Thi Nang Thi Gia
CÔ GIÁO THÂN THƯƠNG Khi trời vừa rạng sáng Thấy dáng cô trên đường Tha thướt trong làn sương Ôi!Cô giáo thân thương. Ngày lại ngày lên lớp Bao hạt bụi phấn bay Dạy từng tiết từng bài Từng ý đẹp lời hay. Đêm từng đêm miệt mài Viết từng trang giáo án Cô trăn trở đêm dài Vì trò nghịch hôm nay. Gặp phong ba chẳng ngại Cô luôn vững tay lái Đưa em nhỏ nơi đây Vượt qua bến sông này. Từng lớp từng lớp qua Đàn em đã bay xa Khắp mọi miền Tổ quốc Để xây dựng nước nhà. Mặc dù đã ra trường Lòng trò vẫn nhớ thương Cô tận tâm vì trẻ Vì đất nước quê hương. Thi Nang R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2007 18:39:25 bởi BĂNG NGUYỆT >
COI THI Đông về nắng nhạt gió hiu hiu Tim tím cành hoa cánh mỹ miều Xanh sắc bàng xanh xòe tán ngọn Đỏ màu ngói đỏ phủ rong rêu. Lời thầy đã giảng qua vài lớp Trí trẻ còn ghi được mấy điều? Nhìn mái đầu xưa,nay điểm bạc Học trò thành đạt biết bao nhiêu? Thi Nang
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.06.2014 14:26:03 bởi PHẠM VĂN NANG >
NHỚ ANH BA Nhớ người tri kỷ phương xa
Coi thi ngồi nhớ anh ba của mình
Trời đông trĩu nặng khối tình
Câu thơ em viết mang hình bóng ai?
Thi Nang
VẮNG BẠN HIỀN Một tuần bận rộn trôi qua
Trên đường công tác sương sa mờ mờ
Bồi hồi viết mấy vần thơ
Bạn hiền quí mến bây giờ nơi nao?
Thi Nang
NHỚ TRƯỜNG XƯA Bao giờ trờ lại mái trường xưa?
Cảnh cũ mấy mùa trải nắng mưa.
Bầy chim tung cánh bay muôn nẻo,
Đò ngang một chiếc vẫn còn đưa?
Tình bạn năm nao lưu luyến mãi,
Phượng hồng bên cổng đã già chưa?
Khoắc khoải bâng khuâng gà gáy sáng,
Nhìn trời mây bạc ánh sao thưa!
Thi Nang
Thân tặng Băng Nguyệt NÓI CHUYỆN VỚI NGƯỜI TRONG TRANH "HUN HÚT ĐƯỜNG THU " Em ngồi một mình nghĩ ngợi chi? Tóc xanh áo trắng đẹp xuân thì. Nét liễu thanh thanh trên mắt biếc, Nhớ về dĩ vãng phút chia ly? Điều gì khiến em đã nghĩ suy? Phải chăng em nhớ đến người đi? Đã mấy mùa thu chưa trở lại! Còn đây kỷ niệm lúc phân kỳ? Tuyết rơi phủ trắng mái nhà xưa, Liễu rũ mai gầy dưới nắng mưa. Cảnh cũ còn đây,người xa vắng, Chạnh lòng ngồi nhớ buổi tiễn đưa? Ngoài trời thu lạnh,tuyết bay bay, Lạnh sao,lạnh tận cõi lòng ai? Nhìn ảnh em ngồi bên tuyết lạnh, Thu đi,thu đến,mấy thu dài? "Hun hút đường thu " xa mãi xa... Đăm đăm,thăm thẳm khóe thu ba. Thu đấy, người đây trào cảm xúc, Cảnh thu lạnh lẽo giữa chiều tà. Thi Nang R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.11.2007 01:56:55 bởi BĂNG NGUYỆT >
THU XANH (THU MIỀN NAM) Một góc trời Nam một cảnh thu Ban mai lành lạnh trắng sương mù, Cây cỏ đứng yên còn say ngủ, Trên cành ríu rít tiếng chim ru. Mặt trời trăng trắng mọc sau mây, Hơi nước trên không đã phủ đầy. Muốn ngắm lá vàng rơi lác đác, Nhưng mà chỉ thấy lá xanh cây. Em bé tung tăng bước tới trường Quần xanh áo trắng dáng thương thương Vẻ mặt hồn nhiên,đôi mắt sáng Râm ran cười nói ở bên đường. Tóc xanh buông thả xuống bờ vai, Tà áo dài tha thướt nhẹ bay, Có cả trời thu trong nước biếc, Thu xưa gợn sóng đến thu này. Chợt nắng chợt mưa ấm lạnh đời, Trưa thu lờ lửng áng mây trôi, Chiều thu ráng đỏ,chân trời tím, Đêm thu rả rích giọt mưa rơi. Thu đến buồn vui bởi tại người Thu xanh cây lá khắp nơi nơi. Thu ở miền Nam là vậy đó, Lòng ta thương nhớ mãi thu ơi! Thi Nang
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2007 22:18:47 bởi lenthgo >
THU NHỚ Nhớ ai mỗi độ thu về Nghe đau xót dạ,nghe tê tái lòng. Biết người có nhớ ta không? Bao nhiêu kỷ niệm còn trong tim mình? Nhớ tà áo trắng thư sinh, Đường thu liễu rủ bóng hình thướt tha, Long lanh xanh biếc thu ba, Tóc mây óng ả chiều tà bay bay. Nhớ tờ lưu bút trao tay, Chúc nhau lời ngắn tình dài biết bao! Nhớ đêm trăng sáng đầy sao, Nhìn dòng sông lạnh chảy vào bể khơi. Nhớ chiều ngắm lá me rơi Mình ngồi tâm sự bao lời mến thương. Nhớ khi gặp ở giảng đường, Mừng vui sao lại mắt vương lệ sầu? Sông sâu ngăn mối tình đầu, Đôi bờ xa cách biết đâu mà tìm! Nghìn trùng mờ mịt bóng chim, Năm năm tái ngộ trái tim vẫn hồng. Tình mình cách núi ngăn sông, Bây giờ nhìn lại nghe lòng xót xa, Người đi vào cõi quan hà, Kẻ còn ở lại quê nhà chờ mong. Thế rồi đứt sợi tơ hồng! Đường trần hai nẻo,nát lòng người ơi! Thu về vàng lá thu rơi! Để lòng ai chở một trời nhớ nhung? Thi Nang
TRĂNG THỀ MÙA THU Còn đây nửa mảnh trăng thề Thuyền xưa sao chẳng quay về bến xưa? Qua bao sóng gió nắng mưa, Sông xưa quạnh quẽ sớm trưa đợi thuyền. Cớ sao rẽ thúy chia uyên? Cho sầu trĩu nặng,cho duyên hững hờ! Nửa vầng trăng tối bơ vơ, Nửa kia còn lại mờ mờ khói sương. Bao giờ đi đến cùng phương? Bao giờ trở lại chung đường gặp nhau? Không gian dù có đổi màu, Nhưng tình người vẫn trước sau một lòng. Dù cho mòn núi cạn sông, Nhưng lời thề ước vẫn không nhạt nhòa. Trăng thề ai nỡ tách ra? Mênh mông biển nhớ,bao la trời buồn! Thi Nang
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.09.2007 16:17:13 bởi lenthgo >
TÌNH TOÁN HỌC TRONG MỐI TÌNH ĐẦU Nhìn đôi chim nhạn giữa trời cao, Qũy tích chim bay qũy tích nào? Từ trường trái đất làm sao hiểu? Liền cánh lưng trời chẳng lạc nhau. Ngàn sau nhớ mãi mối tình đầu, Thế giới mấy lần cuộc bể dâu? Hai mươi năm chẵn mình xa cách Biết đến bao giờ mới thấy nhau? Đôi mình mỗi đứa một vì sao Điểm tựa là tâm của thuở nào Vòng tròn tập hợp đường đi đó, Có chỗ ban đầu ắt gặp nhau. Bây giờ đường thẳng đến ngàn sao Đếm bước song song mãi chốn nào? Bao la vũ trụ vô cùng tận Đôi lứa chia phôi vạn kiếp sầu! Mong sao đường thẳng gấp khúc mau Tam giác hình thành hết đớn đau Mình đi trên cạnh hình tam giác, Định lý Cé-va dẫn lối vào. Đồng qui điểm hẹn thỏa ước ao Năm tháng chia ly áo bạc màu Tim mình mãi mãi là tâm điểm Tình đầu đẹp mãi vạn năm sau. Thi Nang
ANH VÀ EM Anh là một dòng sông Em là vùng biển rộng Sông nhấp nhô làn sóng Chảy vào biển mênh mông. Anh là ngọn núi cao Em là rừng xanh lá Vây quanh mấy hòn đá Soi mình xuống nước ao. Em là vầng trăng sáng Anh là áng mây trôi Mây che trăng hết rạng Từng cơn mưa rơi rơi. Em là chiếc lá xanh Anh là giọt sương lành Lá nhờ sương tươi mát Sương trên lá long lanh. Thi Nang
VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC TUYẾT ƠI! Nửa chừng xuân Tuyết đã đi xa, Để lại con thơ với mẹ già, Bỏ chồng,bỏ em cùng anh chị, Tuyết nằm như ngủ,mặt như hoa. Vĩnh biệt người thân,vĩnh biệt nhà! Về vùng đất lạnh gió mưa sa! Đột ngột ra đi không trở lại, Khắc mãi tim người nỗi xót xa! Mờ mờ ảo ảo đất trời quay, Tê tái,lạnh lùng sương khói bay. Trăng buồn khi thấy nhành hoa gãy, Thương kiếp hồng nhan bị đọa đày! Thương tiếc vô cùng hỡi Tuyết ơi! Lòng anh đau xót đóa hoa rơi! Lặng người rưng lệ nhìn lần cuối, Từ đây vắng bóng Tuyết trên đời! Thi Nang
THẾ GIỚI VĂN MINH Ngày nay thế giới rất văn minh
Khoa học không gian đã chuyển mình.
Tên lửa tầm xa xuyên lục địa,
Phi thuyền vũ trụ đến hành tinh.
Cầm tay điện thoại nghe muôn dặm,
Nhấn nút ti vi thấy được hình.
Vi tính bảo lưu nhiều dữ liệu,
Người làm khiến đất sợ trời kinh.
Thi Nang
CƠN BÃO LIN-ĐA Gió xoáy tràn vào đất nước ta, Miền Tây gánh chịu bão Lin-đa. Thuyền chìm mất hết hàng trăm tỉ, Người chết không còn một tí da. Cây ngã,tôn bay,cầu sụp đổ, Nhà tan,cửa nát,trẻ rên la. Nghe tin ruột quặn đau từng khúc, Thấy cảnh thiên tai nước mắt nhòa. Thi Nang
CƠN BÃO ĐĂMBRI(SỐ 7) Nghe tin thời tiết dạ nao nao, Từ biển xa khơi bão tiến vào... Gió cấp mười hai vùng tâm bão Xoay vòng mây trắng ở trên cao. Lệnh phòng chống bão khắp nơi nơi, Thuyền dân đánh cá không ra khơi, Gia cố đê kè thêm bao,đá, Đồng bào vùng trũng phải di dời. Bộ đội,công an đến tận nhà, Dắt dìu em nhỏ lẫn người già, Về chỗ an toàn phòng tránh bão, Ấm tình,thắm nghĩa quân dân ta. Gió gầm rú cuốn lá mưa bay, Thanh Hóa đương đầu với thiên tai, Nam Định chìm vào cơn bão dữ, Người lo chống đỡ giữa đêm dài. Mưa to lũ quét thảm thương thay! Ruộng lúa,đường đi nước ngập đầy, Nhà đổ,cây xanh cột điện gãy, Gia cầm,cá chết nổi trôi thây. Sóng vỗ ầm ầm nhảy qua đê, Đê vỡ nước tràn ngập xóm quê, Thôn làng bỗng chốc thành biển cả! Tôm nuôi theo nước chẳng quay về. Yên Bái nhà tan mấy cái rồi! Đất bùn chôn sống mấy mươi người! Đá lăn,núi lở gây tang tóc! Sao chẳng thương tình,hỡi lũ ơi! Bão lũ làm chi hỡi hóa công! Biến không thành có,có thành không! Tính ra thiệt hại hằng ngàn tỉ! Nhìn thấy thiên tai quặn thắt lòng! Thi Nang
SẬP CẦU CẦN THƠ (26-9-2007) Bên bờ sông lạnh ngút trời đau! Xây dựng chưa xong,đã sập cầu, Bê tông cốt thép hàng ngàn tấn, Đổ xuống gây nên cảnh thảm sầu! Năm chục công nhân vĩnh biệt đời! Ngàn ngàn giọt lệ đớn đau rơi, Thương xót chồng con về đất lạnh, Buồn này biết đến lúc nào nguôi? Gần một trăm người đã bị thương, Còn đang thoi thóp ở trên giường. Bác sĩ ngày đêm lo cứu chữa, Thân nhân thấp thỏm đợi bên đường. Trung Ương,Chủ tịch nước thương dân, Về viếng thăm gia đình nạn nhân, Chia buồn cùng đồng bào ruột thịt, Động viên,an ủi rất ân cần. Đồng bào cả nước hướng về đây, Thấy cảnh đau thương đổ nát này, Vô cùng thương tiếc người gặp nạn! Hiến máu,quyên tiền giúp đỡ ngay. Bàng hoàng,xúc động hỡi người ơi! Tang tóc,thê lương,lạnh đất trời! Trên đống bê tông đang vỡ vụn, Mưa rơi buồn bã hạt mưa rơi! Thi Nang
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 5 bạn đọc.
Kiểu: