:: Một Góc Đời ::
:: TA VỀ :: Ta về để nhớ ngày đi. Ta về lắng đọng xuân thì đã qua. Đường đi đường đã quá xa. Ta về lắng đọng phong ba đời buồn. Hồn ru nhè nhẹ hồi chuông. Ta về đứng giữa sân trường áo bay. Sầu thơ cao vút ngọn cây. Ta về tìm chút ngất ngây muộn màng. Dẫu còn ai đó trông sang. Dáng ngây thơ đã bàng hòang buổi xưa. Ta về hứng với giọt mưa. Chợt nghe lạnh nhịp đong đưa tháng ngày. Tay khô nhận chén đắng cay. Ta về nửa tỉnh nửa say nói cười. Ta về vẽ tuổi đôi mươi. Màu son phai nhạt khung trời rong rêu. Khăn xưa đã nát đường thêu. Đèn hiu hắt bóng loang khêu ngọn tàn. Ta về mỏi gót lang thang. Lòng ta tan nát....giữa ngàn...cười vui... =Hồng Sang= r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2007 15:10:58 bởi Huyền Băng >
= Cám Ơn = Cám ơn mây gió chiều nay. Cám ơn rừng núi một ngày cùng ta. Hàn huyên tâm sự đậm đà. Chiều nay tạm biệt...rừng nha ta về... Cám ơn chăn ấm giường êm. Cám ơn chiếc gối trơn mền ru ta. Giường êm chăn ấm gối hoa. Mà sao ta vẫn xót xa...đêm dài... =Hồng Sang=
Cám ơn Nguyên Đỗ & Chị 7 nhiều nha....xin chỉ dạy...đa tạ đa tạ...
Dạ xin kính chào CT.Ly...hân hạnh được làm quen ...
Cho em hỏi cách send hình lên giống như Nguyên Đỗ....cám ơn.
=hongsang=
Huyền Băng thân chào thi sĩ Hồng Sang đến với vnthuquan, bạn có thể nghiên cứu thêm cách gởi hình ở link dưới đây.
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=62946 Chúc bạn thành công.
Thân mến,
HB
Trích đoạn: Huyền Băng
Cám ơn Nguyên Đỗ & Chị 7 nhiều nha....xin chỉ dạy...đa tạ đa tạ...
Dạ xin kính chào CT.Ly...hân hạnh được làm quen ...
Cho em hỏi cách send hình lên giống như Nguyên Đỗ....cám ơn.
=hongsang=
Huyền Băng thân chào thi sĩ Hồng Sang đến với vnthuquan, bạn có thể nghiên cứu thêm cách gởi hình ở link dưới đây.
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=62946
Chúc bạn thành công.
Thân mến,
HB
Xin cám ơn HB nhiều , tôi vẫn làm như theo chỉ dẩn , song nó cứ lên hình cây kẹp thôi...không biết làm sao cho giống hình thẳng như của chị 7 và Nguyên Đỗ được
. chúc vui. =hongsang=
=Còn Mãi= Lê chân qua vạn nẻo đường. Thị thành hoang vắng phố phường quạnh hiu. Hồng trần bám nhạt bờ rêu. Sang ngang gặp gió xoay chiều đớn đau. Còn xa lìa chốn chôn nhau. Mãi chưa dứt khoát niềm đau nỗi buồn. Giọt lệ khóc kiếp tha hương. Buồn nghe cuồn cuộn trong hồn sóng xao. Không gian u uất một màu. Tên Quê Hương gọi...nghe đau đớn lòng... = Hồng Sang = R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.05.2007 23:11:24 bởi Viet duong nhan >
= Hoa Tím Ngày Xưa = Em còn nhớ một buổi chiều hôm ấy. Hai đứa mình e ấp tay trong tay. Anh ngắm nhìn mái tóc em bay bay. Rồi ngắt vội một cành hoa sim tím... Nụ hôn đầu đời âu yếm trao nhau. Biển tình yêu cứ dào dạt dâng trào. Hai con tim thốt nhau lời hò hẹn. Chúng mình hứa , sẽ thương nhau trọn vẹn. Vẹn hôm nay và vẹn cả ngày mai. Rồi một chiều có gió thổi bay bay. Cánh hoa tím cài nghiêng trên mái tóc. Mình giận dổi rồi đêm về thầm khóc. Tặng người yêu, hết màu tặng rồi sao? Thật là lạ thiếu chi mầu Xanh - Đỏ. Vàng - Nâu - Hồng - Lam - Trắng...đẹp biết bao. Họ không thương , chỉ thương mãi một mầu. Sắc hoa tím cài nghiêng trên mái tóc. Tình yêu chúng mình nhanh như cơn lốc. Anh - Vui phong sương , em bước theo chồng. Lên xe hoa em không mặc áo hồng. Mà chọn tím , mầu buồn của muôn thuở. Rồi từ đó mối tình đầu tan vỡ. Em theo chồng mang nặng mớ hành trang. Xuân lại - Thu qua...rồi đến Đông tàn. Những năm tháng ôi ! vô vàn nuối tiếc. "Đồi Sim tím , tím chiều hoang biền biệt" Tím đồi chiều tím luôn cả hồn tôi. Làm lòng này nhớ lại thũa xa xôi. Tuổi mươi sáu...mình rất yêu mầu Đỏ. Mười tám buồn thích mầu tím mộng mơ. Rồi...hai mươi...cho đến mãi bây giờ. Yêu tha thiết...một mầu đen đôn hậu... =Hồng Sang=
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2007 13:06:20 bởi hongsang >
= Đành Thôi ! = Anh bảo với em , cho anh lần chót. Cơ hội sau cùng chuộc lỗi lầm xưa. Và từ nay mãi mãi anh xin chừa. Không để em cô đơn trong giá lạnh. Em cúi mặt tủi hờn vì bất hạnh. Lòng dặn lòng đừng nhẹ dạ như xưa. Đã mấy lần , anh cứ bảo anh chừa. Rồi cứ vẫn đong đưa theo năm tháng. Em đợi mãi sức mòn hơi cũng cạn. Mà thời gian thì không đợi đâu anh. Ngày xa xưa thì tóc hảy còn xanh. Đến nay tóc đã ngả màu sương gió. Cuộc đời của em , như anh thấy đó. Em lớn lên trong khói lửa điêu tàn. Tuổi ấu thơ đã vướng kiếp lầm than. Và cứ thế trôi dài theo năm tháng. Vì quá thương con nên em phải ráng. Gượng sống vui cho con trẻ an lòng. Nhưng cứ mỗi lần giá lạnh vào Đông. Hồn se thắt...ngậm ngùi...cho số phận... =Hồng Sang= r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2007 08:21:06 bởi Huyền Băng >
= Ngậm Ngùi = Phi cơ cất cánh bay rồi. Người đi ta ở bồi hồi phút giây. Bóng người đã khuất ngàn mây. Sao ta còn đứng mang đầy nhớ nhung. Đưa không không phải qua sông. Mà sao nghe tiếng sóng lòng dội lên. Mây chiều lành lạnh buồn tênh. Nghe trong khoé mắt đọng nghiêng bóng nhòa. Êm đềm hai buổi chiều qua. Thật quá ngắn ngủi đậm đà hương yêu. Người đi , ồ nhỉ ! buồn hiu. Thôi - coi như chiếc lá vèo trong mây. Cứ coi như bụi vừa bay. Cứ coi như chút rượu cay đắng lòng. Chiều nay gió thổi mênh mông. Một người đứng lặng ngóng trông một người... =Hồng Sang=
= Thà Đừng = Người buồn với tuổi sáu mươi. Ta vui gì nữa một đời thương đau. Thà rằng đừng nói câu nào. Ta đây người đó còn nhau cuối đời. Như vậy chắc cũng sẽ vui. Còn hơn bộc lộ mọc mời nhớ nhung. Người ơi ! người có biết không? Người đến sưởi ấm cõi lòng buồn tênh. Người đi buồn bỗng mông mênh. Có con chim lẻ kêu bên góc trời. Đông Bắc - Tây Bắc xa xôi. Ai đâu nghe được những lời chim kêu... =Hồng Sang=
Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó. Ngàn năm có đổi được gì không. Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn. Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng... =Hồng Sang=
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2007 23:24:22 bởi hongsang >
Trích đoạn: nguyenthoai
Thương Tiếc
Mùa Hè một chín bảy lăm.
Anh nằm ngủ giấc trăm năm rã rời.
Bỏ em ở lại chơi vơi.
Như chim lẻ bạn hót lời tiếc thương...
Đoạn đường dài lắm gió sương.
Độc hành gót nhỏ đau thương mỏi mòn.
Trăm năm một tấm lòng son.
Của ngày xưa ấy mãi còn trong em...
Tìm người thương , biết đâu tìm.
Gian truân một kiếp trắng thêm mái đầu.
Gập ghềnh sóng gió lao xao.
Đưa con thuyền nhỏ đi vào âm u...
Anh đâu ! mà khói mây mù.
Anh đâu ! để cả trời thu đượm buồn.
Hỡi người em nhớ em thương.
Để em mãi khóc cô đơn chiều về...
Đời viễn xứ...buồn lê thê.
Đời người cô phụ đêm về đơn côi.
Hải Âu mỏi cánh lưng trời.
Lẻ loi khóc bạn một đời xót xa...
Chiều nay và những chiều qua.
Sương rơi mờ phủ bóng tà huy bay.
Có con chim khóc lạc bầy.
Mênh mông tuyết phủ...trời Tây Bắc buồn...
=Hồng Sang=
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2007 06:47:59 bởi Viet duong nhan >
Niềm Đau Tháng Tư một cuộc đổi dời. Đầu mùa nước lũ đất trời bể dâu. Em về lã chã dòng châu. Ôm con ôm cả nỗi sầu đớn đau... Chờ anh bạc trắng mái đầu. Bao nhiêu thương nhớ nỗi sầu riêng mang. Tháng Tư "rã nghé tan đàn" Đất trời như phủ màu tang bao trùm... Ngẫn ngơ cánh Nhạn mông lung. Giữa trời như bỗng bão bùng gió mưa. Đâu rồi...hạc nội người xưa. Để lầu Hoàng Lạc sớm trưa ngỡ ngàng... Niềm thương gửi ánh trăng tàn. Nỗi đau uất nghẹn bàng hoàng trong tim. Ôm con vò võ từng đêm. Nghe con Dế khóc bên thềm nĩ non... =Hồng Sang= R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2007 06:50:57 bởi Viet duong nhan >
Mùa Hè Đỏ Lửa. 1972 Cha tôi đau nặng liệt giường. Ì đùng tiếng súng ngoài nương vọng vào. Dân làng hớt hãi lao xao. Làm cho xóm nhỏ thêm màu tang thương. Chiếc lá còn đọng cành sương. Phải chăng nước mắt xót thương dân lành. Chiến tranh ơi hỡi chiến tranh. Sao lại nỡ đành cướp mất em tôi. Em tôi chết hôm tháng rồi. Vào ngày tảo mộ cũng thời Thanh Minh. Quả pháo thật quá vô tình. Rơi ngay giữa chợ , rung rinh đất trời. Người sống , hồn phách chơi vơi. Người chết , tan nát rã rời thịt xương. Cha tôi ngả bịnh liệt giường. Vừa oán , vừa hận , vừa thương con mình. Chấp tay kêu thấu trời xanh. Mong ông thương xót mà nhìn xuống coi. Quan tài được xếp hàng đôi. Hơn hai mươi cái , nằm phơi trưa hè. Ve sầu chưa dứt tiếng ve. Thế là họ lại lăm le tìm về. Cha tôi ủ dột ê chề. Giục Mẹ lìa bỏ làng quê lên thành. Mẹ tôi nức nỡ dỗ dành. Đi thì đi hết không đành bỏ Cha. Cha bảo rằng :" tôi đã già !" Không muốn vướng bận Bà và con thơ. "Bà ơi ! Chớ có chần chờ " "Đạn vô tình lắm...không ngờ được đâu !" Mẹ tôi lã chã dòng châu. Ra đi còn ngại cái bầu của Sang. Cảm thương con gái có mang. Vậy mà nó phải lo toan mọi bề. Cha -Con , ở lại làng quê. Mẹ tôi dìu dắt trẻ về thành đô... Tử Thủ. Các em theo Mẹ đi rồi. Còn tôi ở lại đành thôi giữ đồn. Đêm về buông phủ làng thôn. Tôi ngồi nghĩ lại...hết hồn ai ơi ! Mới hai mươi mấy tuổi đời. Mà tôi phải chịu liên hồi đắng cay. "Chiến sĩ " "Tử thủ " đêm dài. Cùng vị " Tư Lệnh" nằm ngay trên giường. Căn phòng nghi ngút mùi hương. Của thằng "Lính trẻ" "tử thương" tháng rồi. Đứa bé trong bụng loi nhoi. Nhắc tôi nhớ lại chiều rồi , chưa cơm. Đêm nay " Trấn thủ lưu đồn" Một già - một trẻ - một hồn...lãng du... Hồng Sang R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2007 06:52:29 bởi Viet duong nhan >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: