Kiểu:
Xin chào !

Mặt Đất Khát Khao

Thay đổi trang: << < ..414243 > | Trang 42 của 43 trang, bài viết từ 616 đến 630 trên tổng số 632 bài trong đề mục
Tác giả Bài
nh239

  • Số bài : 78
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 18.10.2017
  • Trạng thái: offline
Re:Mặt Đất Khát Khao 25.12.2019 08:08:22 (permalink)
0
Đỗ Hồng


Tiệc Cuối Năm

Nhìn ngày tháng nhẹ trôi vào ký ức
Đường cuối năm văng vẳng khúc nhạc vui
Trong bao la thấp thoáng bóng ngậm ngùi
Khi ta bước âm thầm lên đỉnh tuổi

Buồn vương vấn trong mắt chiều tiếc nuối
Em có về ngang phố nhỏ mùa đông
Uống cùng ta ly sinh nhật tình nồng
Ngồi ôn lại chút vui buồn năm cũ

Quanh bàn tiệc bạn đông mà chưa đủ
Bởi mỗi năm đời mỗi vắng tiếng cười
Hoa ngoài vườn một mai nở kém tươi
Ngày lên xuống đường một chiều vô tận

Em buông tiếng chìm trong đêm ngơ ngẩn
Những bàn chân lui tới cõi thiên đàng
Ánh đèn màu chưa tỏ mặt nhân gian
Hồn đã ngã vào mắt em ma túy

Về nằm nhớ những cuộc tình trân quý
Trí nhỏ nhoi đựng cả một trời hồng
Mấy trăm ngày rồi cũng hóa hư không
Ly đã cạn nhưng năm dài chưa hết

Rất hay:
"Buồn vương vấn trong mắt chiều tiếc nuối
Em có về ngang phố nhỏ mùa đông..."
 
    Đỗ Hồng

    • Số bài : 872
    • Điểm: 0
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 10.07.2007
    • Trạng thái: offline
    Re:Mặt Đất Khát Khao 27.12.2019 23:58:51 (permalink)
    0
    Cám ơn bạn thơ nh239 (bút danh có vẻ bí hiểm quá) nhiều.
    Đỗ Hồng
    Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
    Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
     
      trieuam

      • Số bài : 515
      • Điểm: 2
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 17.12.2007
      • Trạng thái: offline
      Re:Mặt Đất Khát Khao 10.01.2020 06:34:21 (permalink)
      0
      LỐI XƯA TA VỀ

      Đêm hoang hoải, nghe sầu vương tiếng sóng
      Đường mịt mờ chẳng tỏ dấu chim di
      Ta quay lại, gốc sồi già đã cũ
      Ngồi lặng câm, đón nắng sớm vô hình

      Nghe tiếng gió đến giữa những bình minh
      Tháng cùng năm vô hình chung bước khẽ
      Dường như thấy gót hài ai điểm nhẹ
      Giữa sương mai, khúc luân vũ lung linh

      Ta ngồi đây, chỉ lặng lẽ một mình
      Chôn nỗi đau vào sâu nơi ngực trái
      Tưởng chừng như đã không còn khắc khoải
      Có ngờ đâu vẫn nỗi nhớ mông mênh

      Phố Gió nay khoác thêm màu áo trắng
      Nữ hoàng băng đang đông kín nhân tình
      Nơi giáo đường tiếng chuông đã vang lên
      Linh hồn nhỏ cũng quay về thực tại.

      200110

      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
      Không tiếng khóc, không nụ cười
      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


       
        Đỗ Hồng

        • Số bài : 872
        • Điểm: 0
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 10.07.2007
        • Trạng thái: offline
        Re:Mặt Đất Khát Khao 11.01.2020 23:48:31 (permalink)
        0
        Cám ơn thi sĩ Triều Âm
        Đã lâu không ghé lại thăm trang này
        Bây giờ lại post thơ hay
        Mong còn được đọc nhiều bài tình thơ.
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 12.01.2020 00:02:32 bởi Đỗ Hồng >
        Đỗ Hồng
        Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
        Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
         
          Đỗ Hồng

          • Số bài : 872
          • Điểm: 0
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 10.07.2007
          • Trạng thái: offline
          Re:Mặt Đất Khát Khao 25.02.2020 04:47:11 (permalink)
          0
          Tìm Đâu

          Tìm đâu rung động buổi ban đầu
          Khi nắm tay người giữ thật lâu
          Đôi mắt chạm vào tia bối rối
          Nghe từng nhịp thở lúc gần nhau

          Tìm đâu áo trắng buổi tan trường
          Chậm bước theo em suốt đoạn đường
          Chỉ tiếc đường đời không sánh bước
          Ngàn năm thương nhớ vẫn còn vương

          Tìm đâu xao xuyến phút trao thư
          Khi tiếng ve vang khúc tạ từ
          Buổi học cuối cùng lưu luyến ấy
          Muôn đời giữ lại giữa tâm tư

          Tìm đâu tiếng hát vút trời cao
          Hoà sóng biển ru khúc dạt dào
          Âm hưởng ngày xưa còn vọng mãi
          Gọi hồn về với cõi chiêm bao

          Tìm đâu phố hẹn quán êm đềm
          Trăng đứng chờ em cuối dốc đêm
          Bóng tối giăng đời từ dạo ấy
          Về nghe lá úa rụng bên thềm

          Tìm đâu gương cũ để nhìn ta
          Ảo ảnh mùa xuân đã nhạt nhoà
          Nghe tiếng thời gian đi vội vã
          Ngày về nào biết có còn xa
          Đỗ Hồng
          Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
          Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
           
            Đỗ Hồng

            • Số bài : 872
            • Điểm: 0
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 10.07.2007
            • Trạng thái: offline
            Re:Mặt Đất Khát Khao 27.02.2020 22:30:36 (permalink)
            0
            Hoàng Hôn Nắng Mới

            Đời xuống hoàng hôn quên nhiều hơn nhớ
            Quên cả bóng hình một thuở yêu đương
            Nhìn lại phía sau khi sắp cuối đường
            Chỉ còn nuối tiếc mùa xuân hư ảo

            Tìm đâu tĩnh lặng trong chiều giông bão
            Ánh sáng tình yêu trên áo thu vàng
            Tóc xõa lưng trời khi gió về ngang
            Từng nhịp chân bước vào đêm chờ đợi

            Tìm đâu bóng mát đường trưa diệu vợi
            Ngồi trải tâm tình ra với cỏ cây
            Nhìn hồ mắt em để thấy tình đầy
            Con tim rộn rã bao lời thầm lặng

            Đời trôi chung quanh ngày thêm quạnh vắng
            Buổi sáng uyên ương thôi hót trong vườn
            Xuân đã phai tàn trên những chiếc gương
            Rót ly rượu đắng vào chiều cô tịch

            Những người tình cũ trăm năm mờ mịt
            Giờ ở nơi nào trên đất bao la,
            Có sống lại giùm một thuở thiết tha?
            Cho hoàng hôn vẫn còn mai nắng mới
            Đỗ Hồng
            Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
            Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
             
              Đỗ Hồng

              • Số bài : 872
              • Điểm: 0
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 10.07.2007
              • Trạng thái: offline
              Re:Mặt Đất Khát Khao 21.03.2020 22:42:08 (permalink)
              0
              Mùa Xuân Âu Lo

              Cây thay áo khoe màu nắng mới
              Hình như xuân vừa tới bên thềm
              Trời cao vắng gió ru êm
              Hồi chuông báo tử vọng thêm nỗi buồn
              Tim nhân loại lệ tuôn thắm thiết
              Người từng người giã biệt trần gian
              Âu lo thế giới lan tràn
              Ngày nào không biết gian nan đến mình
              Trong vô vọng tiếng kinh văng vẳng
              Tình tri âm thiếu vắng giọng ca
              Lòng xuân chợt thấy đã già
              Nụ cười ngày trước phai nhoà trong mơ
              Đường hội ngộ dấu mờ thiên lý
              Đêm vẫn chờ tri kỷ về đây
              Niềm vui đọng chén nồng say
              Cung đàn trầm bổng chân mây xa vời
              Cầu thế giới một trời an lạc
              Người yêu nhau ngào ngạt hương tình
              Cho hoa xuân nở yên bình
              Cuộc đời mở hội linh đình như xưa
              Đỗ Hồng
              Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
              Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
               
                Đỗ Hồng

                • Số bài : 872
                • Điểm: 0
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 10.07.2007
                • Trạng thái: offline
                Re:Mặt Đất Khát Khao 21.03.2020 22:47:11 (permalink)
                0
                Chiều Cô Quạnh

                Lòng cô quạnh trong buổi chiều thứ bảy
                Bạn tri âm có biết nắng xuân về
                Đường sum vầy còn hun hút lê thê
                Lời ca cũ ngoài chân mây xa thẳm

                Ly còn đọng bao giọt sầu chìm lắng
                Chim uyên ương buồn gọi bạn sau vườn
                Tin mỗi ngày thế giới vẫn tai ương
                Cho ta biết xuân yên bình chưa tới

                Ngày quanh quẩn lo âu và chờ đợi
                Hy vọng lên rồi rớt xuống hoang mang
                Người ra đi lưu lại số bàng hoàng
                Toàn nhân loại giam mình trong khắc khoải

                Trong đôi mắt nhóm lên tia nghi ngại
                Ai cũng đều tiềm ẩn một đau thương
                Đời bỗng dưng hiện rõ cõi vô thường
                Trăm năm sống chỉ một giây ly biệt

                Nghe văng vẳng tiếng kinh cầu tha thiết
                Sinh mệnh người đều vượt quá tầm tay
                Mong bão qua rồi nắng mới một ngày
                Đời hội ngộ trong mùa xuân an lạc
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2020 02:17:37 bởi Đỗ Hồng >
                Đỗ Hồng
                Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
                Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
                 
                  Đỗ Hồng

                  • Số bài : 872
                  • Điểm: 0
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 10.07.2007
                  • Trạng thái: offline
                  Re:Mặt Đất Khát Khao 01.04.2020 01:29:44 (permalink)
                  0
                  Chờ Tin Xuân Phục Sinh
                   
                  Rồi từ đó hết đêm vui hạnh ngộ
                  Giam lỏng đời trong thế giới lo âu
                  Ngày đêm nghe chuông báo tử vọng sầu
                  Người trăn trở chung nỗi niềm thống khổ

                  Thành phố chết với mùa xuân hoang lộ
                  Lòng héo khô như xác lá sau vườn
                  Gửi bạn bè từng con số tai ương
                  Trời nhỏ lệ khóc người buồn tê tái

                  Lời thăm hỏi bùi ngùi trong điện thoại
                  Nhắc nhớ nhiều tình tri kỷ cách ly
                  Đọc tin buồn người quen mới ra đi
                  Sầu vô hạn, chẳng tiễn đưa lần cuối

                  Ly còn đọng chút niềm vui tiếc nuối
                  Khúc tri âm như rời rã quanh đây
                  Tiếng ca nào giờ xa hút chân mây
                  Đêm thế kỷ dài cơn đau vô vọng

                  Thế giới nhỏ tới lui đời vẫn rộng
                  Bàn ghế nằm mòn mỏi giữa cô liêu
                  Đường ngày mai mong sẽ hết tiêu đìu
                  Nhân loại thấy phục sinh mặt trời mới

                  Đời bình phục sau tháng ngày trông đợi
                  Quên hận thù, người đến với yêu thương
                  Hoa xuân vui rực nở khắp trên đường
                  Đêm mở lại vòng tay ôm tri kỷ
                  Đỗ Hồng
                  Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
                  Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
                   
                    Đỗ Hồng

                    • Số bài : 872
                    • Điểm: 0
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 10.07.2007
                    • Trạng thái: offline
                    Re:Mặt Đất Khát Khao 07.04.2020 00:11:58 (permalink)
                    0
                    Thế Giới Hoàng Hôn

                    Có những sáng mặt trời không thức giấc
                    Chắc buồn vì người tiếp nối ra đi
                    Phận con người thấm thía nỗi phân ly
                    Không gian hẹp niềm âu lo quanh quẩn

                    Người cô lẻ trên hành tinh lận đận
                    Chờ tin nhau qua điện thoại từng ngày
                    Trong cơn buồn thèm những cái bắt tay
                    Và ánh mắt, nụ cười đêm thân ái
                     
                    Có những tối thời gian ngưng đọng lại
                    Phố trở mình trong đêm vắng lê thê
                    Con đường im nằm đợi dấu xe về
                    Mang hy vọng phục sinh cho nhân loại

                    Mùa tử nạn tháng tư buồn khắc khoải
                    Dưới bóng cờ có còn gặp lại nhau
                    Từng đêm sương nghe chim cú kêu sầu
                    Ly đã cạn từ lâu chưa rượu rót

                    Đời có phải đang nghiêng về đoạn chót
                    Cuối đường hầm biết ánh sáng còn không
                    Tháng ngày dài giam kín giữa căn phòng
                    Mắt thế giới đầy hoàng hôn vô vọng
                    Đỗ Hồng
                    Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
                    Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
                     
                      Đỗ Hồng

                      • Số bài : 872
                      • Điểm: 0
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 10.07.2007
                      • Trạng thái: offline
                      Re:Mặt Đất Khát Khao 07.04.2020 00:17:28 (permalink)
                      0
                      Bao Giờ Có Gió Yên Bình?

                      Ngày xưa ấy đất trời mông mênh quá
                      Mỗi niềm vui trải rộng khắp một ngày
                      Cả trời hồng ôm ấp trọn vòng tay
                      Tình nhân loại chan hòa trong cuộc sống

                      Nay thế giới chìm vào cơn biến động
                      Người xa người trong nghi ngại lo âu
                      Ngày nối thêm những khoảnh khắc u sầu
                      Trời tử nạn chia nhiều không gian nhỏ

                      Đời giam lỏng trong tháng ngày vàng võ
                      Người đứng ngồi chờ đợi một niềm vui
                      Ta gần ta nghe như thoáng ngậm ngùi
                      Khi chim cú ngoài sương kêu thống
                      thiết

                      Từng ngày đến đưa tin sầu ly biệt
                      Tiếng kinh cầu vang vọng tận buồng tim
                      Cõi lòng ta nằm khép cửa im lìm
                      Nghe đâu đó còn xôn xao nỗi nhớ

                      Bao giờ có trời trong xanh muôn thuở
                      Mở cửa ra chào gió mới yên bình
                      Hạnh phúc về phủ bóng cả hành tinh
                      Cho đường cũ đón chân người tri kỷ
                      Đỗ Hồng
                      Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
                      Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
                       
                        Đỗ Hồng

                        • Số bài : 872
                        • Điểm: 0
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 10.07.2007
                        • Trạng thái: offline
                        Re:Mặt Đất Khát Khao 08.04.2020 03:29:13 (permalink)
                        0
                        Cõi Hẹp

                        Thế giới hẹp là nơi an toàn cuối
                        Ở bên ngoài sợ hãi vẫn bủa vây
                        Phía trong ta lo lắng đến từng ngày
                        Tiếng gõ cửa cơ hồ như đã chết

                        Thời gian bước chậm dần trong mỏi mệt
                        Sầu tử vong leo tới đỉnh bi thương
                        Hành tinh đau ôm cơn sốt chán chường
                        Đời lăn xuống con dốc dài thê thảm

                        Nơi biên giới của tử sinh u ám
                        Phận con người như chiếc lá mong manh
                        Biết khi nao gió cuốn sẽ lìa cành
                        Buồn lưu lại kinh hoàng mùa đại dịch

                        Bàn ghế trống ngủ yên chiều tịch mịch
                        Hết một thời yến tiệc với tri âm
                        Có còn đâu rộn rã khúc ca cầm
                        Thay bằng tiếng kinh cầu vang áo não

                        Rồi từ đó trần gian thôi huyên náo
                        Người xa người từng khoảng cách phân ly
                        Không hẹn hò gặp lại trước khi đi
                        Vì thế giới còn đóng khung cõi hẹp
                        Đỗ Hồng
                        Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
                        Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
                         
                          Đỗ Hồng

                          • Số bài : 872
                          • Điểm: 0
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 10.07.2007
                          • Trạng thái: offline
                          Re:Mặt Đất Khát Khao 15.04.2020 08:30:19 (permalink)
                          0
                          Nhớ thuở thiên đường

                          Ta giam lỏng cuộc đời trong cõi hẹp
                          Ở phía ngoài đầy chết chóc đau thương
                          Bên trong đây ôm lo sợ chán chường
                          Niềm hy vọng bao giờ về gõ cửa?

                          Trời còn lạnh mà địa cầu bừng lửa
                          Nhân loại nằm chờ cơn sốt qua mau
                          Tuy cách ly lòng người vẫn gần nhau
                          Nhấc điện thoại nghe nhịp tim thế giới

                          Mai thức dậy đời loan tin buồn mới
                          Những hồi chuông báo tử vọng mơ hồ
                          Biển tâm hồn từng đợt sóng nhấp nhô
                          Đường sinh tử ôi sao mong manh quá

                          Mong thần dược đến nhanh như phép lạ
                          Cho con người từ cõi chết hồi sinh
                          Nắng ấm về trên từng góc hành tinh
                          Đời mở cửa đón bình yên trở lại

                          Ngoài hoang lộ cỏ lên màu khắc khoải
                          Đường nằm chờ từng dấu vết tri âm
                          Nhớ cuộc vui và cung nhạc bổng trầm
                          Của một thuở thiên đường rộng mở
                          Đỗ Hồng
                          Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
                          Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
                           
                            Đỗ Hồng

                            • Số bài : 872
                            • Điểm: 0
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 10.07.2007
                            • Trạng thái: offline
                            Re:Mặt Đất Khát Khao 16.04.2020 22:41:50 (permalink)
                            0
                            Hành Tinh Ngơ Ngác

                            Nhắm mắt ngủ thấy trần gian tươi đẹp
                            Thức dậy xem tin chết chóc lan tràn
                            Ngủ lại mơ một thế giới bình an
                            Khi thức giấc nghe lo âu buồn chán

                            Đêm về ngủ mơ bình minh xán lạn
                            Sáng thức ra hoàng hôn đã xuống đời
                            Giấc ngủ trưa chờ hy vọng chơi vơi
                            Rồi thao thức những đêm dài đại dịch

                            Ngày ngủ mệt trong nỗi buồn cô tịch
                            Thức bùi ngùi ngồi nhớ bạn tri âm
                            Muốn ngủ quên tìm lại thuở ca cầm
                            Nhưng lại thức trầm ngâm ly rượu đắng

                            Trong giấc ngủ mùa xuân về rực nắng
                            Tỉnh mộng rồi sầu thức với mưa rơi
                            Muốn ngủ nhiều mong buồn chán sẽ vơi
                            Mà vẫn thức nhìn hành tinh ngơ ngác
                            Đỗ Hồng
                            Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
                            Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
                             
                              Đỗ Hồng

                              • Số bài : 872
                              • Điểm: 0
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 10.07.2007
                              • Trạng thái: offline
                              Re:Mặt Đất Khát Khao 16.04.2020 22:53:07 (permalink)
                              0
                              Đứng Dậy Mà Đi

                              Lòng chùng xuống mà đôi chân ĐỨNG dậy
                              Trái đất nghiêng, chân không ngã bao giờ
                              Cuộc đời lùi, lòng ĐI tới cơn mơ
                              Mơ thế giới một ngày không tang tóc

                              Vẫn ĐỨNG dậy nhìn đời đang mệt nhọc
                              Cơn mệt nhoài trong thế kỷ cách ly
                              Giữa u sầu lòng người vẫn muốn ĐI
                              Đến xoa dịu bao đau thương nhân loại

                              Hãy gượng ĐỨNG dẫu ngày đêm khắc khoải
                              Bởi ngã rồi không đứng nổi trăm năm
                              Lòng đòi ĐI thăm lại những tri âm
                              Những người của thuở thiên đường rộng mở

                              ĐỨNG lên hát cho ngày vui rực rỡ
                              Ngày bình yên trên mọi nẻo nhân gian
                              Người sẽ ĐI về gặp lại bạn vàng
                              Để nối lại những ngày xuân kiều diễm

                              Hãy ĐỨNG dậy cùng tháng tư tưởng niệm
                              Một quê hương đang thống khổ tù đày
                              Gọi núi sông mau ĐI tới một ngày
                              Ngày hồi phục cờ vàng bay khắp chốn
                              Đỗ Hồng
                              Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
                              Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
                               
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: << < ..414243 > | Trang 42 của 43 trang, bài viết từ 616 đến 630 trên tổng số 632 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9