Là nỗi niềm mượn con chữ hoá thân
Giáng sinh lại về rồi, ja chúc Hiền cùng gia đình vui hưởng mùa Noel ấm áp, cùng năm mới an khang nha 
Chia lời thở than
Có hay không một khoảng trời riêng nhớ
Một bờ vai, một ánh mắt ai nhìn
Để chia sẻ đôi câu thở than
Để buồn này mình chẳng riêng mang
27/11/2012
có muộn phiền thì người hãy thở than
cùng câu chữ cũng ủi an đôi phút
ta sống giữa cuộc đời chen chúc
một xíu u sầu nào có xá là chi ...
lâu lâu mới thấy bóng dáng của TH,
chúc bạn luôn vui, bình an nhé !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.11.2012 15:35:32 bởi diên vỹ >
Trích đoạn: diên vỹ
lâu lâu mới thấy bóng dáng của TH,
chúc bạn luôn vui, bình an nhé !
Cũng lâu lắm mới thấy DV ghé qua :)
Trích đoạn: diên vỹ
một xíu u sầu nào có xá là chi ...
Phải một núi u sầu thì mới đáng kể phải không DV. Thôi hỏng chịu đâu sầu nhiều quá thì già chết !
Sống cho hiện tại
Chuyện hôm qua mình đã từng rưng rức
Nặng u sầu nên tim cứ quặn đau
Bao nhức nhối chẳng có nơi gởi trao
Đợi đêm về đem thả vào con chữ
Ngày lại ngày chất chồng những ưu tư
Nước mắt không rơi mà tim nghẹn ứ
Buồn nối buồn quẩn quanh không lối thoát
Chỉ duy nhất ao ước được bình an
Sóng lòng mình cứ lớp lớp dâng tràn
Nào bi thương, nuối tiếc với buồn đau
Để tóc mây thoáng chốc đã thay màu
Mới giật mình phía trước còn những gì ?
Thôi thì buông cho mọi thứ qua đi
Níu làm sao quá khứ xa dịu vợi
Mà hãy sống cho hiện tại, tương lai
Tìm bình yên ngay ở hôm nay
29/11/2012
Vu vơ khúc
Buồn rơi trên lá để nắng sầu
Lòng cứ miên man bởi vì đâu
Ta - kẻ qua đường, dừng trước ngõ
Bồn chồn trong dạ với chữ câu
Vẫn biết người thơ thường nặng nợ
Vệt nắng cuối ngày cũng vương nhớ
Hồn chứa sầu thương muôn vạn kiếp
Ta vẫn bùi ngùi giữa xứ mơ
Dòng dòng chữ chữ nhiều tha thiết
Thương thương nhớ nhớ muôn da diết
Đá cũng mềm lòng nghe tiếng than
Hồn như nhỏ lệ nào ai biết
1/12/2012
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2012 22:51:49 bởi Thu Hiền >
Lật từng trang thơ
Thơ là người hay người hóa thành thơ
để đêm đêm trăng im lặng ngóng chờ
tiếng thở dài ngân mãi giữa đêm sâu
sương ướt nhòe theo mộng đời tan vỡ
Mai thức dậy đời vẫn xanh ngoài ngõ
người vẫn sống bộn bề những âu lo
nắng rất vàng và gió rất lung linh
riêng lòng mình giấu niềm riêng nho nhỏ
Mỗi ngày sang tìm nhặt từng phiến lá
giữ trong mắt, ánh hoàng hôn say lả
tìm chút buồn rơi giữa chốn mông lung
nhập hồn mình niềm u uẩn khôn tả
Không thể nói bằng ngôn ngữ nhân gian
lời bất lực, con chữ cũng quy hàng
ai đo được đêm sâu bao nhiêu trượng
chỉ lòng mình thương cảm lật từng trang
24/12/2012
Vu Vơ Sầu Khúc Vu vơ sầu lắng đọng câu thơ
Nhỏ lệ hồn ai mãi ngóng chờ
Ngu ngơ con chữ buồn vay mượn
Thế sự thăng trầm một cõi mơ
Thời gian như nước chảy qua cầu
Bèo dạt hoa trôi đi về đâu
Rong rêu sõi đá mòn thương nhớ
Chiều xuống hoàng hôn gió gọi sầu
Nửa đời sao vẫn còn phân vân
Lặng lẽ mùa thu đến thật gần
Suy nghĩ miên man về quá khứ
Giật mình thấy nắng úa ngoài sân
Trăm năm qua vội tựa mây bay
Còn lại tiếng chim vọng cuối ngày
Tố Như, xưa hỏi ai người khóc (*)
Đập cổ kính ra, áo lụa nhàu (**)
sgecstasy
(*)
Không biết hơn ba trăm năm sau,
Thiên hạ ai người khóc Tố Như?
Nguyễn Du "Độc Tiểu Thanh Ký"
(**)
Đập cổ kính ra, tìm lấy bóng,
Xếp tàn y lại, để dành hơi.
Vua Tự Đức "Khóc Bằng Phi"
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.12.2012 03:43:15 bởi sgecstasy >
Trích đoạn: sgecstasy
Vu Vơ Sầu Khúc
Vu vơ sầu lắng đọng câu thơ
Nhỏ lệ hồn ai mãi ngóng chờ
Ngu ngơ con chữ buồn vay mượn
Thế sự thăng trầm một cõi mơ
Thời gian như nước chảy qua cầu
Bèo dạt hoa trôi đi về đâu
Rong rêu sõi đá mòn thương nhớ
Chiều xuống hoàng hôn gió gọi sầu
Dòng đời phiêu bạt buồn xa xứ
Lặng lẽ mùa thu đến thật gần
Suy nghĩ miên man về quá khứ
Giật mình thấy nắng úa ngoài sân
Trăm năm qua vội tựa mây bay
Còn lại tiếng chim vọng cuối ngày
Tố Như, xưa hỏi ai người khóc (*)
Đập cổ kính ra, áo lụa nhàu (**)
sgecstasy
(*)
Không biết hơn ba trăm năm sau,
Thiên hạ ai người khóc Tố Như?
Nguyễn Du "Độc Tiểu Thanh Ký"
(**)
Đập cổ kính ra, tìm lấy bóng,
Xếp tàn y lại, để dành hơi.
Vua Tự Đức "Khóc Bằng Phi"
Hồn kẻ thi nhân mới nặng sầu
Còn mình đa cảm hỏi vì đâu?
...........
(câu này Hiền tự hỏi riêng mình lâu lắm rồi mà vẫn chưa có câu trả lời nên... :-) )
Rất... rất.... lâu rồi mới thấy anh ghé thăm :-). Năm mới chúc anh và gia đình mạnh khỏe, an lành và có nhiều niềm vui trong cuộc sống nhé.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.12.2012 20:45:10 bởi Thu Hiền >
Tình đầu một thuở Thương thương câu nhớ Mơ mơ câu chờ Mà người chẳng biết Giả đò ngó lơ Mai rồi mưa nắng Tình xanh chết lặng Xuân đi khuất nẻo Đìu hiu ngõ vắng Dáng nhỏ hao gầy Tìm về nơi đây Chạm vào ký ức Buồn vui đong đầy Nhớ người thuở đó Lời thương từng ngỏ Bây giờ chốn nao Hay người vẫn đó? Xa rồi có phải Vì ai ngần ngại Chưa kịp bắt đầu Tình đã chia hai Soi gương mà nhớ Kỷ niệm ngày thơ Vì ai ngốc nghếch Tình thành buâng quơ. 26/12/2012
Ngày đầu năm Mai đầu năm em mặc áo hoa đào Bước xuống phố nghe gió chợt xôn xao Hòa dòng người lòng rộn rã yêu thương Tóc mây bay năm mới xin vẫy chào Giữa ngày xuân nụ cười ai phơi phới Hồn rạo rực khúc ca xuân yêu đời Nắng nhẹ phớt đôi má em ửng hồng Cây mùa xuân nảy lộc chào ngày mới Xuân đang tới hoa đua nhau tỏa hương Phố ngày xuân rộn ràng khắp nẻo đường Từng gương mặt sáng bừng trong nắng sớm Hòa vào nhau vỡ òa bao yêu thương Đêm 31/12/2012
<bài viết được chỉnh sửa lúc 31.12.2012 23:26:49 bởi Thu Hiền >
Yêu thương thành bệnh Lòng dặn lòng thôi không buồn, không khóc Đời có bao lăm nên thương lấy mảnh hồn côi Nhưng xa rồi lòng chênh vênh hai hướng Có nên buồn hay mặc dòng đời trôi? Nếu người vui mình chạnh lòng hàng buổi Một quãng đời giờ thật sự mất nhau? Người sẽ buồn, sẽ nhớ, sẽ thương chứ hở Tiếng mùa sang hay lời người than thở? Mình vẫn là mình hay mình đã đổi thay Bao năm rồi nước mắt chẳng còn rơi Buồn hay vui, mọi thứ cứ nhạt nhòa Nên người trách mình chỉ biết cười xòa Tim vẫn đau khi tay người chạm khẽ Bởi nuột nà mềm mại bàn tay ngọc Hay tim mình yêu thương thành bệnh Nhớ một người, chỉ duy nhất một người thôi 01/04/2013 Thư quán từ dạo chuyển nhà bỗng trở thành chốn lạ rồi, hôm nay Hiền phải trốn nhà trèo tường mới vào được đây... mai rồi không biết sẽ ra sao...
Lại thêm một lần xông đại vào nhà mà chúc ... Chúc Thu Hiền dễ thương đáng mến của mình, một giáng sinh và năm mới thật an lành, êm đềm đủ thứ hết áh
Phiên bản của hôm qua? Em bây giờ thanh thản hơn xưa Chẳng còn những đêm dài thao thức Một thời suy tư hay day dứt Biết bao lần thấm đôi mi ướt. Em bây giờ cười nhiều hơn trước Quên nhanh hơn và nhớ ít đi Xa mộng mơ, rời những vần thi Bỏ con chữ phù du xứ ảo Đã hết nghĩ ngợi hết mộng hão Lòng yên bình như nắng mới lên Vui những điều nhỏ nhoi không tên Hồn trống rỗng chẳng gì vướng bận Thôi không còn lo lắng cân phân Buồn vui nào một thời vấn vít Giờ lạ xa như chuyện cổ tích Chẳng quay lưng cũng thành chuyện xưa Níu lòng mình mong được dạ thưa Người hôm qua thật đã đi xa? Người hôm nay có phải là ta Hay phiên bản nhạt nhòa ký ức? 29/9/2014
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: