hồ Nam. “Vụ thảm sát 12/4” xảy ra ngày 12/4/1927 ở Thượng Hải. Trong cả hai trường hợp, một số đảng viên ĐCSTQ và những người hoạt động ủng hộ ĐCSTQ bị tấn công, bị bắt hoặc bị giết chết.
      [12] Xin xem Hiến Pháp của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, Chương Một, Điều Sáu.
      [13] Liu Di, một chính trị viên của Hồng quân thứ 20 bị buộc tội là thành viên của “AB Đoàn”, lãnh đạo một cuộc cuộc nổi dậy ở Futian buộc tội Li Shaojiu là một người phản cách mạng. Họ cướp quyền kiểm soát thành phố Futian và thả hơn 100 người bị bắt vì “AB Đoàn”, và hô khẩu hiệu “Đả đảo Mao Trạch Đông”.
      [14] Bành Đức Hoài (1898-1974): một tướng và lãnh đạo chính trị cộng sản Trung Quốc. Bành là Tư lệnh trưởng trong chiến tranh Triều Tiên, Phó thủ tướng của Hội đồng Quốc Gia, ủy viên Bộ chính trị, và Bộ trưởng quốc phòng từ 1954-1959. Ông ta bị sa thải khỏi các chức vụ của mình sau khi bất đồng với cách tiếp cận kiểu cánh Tả của Mao tại Hội nghị toàn thể Lộc sơn của ĐCSTQ năm 1959.
      [15] Từ “Lý Lập Tam: Người được truy điệu bốn lần”.
      [16] Bốn nguyên tắc là: con đường xã hội chủ nghĩa, độc tài vô sản, sự lãnh đạo của Đảng cộng sản, và chủ nghĩa Mác-xít – Lê-nin-nít và tư tưởng Mao Trạch Đông.
      #3
        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
        Kiểu:
        2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9