Về Giữa Bạn Bè
Giải Phương Trình
ax² +bx+c= 0
/\ = b² -4ac
Nếu a là mộng là mơ
Thì b là nỗi mong chờ ngày xanh
X kia đáp số chưa thành
Như delta đó loanh quanh cuộc đời
Mấy mươi năm một cuộc chơi
Ngẫm ra thì thấy nụ cười còn đâu
Tóc xanh giờ đã bạc màu
Phương trình toán học ngày nào còn đây
Tri âm cố cựu chút nầy
Là phương trời cũ là ngày quê xưa
Nẽo đời hết nắng rồi mưa
Hết mưa rồi nắng mà chưa giải dùm
X,a,b,x tùm lum...
Huỳnh Ngọc Diêu
Vườn ngoại tỉnh em
Đêm nằm trở giấc chiêm bao
Ngỡ như thoang thoảng thanh tao chuông chùa
Bên mương kiều diễm bóng dừa
Vườn rau tươi thắm ban trưa nước tràn
Xoài riêng thơm ngát trĩu oằn
Đồng vàng biển lúa, đê ngăn chạy viền
Cồn xa sông rộng nỗi niềm
Mênh mông bát ngát thiên nhiên vùng trời
Tâm tư xúc động bồi hồi
Mái dầm xuồng lướt chơi vơi bổng trầm
Bên tai sóng vỗ thì thầm
Chim ru giấc ngủ mộng vàng dệt thơ
Lục bình theo nước hững hờ
Vô tâm vườn trải âu lo mảnh vườn
Tình quê sao giữ vẹn tròn
Bánh tét ngày Tết từng đòn ngon thơm
Mơ màng ai dựa cây rơm
Mời anh dùng tạm bữa cơm nhà nghèo
Ầu ơ chim vịt kêu chiều
Nhớ ai ai nỡ tình yêu chưa tròn
Người xưa má phấn vẫn còn
Tình xưa mấy thuở sắt son vẫn hồng
Sao ai vẫn đợi vẫn mong
Sao ai hờ hững mênh mông cách tình
Huỳnh Ngọc Diêu Vẫn đợi người về…
Đầu xuân nắng đẹp biết bao
Hương trầm thoang thoảng thanh tao cảnh chùa
Ai về qua ghé xứ dừa
Đất đơm xanh lộc vườn trưa gió tràn
Phù sa cây trái trĩu quằn
Quanh năm tưới ngọt , biển ngăn sông viền
Vị hương gởi gấm nỗi niềm
Thiết tha tình nước, phúc yên ơn trời
Ấm sao tiếng mẹ ru hời
Dỗ lòng con trẻ dịu vơi thăng trầm
Về đi anh… giọng thì thầm
Của người em nhỏ mộng vàng … rất thơ
Về đi… sao nỡ hững hờ
Chim khuyên gọi bạn líu lo ngoài vườn
Đêm xuân thắm nụ cười tròn
Mẹ ngồi thong thả gói đòn bánh thơm
Nếp ngon, lửa ấm mùi rơm
Tình sâu nghĩa đượm bát cơm quê nghèo
Khói lam bàng bạc trời chiều
Bóng hình phảng phất hương yêu quyện tròn
Trong tim muôn thuở vẫn còn
Thu phai bạc tóc, lòng son mãi hồng
Bến xưa đò cũ đợi mong
Nước mây , hoa cỏ mang mang hữu tình
Trúc Giang
RR
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.11.2008 21:05:23 bởi Viet duong nhan >
Làm đêm đối thơ bạn
(Tặng Gia Linh)
Tôi ít thường đi đến những ga
Theo tàu vui đến những nơi xa
Đời tôi quanh quẩn trong thành phố
Tựa một loài dơi, dán cột nhà
Đêm đêm tìm kiếm cuối trời xa
Một ánh sao đêm để gọi là
Thân phận của mình trong xã hội
Giấc mơ ngày ấy đã trôi xa
Cò kiếm ăn đêm, lắm lúc buồn
Bờ ao là nỗi vắng cô đơn
Nguồn thơ, trang sách vui cầm cự
Trăng gió thiên nhiên để đở hờn
Hổ nhớ rừng xưa, chim nhớ suối
Bóng hình xưa cũ giữ trong tim
Thành phố bỏ quên ngoài cánh cổng
Hồn thơ đâu hỡi, hãy xin tìm. !
Huỳnh Ngọc Diêu
Marseille 14-03-1995
Cám ơn đời
Xin cám ơn đời đã cho ta
Chút tơ vương đó cũng mặn mà
Đối ẩm với mình khi đơn độc
Gởi về bạn hữu những phương xa
Xin cám ơn đời mấy ý thơ
Nặng tình tri kỷ nặng hoài mơ
Cho ta trở lại ngày thân ái
Dòng nước thời gian đã xóa mờ
Xin cám ơn tình thơ với văn
Quê hương sông nước với vầng trăng
Dĩ vãng như loài hoa rất lạ
Thơm nồng hương sắc sánh chi bằng
Xin cám ơn tình tri kỷ thơ
Tuổi đời dầu xế vẫn còn mơ
Đọc thơ như thấy ta gần lại
Tri kỷ ngàn năm nối đợi chờ
Huỳnh Ngọc Diêu
Marseille 27-4-05 r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.10.2008 09:32:18 bởi Huyền Băng >
Tìm đâu thấy
Tôi trở lại tìm ngày xưa đã mất
Những chuyến xe lam ba bánh ngày nào
Buổi chiều đông về thiên hạ xôn xao
Trong xóm nhỏ vùng ngoại ô xa vắng
Thưở vào đời trắng tay bao cay đắng
Theo dấu xe lăn tìm kiếm một tương lai
Ta đã cho nhau những tiếng thở dai
Chia xẻ lo âu cùng bao phiền não
Tôi trở lại tìm đâu ra tà áo
Bà ba xưa chiếc nón lá bài thơ
Trên bến sông ngồi đợi một chuyến đò
Xuôi dòng nước thăm quê nhà vào tết
Còn đâu nữa tiếng rè rè máy hát
Võ đông Sơ giã biệt Bạch thu Hà
Lũ bạn bè xúm xít ở hàng ba
Vui kể chuyện Quan công tha Tào tháo
Những kỷ niệm vui của ngày thơ ấu
Cháu con nghe như ngỡ chuyện hoang đường
Huỳnh Ngọc Diêu
04-2008
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2008 21:19:27 bởi Viet duong nhan >
Thiếu bạn
Hoạ bài THỞ THAN của BN
Một tách càphê thiếu bạn bè
Nên nghe vi đắng xót tim se
Morning với Mỹ sao nghe chán
Nị hảo cùng Tàu cũng dấu che
Kỹ niệm nhắc hoài như chưa hết?
Quê hương mơ mãi vẫn còn khe ?
Gốc phố tàng cây bao bè bạn
Chuyên xưa ngày cũ rất thèm nghe
Huỳnh Ngọc Diêu
GIỮA MÙA TRÁI CHÍN
Anh sẽ thăm em giũa mùa trái chín
Trái cấm ngày nào trĩu nặng cành say
Nhánh vú sữa thơm ngon dấu kín
Hương vị đam mê mong đợi tháng ngày
Lũng lẵng xoài trông bao quyến rũ
Đã nghe như vị ngọt ở đầu môi
Bưỡi thơm nước như lời nhắn nhũ
Làm lâng lâng ngây ngất mộng đời
Hương nhản nửa đêm đưa vào huyền thoại
Ngây ngất lòng mình nữa tỉnh nữa mê
Hương vị ấy qua tầm tay mòn mõi
Nuối tiếc ngàn năm nay bỗng trỡ về
Cam quít cho nhau đậm đà thấm thiết
Hương vị nào hơn trái giữa mùa !
Qua mùa trái chín, vườn xơ xác
Hương vị chỉ còn những đắng chua
Huỳnh Ngọc Diêu
Tháng tư 2008
Thị xã chiều cuối năm
Mây chiều thơ thẩn ở trên không
Như gợï hồn ta nỗi bàng hoàng
Ngày xuân tuổi nhỏ bao huyền thoại
Bỗng thấy trong lòng nỗi nhớ mong
Thị xã nghiêng nghiêng giọt nắng vàng
Đò chiều uể oải chuyện sang ngang
Cầu đứng bơ vo trong buồn tẻ
Rẽ sóng thuyền trôi dáng nhẹ nhàng
Hàng dừa rung lá gió đông phong
Như đón ai về trên bến sông
Tha hương từ đó đời trôi nổi
Trở lại nguồn xưa bếp lửa nồng
Chút rượu hàn huyên đã thấy say
Hồn thơ lơ lửng tựa trời mây
Nói sao cho trọn niềm thương nhớ
Tiếng nhạc buồn thêm nỗi ngất ngây
Tóc bạc ngàn đêm mới thấy nhau
Thời gian như múa chạy bên rào
Tưởng chừng ra khỏi tầm tay vói
Cứ ngỡ mà mình trong chiêm bao
Quán nhỏ cà phê tuổi mộng xuân
Còn đâu năm tháng mơ trăng ngàn
Giờ đây gặp lại bao buồn tủi
Cốáù nhớ mà quên tủi chiếc thân
Một chút buồn thương kiếp phù sinh
Thương ai mà cứ tưởng thương mình
Mới đó mà nay bao thay đổi
Cho ta cố giữ mối chân tình
Đời như cơn lốc theo ngày tháng
Dong ruỗi phong trần bước lao đao
Chiều nay ngừng lại ngày năm cuối
Thấy nỗi cô đơn xót ruột bào
Huỳnh Ngọc Diêu
Xuân và nỗi nhớ
Ươm mộng thật nhiều... hái quả không
Xa anh em chẳng thấy xuân hồng
Tháng ngày chăm chút cành hy vọng
Đợi tết nở bừng nụ nhớ mong
Lặng ngắm ngoài sân ngập nắng vàng
Ngàn mai tung cánh gió đưa sang
Duyên duyên con bướm vờn say đắm
Múa khúc nghênh xuân rất nhịp nhàng
Sắc thắm hương bay ngập phố phường
Góc buồn bóng nhỏ mắt mờ sương
Thoảng trong hơi gió câu thềø hẹn
Quấn quýt bên nhau vạn nẽo đường
Xuân trước còn đan mộng ngát say
Ân tình chan cuối mắt đầu mày
Vừa xa đã thấy tràn nhung nhớ
Gặp lại men nồng thêm ngất ngây
Xuân nay kỷ niệm nhớ về nhau
Từng dấu yêu xưa cuộn rạt rào
Phố chợ hoa đêm đơn độc bước
Chập chờn nửa thực nửa chiêm bao
Bát ngát rừng hoa rực ánh xuân
Cánh vươn đài các sắc trong ngần
Người say trong cõi thần tiên ấy
Ta lặng lẽ tìm một dáng thân
Xuân về vạn vật lại hồi sinh
Sao chẳng tươi xanh cuộc sống mình
Giữa nắng vàng trong ... mưa lất phất
Thênh thang đời rộng ... thiếu nhân tình
Mặt phủ rêu phong gợn nếp già
Đường trần khổ lụy vẫn chưa tha
Từng mùa nhẹ lứơt qua trên tóc
Gặp lại Xuân nay hóa... lão bà !
Trúc Giang
30.1.06 r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.10.2008 09:40:38 bởi Huyền Băng >
Bài thơ gởi chị
Đêm qua em lại nằm mơ
Về bên võng mẹ, ngồi chờ nước lên
Mưa chiều nhạc ếch buồn tênh
Ểnh ưöng rầu rĩ huênh huênh nhạc buồn
Bờ ao bùn đãt trợt trơn
Gà con ướt sủng cô đơn lạc loài
Thẩn thơ mấy chú thòi lòi
Nghe chim bìm bịp réo đòi nước lên
Mẹ ngồi bên váng buồn tênh
Quên nhai cả miếng trầu têm từ chiều
Ngày vui Mẹ được bao nhiêu
Mà sao mái tóc bạc nhiều nhiều thêm
Bây giờ chị có đêm đêm
Nằm mơ thấy Mẹ mà thêm nhớ người
Huỳnh Ngọc Diêu
96 r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.10.2008 09:41:57 bởi Huyền Băng >
Hợp mặt chia tay
Tứ tán quay vê một bữa nay
Bè bạn anh em họp đủ đầy
Câu chuyện vui mừng như pháo Tết
Rượu nồng chưa nhắp đã nghe say
Lâu lắm mới ngồi tâm sự nhau
Niềm vui chen lẫn những niềm đau
Bấm tay tính thử ai còn mất ?
Kẻ ở nơi nào ? Ai ở đâu ?
Không khí đang vui bỗng ủ sầu
Gian phòng im lặng kéo dài lâu
Tưởng nghe từng tiếng tim đang đập
Và tóc bạc thêm ở mái đầu.
Văng vẳng bên tai tiếng trống trường
Một bầy bướm trắng quá thân thương
Hồ xưa nước có còn xanh biếc
Mà tóc bây giờ đã điểm sương ?
Cảm thấy đâu đây lửa trại hè
Nghe lòng ấm áp, lắng tai nghe
Hò ơi ! Thương quá từng khuôn mặt
Bỗng thấy thâm sâu nghĩa bạn bè
Xin tách cà phê đen thật đen
Để mình tỉnh lại những ngày quên
Mai đây sinh kế đời phiêu bạt
Gặp lại sau nầy tóc bạc thêm
Nhóm lại cho nhau chút lửa hồng
Nghe mình ấm lại buổi vào đông
Ý thơ thay thế lời tâm sự
Trang trải cho nhau một tấm lòng
Huỳnh Ngọc Diêu
Ðược tin em đã về hưu trí
Ðược tin em đã về hưu trí
Một thoáng buồn vui tự đáy lòng
Vui : em được hưởng ngày thong thả
Buồn: thấy dòng dời tựa bão giông
Mới đó ngày nào bên lớp học
Áo trắng thơ ngây tuổi học trò
Bài thơ e ấp trong trang sách
Nón lá che ngang buổi hẹn hò
Những dòng lưu bút , nét rung rung
Những bước chân son , bước ngập ngừng
Dòng đời như nước vô tình chảy
Sinh kế ngày qua tóc bạc sương
Áo trắng ngày xưa theo mộng đẹp
Thơ xưa cũng héo cũng tàn phai
Ba bốn mươi năm nhiều dâu biển
Ðời tựa dòng sông nước chảy hoài
Gặp lại nhau rồi chẳng nhận nhau ?
Dung nhan ngày ấy giờ ra sao?
Nếp nhăn trên trán buồn nhân thế
Mòn mõi hồn thơ cũng hoá sầu
Bên bờ sông cũ chim bìm bịp
Gọi nước lớn về trong ước mơ
Bên dòng đời ấy ta mong gởi
Một khoảng trời xưa một ý thơ
Ðưôc tin em đã về hưu trí
Ta cứ hình dung một dáng xưa
Dầu đời dầu có bao giông bão
Vẫn thấy em về áo trắng xưa
Huỳnh Ngọc Diêu
11-2002
Chiều cô đơn
Thành phố chiều nay rộn tiếng cười
Lòng ta sầu não quá người ơi
Ba đêm tâm sự sao chưa đủ
Chưa tỏ cho nhau những mộng đời
Thấm thóat mà nay đã cách xa
Hai mươi năm ấy khoảng đời ta
Mắt xưa vẫn giữ màu xanh biếc
Kỹ niệm ngày xưa chẳng nhạt nhòa
Xin chút hương thơm trên mái tóc
Chút nhìn trìu mến buổi chiều xuân
Theo ta lưu lạc chiều xa xứ
Ấm áp tim ta đến vạn lần
Quê xa chiều xuống bên hồ vắng
Thương cánh Thiên Nga chút chập chờn
Ru ngủ hồn ta vào quên lãng
Cho đời lớn mãi nổi cô đơn.
Huỳnh Ngọc Diêu
07.02.03
Bài họa : Chia tay
Em tiễn người đi, tắt nụ cười
Lòng còn thổn thức mãi người ơi
Nghìn đêm tâm sự còn chưa đủ
Còn biết bao nhiêu giấc mộng đời
Chia tay nào không nghe xót xa
Thời gian chẳng đợi chẳng chờ ta
Làm sao giữ mãi màu tươi thắm
Theo vết chim bay đã nhạt nhòa
Một chút thu tàn trên mái tóc
Mắt buồn lạc lỏng giữa chiều xuân
Dõi trông bóng nhạn ngoài viễn xứ
Không biết thu đông đã mấy lần
Phố vẫn vui lòng em hoang vắng
Bóng người đi sương khói chập chờn
Nếu biết được làm sao quên lãng
Có lẽ đời thôi hết cô đơn.
Trúc Giang 07.02.03
Bài dịch : Séparation
Je te dis au revoir en éteignant les sourires
Mon cœur jamais rencontré une telle souffrance
Même en mille nuits, on ne peut pas finir les confidences
Combien de fois encore pour exprimer nos rêves
Aucune séparation dans le vie n’est possible sans tristesse
Le temps ne nous épargne pas avec sa vitesse
Comment peut-on garder la douceur de la vie
Quand les oiseaux du temps nous apportent des soucis
Quelque nuages d’automne tombent sur les cheveux
Un regard errant sur la jeunesse perdue
Mes yeux regardent l’horizon en attendant ton retour
En oubliant que les saisons s’en volent aux alentours
La ville éclate de joie
Mon cœur est désert
Si on sait comment faire pour oublier
La vie serait pas isolée
Huỳnh Ngọc Diêu Mai-2003
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: