Đời Có Bao Lâu Mà Hững Hờ
Như là
Sợi gió mong manh
Hư vô
Rồi cũng trở thành hư vô
[quoteHi...củm ơn lá úa ...
mần vài bài thơ cho Gió ngưỡng mộ lại đi
Mong về lại cội nên lá úa Nghĩ ngơi sau cuộc hành trình dài Gốc cây bóng mát ru muôn thưở Lá lại nằm nghe thơ thoát thai 
_____________________________
Chắc là gió sẽ ko có cơ hội ngưỡng mộ lá úa rồi, lá úa ko biết làm thơ nhưng do bị ông trời bắt tội phải dung động trước những câu thơ,và ngưỡng mộ cả những người viết ra những câu thơ ấy nữa. giống như một cơn gió nhẹ, mong manh cũng có thể làm rơi chiếc lá úa, buồn nghia cơ
]
chút tình man mác lòng buồn
nâng li rượu nhạt uống suong với đời
để hồn ta mãi chơi vơi
tìm vui trong chút hợt hời người ta
Trích đoạn: nguyens
Như là
Sợi gió mong manh
Hư vô
Rồi cũng trở thành hư vô
Chỉ là Từng sợi mong manh Mênh mông Gió hợp lại thành mênh mông
Trích đoạn: noname
chút tình man mác lòng buồn
nâng li rượu nhạt uống suong với đời
để hồn ta mãi chơi vơi
tìm vui trong chút hợt hời người ta
Sóng sánh trăng tràn qua miệng cốc
Chưa chạm môi trăng đã vỡ tan rồi
Bóng đơn in đáy nghe nặng nhọc
Ta thèm thêm chút đăng.... thơ ơi....
Ở Nơi Này Ở nơi này không có vòng khói bếp Vẽ vào chiều làm cay mắt ngày xưa Tay níu giữ khoảng không buồn mỏi mệt Một lẻ loi mà sầu đủ bốn mùa Ở nơi này đang hiếm những cơn mưa Hạ nóng nãy trút giận hờn đổ lửa Rát bàn chân kẻ tìm tình... lần lưa... Khô khốc môi, thèm cốc nước của nguồn Ở nơi này sương đêm không chịu buông Lại mắc võng trên tóc mây pha trắng Tay lần tìm nốt tình đang lẳng lặng Hoại tử dần chờ vết cắt tử sinh Ở nơi này sao chưa thấy bình minh? Đêm qua lâu, dế đã mòn tiếng gáy Hơn nữa đời trôi qua, sao buồn vậy? Còn bao lâu, đừng giữ lấy hững hờ
Cho lbe góp họa mấy vần thơ con cón nhé, đọc chữ ký của codon thấy buồn wa , tự nhiên nguồn thơ tràn vào nên viết vội, kẻo để lâu lại quên
Hoa trắng thôi cài trên áo trắng
Hoa nắng thôi đừng vờn tóc ai
Để người buồn cô đơn chiều hoang lạnh
Trắng nắng cô đơn thôi hững hờ
Cơn gió vô tình xua nỗi nhớ đi rong Thơ vàng úa thu chưa về mưa bụi Cơn gió xao lòng đêm khua phố núi Trăng mơ huyền vòng tay ngủ say thơ ily :-p
Người đi thu chết trong tiềm thức Lãng mạn thơ chìm đáy cốc men Người đi mộng vỡ tình rơi thực Nửa kiếp phong trần đỏ hoá đen ily ;-p
Lâu quá mới gặp wanilon fe? hong....Gió ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii nhà có kháchhhhhhhhhhhhhhhhhhh

Người đi thu chết trong tiềm thức
Lãng mạn thơ chìm đáy cốc men
Người đi mộng vỡ tình rơi thực
Nửa kiếp phong trần đỏ hoá đen
Người đi cho biết đợi chờ Hoài phong là chuỗi mịt mờ đợi mong Nhớ sao là nhớ trong lòng Ai ơi có thấy nắng hồng nhạt phai.......
Mưa lâm râm ướt đầm lá khế Em không về chùm hoa trắng lửng lơ Câu mái nhì không còn khoan nhặt nữa Nhánh sông xưa tuổi nhỏ vẫn đợi chờ ily ;-p
Quạt Gió Anh chỉ muốn làm cánh quay quạt gió
Tìm hướng đi của gió thổi mà thôi
Bởi gió bay, bay mãi suốt trong đời
Đâu ngơi nghỉ, có khi nào dừng lại Lần gió qua tấm lòng thơ phơi trải
Cánh quạt xoay hứng gió xoắn vòng xoay
Cánh quạt tình gió thổi nhẹ hồn say
Xoay tít mãi những đường vòng ngây ngất Ngọn gió tình đi về mưa lất phất
Hay bão giông, hay ngày nắng thanh thanh
Gây cảm rung bao chiếc lá trên cành
Cánh quạt gió cứ xoay vòng định hướng Em cũng thế ngọn gió mùa hoa phượng
Đến và đi chớp nhóang ngợp tim ta
Ta ngẩn ngơ chưa kịp nắm tay ngà
Em biến mất đi vùng xa miên viễn Nguyên Đỗ
Ta đỉnh núi chiều mây chờ trăng mọc Sóng biển xa ru khúc tự tình Em cơn gió mang nỗi sầu đơn độc Thả hồn thơ vào vực thẳm lòng tin ily ;p
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: