Rừng thơ
Thơ ...
Có lẽ thơ là dòng ký ức
Nhuộm màu nhung nhớ ướp thương yêu
Mang theo vị nắng và hương gió
Vọng tiếng ngây ngô vạn buổi chiều
Có lẽ thơ về từ giấc ngủ
Vấn vương làn điệu của chiêm bao
Vì hoa chợt nở hồng đêm mộng
Lá thấm sương khuya chút ngọt ngào
Có lẽ thơ là ... thơ, có lẽ
Rơi từ suối tóc dệt mưa thu
Từ vầng trăng hạ chìm trong mắt
Thơ ... chuyến đi về ... thực với hư
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.10.2011 09:35:09 bởi Huyền Băng >
Có mùa trăng nào Có mùa trăng nào hồng như tuổi mộng
Để anh tìm chiếc bóng thuở xuân xa
Gom ngây ngô chất lên thuyền rời bến
Chở về em khúc tình tự ngân nga Mùa trăng nào trời trong như cõi ảo
Có mây về hò hẹn với vì sao
Trái tim non gặp gỡ nhịp ngọt ngào
Lá rung theo lời dịu dàng của gió Trăng mùa nào tím như màu nhung nhớ
Đêm đong đầy vần điệu của bơ vơ
Anh gọi trăng gieo thêm mùa huyền thoại
Để cùng em thắp lại một lần mơ
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.10.2011 09:36:42 bởi Huyền Băng >
Có mùa trăng nào Có mùa trăng nào hồng như tuổi mộng
Để anh tìm chiếc bóng thuở xuân xa
Gom ngây ngô chất lên thuyền rời bến
Chở về em khúc tình tự ngân nga Mùa trăng nào trời trong như cõi ảo
Có mây về hò hẹn với vì sao
Trái tim non gặp gỡ nhịp ngọt ngào
Lá rung theo lời dịu dàng của gió Trăng mùa nào tím như màu nhung nhớ
Đêm đong đầy vần điệu của bơ vơ
Anh gọi trăng gieo thêm mùa huyền thoại
Để cùng em thắp lại một lần mơ
hoang_sa
TRĂNG XA
Trăng đi xa chênh chếch cõi vô bờ
Và từ đấy mắt anh nhoà sương nhớ
Anh kêu mãi thuyền trăng về một thuở
Của ngày đầu thơ bỡ ngỡ vào mơ
Em mỉm cười mi chớp _ Anh thẫn thờ
Và từ đấy anh quen chờ em mỗi lúc
Khi xong việc lên mạng ngay tức khắc
Mong gặp em với vần ý hợp thơ
Nhìn trăng treo ta cùng ước đợi chờ
Rồi một sớm mưa giăng bụi mãi..
Bám mắt anh cay xé cả buồng tim
Trăng càng xa và lẩn khuất khó tìm
Em biền biệt _ mây tím buồn hoang vắng..
HRPT
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.04.2010 12:53:26 bởi HRPT >
Chào Harry
HS cho trăng gần lại nha
Trăng gần Đêm nay trăng xuống thật gần
Thềm anh bỗng nhớ
một lần em qua Ánh vàng rơi xuống đóa hoa
Giọt sương khẽ nhắc
em xa thật rồi Bây giờ trăng đã mồ côi
Tìm vần thơ cũ giữa trời mênh mông Trăng gần
thức mãi bên song
Từ lâu
giấc mộng đã không có người
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2010 10:30:17 bởi Huyền Băng >
Với biển Anh nhờ biển
Ru em chiều nghiêng nắng
Bờ cát êm êm
Xoa dịu gót chân mềm
Anh nhắn sóng
Nhẹ nhàng thôi ... thật nhẹ
Kẻo em chìm
Mất hút giữa xa khơi
Thả một mảnh hồn
Cho biển đó
Biển ơi
Một lần gió mang đi vần thơ lạ
Một lần thấy
Mùa thu quên rụng lá
Đóng cửa rừng
Bay theo cánh hải âu
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.04.2010 08:39:48 bởi hoang_sa >
Thôi nhé
Thôi thơ ở lại với vầng trăng
Tôi bỏ rừng thu bỏ lá vàng
Dẫu gió còn vương nhiều ảo ảnh
Mây chiều chờ đợi chuyến lang thang
Bâng khuâng ở lại cùng xao xuyến
Tôi bỏ vần thơ bỏ giấc mơ
Nắng có lung linh bờ cỏ dại
Buồn thôi lay động nhánh vu vơ
Thôi nhé từ nay chẳng có em
Kiêu sa tóc xỏa suối thơ mềm
Không môi chín mọng mùa ngơ ngẩn
Không mắt đen tròn thắp mỗi đêm
Tôi bỏ đường hoang thơm áo lụa
Bỏ trời nhung nhớ ngát hương hoa
Tôi đi ... để lại miền thơ úa
Rồi sẽ phôi phai ... sẽ nhạt nhòa
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.12.2010 19:13:09 bởi Viet duong nhan >
Mơ xuân Thơ
sao nồng thắm ngọt ngào
Để anh ngơ ngẩn
lối vào hư vô
Cây đời rụng lá
trơ vơ
Nảy chồi ươm một giấc mơ xuân hồng
Ừ thì nắng cứ mênh mông
Trải hồn ra
để em trồng cỏ xanh
Gió em phủ một miền anh
Nụ xuân hé nở trên cành mộng mơ
Thôi thơ ở lại với vầng trăng
Tôi bỏ rừng thu bỏ lá vàng
Dẫu gió còn vương nhiều ảo ảnh
Mây chiều chờ đợi chuyến lang thang
Bâng khuâng ở lại cùng xao xuyến
Tôi bỏ vần thơ bỏ giấc mơ
Nắng có lung linh bờ cỏ dại
Buồn thôi lay động nhánh vu vơ
Lâu quá mới được lạc vào rừng thơ, chủ rừng đi mô biền biệt lâu rứa tề...
VÔ CÙNG ANH! Người bỏ thơ lại..với vầng trăng Tìm gì chốn ấy..cứ lăng xăng? Hư vô một chuyến đi và đến Khéo không lại tiếc chút muộn màng. Rừng khoác áo thu vàng sắc ửng Bên bờ cỏ dại vẫn non xanh Xuyến xao nào đó sao bỏ lửng, Thơ với vầng trăng..vô cùng anh!
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
Lâu quá mới được lạc vào rừng thơ, chủ rừng đi mô biền biệt lâu rứa tề...
VÔ CÙNG ANH!
Người bỏ thơ lại..với vầng trăng
Tìm gì chốn ấy..cứ lăng xăng?
Hư vô một chuyến đi và đến
Khéo không lại tiếc chút muộn màng.
Rừng khoác áo thu vàng sắc ửng
Bên bờ cỏ dại vẫn non xanh
Xuyến xao nào đó sao bỏ lửng,
Thơ với vầng trăng..vô cùng anh!
Về với mùa xuân
Có khi gió gọi ta đi xa lắc
Tìm cát vàng nơi biển cả mênh mông
Bay theo mây ươm giấc ngủ bềnh bồng
Xuống đồng hoang để thì thầm với cỏ
Rồi chợt nghe thoảng hương nồng đây đó
Tiếng nàng xuân nhí nhảnh gọi ta về
Rừng nở hoa điểm trang cho phiến đá
Ta sẽ ngồi ... chờ một thoáng đê mê
Trích đoạn: hoang_sa
Mơ xuân
Thơ
sao nồng thắm ngọt ngào
Để anh ngơ ngẩn
lối vào hư vô
Cây đời rụng lá
trơ vơ
Nảy chồi ươm một giấc mơ xuân hồng
Ừ thì nắng cứ mênh mông
Trải hồn ra
để em trồng cỏ xanh
Gió em phủ một miền anh
Nụ xuân hé nở trên cành mộng mơ
Hồn mộng
anh
sao lạc lối hư vô
cho em ngơ ngác
vần thơ ngọt mềm
cỏ xanh ai trải
bên thềm
dìu ai bước mộng êm đềm ru mơ
tóc mây bay quyện lững lờ
thả dài tay với
ngẩn ngơ vai người
hồng hoang môt thuở chơi vơi
hồn em nhan sắc cho môi anh nồng ... mt
Trích đoạn: mây trắng
Hồn mộng
anh
sao lạc lối hư vô
cho em ngơ ngác
vần thơ ngọt mềm
cỏ xanh ai trải
bên thềm
dìu ai bước mộng êm đềm ru mơ
tóc mây bay quyện lững lờ
thả dài tay với
ngẩn ngơ vai người
hồng hoang môt thuở chơi vơi
hồn em nhan sắc cho môi anh nồng ...
mt
Góc mơ
em
cùng anh một nẻo thơ
ngắm chiều đông
với lững lờ mây bay
góc mơ
nắng đã đong đầy
tơ trời giăng mắc để gầy gió xuân
ngỡ như em đến thật gần
gió hoang đã lỡ gieo vần thương yêu
ơ hay
có giọt sương chiều
rơi thềm đá lạnh
nghe nhiều hư vô
Rồi cũng đến nơi em
Anh sợ gió thổi cơn điên vào nơi ấy
sẽ nổ bùng cơn địa chấn u mê
nên rước bão về
để sóng nhấn chìm con thuyền nặng trĩu cuồng ngông
Anh sợ thuyền qua sông
nên gỡ ra thành nhiều mảnh
tặng cho dòng chảy vu vơ
Mái chèo ngờ nghệch
trả cho hư vô
Anh không nhìn vì mắt em sáng quá
sợ cháy mảnh rừng khô
Trốn giấc mơ
từng chiều đếm lá
đã nhiều hơn tóc ai
Anh tháo sợi tơ em
đi theo chiều không gió
không ngày không đêm
nhưng cõi hoang vu ai đã vẽ những lối mòn
ngã rẽ nào
rồi cũng đến em
Đã quên ngày xưa
Nắng đã quên mùa xưa
Nên không về góc phố
Đìu hiu đường bụi đò
Lá rơi nhiều theo mưa
Mây đã quên trời xưa
Nên không ai gắp gió
Giàn hoa mơ trước ngõ
Rung cánh vàng lưa thưa
Áo đã quên màu xưa
Hương chẳng về theo tóc
Thềm không khua guốc mộc
Con nhện buồn đong đưa
Thơ đã quên người xưa
Chữ nhìn nhau ngơ ngác
Vần chạm nhau xào xạc
Ta quên ... hình như chưa .
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.10.2011 09:41:21 bởi Huyền Băng >
Biết rằng ...
Biết ta thường mộng buổi chiều
Gió hay ghé đến cắn yêu nhẹ nhàng
Biết ta đời đã úa vàng
Cho nên vạt nắng dịu dàng xoa vai
Biết ta mệt mỏi đường dài
Sợi mưa quấn lấy hình hài mong manh
Biết ta tóc chẳng còn xanh
Lũ chim thường hót dỗ dành giấc sâu
...
Còn ta biết lá phai màu
Biết thu vừa hết đến đầu mùa đông
Biết vò mấy cục thơ ngông
Biết rằng ta
vốn đã ... không biết gì
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.10.2011 09:39:03 bởi Huyền Băng >
Tặng
Vờ như chỉ biết làm thơ
Nhận dăm ba chữ vu vơ ghép vần
Mượn chiều giọt nắng bâng khuâng
Trả cho đêm vắng đôi lần chiêm bao
Nhưng mà
chỉ vậy thôi sao?
Từ đâu hương tỏa ngạt ngào rừng thu
Lời nào theo gió vi vu
Điệu chi hòa quyện khúc ru dịu mềm
Thôi thì
anh cứ tặng em
Như trăng nước
tặng êm đềm dòng sông
Dẫu là chỉ có hư không
Cho anh tặng chút bềnh bồng trong tim
Thôi mà ...
đừng trả nghe em
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: