Có một mùa hoa cải nở vàng bên bến sông !
Mùa hoa cải ven sông!
Có một mùa hoa cải ven sông
Gió lướt nắng trải đều vàng rực rỡ
Bất chợt em bất chợt anh bỡ ngỡ
Thảm cuộc đời sao vàng ở ven đê !
Hoa cải ven sông nơi bến đi về
Đã tạc biết bao tượng đời nông nỗi
Như con thuyền trôi ngoái đầu nhìn lại
Còn một cánh buồm thấp thóang mãi nơi xa
Thảm hoa ven sông …hoa cải ngóng trông
Mùa Đông tới cũng vàng theo sắc nắng
Cải có biết trong dòng đời phẳng lặng
Đang cồn cào nơi đó khỏang sông sâu !?
Mùa Xuân về, ai đã bắc nhịp cầu
Và khóm cải đã cao ngồng trơ trọi nắng
Dòng sông trôi sao mà thấy vắng
Những cánh buồm dù tím ở chân mây !?
Có một cơn mưa ở ven sông
Cải đã ra hoa đã trổ ngồng
Vùi dập phận đời hoa mỏng mảnh
Lại còn cơn gió giữa mênh mông !
Than thở làm chi còn mấy bông
Đành lòng hoa sống hết mùa Đông
Đơm hoa kết quả và cho hạt
Để có mùa sau ... bên bến sông !
Nơi ấy, ven sông có mùa hoa cải
Dọc bãi sông này vàng rộ suốt quanh năm
Dòng chảy đôi bờ trong những băn khoăn
Trôi lơ lững theo mùa hoa cải nở
Dòng sông ơi, sao nhiều trăn trở
Mà vẫn một dòng như vậy suốt thời gian
Mà ai bên ai trong hương ấm nồng nàn!?
Đừng mưa nữa ,đừng mưa nữa nhé
Để đau lòng vườn cải đó bên sông !
Vườn Xuân đã được trổ ngồng
Đừng làm rách lá gãy ngồng ... xót xa !
Nhớ em… dòng chảy ầm òa !
Triền đê no gió !
Có ai còn nhớ triền đê đó
Mỗi chiều về no gió tự khơi xa
Có nỗi lòng ai hay bão tự lòng ta
Quật nát xót xa cánh diều no gió !?
Có ai còn nhớ mặn mói cửa ngõ
Nơi sông xưa hòa với biển khơi mà
Một cánh buồm hồng mỗi bận gió qua
Sao lại đão lại nghiêng thuyền yêu vậy?!
Em ơi,một ngày kía sẽ thấy,
Ngôi sao xanh rớt lệ xuống biển vui
Nơi có con sóng xa vỗ đập bồi hồi
Nơi khỏang lặng -Biển cồn cuộn sóng !
Đừng em, đừng nghe tiếng vi vu gió lộng
Dạt dào trôi trượt giữa mênh mông
Biển của mùa Hè cũng rực rỡ tươi hồng
Cánh Phượng Vỹ xa bờ sao mà nhớ thế !
Anh ơi, đừng vội vội buồn
Ý thơ chất chứa muôn vàn cơn giông !
Hạ về, hoa Gạo quay vòng
Vẽ lên ngọn gió nắng hồng Phượng bay !
Tình khúc online !
Anh còn ở đó không anh?
Sao đèn không sáng mà anh vẫn còn
Ẩn mình thỏang thốt tim em
Nao lòng bất chợt … em còn ở đây !
Em buồn sao chỉ gõ: Em đây!
Mà anh thấy cuống cuồng không đặt dấu
Sao em cười ,sao em không bảo
Em chẳng đánh vần nổi chữ đó anh yêu !
Anh và em online đã quá nhiều
Sao mỗi bận tiếng lòng thêm gấp gấp!
Sao hôm nay không phải là Chủ Nhật
Để cho lòng mình thở với gió Hồ Tây !?
Ngọn gió online cao cao xa
Sao vẫn thế mặn mòi như hương biển
Nghe đợt sóng dạt dào thương mến
Nhưng cánh buồn đỏ thắm vẫn ra khơi !
Tình khúc online kiêu sa !
Đỏng đảnh như em tôi vừa mới lớn
Tình khúc online kiêu sa !
Mà thắm đượm một chân trời tím lịm
Em tìm anh…anh cũng mãi kiếm tìm !
Ngọn gió nào đưa em tới thơ anh
Nàng mây tím với gương trời xanh thắm
Giọt nắng cuối Xuân nhựa tràn sóng sánh
Hương nhuỵ vương đầy... làm nỗi nhớ tràn theo !
Anh đến với em chỉ mấy giọt thơ nghèo
Sao em phải băn khoăn... Sao mà hồn nhiên thế !?
Bồng bềnh…không phải mùa lá rụng
Không phải mùa Thu cho lá bay đi
Bởi chồi tía đã ươm mầm trong gió rét
Cho chồi Xuân gìm chặt với mùa Xuân !
Ngày mai…em ơi ngày mai...Xuân
Mùa của cả hồn thơ và tuổi trẻ
Yêu lấy em !Yêu lấy mùa Xuân nhé
Đừng vương đầy một nỗi nhớ mông lung!
Mùa Xuân ơi nơi đó khôn cùng
Cái nắng nhẹ vấn vương tà áo mới
Một thỏang mây qua như còn muốn gọi
Cái vơi đầy nơi đó một lời yêu !
Bài thơ trên cánh lá còn nhiều
Bởi ước vọng còn gọi về quá khứ
Mênh mang trong tình em đấy chứ
Gió còn lay và anh vẫn nhớ EM !
Chao động mạn thuyền !
Biển hiền hòa trong ngày tình yêu
Con sóng gợn thầm thì lời của gió
Cái mắt bão một thời giông tố
Cũng lặng im nghe khúc tự tình
Vầng trăng xẻ đôi
Vầng trăng xẻ ba…
Vầng trăng khuyết gồng mình trong náo nhiệt
Cái hanh khô một thóang vẫn yêu đời
Em ơi ..một thời để nhớ
Một thời để chúng mình khỏi lỡ
Nhưng vô tình mang vào mãi trong tim
Xốn xang cơn gió lặng tìm…Đó em!
Cái ngày của một trời cảm xúc
Con tim nhỏ không muốn im trong lồng ngực
Phút tự tình em trao cả cho anh
Dù ngày mai …phút chốc bỗng mong manh
Em ơi, con sóng xô..xô mãi mạn thuyền
Bao nhung nhớ đang dồn vào cảm xúc
Lửa tình yêu dậy lên và đánh thức
Còn tình yêu đang chao động mạn thuyền !
14/2/2007!
Biển có xa ửng hồng trong mắt ngọc
Sóng có bạc đầu cũng hát những lời yêu
Sóng sánh dập dìu nào có chi nhiều
Biển vẫn thức với trăng ngàn gió biển
Khỏang trời xanh có đàn chim én liệng
Gọi hư vô về với hư vô
Về đi em trong những tháng năm chờ
Xuân đang gọi lời tình yêu cháy bỏng !
Con Nai rừng không biết buồn
Con thác đầu nguồn không bao giờ biết khóc
Chỉ biết thẩn thờ trong nắng mưa cô độc
Và biết gầm vang tan chảy cánh rừng già !
Núi rừng bao la nơi em tôi vui thú
Một con nước với muôn vàn cổ thụ
Một cánh Rừng với trăm nẻo đơn côi,
Sao bình dị và sao lại bồi hồi ?...
Em tôi, Nắng đã úa chiều buông
Ngọn gió cũng bồi hồi không thể khóc
Dứt cái cảnh một thời còn cô độc
Sao bâng khuâng …dù chỉ có một mình
Dù biết đời vô cảm !
Thật ư em !?
Có một mùa Hạ vui trên bến sông
Thuyền vẫn vậy dong buồm đi đi mãi
Bến vẫn đợi, đợi hoài và đợi mãi
Nơi bến sông này…Nơi gặp mặt tình yêu
Có một mùa Hạ trôi trên bến thuyền
Gió vẫn vậy thổi duyên vào sóng nước
Buồm lại căng tròn soi mình trong dòng trượt
Mênh mang tình gào cuộn tận đáy sông
Bâng khuâng …Bâng khuâng chiều nay !
Tiếng ai xa vọng về trong em tôi
Cái phút bồi hồi đắng đót
Cái âm thanh trong em dịu ngọt
Cái tự tình lại hát ở nơi anh…
Dòng sông xanh xanh lại trôi
Bồi hối lại thức…
Tim của ai lại đập lên rộn rực
Sóng nơi xa lại chao đảo mạn thuyền
Một mùa của duyên đưa xa nhờ gió
Một thóang nắng vàng đủ để đơm bông
Một tiếng cười của em đủ đến khôn cùng
Đừng đắng đót ,em ơi đời sẽ khổ…
Một chiều xa…Một chiều bao nỗi nhớ
Thật vậy ư em…chiều của chúng mình !
"...Anh nhẹ nhàng đi qua đời em
Như tiếng thở của thời gian rất khẽ
Nhẹ như thế nên mỏng manh đến thế
Em một mình câm lặng bước chiều buông
Nhớ anh nhiều và em khóc nhiều hơn
Nhưng anh đã vô tình lặng lẽ
Bỏ em lại một khoảng trời nhỏ bé
Để đi theo tiếng gọi trái tim mình
Đến khi nào khi ánh bình minh
Chợt nhuồm màu tình em vẫy gọi
Hãy một lần bứơc qua chờ đợi
Để vô tình em nhìn thấy hình anh .
Anh đã vô tình ngang đời em
Anh để lại trong em niềm thổn thức
Trái tim vỡ bởi một lần đánh mất
Bóng hình anh in đậm mãi tim rồi .
Em mang theo biệt hiệu nhóc buồn
Vì cuộc sống chưa một lần nở nụ
Liệu có phải cuộc đời trầm mặc
Nụ cười hiền cũng pha lẫn trầm tư !..."
Biển có xa ửng hồng trong mắt ngọc Sóng có bạc đầu cũng hát những lời yêu Sóng sánh dập dìu nào có chi nhiều Biển vẫn thức với trăng ngàn gió biển Khỏang trời xanh có đàn chim én liệng Gọi hư vô về với hư vô Về đi em trong những tháng năm chờ Xuân đang gọi lời tình yêu cháy bỏng !
Anh đi theo một ảnh ảo hình
Nắng chiều chưa dám tắt
Dọc trên đường gió hát với rặng cây
Mong manh
Một câu hò bên sông vắng
Mà em đi đâu
Gió lại giật từng hồi…
Chiều nay chơi vơi gió cuốn
Những nghĩ suy về một con người!
Chơi vơi chơi vơi
Diệu vợi
khi hòang hôn tím cả một phương trời
Em lại bồi hồi khi mùa Xuân tới !
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: