Rừng thơ
Dại khờ
Ai bảo rằng tôi chẳng dại khờ
Chất đầy trong óc những vu vơ
Bao nhiêu mất mát và thua lỗ
Dành dụm lâu rồi ... chỉ chút thơ
Em muốn rằng tôi phải nhớ em
Nhưng mà em vẫn cứ hay quên
Tôi còn tìm kiếm trong hư ảo
Ở chốn mình chưa có cái tên
Em nói dối hoài tôi vẫn biết
Cớ sao tôi lại mãi thật thà
Giả vờ ngơ ngẩn và ... ngơ ngẩn
Để trái tim buồn bớt xót xa
Chỉ để mắt ai còn lấp lánh
Cho môi còn hé nụ bâng quơ
Và cho tóc xỏa miền kiêu hãnh
Tôi tặng cho tôi lắm dại khờ
Hẹn với mùa xuân
từng bước lặng lẽ
thời gian đi
vẫn là những con đường vô tri
dãy phố hững hờ
con người xa lạ
vẫn là mùa đông
đạp lên chiếc lá thu cuối cùng
lạnh lùng
gỡ từng ngày ra đếm
nhỏ những giọt mưa ưu phiền còn sót lại
ai ủi đám cỏ khô
nàng Xuân
muôn đời chung thủy
sẽ về đúng hẹn
đắp nắng trên ngọn mơ vừa trụi lá
rải hoa lát đường về cõi gió chơi vơi
Em
và tiếng Anh ơi
thật quen
thật ngọt
vẫn là chờ đợi
bên suối nước trong
tắm gội
gột rửa màu hoang tưởng vu vơ
giũ bụi bám từ bao điều giả dối
biết em sẽ về
hẹn nhé
Xuân yêu
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2012 21:19:57 bởi Huyền Băng >
Ta trả phù du
Lối về
nắng ửng hồng hồng
Nàng xuân nhẹ bước
hương nồng loang xa
Lặng nhìn một tuổi trôi qua
Thấy đời úa lá
nghe ta lụi tàn
Còn đây
một sợi dây đàn
Khảy lên tiếng nấc khô khan
cuối cùng
Rồi đi về phía mịt mùng
Dư âm để lại
cánh rừng hoang vu
Xuân ơi
ta trả phù du
Trả cơn ảo mộng
thơm như áo nàng
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2012 21:19:05 bởi Huyền Băng >
Trích đoạn: hoang_sa
Ta trả phù du
Lối về
nắng ửng hồng hồng
Nàng xuân nhẹ bước
hương nồng loang xa
Lặng nhìn một tuổi trôi qua
Thấy đời úa lá
nghe ta lụi tàn
Còn đây
một sợi dây đàn
Khảy lên tiếng nấc khô khan
cuối cùng
Rồi đi về phía mịt mùng
Dư âm để lại
cánh rừng hoang vu
Xuân ơi
ta trả phù du
Trả cơn ảo mộng
thơm như áo nàng
Níu thơ ở lại
Níu xuân
ở lại với đời
Níu thơ ở lại
cùng người trần gian.
Giêng hai
còn ửng nắng vàng
Vườn sau
bưởi chín nồng nàn
hương đưa
Tuổi đời
bạc phếch mây mưa
Câu thơ vẫn đợi
tình xưa
người về
Một lần
lạc cõi hư mê
Nghìn năm còn đó
câu thề thuỷ chung.
Trích đoạn: Như Quỳnh
Níu thơ ở lại
Níu xuân
ở lại với đời
Níu thơ ở lại
cùng người trần gian.
Giêng hai
còn ửng nắng vàng
Vườn sau
bưởi chín nồng nàn
hương đưa
Tuổi đời
bạc phếch mây mưa
Câu thơ vẫn đợi
tình xưa
người về
Một lần
lạc cõi hư mê
Nghìn năm còn đó
câu thề thuỷ chung.
Còn níu thẫn thờ
Dịu dàng mười ngón tay thon
Níu mơ ở lại
cho tròn vầng trăng
Ngàn năm
nắng vẫn sắc vàng
Mùa qua
mây trắng vẫn lang thang chiều
Gió mềm
níu ngọn thơ yêu
Cong cong vần đợi
liêu xiêu chữ chờ
Bâng khuâng còn níu thẫn thờ
Anh còn nấn ná bên bờ sông tương
Trích đoạn: hoang_sa
Trích đoạn: Như Quỳnh
Níu thơ ở lại
Níu xuân
ở lại với đời
Níu thơ ở lại
cùng người trần gian.
Giêng hai
còn ửng nắng vàng
Vườn sau
bưởi chín nồng nàn
hương đưa
Tuổi đời
bạc phếch mây mưa
Câu thơ vẫn đợi
tình xưa
người về
Một lần
lạc cõi hư mê
Nghìn năm còn đó
câu thề thuỷ chung.
Còn níu thẫn thờ
Dịu dàng mười ngón tay thon
Níu mơ ở lại
cho tròn vầng trăng
Ngàn năm
nắng vẫn sắc vàng
Mùa qua
mây trắng vẫn lang thang chiều
Gió mềm
níu ngọn thơ yêu
Cong cong vần đợi
liêu xiêu chữ chờ
Bâng khuâng còn níu thẫn thờ
Anh còn nấn ná bên bờ sông tương
Nghê thường cõi hư
Kia bờ
phải dáng người thương
thuyền neo bến mộng
nghê thường cõi hư
Bài thơ
vướng chữ tương tư
vần yêu đâu nỡ
tạ từ gió trăng
Dịu dàng
mười ngón tay ngoan
Níu mơ ở lại
nồng nàn sắc xuân
Ơi tình một thoáng phù vân
Bâng khuâng xao xuyến ngàn năm vẫn còn
hư vô mùa hạ
ơ hay
sa mạc cát vàng
xương rồng đứng lặng
mơ màng đếm gai
dấu rong chơi
khúc khuỷu
dài
tâm tư mỏi
nắng miệt mài sấy khô
đâu là sóng
đâu là bờ
đâu là sương phủ che mờ chân mây
đâu rồi
ngọn gió lung lay
đâu rồi lối cỏ
hàng cây
mảnh rừng
ơ hay
hoang vắng chập chùng
nghe trong cát nóng
lạnh lùng gót thơ
hạ về
mở chốn hư vô
cùng ta ru lại
khúc bơ vơ buồn
Gói lại vu vơ
Tôi đang gói lại vu vơ
Cột bằng nhạt nhẽo
hững hờ
lãng quên
Trả buồn cho cõi không tên
Trả cho gió
chuyến lênh đênh
chán phèo
Trái tim
lại gõ nhịp đều
Những cơn mơ mỏng bay vèo mất tăm
Cỏ không mọc chỗ tôi nằm
Nhện giăng vách cũ
tôi thầm ru tôi
Chạm nhau mấy cục à ơi
Nghe như tiếng mõ
gói đời vào am
Tôi
giờ
mất tính tham lam
Không còn lấy trộm miếng đam mê nào
Nàng thơ tủm tỉm
thở phào
Từ nay thôi nhé
đừng tào lao thêm
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2012 21:20:29 bởi Huyền Băng >
Kéo mưa vào mộng
Giấc mơ em nếu nắng nhiều không gió
Anh kéo mây về nhè nhẹ giăng tơ
Rồi mưa xuống ... rì rào trên mái mộng
Giọt rơi đều ... tí tách ... dệt thành thơ
Giấc mơ em nếu gió nhiều không nắng
Anh cũng rủ mây về để trôi ... trôi
Và đổ mưa dạt dào như sóng biển
Mang vu vơ khuấy động một góc trời
Nếu giấc mơ không nắng và không gió
Anh thành mây về thay chiếc gối mềm
Nhốt cơn mưa nằm im lìm dưới tóc
Những giọt tình khe khẽ ... hát ru em
(Nếu giấc mơ em đã có mưa rồi
Thì thôi vậy ... tiếc quá, ... đành thôi vậy)
Từ khi mây ngủ lưng trời
Từ khi mây ngủ lưng trời (thơ VAD)
Cho tôi bóng mát góc đời hoang vu
Nắng vàng cõi ấy sang thu
Mượn làn mây trắng lời ru hão huyền
Từ khi mây trĩu chiều nghiêng
Đồi xanh xào xạc, cỏ triền miên mơ
Từ mây rũ xuống vần thơ
Mông lung ngọn gió ngỡ tơ tóc mềm
Từ mây thấp thoáng áo em
Hương mùa thần thoại dịu êm trôi về
Từ đâu dậy sóng đam mê
Nhớ thương vương vất bên lề hư vô
Là mây không bến không bờ
Không tên không tuổi ... thẫn thờ trời trong
Khoan mưa nhé ... cứ bềnh bồng
Mộng tôi vẽ lại thuở hồng hoang xưa
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.06.2012 12:36:31 bởi hoang_sa >
Cám ơn
Cám ơn gió đã à ơi
Khi mây rụng xuống lưng đồi cỏ hoang
Cám ơn nắng phủ mơ màng
Ru từng chiếc lá úa vàng ngủ say
Cám ơn đêm khép một ngày
Mùa theo mùa để đong đầy thời gian
Cám ơn những giọt sương tan
Cơn mưa tạnh
giọt nắng tàn
chiều phai
Cám ơn mấy sợi tơ dài
Nối chân tôi với gót hài nàng Thơ
Cám ơn tuyết trắng mịt mờ
Còn thương nhánh cỏ bên bờ hoang vu
Cám ơn chữ tắt lời ru
Vần thơ vẫn đến
để từ biệt tôi
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu: