Tóc mai sợi vắn sợi dài
Nỗi niềm Có mùa xuân nhớ mùa đông Cho nên giá lạnh ngập lòng nụ xuân Có nỗi nhớ muốn tìm quên Cho nên sợi tóc một đêm rối bời Giấu đâu những giọt lệ rơi Gởi sông thương nhớ vợi vời lãng quên Lòng em những muốn gởi thêm Những con chữ đẹp ngọt mềm trái tim Mùa xuân vừa ghé qua thềm Nắng vàng thôi cũng mông mênh nỗi niềm Tóc mai r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.02.2007 15:17:00 bởi Huyền Băng >
Phôi pha Sao rơi một chiếc qua trời Mối tình nhỏ bé rơi rơi chốn nào Một mai em bước qua cầu Dòng sông xin giữ tình sầu cho em Hỏi thầm trăng gió sao quên? Tháng ngày vương víu tình mênh mông rồi Tình giăng cay mắt em tôi Tình dài sợi tóc xanh ngời nhớ thương Đường em đi lắm tơ vương Câu thơ tiếng nhạc phủ sương một vùng Cất vào kỉ niệm mông lung Xin người ngày tháng ngập ngừng phôi pha Tóc mai
Có Cô Thiếu Nữ Sầu Trên Tóc Trên tóc mềm Xuân ngủ quên Trong hồn em Xuân ngủ quên Có cô thiếu nữ giăng sầu thơ Cô đuổi mộng theo dòng tóc mơ Đôi mắt thường nhìn xa.. xa lắm Tháng ngày mòn mỏi chưa? Hỡi cô! Lòng không muốn hỏi sao cô buồn Mà cô để lộ mất tình thương Cái duyên thầm kín ai cũng biết Nhưng đến bao giờ cô vui hơn? Dại quá! Kẻ nào không nghe say Bên dòng suối tóc có mây bay Thêm rượu trên môi đương ngây ngất Cả nét diễm lệ mà không hay! Tình cô thiếu nữ như sắp đau Ai ơi! Ai hãy đến đây mau Giơ tay hứng lấy lòng thiếu nữ Và đem đánh nát tiếng thơ sầu Van em đấy Chớ để mây Thôi tóc mộng Xót xa thay! Đăng Từ Gửi đến Tóc Mai Sau những dòng thơ Từ đã đọc được. Ít nhiều cũng hiểu một chút về tâm sự của Tóc Mai
Trích đoạn: Đăng Từ
Có Cô Thiếu Nữ Sầu Trên Tóc
Trên tóc mềm
Xuân ngủ quên
Trong hồn em
Xuân ngủ quên
Có cô thiếu nữ giăng sầu thơ
Cô đuổi mộng theo dòng tóc mơ
Đôi mắt thường nhìn xa.. xa lắm
Tháng ngày mòn mỏi chưa? Hỡi cô!
Lòng không muốn hỏi sao cô buồn
Mà cô để lộ mất tình thương
Cái duyên thầm kín ai cũng biết
Nhưng đến bao giờ cô vui hơn?
Dại quá! Kẻ nào không nghe say
Bên dòng suối tóc có mây bay
Thêm rượu trên môi đương ngây ngất
Cả nét diễm lệ mà không hay!
Tình cô thiếu nữ như sắp đau
Ai ơi! Ai hãy đến đây mau
Giơ tay hứng lấy lòng thiếu nữ
Và đem đánh nát tiếng thơ sầu
Van em đấy
Chớ để mây
Thôi tóc mộng
Xót xa thay!
Đăng Từ
Gửi đến Tóc Mai
Sau những dòng thơ Từ đã đọc được. Ít nhiều cũng hiểu một chút về tâm sự của Tóc Mai
Cám ơn Đăng Từ đã ghé vào góc thơ bé nhỏ và gởi một bài thơ tặng Tóc Mai...Chúc Đăng Từ luôn mãi còn những câu thơ đẹp nhé... Người ơi.... Đôi khi em buồn vu vơ Buồn ngẩn ngơ...viết thẩn thờ vài câu... Buồn đan con chữ nhạc sầu Buồn len khóe mắt nhạt mầu trời xanh... Đôi khi nhớ anh...nhớ anh Chữ tràn nốt nhạc quẩn quanh phím ngà Đôi khi sợi tóc thiết tha Mùi hương cổ tích ngân nga giọt tình Đôi khi mắt ngẩn ngơ nhìn Tim ngơ ngẩn gọi một mình... tên ai? Đôi khi đêm rũ tóc dài Sợi nào nhớ...sợi nào hoài...thương anh? Đôi khi chiêm bao rất xanh... Tóc mai r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.02.2007 15:20:38 bởi Huyền Băng >
Nắng Xuân Lòng vui như nắng lên đồi Long lanh sương ủ nắng mời nụ xanh nắng rơi nắng rụng đầy cành Nắng tràn sóng áo mỏng manh đôi tà Một con đường...bước em qua Hàng cây rợp bóng...cỏ hoa ngợp hồn... Môi ai cười thắm nét son Mắt long lanh mắt...nắng giòn má em... Thì thầm lời nói trái tim Gởi người yêu dấu bên thềm mùa xuân Hẹn hò một cuộc trăm năm Tay trong tay...ấm,mùa xuân nồng nàn... Tóc mai r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.03.2007 10:24:15 bởi Huyền Băng >
Giáng Tiên Gửi Nàng Có một nàng tiên tên Giáng Tiên Nàng tiên của xứ mộng ưu phiền Nàng tiên hay ngủ mơ trên tóc Giữa đám mây tơ hiền thật hiền Có một nàng tiên tên Giáng Tiên Chưa gặp nhưng thơ muốn yêu liền Chưa mộng mà nghe hồn trỗi dậy Để kịp theo gió thả tình duyên Có phải nàng tiên tên Giáng Tiên Hay về trong nắng gói hư huyền Rồi bỗng một chiều dang tay thả Thả hết ân tình khắp mọi miền Xứ ấy có nàng tên Giáng Tiên Giấu dòng tâm sự bóng xuân nghiêng Đường nào lên chín tần mây nhớ Cho ta còn kịp đóng ván thuyền Hỡi nàng Giáng Tiên! Ôi Giáng Tiên! Ta mơ mộng quá ta hóa điên Ta viết lên thơ thơ bay nhẹ Nhẹ lên đôi mắt mắt dõi tìm Đăng Từ

Trích đoạn: Đăng Từ
Giáng Tiên
Gửi Nàng
Có một nàng tiên tên Giáng Tiên
Nàng tiên của xứ mộng ưu phiền
Nàng tiên hay ngủ mơ trên tóc
Giữa đám mây tơ hiền thật hiền
Có một nàng tiên tên Giáng Tiên
Chưa gặp nhưng thơ muốn yêu liền
Chưa mộng mà nghe hồn trỗi dậy
Để kịp theo gió thả tình duyên
Có phải nàng tiên tên Giáng Tiên
Hay về trong nắng gói hư huyền
Rồi bỗng một chiều dang tay thả
Thả hết ân tình khắp mọi miền
Xứ ấy có nàng tên Giáng Tiên
Giấu dòng tâm sự bóng xuân nghiêng
Đường nào lên chín tần mây nhớ
Cho ta còn kịp đóng ván thuyền
Hỡi nàng Giáng Tiên! Ôi Giáng Tiên!
Ta mơ mộng quá ta hóa điên
Ta viết lên thơ thơ bay nhẹ
Nhẹ lên đôi mắt mắt dõi tìm
Đăng Từ
Huyền thoại chiều mưa Có nàng tiên nhỏ trên trời Lỡ tay làm chén ngọc rơi vỡ rồi Trời đày tiên nữ...xa xôi Trần gian chốn ấy...cuộc đời từ đây... Nàng tiên ôm suối tóc mây Cùng đôi cánh nhỏ một ngày...ghé thăm... Chân xinh dạo bước...một lần Chiều mưa giăng lối ghé chân bên người Cùng ai hát khúc mưa rơi Cùng ai ngắm cảnh rã rời chiều mưa Bên người tiên nữ quên chưa? Trần gian đẹp quá...trời xưa xa rồi ! Chiều mưa hôm ấy hai người Có cô gái nhỏ lạy trời...mãi mưa Trời rằng: tiên nữ về chưa? Rưng rưng nước mắt: dạ thưa, không về ! Tóc mai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.02.2007 18:30:42 bởi Tóc mai >
Xuân Hoa vàng nở ngày em đến Có con thuyền ghé bến mùa xuân Có nỗi nhớ có lãng quên Thuyền trôi em suốt qua miền yêu thương Đồi cỏ xanh ngát đẫm sương Bàn chân em bước giữa hương cỏ hồng Hẹn hò là một hư không Bỏ quên cánh mộng bên dòng suối reo Tóc mai
Nhớ Ngày nhớ ai ngày nắng nhạt Chiều nhớ ai chiều khao khát bóng đêm Khi xa anh em buồn tênh Bơ vơ lạc lỏng đời thênh thang buồn Như rừng nhớ suối Như núi nhớ mây Như cây nhớ mưa Như con đường nhớ chân xưa Thấy tình yêu cũng mới vừa đi qua... Tóc mai
Vừa
Mùa xuân vừa ghé qua đời
Giọt mưa vừa rớt từ trời xa xăm
Đàn ai vửa gẩy cung trầm
Tình si vừa bước lặng thầm qua tim
Thơ ngây vừa bước qua thềm
Mộng mơ vừa khép nổi niềm rất riêng
Ban mai vừa thắp nến tim
Chiếu hôm vừa thổi tắt dìm nhớ nhung
Tình yêu vừa đến đã từng
Con sông mái tóc vừa chùng dòng xuôi
Giấc mơ vừa khép nửa vời
Mắt ai vừa nhỏ đầy vơi lệ buồn...
Tóc mai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2007 09:31:48 bởi Tóc mai >
Dòng sông xanh
Có một dòng sông xanh
Vỗ miên man sóng nhớ
Bờ bến xa cỏ đợi
Em từ khi xa anh
Đôi mắt nào quẩn quanh
Thềm chiêm bao ai ghé
Thì thầm lá với cành
Lời yêu xưa quá nhẹ
Bước chân ai rất khẽ
Vừa đi qua đời em
Giọt sương hay là lệ
Rơi bên sông êm đềm
Gió bay mái tóc mềm
Nước sông xanh xanh quá
Tình yêu mong manh lạ
Để buồn rơi rơi tim
Tóc mai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.03.2007 14:19:00 bởi Tóc mai >
Đôi khi
Đôi khi người lạc lối về
Đôi khi trăng lạc lời thề cùng sao
Đôi khi sông núi lạc nhau
Đôi khi thuyền biển chiêm bao lạc loài
Đôi khi mộng lạc đêm dài
Đôi khi đêm lạc sớm mai lạc chiều
Đôi khi tim lạc vườn yêu
Đôi khi vui lạc hẩm hiu nỗi buồn
Đôi khi đời lạc mê cung
Đôi khi người.... bước mông lung...bước hoài
Đời như một giấc mộng dài
Tóc mai
Mưa xuân
Sáng nay mưa ngọt ngào rơi
Tí ta tí tách như lời hát ru
Hạt xuân trong mát nở từ
Mắt ai xa lắm ngàn thu gởi về
Mưa ru người mưa mãi mê
Giấc mơ hạnh phúc lời thề trăm năm
Phố mùa xuân mưa lâm râm
Người vừa tỉnh giấc mưa thầm lặng ngưng
Gót chân xanh ngát mùa xuân
Nhẹ nhàng êm ả quẩn quanh phố minh
Môi ai cười nụ thủy tinh
Mắt nhìn mắt đắm phố tình sánh vai
Tóc mai
xóa
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.04.2007 10:34:37 bởi kiếp nhân gian >
xóa
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.04.2007 11:20:31 bởi Tóc mai >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: