Thơ rơi
Thay đổi trang: << < 919293 > >> | Trang 91 của 100 trang, bài viết từ 1351 đến 1365 trên tổng số 1500 bài trong đề mục
Tóc nâu 01.11.2011 02:19:27 (permalink)
0



Tàn thu


 
Ta hờ hững nghe cõi lòng băng lạnh
Chẳng còn đâu thương nhớ với khát khao
Những nồng nàn mãnh liệt của hôm nào
Không là thật khi người theo người khác
 
Ta chưa hỏi sao thu buồn héo hắt
Nhưng dường nghe gió bắc đã tràn về
Ngày âm u, đêm trống vắng tái tê
Ai mộng mị trong vòng tay kẻ lạ
 
Ta càng nghĩ càng thấy lòng buốt giá
Thu yêu thương ngày xưa đã phai màu
Cớ làm sao yêu thế lại xa nhau
Lời trăng gió người thiết tha… còn đó.
 
Ta chẳng muốn khóc than tình dang dở
Ở ngoài kia ong bướm vẫn dập dìu
Nếu một ngày hiểu hết nghĩa chữ Yêu
Là tất cả cũng hoàn toàn ngừng lại
 

ONLY


Đã đưa vào Trang Thơ


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/29839/E47E0E5B9DEF47D299D9C021F9C8DB51.jpg[/image]



CHỮ  QUÊN

 

 Và từ nay ta hóa người xa lạ
Chẳng còn gì cùng mặc cả với nhau
Mùa cuối thu hoang dã lạnh sắc màu

Tình ? ừ, cũng chỉ là mây cuối phố …


 Yêu chưa tận, hồn chợt nhiên thành cổ mộ
Rong rêu phủ đầy những thố lộ hôm xưa

Vút tận trời cao tuôn đổ cơn mưa

Gió lăn tròn theo nỗi đau, chiều tàn úa …


 Giấc mơ chung nay héo mòn mục rữa
Nuối tiếc làm gì một nửa tiếng Yêu

Ghen hờn vì nhau hỏi đã đủ nhiều ,

Sao lại rót ra chi thêm tràn chén nhớ ?


 Ký ức hòa tan trong từng nhịp thở
Nhưng biết mở lời than thở cùng ai

Là của riêng em theo năm tháng nối dài

Dù cay đắng nghe từ ai lời trách móc


 Đời đã dạy ta trăm nghìn bài học
Nhưng không bài nào giải hóa đựợc chữ quên …


 

 Tóc Nâu

 
Đã đưa vào Trang Thơ
 

 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.11.2011 02:02:55 bởi Nguyên Đỗ >
Attached Image(s)
*Lion 01.11.2011 16:21:35 (permalink)
0





 
CHỮ  QUÊN
 
....


 
 Đời đã dạy ta trăm nghìn bài học
Nhưng không bài nào giải hóa đựợc chữ quên …



 

 Tóc Nâu


 
Học quên
 
 
Chưa từng biết có thể nào lựa chọn
Buồn hay vui cũng bởi tại tâm tư
Có tri giao thì cũng có giã từ
Đời là mộng, mộng với đời thay đổi
 
Trong ý niệm không rõ ràng đầu – cuối
Kiếp tha nhân chìm -  nổi cõi vô thường
Vòng luân hồi sinh – diệt tựa khói sương
Ta gặp gỡ phải chăng là định mệnh
 
Yêu người lắm … chén sầu dâng sóng sánh
Cung đàn buồn đưa tiễn nợ và duyên
Thôi từ đây chia hai ngả bến – thuyền
Này mỏi mệt, này chênh vênh… ta nhận
 
Đường muôn nẻo có đường nào vô tận
Đưa ta đi cho hết giận thôi hờn
Bài học nào cố nhớ để mà quên
Ta sẽ học nhớ thương người mãi mãi
 
ONLY


 
dzuylynh 02.11.2011 10:54:01 (permalink)
0


Tóccccccccccccc Nâuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu
anh Lynh nè nhỏ uiiiiii....
cho em 3 cây viết, tha hồ mừ họa..thơ !

nhận quà ký tên nhen !


Ối giời QUÊN cái gì mà quên?
hông quên được thì NHỚ nghen !





http://www.box.net/s...1xlh9lckxo96hfz


THƠ và EM...

thơ Dzuylynh_ tác giả phổ nhạc & trình bày

Album " Như Giọt Buồn Nhung "_ Half Moon Bay.Nov.1.2011

( tặng ThươngGiang.TócNâu.TàÁoXanh )


Tóc nâu 06.11.2011 01:01:21 (permalink)
0


http://www.box.net/s...1xlh9lckxo96hfz


THƠ và EM...

thơ Dzuylynh_ tác giả phổ nhạc & trình bày

Album " Như Giọt Buồn Nhung "_ Half Moon Bay.Nov.1.2011

( tặng ThươngGiang.TócNâu.TàÁoXanh )

***


Tóc xin cảm ơn món quà dễ thương từ anh Lynh thiệt nhiều.
Chọn cây bút với ngòi và Tóc mượn tiêu đề Thơ và Em của anh Lynh luôn thể để đáp lễ nha !

***


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/29839/1E4BDCB5FFF34193A5FF7520FB7185BE.jpg[/image]


THƠ  VÀ  EM




Thơ và Em : đôi bạn thân tình không tên, không tuổi
Em và Thơ : khúc tâm tình gởi gió thoảng , mây bay
Thơ là Thơ : ngôn ngữ đẹp vốn dĩ hằng vô tội
Em là Em : tha thiết với hồng trần dù lắm những đổi thay
Thơ với Em, cùng dung hòa vui buồn Tận_ Khởi
Em lẫn Thơ là hai dây tầm gởi sống nhịp điệu đơn sơ
Nhờ Thơ nên những giấc Mơ Tâm còn hiện hữu
Nhưng chẳng phải cho riêng Em, Thơ tích tụ thương yêu …
 
 

Tóc Nâu



 




<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.11.2011 01:05:16 bởi Tóc nâu >
Attached Image(s)
Tóc nâu 06.11.2011 01:16:08 (permalink)
0



Học quên

 
 
...
 
Đường muôn nẻo có đường nào vô tận
Đưa ta đi cho hết giận thôi hờn
Bài học nào cố nhớ để mà quên
Ta sẽ học nhớ thương người mãi mãi
 

ONLY

[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/29839/85207A2D49934D25AE2BF6FDA1B0220A.jpg[/image]



NIỀM  LẮNG  ĐỌNG


Phải chi nỗi nhớ quên như …
mây trời phiêu lãng
Thơ thẩn lưng đồi rồi lặn ở đầu non
Thì thương yêu kia sẽ được héo mòn
Theo năm tháng với nỉ non mùa cuối !

 
Cầm nhánh lá trên tay hỏi tròn bao tuổi ,
Yêu đến lúc nào mà đổi sắc thay thân ?
Còn ta và người tương giao mộng
chưa trọn một lần

Lại đeo mang cuộc tình tan muôn thuở …

 
Sao gió không dâng lên …
 cuộn trôi đi những niềm trăn trở
Và mưa , sao không đổ ào...
gội sạch bao tiếng thở dài

Xin ký ức xưa kịp võ vàng trong màu mắt ai
Để người đừng học chi thêm
nghĩa nhớ quên thực thụ
.

 
Ừ, ta hãy chôn sâu những  lời thơ tình tự
Ở đáy mộ sầu cùng quá khứ chứa đầy ưu tư
Bởi vì thuyền giờ chỉ là chiếc bóng huyễn
Nhưng niềm lắng đọng của bến tương tư còn đẹp lắm ...

 
 
Tóc nâu
 
 
 
 
 

<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.11.2011 19:26:58 bởi Tóc nâu >
Attached Image(s)
*Lion 08.11.2011 11:51:04 (permalink)
0


NIỀM  LẮNG  ĐỌNG




 
Ừ, ta hãy chôn sâu những  lời thơ tình tự
Ở đáy mộ sầu cùng quá khứ chứa đầy ưu tư
Bởi vì thuyền giờ chỉ là chiếc bóng huyễn
Nhưng niềm lắng đọng của bến tương tư còn đẹp lắm ...

 
 
Tóc nâu
 
 
 
 
  
Mộng tình
 
 

Dường một thoáng cũng đủ nhiều thay đôi
Ta lãng quên tình trong giấc ngủ mê
Tuyết giăng giăng… kìa… đông đã lại về
Ai có lạnh hay mình ta biết lạnh
 
Giấc cô miên ru lắng sầu hiu quạnh
Này thì thôi… đừng hờn giận ghen tuông
Này thì quên những mệt mỏi chán chường
Đời không phải quá dài  mà hờ hững
 
Người ra đi bỏ lại đây khoảng trống
Nợ tang bồng ta trả mãi chưa xong
Nhớ và thương đành chôn kín trong lòng
Còn duyên nợ thì vẫn còn hy vọng
 
Bến tương tư cứ nghe cồn cào sóng
Mượn tơ loan cùng dệt mộng vô thường
Chẳng thể nào mà dứt hết tơ vương
Hỡi người ơi … yêu tận cùng cuộc sống
 

ONLY
 

Tóc nâu 10.11.2011 04:15:33 (permalink)
0



Mộng tình

 
  ...
 
Bến tương tư cứ nghe cồn cào sóng
Mượn tơ loan cùng dệt mộng vô thường
Chẳng thể nào mà dứt hết tơ vương
Hỡi người ơi … yêu tận cùng cuộc sống
 

ONLY

[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/29839/89F8216C9A44495094BD7176B1DA30DE.jpg[/image]


TIẾNG  LÒNG  ƠI  !

 
 
Tiếng lòng ơi, ngỡ đã từng chết lịm
Giữa lắng sâu đôi bờ vực yêu thương
Và con tim mê mãi giấc miên trường
Hồn khép kín, thôi vấn vương ngày cũ .
 
Nhẹ nhàng rơi, thơ người gọi quá khứ
Giòng tương tư lại sóng lũ vỡ bờ
Khoảng đời nào đánh mất một giấc mơ
Tưởng đã tận! Ồ không (còn) đơn sơ nồng ấm !
 
Thiết tha ơi, là một lần sâu đậm
Đến nghìn năm vẫn thăm thẳm ẩn tình
Mặc sóng đời vỗ điệp khúc điêu linh
Người , muôn thuở tôn vinh tình diệu vợi …
 
Mùa không tan, niềm miên man nhắn gởi
Chút lửa hồng soi rọi buổi chiều đông
Mong trả người được ít nợ tang bồng
Khi môi hồng đã khép lời yêu dấu …
 


Tóc nâu







<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.11.2011 04:18:15 bởi Tóc nâu >
Attached Image(s)
*Lion 11.11.2011 15:37:44 (permalink)
0
 

TIẾNG  LÒNG  ƠI  !

  
....
 
 
Mùa không tan, niềm miên man nhắn gởi
Chút lửa hồng soi rọi buổi chiều đông
Mong trả người được ít nợ tang bồng
Khi môi hồng đã khép lời yêu dấu …
 


Tóc nâu








Tình nhân ơi...  
 
 
Ơi dấu yêu… tình còn nguyên vẹn đó
Gọi tên người theo nhịp thở thời gian
Nắng hay mưa đâu phải chuyện đá vàng
Ta đã chọn yêu người … không hối tiếc
 
Xin hãy tin có tình yêu bất diệt
Tìm thấy nhau như định mệnh an bài
Dù hiểu rằng cõi thế sẽ tàn phai
Vẫn cứ  yêu cho đến ngày sau cuối
 
Chưa hết mệt những bước chân hồ hải
Còn phiêu du mê mải cuộc tình trần
Nợ và duyên … thôi toan tính phân vân
Cho đi nữa là nhận về tất cả
 
Môi mềm môi nếm vị đời vô giá
Dìu nhau đi cho thỏa những đam mê
Bến Tầm Dương sóng êm ái vỗ về
Tình chan chứa cung thương đàn nhỏ lệ
 
Tiếng lòng ơi… mãi còn nhau người nhé
 
ONLY
Tóc nâu 13.11.2011 22:54:28 (permalink)
0



Tình nhân ơi...  
 

Ơi dấu yêu… tình còn nguyên vẹn đó
Gọi tên người theo nhịp thở thời gian
Nắng hay mưa đâu phải chuyện đá vàng
Ta đã chọn yêu người … không hối tiếc
 
...
 
Tiếng lòng ơi… mãi còn nhau người nhé
 

ONLY


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/29839/07675B6659EF4FE385F8595CE136EAB8.jpg[/image]



BÓNG  VỠ  CỦA  THỜI  GIAN  …

 
 
Lúc hờ hững đến cả mây trời phải khóc
Những lạnh lùng như tên độc bắn vào tim
Lời thoát khỏi môi tưởng bão nổi , mây chìm
Đáp lại trách móc là ... những lặng im vô tận !

 
Khi nồng nàn … ngọt như sương buổi sáng
Êm dịu nào bằng lời tản mạn người dâng
Vũ trụ an nhiên cũng lắm lúc bàng hoàng
Khi tiếng gió quyện thì thầm câu thương nhớ
 

Đặt giả thuyết lối đời ta chung ngỏ

Bối cảnh chuyện tình là hoa cỏ nở ngàn năm
Bầu không gian chẳng gợn sóng thăng trầm
Đã chưa hẵn niềm vui thoát thanh tột bực …
 

Nhưng hai lối sầu , ta muôn lần thổn thức

Hạt mưa đời ray rức mãi người ơi
Chép sử tình lên vạn cánh thơ rơi
Gởi vào nắng, vào mây…
cùng những mùa đầy vơi tiếc nuối !
 

Bao giờ là chia ly lần cuối

Em sẽ về gom hờn tủi đem chôn
Hòa lệ buồn vào nồng thắm nụ hôn
Và khép chặt cánh hoa lòng muôn thuở
 

Đừng nói với em “ Tình còn nguyên vẹn đó “
Khi chuyện mình là bóng vỡ của thời gian ….
 


Tóc nâu






 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.11.2011 22:59:41 bởi Tóc nâu >
Attached Image(s)
*Lion 14.11.2011 16:17:26 (permalink)
0


BÓNG  VỠ  CỦA  THỜI  GIAN  …

 
 
... 
 
Khi nồng nàn … ngọt như sương buổi sáng
Êm dịu nào bằng lời tản mạn người dâng
Vũ trụ an nhiên cũng lắm lúc bàng hoàng
Khi tiếng gió quyện thì thầm câu thương nhớ
 
...
 


Tóc nâu







 
Thiên thu tình
 
 
Ta đã nói muôn vàn lời dấu ái
Vạn ca từ nằm trong trái tim  yêu
Biết ghen tuông hờn giận cũng đã nhiều
Từng cung điệu có gió trăng làm chứng.
 
Nỗi yêu thương thăm thẳm sâu, cháy bỏng
Nhạc và thơ... mượn con chữ dối lòng
Tình thiết tha mang gửi chốn hư không
Là tại bởi người phũ phàng trả lại.
 
Nồng nàn kia lẽ nào vương lấy tội
Rồi nhạt phai theo cát bụi thời gian
Mộng trăm năm chưa thắm đã vội tàn
Hoài trôi nổi giữa hợp - tan phù phiếm
 
Sẽ còn gì khi thuyền không về bến
Cuối con đường là lối rẽ phân ly
Mộ tình chung âm vọng tiếng hẹn thề
Ai đã nguyện vì ai... thiên thu đợi
 
ONLY
Tóc nâu 17.11.2011 22:01:38 (permalink)
0



Thiên thu tình
 
  ...

Nồng nàn kia lẽ nào vương lấy tội
Rồi nhạt phai theo cát bụi thời gian
Mộng trăm năm chưa thắm đã vội tàn
Hoài trôi nổi giữa hợp - tan phù phiếm
 
....
 
ONLY


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/29839/4AF12892EDC8452292EA7D879F12507D.jpg[/image]


NƠI  HUYỀN  DIỆU


Nếu cõi này ta xa nhau vĩnh viễn
Mộ tình chung là điểm hẹn thiên thu
Trái tim người lúc ấy đủ nhân từ
Quên được lỗi kẻ phụ tình năm cũ ?
 
Thời gian trôi vẫn đầy câu trách cứ ,
Tình và thơ : màu hoa nhủ yêu thương
Tâm nhụy vươn ngàn cay đắng muôn trùng
Và sắc nhớ , vết thương lòng chẳng khép
 
Chút riêng tư giữa giòng đời hạn hẹp
Dành cho nhau, quên đi kiếp sầu đau
Hãy xem tình như một giấc chiêm bao ,
Chiêm bao mộng không bao giờ tỉnh thức …
 
Đến một ngày thôi hoài nghi ngờ vực
Mùa không còn những giá buốt đơn côi
Hẵn đôi hồn đã tách khỏi bến đời
Về thỏa mộng ở một nơi huyền diệu .



Tóc nâu




<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.11.2011 22:04:35 bởi Tóc nâu >
Attached Image(s)
*Lion 19.11.2011 11:39:29 (permalink)
0


NƠI  HUYỀN  DIỆU

....

Chút riêng tư giữa giòng đời hạn hẹp
Dành cho nhau, quên đi kiếp sầu đau
Hãy xem tình như một giấc chiêm bao ,
Chiêm bao mộng không bao giờ tỉnh thức …
 
....

 

Tóc nâu




Muôn trùng dấu yêu
 
 
Từ lâu lắm thu úa vàng nhung nhớ
Nắng tàn phai quên ngõ hạnh hôm nào
Biết lấy gì hờn oán trách cứ nhau
Tình chia lối và nỗi đau chìm lắng
 
Như chiếc lá oằn mình trong một thoáng
Rồi buông trôi giữa chạng vạng cõi đời
Gió cùng mưa không thương tiếc dập vùi
Hồn với xác đã chia lìa trời – đất
 
Hẹn lai sinh ta vẹn duyên cầm sắc
Chẳng công hầu, không khanh tướng chi chi
Được của nhau là khởi hiện vô vi
Muôn trùng nhớ gọi muôn trùng khao khát
 
Người yêu hỡi … mãi là người duy nhất
Ta đã yêu và vạn kiếp còn yêu
Nước mắt rơi … tan như bóng mây chiều
Cho ta biết một nơi nào huyền diệu
 
ONLY 
 
Tóc nâu 23.11.2011 03:38:31 (permalink)
0



Muôn trùng dấu yêu
 
 
Từ lâu lắm thu úa vàng nhung nhớ
Nắng tàn phai quên ngõ hạnh hôm nào

...
 
Người yêu hỡi … mãi là người duy nhất
Ta đã yêu và vạn kiếp còn yêu
Nước mắt rơi … tan như bóng mây chiều
Cho ta biết một nơi nào huyền diệu
 

ONLY 

[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/29839/F36D244AD7C2422F8763316656426CEC.jpg[/image]


HOÀI  CÔNG  DỆT  MONG  CHỜ …
 
 
Em yêu nắng nhạt chiều thu vàng
Như lời vừa ngỏ tuổi xuân xanh …
Dấu chân mòn mỏi người phiêu lãng
Vẫn đấy tình riêng trọn đa mang


  Và thương yêu lắm cổ mộ tình
Nằm trên triền nhớ khắc tuổi tên
Gối chăn là những vần thơ lạnh
Sưởi ấm hồn hoang với lặng thinh


  Yêu đến tận nguồn giòng dư lệ
Tuôn từ ký ức chửa tàn phai
Rơi trên đá sỏi buồn lặng lẽ
Tô nét rong rêu tháng năm dài


Giấc trần ta lạc bóng đường mơ

Ngày mai làn tóc ấy bạc phơ
Biết có còn không niềm trăn trở
Hay chỉ hoài công dệt mong chờ …
 
 


Tóc nâu



<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2011 03:44:30 bởi Tóc nâu >
Attached Image(s)
*Lion 28.11.2011 17:16:09 (permalink)
0


HOÀI  CÔNG  DỆT  MONG  CHỜ …
 
 


  Yêu đến tận nguồn giòng dư lệ
Tuôn từ ký ức chửa tàn phai
Rơi trên đá sỏi buồn lặng lẽ
Tô nét rong rêu tháng năm dài 



 
 


Tóc nâu



[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/68266/159F42484DCA4E00A0DDF2ECB33C3F2C.jpg[/image]


Lời tình
 
Lời chưa thốt đã nghe lòng đau nhói
Khắc vào tim điệp khúc vạn cổ sầu
Buồn miên man chẳng biết gửi về đâu
Nỗi niềm riêng nói làm sao cho thấu
 
Đi đi mãi chưa qua miền giông bão
Bước mỏi mòn không thấy chốn dung thân
Nào phải đâu tham luyến cõi phù vân
Vì như thế nghĩa là cần nhau lắm
 
Người cũng hiểu còn yêu còn vương vấn
Nhưng dường nghe vẫn hờn giận quá nhiều
Chữ tình kia phải lựa chọn bao nhiêu
Chưa thấy đủ nên mãi còn trăn trở
 
Ta thì sẽ hoài đa mang mắc nợ
Một lần thôi rồi cứ nhớ cứ mong
Nói rằng đi mà chẳng thể dối lòng
Đưa bước người đến tận cùng cô quạnh

 
ONLY

r
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2011 07:41:30 bởi Huyền Băng >
Attached Image(s)
Tóc nâu 06.12.2011 00:18:39 (permalink)
0



Lời tình

 
...
 
Người cũng hiểu còn yêu còn vương vấn
Nhưng dường nghe vẫn hờn giận quá nhiều
Chữ tình kia phải lựa chọn bao nhiêu
Chưa thấy đủ nên mãi còn trăn trở
 
...
 
ONLY

[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/29839/6FA7B9DD8E42456C93D56CB3B56AD085.jpg[/image]


CẢM  ĐỀ....


Có những ngữ ngôn
chẳng bao giờ thoát khỏi bờ môi

Và trong tận cùng ký ức,
dấu vết cuộc tình chẳng phai nhòa theo bước nhịp đời

Cứ thế và cứ thế …
cho đến ngày linh hồn nhuộm vàng màu hoang cổ

Em và Người sẽ đối mặt tính sổ nợ nghìn xưa !


Ừ, có những cơn giông bão
cuồng nộ tận đáy lòng

Nhưng nét mặt và ánh nhìn
vẫn tịnh lạnh như không

Vì yêu nên người nhìn ra bản thể...

Và vì thương ,

nên hờn giận là hệ mẫu số nhân trăm !

Nếu như đủ thăng trầm
thì sao không dứt tiếng từ biệt nhau vĩnh viễn ?

Em sẽ không khóc van vì nợ vay đã đủ ,
trả trọn người những cũ mới đa mang …
 
*

Cũng chỉ vì một nu cười ngày hôm ấy
Mà dường như trời giận lẫy đôi ta …
Hai lối đường, hai bến nhớ ngày càng xa
Tim rét mướt giữa đông mùa tuyết phủ !
 



Tóc nâu
 


Ps: TN sẽ rất chậm bắt nhịp cùng thơ trong thời gian tới, mong được lượng thứ....



<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.12.2011 01:13:31 bởi Tóc nâu >
Attached Image(s)
Thay đổi trang: << < 919293 > >> | Trang 91 của 100 trang, bài viết từ 1351 đến 1365 trên tổng số 1500 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 5 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9