Cuốn Tiểu Thuyết Ở Lại
Trần Thị Cỏ Khô 05.08.2004 12:25:02 (permalink)
Cuốn tiểu thuyết ở lại

Trần Mộng Tú


Gần nửa năm nay cha chúng tôi nói cho chúng tôi nghe thường xuyên về việc bán nhà. Cha tôi cho biết là trong một thời gian rất gần, hãng của ông làm sẽ sa thải một số nhân viên, trong đó chắc có ông. Ông sẽ bán căn nhà chúng tôi đang ở, đi thuê một căn hộ nhỏ hơn và dùng số tiền đó để chi tiêu. Đã từ lâu cha tôi muốn nghỉ làm một thời gian để viết một cuốn tiểu thuyết mà bấy lâu nay ông mơ tưởng. Đây là một dịp để ông thực hiện giấc mơ của mình. Là người cha độc thân, cha tôi biết rằng với đàn con đông đúc này thì sau khi bán nhà chắc chắn là anh em chúng tôi sẽ phân tán đi các nơi. Điều này làm cho chúng tôi có đứa phấn khởi vì được đi đến một nơi ở mới, có đứa buồn buồn vì không muốn rời căn nhà cũ của mình. Cha tôi chắc là người sẽ buồn nhất, vì không còn giữ được cả đàn con dưới một mái nhà.

Sau ba tháng treo bảng bán nhà. Người khách cuối cùng đã trả xong giá và cha chúng tôi bắt đầu thu xếp dọn ra. Mỗi ngày chúng tôi nhìn thấy ông đi làm về cùng với những chiếc thùng giấy. Quần áo và đồ dùng trong bếp thì chẳng có nhiều, nhưng sách thì chỗ nào cũng có, nên sách được xếp vào thùng trước. Tốâi nào ông cũng thức đến một hai giờ sáng để thu dọn. Cuối cùng thì sách cũng xong. Đối với ông thì chỉ cần sách xong là coi như xong tất cả. Những thứ khác thì có vứt đi cũng chẳng ai nhặt, kể cả quần áo của ông.

Sáng nay Chủ Nhật ông bắt đầu thu dọn những căn buồng của chúng tôi. Chao ôi! Thật là đau lòng. Ông lúng túng không biết dọn cái gì trước, cái gì sau. Và chúng tôi thì không chịu vất đi một cái gì trong những cái buồng của mình dù là một món đồ chơi hay là một cọng rác. Ông thu dọn chỗ ăn chỗ ngủ của chúng tôi với một đôi mắt nặng trĩu. Là một người cha độc thân với một đàn con, ông cho chúng tôi ăn, uống đầy đủ cũng là giỏi lắm rồi. Ai đến nhà cũng khen chúng tôi sạch sẽ xinh đẹp. Và điều này làm ông hãnh diện.

Ông làm việc suốt cả một ngày. Buổi chiều đã phủ phục trên những hàng thông, ông vẫn còn tiếp tục thu dọïn. Ông cầm một ngọn nến mầu đỏ, soi vào từng buồng nhìn ngắm những đứa con mình. Trong ánh lửa nhỏ nhoi đó cha con chúng tôi nhìn tỏ mặt nhau. Tôi chắc là ông nhìn thấy các con của mình chúng lớn lên mỗi đứa một vẻ. Ông cầm từng cánh tay mỗi đứa lên để ngắm từng sợi lông măng, từng cặp chân để nhìn những cái móng chân, chăm chú nhìn vào từng cặp mắt thông minh và nhậy cảm của từng đứa con, vuốt ve chúng tôi bằng đôi tay có những ngón dài và khô. Chúng tôi nhìn những sợi tóc ông đã ngả sang mầu bàng bạc, những nếp nhăn hai bên đuôi mắt nhiều như những vết chân chim, khóe miệng ông hơi trễ xuống như hai cái ngoặc của một câu văn buồn bã trong những trang sách của ông. Chúng tôi dụi đầu mình trong lòng bàn tay ông. Đêm ập xuống.

Sáng hôm sau ông lại dậy thật sớm, lo cho chúng tôi ăn sáng xong, ông bắt đầu chuyện trò với từng đứa con của mình.

Chị Duyên đang nằm chỗ với đứa bé nhất, chung quanh chị là mấy đứa con cũng còn rất nhỏ. Chúng rất bám ông ngoại, mỗi lần thấy ông là chúng xúm lại, đứa ôm vai, đứa ôm chân. Ông lúc nào cũng lúng túng chỉ sợ dẫm phải chúng. Chị Xinh thì vừa lấy chồng mấy tháng nay, anh rể tôi chỉ là một người đàn ông ở xa đến thành phố này, không nơi nương tựa. Cha tôi gặp anh tình cờ ở nhà một người bạn, ông đón anh về cho ở chung cùng chúng tôi, rồi lại dễ dãi gả con gái cho mà chẳng có cần cưới hỏi gì cả.

Cha tôi chỉ nới cái dẫy phòng của chúng tôi ra thêm một buồng riêng cho anh chị, rồi cài một cành nguyệt quế trước cửa buồng. Mấy đứa con trai ghen tị, thì cha tôi nói "Tình yêu mà các con. Hãy cho họ hương thơm và để cho họ riêng tư." Bây giờ cha tôi phải xin lỗi hai con vì căn buồng riêng tư đó cũng không còn nữa.

Với chúng tôi, những đứa con độc thân thì cha nói:

"Cha sẽ cố gắng đem hết cả các con cùng đi. Tuy rằng các con đã khôn lớn và có thể tự lập. Cha không thể vì sách vở, văn chương mà bỏ các con mỗi đứa một nơi."

Tôi nghe cha nói mà trong lòng rúng động. Tôi muốn nói với ông rằng. Tôi sẵn sàng hy sinh để nhẹ gánh cho cha dù tôi chẳng bao giờ muốn xa ông. Ông đã hy sinh cho chúng nhiều quá rồi. Ngoài những thời giờ đi làm kiếm lợi tức cho cả nhà, ông thường để hết thời gian ban ngày cho chúng tôi. Việc văn chương sách vở, ông yêu quý đến thế mà ông cũng chỉ thức khuya để đọc, để viết. Ông không bao giờ để chúng tôi đói lạnh trong khi chính ông có khi quên cả bữa ăn chiều, quên cả mặc áo lạnh vào những hôm trở gió. Khi chúng tôi đau ốm, ông tận tụy săn sóc ngày, đêm. Nhưng khi cha chúng tôi ốm thì chúng tôi chỉ biết nhìn nhau và lo lắng. Tôi tự nhủ là tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giúp cha tôi trong việc rời đổi này. Tôi đã lớn, tôi có thể tự lo cho mình để bớt gánh nặng cho ông.

Thế rồi ngày dọn nhà cũng phải đến. Chúng tôi biết nơi ở mới thuộc một tiểu bang khác cách nhà cũ hai ngày đường chim bay, và gần một cánh rừng nhỏ. Cha bảo để cho chúng tôi có chỗ rong chơi.

Cái xe pick-up của cha tôi thì có hạn, sách vở thì nhiều, và con, cháu quá đông. Cha tôi cứ đứng tần ngần mãi không biết phải thu xếp thế nào để đủ chỗ cho mọi người. Nếu xếp tất cả những thùng sách lên thì không có chỗ cho chúng tôi, mà chúng tôi lên hết thì không có chỗ cho sách. Cha tôi nghĩ ra một cách. Ông bỏ tất cả sách ra khỏi thùng, rồi ông cầm từng cuốn xếp vào. Cứ năm, ba cuốn sách, ông lại cho một đứa con vào. Mỗi lần cầm sách lên ông đọc cái tựa, lật qua lật lại cuốn sách, bỏ xuống, cầm lên, đọc vài trang, tiếc rẻ. Cuối cùng ông cũng xếp hết được cả mọi thứ mà ông muốn mang theo: Con và sách.

Cha tôi đi một lượt chung quanh nhà, nhìn ngắm cái sân, cây lê, cây mận, dẫy buồng của các con. Ông tháo cặp kính xuống, lau đôi mắt vào cánh tay áo, lau cái kính vào vạt áo. Ông tra chìa khóa vào cửa. Giã từ một vũng kỷ niệm...

Người chủ mới dọn vào. Bà hài lòng với căn nhà được dọn sạch sẽ. Chỉ có dẫy chuồng chim bồ câu chung quanh cái sân sau cần phải phá đi. Bà biết người chủ cũ độc thân, ông ta nuôi cả một đàn mấy chục con bồ câu và yêu chúng như con, chúng đã được ông mang theo. Nhưng bà không ngờ khi phá dẫy chuồng chim có một con bồ câu còn sót lại. Nó vẫn nằêm yên trong một cái ổ cỏ khô cả tuần lễ mà không bay ra ngoài.

Bà chép miệng:

"Chắc đây là con chim bị bỏ quên!"

Bà mang con bồ câu vào trong nhà, mua một cái lồng sơn trắng thật đẹp, nhốt nó vào đó cho cậu bé 7 tuổi chơi. Cậâu bé có một con chó, một con mèo và bây giờ có thêm một con bồ câu. Đôi khi cậu để quên cái lồng chim ở dưới đất. Con mèo cứ đi chung quanh cái lồng chim. Mỗi lần như thế thì con bồ câu lại run lên bần bật.

Tôi phải nhắm mắt lại nghĩ đến cha tôi đang sung sướng vì không phải bỏ lại một cuốn sách nào, để thấy việc tôi trốn ở lại nhường chỗ cho một cuốn tiểu thuyết ra đi là đúng. Tôi mở mắt ra bình tĩnh nhìn con mèo, lòng êm ả như một trang sách.
#1
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9