Rừng thơ
Thật là hân hạnh được Tóc mai đến thăm
Tóc Mai làm thơ hay quá, nên mình chỉ xem thôi mà không dám họa
Tóc mai sợi ngắn sợi dài
Mỏng manh êm ái thơ bay nhẹ nhàng
Tóc thơ từng sợi mơ màng
...
Dấu chân Em đi rồi, dấu chân còn ở lại
Anh rào quanh, bỏ xuống một hạt thơ
Rồi cành nhớ, lá yêu xanh xanh mãi
Chờ trăm năm sẽ nở đóa mộng mơ
.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2007 09:26:29 bởi Tóc mai >
sợ rằng người ta hiểu "cổ mộng" là giấc mộng xưa...
Đôi bờ mưa rơi Đêm
mưa gieo tiếng nấc
trên mái quạnh hiu
Em
mưa vào trong mắt
nhạt nhòa
Xa
Đôi bờ xa lắc
Ta
nghe lòng se thắt
Mưa rơi
dòng sông khẽ hát
Ai
xa xôi
Sông buồn hiu hắt
Đôi bờ mưa rơi
.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2007 08:44:11 bởi Oanh Oanh >
Trích đoạn: hoang_sa
Nhận chăng em?
Anh chỉ xin một góc tim nho nhỏ
Một khoảng trời hư ảo thoảng hương yêu
Để bơ vơ ngơ ngác giữa nắng chiều
Nhận đi em, dù chỉ là nỗi nhớ
(Thơ cũ 200...)
r
Nỗi Nhớ
Chiều rơi nhẹ, buông lơi từng hạt nắng Óng ánh vàng, phẳng lặng mặt hồ trôi Nỗi nhớ thầm gờn gợn sóng trong tôi Vừng ký ức hiện bừng lên dĩ vãng
Chiều đầu xuân mây trời bay tản mạn
Gió hắt hiu vi vút ở trên cao
Chiếc lá non ve vẩy nét xanh xao
Lòng gợi nhớ Xuân nào đầy mơ ước
Anh đã bảo, nếu yêu anh chỉ được
Cái vô hình một nỗi nhớ không tên
Đời bễ dâu thuyền yêu sẽ bấp bênh
Anh có thể cho tôi là nỗi nhớ
Thấm thoắt trôi, giòng thời gian bỡ ngỡ
Tháng năm dài nỗi nhớ chẳng hề vơi
Ánh dương tàn, từng vạc nhàng nhẹ rơi
Hồn lâng dịu, êm êm vì nỗi nhớ./.
Ngân Chánh
24/04/2007
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.03.2007 14:35:22 bởi Ngân Chánh >
Trích đoạn: Oanh Oanh
Trái tim
Anh đi rồi... trái tim còn để lại
Em biết làm gì....nên cất vào tim
Chôn thật sâu...vào kí ức dịu êm
Nụ nhớ mầm thương....rong rêu gói kín
Oanh Oanh
Những mảnh tim Ai nhặt dùm ta những mảnh tim
Say thơ bay mãi chẳng nằm im
Xin đừng để rong rêu phủ kín
Mảnh sau nhớ mảnh trước, đi tìm
(tim lớn lắm mới chứa được cả một trái tim, Oanh Oanh ơi)
Quên Có lẽ là tôi đã quên em
Như quên một giấc mộng êm đềm
Như nước quên trăng, mây quên gió
Như nghìn sao quên mất trời đêm
Có lẽ là tôi đã quên em
Sóng quên bờ rồi, biển lặng im
Mưa đã quên về vườn hoa cũ
Hoàng hôn quên thả nắng bên thềm
Có lẽ là tôi đã quên em
Đã quên rồi, tôi lại quên thêm
Đưa tay che hết trời nhung nhớ
Ôi biết bao lần tôi đã quên
Đến Huế Huế, một chiều thu
Giăng mắc mây mù
Sông Hương lặng lẽ
Thiên Mụ âm thầm
Cung điện trầm ngâm
Mưa rơi năng hạt
Phố vắng u hoài
Đâu rồi tà áo?
Đâu rồi tóc bay?
Mưa rơi tầm tả
Chuyến xe hối hả
Chẳng nói một lời
Ta về, Huế ơi!
Sao mà buồn thế?
Mưa rơi, mưa rơi,
Huế ơi là Huế!
chỉ có một lần duy nhất đến Huế mà lại gặp mưa, rồi lại mưa đúng y như là mưa trên phố Huế...
.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2007 08:44:48 bởi Oanh Oanh >
Trích đoạn: Oanh Oanh
Ôi...tim ai vỡ tan tành
Rớt rơi trăm mảnh tội tình biết bao
Dấu yêu xưa dẫu ngọt ngào
Rã rời phai nhạt...buồn sao là buồn
Mấy mảnh trôi theo những dòng thơ
Vài mảnh vui đùa với vu vơ
Nhiều mảnh chơi vơi trong ảo ảnh
... Ai thích mảnh nào... ta cũng cho
Trích đoạn: hoang_sa
Trích đoạn: Oanh Oanh
Ôi...tim ai vỡ tan tành
Rớt rơi trăm mảnh tội tình biết bao
Dấu yêu xưa dẫu ngọt ngào
Rã rời phai nhạt...buồn sao là buồn
Ngẫm đời muôn sự trong khuôn
Không buồn sao được cái nguồn đau thương
Dấu yêu , yêu dấu rồi vương
Rồi theo phai nhạt đôi đường chia ly
Thư mùa hạ Hạ đã về rồi em có hay
Mưa về cho xanh biếc cỏ cây
Xanh tươi hạnh phúc đi em nhé
Chớ có u hoài chuyện gió mây Có đêm nào mưa rơi rả rích
Tiếng mưa buồn gợi chút vấn vương
Em ơi, đừng giở trang thơ cũ
Hãy nghe mưa ru mộng thiên đường Nắng mưa hòa khúc nhạc vu vơ
Anh vẫn đùa vui với vần thơ
Anh, em, ta hãy cùng quên nhé
Chẳng nhớ chẳng mong chẳng đợi chờ
.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2007 08:45:21 bởi Oanh Oanh >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu: