Những ngày tháng qua

Thay đổi trang: < 12345 > | Trang 4 của 5 trang, bài viết từ 91 đến 120 trên tổng số 144 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
RE: Những ngày tháng qua - 13.08.2012 20:41:52
Khoác áo y sinh

Từ trên ban công cao phía trên và sau hội trường tôi cố gắng chụp vài tấm ảnh nhưng ở nơi đây không thể nào chụp hình cận ảnh . Ðèn đuốc không thật sáng . Tôi khó lòng chụp được tấm ảnh nào cho rõ nét .

Mãi đến hơn một giờ lễ khoác áo cho các sinh viên y khoa mới xong . Sau đó là tan hàng , các sinh viên lần lượt bước ra ngoài sân để gặp mặt với thân nhân và người quen . Ngoài sân trời thật nắng và cái nóng của miền bắc Texas đã lên đến con số 100 độ F .

Sau khi chụp vài tấm hình kỷ niệm với cô con gái , tôi hỏi đám con tôi :

- Hôm nay đi ăn mừng đâu đây ? Hay là mình tới tiệm buffet A1 gần nhà .

Mấy đứa con tôi nghe đến chữ A1 , chúng nó lắc đầu nguầy nguậy .

A1 là một tiệm ăn bán buffet , all you can eat , muốn ăn gì thì ăn . Từ cơm chiên , gà nường , bò xào , tôm luộc , ếch chiên bơ , tôm crawlfish đỏ au , nghêu Bắc kinh xào tàu xì .

Con bé Linda nhà tôi nhanh nhẩu :

- Chị Thy đã đặt chỗ ở nhà hàng Mỹ rồi bố . Tiệm Joe Garcia đó bố .

Nghe đến chữ tiệm Mễ , hai vợ chồng tôi cảm thấy một nỗi niềm ngán ngẩm dâng đến tận cổ . Chíp tortilla chấm với tương ớt salsa , món ăn này trong nhà lúc nào mà chẳng có . Cơm chiên Mễ ướp hương vị củ nghệ cumin nhạt nhẽo . Ðặc biệt lúc nào cũng có món đậu trắng xào sền sệt .

Năm ngoái khi cháu tốt nghiệp đại học UTA , Texas chúng tôi đã tới một nhà hàng Nhật ăn sushi . Ngồi hơn một giờ mới được dọn lên ăn . Vừa tốn tiền mà lại không no .

Tiệm ăn Joe Garcia nằm trong khu Tây Bắc thành phố Fort Worth . Khu này tập trung dân Mễ . Hàng quán , siêu thị . Trên các xe hơi do các ông bà Mễ lái thì đầy tiếng nhạc ầm ĩ điệu nhạc samba hay paso double .

Nhìn từ bên ngoài tiệm này bình dân , không có vẻ sang trọng . Nhưng khi bước vào bên trong , các bàn ăn dãy ghế được xếp quanh những cây cao bóng rợp , chen chúc với những bụi cây cảnh . Nơi đây khá thích hợp cho những đôi nam nữ hẹn hò . Chúng tôi bước vào trong nhà hàng và tìm một vào một bàn có máy điều hòa không khí . Chúng tôi chín người , nhưng khi kêu thức ăn chỉ có gọi có năm đĩa thôi . Phần ăn là Chicken Fajita hay Beef Fajitas . Món này là Bánh tráng bắp cuốn với thịt bò hay thịt gà nướng với hành tây .Ngoài ra bên cạnh còn dọn thêm bơ và ớt salsa cay sè .

Tôi hỏi cô con gái tôi :

- Bố ở xa quá nhìn không rõ lắm . Hình như các sinh viên y khoa bố thấy hình như phái nữ nhiều hơn phái nam phải không ?

Cháu gật đầu . Tôi hỏi tiếp :

- Bố tưởng con gái bố nhỏ nhon nhất trường , nhưng hình như có vài cô gái Việt còn nhỏ con hơn phải không ?

Nó lại gật đầu vì bận gắp thức ăn cho người bồ người Tàu của nó .

- Vậy mai mốt con đi học ở trường y về rồi về nhà ăn cơm chung với bố mẹ .

Nó lắc đầu :

- Không , con tự nấu ăn chung với anh Văn đây .

Lòng tôi dâng lên nỗi buồn man mác khác . Con gái tôi lấy lý do lúc trước đi làm ở văn phòng bác sĩ , nó nại lý do đi làm quá xa , tốn xăng tốn nhớt nên dọn ra ở chung với anh bồ người Tàu .

Nó nói tiếp :

- Tụi chúng con ăn uống dễ lắm, bố . Mai mốt con cứ nấu nguyên nồi canh khoai tây cà ri ăn suốt tuần .

Giá như chúng tôi còn ở Việt Nam chắc hẵn tôi đã la làng , dợt cho nó một trận . Nhưng ở bên Mỹ chúng tôi chỉ biết nhe răng cười trừ . Con cái trên 18 tuổi bố mẹ không có quyền can thiệp vào chuyện đời tư của chúng nó . Tôi có một người bạn thân . Ông ta có cô con gái lớn , tuổi chừng 25 hay 26 gì đó tốt nghiệp thạc sĩ về kinh tế . Cô ta chưa có bồ bịch , nhưng còn còn ở chung với bố mẹ . Có những ngày nó đi chơi khuya về , mở cưa ra thấy bạn tôi còn ngồi chờ cửa . Nó nói với giọng không vui :

- Con lớn rồi ba , ba đừng có làm như vậy nữa .

Sau này cháu tìm được một việc làm ở nơi xa và nó dọn tuốt lên Chicago ở luôn .

Sông có khúc , người có lúc . Nhưng sông ở bên Mỹ lòng vòng quanh co , con người cũng vì thế mà thay đổi theo khung cảnh và thời gian . Ðối với bố mẹ thì con cái vẫn mãi mãi là trẻ thơ dù chúng nó trở thành cái gì chăng nữa .

Cậu con trai tôi ẵm thằng Phong Trần lên :

- Sao Gavin lớn lên mặc áo nào ? Muốn khoác áo choàng trắng như cô Thy không ?

Tôi bật cười :

- Lúc đó thì chưa biết , nhưng bây giờ còn đang mặc tả lót , phải không Gavin .

13/8/2012
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.05.2021 19:38:40 bởi Tung Son >

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
RE: Những ngày tháng qua - 19.08.2012 20:39:19
Sỏi thận và trần bì

Tg : Tran D. Ạ

Mỗi lần sau khi ra vườn sau tưới mấy đám rau là bà nhà tôi vào trong giường nằm xuống rồi chép miệng :
- Mỏi lưng quá !

Tôi đang coi phim Nam Hàn Danh Y Vượt Thời Gian ( tựa đề tiếng Anh là Time Slip Dr. Jin trên cái laptop nghe thấy vậy mở lời an ủi :
- Bà có cần cạo gió không ? Muốn à ! Vậy thì nằm úp xuống , cạo chỗ nào , cạo ở lưng hay muốn cạo gió cả người .

Tôi không phải là thợ mát xa hay thợ cạo gió chuyên nghiệp , nhưng nhìn thiên hạ cạo gió trên lưng cho nhau thi cũng học lóm được chút đỉnh . Bôi tí dầu xanh hay dầu con cọp bay rồi dùng đồng bạc quẹt quẹt mấy cái .
- Hết mỏi lưng rồi chưa bà ?

Bà nhà tôi ấm ức đáp lại :
- Ông quẹt quẹt mấy cái rồi xong à !

Thế là tôi lại cạo cạo thêm vài cái , xong lấy cái hộp giác hơi bằng ống thủy tinh mới mua được ngoài tiệm Việt Nam . Loại ống thủy tinh có đường kính chừng 5 phân , miệng rộng gấp chục lần ống giác hơi bên nhà , nên chỉ cần mười ống là phủ hết toàn lưng .

Bà nhà tôi lên tiếng :
- Ngày mai tui đi khám tổng quát .
- Ðâu vậy bà ?
- Ðằng bác sĩ Bông ni ...

Tôi ngắt lời :
- Phải bác sĩ Bông Ðại Hi , bác sĩ Ðại Hàn à ! Thôi bà đừng đi , mấy người đó tui coi trong phim Ðại Hàn thấy họ la mắng bệnh nhân như mắng chó vậy . Bà coi phim Bác Sĩ Bong Dae Hee chưa , chưa à ! Ðể tí nữa tui mở phim cho bà coi .

Bà nhà tôi nói với giọng không bằng lòng :
- Tui chưa dứt lời mà ông cứ xen vô , tui nói là bà bác sĩ Bonni Ðỗ , bác sĩ Việt Nam đó .

Quả thật từ lâu tôi không đi khám bệnh . Cách đây hơn 20 năm tôi chỉ biết vài vị bác sĩ người Việt như bác sĩ Thuần , ông này đã trở thành người thiên cổ . Bác sĩ Lân đã về hưu . Dạo này tôi coi trong các báo Việt đăng nhan nhản các bác sĩ Việt Nam khá nhiều . Bác sĩ Nguyễn cháu họ tôi chuyên khoa về thận , mỗi lần gặp nó tôi hỏi thăm thì cháu xòe tay ra :
- Chú phải trả tiền khám bệnh trước .

Qua hai tuần bà nhà tôi đi làm về , tay cầm một tờ giấy rồi trao cho tôi :
- Ông đọc đi . Bà bác sĩ nói tui người vẫn bình thường máu không cao , đường không cao , nhưng lại ghi chú là trong máu tui có chất calcium oxalat . Bả đề nghị tui đi siêu âm để xem có bị sạn thân không ?

Tôi chợt thấy lòng chùng xuống . Người bạn đời của mình hứa với nhau là trăm năm bạc đầu mà bây giờ mới nửa cuộc đời đã có một căn bệnh khó chữa , đã muốn lìa nhau xa nhau ngàn đời .
- Ừ , bà đi siêu âm xem sao , nếu có bề gì thì ... thì tui cho bà một trái thận của tui .

Bà nhà tôi tiếp lời :
- Có lẽ tui bị sạn mật , ăn vô tới đây là thấy hơi tưng tức .

Vừa nói bà nhà tôi lấy bàn tay xoa xoa vào vùng ức quanh trái tim . Tôi bực mình , nói lại :
- Bà nói tào lao rồi , tui nghĩ là bà bị yếu bao tử . Mới ăn no rồi vào nằm nghỉ ngay làm sao hổng đau . Nhưng mà này , tui nói bà nghe . Thận thì tui có thể cho bà một trái , còn trái mật thì không thể được .

Bà nhà tôi nét mặt dàu dàu :
- Vậy hả , nhưng mổ lấy mật ra thì ... thì phải mổ sống .

- Nhưng trước tiên để tui đi mua dứa về xay cho bà uống . Tui nghe trên đài ra dô bác sĩ Trần gì đó nói là ai bị sỏi thận nên uống nước dứa sẽ khỏi bệnh .
- Thế ống có uống dứa xay với tui không ?
- Không được , tui uống vô dễ bị ngáy lắm .

Thế là chúng tôi đi chợ Walmart mua dứa về nhà xay . Ðược hai ba bữa , một buổi tối bà nhà tôi than mệt , nói rằng thấy chóng mặt . Tôi cầm tờ giấy khám tổng quát . Áp huyết bình thường , lượng đường trong máu bình thường . Vừa rồi mới ăn bữa tối xong .
- Thế bà hồi nãy ăn cái gì ?
- Thì ăn cũng giống như ông , bầu luộc trứng luộc ...

Tôi ngắt lời :
- Ðã biểu bà đừng ăn trứng , nó có nhiều chất can xi lắm .
- Không , trứng luộc là để ông ăn , còn tui ăn thịt heo kho Tàu , à à tui nhớ ra rồi . Khi nào tui ăn dứa thế nào cũng bị dị ứng xây xẩm cả mặt mày .
- Thế thì bỏ ngay dứa vào thùng rác . Ðể tui gọi cho thằng bạn tui ở Việt Nam , hắn tuy học về thực phẩm nhưng về thuốc nam thuốc bắc khá rành .

Tôi cầm cái điện thoại gọi ngay cho người bạn .
- A lô a lô ! Dũng hả . Khỏe không Dũng ? Bà nhà tao bị sạn thận . Mày xem có phương thuốc nào trị nó khiông . Mày nói sao ? Ăn hột chuối hột hả . Bên này làm gì mà có chuối hột . Còn ngò gai hả , chà chà ! Bên này ngò gai một đô có mấy cọng hà !

Và sau đó tôi gọi cho người bạn khác :
- Hê lô bà Ðào , bà có biết thuốc nào trị sạn thận không bà ? Bà nói sao , rau thì là hả , phương thuốc này là của người Ðức người Pháp chỉ cho bà đó à . Chà chà chà , rau thì là ngoài chợ bán cũng mắc lắm bà . Ủa bà nói là còn một cách nữa là dùng nước bưởi pha chung với dầu ô liu . Ừ , để tui xem , hồi nãy tui gọi cho cô em tui ở Việt Nam , nó nói bà mẹ chồng nó cũng bị . Bả uống rau ngò ôm xay chung với củ cải trắng . Tui coi bộ hai phương thuốc sau vậy mà hay a . Thôi chào bà . Cám ơn bà nhiều nghe .

Tôi có điện thoại cho người cháu họ , bác sĩ chuyên khoa về thận . Nó nói nó đang bận khi nào rãnh nó sẽ gọi lại . Bây giờ có dăm ba bác sĩ vườn góp ý nghe cũng được .
- Bà thấy sao ? Bây giờ cho bà chọn . Tui không là bác sĩ nên không biết cho bà uống loại nào .

Bà nhà tôi lắc đầu :
- Thôi khỏi cần , tui đã ra tiệm thuốc bắc trong chợ Hồng Kông . Ông thầy lang bốc cho một nắm kim tiền thảo và cho hai lọ thuốc trị sạn thận , nhưng mà ... trên lọ thuốc biên chữ gì mà đọc mãi mà vẫn không hiểu . Thông niếu đạo , lợi niệu là gì ... gì hả ông , À lọ thuốc này có ghi mấy loại thuốc gì đây , kim tiền thảo , trần bì ....

Hầu như trong các toa thuốc Bắc đều có trần bì . Người nào biết thì đó là vỏ quít . Ðó là vị thuốc thông dụng . Hôm nọ bà nhà tôi ra chợ mua được đồng quít được năm sáu trái . Gặp thằng cháu nội tới chơi bèn bóc vỏ ra và bóc thành múi bóc tép ra cho nó ăn . Nó chưa biết nói nhưng cứ lấy ngón tay mà chỉ . Một thoáng nó ăn hết trái quít . Tôi bèn cầm lấy một miếng vỏ quit , một miếng nhỏ thôi đưa vào miệng nó . Nó cũng há miệng ra , nhai tóp tép . Tôi tưởng nó sẽ nhả ra vì vỏ quít có chất tanin vị đắng . Nhai một lát vẫn không thấy nhăn mặt , bà nhà tôi đưa tay vào gần miệng nó , bảo nhổ ra . Và bà nhà tôi lại đút cho cháu thêm vài miếng quít nữa . Tôi hỏi thằng cháu nội :
- Thế Gavin có muốn ăn trần bì nữa không ?

Nó lắc đầu nhưng miệng vẫn há ra chờ đợi . Thằng bé thật dễ bảo thật dễ thương . Chừng vài năm nữa đố mà nó sẽ làm những gì ông nội nó bảo . Có lẽ chừng vài năm nữa mình về già , nằm trên giường bệnh , thằng cháu tôi , Phong Trần đó tới gần giừờng se sẻ hỏi :
" Lội ơi ! Lội dậy đi , đừng ngủ nữa ! Dậy mà uống trần bì ! "

Ngày 18 tháng 8 năm 2012
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.05.2021 19:39:32 bởi Tung Son >

Ct.Ly

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
RE: Những ngày tháng qua - 23.09.2012 21:50:50
Chào Ct. Ly

Cháu nội tui hi vọng nó không nói ngọng như ông ngoại người Tiều Châu của cháu.

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
RE: Những ngày tháng qua - 23.09.2012 22:00:01

Một ngày ở Houston

Tác giả : Tung Sơn (TDA)

Vừa vào trang lưới Lòng Thương Xót Chúa/TinVui , tôi thấy lịch trình của cha Trần Đình Long tại Hải ngoại đăng lên ngày tháng cử hành thánh lễ tại Mỹ nên vội vàng nói to vọng ra ngoài bếp :
- Má thằng Uy ơi ! Mai đi xuống Houston không ?

Bà nhà tôi lớn tiếng càm ràm :
- Ông nói cái chi mà ồn quá . Ông không thấy tui đang bận rộn à ! Tui í à , tui đang xay đu đủ xanh để uống .

Món đu đủ xanh hấp muối không phải là một món ăn mới lạ do bà nhà tôi biến chế , nhưng do một người bạn sưu tầm trên nét , in ra giấy rồi cho tôi đọc .

- Món ăn bài thuốc này ông dặn bà nhà ông phải ăn đủ bảy ngày , mỗi ngày một trái . Bảo bả cắt đầu cắt đuôi , bỏ hột rồi cho thêm tí muối , mang lên hấp cho mềm . Trong nét họ bảo cứ ăn xong bảy trái là hết bệnh sạn thận ngay .

Thế là bà nhà tôi mua ngay hai ba trái đu đủ xanh mang về nhà bào vỏ , rắc tí muối đem hấp , xong ăn thử :

- Khó ăn quá ! Giá như mà bài thuốc này nói ăn chung với thịt heo kho Tàu hay cá chiên thì có phải không ?

Tôi tiếp lời :
- Ừ ! Bà nói đúng quá . Giá như đem nó làm món Tùm Lum của người Lào người Thái thì ngon biết mấy .

Tôi có hỏi món đu đủ bào trộn với ớt đỏ , cà chua , đậu đũa và mắm nêm Lào đọc làm sao .Green Papaya Salad . Mấy bà Lào đọc là Tàm bạc hum , tôi nghe sao đọc khó quá , bèn gọi tắt là Tùm Lum cho dễ nhớ .


Gỏi đu đủ Thái có tên là Som tam hoặc som tum , tên trong tiếng Isan là tam bak hung , là một món ăn gỏi cay với nguyên liệu chính là đu đủ xanh bào sợị Som tam tương tự như món gỏi tam mak hung của Lào vào gỏi bok l'hong của Campuchiạ Nó đứng hàng 46 trong 50 món ăn ngon nhất thế giới , trong khi Phở Việt Nam đứng hàng 28 và Gỏi cuốn thứ 30 theo thông tin CNN .


- Hôm bữa sáng sớm tui lục trong tủ lạnh thấy có cái lon nước sinh tố màu trăng trắng , mang vô trong hãng , đợi đến giờ giải lao uống . Mèn ơi ! Nước sinh tố chi mà nó mằn mặn khó uống quá , tui bèn đổ đi hết .
- Ông đúng là xớn xác . Tui xay ra để dễ ăn , hèn gì tui về nhà kiếm thuốc của tui không thấy đâu ?
- Nhưng mà bà ăn được mấy trái đu đủ rồi ?

- Sáu , hôm nay nữa là đủ bảy trái .

Tôi ngập ngừng rồi chỉ vào một trang lưới sức khỏe khác :
- Món đu đủ này phải để cả vỏ mà ăn mới hiệu nghiệm . Mấy ngày trước không tính , bây giờ làm lại từ đầu nhé . Ngày thứ nhất trong tuần ...

Cách đây hơn một năm tôi nhận được được hai đĩa CD Lòng Thương Xót Của Chúa của bà chi vợ từ Đức sang Mỹ để tham dự tang lễ của người em họ . Mỗi đĩa gồm 20 bài giảng trong Thánh Lễ tại Nhà Thờ Chí Hòa cử hành vào mỗi Thứ Năm hàng tuần .

Lời giảng của cha Trần Đình Long , dòng Chúa Thánh Thể tuy có hấp dẫn lôi cuốn nhưng cũng không xuất sắc hơn các cha khác trong những bài giảng trong Thánh Đường Thiên Chúa hay trong các buổi Tĩnh Tâm cầu nguyện . Nhưng với những người nhân chứng từ miền bắc , miền trung , miền nam có người theo đạo Thiên Chúa có người không , những người này được lãnh ơn hối cải , trở về với Thiên Chúa , hay nhận lãnh được ơn chữa lành những cơn bệnh trầm kha , ung thư , tim mạch . Có những người bị vợ bỏ , chồng bỏ , con cái bị thương tích , bệnh hoạn . Có người bị thất chí , thất nghiệp , thất tình tìm lại được an ủi . Tất cả đứng lên làm chứng là chính họ được nhận lãnh hồng ân của Thiên Chúa ban cho họ đem lại cho họ một niềm tin mới , một cuốc sống mới .

Vào trong hãng tôi đã mở nghe những bài giảng đó trong dạng MP3 , nghe đi nghe lại . Và tôi rất xúc động khi nghe những công việc bác ái từ thiện của nhóm Những Cánh Chim Xanh cùng cha Long đi vào những vùng sâu vùng xa U Minh Thượng , U Minh Hạ , những miền đèo cao hút gió lộng ngàn Thạch Lâm Thạch Hãn . Họ lặn lội bước chân trần với hàng chục cây số để tải những thùng mì gói , những bao gạo để phân phát cho các đồng bào nghèo khổ ở những miệt xa xôi đó . Các em mồ côi , các anh chị bị khuyết tật , những người phong cùi đã nhận được những món quà nho nhỏ từ các lòng hảo tâm quyên góp của người dân Việt trong cũng như ngoài nước . Đó là những cánh tay nối dài của Thiên Chúa , đem lại chút ít an ủi giữa con người trong thế giới hỗn độn ngày nay .

+ Đây là điều răn của Thầy: Anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em. Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình (Ga 15,11-13)


Từ tấm bé tôi đã được dạy dỗ phải biết thương yêu người già cả , neo đơn . Nhất là những khi bố mẹ tôi đang ngủ , tôi vào phòng lay mẹ tôi dậy :" Má ơi cho con một đồng để con giúp cái bà nghèo khổ đang la oang oang ngoài đầu hẻm . " Ữ ! Con ngoan quá , đây đồng bạc nè con . Mà ai la vậy con ? " À ! Cái bà bán cà rem đó má ! " Hoặc là thời còn niên thiếu chúng tôi họp đội Hướng Đạo Sinh , châm ngôn là mỗi ngày phải làm được một việc thiện . Có lần đội chúng tôi ráng sức khiêng một bà lão già yếu lại mù lòa qua bên kia đường . Nửa giờ sau chúng tôi lại thấy cụ bà đứng ở bên này đường , chúng tôi lại khiêng cụ qua đường lần nữa . Qua tới bên đường kia rồi hỏi lại cụ : " Bây giờ cụ có thể về nhà được rồi ! " Bà cụ nói với giọng không vui : " Tui đang đi tìm con chó ngao của tui ( Pit Bull ) , nó dẫn đường cho tui . " Nghe vậy chúng tôi chạy mất .

Những năm tháng về trước , tôi xuống thành phố Houston theo ngả xa lộ I-20 và I-45 . Nhưng giờ đây tôi không theo con đường đó nữa mà xuôi theo xa lộ tiểu bang IH-287 . Nó có thể tiết kiệm được chừng 15 phút lái xe . Ðêm hôm trước thứ Bảy tôi thức khuya để theo dõi môn bóng chuyền nữ Mỹ và Ba Tây trong trận tranh vào chung kết Olympic London 2012 , mà bây giờ bên quê nhà hay dùng chữ mới Nội Dung Bóng Chuyền Nữ . Thức khuya quá nên người tôi dễ bị cảm . Trong phòng ngủ bà nhà tôi cằn nhằn :
- Giờ này mà ông không đi ngủ à ! Mai còn phải lái xe dòng dã năm sáu tiếng .

Tôi ư ử , vào phòng cứ nằm trằn trọc mãi nên lẫm nhẫm cầu nguyện : " Lạy Chúa , xin Ngài hãy xua đuổi con ma quỉ , nó cứ cám dỗ con mãi không cho con ngủ nghê , để con còn phải lái xe ngày mai nữa . "

Khi xe chạy ngang qua thành phố Houston để xuống Nhà Thờ Các Thánh Tử Ðạo ở men vòng đai xa lộ 8 và I-45 , tôi gọi điện thoại cho người cháu đang cư ngụ ở đây :
- Vinh ơi ! Chú đang đi băng qua thành phố Houston . Cháu có muốn xuống Nhà Thờ Các Thánh Tử Ðạo gặp chú thím không ? Lâu quá chú cháu mình không gặp nhau ?

Tiếng người cháu léo nhéo :
- Xuống nhà thờ đó chi vậy chú ?
- Thì gặp cha Long , Trần Ðình Long đó !
- Ủa ! Họ Trần nhà mình đâu có ai làm cha , hả chú ? Mà chú thím xuống đây gặp cha làm gì ? Xin lễ cầu bình an hả ? Nếu vậy đâu cần chạy mấy trăm cây số làm gì ?
- Không , cha Long này hay giảng các bài về Lòng Thương Xót của Chúa ở nhà thờ Chí Hòa đó cháu . Cháu cũng nên tham dự xem sao .

Tiếng người cháu tôi cười dòn trong cái điện thoại hiện đại của tôi mua ở chợ trời , Motorola Razor 4 :
- Thôi chú ơi ! Cháu không xuống đó được đâu . Ở đây các cha các cụ bên Việt Nam hay qua thăm lắm . Ðể dịp khác chú cháu mình gặp nhau .

Tôi lại bấm điện thoại cho một người cháu khác gọi tôi bằng cậu cũng sinh sống tại thành phố này . Cậu này từng là một chiến binh bộ đội theo đoàn quân CS vào dinh Ðộc Lập sáng ngày 30 tháng 4 . Chừng vài năm sau cháu tôi họ Lê theo chân gót bác Bùi Tín vượt biên qua Hồng Kông và định cư tại Mỹ .

- Lê ơi ! Cậu đang ở Houston ? Có mẹ cháu ở nhà không ?
- Chi vậy cậu ?
- À ! Chuyện nó như vầy . Cậu nghe nói và vô trang mạng lưới Lòng Thương Xót Chúa ở nhà thờ Chí Hòa có cha Trần Ðình Long giảng thuyết . Cậu xem trong các video gặp nhiều chứng nhân thấy họ làm chứng là họ đã được Thiên Chúa an ủi và chữa lành bệnh . Bởi vậy cậu mới dắt mợ xuống đây . Mợ bị bệnh sạn thận . Cậu hi vọng sau Thánh Lễ có cha Long đặt tay cầu nguyện và xin Chúa chữa lành .


Trong điện thoại bỗng nghe tiếng cưòi khặc khặc của thằng cháu tôi :
- Cậu ơi ! Cháu nói cậu nghe . Không có cha cụ nào mà chữa lành bệnh được đâu cậu à ! Họ gạt cậu đấy . Cậu cứ nghe lời cháu , cháu cũng bị sạn thận mà mấy ông chú của cháu cũng bị như vậy , có lẽ là tính di truyền cậu ạ . Cậu cứ mạng mợ đi soi thận rồi họ soi MRI , rồi bắn siêu âm, sạn vỡ ra và theo mình đi tiểu . Nhanh lắm cậu .
- Thế hồi xưa cháu bị sạn thận , cháu cảm thấy trong người thế nào ?
- Cảm thế nào à ! Ðau bỏ mẹ !

Tiếng nói cộc cằn ngắn ngủi làm tôi liên tưởng đến nơi sinh chốn đẻ của thằng cháu ngoài bến cảng Hải Phòng .
- Cậu cũng biết vậy , nhưng mà mợ không có bảo hiểm của cậu trong hãng cậu làm . Cậu mua bảo hiểm tư , mà phải khấu trừ ban đầu đến ba ngàn đô .
- Không sao cậu ạ , câu cứ mang mợ đi bệnh viện bắn siêu âm , nhưng mà cậu đừng tin vào ai đó có thể chữa lành bệnh cho mợ . Thôi chào cậu mợ , cháu phải ra tiệm rượu trông chừng con vợ cháu .

Qua cuộc điện đàm giữa người cháu tôi và tôi , bà nhà tôi chặc chặc lưỡi :
- Cái thằng cháu mắc dịch nhà ông . Chả tin vào mấy thằng Việt cộng . Nói tầm bậy tầm bạ không hà !

Bà chị họ tôi là con cô con cậu với tôi sau năm 75 từ Bắc vào Nam thăm mẹ thì mới hay mẹ cùng các em tị nạn bên Mỹ . Có lần chị tâm sự với mẹ tôi : " Mợ biết không . Cái thằng Lê nhà cháu ngoan đạo , thuở nhỏ cũng siêng năng lễ lậy lắm . Có lần cháu giao cho nó hai hào . Một hào bỏ vào giỏ tiền cúng nhà thờ , còn một hào cháu bảo nó cứ mua kẹo mà ăn . Khi nó về nhà , cháu bảo nó có cầu nguyện gì không. Nó đáp lại thế này : " Chúa ơi ! Xui quá Chúa à , đồng hào mà mẹ bảo con dâng cho Chúa nó rớt xuống hồ nước rồi Chúa , cái hồ Tam Bạc đó Chúa . "

Tôn giáo không phải là môn khoa học , mà chính là niềm tin . Cái lòng tin tưởng bé bỏng của tôi chưa bằng hột cải nghe qua lời của hai người cháu bỗng dưng muốn lắc lư như cái ghe nhỏ xíu ngoài đại dương mênh mông . Mình muốn đem sự cảm hóa , đem ánh sáng đức tin vào nơi tối tăm nhưng nó lại như đụng phải bức tường rào chống nhiệt firewall hiện đại .

Chưa đến nửa giờ chúng tôi theo cái máy chỉ đường GPS Tomtom tôi mới mua được mười năm . Lúc đó gíá tiền chừng năm trăm Mỹ kim , bây giờ tụt xuô'ng chừng trăm đô . Xe vào lối vào đường Kleckley Drive , nó bảo quẹo phải , chừng 50 mét lại bảo quẹo chữ U , xong lại bảo quẹo phải . Tôi đi theo nó và nhận ra thay vì quẹo cua lăng nhăng như vậy , thì nó bảo chạy thẳng có hay không .

Đi thêm năm trăm thước , tôi nhận ra một cơ ngơi quen thuộc mà các xứ đạo bên Mỹ hay xây cất . Một ngôi thánh đường có những mái nhà cong cong và một cây thập tự vươn cao trên nóc nhà thờ . TôI dừng xe lại trươ’c cửa nhà thờ hỏi thăm vài cậu huynh trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể đang lảng vảng đâu đo’ .

- Các cậu ơi ! Chiều này có cha Long làm lễ ở đây phải không ?

Mâ’y cậu thanh niên đo’ trong đồng phục quần xanh áo trắng khăn quàng đỏ gật đầu và chỉ sang một ngôi nhà nguyện kha’c gần đâ’y .

Trong ngôi nhà nguyện tôi nhận thấy khoảng không gian thật rộng lớn , sức chưa có thể lên đến cả ngàn người . Những hàng ghế sơn vẹc ni nâu vàng bóng sáng uốn cong cong quanh cung thánh . Màn che phủ vải xanh lá cây tạo nên cảnh trí hài hòa êm dịu . Người dân tham dự chừng lối dăm chục người . Tôi móc cái điện thoại ra coi giờ . Mới hơn một giờ một chút . Thánh lễ cử hành lúc 2 giờ 30 cơ mà . Cuối nhà nguyện vài ba bà đang cuộn người nằm co ro . Ngoài trời khá nóng 100 độ C , nhưng trong đây mở máy điều hòa hơi lành lạnh . Tôi vào một góc nhà nguyện định nằm xuống nghỉ trưa , như bỗng nhiên nó lật nhào xuống , gây tiếng động ồn ào làm ai nấy đều quay mặt về cuối nhà nguyện xem sự tình gì xảy ra . Tôi vội vàng sắp lại cái ghế băng dài rồi chuồn lẹ ra ngoài .

Ngoài trời nắng rực rỡ âm ẩm không khí của miền biển Galveston . Vừa lúc ấy tôi gặp một ông bạn cùng trong giáo xứ Ki tô Vua bước ngược đường . Tôi chào hỏi anh và hỏi anh sao lạc bước tới đây .

Anh T. hớn hở tươi cười bảo :

- Thì anh email cho tôi biết . Hôm nay có cha Long làm lễ ở đây mà .

Tôi sực nhớ ra , cách đây mấy ngày có điện thư cho vài người bạn và quên bẵng anh T này .

Anh vội bước vào nhà nguyện và không quên dặn dò tôi vài điều và chỉ vào một con mắt của ảnh .

Anh bạn T. của tôi hơn tôi chừng vài tuổi , dáng nho nhả hiền lành . Cách đây hơn năm anh ta có đi mổ mắt cườm như tôi nhưng không hiểu sao một con mắt trái lại không thấy rõ , nên dạo này tôi thất nét mặt anh T. có vẻ buồn buồn .

Sau khi nghỉ trưa trong chiếc xe van trong không khí oi ả nóng bức tôi trở vào nhà nguyện . Dân chúng đã tụ tập khá đông . Trước nhà nguyện một hai bà đang xì xào với giáo dân :

- Ai muốn dâng cúng để làm việc bác ái thì bỏ vào cái giỏ bóp này .

Tôi vẫn biết bây giờ các nhà thờ không cho phép quyên góp tiền bạc mà không có sự đồng y' của địa phận . Nhìn kỹ mấy phụ nữ này tuy ăn mặc đàng hoàng , nhưng miệng họ lại bảo sự quyên tặng tiền bạc vào hai cái giỏ bóp của họ , lòng tôi tôi chợt dâng lên nỗi hoài nghi . Không biết tiền bạc có được làm việc bác ái giúp người nghèo khó hay lại chui vào túi tiền mấy bà . Ngày xưa kia hai vợ chồng người Do Thái khi dâng cúng một thuở đất để cùng chia sẻ mục vụ với các môn đồ Chúa Giê su . Họ đã cắt xén bỏ bớt của họ lại và họ bị ngả vật chết ngay sau khi bị tố giác . Nhưng bây giờ có những kẻ lẻn vào trong nhà nhà thờ nhà thánh trộm cắp mà có thấy mấy kẻ trộm bị vật chết tên nào đâu . Rõ ràng nhất bây giờ chúng cướp cả đất các giáo xứ Cồn Dầu , Thái Hà , Vinh mà chẳng có tên mắc dịch đó bị lăn đùng ra trợn mắt mà toi mạng đâu .


Vừa bước vào trong nhà nguyện tôi nhìn thấy bà nhà tôi ngồi im lặng ở một đầu băng ghế gần cuối nhà nguyện . Tôi khẽ bảo :

- Sao bà không lên tuốt cái dãy ghế đầu tiên gần sát Cung Thánh kia kìa . Ở đó có bác T. đang ngồi ở đó .

Bà nhà tôi khẽ khàng nói :

- Hàng hghế đó dành riêng cho những người bị bệnh hoạn , tật nguyền .

- Thì bà cũng vậy thôi , có sạn thận là có bệnh rồi .

Tôi nài nĩ mãi bà nhà tôi mới đồng thuận ngồi vào hàng ghế thứ hai . Anh bạn T. tôi chợt trông thấy tôi , hỏi khẽ :

- Uả , anh bị bệnh gì vậy mà lên đây ?

- ầ , tui tui ... hút thuốc lá nhiều nên bị lở miệng .

Dần dần bà con thiên hạ kéo vào nhà nguyện càng lúc càng đông . Những dãy ghế trống trên gần Cung Thánh có nguời tiến vào ngồi . Bên cạnh tôi còn hai chỗ trống , có người định cho chân vào thì một bà sồn sồn xua tay :

- Xin lỗi bà , chỗ này có người rồi .

Thế mà năm mười phút trôi qua chẳng có ai bước vào vào chỗ đó . Bà ta cười gượng nói với vợ chồng tôi :

- Em có gọi cho họ rồi . Họ tới ngay thôi .

Vừa lúc đó có những người tàn tật , có người băng bó cả hai chân , có bà ngồi trên xe lăn có người phụ đẩy giúp . Họ tiến lên sát cung thánh và các lối đi gần đó .

Gíá như mà không phải bà nhà tôi cần cầu nguyện để chữa lành bệnh thì tôi đã bỏ chỗ đi xuống các hàng ghế sau rồi . Nhà nguyện lúc này đã đầy nghẹt cả người .

Ba giờ chiều tiếng chuông rung lên leng keng báo hiệu cha chủ tế bước lên cung Thánh làm lễ . Tất cả mọi người đều đứng lên .

Còn tiếp
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.05.2021 19:43:25 bởi Tung Son >

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
RE: Những ngày tháng qua - 23.09.2012 22:18:00


Ðền Các Thánh Tử Ðạo VN tại Galveston



Cha Long với bài suy nghiệm lời Chúa
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.09.2012 22:19:37 bởi Tung Son >

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
RE: Những ngày tháng qua - 07.10.2012 23:37:08
Một ngày ở Houston


Sau phần đọc các bài đọc trích trong Kinh Thánh , cha Hùng chủ tế giao phần suy nghiệm lời Chúa cho cha Long . Vị linh mục này tôi chỉ trông thấy qua mạng lưới Tin Vui . Giờ đây cha Long xuất hiện trong áo lễ choàng xanh lá cây , dáng người nhỏ thó , nước da ngâm đen như tôi . Cha Long có vẻ đẹp của một đàn ông không bô trai gì lắm , nhưng được một điều giọng cha thuyết giảng rất lôi cuốn , thỉnh thoảng lại hứng phấn hát vài ca khúc ngoài đời thế tục : " Em ra đi nơi này vẫn thế .. hay là Phố núi cao phố núi thật buồn v.v..." Tuy cha hát sai tông sai điệu nhưng vẫn làm giáo dân thích thú lắng nghe , họ không phải gật ga gật gù trong giờ giảng thuyết .

Thánh lễ cử hành bình thường như các lễ misa khác ngày Chủ Nhật . Thông thường sau Thánh lễ chủ tế chúc bình an cho giáo dân và họ ra về , nhưng hôm nay Mi hơi khác . Một ca khúc được xướng lên trong bầu khí tươi vui : " Chạm lòng con, Chúa ơi ngay giờ này Chạm lòng con, để con không xa Ngài . Chạm lòng con, Chúa ơi ngay giờ này . Chạm lòng con để con say mê Ngài . Vực con vươn lên khỏi chố tối tăm tuyệt vọng ."

Sau đó cha Hùng yêu cầu những người bệnh hoạn tật nguyền được ưu tiên lên trước . Thế là từng hàng người ồ ạt chen vai bước lên gần Cung Thánh . Thế là tôi cũng nhanh chân tìm được một chỗ gần cha Long với hi vọng được cha đặt tay cầu nguyện . Trong bốn cha , tôi nghĩ rằng chỉ có cha Long được đặc ân Chúa ban để chữa lành bệnh thôi , nhưng điều này về sau tôi thấy sai trái ngay .

Một cụ già ho khẹt khẹt ngồi bên trái tôi , mặt mày ủ dột da dẻ ửng vàng như người bị bệnh viêm gan lâu năm . Phía trước một thiếu nữ trạc đôi tám , tóc tai rụng gần hết , cô cố gắng nở nụ nụ cười tươi với mọi người . Xa xa hơn một chút có người ngồi xe lăn , chân bó bột lên tận háng , có người băng cả cái đầu . Đặc biệt tôi không thấy có kẻ bị phong cùi hiện diện nơi đây . Vợ chồng tôi về chỗ ngồi xuống ghế và quan sát cảnh tượng đặt tay chữa lành . Đây là là đầu trong đời tôi mới trông thấy . Giáo dân cứ nhộn nhịp đi lên đi xuống . Bỗng dưng bà sồn sồn còn đang giữ chỗ cho thân nhân của bà thốt lên , chỉ tay vào một bà cụ nằm té bật ngữa đưới đất .

- Sao nhà thờ này kỳ quá hén ! Người ta bị stroke té nằm bất tỉnh đằng kia mà hổng thấy ai bồng bế hay gọi 911 gì hết . Ông kia !

Tôi quay sang nhìn bà ta :
- Gi hả chị hai ?
- Ông có dầu xanh không ?

Tôi lắc đầu .

Số 911 là số điện thoại gọi cấp cứu khẩn cấp trong bất kỳ tình huống nguy hiểm nào ở Mỹ .

Bà nhà tôi cũng gật đầu đồng tình , bỗng kêu lên :

- Góc kia cũng có có bà sơ té xuống nữa kìa .

Tôi nheo mắt nhìn :
- À , có gì đâu , chắc toàn mấy bà già lớn tuổi . Ngoài đang trời nắng vô đây mát mẻ rồi trong bầu khí trang trọng thế này chắc xúc cảm quá mà té thôi .

Bà sồn sồn lại chỉ trỏ sang hàng người đứng chờ bên góc kia Cung Thánh :

- Đó đó ! Có hai ba cô trẻ tuổi cũng té kìa . Đâu phải chỉ có mấy bà già .

Trong lòng tôi nổi lên sự phản biện ngu ngơ .

- Ồ ! Chắc mấy cô mấy xúc động quá , chớ tui có thấy đàn ông con trai nào bị đâu .

Tôi vừa dứt lời đã trông thấy một hai ông cũng bật ngữa ra sau , nhưng có một vài thừa tác viên đỡ đằng sau lưng . Họ để người bị tác động nằm xoài dưới đất tại chỗ . Tôi tò mò bước len lỏi trong rừng người chờ đặt tay lên đầu . Tôi cẩn thận không đạp lên thân vài người té ngã đang nằm mắt nhắm mắt mở , mơ màng vào nước Thiên đàng xa xôi .

Bên trái có hai bà sơ tuổi cũng cỡ năm mươi nằm lim dim dưới đất . Một bà sơ sơ nằm khá lấu ,hai mươi phút trôi qua mà vẫn chưa hồi tỉnh . Nhìn qua hàng ghế trước ông bạn tôi không còn ngồi ở đó nữa . Tôi nghĩ chắc hai vợ chồng anh ta chắc ra ngoài rồi .

Tôi quay sang bà nhà tôi lúc đó còn đang chăm chú đếm xem bao nhiêu người té ngả :

- Mười , mười một , mười hai ...

- Này bà ! Sau khi cha đặt tay cầu nguyện chữa lành , bà thấy trong người có thấy gì lạ không ?

Bà nhà tôi lắc đầu nhưng miệng vẫn đếm : " Mười bốn mười lăm ... Thế còn ông ?

Tôi nói không .

- Vậy lòng tin của ông vẫn chưa đủ !

Cách đây gần mười năm giáo xứ chúng tôi có đón tiếp một linh mục khách từ Việt Nam qua , cha Đinh Khắc Tiệu . Cha Tiệu được mời về giảng trong ngày Tĩnh Tâm mùa chay hằng năm . Tình cờ hôm ấy tôi gặp Đê , một người bạn tâm giao từ thuở bé đi học chung trường tiểu học Tân Định . Cùng đi với hắn là bà vợ hắn . Tôi rất lấy làm ngạc nhiên vì cả hai vợ chồng đều theo đạo ông bà và thỉnh thoảng đi cúng dường trên các chùa lân cận vùng Arlington hay Dallas mà lại tham dự Thánh lễ của những người theo đạo Thiên Chúa như chúng tôi . Tôi nhớ có một lần trong ngày lễ Vu Lan hắn gọi điện thoại cho tôi hỏi tôi là trong nhà có để đành mấy con cá mồi như cá cơm cá mòi mà tôi vẫn hay chài lưới ngoài hồ để làm mồi câu cá . Tôi lắc đầu bảo không , nhưng nếu cần thì tôi ra ngoài hồ quăng lưới để bắt cá mồi cho hắn để cho hắn phóng sanh làm phước . Thằng bạn tôi cười ha hả , nói rằng làm chuyện lành đó cũng như không .

Sau thánh lễ vợ chồng hắn gặp tôi nói là cha Tiệu là bố nuôi của ba anh em bà vợ hắn . Hắn se sẻ bảo :
- Cha Tiệu này tao có đi theo cha mấy lần .
- Để làm gì vậy ? Chỉ cha học phong thủy à !

- Nói bậy nà ! Có mấy người quen ở thành phố Arlington này hổng hiểu sao họ lại biết cha ở nhà dòng Cưu Thế , nên họ nhờ cha đặt tay cầu nguyện chữa lành .

- Thế mày có chứng kiến ai được chữa lành bệnh hay không ?

Đê nhún vai :

- Họ lành bệnh hay không thì tao không biết , nhưng tao thấy cha cầu nguyện đặt tay lên đầu vài người , chính tao thấy vài người bật té ra đằng sau như vầy nè .

Tôi sửng sốt từ bé đến giờ tôi chưa nghe đến chuyện lạ này bao giờ . Trong phúc âm có nhắc đến hiện tượng té ngã khi có một số môn đệ được Chúa Thánh Linh tác động .

- Thế vợ chồng mày tới đây làm gì ?

- Thì đón cha về nhà tao . Cha mới ở Houston lên trưa nay. Nhân có cha chánh xứ nhà thờ mày là cha Thuần, ổng có quen biết ngài khi còn ở Việt Nam ,nên mời cha Tiệu giảng thuyết cái gì gì đó ở nhà thờ mày .

- Thế cha còn ở nhà mày bao lâu ?

- Có lẽ tuần sau cha về .

- Vậy ngày mai tao lên thăm cha được hay không ?

- Được chứ . Có' một con chiên ngoan đạo như mày tới nói chuyện với cha thì còn gì bằng .

Tôi cười hề hề nghĩ thầm : " Ngoan đạo như tao , chưa hết lễ đã ra ngoài hút thuốc . Kinh sáng tối cả năm chưa đọc . "

Chiều hôm đó chúng tôi tám chín người , vợ chồng người bạn H. , anh chồng là người bạn cùng chơi bóng chuyền ở nhà thờ Ki tô Vua . Nhìn bà H. nay dung nhan tàn tạ , đầu đội nón vải , tuy nhiên tôi cũng nhận ra tóc tai của bà ta không còn được bao nhiêu . Theo như lời chồng bà ta , bà H. này có bướu di căn trong óc và nói là bà ta chỉ sống hơn một tháng thôi . Thông thường xác suất những người bị ung thư được chữa khỏi rất thấp , khi các chuyên viên y khoa tiên đoán bệnh nhân sống chừng một hay hai tháng , thì lời chẩn đoán đó khá chính xác . Hôm đó sau khi có cha Tiệu đặt tay lên đầu chúng tôi và cầu nguyện xin Thiên Chúa chữa lành . Tối hôm đó tôi không thấy một ai bị té ngã và không biết các người khác có được lành bệnh hay không , nhưng bà H. mãi đến hai năm sau mới qua đời . Riêng phần tôi cái bệnh sưng tiền liệt tuyến vẫn cứ dai dẳng theo đuổi tôi mãi đến ngày nay .

Từng hàng người vẫn tiếp tục đi lên gần Cung Thánh . Tôi chợt trông thấy một bà chừng ba mươi tuổi đang nằm dưới đất từ từ hé mắt tỉnh dậy . Cô ta nhỏm đậy và rảo bước đi về cuối nhà nguyện , tôi vội vàng bước thật nhanh để đuổi theo cô ta . Khi gần đến cô ta tôi hỏi khẽ :

- Hồi nãy tôi thấy chị té ngã . Xin hỏi chị trước khi chị bị té ngã , chị cảm thấy trong người ra sao ?

Bà ta ngước mắt lên nhìn tôi , thong thả đáp :

- Em cũng không biết nữa , tự nhiên thấy đầu óc lâng lâng rồi lăn đùng ra .

- Thế bây giờ chị có cảm thấy có điều gì khác lạ không ?

Bà ta lắc đầu và quây quả đi dần về cuối nhà nguyện . Bên trái tôi một bà sơ khá lớn tuổi vẫn nằm bất động , hơi thở vẫn đền đặn .

Tôi nhớ có đọc đâu đây trong nét Thánh Linh về hiện tượng té ngã :

Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn : " Từ lâu, trong và ngoài Việt Nam, đặc biệt ở một số Cộng Đoàn Việt Nam ở Mỹ hiện nay, đã có một số linh mục thực hành việc “chữa lành” trong những buổi cầu xin ơn Thánh Linh. Cầu xin ơn Chúa Thánh Thần thì đó là việc quá tốt, rất đáng khuyến khích, không ai có thể phê phán gì được. Ngược lại, phải cổ võ cho nhiều người siêng năng chậy đến với Chúa Thánh Thần để được soi sáng, thêm sức mạnh hầu biết sống đức tin, đức cậy và đức mến cách chính xác, sâu sắc và đẹp lòng Chúa hơn.

Tuy nhiên, cầu xin rồi làm trò “ảo thuật” như lấy tay dí mạnh vào trán của những người đang đứng nhắm mắt giơ hai tay lên cao để cho họ té ngã ra sau (có nhân chứng đã tham dự kể lại) thì chắc chắn không phải là nghi thức “chữa lành” hay sức dầu (anointing) nào của Giáo Hội. Và hiện tượng té ngã và nói lảm nhảm, ú ớ của một số tham dự viên thì chắc chắn cũng không phải là dấu chỉ Chúa Thánh Thần đã đến thăm viếng ai trong những buổi chữa lành đó. Chắc chắn như vậy! Tôi thách đồ ai trưng ra được căn bản giáo lý, tín lý hay Kinh Thánh nào chứng minh những hiện tượng trên là do Chúa Thánh Linh gây ra. ....

Tóm lại, tôi hoàn toàn không tin hiện tượng “té ngã, nói ú ớ” là dấu chỉ của Chúa Thánh thần ban cho những người tham dự những buổi cầu xin Thánh Linh chữa lành do một số linh mục đang cổ võ và thực hành ở nhiều nơi hiện nay, nhằm mê hoặc những người dễ tin, muốn tìm gặp Chúa bằng dấu lạ giả tạo bề ngoài."

Hoặc của lời bình luận của cha Trần Việt Hùng ở thành phố Bronx , New York : " Tối hôm đó, trên gian cung thánh bầu khí âm u vì không có ánh sáng. Ca đoàn hát những bài ca ru hồn: Chạm vào lòng con Chúa ơi…. Giáo dân lần lượt xếp hàng bước lên gian cung thánh và những người hướng dẫn nói với những người giáo dân: đứng nhắm mắt lại, giơ tay lên cầu nguyện, tập trung tinh thần để cầu xin ơn Chúa. Khi chúng ta buông lỏng tâm hồn và cầu xin Chúa Giêsu, Đấng Chữa Lành ngự xuống, trong khi linh mục đặt tay cầu nguyện và thổi hơi nhẹ như là luồng gió của Chúa Thánh Thần. Tôi thấy hầu hết tất cả anh chị em tham dự đã xếp hàng đi lên để được đặt tay. Có người xếp hàng đi lên hai ba lần để được đặt tay.

Tôi quan sát cũng có một số anh chị em đi làm về và ghé ngang qua phòng hội khi linh mục đang đặt tay. Họ cũng xếp hàng bước lên, trong bầu khí âm u và ánh sáng mờ mờ ảo ảo. Họ chợt nhìn thấy đã có nhiều người đang nằm trên cung thánh được phủ bong xanh, tự nhiên họ thấy có gì lo sợ và đánh động tâm hồn. Rồi họ cũng thả hồn phó thác niềm tin vào Chúa. Một linh mục tiến đến trước mặt họ với mặt nhật có Mình Thánh Chúa và linh mục khác đặt tay trên trán mỗi người và cầu nguyện có khi là tiếng Việt, có khi tíếng Anh và tiếng Latin và cả tiếng lạ. Khi người giáo dân trong tư thế đứng nhắm mắt và giơ tay cầu nguyện chờ đợi, linh mục lần lượt đến từng người đặt tay cầu nguyện và đã có nhiều người ngã ngửa về phía sau.

Tôi suy nghĩ, khi chúng ta đứng nhắm mắt lại, con người của chúng ta ở tư thế nhưng không, không có điểm tựa, thiếu sự thăng bằng và khi linh mục đặt tay trên trán, sức nặng của bàn tay hướng tới trước. Nếu chúng ta cưỡng lại, chúng ta sẽ cảm thấy có một lực đẩy tới. Nếu chúng ta buông theo và ngã ngửa, chúng ta thấy an toàn và như có một luồng khí tỏa lan trong người. Cảm giác lâng lâng và té ngã làm cho chúng ta cảm thấy một cái gì mới lạ trong người. Chúng ta gọi là được ơn. Tôi cũng nghe có những người được ơn như: khỏi đau lưng, khỏi đau tay và không còn bị thúc giục đi đánh bài và bỏ hút thuốc… Có người nói rằng sau cả ngày tĩnh tâm, tối về nhà họ thấy ngủ ngon hơn và thấy sảng khoái hơn. Có vài người nói là được ơn trở lại cùng Chúa. Họ cầu nguyện nhiều hơn và hy sinh nhiều hơn cho việc chung. Họ không tiếc tiền bạc cúng để lo việc tổ chức Khóa Tĩnh Tâm. Có người được té 5 hay 6 lần và nghĩ rằng họ được nhiều ơn Chúa Thánh Thần. Trong buổi lễ khoảng trên dưới 300 người. Đã có rất nhiều người té ngã. Họ rất vui vì như được ơn và đánh giá niềm tin của mình qua sự té ngã.

Có những nhân chứng té ngã chia xẻ rằng họ cảm thấy rất nhẹ nhàng và không còn chỗ dựa như trong chân không. Có những người nằm xuống thì cười, khóc, hát hoặc nói thì thào cái gì đó và nằm đó nghỉ ngơi một hồi lâu. Có người la hét và khóc sướt mướt. Nhưng có những người không té, cứ đứng trơ ra đó. Tôi nghe các anh chị đó chia sẻ rằng họ cũng theo những hướng dẫn và làm theo cách thức cầu nguyện. Các anh chị đó không té ngã vì cố gắng đứng vững và cảm thấy có lực đẩy về phía sau từ tay linh mục. Cưỡng lại thì có lực đẩy và xuôi theo thì sẽ ngã ngửa. Cũng có các em nhỏ bị té khi lên cầu nguyện. Tôi hỏi một em rằng tại sao em té, em trả lời: Con thấy mấy người bên cạnh té xuống, con cũng té nhưng con biết con té mà.

Nhiều người té cho là mình có đức tin nhiều và là người tốt lành. Những người không té bị cho là kẻ tội lỗi, thiếu đức tin hoặc là không tập trung? Sau cuộc tĩnh tâm, tôi cảm thấy lo. Lo vì nhiều người bị hoang mang trong niềm tin. Không biết thật hư thế nào? Và đã có nhiều phân rẽ và cười nhạo lẫn nhau trong cộng đoàn. Người tin vào tác động của Chúa Thánh Linh qua việc đặt tay và té ngã, thì cái gì xảy ra cũng do Thánh Linh. Người không tin hiện tượng này thì đặt nhiều nghi vấn và bị hỏa mù. Tôi tin rằng hoa qủa của Thánh Thần là tình yêu, là sự thật và là sự đoàn kết nên một. Chúa Thánh Linh chính là Thần Chân Lý, Ngài đến để dạy chúng ta sự thật và chỉ có sự thật mới giải thoát chúng ta. Qua các sự kiện trên, tôi cố gắng học hỏi và tìm hiểu thêm về phong trào và nhận ra có những ưu điểm và những khuyết điểm cần được thay đổi cho thích hợp. Giúp củng cố lòng tin của chúng ta một cách vững vàng và sống đạo trưởng thành. Chúng ta không nên lệ thuộc vào những hiện tượng ảo giác hay cảm giác để tạo sự mơ hồ và chao đảo. có phải là Thánh Linh cho té ngã hay vì một lý do gì khác? Chúng ta cần chú ý một số điểm sau đây:

Thứ nhất: Chúng ta cần học hỏi nhiều về ý nghĩa đích thực của Phong Trào Thánh Linh.

Thứ hai: Sự kiện đứng nhắm mắt sẽ ảnh hưởng tới sự thăng bằng của con người.

Thứ ba: Khi linh mục đặt bàn tay trên trán, thì tay có sức đẩy tới.

Tóm lại, trong bầu khí thánh thiện và sốt mến, tâm hồn chúng ta chìm ngập trong tin yêu. Khi đặt tay, chúng ta sẽ dễ dàng bị té xuống. Tôi biết sẽ có rất nhiều qúy ông bà và anh chị em sẽ không đồng ý với tôi về sự kiện này. Quý ông bà và anh chị em cứ thử cầu nguyện cách thức như trên trong gia đình hoặc trong nhóm với nhau. Khi bị té như thế có lẽ có nhiều yếu tố góp lại. Chúng ta đừng gán ghép cho Chúa Thánh Thần mọi thứ kẻo bị xúc phạm. Chúng ta đừng cuồng tín. Đừng bị ảo giác chi phối. Niềm tin của chúng ta cần đặt trên nền tảng vững chắc nơi Thánh Kinh và Thánh Truyền. Hãy sống đạo trưởng thành, đừng ủy mị và mê tín hay cả tin. "

Các bạn thấy đó , cùng trong một cộng đoàn trong một Giáo Hội hiệp nhất mà đã có những ý kiến khác nhau về Hiện Tượng Chữa Lành và Té Ngã . Xin Chúa Thánh Linh soi sáng chúng con để được hiệp nhất trong tình thương yêu vô vàn của Thiên Chúa .

Trên đường ra về thành phố Fort Worth nơi chúng tôi ở , gần đến 9 giờ trời đổ mưa . Bà nhà tôi ngồi kế bên lên tiếng :
- Cô em nhà ông đó !
- Gì bà ?
- Thì cổ biết vợ chồng mình xuống Houston tham dự thánh lễ chữa lành , cổ nói tui xin khấn cho cổ , mà không nói xin khấn cái gì .
- Thế cổ có đưa tiền cho bà xin khấn không ?
- Không .
- Vậy thì để tui gọi điện thoại nói với cổ trả tui 500 đô tiền xin khấn cho cổ .
- Khấn cái gì ?
- À ! Khấn cho cổ được trúng lô tô mega .
- Vậy chắc là cổ không trả tiền cho ông đâu ?
- Sao vậy ?
- Thì khi nào cổ trúng thưởng lô tô , cổ mới trả cho ông .

TDA ngày 7 tháng 10 năm 2012
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.05.2021 19:46:34 bởi Tung Son >

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
RE: Những ngày tháng qua - 16.12.2012 18:26:36
Xưng tội

Như mọi năm cứ gần đến lễ Giáng Sinh là các giáo xứ Công giáo đều rao ngày xưng tội cho các giáo dân . Giáo xứ Ki tô Vua tôi vào ngày thứ Năm này .

Tôi ngó lên lên cái đồng hồ treo tường đang báo giờ và quay sang nói với bà nhà tôi đang nằm co ro trên giường , mắt mải mê coi chương trình phim của đài truyền hình VFTV (Viet Face TV ở Houston ) :

- Đến giờ đi xưng tội rồi mà bà vẫn chưa thay quần áo ?

Bà nhà tôi xoay người qua một bên rồi đáp lại :

- Tui chả biết tội gì để xưng cả .

Nghe qua tôi giật mình ngạc nhiên . Dạo này tôi hay mở trang mạng lưới Muối Cho Đời hay Lòng Thương Xót Chúa (www.muoichodoi.info ) tải xuống những bài giảng suy nghiệm lời Chúa của cha Trần Đình Long để nghe trong khi làm việc . Cha vẫn thường hay nói khi xưng tội phải kể luôn những điều thiếu sót mà chúng ta không nhớ đến .

- Lạ quá nhỉ ! Ai trong chúng ta mà lại không có tội . Thế bà có hay quên đọc kinh sáng tối không ?

- Ờ ... ờ có khi đọc khi không .

- Thế bà có hay cáu gắt khi nói chuyện với chồng với con cái không ?

Mặt bà nhà tôi cười tươi lên :

- Ỗ ! Tội đó không là tội trọng . Cha vẫn cho phép được lên rước lễ mà .

Tôi cười mỉm bước ra ngoài phòng ăn . Nơi đây Kim con gái thứ ba đang ôm con chó Boba đen , giống chó Chihuahua vào lòng .

- Làm gì vậy con ?

Kim mắt không nhìn lên tay đang bận bịu lấy miếng bông gòn chậm vào lọ thuốc xức vào chân con chó .

- Chị Thy bảo là lấy dầu Castro Oil này xức vào chân nó . Bố không biết là nó có mụn ung thư à .

Tôi chợt nhớ lại cách đây một tháng vào một buổi chiều sau khi thi test hàng tuần về , cô con gái thứ hai của tôi xách con chó Boba đi bác sĩ thú y khám bệnh . Lúc về nhà mặt cháu buồn hiu

- Má à ! Con Boba bác sĩ nói nó có cái mụn trong chân nó . Hình như là bị ung thư .

Bà nhà tôi khẽ gật đầu hỏi lại :

- Vậy hả con ? Trời sinh voi thì sinh cỏ , còn sinh chó thì đã có ...

Tới đây bà nhà tôi ngập ngừng . Tôi mà đoán có lẽ là sinh lá mơ . Nhưng mà ở Mỹ mà nói ra thì con cái sẽ cho chúng tôi là bất nhân bất nghĩa , animal abuse . Có dạo một ông lấy roi rượt một con chó trong vườn sau nhà ông ta bị bà hàng xóm dùng điện thoại cầm tay quay phim được . Bà này báo cho cảnh sát . Thế là ông này đi tù .

- Má biết không , bây giờ mà mổ lấy cái mụn này ra phải tốn bảy trăm đô . Sau đó còn phải chạy chemo (hóa trị) nữa .

Hôm đó tôi nghe bà nhà tôi kể lại câu chuyện con chó Boba này làm tôi buồn lòng không ít . Khi không còn đứa con nào ở nhà , tôi khẽ nói với bà nhà tôi :

- Má chúng nó bị bệnh sạn thận , chưa có tiền đi bắn siêu âm đây . Chúng nó chưa có một lời nào hỏi han , từ thằng lớn đến cô bé nhất . Chó thì lăng xăng cả lên .

Bà nhà tôi chỉ khẽ cười .

- Vậy thì chưa bằng con nhà ông anh họ tui ở Houston . Ảnh có tới mấy đứa con . Con Mì xào (Michelle) của ảnh có nuôi một con chó lông vàng to như thế vầy . Một hôm con chó lăn ra chết , thế là nó khóc lên khóc xuống bỏ ăn bỏ ngủ mấy ngày . Ảnh nói : " Mả cha nó , bà nội nó chết mà không thấy chúng nó rỏ một giọt nước mắt . Từ dạo đó ảnh thề sẽ không nuôi một con chó nào trong nhà .

Vừa lúc ấy bà nhà tôi bước ra ngoài , hỏi Kim :
- Xức thuốc này nó có bớt không con ?

Kim gật đầu :
- Bớt nhiều má , cái mụn bây giờ nó bé lại còn chút xíu .

Vẻ mặt bà nhà tôi tươi hẵn lên .

- Vậy thuốc này không biết xức vào má có hết bị sạn thận không ?

Tôi quay mặt cười không nói . Mụn nhọt nằm bên ngoài còn có thể chạm có thể bôi thuốc vào , còn trái thận thì nằm tuốt bên trong cơ thể con người .

Con bé út Linda nãy giờ mải mê với cái điện thoại Iphone 4 , bỗng lên tiếng :
- Thy nói tí nữa sẽ tới cùng đi xưng tội với mình .

Khi chúng tôi lên xe để đi tới nhà thờ , bọn chúng nó ba chị em tíu tít nói chuyện như chim . Tôi nói xen vào :
- Tuần nào cũng thi hả con ?
- Dạ bố .
- Tuần trước con thi về tim phải không ?
- Dạ bố , hôm nọ bố có hỏi con về nhịp đập của trái tim . Qua hôm sau con thi cũng có câu hỏi na ná như vầy , con nhớ ra trả lời đúng luôn .

Trong một bài khảo luận của một ông bác sĩ người Trung Quốc có nói đến những trường hợp chết rất vô lý của con người . Ông ta đơn cử ra những trường hợp đại loại như sau . Một ông ở Thượng Hải có mấy chục ký củ cải trắng ,nghĩ thầm nếu không mang lên sân thượng của một chung cư cao tầng phơi nắng có lẽ bị mốc meo , bèn xông xái vác cả mấy chục kí cải trắng , rồi ì ạch leo lên từng bậc thang . Gần đến sân thượng ông ta bị đột quị nằm lăn quay ra ở đó . Nơi đây vắng vẻ không ai qua lại , qua mấy giờ ông ta đi đời . Ông bác sĩ kết luận : " Ông ta thật là ngu ngốc , chưa từng làm việc nặng nhọc . Tự nhiên gắng sức quá tim phải làm việc nhiều nên tim đình công ngưng đập" . Rồi ông ta đưa ra một công thức ở đâu không biết . Lấy số 170 trừ đi số tuổi của mình . Đó là con số tối đa của nhịp đập của trái tim mình . Quá con số đó con tim mình sẽ ngưng nghỉ .

Tôi chợt nhớ đến một người bạn học chung trường Võ Trường Toản , bạn Nghiêm Xuân Cường . Ông ta có hai bằng Tiến Sĩ về Dược Khoa . Cách đây mấy năm tôi được hung tin bạn tôi chết vì đột quị khi đang chạy jogging trên một cái máy chạy bộ đặt ở tầng hầm dưới nhà . Khi người nhà phát giác ra thì bạn tôi chết đã mấy giờ rồi . Đến khi tôi đọc được bài này quả thật ông bác sĩ này có lý . Cách nay mấy năm có lẽ bạn tôi chừng 55 tuổi . Lấy 170 trừ đi 55 còn 115 . Bình thường trái tim có nhịp đập là 60 đến 100 . Khi bạn tôi gắng sức chạy jogging , nhịp tim tăng dần qua số 115 nên tim ngừng chơi . Các vận động viên thường ở tuổi 16 đến 30 , nên tim họ có thể chịu được nhịp đập tim lên đến 130 , 140 lần trong một phút .

Còn tiếp

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
RE: Những ngày tháng qua - 25.12.2012 21:35:45
Xưng tội (tiếp theo)

- Con đi học mấy giờ ?
- Tám giờ sáng đến ba giờ chiều .
- Giáo sư dạy học toàn là bác sĩ y khoa phải không ?
- Không , phần lớn họ không là doctor nhưng họ đều có bằng Ph. D (Tiến sĩ ) về biology .

Cuối tuần con gái tôi hay ghé về nhà vợ chồng tôi . Trước khi đến nó cũng như thằng anh nó đều hỏi :
- Má má ! Hôm nay có nấu gì ăn không ?

Dĩ nhiên tôi biết chúng nó hầu như đều ăn đồ Mỹ hamburger , hot dog , pizza hằng ngày nên thèm thức ăn Việt Nam .

Lúc nào tôi cũng thấy trên tay con Thy cái Ipad nhỏ nhắn bằng hai bàn tay , trên đó ngoằn ngoèo những chữ y học tiếng Anh dài dằng dặc và hình vẽ các tế bào con người .
- Học nhiều như vậy có nhức đầu không ?

- Không bố , nhưng gặp giờ các giáo sư Ấn độ hay Trung quốc dạy thì ngán lắm . Con nghe chừng đâu một giờ là vô thư viện mở laptop ra học sướng hơn .

Chuyện này thì tôi biết . Các ông Ấn độ nói tiếng Anh lưu loát như chim . Nói họ khó hiểu là họ chê người Mỹ nói không đúng giọng Ăng lê như họ . Có một câu chuyện vui kể là một nhóm người Ấn mướn một căn phòng đại sảnh ở khách sạn để hội họp gì đó . Một ông MC đứng lên mở màn buổi nghị luận : " Lady and gentleman . Welcome to the meeting . There is snack in the room . Help yourself . " (Câu trên có nghĩa là Kính thưa quí ông quí bà . Chào mừng quí khách . Buổi họp có bữa ăn vui miệng . Tự nhiên mà dùng ) . Nhưng vừa thoáng nghe xong cả phòng họp cả Mỹ cả người Ấn đều nhốn nháo bỏ chạy ra ngoài , miệng họ la to : " Có rắn trong phòng , chạy nhanh chạy nhanh ! " Về sau khi cắt nghĩa hẳn hoi là ông MC người Ấn nói lộn chữ SNACK thành chữ SNAKE , mọi quan khách mới yên ổn trở vào dự tiệc . Cũng như chữ Watermelon mà các ông người Việt phát âm thật chậm và thật giọng Việt thì có lẽ sẽ gây nhiều sự hiểu lầm cho các bà .

Xe chúng tôi lái gần tới nhà thờ gặp một đèn vàng , thắng không kịp tôi cho xe chạy băng trước khi đèn bật đỏ . Bà nhà tôi càm ràm :
- Ông cứ lúc nào cũng vậy , gặp cảnh sát nó cho ticket .

Không biết ai ra sao , chớ tôi lái xe ở Mỹ gần ba mươi năm chỉ mới có bị một giấy phạt vì tội quẹo trái không bật đèn hiệu . Cách đây chừng một tháng bà nhà tôi ra thùng thư lấy vào một xấp phong thư , trong đó có cái của sở cảnh sát thành phố Haltom gởi , mà lại đề tên thằng con trai chúng tôi . Tôi tự hỏi không biết thằng con trai lái xe quá tốc độ chăng rồi bị cảnh sát phạt . Thuở nó còn đi học trên đại học làm banh hai chiếc xe . Khi nó quẹo trái không nhường bị xe khác tông vào đầu xe . Theo lời nó vào khoảng 11 giờ đêm nó quẹo trái khi có đèn báo bật lên và cô kia vượt đèn đỏ . Nhưng theo lời một nhân chứng người da đen đứng lang thang đâu đó , nói là thằng con trai quẹo trái phải nhường cho xe đi thằng . Có nhân chứng dĩ nhiên lỗi là về thằng con trai tôi .

Tôi mở ra trong đó có hai tờ giấy . Tờ trên ghi vượt đèn đó , tiền phạt 75 đô . Tờ sau chụp hai tấm ảnh không rõ nét lắm . Bà nhà tôi nhìn vào tấm ảnh , cằn nhằn :
- Đã nói với ông rồi , lái xe như ông thế nào cũng bị cảnh sát cho giấy phạt . Đáng đời nhé !

Tôi nhìn kỹ lại hình chụp hai chiếc xe . Một xe màu đen giống như chiếc Toyota Corolla tôi lái đứng lằn phải , vẫn ở vị trí đứng yên khi đèn đỏ . Tôi la to :
- Xe này lái đâu có vượt đèn đỏ . Cái xe bên trái mà , nhưng chiếc xe này sao giống như chiếc Toyota Highlander bà lái quá . Để tui xem cho kỹ bảng số xe , à à số TX 123 đúng là bảng số xe của bà rồi . Trên tờ giấy có ghi rõ ngày giờ và địa điểm xảy ra , ở ngay ngả tư đường Markum và Belknap .

Hình thứ nhất xe bà lái còn nằm sau vạch trắng khi đèn bật đỏ , hình thứ hai xe bà nằm ở giữa đường khi đèn vẫn đỏ .

Bà nhà tôi phản biện :
- Máy camera chụp tầm bậy tầm bạ .

Tuần trước tôi nhận được một lá thư từ sở cảnh sát thành phố Arlington . Giấy phạt 75 đô cho tội vượt đèn đỏ của chiếc xe mang bảng số TX 123 . Bà nhà tôi liếc sơ tờ giấy rồi nói :
- Đèn quẹo trái ở ngả tư đường Pioneer và Cooper bật nhanh quá , mới vàng đã đỏ lên . Ông phải gọi lên sở cảnh sát thành phố đó khiếu nại mới được . Thầy cảnh sát Việt Nam tên là Bơ , ổng nói trên đài ra dô là bà con người Việt cũng bị mấy cái giấy phạt ở cái ngả tư đó .

Tôi biết cái tiếng Anh lưu loát của tôi , mở miệng ra là Mỹ hỏi lại : " What ... what ? " nên tôi rất ngại khi nói chuyện trên điện thoại . Trong tờ giấy có ghi rõ nếu muốn khiếu nại hay coi lại hình chụp thì vô trang mạng lưới violation chấm info . Thế là tôi loay hoay vào cái máy vi tính một lát . Trong đây có chụp hai tấm ảnh của xe bà nhà tôi lái . Cũng y chang như lần trước , và trang mạng này có đoạn phim quay lại .

Tôi kéo tay bà nhà tôi lại chỉ vào màn hình nói :
- Đấy đấy , bà quẹo trái như thế đó . Bà là chiếc thứ năm khi quẹo . Thế bà có muốn tui gọi phôn khiếu nại không ?

Con bé Linda đứng kế bên thốt lên :
- Thôi má cứ đóng tiền phạt là xong .

Còn tiếp

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
RE: Những ngày tháng qua - 29.12.2012 20:20:32
Xưng tội (tiếp theo )

Trước ngôi thánh đường Ki tô Vua một hang đá Bê lem được dựng dưới gốc cây sồi . Tượng Mẹ Mary , thánh Giu se và Chúa Hài Nhi vẫn trong ánh sáng lung linh như mọi năm . Bên cạnh một chuỗi đèn hình ngôi sao sáng lấp lánh treo sát bờ tường của nhà thờ , nó vươn lên tận gần nóc chuông . Bên cạnh đó tôi gặp anh Vi và anh Đê đứng cạnh một chiếc xe Toyota Camry mới toanh 2013 . Xe này được làm giải thưởng độc đắc cho kỳ lô tô gây quĩ nới rộng ngôi thánh đường .

Tôi bước tới hỏi chuyện :

- Ủa ! Hôm nọ nghe cha xứ giảng trong nhà thờ là cái hang đá Giáng Sinh do đoàn Liên Minh Thánh Tâm và đoàn Thanh Niên bỏ công làm vất vả mấy ngày rồi bị thành phố bảo dẹp . Sao bây giờ nó vẫn còn vậy ?

Anh Vi với mái tóc dài cười đáp lại :

- Hôm nọ mình làm ngay đường ống nước và che khuất hệ thống báo động nên thành phố xuống inspect ( kiểm tra) thấy nên họ không cho . Bây giờ mình dời nó qua một bên . Lúc trước có làm cái hang đá , nhưng giờ đây dưới gốc cây sồi trông cũng đẹp ra phết nhễ .

Giá như có ông nhạc sĩ nào ngẫu hứng nhìn qua cái hang đá của giáo xứ tôi lại sáng tác ra bản Chúa Sinh Ra Dưới Gốc Cây Sồi như một lời ca của bản nhạc Mẹ Fatima năm xưa trên cây sồi .

Anh Đê đứng bên cạnh , tay đang cầm sợi dây điện nói xen vào :

- Thôi anh vô nhà thờ nhanh đi , cha đang đợi anh xưng tội đó . Hãy mau ăn năn đền tội đi .

Mọi năm giải tội thường tập trung ở hội trường giáo xứ , nhưng năm nay lại trong ngôi nhà thờ chính . Vừa mở cửa để vô nhà thờ , tôi thấy có hai hàng người bên trái bên phải đứng chờ tới phiên xưng tội . Mỗi hàng có chừng năm sáu người . Tôi ngó vào bên trong đã thấy lố nhố chừng vài chục người , có kẻ quì có kẻ ngồi . Thế là tôi đứng vào hàng bên trái để hi vọng tới phiên được xưng tội nhanh hơn . Tôi ngoắc tay ra hiệu cho bà nhà tôi và ba cô con gái tôi vào hàng người tôi đang đừng chờ , nhưng bà nhà tôi lắc đầu không chịu và họ bước thẳng vào trong nhà thờ .

Ngay lúc đó cha H. chánh xứ mới về nhậm chức , với giọng ôn hòa vui vẻ nói :

- Như chúng ta đã biết , cứ hàng năm vào dịp Lễ Giáng Sinh chúng ta làm hòa với Thiên Chúa , xin Ngài hãy tha thứ mọi lỗi lầm của chúng ta , mọi xúc phạm của chúng ta với Ngài .

Cha xứ ngập ngừng một lát rồi tiếp :

- Tôi hỏi thật với quí vị ở đây , trong đây có ai thấy mình trong sạch , không có tội thì giơ tay lên .

Một lần nữa lòng tôi nổi lên sự ngạc nhiên và chờ đợi .

Cha xứ nhìn quanh mọi người rồi chậm rãi tiếp :

- Không có ai à ! Nếu mà có ai thì tôi sẽ làm đơn xin Tòa Thánh Vatican phong thánh ngay . Đã từ lâu nước Việt Nam ta trừ 117 vị Các Thánh Tử Đạo chưa có vị thánh nào mới . Chúng ta cần có các vị Thánh mới để đổi mới , để canh tân con người tín hữu ngày nay .

Tôi chợt nhớ ra điều gì , day qua day lại đưa mắt tìm bà nhà tôi . Hình như tôi có nghe đâu đây bà nhà tôi nói là bả không có tội , không biết xưng cái gì bây giờ . Nếu mà tuyên xưng ra , cha mà nghe được thế nào cũng làm đơn xin Toà Thánh phong Thánh ngay ( canonization) .

Đứng trước tôi là một bà sồn sồn , tôi nhớ mang máng là hình như bà ta cũng thuộc khu Tử Đạo như tôi . Nghe nói chị ta bị chớm bướu cổ .

- Khỏe không chị , cái bướu đó bớt chưa ?

Bà ta nét mặt vui hẵn lên , nói :

- Dạ , bớt nhiều lắm rồi anh . Lúc trước em buồn lắm . Nghe báo cáo y khoa về nói em bị ung thư hạch cổ gì đó , em thiệt là buồn , thiệt là khổ . Anh biết không ! Lúc đó con em mới có ba tuổi , em mà đi thì không biết nó ra sao .

Hèn gì dạo trước tôi gặp ông chồng bà ta bồng bế đứa con gái đi lễ chiều thứ bảy mà mặt mày bí xị , buồn hiu .

Ông G. , trưởng Hội đồng Mục Vụ nhà thờ bước tới đưa tay ra hiệu bảo chúng tôi giữ im lặng . Hàng người tôi đang đứng chờ tới phiên không thấy nhúc nhích gì . Bình thường một người vô xưng tội với cha chừng năm phút là xong . Nãy giờ gần nửa tiếng mà vẫn chưa thấy ai ra . Lúc này bà nhà tôi và mấy con tôi bước ra ngoài , gặp tôi rồi mỉm cười , lấy tay chỉ chỉ vào bên trong .

Rốt cuộc thì cũng xong , tôi bước ra ngoài nhà thờ gặp ông B. trước làm chủ một shop may . Mắt ông ta dáo dác như tìm ai .

Ông ta hỏi tôi :

- Ông có thấy bà xã tui không ?

- Có , bả đứng sau tôi có một hai người gì phải .

Ông B. tính tình hiền hòa dễ dãi , không hề giận ai bao giờ . Có lần ông ta rủ tôi vào hội Lêgiô Maria , một hội chuyên đi đọc kinh và đi thăm viếng và giúp kẻ khó nghèo tật nguyền . Tôi nghe qua cũng có lý lắm .

- Nhưng có một điều là những gì mà anh em trong hội sinh hoạt , hội họp bàn bạc với nhau thì phải giữ kín , không được tiết lộ với ai , ngay cả vợ con chồng con mình .

Ông B. tiếp lời :

- Ông biết không ! Không phải mình dấu diếm gì với vợ con mình , nhưng ông nghĩ xem . Mình đi thăm kẻ ốm người bệnh trong nhà thương nhà ghét , nghe người ta kể lể tâm sự . Giống như mình nghe người ta xưng tội vậy . Mình đâu có thể nào đem chuyện riêng tư của người ta đem thuật lại kể lại tùm lum được .

Ồ ! Cái chi chớ việc này là không có tôi . Tôi mà biết thì cả làng xóm đều biết , dân trên mạng đều biết .

- Ủa sao bà xã tui lâu quá chưa thấy ra .

Lúc ấy bà nhà tôi bước tới gần chúng tôi xen vào :
- Hồi nãy tui nói ông nhà tôi vô trong nhà thờ xưng tội đi mà ông không nghe . Trong đó có sáu cha giải tội nên nhanh lắm .

Tôi góp ý thêm :
- Ừ ! Bà nói đúng quá . À ! Ông B. à ! Hồi nãy tui đứng nói nói chuyện với chỉ trong lúc chờ xưng tội . Chỉ nói chỉ không biết có tội gì mà xưng , chắc là chỉ xưng tội nhưng mà toàn là tội của ông không à .

Ông B. cười mỉm không nói . Tôi tiếp :
- Chắc là tui với ông phải đi mua hai cái khung hình để treo trong nhà mới được .

Ông B. ngạc nhiên hỏi lại :
- Chi vậy ? Nhà tui có nhiều tranh ảnh lắm rồi .
- Không , ông B. ơi ! Cái này khác lắm . Ông không nghe cha nói à ! Ai không có tội mà vô trình với cha . Chắc chắn cha sẽ trình Tòa Thánh phong Thánh và chúng ta sẽ có hai hay nhiều vị khác .

TDA 25 tháng 12 năm 2012

Ct.Ly

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
RE: Những ngày tháng qua - 23.06.2013 21:56:28
Cha`o Ct. Ly
 
Ông thợ khéo

Ông bà mình thường có câu : " Không có chó thì bắt mèo giữ nhà . " Bởi vậy thấy tôi ở không , lông bông lên nét đánh cờ tướng trên mạng thì bà nhà tôi càm ràm :
- Ông rảnh rổi quá , thôi ông lấy mấy cây gỗ lượm được ở mấy căn nhà đang xây dở dang ngoài ngõ ...
- Làm cái gì hả bà ?

- Thì làm thành cái giàn tui trồng cà chua .

Tôi giật mình thót cả người vì xưa nay trong giấc mộng mị mường tượng ra cái giàn thiên lý trong một bài hát nào đó , mà tôi chưa từng biết mặt mũi nó như thế nào . Giờ đây thay vì giàn thiên lý ôi đã qua là một giàn cà chua .

Giơ tay hơn tầm với cái đầu của tôi , tôi chỉ trỏ :
- Cao hơn đầu tui được hông ?

Bà nhà tôi liếc mắt , giọng tỏ vẻ không hài lòng :
- Gì mà cao thế , cà chua nào mà leo tới đó được .

- Cao tới ngang ngực ông thôi . Ông cứ cưa hai ba cây rồi xếp đứng thế vầy rồi đóng hai ba cây dọc . Thế là ra giàn cà chua .

Thấy tôi ngần ngừ mặt mũi đăm chiêu , bà nhà tôi tiếp lời :
- Sao ông tối dạ thế ? Nói mãi mà vẫn chưa hiểu . Thôi ra ngoài ga ra tui chỉ cho ông làm .

Khi đi ngang qua mấy căn nhà chúng tôi đang cư ngụ ở khu gần thành phố bắc Arlington , Texas , bà nhà tôi trông thấy mấy người thợ Mễ vất bỏ những cây gỗ thông dài ngắn đủ cỡ tháo gỡ trong thùng rác . Thế là bà nhà tôi sai tôi đi vác về . Những cây gỗ làm vật liệu xây nhà mà họ loại bỏ đều có đinh đóng lòi mũi đinh ra sáng chói , nên khi khiêng về phải cẩn thận kẻo đạp lên nó có thể xuyên suốt lòng bàn chân .

- Ông đóng cho tui hai cái khung dài dài như vầy . Dài như thế nào à ? Thì ông cứ nhắm nhắm , bảy tám phít gì cũng được ( feet ). Làm giàn cà chua đâu có gì quan trọng đâu mà phải đo đạc cho kỹ . Xong rồi ông cắt bốn cái chân cao cao như thế vầy .

Sau khoảng thời gian chừng hai ba tiếng , tôi đứng nhìn cái tác phẩm đầu năm , trông nó từa tựa như cái bàn dài thườn thượt .

Bà nhà tôi lại ra lời huấn thị :
- Bây giờ ông xẻ gỗ ra làm đôi .

May mà hôm qua tôi chạy ra chợ Lowe ngoài đường xa lộ I-30 mua hai ba lưỡi cưa xoay tròn mới toanh . Cái lưỡi cưa cũ cắt mãi , cưa dọc cưa ngang có một đoạn ngắn mất cả năm phút . Giờ đây xẻ dọc mấy cây gỗ 2 X 4 thoáng đã xong . ( Ðộ 4 X 10 phân)

Khi ráp mấy đoạn cây này vào , tôi ngắm nghía một chút rồi đưa ra lời nhận xét :

- Tui nhìn nó có vẻ giông giống như là một cái chuồng bò . Phải chi từ ban đầu bà nói đóng cho bà một cái chuồng bò thì tui dễ tưởng tượng nó ra thế nào .

Bà nhà tôi đăm đăm nhìn giàn cà chua một lát rồi hớn hở nói :

- Chưa xong đâu ông , giờ ông xẻ gỗ ra tiếp , cưa ngăn ngắn như thế vầy , rồi đóng ngang đóng dọc như vầy .

Tôi lui ra sau ngắm nghía một lát rồi thốt lên :
- À ! Bây giờ nếu mà vây lưới, nó lại giống như cái cái ... chuồng gà .

- Ông lại nói năng bậy bạ , nếu vây lại thì giống như chuồng chim .

Tôi chợt nhớ ra một chuyện gì tối quan trọng mà tôi đang hoạch định trong đầu .
- Khoan đã bà , bây giờ tui đang bận chuyện . Chờ một chút nha , tui ra ga ra lấy cái này .

Từ trong ga ra tôi khệ nệ một cái đe có kẹp và lôi ra trong túi nhựa mà tôi mua được mấy món đồ câu ở tiệm Cabelas hôm qua . Bà nhà tôi trố mắt ra nhìn chăm chăm vào mấy vật linh tinh trên bàn . Một mảng lông chim xanh màu lúa mạ non , vài chùm lông trắng bạc. bạc như màu tóc úa của tôi .

- Giống vì vậy ông ?
- À ! Tí nữa bà biết .

Tôi loay hoay cầm một lưỡi câu rồi kẹp nó chặt vào cái đe sắt trên bàn . Tôi bứt một túm lông xanh trắng nhỏ , dùng kéo tỉa ngọn và đặt nó trên lưỡi câu , rôi dùng sợi chi đỏ thắt cuộn tròn .

- Cái gì vậy ông ? Nhìn nó giông giống như con chim như là … chim Anh Vũ của Hoàng Hạc Lâu phải không ông ?

Tôi lắc đầu với nỗi buồn man mác . Thật tình tôi không biết chim Anh Vũ anh vẹt mặt mũi như thế nào , nhưng nhìn con mồi cá giả mà tưởng tượng thành con chim thì thật là phục sát đất . Giá như nhà thơ Thôi Hiệu sống lại sẽ thề không bao giờ làm thơ nữa .

- À ! Hổng biết tiếng Việt gọi là gì , nhưng Mỹ nó kêu là Bucktail Chartreuse Jig . Ðó là con mồi giả mà tui học được của mấy cậu đi câu cá hybrid bass ở hồ Lewisville . Hôm qua tui nghỉ làm , ra ngoài hồ câu . Mình lấy lưới bắt cá mòi shad rồi dùng nó làm mồi câu . Ðứng mãi mà chẳng thấy cá ăn , bên cạnh mấy cậu tre trẻ cứ xài mồi giả quăng ra được một con , kéo vô được một con . Con nào con nấy bự chành dành năm sáu pao ( pound) một con . Bà biết không tui đứng nhìn cái thằng nho nhỏ người , tên nó là ... thằng Việt , một mình nó câu đến mười mấy con , mà bà biết luật câu ở Texas mỗi người chỉ được năm con thôi . Con thứ sáu phạt 250 đô , con thứ bảy tăng 25 đô là 275 , con thứ tám là 300 . Quá 10 con là đi tù nằm . Tui nghe mấy cậu nói vậy . Mình bước tới gần nó hỏi nó dùng mồi giả như thế nào , nó liền chỉ qua thằng bạn nó cao cao hơn tui : " Ông qua cái thằng làm ra con mồi mà hỏi nó ? " Tôi chân lội qua cái ông bạn của nó , ông này cười cười chỉ trỏ sang thằng Việt : " Ông sao không qua hỏi cái thằng câu được quá trời là cá . Tui câu được con nào đâu ? " Ði qua đi lại vất vả quá , cuối cùng tôi cũng nắm được con mồi của nó , quan sát thật kỹ rồi đi về chợ Cabelas mua đồ làm giống hệt như nó .
- Nhưng mà tui thấy nó y hệt như con chim , cái mỏm xanh xanh , lông trăng trắng , đuôi thì đo đỏ nè . Chỉ khác là nó cái móc nhọn hoắc.


Con mồi giả

Ông thợ khéo (tiếp theo)

Sáng thứ hai sau khi gọi điện thoại vào trong hãng nghỉ bệnh . Hãng này một năm chỉ được ba ngày nghỉ cá nhân , trong khi những hãng lớn như Halliburton, Motorola thì được năm ngày .
Chưa đến năm giờ sáng tôi đã trông thấy cả chục xe xếp hàng dài chờ cổng công viên Lake Dallas mở cửa 6 giờ . Toàn là dân đầu đen con rồng cháu tiên , ông nào ông nấy gặp nhau hớn hở khoe với nhau số cá câu được của ngày hôm qua .
Tất cả chúng tôi chạy xe ào ạt vào trong . Ðậu xe xong mỗi người đều vác xe chiếc đạp xuống , người nào đi xe tải nhỏ thì mau chóng khiêng nó xuống , và chạy biến vào hướng phía hồ . Riêng tôi cột nó vô đằng sau cốp xe nên phải mất vài phút mới sửa soạn đồ nghề câu , một cái lưới chài , bốn cần câu dài hơn ba thước , một cái thùng đựng cá mồi .
và một cái ba lô backpack loại nhỏ trong đó đủ thứ linh tinh . Nếu đi bộ tới bãi câu phải mất nửa giờ , đi xe đạp chỉ khoảng 10 phút .

Khoảng hơn một tiếng tôi đã câu được năm con cá hybrid bass và mấy con sandbass . Bên cạnh tôi mấy cậu đầu đen người nào người nấy quá số lượng . Có một cậu còn trẻ mặt nhơn nhơn cười với chừng hai chục con nằm phơi lơ lửng dưới làn nước trong xanh .

Tôi lắc đầu cười mỉm , tự nhủ trong lòng : " Mấy cậu này nhiều tiền quá . Tụi kiểm lâm kiểm ngư mà bắt được thì khối tiền phạt . "

Vất vả lắm tôi mới vác tất cả hành lý hành trang lên chiếc xe đạp , miệng nghêu ngao ca : "
Nhớ khi xưa anh chở em,
Trên chiếc xe đạp cũ,
Áo ướt đẫm mồ hôi những trưa hè.
Nhớ khi xưa bao mộng mơ,
Trên chiếc xe đạp cũ,
Dưới cơn mưa cùng nhau dắt qua cầu. ...”

Giờ đây không dắt em qua cầu mà chở cá về nhà . Con đường đất đầy sình mấp mô khiến tôi áo quần đổ mô hôi . Khi gần bãi đậu xe , thay vì xuống xe dắt bộ tôi lại đạp tới bên chiếc xe Toyota . Tự nhiên xe mất thăng bằng vì phía sau chở vật quá nặng , nó nghiêng về phía xe , bên hông trái ngay thắt lưng của tôi chạm mạnh vô góc đèn sau xe . Mọi thứ trên xe đều đổ tung xuống lăn lóc dưới đất . Tôi gượng đứng lên , tự dưng thấy đau nhói bên hông thắt lưng . Bước đi một bước cũng không nổi . Tôi nhăn mặt đau ma` không biết làm sao .

Vừa lúc đó lò mò ra ba cậu khê nệ khiêng cá ra xe để đi về , trông thấy tôi đứng với vẻ mặt nhăn nhó , hỏi tôi có cần giúp gì không . Gọi cấp cứu 911 xe cứu thương gì chăng . Tôi nghĩ thầm nếu mà đi nhà thương thì xe cộ , cần câu , cá kiếc* nằm lõng chõng ở đây không biết số phận chúng nó sẽ ra sao .

Tôi thì thầm :
- Thôi mấy cậu vui lòng khiêng xe đạp tui lên xe , nhân tiện cho mấy con cá vô trong thùng , cả mấy cây cần câu nữa .

Một cậu to cao đẹp trai như Châu Nhuận Phát hỏi thêm :
- Thê có cần chúng tôi khiêng ông lên xe không ?

Tôi gật đầu lia liạ , miệng cám ơn lia chia .

Mấy cậu đầu đen cười cười :
- Không sao đâu , ông bà mình dạy câu là Thương người như thể thương thân , cá của ông cũng như là cá của chúng tôi thôi .

Cuối cùng hai cậu đầu đen nhắc cả thân người tôi lên , đặt vào chỗ ngồi tài xế . Tôi ráng nhịn đau , vẫy tay từ biệt mấy người bạn thân thương và cho xe chạy đi . Miệng tôi lâm râm cầu nguyện : " Lạy Chúa hãy thương xót con , nếu con chết xin cho con về đến nhà hãy chết vì nếu giữa đường bất tỉnh mà chết thì con sợ đâm xe vào xe khác , gây tử thương cho họ . Xin Chúa thương xót con ."
Con tiep





luannguyendl
  • Số bài : 8
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 11.12.2013
Re:Những ngày tháng qua - 11.12.2013 15:32:40
Hjnh ảnh đẹp, cách xử lý tot. cảm ơn tác gja.

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 07.02.2014 05:48:09
Cha`o qui' ba.n
 
---------------------------
Ông thợ khéo

Ngồi dựa sát vào ghế xe , tôi cảm thấy bớt đau nhức ở bên hông trái , nhưng mỗi lần chân trái nhấn ca'i clutch (khớp ly hợp) thì cảm thấy nhoi nhói . Bình thường vào những ngày cuối tuần không kẹt xe thì từ hồ Lewisville về nhà tôi chừng lối năm mươi phút . Vào giờ này xa lộ 121 cao điểm xe cộ qua lại và chỗ nào cũng sửa đường . Thỉnh thoảng bà nhà tôi gọi điện thoại hỏi là ông chạy đến đâu rồi .

- Ðang ngắc ngứ ở đường Main thành phố Grapevine .
- Sao lại chạy lạc vô đó ?
- Thì nó đóng đường , detour đờ tiếc tùm lum . Tôi nghĩ là chừng 45 phút nữa tui về tới nhà . Bà nhắn con Kim ở nhà , tôi cần nó giúp .

Cuối cùng tôi cũng mò được đến nhà . Trời giữa tháng năm vẫn đang hầm hập với những cơn gió nam thổi về . Tôi ngó đồng hồ : 10 giờ 45 .

Cô con gái chạy ra bên xe tôi , tôi giơ tay nhờ nó kéo đứng dậy và nhờ nó khiêng đủ thứ linh tinh trong xe vô trong ga ra . Tôi ngồi dựa bên một cái ghế , phân vân trong lòng không biết có nên gọi xe cứu thương hay không , hay là gọi cho các cháu bác sĩ họ hàng bên đàng vợ . Khi nghĩ đến ông bạn hàng xóm năm kia bị sốc tim , không kêu xe cứu thương mà nhờ một ông láng giềng nọ chở đi cấp cứu . Vào đến nhà thương thì đã trễ . Bây giờ ông bạn già đã nằm vĩnh viễn dưới những rặng cây sồi già trong nghĩa trang Olivet .

- À ! Con ơi ! Gọi xe ambulance cho bố . Nhớ bấm số 911 .

Cách đây không lâu trên đài ra dô 1600 AM , ông cảnh sát người Việt có kể lại một câu chuyện 911 như sau : " Bà con người Việt mình nhiều khi sống ở đây lâu năm cũng nên hoc. hỏi vài điều mới xảy ra hàng ngày ở đất Mỹ . Một gia đình nọ có một ông bố lớn tuổi rồi , bệnh hoạn liên miên . Gia đình này mới mua một miếng đất ở nghĩa trang thành phố , Nhân viên làm việc ở đây dặn rằng khi nào có chuyện gì xảy ra cứ gọi điện thoại khẩn cấp cho họ . Mấy tuần sau vào một đêm hai giờ sáng ông bố bệnh hoạn này qua đời . Gia đình rối rít gọi điện thoại nhà quàng . Nhừng lúc nào họ cũng được nghe trả lời bằng tin nhắn . Lúc đó tang gia bối rối , họ đành đợi đến trời sáng chạy đến nhà quàng để lo việc ma chay . Cô thơ ký trợn mắt nhìn họ rồi nói : " Bộ quí vị không gọi số 911 sao ? " . Họ đáp lại : " Bối rối quá , có biết gì đâu ! "

Thế là họ gọi cho cảnh sát đến , và dĩ nhiên họ điều tra tới điều tra lui xem cái chết của ông bố này . Có phải là bị thuốc độc hay tự sát hoặc là già mà chết . Và ông cảnh sát kết luận : " Nhớ là khi trong gia đình quí vị xảy ra chuyện như vậy nhớ gọi 911 . "
 
Không bao lâu tôi ước chừng độ 20 phút , một xe cứu thương MedStar và một xe cứu lửa hú còi inh ỏi chạy tới gần nhà tôi .

Hai nam nhân viên mặc đồng phục trắng của nhà thương cùng với bốn người lính cứu hỏa bước gần tới chỗ tôi ngồi , hỏi :
- Ông làm sao vậy ?
- Tui bị té xe đạp , hông tui đập vào góc xe hơi của tui .
- Ðau lắm không ?
- Ðau chớ , đi không nổi nên mới gọi xe cấp cứu .
- Vậy ông nghĩ là mức dộ đau bao nhiêu phần trăm ?

Tôi bực mình , nghĩ thầm trong lòng : " Cứu cấp như vậy , còn vặn tới vặn lui . " Nhưng tôi vẫn nén đau , trả lời :
" Chừng khoảng 75 phần trăm . "

Thế là hai ông nọ từ từ ra xe , mang vào một chiếc băng ca có bốn bánh xe . Họ không khiêng tôi mà tôi phải bò từ từ gần mép xe và nằm xuống . Mỗi cử động đều khiến vết thương bên hông trái nhức nhối từng cơn . Trên xe cứu thương có máy điều hòa không khí , cùng một số dụng cụ y khoa . Một ông hỏi tôi tên họ và bảo hiểm sức khỏe . Tôi bèn hỏi :
- Tui bị thương bên hông như vầy có đụng chạm gì đến thận hay gan gì không ?
- Không .
- Thế có bị gãy xương không ?

Ông ta lắc đầu :
- Theo kinh nghiệm làm việc của tôi thì ông không bị gãy gì hết .

Nghe đến đây tôi mừng quá , tôi sống rồi , vậy là vết thương không có gì là nghiêm trọng qua lời chẩn đoán của anh chàng y tá ambulance téch ních sơn . Tôi dợm định trở mình bước xuống xe , nhưng anh chàng y tá Mỹ to con hơn tôi nhiều đẩy tôi nằm xuống và kẹp tay đo áp huyết .


- Áp huyết ông cao đấy ? 140 trên 80 .
- Vậy hả ? Bình thường tui chỉ có 120 trên 70 thôi .
- Không sao , ông cứ nằm yên chút xíu nữa là tới nhà thương .

Lòng tôi ân hận vô cùng . Giá như tôi đừng nghe lời khuyên của hai anh bạn đi câu : " Tui nghĩ là ông té rồi bị chạm vào gan , nên mặt mày ông xanh như tàu lá . " Còn ông kia thì khuyên : " Chắc không phải , ông bị gãy xương sườn số 13 nên mặt mũi lúc vàng lúc trắng , tui có người anh họ té từ trên nóc nhà cũng bị như ông này vậy . "

Xưa khi học lớp Cách Trí tiểu học , thầy cô dạy rằng thân thể con người ta chia làm ba phần , đầu mình và tay chân . Tim nằm đây phổi nằm kia nhưng không hề cho biết là gan thận nằm đâu cả . Xưa có đi theo ông anh mổ heo mổ bò , ổng có dạy chúng nó nằm đâu , nhưng dạo này đầu óc tôi sáng láng quá nên quên hết .
 
Xe chạy không bao lâu thì dừng lại , hai cán sự y tế đẩy tôi vào phòng cấp cứu ER (emergency room ) đưa một xấp giấy tờ cho cô y tá trực phiên . Bà này đang chải lại mái tóc làm duyên , trông thấy tôi vẫn còn vẻ tươi tỉnh bèn bảo hai ông cán sự đẩy tôi ra một góc rồi dựng tôi ngồi vào một chiếc xe lăn .
Ngay lúc đó một xe cứu thương khác đưa vô một ông mình mẩy đầy máu và lập tức đưa ông này vào khám trực tuyến .

Tôi ngó lên đồng hồ treo tường , bây giờ là 12 giờ rưỡi . Từ sáng sớm đến giờ chưa hạt cơm nào vào bụng , nhà thương lại không bán cái gì . Ðợi hơn nửa tiếng tôi mới được một y công đẩy vào khám bệnh bởi một y tá trực .

- Ông không sao cả . Tí nữa ông vô trong kia có bác sĩ khám lại .

Họ lại đẩy xe đưa tôi vào một hành lang khác , vô một phòng khác và ngồi chờ đó . Nửa tiếng sau một ông người Mỹ bước vào tự giới thiệu :

- Tui là bác sĩ Smith . Ông đau ở đâu ? Ở đó hả . Không sao đâu ? Ông hỏi gan thận có bị gì không ? Không ... Bị gãy xương sườn hả ? Không đâu ... Qua kinh nghiệm một năm tập sự của tui thì ông bị deep bruise ( bầm dập ) . Nếu mà muốn chắc thì tui đưa ông đi chụp X quang .

Sau khi chụp quang tuyến X tôi lại bị đẩy về phòng khám bệnh . Nửa giờ sau bác sĩ Smith bước vào , tay cầm mấy tấm phim .

- Ông không sao hết . Tui biên toa cho ông về mua thuốc giảm đau . Bây giờ ông được "discharge " .

Ngày xưa học Anh ngữ bằng từ điển , học chữ Discharge là cho giải ngũ , ra khỏi quân đội . Bây giờ mới hiểu thêm một nghĩa mới , nhưng mà giá nó thì khá đắt .

Trong phòng " discharge " vài bệnh nhân ngồi chờ đợi . Chừng nửa giờ sau tới phiên tôi . Bà thư ký ngón tay thoăn thoắt trên bàn phím .

- Bây giờ ông trả 250 đô .

Trông thấy tôi ngập ngừng , bà ta tiếp :

- Hay là ông muốn gởi hoá đơn về nhà .

Tôi bèn gật đầu lia lịa .

Ra khỏi bệnh viện tôi gọi điện thoại cho bà nhà tôi đến đón . Ngoài trời nắng đã lên cao , những hàng thông cao vút đang nghiêng ngả theo chiều gió .
Tôi bước vào chiếc xe van của bà nhà tôi , lòng vui buồn lẫn lộn .

- Tui không sao bà ơi !

Bà nhà tôi mặt buồn rười rượi :

- Cá của ông câu được giá mắc quá ! Tui nghĩ vừa tiền xe cứu thương và tiền nhà thương cũng đến vài ngàn .
Tung Son
20/7/2013

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 07.02.2014 05:54:51
Chào các bạn

Quấn quít vân vê

Một hôm thằng con trai bồng bế hai đứa cháu nội tới chơi nhà tôi . Chúng nó cứ quấn quít bên bố mẹ nó . Tôi bèn hỏi bố chúng nó :

- Quấn quít tiếng Anh là gì ?

Nó suy nghĩ một lát rồi nói :

- Shadowing .

Tôi gật đầu "nhất trí ".

- Nghe cũng được . Shadow là cái bóng , mình đi đâu thì nó theo đó . Nhưng mà quấn quít nó còn có nghĩa như là một dây leo cứ quay quần ôm sát một cây khác . Lúc rời lúc cuốn , lúc ôm chặt lúc buông lỏng . Để mai bố vô hãng hỏi mấy người Mỹ xem sao .

Một bà Mỹ dáng người to lớn , Janet làm kiểm tra ba cái vật liệu linh kiện nghe tôi múa tay múa chân trình bày chữ Quấn Quít bằng tiếng Việt .
- Tiếng Việt tao có một chữ như vầy mà không biết diễn tả ra tiếng Mỹ . Này nhé , ví dụ như bà có mấy đứa con 15 , 16 tuổi đi học về chúng nó không bám lấy bố mẹ mà cứ vào phòng riêng của tụi nó .

Còn như chúng nó mới hai ba tuổi , bà đi làm về chúng nó tới ôm chân bà , hang around quanh bà , thì tiếng Mỹ gọi là gì ?

Bà này lúc trước đi dạy học ở một trường tiểu học Mỹ , ngẩn người giây lát .

- Để tui suy nghĩ một chút rồi trả lời cho chú mày .

- Vậy à , thôi tui đi về chỗ làm việc . Khi nào tìm ra chữ thì đưa cho tui .

Một lát sau bà ta lò mò tới bàn làm việc của tôi , chìa ra một mảnh giấy , trên đó đầy những chữ là chữ . Parroting , Cuddling , Shadowing , Pestering , Accompaning , Attaching .

Sau đó bà ta loay hoay giải nghĩa cho tôi từng chữ . Tôi cũng gật đầu tỏ vẻ nhứt trí .
- Nhưng mà tui thấy nó cũng không sát nghĩa lắm . Bà biết cây nho không , grape đó . Nó cứ cuốn cuốn như vầy . Hay là gọi nó là Vining .
- Hây , tầm bậy nà . Tui nghĩ chữ đó không có trong tự điển tiếng Anh .

Sáng chủ nhật hôm nay 4 giờ sáng thức dậy tự dưng tôi chợt nhớ lại lời hát của một bài không tên của nhạc sĩ Vũ Thành An : " Quấn quít vân vê tà áo, run run đôi môi mở chào .Tiếng nói thơ dại ngày đó, bây giờ mộng đời bay cao..."

Tôi mở trang mạng VDICT ra tìm . À ! Thì ra là chữ " HANG ON " . Họ dịch là Hang on to one's mother . Tra tìm chữ Hang On ở tự điển Mỹ là Cling tight to something . Và vô trang Goole Translate thì nó dịch là : " About ao so intertwined, trembling lips open offer. Tender voice that day, his dream now flying high ... "

Ui chao ! Sáng nay mộng đời bay cao .

21/7/13

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
RE: Những ngày tháng qua - 07.02.2014 06:04:14
Ðón xuân này nhớ xuân xưa

Tôi nhớ không lầm thì trong một bài hát sáng tác ở hải ngoại có mở đầu bằng câu " Lại một mùa xuân ..." Vâng đúng vậy , theo lịch Tàu thì đúng như vậy , nhưng ở miền Bắc Texas giờ này lúc nóng lúc lạnh . Hôm nay đây 70 độ F , ngày mai rớt xuống 17 độ F . Cây cối trơ trụi cành lá sắp sửa được phủ đầy những mảng tuyết trắng dầy đặc , nên nếu không có thông báo của nhà thờ thì không biết Xuân có về hay chưa .

Mặc dù thứ Bảy tuần sau mới là đầu năm mới Tết con ngựa , nhưng giáo xứ Ki tô Vua chúng tôi tổ chức vui chơi Tết vào hai ngày thứ Bảy và Chủ Nhật 25, 26 tháng 1, 2014 . Như thường lệ sau thánh lễ ban chiều, giáo dân lục tục kéo vô hội trường kế bên để vui Xuân . Miền bắc Texas thời tiết bất thường lắm , khi nóng khi lạnh nên các cộng đồng người Việt tổ chức trong các hội trường . Chừng mười phút các dãy bàn ăn hình tròn được tràn đầy bởi giáo dân . Chung quanh là các gian hàng bán đồ chơi trẻ em , thảy bóng rỗ . Có chỗ dành riêng cho bầu cua , black jack (tương tợ như bài 21 điểm xì dách ) , xì phé kiểu Mỹ . Bên tay trái là những quán phở , bún bò Huế , bánh mì kẹp thịt , gỏi tôm cuốn và đặc biệt có bánh chưng chiên .

Bà nhà tôi và hai đứa con gái vừa bưng về hai tô phở bò , khói còn đang nghi ngút . Mới ăn được hai ba gắp thì bỗng nghe tiếng loa vang vang : " Xin mời quí khách đứng lên đễ chào cờ . Nghiêm . " Một giọng hát nữ cất lên bài ca Star Sprangle , tôi ngó lên đó là tiếng hát giọng nữ cao của một thiếu nữ Việt trong tà áo dài trắng . Tiếng hát vững chắc và mượt mà .

Bà nhà tôi ngó nhìn tô phở , lẩm bẩm : " Mãi thì không hát , vừa ăn được mấy miếng lại ca mới hát ." Tôi an ủi " Thì tui đứng che cho bà , bà cứ ăn phở đi . "
- Không được ông ơi ! Ai mà làm vậy , sau bài này còn bài ca nào nữa không ?
- Còn , còn bài Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa nữa .
- Vậy thì phở nguội hết trơn , ăn gì nữa .

Bài Quốc Ca được trình bày bởi các em thiếu nhi và đệm bằng những cây đàn vĩ cầm . Các em hát thật chậm vì nói tiếng Việt chưa thông thạo lắm . Vừa dứt tiếng chào cờ bà con giáo xứ vội vàng ngồi xuống xì xụp húp những tô phở , tô bún bò còn đang ăn dở dang . Trên sân khấu bác N. còn đứng nghiêm trang trọng : "Một phút mặc niệm bắt đầu , để tỏ lòng tri ân các chiến sĩ đã bỏ mình cho tổ quốc quê hương . "

Tôi đứng nhìn dáo dác xung quanh hội trường . Có kẻ đứng nghiêm có người ngồi " vô tư " mà xơi . Vô tư theo nghĩa mới là cứ tự nhiên thoải mái , nghĩa cũ là không cần phải suy nghĩ gì nhiều , không cần để ý tứ gì cả .

Tiếp theo là lời cha chánh xứ : " ... xin Thiên Chúa chúc lành cho bữa ăn của chúng con ... "

Một ông đứng cạnh tôi , nói khe khẽ : " Cha chưa đọc kinh cảm tạ xong , thì thiên hạ đã xơi gần hết . "

Tiếp theo chương trình là lời giới thiệu của chị Thanh Ngọc , xướng ngôn viên của đài phát thanh tiếng Việt của thành phố Dallas VAB 870 . Tiếng chị trong trẻo và ngọt ngào :
- Mời quí vị thưởng thức tiếng ca đang lên và sẽ lên nữa của ca sĩ Thanh Liêm trong bài hát Bây Giờ Tháng Mấy của nhạc sĩ Từ Công Phụng . "

Tôi thích nhất là tiếng nói ngọt ngào của chị khi chị kể chuyện cổ tích trên đài mà có lần tôi mở ra dô trên xe để nghe khi trên đi con đường vê nhà : " ... con rắn nó cắn cái cây ... "

Tôi nghĩ cái cây mà con rắn cắn được chắc phải mềm như cây chuối . Câu truyện này na ná như truyện Hoàng Tử Bé khi nhà văn Pháp Antoine de Saint-Exupéry vẽ hình một cái nón nỉ mà ông ta miêu tả là một con rắn nuốt một con voi to .

Thấy tôi còn đứng nhìn dáo dác đâu đó , bà nhà tôi khẻ bảo :
- Ông ngồi xuống cứ đứng làm gì , tìm ai vậy ?
- Ðược rồi bà .

Tôi dợm người định ngồi xuống , bỗng dưng nghe tiếng nói của một cậu trẻ :
- Không được ông ơi ! Ghế này tui dành riêng cho con vợ tui . Bả và mấy đứa em vợ sắp sửa tới bây giờ .

Và đến khi chúng tôi ra về , những chiếc ghế đó vẫn còn trống . Bà vợ và mấy cô em vợ cũng chưa xuất hiện .

Bà nhà tôi đon đả mời :

- Ông ăn phở không ? Không à ! Bún bò không ? Không à ? Bánh mì kẹp thịt ? Không à ?

Tôi lắc đầu , nói :
- Bà biết rồi mà , tui kiêng thịt bò , thịt heo . Phở với bún mà không có thịt thì ăn chả ra làm sao .
- Thế thì ăn bánh chưng chiên nhé ?

Nhìn cái bánh chưng từ thuở ngày xưa vua Hùng dựng nước vuông vắn , bây giờ nó bẹp dí như chiếc dĩa bay UFO dị kỳ .

- Thế thì ông ra mua bánh mì không mà ăn . Này ông , ông có thấy thằng bé cháu ông đầu bạc ngồi ở cái bàn kia không ? Kinh kệ nào nó cũng thuộc . Một lần tui ngồi đằng sau hai ông cháu đó , nghe tiếng đọc kinh rành rẽ của nó , tui ngạc nhiên lắm . Vậy mà tui quay qua quay lại không nghe tiếng đọc kinh nữa , ngó lên thì nó lăn đùng ra ghế ngủ mất tiêu . Kinh nào nó cũng thuộc làu làu . Chả bù với ông , chỉ thuộc có dăm ba kinh .

Cậu bé này thì tôi biết . Nó trắng trẻo đẹp trai , da mặt hồng hào , tuổi ngang ngang với thằng cháu nội của tôi . Tôi bước qua bên đó , chào hỏi hai ông bà H. xong , và quay sang hỏi nó :

- Cháu thuộc nhiều kinh lắm phải không ?

Cháu ngước mặt nhìn lên với đôi mắt trong sáng, im lặng đứng yên . Tay nó ôm chặt cánh tay ông nội nó . Ông H đỡ lời :

- Vâng , nó thuộc khá nhiều kinh lắm . Này nhé ! Kinh ăn năn tội , kinh vực sâu , kinh Lòng Thương Xót Chúa v.v… .

Tôi xoa đầu nó , khen tặng mấy lời :

- Giỏi quá hén , cháu lên mấy tuổi và đi học lớp mấy rồi ?

Nó xòe bàn tay ra , đưa ra ba ngón . Tôi mỉm cười , nói :

- Vậy khi nào , ông ngồi gần cháu mà đọc sai kinh thì chỉnh dùm cho ông nhé ! Ông H. à ! Vậy cháu nó biết đếm rồi à ! Biết làm tính cộng chưa , chớ thằng cháu nội tui đếm hay lắm một hai ba năm sáu chín mười . Cháu có biết ông ca sĩ trên kia hát bài ca Bây Giờ Tháng Mấy , thế cháu có biết bây giờ tháng mấy không ?

Cháu bé xoè tay ra , lẫm nhẫm rồi hớn hở nói :
- Tháng mười hai .
- Giỏi quá a ! Còn một tuần nữa mới Tết con ngựa . Ngày Tết Việt Nam vào mồng một tháng Giêng . Vậy mà ông kia cứ ca ngọt ngào phân vân không biết bây giờ tháng mấy rồi .


Tôi định đố một bài toán cộng đơn giản cho nó giải thử . Tập hợp các số từ 1 đến 10 , cộng lại . Nếu làm được và đúng trong vòng năm giây đồng hồ thì nó có thể là một thần đồng , còn nếu chừng độ nửa phút trở lên thì mức độ IQ , chỉ số thông minh cũng bình thường như tôi mà thôi . Nhà toán học thần đồng Carl Friedrich Gauss (1777-1855) lúc lên 10 tuổi đã giải xong một bài toán tính tổng số các số từ 1 đến 100 . Cậu ta chỉ mất vài giây để giải .

Nhưng tiếng đàn ca cộng với sự ồn ào trong hội trường , âm thanh vang dội , khó mà đẻ diễn tả bài toán nên tôi thôi . Vừa lúc ấy tôi nghe tiếng gọi ơi ới đằng sau :

- Anh Tra ! anh Tra ơi !

Tôi quay lại , à thì ra ông Ạ trưởng một ban trong Hội Ðồng Mục Vụ giáo xứ tôi .

- Chào ông ! Chúc mừng năm mới . Bác gọi tui có chuyện gì không ?

Ông Ạ người nhỏ nhắn , tuy đã gần bảy mươi nhưng bước chân vẫn nhanh nhẹn gọn gàng . Mặt ông ta tươi cười , nói :

- Anh Tra à ! Sao không lên sân khấu giúp vui ?
- Không được bác Sáu ơi ! Tui lên đó , người ta giới thiệu tui là ca sĩ Thanh Tra , mà bác Sáu biết không ! Người miền tui đọc trại là ông Thanh Tre , phiền lắm bác ơi .

- Hổng sao đâu , nhưng giờ này chú có rảnh rang qua bên gian hàng bày trò chơi bóng rỗ phụ giúp một tay .

Tôi ngó sang một góc trong hội trường . Nơi đó bày biện vài trái bóng rỗ be bé và một vành bóng rỗ . Tiền chơi một trái là một đô la . Thảy vào trong rỗ trúng được hai đô . Khoảng cách để thảy vô khoảng ba thước . Một cậu bé chừng lối mười hai mười ba tuổi nhấp thử trái bóng rồi thảy vào rỗ . Trái banh lọt vào rỗ dễ dàng , một trái hai trái rồi ba trái . Tôi khẽ khàng nói với bác Sáu :

- Bác Sáu ơi ! Lần sau đừng bày cái môn chơi bóng rỗ này nữa . Gặp cậu bé này chừng mười đứa là hết vốn .

- Không sao đâu , năm ngoái lời được vài trăm . Ðâu phải cháu nào cũng thảy rỗ hay đâu . Ðứa nào chơi hay trúng chừng hai bà trái thì mình bảo nó đi chỗ chơi .

Bên góc kia của hội trường là gian hàng bán bánh mì kẹp thịt , mà người Mỹ cứ quen gọi là Vietnamese Sandwich . cũng giống như món tiết canh , người Việt dịch cho bọn Mỹ nghe là Vietnamese pizza . Ông anh họ tôi đang đứng bán cho giáo dân , thấy tôi bèn chào mời :

- Ăn bánh mì không ?
- Dạ không anh . Ðứa bé gái cháu ngoại của anh đâu rồi ?
- À à , nó theo ba nó ra góc đằng kia rồi .
- Nghe nói anh trồng bí ra nhiều trái lắm phải không ? Bí để thật già có thể ăn qua mùa đông . Thế bí anh làm sao mà ăn ?
- Thì thì ... có nhiều cách , nấu canh bí thịt gà , mai thì nấu bí xào , mốt thì bí kho . Chú biết không ! Con bé đó cháu ngoại tôi , mẹ nó cứ gởi vợ chồng tôi . Tôi sáng sang đưa nó đi học , trưa đón về . Nấu canh bí nó ăn , nó bảo : " Ông ngoại ơi ! Thôi ông ngoại đừng nấu canh bí với thịt gà nữa . Chú biết không ! Sáng hôm sau tôi làm món gỏi bí , rồi nói với nó là gỏi xu hào . Lần trước tôi làm món này , nó khen ngon ăn hết cả chén cơm . Lần này nó ăn xong bảo tôi là nó không thích món gỏi xu hào này nữa .

Con nít dù nó còn bé dại nhưng trời sinh ra có cái lưỡi để thưởng thức thực phẩm trời ban . Như thằng cháu nội nhà tôi . Trên bàn có bày mấy trái nho giả , nó đòi ăn . Ðưa nó nhai thử , nó nhả ra và lần sau nó tới chơi . Tôi đưa thử vào miệng nó . Nó lắc đầu nguây nguảy quay mặt đi .

Vừa lúc đó một người bạn B. đi ngang qua gặp tôi hớn hở kéo tôi sang một bên hỏi chuyện :
- Sao ông có vô hội Maria Lê giô không ?
- Vô đó làm gì ?
- Thì đi đọc kinh nè , đi thăm người bệnh người ốm nè , đi thăm những người vô gia cư homeless nè ...

Tôi ngắt ngang lời :
- Cái đó thì tui thường làm mà . Chỗ tui làm có tiệm giặt . Sáng sớm chưa có khách có con mẹ da đen lững thững đi vô hỏi tui và chỉ vô cái bụng của bả : " Tao có bầu ba tháng rồi . Tao đói lắm , mày có tiền thì cho tao . " Ông biết không , Chúa dạy là phải thương yêu kẻ nghèo hèn , phải giúp đỡ họ an ủi họ . Tui bèn nói với nó : " Sáng tao đi làm , con vợ tao bới cho tao chén cơm trắng , một chút cá mòi và một trái chuối , một trái táo xanh . Thế mày có ăn cơm cá mòi thì mày ăn tao nhịn . "

Nó hỏi lại : " Thế mày không có hot dog hamburger à ? Không à ! Thế thì cho tao quả chuối với trái táo ."

Phút chốc bà ta đã xơi xong rồi xoè tay xin : " Thế mày cho tao một đô , tao qua bên kia mua nước coke uống . "
Tôi lắc đầu : " Tao không có tiền . Nước thì tao vô trong phòng vệ sinh mở vòi ra mà uống , mày có khát thì vào đó . Bà ta nguoe nguẩy bỏ đi , tiện tay vất cái vỏ chuối vô cái thùng rác gần đó . Nó trượt ra ngoài mà bà ta không thèm lượm lên , cứ vậy mà đi thẳng .

Ông B. cau mày lên :
- Thế ông có đi lượm vỏ chuối không ?
- Sao lại không ! Khách nó vô đạp vỏ chuối mà té . Ông chủ biết chuyện đuổi mình liền . Thôi không nói chuyện ấy nữa . Tui nghe nói ai vô hội phải tuyệt đối giữ bí mật . Chuyện tâm tình tâm sự của người bệnh không được tiết lộ với người thân , ngay cả đến người bạn đời của mình .
- Ðúng vậy .
- Thì đó . Cách đây hơn tháng có ông bạn tôi , ông C. đó bị bệnh đột quị vô nhà thương . Thế ông có đi thăm ổng không ?


Ông B. gật đầu lia lịa :
- Sao lại không ?
- Thì hôm bữa tui nói đùa với bà nhà tôi là khi nào gặp ông B. , hỏi ổng là ông C. khi sắp mất , ổng có trăn trối gì để lại cho tui không ? Bà nhà tôi la tui là ông sao nhiều chuyện quá .

Ông B. cười ngất :
- Trối trăn gì ông . Lên thăm ổng , ổng nằm trên giường bệnh trông thấy tụi tui , mừng lắm cứ ú ớ lên mấy tiếng thôi . Có nghe được gì đâu , ngoài mấy tiếng u a u ơ . Tui có cô em , chồng mới mất cũng giống như ông này . Chừng tuần sau cô em tui gọi điện thoại cho tui than thở là không biết tiền bạc ông chồng quá cố cất giấu ở đâu , cô và mấy đứa con tìm kiếm trong ngoài , trên lầu dưới gầm giường gầm tủ , ga ra trong ngoài chả thấy đâu .

Thật vậy trên đời có khi người bạn đời của mình khi mất đi , người ở lại cứ thắc mắc là tiền bạc ổng hay bả để nơi nào mà tìm kiếm mãi mà vẫn không thấy đâu .



Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 11.08.2014 04:10:10
Ðại Hội Thánh Mẫu 2014

Ðầu tháng bảy năm nay , tự dưng bà nhà tôi hỏi tôi :
- Lâu quá nhà mình không đi Ðại Hội Thánh Mẫu trên Missouri , năm nay ông muốn đi không ?

Tôi gật đầu :
- Ði thì đi , bà hỏi xem mấy đứa con nhà mình có đứa nào muốn đi không ?

Gia đình tôi có bốn đứa , hai đứa lớn dọn ra ở riêng , còn lại hai cô .

Bà nhà tôi sốt sáng hỏi ;
- Kim , Linda có đứa nào muốn đi không ?

Hai cô con tôi lắc đầu ;
- Không , má .

Lúc chúng còn bé , dắt chúng theo ý mình . Lớn lên thường mà hỏi chúng nó đều gặp câu trả lời " Không , má " " Không , bố " .

- Thế bà muốn mua lều cắm trại như mọi người hành hương trên đó không ?
- Ông vô trong nét tìm xem giá cả một cái lều bao nhiêu ?
- Cái cao năm phít ( một mét rưỡi) chừng năm chục đô .

Bà nhà tôi nhăn mặt :
- Cái đó thấp quá , chun vô chun ra khó khăn quá ! Có cái nào cao hơn không ... như cái trần nhà mình .

Tôi nhìn lên cái trần nhà tôi , nó cũng bình thường như mọi nhà bên vùng Texas này .
- Hơ ! Như vậy thì độ trăm mấy hai trăm .

Bà nhà tôi ngẫm nghĩ đôi chút , nói :
- Thế thì mua lều cắm trại chi cho nó vất vả , phải tìm người gởi cắm lều dùm . Nằm ngủ thì đất gồ ghề nhức mình nhức mẩy , nước tắm thì không ...

Tôi vội xen vào :
- Thế mình đi mướn motel ở vậy ?

Bà nhà tội vội hỏi :
- Trên đó khách sạn còn chỗ không , giờ này tui nghĩ là không quá !
- Ðể tui tìm trên nét xem . À ! Còn một chỗ khách sạn ngàn sao à quên hai sao giá 144 đô một đêm . Ðược không ?
- Còn chỗ nào rẻ hơn không ? Chỗ khỉ ho gà gáy gì mà mắc vậy !
- Có chỗ rẻ hơn , năm chục đô một đêm , nhưng mà cách Dòng Ðồng Công một tiếng lái xe .
- Thôi ông , kiếm chỗ gần gần .

Vậy là mọi chuyện trở nên đơn giản , khi lên đường ta chỉ xách vài bộ quần áo là đủ .

Theo dự định chúng tôi sẽ lên đường vào tối thứ năm ngày 7 tháng 8 . Tới thành phố Carthage có lẽ vào sáng sớm thứ sáu . Bà nhà tôi dặn dò:
- Thôi mình vô ngủ sớm một tí rồi nửa đêm mình lên đường . Lái xe ban đêm buồn ngủ thì nguy hiểm lắm
- Bà nói có lý à .

Thường cứ 10 giờ tối là tôi lăn quay ra ngủ mất tiêu , nhưng đêm nay không hiểu sao cứ nằm trằn trọc . Mười một giờ , mười hai giờ ...
- Thôi mình lên đường bà ơi ! Nằm mãi không ngủ được thì mình đi thôi .

Chúng tôi băng qua biên giới tiểu bang Oklahoma chừng vài dặm . Ánh đèn màu rực rỡ từ những sòng bài casino chiếu sáng một vùng . Khá nhiều chiếc xe đậu dọc bên hông những khách sạn đồ sộ .

- Bà à ! Tối mai thứ sáu bà con dưới Texas chắc lên thăm đền đông dữ .
- Ðền thánh nào ở đây ?
- Thì đền casino đó . Có người chăm chỉ cầu nguyện hơn 40 tiếng .

Xe van chúng tôi đến xa lộ 44 tiến về thành phố Tulsa , thành phố này cách thành phố Oklahoma chừng 90 dặm về hướng đông bắc . Sáng thứ sáu đường xa lộ vắng tanh . Thỉnh thoảng có vài chiếc vận tải nặng chia chung tuyến đường .

Bà nhà tôi bỗng lên tiếng :
- Từ thành phố Oklahoma lên Missouri có đường này thôi à ?

Tôi gật đầu như chắc như bắp :
- Ðúng như vậy , chỉ có con đường 44 này thôi . Ngày xưa cách đây 30 năm tui và chú Hùng bán thịt bò băng qua đường này về New York .

Vừa nói xong trước mặt chúng tôi đã có bảng báo hiệu đóng đường , và nó chỉ vào một hướng đi khác . Tôi đi theo một chiếc truck chở hàng . Lòng vòng một hồi nó dẫn chúng tôi vào cổng một kho hàng tiệm bách hóa Walmart .
Thế là tôi phải lò mò quay đầu xe , rồi đi vòng lại hỏi thăm một ông thợ cầu đường .

- Ði theo thằng xe truck kia kià , Nhớ theo đường 66 mà đi .

Ðường 66 tốc độ có khúc cho chạy 30 dặm một giờ , có khúc 40 , có khúc 50 . Lại đèn xanh đèn đỏ .

Bà nhà tôi thắc mắc :
- Uả ! Ðường 66 chạy về đâu ?
- Thì nó đi về thành phố Tulsa . Mà theo con đường làng này mà tới Tulsa chắc phải tới ba giờ đồng hồ .
- Hồi nảy ông nói từ thành phố Oklahoma độc nhất chỉ có đường 44 mà .
- À à ! Lúc trước thì khác . Bà không nhớ à ! Sông có khúc người có lúc mà .
- Tui hiểu rồi . Lúc nói tào lao .

Còn tiếp
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.08.2014 21:12:59 bởi Tung Son >

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 24.08.2014 21:35:55
Ðại Hội Thánh Mẫu (tt)

Hơn bảy giờ sáng chúng tôi băng qua ranh giới của tiểu bang Missouri tiến về thành phố Joplin .


- Bà xem trong cuốn Nguyệt San Trái Tim Ðức Mẹ tìm exit nào đẻ vô nhà dòng .

Bà nhà tôi đang mơ màng vì thức cả đêm trò chuyện với tôi để không buồn ngủ khi lái xe xuyên bang .

- Ðợi chút coi . Cái mắt kiếng đâu rồi hả ? À ! Ðây , Vô exit 18 B , chạy mấy dặm vô ...

Vừa lúc đó cái điện thoại di động có hệ thống chỉ đường GPS báo hiệu :
- Quay đầu xe ngay lập tức , lập tức . ( U turn possible , possible )

Xe cộ lúc này thấp thoáng những chiếc xe van bên trong là những cái đầu đen . Việt Nam ta đây , cứ theo họ mà đi . Dọc theo đường Grand xuất hiện nhiều chiếc xe đậu hai bên , khách hành hương thơ thẩn đón xe buýt ra chợ Walmart mua hàng về dùng . Tới ngả tư vài ông cảnh sát đứng chỉ đường . Chúng tôi vào đậu xe bên một mảnh đất trống cạnh nhà thờ Tin Lành .
- Bây giờ chúng ta đi đâu đây . Giờ này sắp đến giờ tĩnh tâm do cha Vũ Thế Toàn giảng . .

Bà nhà tôi ngả người ra xe , mắt lim dim giọng ngái ngủ :
- Người ta lái xe tới đây có sáu tiếng rưỡi , ông lái xe kiểu gì mà đến gần tám giờ đồng hồ . Bây giờ để tui ngủ một chút . Ông có đi đâu lòng vòng tí nữa ghé về , đánh thức tui dậy rồi cùng đi .


Ðiều này làm tôi khó nghĩ băn khoăn quá . Cách đây gần hai tháng chúng tôi có tham dự Ðại Hội Trái Tim Chúa Giê su do dòng Biển Ðức Thiên Tâm tổ chức ở Keren , Texas cách nhà chúng tôi gần hai giờ lái xe . Khi lên tới nơi bà nhà tôi đi khấn đi vái đâu đó . Trong tuí áo quần tôi không có đồng ten nào , nên nhịn đói hơn tiếng đồng hồ . Lần này thì tôi có rủng rỉnh ít tiền , nhưng tới thành phố Carthage bé nhỏ này , điện thoại di động tôi không có sóng bao phủ , nên lạc nhau là cái chắc . Trên này tìm em như thể tìm chim , chim ăn biển bắc tui tìm biển Ðông . Bây giờ cứ tò tò theo chân bả thì chắc ăn .

Tôi mon men tới gần một cái lều dựng sát một gốc cây sồi . Vài bà đang cho con ăn sáng . Tôi bước tới hỏi thăm trò chuyện :
- Các chị không đi nghe cha Toàn giảng tĩnh tâm à . Cha giảng hay lắm .

Một bà có vẻ đứng tuổi hỏi lại ;
- Chúng em ở một tỉnh nhỏ lần đầu tiên đến đây , không biết cha Toàn là ai .
- Cha Toàn giảng tiếu lắm . Có lần giáo dân phê bình cha là cha chuyên môn bêu xấu chúa Giê Su .
- Vậy à ! Cha nào mà to gan vậy ?
- Cha giảng là Chúa Giê su chuyên đi ăn chực hết nhà này tới nhà khác . Này nhé , Chúa hay tới nhà hai chị em Martha ăn cơm (Luke 10:38-42) , rồi có lần Ngài đói bụng gặp ông Da- kêu thấp bé , Ngài bảo :" Hôm nay ta tới nhà ngươi . " Khi Ngài sống lại từ cõi chết , Ngài gặp ông Phê-rô , hỏi : " Ngươi có gì ăn không ?

Toi nhìn thoáng qua bóng dáng xe cửa tôi . Cửa sổ xe đã kéo lên kín . Tôi biết bà nhà tôi đã thức dậy và lò mò ra ngoài sân nhà dòng . Giaó dân hành hương đang thơ thẩn đi qua đi lại , có người ngồi nghỉ dưới các hàng cây cao bóng mát . Gặp bà nhà tôi đang mon men đâu đó . Cả hai chúng tôi bước về hướng hội trường các Thánh Tử Ðạo Việt Nam .

Bên hông nhà lầu ba tầng , một mái vòm che khổng lồ che kín khán đài tế lễ của đại hội Thánh Mẫu .

- Chắc cái vòm che này mới dựng đây bà ? Cách đây sáu bảy năm đâu có ?

- Ừ ! Chắc vậy .

Các bạn bấm vào đây để xem hình ảnh Ðại Hội Thánh Mẫu 2014 tại Missouri .

http://www.dongcong.net/NTM/2014/thu...the/index.html
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.08.2014 22:22:41 bởi Tung Son >

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 31.08.2014 21:31:47
Ðại Hội Thánh Mẫu 2014 (tt)

Tuốt trên cao là hai băng rôn đề chữ : " Chúa Giê su vâng lời cha me và trở về nhà . " Ðây là chủ đề của ngày Thánh Mẫu 2014 .

Bên trong hội trường các Thánh Tử Ðạo đã đầy chật người , cũng như những cánh cửa hông chen chúc người là người . Chúng tôi tìm cách len lỏi lên tầng lầu , nơi đây cũng người ơi là người . Các hàng ghế nệm không còn một chỗ nào dư . Ðàn ông đàn bà già trẻ lớn bé tìm được chỗ nào thì cũng ngồi bệt xuống . Hai vợ chồng tôi ngồi xuống thảm , ngó dáo dác tìm xem có ai bỏ ghế trống không . Bỗng dưng có ai vỗ vỗ vai tôi .

- À ! Bác Thanh hả ! Cả hai ông bà kiếm được ghế ngồi tốt thế ? Bác nói tới đây lúc hơn 8 giờ à . Hèn chi .

Vừa lúc ấy trên sân khấu hội trường , bà con giáo dân cũng ngồi vây kín mít , chỉ chừa một khoảng trống vừa đủ cho cha Vũ Thế Toàn đứng . Cha mặc một chiếc áo dòng trắng , miệng cười tươi mở đầu cho bài giảng thuyết , Khoảnh khắc Thiên Ðàng nơi địa giới .

- ... Thế thì hỏi anh chị em trên Thiên đàng có giờ không ? Ai nói không có giờ thì giơ tay xem nào . Lạy Chúa tôi ! Có những người hay vậy ... hà hà hà . Thiên Chúa vẫn có giờ của Ngài đấy chứ . Bởi vậy chúng ta vẫn thường nói : " Ðến giờ Chúa gọi rồi đấy . " Ai thích Chúa gọi thì giơ tay xem nào . " Hà hà hà !Ai cũng thích vào nước Thiên Ðàng mà bây giờ Chúa gọi thì bảo không !

Nguyên một đêm không ngủ , tôi ngồi mà mắt lim dim , đầu cứ ngẩng lên gục xuống như tỏ vẻ đồng ý . Tôi đưa mắt nhìn sang hai ông bà bạn Thanh mới quen . Họ đã nhắm mắt ngủ khoèo từ lâu . Lạ nhỉ ! Hai ông bà đó tới đây từ chiều hôm qua . Ðêm đã ngủ thẳng cẳng . Giờ này ngồi ghế êm , hội trường mát lạnh , nghe cha giảng thuyết hay quá nên thiu thiu giấc mộng vàng .

- ... Chúa có giờ đấy chứ , vì Chúa nói rằng : "Ta là Alpha và Omega" . Ai mà đeo đồng hồ Omega là biết giờ của Chúa ngay . Nhớ chưa thưa anh chị em , vậy mà tí nữa hỏi lại thì quên mất rồi . Người Công giáo chúng ta hay lắm , nghe tai này qua tai kia . Rồi sao nữa , dâng hết lên Thiên Toà . Vâng thưa anh chị em , bây giờ trên Thiên Ðàng là mấy giờ rồi . À ! Anh kia , anh nói là giờ lunch . Thế thì thương anh quá ! Lạy Chúa tôi ! Sao có những người thánh thiện vậy . Mà sao ngồi có một mình vậy ? Mợ đâu rồi ? ... Ngày hôm nay khoảnh khắc của hiện tại , cửa Thiên Ðàng được mở ra cho chúng ta . Hai vị cố Giáo hoàng 23 và Ðức Hồng Y Thuận tìm được sự khôn khoan trong cách sống , mà hai vị không phải tự nhiên mà có . Họ cũng phải được vun trồng , được vun xới trợ giúp bởi những người xung quanh . Ðức Giáo Hoàng 23 xuất thân từ một gia đình đông con , bà cố sơ sơ Chúa ban cho được mười ba người con . Ngài là người con thứ ba trong gia đình và là người con trai trưởng , nên khi vừa sinh ra , ông bà cố mang ngay tới nhà thờ xin rửa tội . Hôm ấy cha chánh xứ đi vắng . Trời lại mưa , nên hai ông bà đặt ngay con trẻ mới sinh lên bàn thờ , nói : " Chúng con dâng lên Thiên Chúa đứa con này . " . Cũng như vậy Ðức cha Thuận cũng được sinh ra trong một gia đình đông con . Người con trai cả chết , nên vừa sinh ra ông bà cố nói: " Ðứa con này trong khoảnh khắc này không thuộc về chúng con nữa , mà xin dâng lên Thiên Chúa , nên ông bà đặt tên là Thuận . Thuận có nghĩa là thuận theo thánh ý của Chúa . Chính vì vậy cha mẹ đã đặt Khoảnh Khắc Thiên Ðàng cho trẻ nhỏ trong lúc đó ... Thưa anh chị em tôi nhớ một lần đi chia sẻ lời Chúa , tôi hỏi một em bé : " Lớn lên con sẽ làm gì ? " Nó trả lời ngay : " Lớn lên con muốn được giống bố con . " Tôi cứ tưởng bố cháu là một mẫu mực , một tấm gương tốt trong gia đình , bèn hỏi tiếp :" Bố con là một quân nhân can trường trong chiến trận . Nó lắc đầu . Là kỹ sư giỏi trong cơ quan , là một bác sĩ tận tâm . Nó cứ lắc đầu rồi từ từ nói : " Con muốn giống bố con , vì trong gia đình con ngày Chủ Nhật , bố con không phải đi lễ . " Thế thì vai trò của bố mẹ quan trọng không , thưa anh chị em . Vâng , quan trọng lắm . Thế thì người mẹ thì sao , mẹ cũng vậy , cho con một sự nồng ấm ẩn chứa một tình yêu . Cái khoảnh khắc thiên đàng tôi học được khi còn bé là như vầy : " Tôi trưởng thành ở thành phố nên công tử bột lắm , thưa anh chị em . Không biết được những cách xử sự vì có thể tôi được nuông chiều quá .

Mời bấm link dưới đây để xem hình DHTM ngày thứ sáu .

https://www.flickr.com/photos/509461...7646206411733/

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 22.09.2014 00:18:15
Thế ở đây có ai ngày xưa ở Phú Thọ Hòa không ? Có à , chào ông , thế ngày xưa ông có hay đi đua ngựa không ? Không à , tử tế quá . Khi ở Sài Gòn thì tôi ở với ông nội tôi , trên đó ông tôi kèm cho tôi học , mình cũng sáng ra một tí . Cuối tuần tôi về ở với bà tại Phú Thọ Hòa . Ở với bà thì sung sướng lắm . Nhà bà tôi có miếng đất rộng và bà tôi có nuôi một đàn gà . Cạnh đó có một cái ao rau muống , thỉnh thoảng nhảy xuống ao tắm , thích lắm anh chị em ơi ! Lần đó bà tôi nói với tôi một câu thế này : " Hôm nay bà có việc phải đi ra ngoài , con ở nhà trông nhà nhé ! " Tôi nhớ câu nói của bà tôi rõ lắm , vì câu đó làm tôi vô cùng hãnh diện . Từ bé đến giờ chưa từng có người nào bảo tôi trông nhà bao giờ . Mà bảo ở nhà trông nhà , nhất là trông mấy đứa em tôi thì tôi khiếp lắm . Bây giờ bà bảo tôi trông nhà thì tôi thích lắm , nhà có đàn gà thích con nào thì bảo người làm thịt con ấy . Luộc lên chấm nước mắm chanh, ngon tuyệt . Nhất là lại có trứng gà muốn ăn bao nhiêu thì ăn . Nhà có có chị làm công nên các chị nuông chiều tôi lắm . Tôi để ý cứ vào độ hai giờ chiều , khi các chị làm xong công việc nhà rồi ra về , có một chị xách một giỏ xem ra nặng lắm . Chị lấy tấm áo che phủ trên nó . Tôi còn ngó thấy cái giỏ thò ra mấy đuôi rau muống . Tôi tự nhủ sao chị này lấy rau cuả bà tôi lại không nói cho bà tôi biết . Thế thì tôi lấy làm hãnh diện vì đã làm được công việc bà tôi giao phó , TRÔNG NHÀ . Khi bà tôi vừa về đến nhà , chân vừa lên thềm cửa , tôi chạy lại mách :" Bà ơi ! Bà có biết gì không ? Con thấy chị ấy tay xách một cái giỏ nặng lắm . " Bà tôi giả vờ như không nghe , quay mặt sang một bên , hỏi khẽ : " Bà khát nước quá , nhà có nước chè không con . " Thằng bé tiu nghỉu , tự nhủ : " Không biết bà mình già chưa mà tai lại nghễnh ngãng . Mình đang kể chuyện lại làm mình mất hứng . Tôi vội vàng rảo bước đi rót nước chè xanh cho bà tôi uống . Tôi mới để bà tôi uống xong , vội nói : " Bà ơi bà ! " Chưa dứt lời , bà tôi ngắt : " Con ăn cơm chưa ? Thằng bé gãi đầu : " Bà bảo mình trông nhà , bà về mình báo cáo công việc mà bà chẳng chịu nghe . Ngứa người đến nơi rồi . " Thưa bà , con ăn rồi . Con nghi chị ấy mang một rỗ rau về nhà mà không hỏi bà . Rỗ rau nặng lắm . Bấy giờ bà tôi quay mặt lại nhìn tôi với một ánh mắt chăm chú . Tôi chưa bao giờ nhận được một ánh mắt vừa hiền dịu vừa tránh móc như vậy . Thế là cái đuôi của tôi cụp lại . Tôi tự nhủ không biết tôi đã làm điều gì sai trái . Ðến giờ này tôi vẫn còn nhớ câu trách cứ của bà tôi :" Con ơi ! Bà dặn con ở nhà trông nhà , bà không bảo con ở nhà trông người trong nhà . Và bà bắt đầu nói : " Con có biết điều này không ? Chị ấy có gia đình lại đông con . Chồng chị ấy không có ở đây , đi đánh trận miền xa . Con cái lam lũ và nghèo lắm . Họ chỉ có những cọng rau đó để qua bữa cơm chiều . Có lần bà thấy . Chị ấy nhìn bà với ánh mắt bẽn lẽn , ngầm xin bà cho mấy cọng rau ấy . Bà không ngần ngại bảo chị : " Lần sau chị cứ tự nhiên cắt rau về cho các cháu dùng cơm . Chị ấy cảm thấy có sự an ủi vỗ về , tự dưng nước mắt trào ra .

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 13.10.2014 03:26:27
Thưa anh chị em , Khoảnh khắc Thiên Ðàng Nơi Ðịa Giới là dạy con ngay từ lúc ban đầu là nhận biết được sự đau khổ kẻ khác và thương xót kẻ khác . Ðó là bài học bà tôi dạy tôi . Và cũng nhờ công phúc đó thằng bé được trở thành linh mục được đứng đây hầu chuyện quí vị đây .

Tôi kể cho anh chị em một câu chuyện khác của đức cha Nguyễn văn Thuận , Ðức hồng y có lần nói với tôi rằng : " Cơn cám dỗ lớn nhất của đời ngài là sợ bị bỏ rơi . Trong mươì ba năm cầm tù , ngaì bị cách ly với thế giới bên ngoài , không còn ai biết đến mình nữa . Những ý nghĩ đó làm ngài lo sợ . Khi ấy lại bệnh tật yếu lắm , chẳng còn hơi sức mà cầu nguyện , nói với Chúa điều này điều kia rồi lại cảm thấy tủi thân , cứ cảm thấy bị bỏ rơi . Anh chị em có cái kinh nghiệm này bao giờ chưa . Thì lúc ấy ngài chẳng còn hơi sức để cầu nguyện lâu dài , chỉ thì thầm vài chữ : " Lạy Chúa, Thuận đây ! Lạy Chúa , Thuận đây . " Ngài lại để nhừng giọt nước mắt rơi lã chã . Những nỗi tủi nhục mà ngài phải gánh chịu trong cuộc đời giam cầm vô cớ . Lúc đó ngài cảm thấy như có tiếng ai trả lời : " Thuận ơi ! Chúa đây . Lúc đó ngài nhận biết được thế nào là hạnh phúc , là Khoảnh Khắc Thiên Ðàng Nơi Ðịa Giới .

Chen chúc ra khỏi hội trường thì trời bỗng đổ mưa . Chúng tôi vội vàng đi nấp dưới những cây dù của đoàn người lũ lượt lên xuống . Tới giờ cơm trưa , chúng tôi tìm đại một cái quán ăn nào đó . Khách hành hương đã vào khá đông . Các em thiếu nhi chạy tới hăm hở phục vụ . Thực đơn để sẵn trên bàn ăn . Phở món tôi rất thích nhưng không bao giờ tôi ăn vì nhiều lý do , có thể không hợp với khẩu vị tôi . À ! Ðây rồi , có món canh rau đay , cà muối mặn , cá chiên . Ăn thử cái con cá chiên này tôi biết ngay là loại cá sandbass mà tôi vẫn thường đi câu vào đầu mùa xuân . . Tôi liếc nhìn cái bảng hiệu , thì ra quán ăn này của một giáo xứ gần nơi tôi ở . Và cá này có thể là do một người bạn cùng câu cá của tôi chăng ?

Chúng tôi lại trở về hội trường Các Thánh Tử Ðạo để nghe cha Nguyễn Khắc Hy giảng . Lên lầu lại gặp hai vợ chồng ông Thanh . Các hàng ghế vẫn còn chỗ trống . Vợ chồng chúng tôi ngồi dưới hàng ghế của hai ông bà Thanh . Tôi sắp sửa mơ giấc mộng vàng , vì cả đêm qua không ngủ , lại vừa mới ăn no bụng thì nghe tiếng vỗ tay rào rào để chào mừng cha Nguyễn Khắc Hy đến giảng thuyết . Cha Hy cao ráo đẹp trai , là cha giáo giảng dạy tại Chủng viện San Antonio Texas . Tôi có gặp ngài trong lần lần Ðại Hội Thánh Tâm Chúa Giê su năm 2013 tại Keren Texas . Trong phòng vệ sinh , tôi gặp cha , mà không biết thế nào tôi hỏi cha : " Thưa cha , cha có là người Tàu không ? . Cha ngạc nhiên , ngó tôi một cái rồi lắc đầu : Không . Rồi ngài bỏ đi . Năm nay tôi lại gặp ngài , nhưng tôi lại hỏi một câu khác không dám làm mích lòng ngài : " Thưa cha , con nghe nói là Ðức Giáo Hoàng Francisco và Thủ tướng Do Thái tranh cãi với nhau về Chúa Giê su nói tiếng gì khi ngài đi giảng đạo , tiếng Aramic hay tiếng Do Thái ? Tưởng làm khó cha , nhưng cha Hy trả lời rất thông thái và lô gích .

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 28.10.2015 07:39:23
Xe đạp ơi !

Một buổi chiều đầu thu , tôi lững thững đi vô Thrift Store , một tiệm bán quần áo cũ, vật dụng trong nhà cũng là hàng xài rồi . Vừa bước qua cửa tôi ngửi ngay cái mùi ngai ngái của đám quần áo cũ . Trong góc tiệm đôi khi họ bày bán vài cần câu cũ hoặc mấy cái đồ làm vườn . 

Trên một cái kệ tôi chợt trông thấy một cái nồi cơm điện hiệu Panasonic 8 cup . Nhìn bề ngoài cũng còn sạch sẽ . Tôi bèn gọi điện thoại về cho bà nhà tôi . 

- Bà à ! Ở đây có cái nồi cơm điện hiệu Panasonic tám cúp . Bà muốn mua không ? 

Tiếng bà nhà tôi rè rè trong máy : 
- Ông nhìn xem bên trong còn tốt không , có trầy trụa không ? 

- Có bà , nó tróc tróc cũng giống như cái nồi cơm nhà mình . 
- Vậy thì mua làm gì, ông thật vớ vẩn . 

Bỗng bên cạnh tôi vang lên những tiếng cạch cạch cùng với tiếng hát nho nhỏ : ... xe đạp ơi ... 

Tôi quay sang ngó nhìn . Một bà đang cố gắng ngồi đạp một dụng cụ xe đạp thể thao indoor trong nhà . Tiếng động vang mạnh lên cạch cạch như những tiếng thử nghiệm xe đạp trong phòng cơ khí làm việc của một người bạn tôi trên Biên Hòa . 

Sau khi đạp thử vài chục vòng trên chiếc xe đạp cũ , bà vợ có vẻ thích thú lắm . Ông chồng bà đang đứng tần ngần nhìn bà vợ xoay sở trên chiếc xe . 

Tôi chen vô: 
- Xe này đạp nghe cạch cạch , muốn hư rồi anh chị đừng mua .


Bà vợ ông ta chẳng ngó ngàng gì đến tôi , thủng thẳng biểu chồng : 
- Anh à ! Xe này chắc nó có mấy con ốc long lỏng đâu đó . Mua về anh cứ vặn chặt vô là đảm bảo nó chạy như mới . 

Tôi không biết vặn vô vặn ra có chạy như mới hay không , nhưng tôi biết chắc là ông chồng đêm nay sẽ vất vả ngồi vặn ốc cả đêm . Một chiếc mới như thế khi bán hạ giá chừng trăm đô , bây gi vác cái xe đạp cũ cũng vài chục . 

Rồi bà ta vui vẻ hát nho nhỏ : " Nhớ khi xưa ta đạp xe , đạp xe đạp xe ..." Chắc là ông chồng bà ta đang chở bà ta trên chiếc xe đạp qua cầu Sài Gòn .

Bên cạnh đó lại có một bà Việt Nam sồn sồn ba mấy bốn chục gì đó , tay ôm một cái lẫu điện . Tôi lại có cái tật tài lanh , bước tới gần . 

- Chị ơi ! Ðằng kia có cái nồi cơm điện Panasonic 8 cúp . Muốn mua thì ra đó mà xem . 

Bà ta bước tới nhưng tay vẫn ôm chặt cái lẫu điện màu đỏ tươi . 
- Cái nồi cơm này bên trong tróc hết rồi , còn cái lẩu này không biết có còn tốt không ?


À ! Bà này hỏi ý kiến tôi . Xem chừng bà này nhìn mặt biết người . 

Tôi bình thản trả lời : 
- Dễ thôi , chị vô cái góc đằng kia kìa . Că 'm nó vô ổ điện . Nó nóng thì nó còn tốt , còn không nóng thì hư rồi .

Ông chồng bà đạp xe đạp bước tới gần bà ta , cầm lấy cái nắp lẩu điện , rồi chỉ chỉ vào một hàng chữ nho nhỏ hồng hồng viết bằng mực cây bút marker " Electric hot pot " , rồi nói : 

- Mấy ông bà biết cái chữ này nói gì không ? Không hả ? . Ðể tôi lý giải cho mà nghe . Muốn thử điện thì phải ra hỏi người coi tiệm để họ thử . Mấy ông bà mà thử nồi thử xoong chảo , họ thấy được họ chửi đấy . 

Nghe được tiếng dạy đời của ông Việt Nam
này . Tôi bây giờ quay sang nhìn ông ta cho kỹ . Tuổi chừng hơn thằng con trai tôi vài tuổi , da trắng hơn tôi , nhưng thấp hơn tôi nửa cái đầu . Xem lối nói chuyện của vợ chồng anh ta chắc qua Mỹ được vài năm . Hàng chữ tiếng Anh đơn giản như vậy mà dám loè tôi , mà dịch tầm bậy tầm bạ như vậy . 

Nói thật với các bạn , cách đây chừng vài chục năm thì tôi mắng vào mặt ngay . Bởi vì bây giờ tôi nguội tánh lắm , ai chửi cũng cười , mà cũng không dám nói kẻ ấy là ngu dốt . Vì Thiên Chúa đã nói rằng ai mắng anh em mình là kẻ ngu dốt sẽ chịu lửa Gehenna, lửa địa ngục đốt cháy đời đời .

Nhưng bây giờ nê’u ca’c bạn “đồng y’ nhâ’t tri’ “ việc làm của tôi đu’ng thì tôi lần sau mà gặp mặt hă‘n sẽ “ hồ hởi phâ’n khởi “ chửi hă‘n một trận .


HoangHac
27/10/2015

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 16.07.2016 19:34:46

Ra trường

Tuần trước cô con gái thứ hai nói với tôi :
- Bố à ! Thứ bảy tuần sau con ra trường , bố có thể đến dự được không ? Nhân tiện thì bố khoác khăn cho con luôn .

Tôi ngẩn người ra :
- Khăn gì con , mùa này ở Texas đang mùa hè nóng bỏ cha , mang khăn làm gì . Mà khăn gì vây con .

Con gái tôi lôi ra một bộ áo thụng màu đen , tay áo viền ba sọc xanh lá cây . một cai nón đen, và một cái khăn hình vòng tròn màu xanh lá cây , có viền màu trắng .

- À ! Cái này má mua vải về may cho con phải không ?
- Không , cái này con mua . Ðây là bộ y phục của trường học của con .


Khăn thì tôi biết một chút ít , khăn ăn , khăn mù xoa , khăn hướng đạo , khăn rằn ri của mấy bà cán bộ nằm vùng miền Nam .

Qua đây biết thêm vài thứ khăn mà mãi đến già mới biết dùng đến , khăn quàng cổ . Cái này nó dài một thước mấy , đến muà đông giá lạnh quấn vào vổ cho ấm , kẻo không lại bị cảm lạnh . Nhưng nó dài quá , quấn vào cổ lại không hết , lòng thòng bất tiện lắm . Cô con gái thứ ba của tôi rãnh rỗi ngồi đan khăn len đó thành hình vòng tròn , cư' quần vào cổ vài vòng , không sợ rớt tuột ra ngoài . Cái khăn này lạ lùng lắm , nhưng tôi đâu dám hỏi nó nhiều , sợ nó chê mình dốt .

- Vậy hôm đó bố mặc gì con ?
_ Thì bố mặc áo vét gì cũng được .

À ! Cái đó thì được . Hồi còn ở Việt Nam tôi lấy vợ , chạy đông chạy tây mượn được một bộ quần áo vét của một người cháu . Bên quê nhà miền Nam ít có người nào sắm sửa quần áo đó làm gì . Qua bên này một bộ áo vét lúc hạ giá "on sale" chừng hơn trăm đô, còn nếu mà vô mấy cái tiệm bán đồ cũ Thrift Town , Goodwill gì gì đó , một cái áo vét trông vẫn còn như mới , có khi chừng vài đô . Cho nên trong tủ áo của tôi có chừng chục cái . Cái nào hơi cu cũ thì đi câu cá cũng mặc , đi cắt cỏ cũng khoác . Tôi có một người quen ở bên Ðức , ông ta có một tiêm phở trong phố Munster , trời mùa đông băng giá , lúc nào cũng khoác một hoặc hai cái áo vét đứng múc nước lèo bán phở cho khách . Mấy đứa cháu của ổng nhìn chú của họ mặc áo vét đứng bán phở , cứ lắc đầu quầy quậy : " Nhìn chú Tấn mặc áo vét bán phở , áo thì lem luốc dầu mỡ . loang lổ cả lên . Mình mắc cười quá mà đâu dám nói chú , chú nghe được chú chửi chết ."


- Vậy mấy giờ mình đi ?
- Khoảng 8 giờ , tất cả sinh viên đều phải tập họp tại sảnh đường trường đại học TCU . Chín giờ thì bắt đầu buổi lễ .

Sáng thứ sáu hôm qua tôi gặp bác sĩ Yến cùng với hai cậu con trai lớn đi câu cá ở đập nước của hồ Ray Robert .

- Giờ này bác sĩ hổng đi làm , đi khám cho bệnh nhân à ?

Ông ta cười hềnh hệch rồi nói :
- Hôm nay cho bệnh nhân nghỉ một bữa a .

Tôi cũng cười theo , nói :
- Thì tuần rồi tôi đi khám ông bác sĩ Thăng , cháu gọi ông bằng chú đó .
- Biết nó rồi . Nó siêng làm lắm .
- Phòng khám của ổng đông khách lắm , vậy sao bác sĩ không chạy lại mướn một văn phòng kế bên ổng , thế nào cũng đông khách . Ủa sao hai cậu con trai bác sĩ không học theo nghề bố mà lại theo nghề câu của thánh Phê rô vậy ?

Ông ta cười hề hề , chỉ vào hai đứa con trai .
- Cần gì đủ sống rồi , mai mốt tôi bảo mấy thằng con đừng theo nghề bố nữa .

Tôi thắc mắc hỏi :
- Sao vậy ?
- Thì học vất vả lại mượn nhiều tiền lắm . Như tôi mượn đến ba trăm ngàn .
- Ừ , con gái tôi cũng hai trăm .
- Ủa , con gái bác cũng học ngành y à .
- Dạ , sáng ngày mai theo nó dự lễ ra trường của nó . Mai mốt nó ra chuyên khoa , bảo nó đến mở phòng mạch kế bên của bác , thế nào cũng đông bệnh nhân .

Sáng thứ bảy tại thành phố Fort Worth thời tiết thật đẹp , nhiệt độ 65 độ F . Trời trong xanh không u ám như những ngày trước . Tay con gái tôi tên Thy cầm một bộ quần áo xanh lá cây , nó hỏi :
- Ði xe bố hả ?

Tôi lắc đầu :
- Ði xe của con , xe bố toàn mùi cá .

Nó lưỡng lự một chút rồi cũng lên đề máy cho nổ . Xe Toyota Camry 2001 bây giờ lên tới 180 ngàn dặm Anh , cách đây một tháng đang chạy tới ngả tư thì chết máy , nó vội vàng gọi tôi tới giúp . Nghe vậy tôi xin phép ông xếp Mỹ chạy xe tới xem sao . Mười phút sau tôi nhìn thấy bên kia đường 10 và xa lộ 820 , xe Camry nằm chình ình giữa ngả tư, chung quanh là ba chiếc xe cảnh sát cùng một xe cứu lửa . Con tôi nói với mấy ông cảnh sát sao đó , nên họ để tôi chạy gần đó .

Lúc đầu tôi tưởng xe nó bị hết bình nên mang theo một sợi dây câu bình , nào dè một dây nối vào cọc bình bị lỏng nên xe tắt máy , đề lại không nổ . May thay có một ông Mỹ khác đi tới cho tôi mượn một cái khóa 10 mm . Thế là tôi vặn chặt dây , xe nổ .

Xe chạy vào trung tâm thành phố , rẽ vào sở thú Fort Worth, đi ngang qua khu đại học TCU . Xung quanh là những dãy nhà khang trang , tuy cũ kỷ nhưng nhờ có những hàng cây xanh bóng mát che phủ nên nhìn cũng bắt mắt . Tôi ở thành phố này trên ba mươi năm nhưng đây là lần đầu nhìn thấy và bước chân tới trường đại học TCU .
Khi ở Việt Nam thì ước ao được học trường đại học Mỹ nào đó , sang tới đây rồi nó lại nằm xa tầm tay của mình , chỉ vì miếng cơm manh áo phải đi làm cu li để sống . Bây giờ có nhiều xe đi vào trường TCU nên xe chúng tôi chạy rất chậm . Cuối cùng xe cũng đậu vào chỗ đậu xe của trường . Bên ngoài một số đông sinh viên cùng với thân nhân của họ rảo bước về khu sân vận động trường TCU .

Bên cạnh đó , một hàng dài sinh viên mặc áo thụng đen . Chúng tôi được hướng dẫn theo một đoàn khác , và sinh viên đều mặc đồng phục đen viền ba sọc xanh lá cây trên tay áo . Ðoàn người chúng tôi lẫn lộn trắng , đen, vàng . Mỹ trắng chiếm đa số, sau đến gốc Á mà dân Ấn độ cũng mười mấy mạng , Việt Nam chừng chục , Mễ và Mỹ đen rất ít . Ðứng trước tôi là một ông bố người Ấn , tôi đoán vậy , cùng với đứa con gái của ông , da ngâm đen , đôi mắt to và đẹp . Hỏi thăm mới biết ông ta từ Bangdalesh . Tôi phải lắng tai nghe mới hiểu được đôi chút . Sau tôi là hai người da trắng . Tôi nhìn cô sinh viên này dáng người đẫy đà , có vẻ đứng tuổi . Tôi tự nghĩ thầm : " Sao lại có sinh viên lớn tuổi mà chịu khó học y khoa vậy ? " . Tôi quay sang hỏi người đàn ông dáng người khá phốp pháp : :
" Thưa ông , ông chắc là bố cô này , đi quàng khăn cho cô con gái ? "

Ông ta mỉm cười , nói : " Không , tôi là chồng của bà này ."

Trời đất ơi ! Sao mình lại vô ý như thế , mình là bố đi quàng khăn cho con , gặp ai cũng tưởng người ta giống mình . Tôi mỉm cười rồi nói làm quen : " Xin lỗi bác nhé , bác chắc cũng là sinh viên trường y ? "

Ông ta cũng cười : " Không , tôi là y tá mà là y tá trưởng . "

Ông ta nói là nurse manager , tôi dịch là y tá trưởng , không biết có đúng không .

- Vậy bác trông coi bao nhiêu y tá ?
- Chừng mấy chục đứa . Lúc trước bà vợ tôi cũng là y tá . Bây giờ bả là đốc tưa .
- Vậy bác gái chọn ngành nào chưa ?
- Có , bà chọn làm i-a ( ẸR.)


Tôi thêm thắt một chút cho câu chuyện vui một chút :
- Vậy là mai mốt gặp hai bác trong chương trình ẸR trên ti vi nhé . Bác có con cái gì không ?
- Có , hai đứa . Ðứa lớn hai mươi , đứa nhỏ mười sáu . Mấy ngày nữa chúng tôi dọn nhà lên thành phố Philadelphia ở .
- Chúc mừng hai bác nhé . Tôi rất khâm phục bác gái chịu khó học hành . Còn bác nữa , bác vất vả nuôi bả ăn học thành tài .

Tôi đang định cố moi một câu chuyện nà ná nào của quê tôi về một người vợ hờ nuôi một người bạn ăn học thành tài . À ! là truyện Châu Bình Dương Lễ để kể cho vợ chồng ông ta nghe thì đoàn người bắt đầu rục rịch đi vào hội trường .

Con tie^'p

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 16.07.2016 19:36:59

Ra trường ( tiếp theo)

Chúng tôi từ từ bước vô sảnh đường TCU , nơi đây đã có nhiều người ngồi bên góc trái . Có lẽ là các sinh viên trường thuốc thuộc các ngành khác như PT , PA . Riêng ngành y O .D đông nhất đến 320 người lại cộng thêm thân nhân có thể gấp đôi nhân số . Tôi bước đi thật chậm và trong tâm tư tôi cố gắng ghìm nén nổi xúc động vui mừng vì được tham gia buổi lễ tốt nghiệp của cô con gái mình , nhất là được ngồi chính giữa hội trường . Trên cao xung quanh hội trường là thân nhân của các sinh viên . Các ghế được sắp xếp theo hình bậc thang . Chính giữa là các hàng ghế danh dự cho các giáo sư y khoa cùng các quí khách .

Ngồi trước tôi là một cậu sinh viên da vàng , ngồi một mình , không có thân nhân đi kèm . Tôi thắc mắc thì cô con gái tôi giải thích : " Nó từ bên Tàu qua đây học , ba mẹ nó qua không kịp . "

Trên cổ cậu ta đeo hai sợi dây , một vàng một đỏ . Tôi hỏi thì con gái tôi cắt nghĩa dây vàng dành cho những sinh viên xuất sắc trong nhóm 25 phần trăm , còn dây đỏ 10 phần trăm .
- Nó học giỏi lắm bố , bây giờ được trường y khoa Harvard nhận vô ngành Rehab ( chỉnh hình ) .
- Con hỏi nó xem khi nào nó không cần những sợi dây đỏ vàng đó thì cho bố .
- Ðể làm gì vậy ?
- Thì xỏ cá vào dây .

Mở đầu chương trình là quốc ca Mỹ , sau đó là bài diễn văn của bác sĩ Williams viện trưởng viện đại học y khoa UNT thành phố Fort Worth . Tiếp theo là đại tá Shinglestones đọc một bài diễn văn chúc mừng sáu quân nhân Mỹ tốt nghiệp ngành y . Khi các quân nhân này đi ngang qua tôi , hình như họ mang cấp bậc trung sĩ hay hạ sĩ như tôi . Trên chính đài họ được các sĩ quan khác gắn trên cầu vai quân hàm thiếu úy . Sau đó vài lời cảm tạ của cô sinh viên thủ khoa người Mỹ . Tiếp theo là vài dòng cám ơn của một sinh viên người Việt , cô Anh Nguyen . Cô này lấy hai bằng , một là bác sĩ y khoa và một tiến sĩ về Philosophy . Nhìn cô ta ốm yếu mỏng mảnh như cành liễu mà học giỏi như thế .

Cô gái tôi nói :
- Con học bốn năm sau đại học , còn nó phải bảy năm .

Tiếp đến phần gọi tên các sinh viên ngành P.A , Physician Assistian, Phụ tá bác sĩ , ngành P.T. Physician Therapy lên chính đài . Các sinh viên từng người một bước lên chính đài để bắt tay, ôm chúc mừng của các phân khoa trưởng .

Tôi hỏi con gái tôi :
- Ngành Physician Therapy với Chiropractice khác nhau thế nào ?
- À ! Một là chuyên gia bẻ cổ bẻ đầu , còn kia thì bẻ chân bẻ tay . Nói đùa thôi , PT thì chuyên trị về các cơ bắp thịt , ai bị dập bàn tay bàn chân thì bác sĩ tập cho sử dụng lại cho đúng chức năng . Còn Chiropractice thì chuyên về nắn xương cho về đúng vị trí ban đầu , hay chỉnh xương sống cho thẳng vì khi ngủ dậy hay bị tai nạn giao thông .

Các bác sĩ PT thường treo bảng hiệu thí dụ như John Smith Therapist . Chẳng may vì thời tiết mưa bão gì đó nên bảng hiệu tách đôi thành ra : John Smith The rapist . The rapist có nghĩa là kẻ hiếp dâm .

- Còn như tuần trước bố đi câu bị lưỡi câu móc vào bàn tay phải thì đi bác sĩ chuyên khoa nào ?
- À ! Thì bố phải vào bệnh viện , bác sĩ giải phẫu tổng quát sẽ làm cho . Nhưng bố sao lại bị như vậy ?

Tôi chép miệng :
- Bố đi câu chung ghe với mấy người bạn . Tới gầm cầu bắc qua hồ , bố dùng cá shad còn sống để câu cá bass , nào dè nó bơi lăng quăng xung quanh sợi dây thừng buộc neo . Bố kéo dây neo lên , ban đêm không thấy nên lưỡi câu cắm vô bàn tay phải , thấy đau bố bỏ cái neo xuống nước . Vì thế cái neo nó nặng nó chìm xuống nước , khiến lưỡi câu ngập sâu vào trong sâu . Tay trái bố cầm giữ sợi dây neo , bàn tay phải bị lưỡi câu móc sâu nên nhờ ông bạn P. cắt phần ngạnh câu . Bố cứ lấy bàn tay trái day day mãi , mà nó vẫn không ra . Ðến sáng về nhà , hôm đó lại thứ bảy gọi hai ba phòng mạch bác sĩ họ lại đóng cửa , chỉ còn bác sĩ H. ở thành phố Arlington . Ông này là bác sĩ gia đình nhưng cái gì ổng cũng làm tuốt . Ổng chích mũi thuốc tê rồi nhổ càí lưỡi câu ra , mất có năm phút mà tính tiền bố đến 325 đô . Lúc sáng bố nhờ mấy người bạn dùng kìm mà nhổ lưỡi câu ra . Bố nói là bố cắn răng chịu đau , mấy ông cứ việc cầm kìm nhổ nó ra theo chiều mũi tên . Bố cố gắng giả bộ làm như Quan Công thời Tam Quốc nhịn đau để Hoa Ðà cạo xương lấy chất độc ra , nhưng mấy người bạn bố nhất quyết không chịu làm .

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 01.08.2016 09:44:55
Ra trường (tiếp theo)

Cuối cùng là tất cả sinh viên y khoa UNT đứng lên vắt những sợi dây tua vàng trên cái nón hình tám cạnh từ bên phải sang bên trái .
- Cái này cho biết từ giờ này trở đi các sinh viên được tốt nghiệp y khoa , được gọi là bác sĩ .

Tiếp đến các tân bác sĩ xếp hàng để lên chính đài bắt tay . Tôi băn khoăn không biết choàng khăn như thế nào nhưng sau một lúc quan sát các người khác thì việc này cũng dễ như ăn cơm . Khăn thì hình vòng tròn , khi đeo vào cổ nó daì gần một thước , phần nào to nhất thì nằm dưới lưng . Người nào thấp thì dài tới đít . Phần nào nhỏ nhất thì khoác vô cổ . Tuy vậy cũng có một giáo sư đứng kế để giúp và chỉnh khăn quàng cổ cho đúng . Cuối cùng con tôi cũng được gọi tên , Doctor Thy Tran . Nó bước lên chính đài , nhe răng cười và bắt tay các giáo sư dạy nó .

Tôi bước đi trở về chỗ ngồi lòng đầy vui sướng . Mình có một đứa , trong khi ông anh vợ tôi sáu đứa con thì có đến năm bác sĩ . Vô hãng ổng làm , tụi Mỹ cứ gọi ổng là Father of Doctors .

Cuối cùng thì cũng xong buổi lễ , tất cả chúng tôi từ từ bước ra khỏi sảnh đường . Ngoài hiên nắng đã lên cao , hai bố con đi tìm người nhà và người quen . Chụp xong vài ba tấm hình kỷ niệm với họ và không quên mời về nhà dùng bữa cơm thân mật gia đình . 

Khi mọi người ngồi đầy đủ xung quanh bàn ăn , tôi lên tiếng :
- Hôm nay con gái tôi mới ra trường y khoa và là người bác sĩ đầu tiên của họ Trần của chúng tôi . Các cô chú đã chúc mừng nó rồi thì xin mời vô dùng bữa ăn thanh đạm của gia đình .

Ông P. ba kế của Vân , bạn trai con gái tôi gật đầu , nói:
- Vâng , tôi chúc mừng cháu Thy , nhưng mà họ Trần dã có nhiều bác sĩ rồi .

Tôi cười :
- Tôi biết , nhưng đây là chi nhánh họ Trần trùng trục . Không biết tiếng Anh gọi là gì nhỉ . Last name hay Family name ?

Ông P. cười nói tiếp :
- Tôi nghĩ là Family tree .
- Thật ra tôi nghe các bác tôi , bây giờ họ ngủm hết rồi , họ kể là ông cố ông tổ tôi không phải họ Trần .

Cô em gái tôi ngồi đối diện bàn xen vào :
- Ủa ! Chuyện này sao em không biết ?
- Tại cô lúc đó còn bé quá . Mình không phải họ Trần con cháu của các vua Trần ngày xưa .
- Vậy mình họ gì vậy anh ?
- Họ Bạch , con cháu của Bạch Hải Ðường . 

Tôi ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Thế cô biết Bạch Hải Ðường không ? Không à Vậy cô hỏi chú Kh . chồng cô đây .

Chú Kh. cười cười :
- Bạch Hải Ðường là tướng cướp đô

Cô em cười giả lả :
- Anh cứ hay nói đuà hoài . Nếu vậy chắc em cũng đổi họ luôn . Em đổi thành Transam hay Transcontinent .

- Cô nói vậy chứ họ Trần mình cũng có giá lắm , Người Tàu gọi là Chen, Chan như Jacky Chan . Người Hàn có Dr. Jin (Trần Hách ) .

Cô con dâu người Tàu của tôi nói với thằng Gavin , cháu đích tôn bằng tiếng Anh:
- Này Gavin , giờ đây con không được gọi cô Thy nữa , mà phải gọi là Ðốc Tưa Thy nghe không ?

Thằng cháu mới lên năm tuổi trả lời :
- No way .

Thằng cháu đích tôn Gavin của tôi mà cha Vũ Thế Toàn cứ trêu chọc gọi là cháu đít tôi vì nó cứ lẽo đẽo theo đít ông bà nội ngoại năm nay được năm tuổi . Ði học lớp Pre-K (lớp chim non) ,mỗi lần qua nhà tôi tía lia tía lịa với thằng em Jonah của nó hay với cô Kim bằng tiếng Mỹ . Thỉnh thoảng bà nhà tôi hỏi tụi nó có ăn gì không , dĩ nhiên là bằng tiếng Việt . Có lần mẹ chúng nó nói với bà nhà tôi là bà nội nói với nó bằng tiếng Mễ nên chúng nó không hiểu bà nói gì . Con nhà tông chỉ giống lông mà không giống cánh .

" Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời ..."

Bà nhà tôi đẻ ra bố nó , bố nó sinh nó ra , thế mà nó bảo bà nội nó nói tiếng lạ , nó không hiểu . 

Theo như truyền thống văn hóa người Mỹ , chỉ có những người có tước vị, học vị hay quân hàm mới được xưng trước công chúng như Tổng Thống Obama , Ông hay Bà Chủ Tịch Hạ Viện , Ðaị Tướng Smith , Bác sĩ Brown . Còn như người Việt Nam có một tí gì cũng được xướng danh , như ông Tú Xương , ông Tú Hèo (đỗ được Tú Tài), ông Bảng X (đỗ được cử nhân) , ông trùm N. trong các xứ đạo v.v...

Bà nhà tôi xen vào :
- Nói đến đây tôi mới nhớ tuần trước , ông về nhà có nói với tôi là nếu mình đi lễ có gặp ông Ổi cô Xoài thì phải gọi là ông cố Ổi , bà cố Xoài . Tôi hỏi tại sao thì ông bảo là họ đều có con mới đậu chức linh mục , bà sơ . Tôi coi báo Nguyệt San Trái Tim Ðức Mẹ họ giải thích là không bắt buộc . Thích thì gọi , không thích thì thôi .
- Vậy hôm đám hỏi thằng Bờm . Trong bữa tiệc hôm đó có chú Nguyên Thao , một nhà báo . Ông đáng tuổi chú của mình . Tôi gọi là chú Nguyên Thao thì bà ngồi kế bên nhắc khéo là tôi phải gọi là cố Nguyên Thao .
- Thì người ta gọi sao thì mình gọi vậy .
- Vậy từ giờ trở đi bà phải gọi tôi là Hạ Sĩ , à không sắp lên Trung Sĩ rồi thì Việt Cộng vô .
- À ! Nhà mình từ đây có bác sĩ bây giờ lại có Trung y Sĩ nữa .

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 26.08.2016 07:21:03
Ðại Hội Thánh Mẫu 2016
 
Năm nay vợ chồng dự định đi lên Missouri dự đại hội Thánh Mẫu lần thứ 39. Nhưng không đi xe nhà mà đi mướn xe để ngủ đêm trong xe vì gần tới ngày đại hội các khách sạn motel , hotel đều đầy chỗ . Vài người bạn nói mở máy lạnh ngủ qua đêm , xe không chịu nổi vì overheat , vài người lại nói không sao vì họ đã có kinh nghiệm này rồi . Tôi phân vân không biết tính sao , xe mà bị overheat mà gọi hãng cho mướn xe chắc cũng vài giờ họ mới mang xe khác đến . Thế là để chắc ăn , tôi mua một cái máy lạnh nhỏ 5000 BTU và đi mượn một máy phát điện nhỏ 2000 watt . Tôi tính sẽ đặt máy lạnh bên cửa sổ nhưng bà xã tôi không chịu vì sợ trầy xe , họ bắt đền nên đặt để ở cuối xe . Cho nên bà nhà tôi liền đi may một tấm vải để phủ đằng sau xe , và không quên khoét một cái lỗ để cho máy lạnh vào .

 Lần này tôi không đi xa lộ 35 và 44 mà theo đường 75 và 69 . Với hai lần đổ xăng chúng tôi tới nhà dòng Ðồng Công đúng 6 giờ 20 phút sáng thứ sáu ngày 5 tháng 8 năm 2016 .
Bà nhà tôi chép miệng :
- Biết thế nó ngắn hơn nhưng chút chút lại ngừng vì đèn xanh dèn đỏ . Ðường lại cong cong quẹo quẹo nhức cả đầu .
Lúc ghé vào tiệm Walmart mua vài thứ vặt vãnh , gặp vài ông đầu đen đang bàn chuyện đi đứng .
- Lúc nãy đi gần tới thành phố Joplin , tôi gặp cảnh sát xa lộ đang còng tay một ông Việt Nam , chắc là chạy quá tốc độ nên bị cảnh sát chặn lại cho giấy phạt . Ông không chịu ký tên chắc bị còng tay thôi .

Tôi đi tìm chỗ đậu xe , giờ này thứ sáu nên tìm một chỗ đậu cũng không khó lắm . Trên đường Maple cách nhà dòng hai đoạn đường .

- Trời đất ! Ông đậu xe chỗ này xa vậy ?
- Ðậu chỗ này là gần nhất rồi . Bà ngó xem , đường Grand trước mặt nhà dòng thì cảnh sát không cho vô . Ðường kế tiếp là đường Main cũng đầy chật xe . Thôi bà có đau lưng mỏi lưng thì để tui cõng vậy .

 Tôi ngó đồng hồ 11 giờ sáng , giờ này hội thảo cha Vũ Thế Toàn đã gần xong, hội trường chắc đã đầy nghẹt người .
- Thôi mình đi kiếm cái gì ăn trưa , rồi đi nghe cha Nguyễn Khắc Hy giảng thuyết .

 Trời nơi đây đầy ánh nắng nhưng không gay gắt như  thành phố tôi ở , 95 độ F . Những con đường xung quanh nhà dòng đầy những người hành hương . Già trẻ lớn bé nam nữ lão ấu có đủ . Có những vị ăn mặc đầy đủ com lê , có những cô cậu quần cộc áo thun , chân đi dép .

 Bà nhà tôi kéo tôi vào một cửa hàng . Bên ngoài được bày bán ô dù và nón . Trên tường có treo những tấm tranh vẽ hay in ấn gì đó về Chúa Giê Su hay Ðức Mẹ Maria . Tôi chăm chăm nhìn lên trên tường có treo một bức tranh in khá đẹp . Bà Maria tay phải bồng một hài nhi , tay trái ôm một con cừu chừng một tuổi . Con này tôi đoán chừng 10 kí lô .
- Ông ngó ai mà nhìn kỹ vậy ?

  Tôi chỉ tay lên bức tranh và nói:
- Bà nhìn thấy bức tranh đó có gì đặc biệt không ?
- Không , Ðức Mẹ bế con , có gì lạ đâu !
- Vậy là bà không thấy con chiên à ?
- Thấy chớ ! Rồi sao ?
- Thì một tay bế con , một tay bồng chiên . Ắt hẵn Mẹ Maria phải khỏe lắm .

 Cách đây hai ba tuần , vợ chồng tôi có đi đọc kinh tôn vinh Nữ Vương Hoà Bình tại nhà một người bạn . Ngoài tượng Mẹ Maria đứng trên quả điạ cầu (tượng này thuộc giáo khu Giu se) còn có vài tượng Ðức Mẹ khác . Một tượng gỗ màu nâu nhạt , trên hai tay Mẹ giăng ra , giáo dân trong khu tốt bụng treo lên năm hay sáu sợi tràng hạt . Mỗi tràng hạt thì đọc năm chục kinh . Vậy thì ý chỉ Mẹ ơi , Mẹ hãy đọc 300 kinh . Một tượng Me Sầu Bi hai tay ôm trong lòng thi hài Chúa Giê Su . Một tượng Ðức Mẹ Fatima bằng gỗ sồi . Khi đọc kinh xong , tôi hỏi bà chủ nhà :
- Chị ơi ! Hình như tượng Ðức Mẹ có cái bàn tay bị gãy .
- Ừ !
- Nhưng sao lại lấy bàn tay búp bê gắn vào hả chị ?
- Thì thì ... khi di chuyển tượng Mẹ từ nhà này sang nhà khác , vô ý làm đổ tượng nên tay Mẹ bị gãy thôi . Mình già té còn gãy tay , huống chi Mẹ .
- Sao khu của chị không thay tượng khác .

 Bà chủ nhà ngập ngừng đôi chút, nói:
- Cũng có người đề nghị mua tượng mới , nhưng mấy cụ già trong khu không bằng lòng . Họ nói tượng này linh lắm , không chịu đổi

    


<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.08.2016 07:23:53 bởi Tung Son >

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 05.09.2016 21:26:25
Ðai Hội Thánh Mẫu 2016 (tt)

Bà chủ nhà vói tay lấy chai nước , ngụm một tớp rồi nói tiếp :
- Hình như chú dì không ở khu Giu se tui thì phải ?
- Dạ , đúng vậỵ Tụi em ở khu Tử Ðạo .
- Vậy mà tui tưởng chú dì ở khu Mân Côi . 
- Dạ, không . Hình như khu Mân Côi họ siêng đọc kinh lắm . Mỗi tuần đều có người rước tượng Mẹ về đọc kinh .
- Bây giờ thưa lắm . Các bác các chú biết không ? Có lần tui đi đọc kinh bên đó . Lúc trước tượng Mẹ cũng nho nhỏ như tượng này . Rồi không hiểu tại sao họ lại thay tượng mới . Tượng này có Ðức Mẹ bồng con , bên cạnh có một ông thánh nào đó đang quì và mặt ngước nhìn Ðức Mẹ , lại thêm một con chó đang vẫy đuôi ngồi kế bên ông . Cho nên cái khung nền rộng cộng với tượng bằng nửa cái bàn này . Có lẽ vậy giáo dân thấy ngại không dám rước tượng về , vì muốn chuyên chở thì phải có xe van hay vận tải cỡ nhỏ .
 
Tôi mở cái phôn di động , đánh vào trang Google :"Which saint has a dog kneeling before Mary and her child" . Lập tức trên màn hình nhỏ hiện lên những hình thù lạ lùng . Trong đó có hình một ông thánh như bà chủ nhà miêu tả . Tra tìm một lúc thì được biết đó là thánh Ða minh . 

Tôi vui mừng nói :
- Bà chủ à ! Ðó là thánh Ða Minh , tương truyền là bà mẹ ông ta khi mang thai nằm mơ thấy có chó nhảy qua người .

Ông chủ nhà ngồi im nãy giờ , vội lên tiếng :
- Tui nghĩ không phải . Chắc là thánh Martin . Thuở sinh thời ngài hay chữa bệnh cho chó , nên các chú chó hay lẽo đẽo theo ngài .

Tôi cười cười nói theo :
- Có lẽ vậy , nhưng cái tượng này ông thánh da trắng , còn thánh Martin da đen mà .

Quay qua quay lại không thấy bà nhà tôi đâu, thì ra bên cạnh một cái sạp bán ô dù nón bà nhà tôi đang thử nón . 
- Ông có muốn mua nón không ? Cái nón lá tui mới mua ông đội rách rồi .
- Mới mua bao giờ vậy hả bà ?
- Mới mua chừng ... mười năm .
- Ừ mới có mười năm ! Vậy mua cho tui một cái , nhưng lựa cái nào là chiếc nón bài thơ .
- Chi vậy ?
- Ðể khi ra vườn vừa cắt cỏ vừa làm thơ .

Giờ này gần đến trưa các hàng quán đầy ắp người . Chúng tôi bước vào một quán nào đó . Vừa ngồi bàn ăn trải khăn nhựa trắng đục có một em thiếu nhi bước hỏi chúng tôi muốn ăn gì .

Bà nhà tôi liền chỉ ngón tay vào món phở :
- Còn ông ?

Nói thật khi đi bất cứ nơi đâu , tôi ngại ngùng khi gọi món phở . Phở thường là phở bò , tôi kiêng thịt bò nên không ăn . Cầm cái thực đơn lên ngó tới ngó lui thì chỉ có phở bò , cơm sườn , bún riêu, bún thịt nướng , bánh cuốn , cà ri heo rừng , bánh mì giò chả , canh chua cá kho tộ, cơm cá khô với canh rau đay . 
- Ừ cho tôi phần cơm canh chua cá kho tộ .

Bà nhà tôi ở nhà ít nấu phở cho các con , nhưng mỗi khi ra ngoài lại thèm món phở . Ăn được vài miếng bánh phở , bà nhà tôi lắc đầu rồi nói :
- Giáo xứ này hình như toàn người Bắc không , nhưng sao nêm nếm cho đẫy đường . Phở ngọt ngay ăn gì được . Tôi cười thầm trong bụng : " Cái bà này lần nào cũng vậy , đi chơi thì gọi phở , ăn thì chê . " . Tôi cũng gắp thử miếng cá kho tộ và húp món canh chua cá catfish . " Chu choa ! Cũng ngọt quá chừng . " Tới đây chẳng lẽ bỏ cũng đành xơi nốt phần cơm canh chua cá kho tộ . "

Chúng tôi chen chúc đi về hội trường Các Thánh Tử Vì Ðạo , vừa lúc đó tan buổi hội thảo của cha Vũ Thế Toàn . Hai bên cửa hông là lối ra , không cho người mới chen vô . Một ông đứng canh cửa nói :
- Xin quí vị xếp hàng ở cổng chính của hội trường . Lối này là lối ra , không vào được . Chúng tôi sẽ cho tất cả mọi người trong hội trường ra hết .

À ! Thì ra vậy . Mấy năm trước người đi nghe giảng thuyết ở lại dành chỗ cho người thân . Một người dành năm sáu chỗ cho người quen . Nhiều khi qua phân nửa giờ giảng thuyết chỗ trống vẫn còn mà người khác chen chúc nhau ngồi ngoài hành lang hay các bực thảm dưới đất . Vì vậy năm nay để cho công bằng hết giờ hội thảo các trật tự viên mời tất cả mọi người ra ngoài . 

Chúng tôi đi vòng qua cửa chính , nơi đây đã đầy ních người . Một bà sồn sồn chen ngang vào đoàn người . Có người hỏi :" Bà chen vô đây không xếp hàng bà ? . Bà ta nhe răng cười : "Tui đi tìm ông chồng tui , chắc ổng đứng xếp hàng đâu đây ." Tôi nói chen vào : " Phải cái ông Hăng Rết cao cao kia không ? , vừa nói tôi chỉ đại vào một ông cao lớn . Ông này nghe loáng thoáng nghe có bà nào tìm mình vội quay đầu lại , nhe hàm răng sún gần hết của mình ra . Bà ta nhìn thấy lắc đầu ngoe nguẩy . 

Khi cửa vừa mở thì mọi người chen đẩy nhau vào . Tôi lắc đầu ngán ngẩm , điệu này thì các chàng trai trẻ còn sung sức chứ mấy ông già bà lão chen vô không khá nổi . Cái này có thể là đức tính của Người Việt Xấu Xí đây .

Chúng tôi kiếm chỗ ngồi gần cửa ra ngoài . Ðến khi lúc cha Hy hỏi ai cần có câu hỏi là chúng tôi bước ra ngoài để đi xếp hàng tiếp nghe cha Toàn giảng thuyết .

Cũng xếp hàng chen chúc , xô đẩy nhau . Lần này không ngồi dưới mà leo lên lầu , có ghế nệm . 

Ðang mơ màng tôi nghe tiếng bà nhà tôi gọi : " Dậy ông , ông ngáy quá ." Tôi cười giả lả : " Cha giảng tới đâu rồi ? " Sắp hết rồi , ông có thắc mắc gì hỏi cha không ? " Tôi lắc đầu , hội trường cả mấy ngàn người , mấy chục người cũng có đầy thắc mắc như tôi . Làm sao mà tới phiên mình được .

Các phòng vệ sinh nam nữ cũng đầy người . Ðàn ông thì nhanh hơn . Mấy bà còn xếp hàng dài dài , nhưng tôi không thấy ai chen lấn . 

Tôi gọi điện thoại cho cô em tôi để trao cái bóp có giấy tờ tùy thân của chồng cô mà khi lái xe hôm thứ tư lại bỏ quên ở nhà . Lều của cô em tôi nằm sát mặt đường Grand , cách đó là một cái bàn dãi dài trên có những chai bia Heineken . Năm sáu ông quen quen ở nhà thờ tôi lên tiếng mời : " Ê ! Ông Anh , vô đây làm vài chai . " Tôi cười hề hề : " Bà nhà tôi đang tìm tôi , hẹn khi khác nhé ! " Cô em tôi phân bua với các bạn của chồng mình : " Ảnh không biết uống bia rượu đâu ? Các anh chị đừng mời ảnh làm gì !" Nói xong cô em tôi thò đôi đũa vào nồi đang nấu món heo rừng xào lăn cho mấy ông đang nhậu .

Trời về chiều hừng hực cái nóng của mùa hè , tuy nhiên vẫn không bằng cái nóng gắt của thành phố tôi ở . Tôi coi lại trang thời tiết Weather dot com nơi đây , ngày mai mát hơn , mưa 20 phần trăm .

Bảy giờ Thánh Lễ Ðại Trào mừng kính các Thánh Tử Ðạo Việt Nam . Trống chiên vang lừng cộng với mười ba ca đoàn tổng hợp vang vọng cả một góc trời .

http://www.dongcong.net/NTM/2016/Thu6/CTTD/index.html

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 05.09.2016 21:29:33
Ðại Hội Thánh Mẫu (tt)

Hết lễ chúng tôi gởi ghế xếp ở lều cô em tôi và đi tìm cái gì ăn . Chú K. em rễ tôi nói vọng theo :
- Anh chị nhớ vào quán Ðồng Hành , quán đó thức ăn ngon lắm , đông lắm .

Ðúng thế , quán Ðồng Hành của nhà thờ Các Thánh Tử Ðạo Arlington , Texas đông nghẹt người . Bên ngoài mặt tiền quán bày biện khá nhiều món ăn hấp dẫn , gà chiên , khoai chiên , bánh cuốn , bánh mì kẹp thịt , heo rừng xào lăn , bắp luộc v.v... đặc biệt có bày bán tôm khô và cà pháo mắm nêm lọ 10 lít . Lọ này bán 70 đô .


Tôi phải cầm cây cờ mang số 2 giơ cao tay lên phất phất . Một em thiếu nhi bước tới lấy order .Bà nhà tôi hỏi tôi :

- Bánh cuốn ?

Tôi lắc đầu .

- Bánh mì thịt . Không à ! Bún bò , không à . Cơm sườn , không à ! Thôi để tui chọn . " Cho hai phần cơm cá khô và canh . " 

Ở nhà tôi cả năm mới ăn cơm cá khô một lần , vì bà nhà tôi không thích cá khô , ăn chả có mùi vị gì .

Trên đĩa giấy nhựa , một phần cơm trắng , một lát cá đù khô, vài con tép , mấy miếng đồ chua và một chén canh rau đay . 

Khi chúng tôi trở về khán đài chính coi văn nghệ do Trung Tâm Asia điều khiển . Các chị MC Giáng Ngọc , Diệu Quyên duyên dáng trong áo dài màu sắc rực rỡ cùng với các ca sĩ tài năng của Asia .


Trên đường trở ra chỗ đậu xe cách đây hai khúc đường , tôi gặp anh B. cùng chung xứ đạo . Ông này cùng gia đình tới ngày thứ tư . 

- Sao khỏe không bác Bê ?

Bác Bê uể oải nói :
- Không khá bác An , chiều tối qua đi ăn món dê xào lăn , chắc không phải dê mà là " Nợn rừng xào năn " , mình ngửi thấy hơi kỳ kỳ , chỉ xơi có một miếng mà ... mà cả đêm Tào Tháo rượt .

May quá tôi ăn kiêng thịt bò , thịt heo thịt dê kể luôn lợn rừng .

Bà nhà tôi chêm vào :
- Chắc họ nấu có nước dừa , qua đêm là có mùi ngay . Tui nghe nói tuần trước bác lên phi trường rước 
con dâu lớn người Tàu ở Chợ Lớn qua , nó ra sao ngoan ngoản không ?

Bác Bê cười hà hà , nói :

- Coi vậy chớ nó người Tàu ăn nói cũng đàng hoàng lắm , gọi chúng tôi tía má cũng được lắm . Sáng ra nó dậy sớm gặp tôi chào xong , hỏi :
" Tía uống cà phê không để con pha ? " Tôi lắc đầu , nói : " Không cần con , bên Mỹ sáng ai muốn uống gì thì tự mà pha lấy . " Cái đến trưa nó hỏi tía có ăn cơm để con dọn ra bàn . Tôi lắc đầu nói tiếp : " Bên Mỹ cũng vậy , trưa ai muốn ăn gì thì ăn . Chỉ có buổi tối mới ăn chung bàn . " Ông Bê than thở tiếp :" Dạo này bà vợ tôi đi làm overtime quá , con dâu người Tàu nấu nhiều món lạ quá , ăn không vô . Có bữa nó làm món canh gà nấu với gừng, thổ địa phục linh gì đó, ăn ngán quá . Bữa sau lại dọn ra xơi tiếp . Tôi bảo nó , nhà này chỉ ăn món nào món nấy chỉ một bữa thôi con ạ 

Tôi nghĩ bụng chắc bác Bê này nghe thục địa thành thổ địa . Phục linh là tên của một loại thuốc bắc , trị kinh nguyệt không đều , mỏi gối , yếu thận v.v...

Tôi cười theo :
- Số bác như vậy là sướng nhất đời rồi . Con dâu nhà tui gặp bố mẹ chồng còn chưa thèm chào hỏi , chớ đừng nói mời bố mẹ uống cà phê . Còn nhà tôi nấu một món ăn ba bốn ngày . Hôm bữa bác cho hai con cá catfish . Một con kho tộ một con nấu canh chua . Bả nếm một miếng rồi chê cá catfish câu ngoài hồ không ngon bằng cá mua ngoài chợ . Tui ăn hai ba ngày rồi đổ hết .

Bác Bê cũng cười :
- Bác có phúc đấy . Có lần nó nấu canh bí tôm khô . Khi múc lên mà chia ra chắc mỗi người được một hai con . 
- Thì từ từ bác chỉ dạy nó . Lần sau mà có nấu hãy cho một kí tôm khô vào . Thôi chào bác , tụi tui đi về xe ngủ . 

Con đường trước mặt là đường Grand , người người qua lại dù bây giờ là nửa đêm . Hai đầu đường có cảnh sát Mỹ đứng canh chừng . Qua đường thứ hai là đường Main , xe vẫn đậu dài dài hai bên đường . Tới đường Maple thứ ba , tôi chỉ nhìn thấy lẻ loi chiếc xe Cherolet Traverse mướn . Bà nhà tôi thắc mắc hỏi tại sao xe chạy đi đâu hết rồi .

- Ði đâu nữa , họ chạy ra các motel , hotel ngủ cả rồi . 

Hai bên đường là nhà cửa của người Mỹ , đường đèn không có , trời đen như mực . Bây giờ mà lôi máy phát điện ra chạy rầm rầm là có chuyện ngay , thứ hai là đêm vắng người mở cốp xe sau ra , giăng màn che máy lạnh . Tên nào khùng khùng dám lôi mình ra khỏi xe . Suy đi nghĩ lại , đóng chắc cửa xe , mở máy lạnh điều hòa ra ngủ . Trong xe đầy những thứ linh kỉnh , một máy phát điện , một máy lạnh , hai bình xăng , mấy cái mền , va li quần áo , thùng đá chứa nước lạnh . Bởi vậy bà nhà tôi nằm trăn trở trên cái ghế passenger . Vậy mà tôi cũng chợp mắt được một chút . Bình thường một đêm tôi ngủ 5 tiếng là đủ, đêm nay được hai giờ ngủ . Mới ba giờ sáng , ngó ra ngoài cửa xe . Mưa đang rơi nhẹ hạt . Bà nhà tôi vẫn đang trăn trở giấc ngủ . Tôi nghĩ thầm : Vậy là không khá rồi , nằm trên ghế xe không quen . Ðêm nay ngủ được hai giờ , trông nhờ ngày mai thôi . Nằm trong này mà thức nguyên đêm cũng không khá được ." Tôi xách xe chạy ra ngoài chợ Walmart đầu đường .

Bà nhà tôi mở to mắt , hỏi :
- Ðêm khuya khoắt còn chạy đi đâu nữa ?
- Tui chạy ra ngoài chợ Walmart, nơi đó có ánh đèn có người đi qua lại .

Tôi nói bà nhà tôi khóa cửa xe lại và tôi lững thững ghé vô Walmart . Trong chợ đã có vài cậu choai choai tóc xanh tóc vàng đang gẫu chuyện . Vào đây không biết mua sắm cái gì , thôi đành mua một ổ bánh mì một đô la , vài trái chuối và chai nước Gatoradẹ Tôi ngó đồng hồ mới năm giờ sáng , nghĩ đến câu chuyện vui mà tôi đọc từ thời tấm bé . Hai cậu bé chừng 12 , 13 tuổi từ quê lên Sài Gòn sinh sống . Chúng đánh giày để kiếm sống . Một hôm cậu lớn hơn bảo thằng kia : " Tao với mày đánh giày cho khách nhưng chưa bao giờ đi giày , không biết đi êm ái ra sao , thôi tao bàn với mày như vầy . Mình mua đôi giày mới . Tao đi ban ngày mày đi ban đêm , có hợp lý không ? Thằng kia gật đầu . Cứ ban ngày ban đêm thay phiên nhau mang giày đi khắp phố . Vài tháng sau . giày há cả mỏm ra . Thằng lớn lại bảo thằng bé mua giày mới . Thằng bé đánh giày lắc đầu nguầy nguậy nói : " Ði giày cả đêm buồn ngủ quá đi thôi . "

Ra ngoài tôi gõ cửa xe , bà nhà tôi hỏi : " Có mua được gì không ? " 
- Có , một ổ bánh mì vài trái chuốị
- Ăn chưa ?
- Rồi , nhưng mỏi chân quá , buồn ngủ quá .


Trời đã rạng sáng . Tám giờ sáng , bà con người Việt ra chợ mua hàng , nào nước nào bia , dưa hấu ... Tôi quay xe trở về đường cũ và tìm được một chỗ đậu xe gần hơn chừng 50 thước . Mưa vẫn lất phất bay . Tôi nói với bà nhà tôi :
- Hôm qua trời nắng nhà dòng bán nón được , hôm nay trời mưa chắc bán được nhiều ô dù .

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 05.09.2016 21:50:41
Ðại Hội Thánh Mẫu (tt)

Chúng tôi bước vội vã đến nhà dòng thì lễ ban sáng vừa dứt . Mưa nặng hạt rơi rớt từ những cành cây phong . Chúng tôi len lỏi vào hội trường ba lầu .Nơi đây không đông người lắm . Hội trường chứa chừng 200 người . Cha Ngân đang thuyết trình về đề tài nào đó mà nghe có vẻ liên quan đến các công tác từ thiện tại miền thượng du Bắc Việt .

- Anh em chúng tôi già cả chả đi đến đâu , tuy vậy có các cha các thầy trẻ xông xáo mới làm việc được .Mình nói lên trên đó truyền giáo là công an tống cổ mình về ngay . Họ hỏi thì cha xứ ở trển nói là mấy anh này là người quen tới làm việc bác ái . Các anh chị em có nghe đến câu " Uống nước Gâm , không câm cũng điếc ."

Mọi người đều cười ồ lên . Cha Ngân tiếp tục nói :

Ở trển cả làng sống nhờ có cái hồ dưới núi , không biết mấy năm trước dân dùng thuốc trừ sâu làm sao đó , thuốc nó ngấm hay trôi xuống hồ hết . Cho nên rất nhiều người bị bệnh này bệnh nọ , nhứt là bị ung thư . Trai trẻ nó bỏ đi hết , còn lại mấy ông già bà lão . Có lần công an hỏi chúng tôi làm từ thiện có mang quà không , nếu có thì giao cho họ . Chúng tôi biết tẩy của họ . Quà mà trao cho chúng nó như trao trứng cho ác . Chúng tôi kín đáo lắm , chia ra nhiều phần quà nhỏ , có khi thùng mì ăn liền , chục kí gạo . Chúng tôi lập danh sách những gia đình nào cần sự giúp đỡ . Có lần một anh công an khu vực tới chúng tôi cám ơn lia lịa vì trong số những người được giúp đỡ có mẹ anh ta . Thưa các anh chi em, cuối năm nay hội Ðồng Công Tận Hiến cũng có tổ chức một cuộc bác ái từ thiện . Anh chị em nào muốn tham gia xin ghi tên trước và tiền máy bay ăn uống xin tự túc .

Một ông đứng lên thắc mắc hỏi :
- Vậy thưa cha , còn chỗ ngủ thì sao cha ?
- Thì như các cha truyền giáo thôi . Ở trển lợp vài mái nhà tranh , ngủ chiếu trải trên nền đất , ăn thì xơi mì gói , uống nước thì uống nước giếng . Nhớ là đừng dùng nước sông Gâm , không câm thì điếc .

Tôi nhìn bà nhà tôi ngẫm nghĩ : " Chắc không tới lượt mình quá , ngủ trên xe máy lạnh điều hòa mà qua hai đêm còn ngủ không được , huống gì nằm đất phơi sương .

Tìm tòi trên các trang mạng tôi được biết sông Gâm ....


Sông Gâm là con sông đẹp và nổi tiếng ở vùng đông bắc Việt Nam , nó là thủy lộ chính nối liền bốn tỉnh Cao Bằng, Hà Giang ,Tuyên Quang và Bắc Cạn . Với chiều dài 217 cây số , sông Gâm uốn mình quanh những ngọn núi cao ngất ngưởng hình thành bằng nếp gấp do những loại khoáng thạch như đá vôi , cát kết , thạch anh . Từ vực núi mang tên khe Ðá Ðổ , con sông nhỏ hẹp mở bùng ra một trời mây mênh mông , một Thủy Môn Quan sóng nước trùng trùng để các loài cá hiếm quí như Anh Vũ , Chiên ... có thể vượt thác ngàn để biến thành rồng . Chúng bay về vịnh tạo muôn ngàn đảo nhỏ mang tên Hạ Long , vươn bay cao thành kinh đô nước Việt Thăng Long . Hai bên con sông là những dãy núi chập chùng hiểm trở , tạo nên một thắng cảnh hoành tráng . Dưới nước có những đoạn có đá ngầm tạo nên những dòng nước xiết và hang động sâu thẳm , nơi trú ẩn lý tưởng cho những loài cá hiếm như cá Anh Vũ (còn gọi là cá Mõm Lợn) , cá Chiên, ca Dầm Xanh . Có một thời chúng được dâng tiến cho các quân vương .

Nhưng có trang mạng lưới khác cho biết sông Gâm bây giờ cũng bị nhiểm độc bởi nhà máy giấy Na Hang . Nhà máy này sản xuất tre đũa , bột giấy cứ thong dong đổ chất thải ra dòng suối giao thoa với con sông Gâm . Nước sông đen đục pha bọt trắng , khí thối bốc lên nồng nặc . Tôm cá chết nổi lềnh bềnh hai bên bờ sông . Hỏi làm sao mà dân ở đây sống cực khổ chừng nào . Dân có làm đơn gởi lên các cơ quan thẩm quyền huyện Na Hang và tỉnh Tuyên Quang , phản ảnh về tình trạng ô nhiễm , nhưng qua nhiều năm rồi nhà cầm quyền cứ câm như sò hến . Nhà máy giấy cứ ung dung tự toại sản xuất , tự do thải chất độc ra dòng sông .

Ngoài trời vẫn còn mưa , gần 10 giờ sáng , bây giờ tới cha Nguyễn Phi Long giảng thuyết tại hội trường ba lầu . Cha Long tướng tá cao ráo đẹp trai , ăn nói nhỏ nhẹ và hơi chậm rãi .

- Năm nay là năm của Lòng Thương Xót của Thiên Chúa , nhưng mà đặc biệt ngày hôm nay tôi lại nói Ðức Maria Mẹ của Lòng Thương Xót . Khi đó sau khi được thiên thần Gabriel truyền tin thì Ðức Mẹ vội vã lên đường thăm bà Elizabeth từ thành Nazaret miền bắc xuống thành Ain-Karim , thành này cách Jerusalem khoảng 6 cây số phía tây nam . . Từ chỗ Ðức Mẹ ở tới đây khoảng 150 cây số . Quí vị có biết Ðức Mẹ đi bằng phương tiện gì không ?

Từ đám thính giả có tiếng vọng lên : " Bằng train ."

Cha Long cười khà khà :
- Không phải bằng xe lửa xe hơi . Thời kỳ đó làm gì có những thứ đó . Chủ yếu phương tiện di chuyển là lạc đà . Lừa thì đi loanh quanh thôi chứ không đi xa được . Vậy thì với khoảng đường đó Ðức Mẹ đi mất bao lâu . Tôi nghĩ cũng một tuần . Thời đó họ thường tổ chức đi theo đoàn , dọc đường họ có thể che chở nhau khỏi các nguy hiểm dọc đường .

Và cứ thế cha Long lan man về kinh Magnificat . Cuối cùng cha nói về sự tha thứ :
- Có lần tôi đi giảng tĩnh tâm ở một giáo xứ nhỏ nọ Dân ở đây nghe cha khác về là họ mừng lắm . Hỏi ra mới biết họ thích cha mới về giải tội cho họ . Cộng đoàn của họ nhỏ , giáo dân không bao nhiêu , nên khi họ vừa mở miệng xưng tội là cha xứ biết ngay là con nhà ai . Cuối cùng là một bà vô toà giảị Bà ta lên tiếng : "Thưa cha , con chẳng thấy con có tội chi cả . Tội lỗi là do thằng chồng con ngồi góc kia kìa . Ba năm nay con không hề bước tới nhà thờ cũng vì thằng chồng kia ... Tôi ngắt lời : " Chị à ! Chị vô toà xin giải tội , xin ơn tha thứ , mà chị nói là chị không có tội , không có lỗi gì thì làm sao mà tôi giải tội cho chị . Chị ta vội vàng nói : " Dạ , con có chút ít . Khi ít khi nhiều , lúc nào cũng có . Vừa giải tội cho bà kia xong thì một ông chạy xồng xộc tới toà giải tội , hỏi tôi :
- Thưa cha , bà kia hồi nãy bà ta xưng tội gì với cha vậy ?

Tôi chưng hửng hỏi lại : " Ông là ai vậy ?
- Dạ, bả là vợ con . Mấy năm con hư hỏng cũng tại bả . Bả thế này bả thế nọ ...

Tôi hỏi lại : " Thế ông vô đây xưng tội của vợ ông , còn ông , ông không có tội thì làm sao tôi giải tội được .
- Dạ, có chút chút .

Cha Long ngó đồng hồ bèn hỏi mọi ngời:
- Có ai muốn hỏi gì không ?

Tôi giơ tay và bước đến một cái micro gần đó .
- Thưa cha , con có hai câu hỏi . Câu thứ nhất . Ðức Mẹ có phải là một phụ nữ mạnh mẽ về thể lý cũng như về tinh thần vì sáng hôm nay lúc đi ngang qua quán bán kỷ niệm con thấy một bức tranh có vẽ chân dung Ðức Mẹ tay bồng hài nhi tay bồng con chiên . Câu thứ hai là con nghe nói cha Nguyễn Ðình Anh Nhuệ là một người được bổ nhiệm viện trưởng Viện Thần Học Giáo Hoàng Bonanenture ở thành phố Roma , con xin hỏi chương trình dạy ở đó có khác gì với các viện thần học ở nơi khác hay không ?

Cha Long cười hề hề trả lời :
- Tôi nghĩ ông này hỏi câu thứ nhất mang tính khôi hài . Câu thứ hai thì tôi nghĩ các chương trình dạy thần học đều giống nhau . Tốt nghiệp cũng đều là Tiến Sĩ Thần Học thôi . Dĩ nhiên là học ở đó có tiếng hơn thôi , như mình học ở trường địa phương so với các trường nổi tiếng như Harvard , MIT chẳng hạn .

Lúc nãy tôi định bụng hỏi một câu khác như vầy : " Cha có giảng là các tượng khắc về Ðức Mẹ hay các tranh vẽ đều cho là cái miệng Ðức Mẹ rất bé và lúc nào cũng khép lại . Ý cho biết trong Kinh Thánh , Ðức Mẹ rất ít nói . Chứng tỏ là người nào miệng nhỏ đều ít nói , nhưng sao bà xã con miệng cũng nhỏ vậy mà nói nhiều lắm cha ơi . Tôi mà hỏi như vậy chắc từ đây cuộc đời còn lại của tôi sẽ không yên bình như xưa .

Một ông cụ đứng lên giơ tay hỏi :
- Thưa cha, tôi có một điều thắc mắc trong lòng mà bao lâu nay tôi không thể nào quên và tha thứ như lời Chúa dạy . 

Cha Long ngạc nhiên hỏi lại :
- Nếu cụ không tha thứ lỗi cho người khác , thì làm sao Thiên Chúa tha lỗi cho cụ .
- Dạ thưa cha, tôi cũng muốn lắm . Tha thứ cho bất cứ ai cũng được , trừ một người .

Nghe đến đây trong tâm tư tôi thầm nghĩ : " Chà ! Ai mà ác nhân ác đức quá mà khiến cho ông cụ phải thù hận dữ vậy ! ."
Bà vợ ông ta , hay là mấy ông cai tù , hay là tình địch của ông ta .

Ông lão từ từ nói tiếp :
- Ðó là HCM .

Ai nấy nghe cũng đều bật ngữa . Nơi đây là xứ Cờ Hoa tự do ngôn luận , muốn phát biểu gì cũng được , không sợ bị công an Việt Cộng tóm cổ vào tù . Rất nhiều người ở quê nhà bị đi cải tạo , tù đày vì châm biếm hay nhạo báng vị lãnh đạo này .

Cha Long xoa xoa đôi bàn tay , nói :
- Thưa cụ , con cũng biết điều này khó khăn lắm . Nhưng nếu được bắt chước tấm gương của cố hồng y Nguyễn văn Thuận . Ngài bị cộng sản giam cầm 13 năm mà không hề đưa ra xét xử , ngài còn sống vẫn tha thứ cho ho , vẫn yêu thương họ . Còn chuyện ông ta thì để Thiên Chúa xét đoán .

Ðến trưa mưa tạnh dần , tuy nhiên trời vẫn u ám . Gằn năm giờ chiều , người người dồn về chính đài để cung nghinh tượng Ðức Mẹ . Các em thiếu nhi dâng hoa trên lễ đài . Mở đầu là những chiếc xe kiệu hoa trang trí lộng lẫy bằng năm màu sắc hồng lam vàng trắng đỏ . Các giáo xứ mọi nơi giương cờ hiệu của riêng mình , có xứ từ Canada , có xứ từ Úc Châu xa vời vợi , có xứ thật gần gũi như Tulsa , Springfield . Tiếp theo đoàn rước kiệu là các em dâng hoa, các bà sơ thuộc các dòng tu Ða Minh , Mến Thánh Giá , các cha thuộc dòng Ðồng Công và một số dòng khác . Sau kiệu hoa là vị Tổng Giám Mục địa phận Springfield cùng các chức sắc khác . Khi kiệu Mẹ về là những tràng hoan hô cùng tiếng pháo nổ rang để mừng Mẹ . Trên trời hai chùm bong bóng được thả lên trời cao .

Chúng tôi đi tìm cái gì ăn tối vì một lát nữa các quán ăn sẽ chật đầy người . Buổi trưa tôi được bữa cá khô ở quán số 1 , đến tối ngó đi ngó lại cái thực đơn , tôi lại order cơm cá đù khô ở quán Ðồng Hành .

8 giờ lễ đại trào mừng kính Ðức Mẹ . Trước lễ đài mọi người tề tập đông đảo . Tuy trời đã dịu mát nhưng vẫn thấy các bà tay quạt phe phẩy . Thánh lễ trang nghiêm cùng với các ca đoàn tổng hợp hát vang một góc trời . Khi rước lễ các cha được các em thiếu nhi cầm gươm điện tử màu tím hộ tống đi cùng để mọi người thấy đèn hiệu mà tới rước mình Thánh Chúa . Kết lễ cha giám tỉnh Vũ Minh Nhiên gởi lời cảm tạ Thiên Chúa và đến mọi người . Cuối cùng không quên tuyên bố ngày Ðại Hội Thánh Mẫu lần thứ 40 sang năm 2017 .

Bà nhà tôi hỏi tôi có ở lại coi văn nghệ đêm thứ bảy không .
- Không bà ơi , bà cứ ở lại mà coi . Tôi đi về xe ngủ một tí rồi lên đường về nhà .

Ra xe đặt lưng nằm trên ghế được một tí thì nghe tiếng người nói chuyện rổn rảng . Có người tay cầm đèn pin quẹt ngang quẹt dọc để đi tìm xe . Có một số xe đậu bậy chỗ ngay các ngả tư bị bị cảnh sát cho xe kéo đi . Nằm lại một chút lại nghe tiếng đập cửa xe . Mở mắt ra thì ra bà nhà tôi .

- Ông ngủ cái gì mà tui gọi phôn không nghe , đập cửa mãi cũng không dậy .

- Thôi bà lên xe đi rồi cùng về nhà .

Tôi ngủ vỏn vẹn được nửa tiếng . Ðường về Texas bình thường đi khoảng hơn sáu tiếng một chút và lần này tôi phải mất đúng 10 tiếng đồng hồ , vì cứ hơn một tiếng tôi ghé đại vào một trạm xăng để ngủ gật gù một chút . Dù sao chúng tôi cũng cảm tạ Thiên Chúa vì chúng con về đến nhà bình an .

Thành phố Fort Worth ngày 29 tháng 8 năm 2016
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.10.2017 06:43:34 bởi Tung Son >

Tung Son
  • Số bài : 242
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 05.06.2007
Re:Những ngày tháng qua - 10.09.2017 21:26:01
Một chuyến đi Đức 2017

Chúng tôi bốn người xách hành lý ra phi trường Dallas Fort Worth để tới New York . Ba cái va li to , ba cái nhỏ . Cái nhỏ thì được miễn phí , cái lớn thì hãng American Airlines tính mỗi cái 25 đô la . Sau khi trả tiền xong thì ông nhân viên theo tôi đoán thì ông ta có lẽ từ bên Phi châu sang hỏi con gái tôi xin tiền típ . Con gái tôi ngạc nhiên cười hỏi lại , ông ta lập lại . Thấy vậy tôi móc trong túi mười đô biếu ông ta . Thật tình tôi không nghĩ tại sao một nhân viên của hãng hàng không lớn của Mỹ chỉ có việc in vé check in và boarding pass mà xin tiền hoa hồng . 

Chúng tôi xếp hàng đi vô lối có chằng dây để vào cửa rà quang tuyến . Một ông an ninh nội địa tay dắt một chú chó to đen tuyền đi theo đoàn người đang xếp hàng . Chú chó dùng mũi khịt khịt ngửi , không có gì nó lại sang người khác . Đến phiên chúng tôi đi ngang qua nó chẳng thèm ngó , cứ ngoảnh mặt ngó lên trời rồi chạy sang người khác . Tôi cười nói với bà nhà tôi :
- Trong va li mình toàn chứa bí với dưa gang không nên con chó nó không thèm ngửi .

Lần này đám cưới con của một con cháu gái bên vợ ở nước Đức , nó mời sang dự tiệc con nó và nhân tiện xách luôn những trái bí trái dưa Hàn quốc của bà nhà tôi trồng . Trong ba cái hành lý thì dưa và bí đã đầy hai cái . Một cái khoảng 23 kg ( 50 cân Anh)

Khi đến sân bay JFK chúng tôi kéo lê mấy cái hành lý qua cửa để đi chuyển tiếp qua teriminal B ghi trên vé máy bay . Tôi hỏi một ông nhân viên đường nào ra tới đó . Ông ta cười nói :

- Sân bay này chia ra 8 cái terminal một, hai, ba bốn năm sáu bảy tám . Ở đây là tám . Qúi vị phải qua terminal 4 tìm cái khu B .

Chúng tôi băng qua đường , chui xuống đường hầm , lại leo lên tìm cổng vô trạm xe điện . Tới terminal 4 nó chia ra ba khu ABC . Chúng tôi đi cùng kéo lê các hành lý tìm cổng B36 . Tôi nhìn lên cao . À ! Khu B này có 55 cổng . Mỗi gate cách nhau ba hay bốn chục mét . May là cổng 36 chứ cổng 55 chắc gãy cẳng .

Máy bay bay được một chút , tôi thấy một bà tiếp viên hàng không đưa cho mỗi người một cái khăn giấy .Tôi mới nói bà nhà tôi là nó sắp sửa cho ăn , bà nhà tôi nói làm cái gì mà nó cho ăn sớm vậy, tôi cười không nói . Chừng 10 phút sau hai bà tiếp viên hàng không đẩy hai xe dọc theo ghế và họ phân phát thức ăn . Tôi thì chọn món gà còn bà nhà tôi thì chọn món tôm xà lách .

Tới hãng hàng không United Airlines , bà nhân viên hàng không hỏi :
- Qúi vị bốn người mà gởi có ba cái sao ? Có thể gởi thêm cái nữa . 

Bà ta lựa một cái carry on xách tay nặng nhất . Bà nhà tôi lắc đầu nói với tôi :
- Ông biểu nó gởi cái kia kìa , trong đó bánh kẹo . Còn cái đó toàn dưa gang với dưa Hàn quốc . gởi theo đường hành lý thì dưa bị dập hết .

Một lần nữa chúng tôi xếp hàng vào cổng an ninh, lấy passport và vé máy bay ra thì nhà tôi bảo :
- Thôi ông vô trước đi , tui đứng bên ngoài này chờ .

Từ xưa đến nay tôi hay chiều theo ý bả , nhưng lần này thì không xong .
- Hổng được bả ơi ! Tụi tui vô là vô trỏng luôn , bà tha hồ mà đứng đợi .

Thế là bà nhà tôi im , không nói được bèn theo chúng tôi vào trong . Tôi ì ạch kéo hành lý theo . Rồi tìm cổng B , qua B1 B2 và cứ thế tới cổng chót B55 . Mỗi cổng cách nhau chừng ba chục mét . 

Trên máy bay , sau lưng ghế trước có một màn hình nhỏ để xem phim hay thông tin của chuyến bay . Theo như trên màn hình máy bay không bay thẳng theo đường chim bay , nó bay xeo xéo lên hướng đông bắc qua tiểu bang Main , qua Iceland rồi hướng về London .

Tôi bèn hỏi một bà tiếp viên gần đó . Bà ta cười và trả lời :
- Ông không biết là trái đất nó tròn sao , nó đâu có bằng phẳng . Bay như vậy là nhanh nhất .
- Vậy mà tôi cứ tưởng từ xưa đến nay nó vuông .

Bà nhà tôi nhìn vào màn hinh, suy nghĩ lung lắm rồi thắc mắc hỏi :
- Tôi nhớ có lần đi Đức hình như lợi hơn một tiếng , lúc về thì không . Ông biết tại sao không ?

Tôi đành vận dụng trí óc ra đoán mò .
- Thì thì ... Bà có đọc truyện Vòng quanh thế giới 80 ngày chưa ?
- Chưa , truyện đó ông viết hả ?
- Không , ông bên Tây nào đó . Ông nói nếu đi du lịch vòng quanh thế giới theo hướng đông thì sẽ lợi một ngày . Thí dụ như vầy trái đất quay từ tây sang đông , nếu như lật quả đất lại thì nó lại quay từ đông sang tây . Bà hiểu chưa ?
- Chưa .
- Bà chưa hiểu thì tui cắt nghĩa hơi khó .

Chúng tôi ra máy bay rồi theo dòng người đi . Tới trạm hải quan Border Control thì đa số hành khách là người Ðức họ xếp hàng bên phải . Chúng tôi bốn người qua cánh trái dành riêng cho người ngoại quốc . Trên đường về thành phố Munster cách đó gần 300 cây số , vẫn những ngọn đồi xanh mướt chập chùng . Thỉnh thoảng đường hai tuyến sửa sang nên bị kẹt xe , nên phải mất hơn ba giờ mới tới nhà bà chị vợ ở thành phố Munster .

Ngôi nhà mới của bà chị nằm cách thành phố nhỏ không xa , nó mang một vẻ dáng dấp mới , hình hộp vuông có cửa kính xung quanh . Nó có ba tầng lầu và một tầng hầm . Sân cỏ sau khá rộng ngang 15 mét dài 50 mét . Cỏ xanh Bermuda một màu trông như một tấm thảm .

Huyền cô con gái thứ của bà chị vợ , cùng là chủ hộ căn nhà hỏi tôi :
- Sân cỏ nhà chú bên Mỹ có đẹp hơn nhà cháu không ? 

Tôi lắc đầu nói :
- Sao đẹp bằng nhà chú được . Không tin cháu hỏi dì cháu xem . 

Bà nhà tôi gật đầu :
- Ðẹp lắm . Sân trước sân sau có hơn gang tay mà có đến hơn ba chục loại cỏ .

Mấy đứa cháu đang ngồi rải rác xung quanh bàn ăn ngoài trời nghe vậy ngạc nhiên hỏi lại :
- Vậy sao đẹp được chú , nó đâu có đồng nhất . Làm gì có đến mấy chục loại ? Chắc là cỏ dại .

Việt Nam ta cứ gọi là cỏ hết . Mỹ chia làm hai loại . Grass là cỏ trồng cho đẹp , như cỏ Augustine , Bermuda , Zoysia, Centipede hay thường trồng ở miền bắc Texas . Weeds là cỏ dại , loại này thì đủ thứ , mà nhà tôi không muốn trồng mà cứ đầy sân .

Thay đổi trang: < 12345 > | Trang 4 của 5 trang, bài viết từ 91 đến 120 trên tổng số 144 bài trong đề mục