Khoảnh khắc

Thay đổi trang: < 123 > >> | Trang 2 của 4 trang, bài viết từ 31 đến 60 trên tổng số 105 bài trong đề mục
Tác giả Bài
kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 19.03.2007 20:35:12
0
Bài  thơ thương nhớ
 
Chiều nay con sáo về đâu
Buông câu vọng cổ dưới cầu nước trôi
Câu một còn đọng bên đời
Câu ba vút thẳng suốt thời thanh xuân
Câu bốn âm sắc trong ngần
Nên song loan nhịp nửa gần nửa xa
Hoàng hôn trách kẻ quên nhà
Sáu câu vọng cổ nhạt nhòa nhớ thương…


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/27703/385BC8E8DC7543DDA4F0EB06A9AAEF22.jpg[/image]
Attached Image(s)
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 19.03.2007 20:38:10
0
Câu thơ lục bát
 
Lục bát có từ ngàn xưa
Câu thơ sáu tám say sưa lòng người
Trông vời bèo dạt mây trôi
Trúc xinh trúc vẫn ở nơi sân đình
Để cho tôi vẫn một mình
Mối tình cay đắng mối tình biệt ly
Xa em tôi chẳng còn gì
Cây đa bến nướccùng đi phương nào
 
Ngẫn ngơ trông chén rượu đào
Nâng lên đặt xuống…uống vào sợ say!
 
 


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/27703/D47DFE1685CB439282E280149CB64A8D.jpg[/image]
Attached Image(s)
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

Tóc mai
  • Số bài : 284
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 20.03.2007 19:22:37
0
Đôi khi chưa uống mà say
Đôi khi chưa gặp đã đầy hình dung
Đôi khi hai lối song song
Đôi khi đôi dép gập gềnh khác nhau...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.04.2007 18:44:12 bởi Tóc mai >

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 24.03.2007 15:28:14
0
Xin cám ơn TM nha, hẹn sau này Anh sẽ họa nếu.......Chúc em vui
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 24.03.2007 15:32:38
0
Nhớ thương
 
Em cứ xa vời tôi cứ thương
Cứ từ nắng sớm đến mù sương
Cứ đêm thấp thỏm ngày mong đợi
Cơn gió heo may bạc mãnh vườn
 
Thêm mỗi ngày xa thêm nhớ thương
Trong lòng dằng dặc những buồn vương
Nắng mưa nhuộm mãi đời đơn lẽ
Suốt cả đêm thu giấc chập chờn
 
Từ ngày xa cách bóng người thương
Lòng cứ đi theo những dặm đường
Có bóng em đi vào gió dục
Nổi chìm vụt tắt những hoàng hôn
 
Chiều cứ buông mưa xuống dỗi hờn
Để lòng trống trải nổi cô đơn
Tôi thương nhớ vậy em đâu biết
Tràn ngập trong lòng bao vấn vương


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/27703/5F8E0169D44F492BB55C662682B114F0.gif[/image]
Attached Image(s)
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

xa`mveke^u
  • Số bài : 62
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.02.2007
RE: Khoảnh khắc - 24.03.2007 17:19:17
0
Khoảnh khắc em nhìn trời buông chớp
Có kẻ hồn nhiên bỗng lặng người
Khoảnh khắc em đi trời oi ngộp
Có những vần thơ rụng trắng ngời
em ddi dda~i ca't ti`m va`ng...
co`n ta dda~i kha('p nha^n gian ti`m ngu*o*`i

Nguyễn Hoàng
  • Số bài : 487
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 15.07.2006
  • Nơi: Hà Nội
RE: Khoảnh khắc - 25.03.2007 10:12:01
0
Khoảng lặng...
 
 
Khoảng lặng nhìn em.
Ánh mắt em xé toạc màn đêm tâm hồn tôi u tối.
Khoảng lặng ôm em.
Phút chia tay, thế giới vỡ oà, tim run lên hối hả.
Hạnh phúc cùng nỗi đau hoà cùng vội vã.
Lời yêu nào từ con tim thoảng bên tai em gần quá,
Cảm nhận được không, em thấm đẫm được không?
 
Khoảng lặng ôm em.
Cái khoảnh khắc bao ngày tháng đợi chờ âm thầm.
Đắp nhung nhớ đầy thêm cho vơi đi lo âu sợ hãi.
Sợ một ngày nào ám ảnh tội lỗi sẽ mang em đi mãi,
Sợ một ngày nào em không còn là tia nắng ban mai,
Tôi sẽ chìm trong giấc mơ dài bình minh quên gõ cửa.
Tôi sẽ không còn là tôi với trái tim đầy yêu thương nữa.
Tôi sẽ vô hồn, cô đơn, lưu lạc trong thế giới của tôi.
Ôi ở đâu những khát thèm rạo rực bờ môi?

Khoảng lặng ôm em.
Tôi bình yên đặt nụ hôn lên làn tóc rối.
Thoáng vọng nghe nhịp tim em như những lời xưng tội.
Chúa có nghe không để thứ tha cho những yêu thương, sám hối?
Tôi ôm chặt em, truyền hơi ấm từ con tim nóng hổi.
Ước ao trong khoảng lặng thẳm sâu với em tôi nói:
Hãy nhân từ như Chúa đến bên tôi cứu rỗi
Trái tim yêu thiết tha, nào đâu tội lỗi em ơi .
Ôi thời gian! Khoảng lặng ôm em xin dừng lại đừng trôi.
Cho tôi được đứng đây ôm em và tan biến trong đất trời.
Để lại tất cả.
Em mang linh hồn đi phiêu du trong thế giới của tôi...
 
Khoảng lặng ôm em đã xa vời./.
 
Hà nội, 11/03/2007

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 27.03.2007 13:12:46
0
Xin chào hai bạn, rất vui khi được các bạn vào trang thơ và lưu lại những bài thơ thật hay và dể thương, lý ra mình sẽ hoạ lại cho vui nhưng thật tình mình không có thời gian, kể cả thời gian riêng cho bản thân.  Hy vọng một ngày không xa mình sẽ đáp tạ những gi các bạn đã đem đến trong vườn thơ của mình.
Cầu chúc cho các bạn luôn vui và vạn sự như ý
 
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 27.03.2007 13:30:51
0
"Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ.  Mây trời lộng lộng không phủ kín công Cha.  Tần tảo sắm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn.  Mang cả tấm thân gầy Cha che chở cho con.  Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc.  Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không"
 
     Sắp tới ngày sinh nhật của Dì rồi(29/3), dù cho đến bây giờ Dì vẫn không cho phép được gọi Dì là Mẹ nhưng trong thâm tâm con, Dì đã là một người Mẹ hiền và thật là vĩ đại, không gì có thể sánh nổi công ơn mà Dì đã nuôi dưỡng con nên người.  Bây giờ dù đang đứng giửa lằn ranh của sự sống và cái chết nhưng trong con, lúc nào con cũng cầu mong mình sẽ thật mạnh khoẻ để được gần bên Dì và chăm sóc cho Dì....Xin Dì cho phép con được một lần gọi Dì là MẸ, người MẸ mà cả đời đã hy sinh vỉ con....Kính dâng lên Dì cả tấm lòng của con.....
        Mẹ
Lặng rồi cả tiếng con ve
Con ve cũng mệt vì hè nắng oi
Nhà tôi vẫn tiếng ạ ời
Kẽo cà tiếng võng Mẹ ngồi Mẹ ru
Lời ru có gió mùa thu
Bàn tay Mẹ quạt Mẹ đưa gió về
Những ngôi sao thức ngoài kia
Chẳng bằng Mẹ đã thức vì chúng con
Đêm nay con ngũ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời
 
 
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 05.04.2007 16:01:10
0
Lội ngược dòng đời

Những lần ngụp giữa bùn sâu
Nhìn xung quang chẳng thấy đâu bạn bè
Người ngoảnh mặt, kẻ cười chê
Một mình thất thiểu đi về ngược xuôi...
 
Khi cơ may đã đến rồi
Mình vượt lên giửa cuộc đời bon chen
Ở đâu cũng có anh em
Bao nhiêu kẻ đến làm quen cậy nhờ...
 
Đời như thế mới thành thơ
Trang đầy nước mắt, trang thừa niềm vui
Đêm đêm lội ngược dòng đời
Nghĩ về số kiếp con người mà đau...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.04.2007 16:05:45 bởi kiếp nhân gian >
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 05.04.2007 16:15:48
0
Khúc ru những đứa trẻ bơ vơ

Ngủ đi em, ngủ đi
Cho nổi buồn nhẹ bớt
Nổi buồn em quá tuổi
Nổi buồn em đầy gai
 
Ngủ đi em, ngủ đi
Đừng mơ về tội lổi
Giấc mơ đừng lấm lét
Giấc mơ đừng lang thang
 
Lời tôi ru đêm nay
Lại làm em vật vã
Ơi lời ru xa lạ
Với em, đêm lâu rồi
 
Với em, đêm buồn trôi
Bàn tay gầy tội lỗi
Giấc ngủ ngồi bó gối
Tựa lưng vào bơ vơ
 
Đêm bây giờ em ơi
Thơm như làn tóc Mẹ
Em lại là con trẻ
Của lời ru ca dao
 
Của lời ru tiếng dế
Bật càng trong cỏ gai
Qủa mồng tơi làm mực
Viết tháng ngày ngây thơ
 
Lời ru không à ơi
Lơì ru không nhịp võng
Em  ôm vào bé bỏng
Một chân trời mai sau...

     (Viết về những em bé đánh giày mà tôi chợt thấy trên đường phố Sài Gòn...)
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.04.2007 16:18:03 bởi kiếp nhân gian >
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 05.04.2007 16:43:11
0
Xin tặng bài thơ này cho Dì...
 
Mừng tuổi Mẹ
 
Lạy thứ nhất
Con kính mừng tuổi Mẹ
Phong sắc hồng hào, tâm thể khinh an
Những lo toan, cơm áo chẳng dể dàng
Nên quá ít thời gian hầu cận Mẹ
 
Tóc trổ hoa, nay con đâu còn trẻ
Để sà vào lòng gọi tiếng Mẹ ơi !
Từ thơ ngây qua ngõ rẽ cuộc đời
Lần vấp ngã mới thấy mình cần Mẹ
 
Cho con khóc hồn nhiên như tấm bé
Cho con cười khúc khích tuổi mười ba
Lòng nôn nao, khấp khởi đợi chờ quà
Một miếng bánh sao mà ngon đến thế !
 
Lạy thứ hai, xin tạ lòng trời bể
Ơn sanh thành dưỡng dục kể sao khuây
Mỗi lần Xuân, con cháu tụ về đây
Mừng tuổi Mẹ - kính dâng thêm một lạy...
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 06.04.2007 10:06:00
0
Về thăm chốn xưa
 
Con về thăm lại chốn xưa
Từng bông đót trổ lay đưa ngợp lòng
Ôi!  Tháng ngày cũ mênh mông
Cho con đi bẻ đót đồng hú la...
 
Đồi xưa lộng gío hương trà
Hoa kim châm nở la đà khói sương
Lối mòn heo hút thân thương
Hàng cây níu bóng con đường ta đi...
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 06.04.2007 10:17:50
0
Về đâu...
 
Hạc vàng ai cởi đi rồi
Còn lầu Hoàng Hạc vẫn còn trơ vơ
Bóng chim dấu củ mịt mờ
Ngàn năm mây trắng vẫn vơ bay hoài
 
Hán - Dương cây lặng từng cây
Xa xa Anh Vũ bải đầy cỏ thơm
Bóng chiều lẩn khuất quê hương
Khói trên sóng toả sầu vương ai sầu
 
        (cảm tác theo bài "Hoàng Hạc lâu" của nhà thơ Lý Bạch...)
 
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 06.04.2007 10:51:04
0
Bước phong trần
 
Có kẻ chưa từng mặc áo Xuân
Tháng năm còn đếm bước phong trần
Trên vai gánh nặng màu sương gió
Nát lệ gầy thương kiếp thế nhân!
 
Trên mái đầu xanh, trong mắt xanh
Mảnh hồn còn vẹn nét tinh anh
Vẫn cam tím cả bờ môi thắm
Độ tuổi mơ Xuân dệt mộng lành...
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 06.04.2007 11:14:28
0
Có một ngày...

Có một ngày hoá thân thành cát bụi
Tình thật gần rồi tình lại thật xa
Có một ngày ta không phải là ta
Nhưng là gió, là mây, là hoài niệm
 
Có một ngày em ơi đừng nuối tiếc
Khi ta về đất Mẹ thuở hồng hoang
Ngày và đêm là những bước lang thang
Vui với cỏ, với trăng và hoa bướm
 
Ngày sẽ qua cho lòng ta hồi tưởng
Cỏi trần ai dệt những bước phiêu du
Cỏi trần ơi mi là thực hay hư?
Mà thoáng chốc ta giả từ thân phận
 
Có một ngày cát sẽ về với biển
Mây sẽ bay lên núi ngủ cùng trăng
Có một ngày ta sẽ bước tung tăng
Về đất Mẹ ôm gió trăng yên nghĩ...
 
r

       (...Xin một lời cầu nguyện đến với mọi người...)

<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2007 19:32:38 bởi Huyền Băng >
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

CanhDieu
  • Số bài : 10
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.03.2007
RE: Khoảnh khắc - 06.04.2007 12:15:16
0

Trích đoạn: kiếp nhân gian

Giọt sương
khóc nhè

Giọt sương nhỏ nhắn
Lo lắng ngước nhìn
Chẳng muốn bình minh
Để mình tan biến



Có một chú kiến
Thấy vậy bèn trêu
Rồi lấy cây khều
Giọt sương oà khóc



[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/27703/E426B2D2E1D84D2E974F400A11BA1771.jpg[/image]

 
Chú Kiến tinh  ranh
Lanh chanh dòm ngó
Giọt Sương còn đó
Ấp ủ trên cành
Miên man say ngủ
Với nụ cười thơ
 
Đưa chân khẻ hất
Cho mất Giọt Sương
Ôi sao... ngần ngại
Lở dại.... Sương đau
"Giọt Sương oà khóc"
Kiến sẽ... khóc theo  (nước mắt cá sấu!)
 
Nhẹ nương Chú Kiến
Chầm chậm cánh tay
Xòe cho chiếc lá
Cấm nắng vaò thăm
Chạm vào Sương nhỏ
Ðể... nhỏ bình yên! (Giọt Sương cám ơn chú !)
 

Nhã Trang
  • Số bài : 75
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 31.03.2007
  • Nơi: Mình đến từ vùng đất nắng cháy da người nhưng tình
RE: Khoảnh khắc - 18.04.2007 15:46:16
0

Trích đoạn: kiếp nhân gian

Có một ngày...

Có một ngày hoá thân thành cát bụi
Tình thật gần rồi tình lại thật xa
Có một ngày ta không phải là ta
Nhưng là gió, là mây, là hoài niệm
 
Có một ngày em ơi đừng nuối tiếc
Khi ta về đất Mẹ thuở hồng hoang
Ngày và đêm là những bước lang thang
Vui với cỏ, với trăng và hoa bướm
 
Ngày sẽ qua cho lòng ta hồi tưởng
Cỏi trần ai dệt những bước phiêu du
Cỏi trần ơi mi là thực hay hư?
Mà thoáng chốc ta giả từ thân phận
 
Có một ngày cát sẽ về với biển
Mây sẽ bay lên núi ngủ cùng trăng
Có một ngày ta sẽ bước tung tăng
Về đất Mẹ ôm gió trăng yên nghĩ...
 
       (...Xin một lời cầu nguyện đến với mọi người...)




Nhã Trang xin mạn phép được ghé thăm một chút ngôi nhà của anh, có cảm giác nhà thì còn đây mà chủ thì đang ở một phương trời vô định nào rồi, đọc bài thơ " Có một ngày..." của anh, Nhã Trang nghe sao buồn quá, như là một lời nhắn nhủ cho người ở lại, anh là ai mà sao Nhã Trang có cảm giác rất gần gủi....Hôm nay là SINH NHẬT của anh, một ngày sinh nhật trùng với ngày sinh của một người, không biết có phải là sự sắp đặt tình cờ hay là...Xin tặng anh một bài thơ thay lời chúc mừng SINH NHẬT nha!

Bông hồng ngày sinh

Ngày sinh  xin tặng bông hồng
Người tặng không đến khiến lòng héo khô

Bông hồng ơi! đến bao giờ
Em thành cô Tấm bất ngờ hiện ra

Hạt sương, hạt lệ chan hòa
Niềm vui cùng nổi xót xa ngọt ngào

Hay chăng mãi chỉ chiêm bao
Rưng rưng huyền ảo đi vào thiên thu...?

Gởi đến anh mọi điều tốt lành


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/31226/7D6341F2EDD84471B68B72D3AE3B7E97.gif[/image]
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.04.2007 15:48:12 bởi Nhã Trang >
Attached Image(s)
Em còn nhỏ lắm, thơ ngây lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì

Nhã Trang
  • Số bài : 75
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 31.03.2007
  • Nơi: Mình đến từ vùng đất nắng cháy da người nhưng tình
RE: Khoảnh khắc - 21.04.2007 17:19:15
0
Khi anh về, Thị xã đã xang xuân
 
Khi anh về,Thị xã đã sang xuân
Em ở đâu giửa rừng thạch thảo tím?
Hoa vẫn nở những ngày anh xa vắng
Con đường xưa vẫn thăm thẳm màu xanh
 
Khi anh về, Thị xã đã sang xuân
Dòng suối xưa nước trong như thể
Nhịp cầu treo chung chiên câu hát
Điệu silow lơ lửng trước phím đàn
 
Khi anh về, Thị xã đã sang xuân
Lúa vẫn lên xanh đôi bờ Vàm TRảng
Em vẩn hát bản tình ca muôn thuở
Chỉ lời thề không ở lại, người ơi!!
Em còn nhỏ lắm, thơ ngây lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 22.04.2007 19:52:21
0
                    KHÔNG ĐỀ 

               Đêm ba mươi trăng vẫn sáng trên trời                
               Chỉ ánh sáng mắt em chưa gặp được                
               Đất tìm trăng, trăng đi tìm Trái Đất                
               Nửa tháng tròn thao thức đợi chờ nhau

                   KNG
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2007 19:53:57 bởi kiếp nhân gian >
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

Nhã Trang
  • Số bài : 75
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 31.03.2007
  • Nơi: Mình đến từ vùng đất nắng cháy da người nhưng tình
RE: Khoảnh khắc - 23.04.2007 18:46:18
0
Tình ảo
 
Dù anh không nói như em nghĩ
Anh vẫn là của riêng em
Anh biết không?
Trái tim người con gái
Dẫu bị đóng bằng vạn chiếc đinh dau đớn
Nhưng em vẫn tin
Hạnh phúc được chắt lọc từ những nổi đau
 
Đó là lời sấm thề
Anh không bao giờ nghĩ đến
Khi anh đi tìm tình yêu đích thực
Anh sẽ mãi mãi nhận được con số không
Anh không biết hạnh phúc đang ở bên anh
Nghĩa là anh chỉ có một tình yêu ảo...
 
Em còn nhỏ lắm, thơ ngây lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì

Nhã Trang
  • Số bài : 75
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 31.03.2007
  • Nơi: Mình đến từ vùng đất nắng cháy da người nhưng tình
RE: Khoảnh khắc - 23.04.2007 19:01:40
0
Xin mạn phép anh cho NT được vào nhà anh mà ghi vào đây một bài thơ gởi về một người...
 
Tiếng đêm
 
Đêm nghe câu hát dân ca
Nhớ như dao cứa thịt da của mình
Nửa đời bạt nợ ba sinh
Đau lòng kiếp sống tâm tình vọng quê
 
Bồi hồi rụng giọt cà phê
Nghe mưa rừng lạnh cơn mê guộc gầy
Xót xa đến trắng bàn tay
Đắng cay nào nối đắng cay vô lòng
 
Trắng đêm mà nhớ chưa xong
Dân ca thắc thỏm quay vòng nổi đau
Thơ rơi nước mắt đục ngầu
Tha phương mấy độ ngồi cầu xuân sang...
Em còn nhỏ lắm, thơ ngây lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì

CanhDieu
  • Số bài : 10
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.03.2007
RE: Khoảnh khắc - 25.04.2007 14:37:15
0
 
 
" Kiếp Nhân Gian
 
Bắt đền


Bắt đền em đấy
Dể thương làm gì ?

Đáng ghét quá đi
Môi hồng xinh xắn …
 
Bắt đền em đấy
Làm anh xuyến xao
Trái tim của anh
Cứ nhảy cào cào
 

Gìơ tính làm sao
Muốn đền xem nào
Mấy nụ cười duyên
Hay là …mang nợ ?

 
Tự nhiên vô cớ
Gởi hình kiểu  nầy
Làm ..khổ anh đây
 Bắt đền đi nhé!..

 
 



 

********************************************** KNG***********************************

 
 
 
Mét Mẹ
 
Ơ này... ông đó
Thế giới này đây
Trăm hoa nghìn sắc
Với mắt  long lanh
 
"Môi hồng xinh xắn"
Sao lại ngó... tui
Rồi kêu "đáng ghét"
Rồi lại "bắt đền"
 
Lăn ra nằm vạ
Nín thở làm thinh
Làm... tui hoảng sợ
Cấp cứu ông thôi              (chỉ vì trái tim nhân từ!)
 
Ai ngờ ông vội
Nhoẻn miệng cười duyên
Trông mà phát ghét
Tui.... mét mẹ ông
 
Chổi lông mẹ quét
Đừng.... ghét tui nha!
Để tui lấy rạ
Phủ lót... ông ngồi
 
Bồi hồi thấy tội
Chạy vội đi mua
Me chua, cốc ổi
Chuộc lỗi nha......... a.a..anh [sm=khoc.gif]     !     (cũng còn trái tim!)
 
 
Mong KNGian vui được tí ti.
Cánh Diều
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2007 04:49:27 bởi CanhDieu >
Xin bình yên đến với mọi người

Nhã Trang
  • Số bài : 75
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 31.03.2007
  • Nơi: Mình đến từ vùng đất nắng cháy da người nhưng tình
RE: Khoảnh khắc - 25.04.2007 16:14:04
0

Trích đoạn: kiếp nhân gian

                    KHÔNG ĐỀ 

              Đêm ba mươi trăng vẫn sáng trên trời                
              Chỉ ánh sáng mắt em chưa gặp được                
              Đất tìm trăng, trăng đi tìm Trái Đất                
              Nửa tháng tròn thao thức đợi chờ nhau

                   KNG

 
Xao xuyến
 
Xao xuyến một chiếc hôn
Ngẫn ngơ đôi mắt liếc
Thương nhớ cứ mõi mòn
Giửa trời mây xanh biếc
 
Rồi những ngày ly biệt
Nắng gió có phôi phai
Có bao giờ anh tiếc
Một cuộc tình đơn sai.
 
Em còn nhỏ lắm, thơ ngây lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì

Nhã Trang
  • Số bài : 75
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 31.03.2007
  • Nơi: Mình đến từ vùng đất nắng cháy da người nhưng tình
RE: Khoảnh khắc - 15.05.2007 13:56:55
0

Trích đoạn: kiếp nhân gian

                    KHÔNG ĐỀ 

              Đêm ba mươi trăng vẫn sáng trên trời                
              Chỉ ánh sáng mắt em chưa gặp được                
              Đất tìm trăng, trăng đi tìm Trái Đất                
              Nửa tháng tròn thao thức đợi chờ nhau

                   KNG

 
Lâu quá không ghé thăm anh, không biết anh đã về chưa.  Xin tặng anh một bài thơ nha!
 
Dáng xưa
 
Bao giờ trở lại dáng xưa
Nước sông vẫn chảy, con đò sang ngang
Vẫn là những buổi chiều vàng
Phố xưa cổ kính, cây bàng thân quen
Mà bây giờ chẳng có em
Để anh cứ ngẫn ngơ tìm dáng xưa
Tìm đâu...tìm đến bao giờ
Kiếp này đã lỡ, có chờ kiếp sau...?


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/31226/8100E045AE5F4CE18FBD1B966235D243.gif[/image]
Attached Image(s)
Em còn nhỏ lắm, thơ ngây lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì

Nhã Trang
  • Số bài : 75
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 31.03.2007
  • Nơi: Mình đến từ vùng đất nắng cháy da người nhưng tình
RE: Khoảnh khắc - 23.05.2007 12:06:26
0
Biển lặng
 
        Biển lặng
Như lòng em thăm thẳm
    Ẩn chìm muôn
        cánh sóng
 Xôn xao mềm mại
Bổng trầm quấn quít
    đời anh
 
Biển trẻ trung nồng nàn
Trong mát giấc mơ em
    một thời
Tiếc vòng tay anh chẳng
   bao dung
Như biển trời tự ngàn
     xưa da diết
Níu giử những năm
  tháng cuộc đời
Lẽ ra em dành hết
   cho anh
 
Dẫu muộn rồi... em đến
Lòng lặng dào-khát cháy khôn nguôi
Như biển mông lung ngầm sóng
Neo em lại chiều nay.
 


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/31226/169FD8C065C14195B9A7BBE015DDA5FA.jpg[/image]
Attached Image(s)
Em còn nhỏ lắm, thơ ngây lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì

Nhã Trang
  • Số bài : 75
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 31.03.2007
  • Nơi: Mình đến từ vùng đất nắng cháy da người nhưng tình
RE: Khoảnh khắc - 06.06.2007 21:35:07
0
Khói chiều
 
Chiều chiều từ mái rạ vàng
Xanh rờn ngọn khói nhẹ nhàng bay lên
Chăn trâu ngoài bải, bé nhìn
Biết là bếp lửa bà nhen chiều chiều
Nghe thơm ngậy bát canh riêu
Với nồi cơm ủ cạnh niêu tép đầy
Khói ơi, vươn nhẹ lên mây
Khói đừng quanh quẩn làm cay mắt bà !


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/31226/DD16FCEC5F8E40629BED470ECEFDB234.gif[/image]
Attached Image(s)
Em còn nhỏ lắm, thơ ngây lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì

Nhã Trang
  • Số bài : 75
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 31.03.2007
  • Nơi: Mình đến từ vùng đất nắng cháy da người nhưng tình
RE: Khoảnh khắc - 12.06.2007 22:33:22
0
Hóa trang

Tóc ngả sợi bạc
Ít tiếng xưng anh
Đi nhuộm tóc xanh
Thêm nhiều người gọi bác
Ừ!  Trẻ già đâu phải riêng màu tóc
Tạo hóa sinh vạch mốc ngay rồi
Cánh chim bay nhân hậu bâù trời
Vòm lá từ bi êm đềm mặt đất
Cũng trẻ già tử sinh theo luật
Chỉ con người lắm chuyện vu vơ
Rắn già rắn lột
Người già người chết
Tóc hoa râm ngả màu đen ngăn ngắt
Ngay chính người cũng không nhận ra nhau

Hóa công nghĩ sao mà nhìn lại mái đầu
Khi trước mặt hiện một đàn tiên nữ...


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/31226/6AAFBAAEBEE848DAAB91E3F4FABF072F.jpg[/image]
Attached Image(s)
Em còn nhỏ lắm, thơ ngây lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì

kiếp nhân gian
  • Số bài : 185
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.01.2007
RE: Khoảnh khắc - 29.06.2007 21:19:54
0
Bắt đền.
 
Người ta bảo quân sư hiền như bột
Lại thông minh và phúc hậu nửa nè
Bởi vậy cho nên tôi-tên tiểu ngốc.
Đâu ngờ rồi mình điêu đứng thế kia.
 
Từ buổi có quân sư làm cố vấn.
Đã mấy phen tôi dở khóc dở cười.
Chẳng biết số bị sao nào chiếu tướng.
Trước quân sư thành một kẻ dở hơi.
 
Người ta bảo có quân sư là con gái.
Thích một người là dư sức thành công.
Mà tôi đã hơn một lần thất bại.
Nheo đến mòn mi mắt cũng như không.
 
Chợt nhớ câu dân gian thường nói nhỏ.
Bắn chẳng nên thì đền đạn lại thôi.
Sớm ngày mai tôi sẽ đi đòi nợ.
Còn quân sư thì hết chạy đằng trời .
 


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/27703/BBFFB6CBCF4A421E8D4E56C1F4F0DB63.gif[/image]
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2007 21:21:21 bởi kiếp nhân gian >
Attached Image(s)
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo

Nhã Trang
  • Số bài : 75
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 31.03.2007
  • Nơi: Mình đến từ vùng đất nắng cháy da người nhưng tình
RE: Khoảnh khắc - 23.07.2007 20:25:44
0
Thuyền ai thấp thoáng
                  Lòng anh con nước đang ròng
             Biển đau rút ruột cua còng chỏng chơ
 
Thi nhân đi mãi mút mùa
Nước triều lên xuống như đùa cùng ai
Lòng biển mặn-nhớ thương dài
Riêng riêng một cõi nhưng hai lối về
Đường trần nhiều nỗi u mê
Biển xanh xanh mãi câu thề-biển xanh
Người đi lên thác xuống ghềnh
Thuyền em neo đậu một mình-thuyền em
Xin trời song lặng biển êm
Xin lòng anh bớt u phiền chuyện xưa
Một ngày nắng-Mấy ngày mưa
Thuyền ai thấp thoáng như vừa đâu đây
Ta nâng một chén rượu đầy
Tạ ơn anh với những ngày khổ đau
 
Em còn nhỏ lắm, thơ ngây lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì

Thay đổi trang: < 123 > >> | Trang 2 của 4 trang, bài viết từ 31 đến 60 trên tổng số 105 bài trong đề mục