Về Giữa Bạn Bè
Khu vườn Bordeaux
Mấy ngày mình đã cách xa
Mà sao vẫn thấy như là cạnh bên
Tách cà phê sáng thân quen
Chim vui giàn mướp nắng lên ngoài vườn
Liếp rau luống cải quê hương
Giàn bầu buông trái vấn vương rau dền
Nắng xuyên tàu chuối dịu mềm
Rau răm dấp cá chạy viền quanh sân
Chiều chiều xúm xít quây quần
Tiếng cười rộn rã đón mừng ngày vui
Cho nhau hương vị cuọc đời
Cho nhau kỷ niệm của thời xa xưa
Quê người dãi nắng dầm mưa
Vườn xưa tao ngộ đuổi xua nỗi buồn
Nếu thêm hàng xóm tiếng xuồng
Thì ta cứ ngỡ như vườn quê ta
Huỳnh Ngọc Diêu 8-1985
Hè về nhớ quê
Hè về trên lá platane
Mà sao như thấy nắng vàng quê xưa
Bên ngoài trời chẳng sa mưa
Mà sao đã thấy cơn mưa trong lòng
Ngày xưa chị có nhớ không ?
Mẹ mình xuôi ngược con giồng Bến Kinh
Tàng cây vú sửa nhà mình
Phủ che bóng mát tâm tình trẻ thơ
Tiếng xe ngựa dưới mù u
Thương cây me lớn bên bờ ao vuông
Những hàng sao đứng song song
Em nghe tiếng guốc hừng đông dọn hàng
Chiều về Bến Đáy thênh thang
Tiếng tù và thổi thuyền mang cá vêụ
Nói làm sao hết đam mê
Bài học của nội nói về nghĩa nhân
Ngậm ngùi nhớ đến người thân
Biết bao kỷ niệm xa dần tầm tay
Mỗi lần trời đất đổi thay
Là lần mình thấy đắng cay trong lòng
Hè về chị có nhớ không ?
Huỳnh Ngọc Diêu
1990
Quê ngoại Láng Thé
Mấy chục năm trường Láng Thé ơi
Thời gian như thể tưởng phai rồi
Bỗng sao mà lại bao thương nhớ
Gợi lại lòng ta nhớ mãi thôi
Cồn vắng bên sông bãi cát vàng
Xuân về tấp nập bến đò ngang
Dừa Đỏ thân thương chiều tắt nắng
Để lại lòng ai nỗi bẽ bàng
Vườn quít vui vầy mấy rạch sông
Những hàng dừa nước dáng chờ trông
Gót chơn viễn khách bao hờ hững
Vui bước đường xa chạnh mũi lòng
Rạch Rô năm tháng vẫn còn đây
Kỷ niệm thâm sâu của chốn nầy
Trái bưởi trĩu cành vui nắng sớm
Xoài xanh lủng lẳng giởn trời mây
Cánh cò mệt mỏi cuối trời xa
Khơi lại lòng ai nỗi nhớ nhà
Những cánh đồng xanh thời hoa bướm
Thương hoài năm tháng tuổi xuân hoa
Sâu thẩm lòng ai tựa áng tần
Linh đinh mà vẫn phải bâng khuâng
Làm sao quên được làng quê cũ
Đêm mộng tình thơ dệt mấy vần
Xa cách lâu rồi bao tháng năm
Tình quê gần gũi vẫn thì thầm
Đêm lạnh xứ người bao tăm tối
Tình quê rạng rỡ tựa trăng rằm
Huỳnh Ngọc Diêu
09-2007
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.10.2007 11:46:49 bởi Huyền Băng >
Thư giấy học trò
Nhận được thư ai giấy học trò
Khiến mình trở lại những ngày mơ
Nhớ về một khoảng trời thơ mộng
Năm tháng giữ hoài những ý thơ
Nắng chiều đại lộ tóc bay vương
Dáng nhỏ em qua những nẻo đường
Hoa Phượng bay trên tà áo trắng
Bướm lượn hồ xanh trước cổng trường
Nón lá che nghiêng nỗi ngỡ ngàng
Bắc ngược xuôi dòng, sóng bọt tan
Còn xa dừa đứng buồn êm vắng
Như thể Kiều xưa khóc phận nàng
Ta kể cho nhau những dặm dài
Thời gian oằn nặng ở đôi vai
Viễn hành một kiếp đời lưu lạc
Buồn lại thêm hơn, bước lạc loài
Huỳnh Ngọc Diêu
Hè về nhớ quê
Hè về trên lá platane
Mà sao như thấy nắng vàng quê xưa
Bên ngoài trời chẳng sa mưa
Mà sao đã thấy cơn mưa trong lòng
Ngày xưa chị có nhớ không ?
Mẹ mình xuôi ngược con giồng Bến Kinh
Tàng cây vú sửa nhà mình
Phủ che bóng mát tâm tình trẻ thơ
Tiếng xe ngựa dưới mù u
Thương cây me lớn bên bờ ao vuông
Những hàng sao đứng song song
Em nghe tiếng guốc hừng đông dọn hàng
Chiều về Bến Đáy thênh thang
Tiếng tù và thổi thuyền mang cá vêụ
Nói làm sao hết đam mê
Bài học của nội nói về nghĩa nhân
Ngậm ngùi nhớ đến người thân
Biết bao kỷ niệm xa dần tầm tay
Mỗi lần trời đất đổi thay
Là lần mình thấy đắng cay trong lòng
Hè về chị có nhớ không ?
Huỳnh Ngọc Diêu
1990
Tâm sự người hưu trí
Tính hưu trí rồi mình sẽ đi chơi
Thăm lại anh em lâu ngày không gặp
Oâi ! Những niềm vui chắc là tấp nập
Chuyện bao năm, sao nói hết một ngày
Hưu trí rồi mình sẽ rảnh tay
Đem lòng dạ đổi ra thi tứ
Gởi gắp các nơi nỗi lòng xa xứ
Đọc thơ rồi như thể gần được nhau
Lòng dạ mình ao ước đã từ lâu
Trút gánh nặng áo cơm, vui thơ thẩn
Nối lại tình xưa qua bằng tin nhạn
Theo người xưa lạc ngựa cởi bò vàng
Nỗi mơ ước tưởng như đơn giản
Vậy mà sao rất khó vui lòng
Nỗi bận rộn lu bu không lối thoát
Nên ước mơ cứ mãi xuôi dòng
Nên nỗi ước mơ cứ lần cứ lữa
Hẹn lần hồi mà vẫn chưa xong
Nên đem thơ gởi về khắp hướng
Hẹn tri âm tương ngộ thỏa lòng
Huỳnh Ngọc Diêu
ĐÃ LÂU RỒI
Đã lâu rồi chẳng nhận tin nhau
Phương trời đó mùa thu đổ lá ?
Con đường xưa những ngày nắng hạ
Còn tươi vui như thể ngày nào
Đã lâu rồi chẳng nhận được email
Đời đã xô ta vào con nước xoáy
Những tháng ngày qua bao mệt mõi
Nụ cười khô trong tiếng thở dài
Đã lâu rồi ta chẳng nhận phone
Tiếng êm ã ru hồn vào mộng
Bên tách cà phê nghe môi nóng
Bản nhạc nào réo rắt tình xưa
Đã lâu rồi chẳng đọc được thơ
Nay đọc lại nghe lòng êm ấm
Xin cám ơn ai tình say đắm
Những buồn vui một thuở xa mờ
Huỳnh ngọc Diêu
Ðược tin em đã về hưu trí
Ðược tin em đã về hưu trí
Một thoáng buồn vui tự đáy lòng
Vui : em được hưởng ngày thong thả
Buồn: thấy dòng dời tựa bão giông
Mới đó ngày nào bên lớp học
Áo trắng thơ ngây tuổi học trò
Bài thơ e ấp trong trang sách
Nón lá che ngang buổi hẹn hò
Những dòng lưu bút , nét rung rung
Những bước chân son , bước ngập ngừng
Dòng đời như nước vô tình chảy
Sinh kế ngày qua tóc bạc sương
Áo trắng ngày xưa theo mộng đẹp
Thơ xưa cũng héo cũng tàn phai
Ba bốn mươi năm nhiều dâu biển
Ðời tựa dòng sông nước chảy hoài
Gặp lại nhau rồi chẳng nhận nhau ?
Dung nhan ngày ấy giờ ra sao?
Nếp nhăn trên trán buồn nhân thế
Mòn mõi hồn thơ cũng hoá sầu
Bên bờ sông cũ chim bìm bịp
Gọi nước lớn về trong ước mơ
Bên dòng đời ấy ta mong gởi
Một khoảng trời xưa một ý thơ
Ðưôc tin em đã về hưu trí
Ta cứ hình dung một dáng xưa
Dầu đời dầu có bao giông bão
Vẫn thấy em về áo trắng xưa
Huỳnh Ngọc Diêu
11-2002
Cái Mơn đêm Noel
Lâu quá không về thăm cái Mơn
Thăm miền nước ngọt trái lôm chôm
Hiền lành dào dạt bên sông nước
Yên tỉnh tình thương những nẻo hồn
Áo trắng hừng đông quá dập dìu
Hướng về buổi lễ quá thân yêu
Hiền lành Tượng Chúa dang tay đón
Thánh đường lặng lẽ biết bao nhiêu
Lôm Chôm vị ngọt đượm tình quê
Mời kẻ đi xa kíp trở về
Đất Mẹ ngọt bùi qua năm tháng
Trong lòng ai vẫn nỗi đam mê!
Quên làm sao được chuyến đò đông
Thôn ấp vào Xuân ngập nắng hồng
Thư viện An Minh bên tường kín
Cuộc đời thầm lặng quá thong dong
Đèn sáng Noel rực cả vùng
Thánh đường tràn ngập buổi vui chung
Em về áo trắng tinh như tuyết
Cầu nguyện nhân gian đẹp mọi đường
Quê người trời lạnh tiết Noel
Gợi mình sống lại chuổi ngày quen
Dáng xưa áo trắng đêm hành lễ
Sống lại trong ta những nỗi niềm
Huỳnh Ngọc Diêu
Noel 2004
Cám ơn đời
Xin cám ơn đời đã cho ta
Chút tơ vương đó cũng mặn mà
Đối ẩm với mình khi đơn độc
Gởi về bạn hữu những Phương xa
Xin cám ơn đời mấy ý thơ
Nặng tình tri kỷ nặng hoài mơ
Cho ta trở lại ngày thân ái
Dòng nước thời gian đã xóa mờ
Xin cám ơn tình thơ với văn
Qê hương sông nước với vầng trăng
Dĩ vãng như loài hoa rất lạ
Thơm nồng hương sắc sánh chi bằng
Xin cám ơn tình tri kỷ thơ
Tuổi đời dầu xế vẫn còn mơ
Đọc thơ như thấy ta gần lại
Tri kỷ ngàn name nối đợi chờ
Huỳnh Ngọc Diêu 27-4-05
Ví dầu tình bậu còn thương
Líu lo trên ngọn trúc mềm
Con chim sâu nhỏ chia em nỗi buồn
Ví dầu tình bậu còn thương
Bậu thương bậu nhớ chuyện thường đã qua
Sáng trăng sao laị trăng lòa
Bỗng dâng đôi mắt lại nhòa lệ giăng
Đau thương ngày cũ vết hằng
Ngủ yên mà lại đau oằn hơn xưa
Tháng năm mang nặng buồn hơn
Nhu tâm hãy để dòng đời mang xa
Linh đinh nhiều nỗi phong ba
Để cho tình bậu xót xa âm thầm
Thủy chung như ánh trăng rằm
Mỏi mòn chờ đợi tháng năm vẫn chờ
Bao giờ trở lại ngày thơ
Để ta gặp lại bến bờ sông Thương
Từ khi vó ngựa lên đường
Phút giây phong vũ có thường nhớ nhau?
Phong trần một kiếp xanh xao
Trong mơ lại thấy ngọt ngào ấm êm
Mây bay nhớ sợi tóc mềm
Mưa giăng từng sợi sầu dâng diệu huyền
Bến đi ngày cũ trao duyên
Chiều qua vẫn đợi bềnh bồng thuyền thơ
Êm đềm mấy giấc xuân mơ
Tỉnh ra lại thấy sao mờ thê lương
Mây trôi qua mấy dặm trường
Nhắc cho tình bậu tình thương vẫn còn
Huỳnh Ngọc Diêu
5-2004
Đêm mộng đầu Xuân
Đêm mộng về vui giữa phố phường
Thấy mình về lại giữa quê hương
Bạn bè thân mến bao năm cũ
Gặp lại từ xa các nẻo đường
Tay bắt mặt mừng, câu thở than
Bỏ ngày xa cách bước đi hoang
Trên đường từ đó ta xa vắng
Sáng rực ban mai ánh nắng vàng
Bên bờ sông rộng sáng vầng trăng
Oùng ả trông như sợi chỉ vàng
Rừng dừa xỏa tóc bao thương nhớ
Tay vẫy chào ta dáng dịu dàng
Tình cờ gặp lại bóng hình ai
Dáng điểm ngày xưa vẫn đẹp hoài
Tháng năm dầu mất nguồn tươi mát
Tuổi đời nhan sắc chẳng hề phai
Mưa nắng thời gian có dãi dầu
Còn đầy nắng ấm giữa mưa ngâu
Tri kỷ thỏa tình câu tao ngộ
Eâm đềm ngồi nghĩ cánh chim âu
Phà lan vui buồn nước mắt rưng
Vàng mai rực thắm cả khu rừng
Chén trà ấm mặt câu đoàn tụ
Chai rượu hàn huyên chốc đã lưng
Thấm thoát mà qua hết một ngày
Phong trần cất bước phải đi ngay
Vẫy tay chào nha mai nầy gặp
Tỉnh dậy biết là đôi mắt cay
Huỳnh Ngọc Diêu
Rằm tháng giêng 2005
Xem ảnh người xưa
Tha thiết ngồi nhìn bức ảnh em
Chụp trên đồi núi cảnh êm đềm
Đất trời Đà Lạt bao thương nhớ
Gợi lại lòng ta mối cảm tình
Vóc ngọc vẫn còn như thuở ấy
Nụ cười xinh đẹp mắt tinh anh
Xa xôi cách biệt bao năm tháng
Khoảng cách ngày nay mấy dặm ngàn
Nhớ lại ngày xưa mấy rặng dừa
Em về dáng nhỏ giữa cơn mưa
Con đường trơn trợt trong thôn xóm
Thương biết làm sao nói mấy vừa
Mới đó mà nay mấy chục năm
Tình xưa vẫn sống mãi âm thầm
Nhiều khi những tưởng như quên mất
Mà nhớ làm sao ! tựa sóng ngầm
Làm sao xóa được mối tình yêu
Càng xóa càng thêm khắc đậm nhiều
Tưởng quên mà lại trăm ngàn nhớ
Dầu chuyện đời ta chỉ một chiều
Xin cám ơn em đã gởi anh
Tấm hình người cũ, giấc duyên lành
Trong anh cứ ngỡ người bên cạnh
Như chuyện Bích Câu đến với mình
Đêm trăng lại ngắm bóng hình em
Nhớ lại mộng hồng lúc tuổi xanh
Niềm vui chợt đến rồi bay mất
Vết tích tình yêu chẳng được lành
Huỳnh Ngọc Diêu
09-2004
Tình xưa ảo ảnh
Dầu đã biết tình xưa thành ảo vọng
Sao lòng ta cứ mãi mãi vương tơ
Làm tâm hồn cứ vẫn mãi thẩn thơ
Cứ mơ tưởng những ngày xưa thân ái
Ôi! cái thuở ban đầu bao hăng hái
Niềm tin đầy hoa mộng của ngày Xuân
Làm tâm hồn cứ mãi mãi bâng khuâng
Nhớ ai đó và nhớ hoài phong cảnh
Biết chuyện ngày xưa chỉ là ảo ảnh
Trách mình sao cứ giữ nỗi niềm riêng
Còn chi đâu giây phút ấy diệu huyền
Con đò cũ ngày xưa chưa rời bến?
Vòng tay cô đơn năm dài trìu mến
Đợi chờ ai để mở rộng tình yêu
Nhìn lại dáng diễm xưa quá yêu kiều
Phong cách ấy biết bao là thùy mị
Để lòng ta được thêm nhiều thơ ý
Tràn ngập đầy những mối tơ vương
Để cho tim trở lại một đoạn đường
Thời tuổi nhỏ hoa hồng thơm ngào ngạt
Huỳnh Ngọc Diêu
Thân phận lục bình
Từ đó rời xa khỏi cánh đồng
Theo bèo trôi dạt ở dòng sông
Mênh mông đâu biết phương nào đến
Lưu lạc ngờ đâu nát cả lòng
Đời thường bó buôc bao cơ cực
Thơ cảm nghẹn dòng lạc lối không
Bao giờ trở lại trên đồng cỏ
Sum họp đoàn viên xếp cánh bồng
Huỳnh Ngọc Diêu
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: