Thi Nang Thi Gia
Trích đoạn: lenthgo
SẬP CẦU CẦN THƠ
(26-9-2007)
Bên bờ sông lạnh ngút trời đau!
Xây dựng chưa xong,đã sập cầu,
Bê tông cốt thép hàng ngàn tấn,
Đổ xuống gây nên cảnh thảm sầu!
Năm chục công nhân vĩnh biệt đời!
Ngàn ngàn giọt lệ đớn đau rơi,
Thương xót chồng con về đất lạnh,
Buồn này biết đến lúc nào nguôi?
Gần một trăm người đã bị thương,
Còn đang thoi thóp ở trên giường.
Bác sĩ ngày đêm lo cứu chữa,
Thân nhân thấp thỏm đợi bên đường.
Trung Ương,Chủ tịch nước thương dân,
Về viếng thăm gia đình nạn nhân,
Chia buồn cùng đồng bào ruột thịt,
Động viên,an ủi rất ân cần.
Đồng bào cả nước hướng về đây,
Thấy cảnh đau thương đổ nát này,
Vô cùng thương tiếc người gặp nạn!
Hiến máu,quyên tiền giúp đỡ ngay.
Bàng hoàng,xúc động hỡi người ơi!
Tang tóc,thê lương,lạnh đất trời!
Trên đống bê tông đang vỡ vụn,
Mưa rơi buồn bã hạt mưa rơi!
Thi Nang
Thân mến chào thi huynh, Phục Linh tui nghe dư luận như vầy xin có bài thơ kính gửi bà con xem chơi Vịnh con đỉa Nước đục sinh ra lũ ác trùng Hai đầu, xuôi ngược quậy lung tung Rắn không ra rắn, hay luồn lách Trùn chẳng giống trùn, lại giỏi chun Bám đít, thằng cu la ải ải Đeo lờ, cái đĩ nhảy tưng tưng Lưỡi răng trụi lủi, thèm khua mép Hút máu dân lành sống vãi vung Phục Linh Bài thơ đã được đưa vào Thư Viện
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2007 18:32:19 bởi BĂNG NGUYỆT >
Vịnh con đỉa
Nước đục sinh ra lũ ác trùng
Hai đầu, xuôi ngược quậy lung tung
Rắn không ra rắn, hay luồn lách
Trùn chẳng giống trùn, lại giỏi chun
Bám đít, thằng cu la ải ải
Đeo lờ, cái đĩ nhảy tưng tưng
Lưỡi răng trụi lủi, thèm khua mép
Hút máu dân lành sống vãi vung
Phục Linh
Thân mến chào Phục Linh,rất vui được gặp thi hữu ghé chơi và tặng cho bà con một bài thơ hay để người đời đọc và ngẫm nghĩ.Riêng tui cũng có vài lời mộc mạc xin tặng Phục Linh.Chúc Phục Linh vui,khỏe,sáng tác nhiều.....
VỊNH CON MỌT
Cột gỗ lâu ngày lũ mọt sanh,
Thừa cơ mặc sức chúng hoành hành.
Ăn kèo lẻn lại nằm trên nóc,
Gặm cửa chui qua ẩn dưới mành.
Đã khoét bàn giường chân rệu rã,
Còn dùi tủ kệ ván tanh banh.
Đừng cho lỗ nhỏ nhà không sập,
Dẫu bé nhưng mà đục rất nhanh.
Thi Nang R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2014 23:36:47 bởi PHẠM VĂN NANG >
Trích đoạn: lenthgo
Quote:Vịnh con đỉa
Nước đục sinh ra lũ ác trùng
Hai đầu, xuôi ngược quậy lung tung
Rắn không ra rắn, hay luồn lách
Trùn chẳng giống trùn, lại giỏi chun
Bám đít, thằng cu la ải ải
Đeo lờ, cái đĩ nhảy tưng tưng
Lưỡi răng trụi lủi, thèm khua mép
Hút máu dân lành sống vãi vung
Phục Linh ********************************************** Thân mến chào Phục Linh,rất vui được gặp thi hữu ghé chơi và tặng cho bà con một bài thơ hay để người đời đọc và ngẫm nghĩ.Riêng tui cũng có vài lời mộc mạc xin tặng Phục Linh.Chúc Phục Linh vui,khỏe,sáng tác nhiều.....
VỊNH CON MỌT
Cột mục là nơi lũ mọt sanh,
Thừa cơ mặc sức chúng hoành hành.
Ăn kèo chui rúc nằm trên mái,
Gặm cửa lẻn vô ẩn dưới mành.
Đục đẽo bàn giường chân nát vụn,
Xoi mòn tủ kệ ván tanh banh.
Đừng cho lỗ nhỏ nhà không sập,
Mọt bé nhưng mà khoét rất nhanh.
Thi Nang
Phục Linh cảm ơn Thi Huynh, xin họa bài Vịnh con mọt Vịnh con chuột Đào hang, lót ổ cả bầy sanh Bá tánh lầm than bỡi chúng hành Gặm áo, gặm quần, tha cắn bạc Moi kho, moi tủ, phá tan mành Ruộng đồng, nương rẫy lơ mơ nát Phố xá, nhà xe lớ ngớ banh Sớm tối chui luồn chờ đợi mánh Động thời thu gọn rúc nhanh nhanh Phục Linh R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.11.2007 01:31:18 bởi BĂNG NGUYỆT >
VỊNH CON CHUỘT
Đào hang lót ổ cả bầy sanh
Bá tánh lầm than bởi chúng hành
Gặm áo,gặm quần,tha cắn bạc
Moi kho,moi tủ,phá tan mành
Ruộng đồng,nương rẫy lơ mơ nát
Phố xá,nhà xe lớ ngớ banh
Sớm tối chui lòn chờ đợi mánh
Động thời thu gọn rúc nhanh nhanh.
Phục Linh
Thân mến chào Phục Linh.Mình xin góp vui một bài: VỊNH CON MUỖI
Ao hồ nước đọng muỗi sanh sôi
Đổi dạng thay hình biến khỏi nôi
Hạ cánh chui vòi tìm mạch máu
Rà kim ló mũi chích da mồi
Đùi non, bíu mãi không hề chán
Má đỏ, hôn hoài chảng chịu thôi
Để lại trong người mầm sốt rét
Gây ra xuất huyết khổ thân rồi!
Thi Nang r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2014 23:31:17 bởi PHẠM VĂN NANG >
VỊNH CON MUỖI
Ao dơ nước đọng muỗi sanh sôi
Đổi dạng thay hình biến khỏi nôi
Hạ cánh chui đầu tìm mạch máu
Rà kim ló mũi chích da mồi
Đùi non bấu víu không hề chán
Má đỏ ôm hôn chảng chịu thôi
Gieo rắc khắp nơi mầm sốt rét
Lan truyền xuất huyết đến cho người.
Thi Nang
Thân mến chào Thi Nang huynh! bài này vần sôi khó à... Phục Linh xin họa nghịch vận nhé
Họa: Vịnh con ruồi Một lũ bay bay thấy rợn người Đậu nhằm thực phẩm, vứt... đành thôi! Ngửi tanh bu tới khen, ngon miệng Nếm ngọt bò quanh gật, béo mồi Hố rác bên đường nơi tụ đám Nồi xôi giữa chợ ấy bờ nôi Vệ sinh phòng bệnh ai ơi nhớ Đừng để chúng gần phỏng nước sôi Phục Linh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.10.2007 01:39:49 bởi Phuc Linh >
Vịnh con ruồi
Một lũ bay bay thấy rợn người
Đậu nhằm thực phẩm, vứt... đành thôi!
Ngửi tanh bu tới khen, ngon miệng
Nếm ngọt bò quanh gật, béo mồi
Hố rác bên đường nơi tụ đám
Nồi xôi giữa chợ ấy bờ nôi
Vệ sinh phòng bệnh ai ơi nhớ
Đừng để chúng gần phỏng nước sôi
Phục Linh
Thân mến chào Phục Linh.Rất vui được gặp lại Phục Linh.Chúc Phục Linh vui,khỏe.Thi Nang xin họa lại bài thơ"Vịnh con ruồi " của Phục Linh nhé! Vịnh con nhặng Quanh quất đâu xa cũng họ ruồi,
Nhặng thường thích đậu chỗ tanh hôi.
Vừa rời hố rác bên hàng thịt,
Lại đến tô đường cạnh đĩa xôi.
Hủ mắm,bu vào ngon cái miệng,
Nồi chè,bám lấy ngọt bờ môi.
No nê chưa đã,còn gây bệnh,
Tửa mấy con dòi,thấy ngán thôi!
Thi Nang
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2014 23:26:29 bởi PHẠM VĂN NANG >
TANG THƯƠNG (Trận động đất lúc 8giờ ngày 26/12/2004) Nhìn cảnh tang thương muốn đoạn trường, Một vùng động đất ở đại dương, Sóng thần quét ven Đông Nam Á, Đất bằng hóa biển mấy ai lường! Cái chết bất ngờ quá thảm thương! Cây gãy nhà tan khắp phố phường. Người đi không một lời từ biệt! Xe lật ngửa nghiêng các nẻo đường. Bao du khách vĩnh biệt quê hương! Sóng cả vô tình chẳng tiếc thương! Bao tàu ra đi không trở lại! Giữa biển xanh tang tóc,thê lương! Bao gia đình cam chịu gió sương! Màn trời chiếu đất rất đáng thương. Mẹ hiền ngồi khóc đàn con trẻ! Trời đất gây chi cảnh đoạn trường! Thương người đi vào cõi vĩnh hằng! Đêm nay ta đứng ngắm vầng trăng, Trăng tròn ai vấn vòng mây trắng, Mây trắng hay là mảnh khăn tang? Ta xin gởi chút tình nhân loại, Nỗi đau,xúc động đến muôn phương, Cho người mất và người còn lại, Đã đắm chìm vào cõi tang thương! Thi Nang ******************************************* Ngàn xưa mãi đến ngàn sau Bể dâu mấy cuộc,thương đau mấy lần? Tni Nang ******************************************* R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.11.2007 01:39:46 bởi BĂNG NGUYỆT >
CƠN BÃO LEKIMA(Số 5) Mặc dù bão táp đã đi qua, Đọng mãi trong lòng nỗi xót xa. Trụ điện,cây cành vừa gãy đổ, Hoa màu,lúa gạo cũng tiêu ma. Mưa sa gió mạnh bay tôn ngói, Lũ quét đường hư sập cửa nhà. Kẻ mất,người còn,bao tổn hại! Gây phiền chi hỡi Lekima! Thi Nang
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2014 23:41:09 bởi PHẠM VĂN NANG >
Trích đoạn: lenthgo
Vịnh con ruồi
Một lũ bay bay thấy rợn người
Đậu nhằm thực phẩm, vứt... đành thôi!
Ngửi tanh bu tới khen, ngon miệng
Nếm ngọt bò quanh gật, béo mồi
Hố rác bên đường nơi tụ đám
Nồi xôi giữa chợ ấy bờ nôi
Vệ sinh phòng bệnh ai ơi nhớ
Đừng để chúng gần phỏng nước sôi
Phục Linh
Thân mến chào Phục Linh.Rất vui được gặp lại Phục Linh.Chúc Phục Linh vui,khỏe.Thi Nang xin họa lại bài thơ"Vịnh con ruồi " của Phục Linh nhé!
Vịnh con nhặng
Quanh quất đâu xa cũng họ ruồi,
Mình xanh thường đậu chỗ tanh hôi.
Vừa rời hố rác bên hàng thịt,
Lại đến tô đường cạnh đĩa xôi.
Hủ mắm,bu vào ngon cái miệng,
Nồi chè,bám lấy ngọt bờ môi.
No nê chưa đã,còn gây bệnh,
Tửa mấy con dòi,thấy ngán thôi!
Thi Nang
Thăm thi huynh Thi Nang,
Phục Linh xin ngừng đề tài sập cầu ở đây, mình bàn như vậy cũng đã dài....

nói thêm cũng chừng ấy, lại làm cho những người có lòng, tốt bụng thấy khó chịu.
Vô thường Bệnh, già, khổ, biệt,... tiếp thiên tai!
Thương hải tang điền mãi chuyển xoay
Bể ái trầm luân pha vị ngọt
Bờ mê tỉnh thức chứa mùi ngây
Hơn thua rốt lại thêm bao vạn?
Được mất rồi ra có ngắn, dài?
Một nắm tro tàn theo cát bụi
Rằng ai đã biết!... biết chăng ai!... Phục Linh
Vô thường
Bệnh, già, khổ, biệt,... tiếp thiên tai!
Thương hải tang điền mãi chuyển xoay
Bể ái trầm luân pha vị ngọt
Bờ mê tỉnh thức chứa mùi ngây
Hơn thua rốt lại thêm bao vạn?
Được mất rồi ra có ngắn, dài?
Một nắm tro tàn theo cát bụi
Rằng ai đã biết!... biết chăng ai!...
Phục Linh
Thân mến chào Phục Linh đã ghé thăm.Thi Nang xin họa lại bài thơ vần"ai " nhé! ĐỜI NGƯỜI TRẦM LUÂN Vô thường cuộc sống cõi trần ai Vũ trụ bao la biến hóa hoài Dãi gió lênh đênh vùng biển rộng Dầm mưa lặn lội chốn sông dài Khi buồn lặng lẽ cười chua chát Lúc khổ âm thầm khóc đắng cay Mãn kiếp quay về cùng cát bụi May ra tồn đọng chút tình này. Thi Nang
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2014 23:22:10 bởi PHẠM VĂN NANG >
TRUNG LẬP SAU NGÀY KHÓI LỬA (Mùa hè 1972) Giao tranh ác liệt xã điêu tàn Thấy cảnh nghe lòng muốn vỡ tan Cửa nát nhà xiêu tường đổ gạch Bom rền pháo nổ lúa thành than Thương người mái tóc làn sương đọng Tiếc của bờ mi giọt lệ tràn Nỗi khổ đồng bào luôn gánh chịu Bao giờ mới được sống bình an? Thi Nang
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2014 23:17:45 bởi PHẠM VĂN NANG >
KHÓM ĐIỆP Rung rinh cành lá dưới trưa thu, Hoa đỏ,hoa vàng gió nhẹ ru. Mây trắng lửng lờ tan rồi họp, Lá xanh gợi nhớ bước nhàn du. Thi Nang ******************************************** Ngàn xưa mãi đến ngàn sau, Bể dâu mấy cuộc,thương đau mấy lần? ********************************************
MÂY ĐEN Từ nước mây lên giữa lưng trời, Ngày đêm cùng gió dạo rong chơi. Bao giờ gặp lạnh mây rơi xuống! Chớp sấm vang rền khắp muôn nơi! Thi Nang ******************************************** Ngàn xưa mãi đến ngàn sau, Bể dâu mấy cuộc,thương đau mấy lần? ********************************************
CHUYỆN TÌNH BUỒN Tình mình dang dở lắm sầu đau, Người ơi còn nhớ lúc bên nhau. Anh về lấy vợ,em buồn khổ, Kỷ niệm còn đây,bõng phai màu. Thi Nang ******************************************* Ngàn xưa mãi đến ngàn sau, Bể dâu mấy cuộc,thương đau mấy lần? *******************************************
CHIỀU THU
Kim ô nép bóng áng mây hồng
Giang thượng buồm giong rẽ sóng chồng
Sáo vọng tầng không tình vọng vọng
Thuyền về mạng ngược nhớ mong mong
Chiều mơn chiếc lá vàng hương mộng
Gió nhẹ xoa vai sợi tóc bồng
Nhạn vẽ lưng trời vương mấy cánh
Tơ tình kết mối...gởi ngàn không.
Phục Linh
Mình vừa lang thang trên diễn đàn và được gặp lại Phục Linh ở trang "Tiếng lòng",xin phép được quote bài Chiều Thu,Thi Nang xin họa lại nghịch vận: ĐÊM THU Trăng thề tỏa sáng giữa tầng không Lóng lánh sương rơi đọng cỏ bồng Vạc đã khơi sầu tâm lặng nhớ Gà vừa gợi tủi dạ thầm mong Trông dòng nước biếc cành trôi nổi Dạo cảnh vườn xưa lá chất chồng Cánh én ngày nao chưa trở lại! Đêm thu lạnh lẽo phận quần hồng! Thi Nang
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2014 23:45:39 bởi PHẠM VĂN NANG >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 13 bạn đọc.
Kiểu: