Mặt Đất Khát Khao
Thay đổi trang: << < 585960 > | Trang 59 của 60 trang, bài viết từ 871 đến 885 trên tổng số 894 bài trong đề mục
Đỗ Hồng 07.04.2023 03:53:13 (permalink)
0
Kiếp Phù Vân

Có xa mới nhớ lúc gần nhau
Thấy nhớ con tim mới biết sầu
Ta giết muộn phiền bằng chén rượu
Tìm vui chưa biết được bao lâu?

Mất nhau mới thấy quý vô vàn
Nguy khốn mới cầu được phúc an
Hạnh phúc kề bên ta chẳng biết
Cả đời tìm kiếm khắp trần gian

Tim ta rộng mở cửa từ bi
Cho hết tình yêu chẳng tiếc gì
Dẫu biết cho đi không nhận lại
Có yêu rồi cũng sẽ phân ly

Nhìn hoa xuân nở thấy thương ta
Như cánh hạc bay giữa nắng tà
Tri kỷ mỗi mùa thêm vắng biệt
Lòng buồn thầm tiếc mỗi ngày qua

Không đi vẫn đến cuối đường trần
Sinh tử ai qua cũng một lần
Khi đến và đi không thể biết
Sống sao cho đáng kiếp phù vân
 
r

<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.05.2023 01:36:37 bởi Ct.Ly >
Đỗ Hồng 07.04.2023 03:56:03 (permalink)
0
Tâm Sự Người Đi

Ta đi bỏ lại những con đường
Ba bảy năm rồi vẫn vấn vương
Trên mỗi đường xưa bao kỷ niệm
Chất chồng trong trí nỗi yêu thương

Ta đi bỏ lại nửa khung trời
Đầy ắp mộng mơ của một thời
Chí cả tung hoành mùa chiến loạn
Nay còn tiếc nuối mãi không vơi

Ta đi bỏ lại nửa đời ta
Một thuở an vui tuổi ngọc ngà
Với những ân tình chưa trả hết
Mà nay còn chỉ trái tim già

Ta đi bỏ lại những dòng sông
Chảy mãi ngàn năm máu Lạc Hồng
Thấm ruộng lúa vàng nuôi cả nước
Bao năm thành chén rượu lưu vong

Ta đi bỏ lại cả quê hương
Mưa nắng hai mùa đẹp ruộng nương
Cố quốc cách xa trời biển rộng
Về đâu khi mất dấu con đường
Đỗ Hồng 18.04.2023 22:02:34 (permalink)
0
Deleted
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2023 20:06:23 bởi Đỗ Hồng >
Đỗ Hồng 18.04.2023 22:09:09 (permalink)
0
Điệp Khúc 48

Bốn tám năm dài xa nước non
Trong tim chưa mất bóng Sài Gòn
Tháng tư về với bao thương nhớ
Mỗi góc phố xưa một nỗi buồn

Bốn tám năm qua như giấc mơ
Thủ đô kỷ niệm vẫn chưa mờ
Áo vàng trên phố chiều xuân thắm
Nay đã phai tàn giữa áng thơ

Bốn tám năm bên nửa địa cầu
Biển xanh bỗng chốc hóa nương dâu
Thân quen cũng biến thành xa lạ
Tri kỷ một thời nay ở đâu?

Bốn tám năm xa khuất biển xanh
Đêm nằm mơ mãi thuở an lành
Thủ đô ngày ấy nhiều thay đổi
Nhưng chỗ trong tim vẫn để dành

Bốn tám năm đi phố nhuộm hồng
Bầy chim bỏ tổ sống lưu vong
Mang niềm thương nhớ bay muôn hướng
Mong một ngày về giữa núi sông

Ngày xưa 24.04.2023 11:28:05 (permalink)
0
Đỗ Hồng


Điệp Khúc 48

Bốn tám năm dài xa nước non
Trong tim chưa mất bóng Sài Gòn
Tháng tư về với bao thương nhớ
Mỗi góc phố xưa một nỗi buồn

Bốn tám năm qua như giấc mơ
Thủ đô kỷ niệm vẫn chưa mờ
Áo vàng trên phố chiều xuân thắm
Nay đã phai tàn giữa áng thơ

Bốn tám năm bên nửa địa cầu
Biển xanh bỗng chốc hóa nương dâu
Thân quen cũng biến thành xa lạ
Tri kỷ một thời nay ở đâu?

Bốn tám năm xa khuất biển xanh
Đêm nằm mơ mãi thuở an lành
Thủ đô ngày ấy nhiều thay đổi
Nhưng chỗ trong tim vẫn để dành

Bốn tám năm đi phố nhuộm hồng
Bầy chim bỏ tổ sống lưu vong
Mang niềm thương nhớ bay muôn hướng
Mong một ngày về giữa núi sông

BỐN TÁM NĂM DÀI!...
*Tặng ĐH--đáp bài thơ "Điệp khúc 48"...

Bốn tám năm dài ai nhớ không?
Trên giòng biển lạnh nước mênh mông...
Lênh đênh thân phận đời lưu lạc
Khuất bóng quê hương hận ngập lòng!

Bốn tám năm dài xa núi sông
Nhớ thương da diết chảy nên  giòng!
Biển xanh chôn chặt bao mơ ước...
Lai láng trùng khơi giấc mộng hồng!

Bốn tám năm dài nuôi ước mơ
Vững tin tuyệt vọng lẫn mong chờ!
Chết đi sống lại niềm khao khát
Dằn vặt tâm tình đắng giọng thơ!

Bốn tám năm dài biệt cố hương
Xót xa như mất dấu thiên đường!
Bầy ong vỡ tổ giờ lưu lạc...
Chí cả không thành gửi gió sương!

Bốn tám năm dài một giấc mơ!
Đời xưa mộng cũ... đã xa mờ!  
Làm sao quay ngược guồng luân chuyển
Về chốn yên bình của tuổi thơ?!

Bốn tám năm dài cách biển xa
Qua trùng dương rộng bóng quê nhà...
Cưu mang cả một thời xuân sắc
Thuở dấu yêu xưa... tuổi ngọc ngà!

24/4/2024
trieuam 28.04.2023 10:31:39 (permalink)
0



LƯU LẠC


Giữa mộng phù vân, hồn lưu lạc
Áo xám trên mình, lặng lẽ đi
Con đường vô định, không mục đích
Chỉ biết cứ đi, chẳng biết gì.

Thời gian là dài hay là ngắn
Nào có biết đâu, ai đếm giúp
Người còn sống-chết hay đâu đó
Mộng-thực xoay vần, có biết đau?

Một ngày tháng tư nắng cháy đỏ
Đất khô nẻ người, nước bốc hơi
Cớ sao hồn người như băng lạnh
Mắt cũng khô rồi, ngắm trùng khơi?

Tình thân, bằng hữu không còn nữa
Chung quanh còn lại những lạ xa
Những khuôn mặt nhìn qua đà quên mất
Lợi ích đan xen tạo nên nhà.

Một giấc chiêm bao về chốn ấy
Một bậc thềm xưa, nắng tràn đầy
Đồng cỏ mênh mông hương suối mát
Có gốc sồi già đang ngủ say.

Một giấc mộng xưa nắng và mây
Bài ca luân vũ ai đang hát
Chân trần, dáng nhỏ múa mê say
Gió mới nhìn sang, khao khát thay.

Một cánh đồng hoa, nơi tri kỷ
Bốn phương tụ hội, vần thơ mới
Người ngâm, kẻ xướng giờ đâu nhỉ
Lời ca, tiếng nhạc còn đâu đây

Một tiếng thở dài, nghe trầm mặc
Giấc mộng phù vân, đã tỉnh chưa
Tháng tư qua rồi, sẽ có mưa?
Sẽ mang điều ước chạm lùa nhân sinh?

Đâu thật? Đâu ảo? Vẫn một mình?
Đường đi, đến đâu là điểm cuối
Biết đến khi nào mới đến nơi
Hay mãi lạc loài cõi vô minh?

Triều Âm


Hí lu chú ngày cuối tháng 4/2023, cháu nhấn "trả lời bài" Kiếp Phù Vân của chú mà sao hệ thống ko quote giùm vào đây

<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2023 10:45:53 bởi trieuam >
Đỗ Hồng 02.05.2023 17:07:20 (permalink)
0
BỐN TÁM NĂM DÀI!...
*Tặng ĐH--đáp bài thơ "Điệp khúc 48"...

Bốn tám năm dài ai nhớ không?
Trên giòng biển lạnh nước mênh mông...
Lênh đênh thân phận đời lưu lạc
Khuất bóng quê hương hận ngập lòng!

Bốn tám năm dài xa núi sông
Nhớ thương da diết chảy nên  giòng!
Biển xanh chôn chặt bao mơ ước...
Lai láng trùng khơi giấc mộng hồng!

Bốn tám năm dài nuôi ước mơ
Vững tin tuyệt vọng lẫn mong chờ!
Chết đi sống lại niềm khao khát
Dằn vặt tâm tình đắng giọng thơ!

Bốn tám năm dài biệt cố hương
Xót xa như mất dấu thiên đường!
Bầy ong vỡ tổ giờ lưu lạc...
Chí cả không thành gửi gió sương!

Bốn tám năm dài một giấc mơ!
Đời xưa mộng cũ... đã xa mờ!  
Làm sao quay ngược guồng luân chuyển
Về chốn yên bình của tuổi thơ?!

Bốn tám năm dài cách biển xa
Qua trùng dương rộng bóng quê nhà...
Cưu mang cả một thời xuân sắc
Thuở dấu yêu xưa... tuổi ngọc ngà!

24/4/2024

 
Cám ơn thi hữu Ngày Xưa
Tặng thơ vừa tuyệt lại vừa thâm sâu
Chúc cho sức khoẻ dồi dào
Hăng say sáng tác tuôn trào nguồn thơ
 
Đỗ Hồng 02.05.2023 17:19:00 (permalink)
0
trieuam





LƯU LẠC


Giữa mộng phù vân, hồn lưu lạc
Áo xám trên mình, lặng lẽ đi
Con đường vô định, không mục đích
Chỉ biết cứ đi, chẳng biết gì.

Thời gian là dài hay là ngắn
Nào có biết đâu, ai đếm giúp
Người còn sống-chết hay đâu đó
Mộng-thực xoay vần, có biết đau?

Một ngày tháng tư nắng cháy đỏ
Đất khô nẻ người, nước bốc hơi
Cớ sao hồn người như băng lạnh
Mắt cũng khô rồi, ngắm trùng khơi?

Tình thân, bằng hữu không còn nữa
Chung quanh còn lại những lạ xa
Những khuôn mặt nhìn qua đà quên mất
Lợi ích đan xen tạo nên nhà.

Một giấc chiêm bao về chốn ấy
Một bậc thềm xưa, nắng tràn đầy
Đồng cỏ mênh mông hương suối mát
Có gốc sồi già đang ngủ say.

Một giấc mộng xưa nắng và mây
Bài ca luân vũ ai đang hát
Chân trần, dáng nhỏ múa mê say
Gió mới nhìn sang, khao khát thay.

Một cánh đồng hoa, nơi tri kỷ
Bốn phương tụ hội, vần thơ mới
Người ngâm, kẻ xướng giờ đâu nhỉ
Lời ca, tiếng nhạc còn đâu đây

Một tiếng thở dài, nghe trầm mặc
Giấc mộng phù vân, đã tỉnh chưa
Tháng tư qua rồi, sẽ có mưa?
Sẽ mang điều ước chạm lùa nhân sinh?

Đâu thật? Đâu ảo? Vẫn một mình?
Đường đi, đến đâu là điểm cuối
Biết đến khi nào mới đến nơi
Hay mãi lạc loài cõi vô minh?

Triều Âm


Hí lu chú ngày cuối tháng 4/2023, cháu nhấn "trả lời bài" Kiếp Phù Vân của chú mà sao hệ thống ko quote giùm vào đây



Cám ơn thi sĩ TRIỀU ÂM
Đâ lâu mới ghé vào thăm trang này
Còn lưu bài hoạ thật hay
Chúc luôn hạnh phúc và đầy ý thơ
Đỗ Hồng 03.05.2023 10:45:57 (permalink)
0
Nếu Nhớ Cội Nguồn

Nếu thuở ấy trăm con đi chung hướng
Chẳng bao giờ Âu Lạc phải chia tay
Mầm rẽ chia không tồn tại đến nay
Chim Bách Việt đâu đành rời xa tổ

Nếu Bến Hải, sông Gianh không máu đổ
Đường núi sông sao ngăn cách lòng người
Hận thù nào đâu thịt nát xương rơi
Chủ nghĩa đó không làm ta vong bản

Nếu ta lấy tình người thay súng đạn
Chim bồ câu bay rợp trắng ba miền
Khúc thanh bình vang vọng cõi Rồng Tiên
Đêm oi ả, ngủ không cần đóng cửa

Nếu ngày đó quê hương ngưng khói lửa
Ta chung tay xây dựng lại cơ đồ
Thay trại tù bằng nhà máy qui mô
Dân Việt đã đi lên vận hội mới

Nếu chinh chiến do người ngoài phát khởi
Thì hòa bình cũng chẳng phải do ta
Đừng phân chia thắng bại hoặc chính tà
Hãy quên hết để quay về nguồn cội
Đỗ Hồng 03.05.2023 10:50:45 (permalink)
0
Về Tổ

Trên khung cửa mặt trời vừa lặn mất
Buổi chiều còn đóm sáng giữa tàng cây
Chim bay lên rời rã tiếng lạc bầy
Đêm chờ phủ che mịt mờ vũ trụ

Tháng tư đến hồn ta treo cờ rũ
Bao năm ngồi lặng lẽ nhớ non sông
Đàn chim xưa giờ mỏi cánh phiêu bồng
Ngày trở lại vẫn còn xa biền biệt

Trên khung cửa lửng lơ vầng trăng khuyết
Nhắc thầm người về thân phận mong manh
Như lá khô trước gió nhẹ lìa cành
Một đời tiếc chưa rơi về nguồn cội

Đêm văng vẳng lời tình uyên ương gọi
Nhưng tri âm còn khuất lối mây ngàn
Mùa xuân về không trang điểm dung nhan
Cho thương nhớ bay qua bờ biển rộng

Trên khung cửa tháng ngày treo hy vọng
Buổi tao phùng chan chứa lệ đoàn viên
Trời phục sinh vàng nắng khắp ba miền
Chim về tổ Rồng Tiên xây đời mới
Đỗ Hồng 11.05.2023 03:19:52 (permalink)
0
Đêm Thế Kỷ


Từ thuở ấy mùa xuân không về nữa 
Bỗng có ngày ba mươi mốt tháng tư
Ngày đau thương dài bốn tám năm dư
Cả dân tộc Lạc Hồng không lớn nổi

Từ thuở ấy địa đàng xưa mất lối
Ta trở thành xa lạ giữa quê hương
Bao phồn vinh đầy giả tạo vô thường
Kẻ rừng rú học đòi làm trưởng giả

Từ thuở ấy chim đàn chia đôi ngã
Kiếp lưu vong tan tác khắp địa cầu
Phận tù đày hận bể hóa nương dâu
Mầm chia rẽ trăm con còn lưu lại

Từ thuở ấy lấp đầy sông Bến Hải
Đường Bắc Nam chưa thống nhất lòng người 
Hoa hòa bình không hé nụ xinh tươi
Chủ nghĩa đó tìm đâu ra hạnh phúc

Từ thuở ấy quê hương thành tù ngục
Trong tối tăm vẫn tỏ mặt anh hùng
Ngẩng đầu nhìn trăng chênh chếch mông lung
Đêm thế kỷ chờ mặt trời soi sáng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.06.2023 05:05:46 bởi Đỗ Hồng >
Đỗ Hồng 11.05.2023 03:23:58 (permalink)
0
Tháng Năm Nhớ Mẹ

Trời mưa xuống cho vườn sau trẻ lại
Tháng năm xanh che kín mặt láng giềng
Bờ cỏ dài nằm nhớ nỗi niềm riêng
Xuân còn đó, mẹ hiền giờ khuất bóng

Chim mỏi cánh bên khung trời lạc lỏng
Tháng năm về trên phố nở đầy hoa
Có đường nào trở lại tháng ngày qua
Cho ta gặp mẹ chờ bên hiên vắng?

Đời viễn xứ cũng có ngày mưa nắng
Cho tâm tư mang nỗi nhớ thêm già
Bơ vơ như cánh hạc giữa chiều tà
Ta bay mãi về phương trời vô định

Hồn nung nấu mộng đoàn viên chưa chín
Đường núi sông năm tháng vẫn mịt mờ
Cuộc đời dài chưa đủ một bài thơ
Hình bóng mẹ đã chìm vào ký ức

Tháng năm đến trời buồn mưa rưng rức
Nhấc phone lên, đâu biết chúc mừng ai
Nhìn ảnh mờ trong hương khói tỏa bay
Ngày lễ mẹ, hồn ta cài hoa trắng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2023 03:25:36 bởi Đỗ Hồng >
Đỗ Hồng 21.06.2023 21:48:17 (permalink)
0
Tình Hè Nhiệt Đới

Thời tiết đổi, độ ghi hơn bảy chục
Tháng năm còn lưu luyến chẳng ra đi
Bướm lượn bay trên hoa ngát xuân thì
Hè đâu đó chưa về rung lá cỏ

Em áo mỏng hoa màu xinh phố nhỏ
Khi mặt trời thức giấc cuối chân mây
Đàn chim non ríu rít hót dầu ngày
Gió cuối tháng đợi mang về mùa hạ

Dưới bờ cỏ, côn trùng kêu rộn rã
Xuân vươn vai thành hoa dại ngây vàng
Chân đi vào ngày tháng rộng thênh thang
Vẫn chưa tới những trưa nằm bên biển

Nhớ mùa hạ, muôn cung đàn lên tiếng
Gọi nắng về tô thắm má giai nhân
Cho hồn ta nghe biển động thật gần
Rồi tháng sáu xuân đi tình ở lại

Biển sẽ hát khúc tình ca êm ái
Ru em say trong giấc ngủ nồng nàn
Tình ta dài bằng với cả thời gian
Và nóng bỏng như mùa hè nhiệt đới
Đỗ Hồng 21.06.2023 21:51:39 (permalink)
0
Đường Vào Hạ

Ta đã thấy phố chiều buông áo khoác
Dang tay trần ôm lấy những người thương
Nụ cười xinh nở rộ giữa đường trường
Dù hè vẫn chưa về nghe phố hát

Mùa tháng-sáu-hạ-tuần còn phiêu bạt
Lối đi về sương khói mịt mờ xa
Biển xanh chờ hong ấm đón chân ta
Cùng em hẹn một ngày vui với sóng

Như đôi én đưa nhau vào trời rộng
Tìm tình vui trong ánh nắng hạ hồng
Ta dìu em về xuôi ngược phố đông
Cho gặp lại tình nồng vương mắt biếc

Lòng đã trải giấy hồng chờ em viết
Vài chữ thôi cũng thành nợ trăm năm
Tình trọn đời chờ nắng hạ về hâm
Cho ấm mãi trái tim nồng tha thiết

Rồi xuân sẽ ra đi không nuối tiếc
Mang theo bao băng giá của tâm hồn
Dẫu biết già thêm nữa tuổi hoàng hôn
Đường vào hạ vẫn có ta đi trước
Đỗ Hồng 21.06.2023 21:54:38 (permalink)
0
Dấu Hỏi Trên Đỉnh Hoàng Hôn

Khi lên tới chiều vàng trên đỉnh tuổi
Nhìn lại đời, không thấy bóng người thân
Lâu lâu gặp một vài người tri kỷ
Mới biết ra ai đã bỏ hồng trần

Bàn chân mỏi mà đời xô đi tới
Kỷ niệm qua trân trọng tựa gia tài
Điều tha thiết bây giờ là sức khỏe
Để ung dung sống hết những ngày mai

Niềm vui hiếm như mưa trên sa mạc
Thoáng mong manh trong hạnh phúc cuối tuần
Khuya thăm thẳm đường cô đơn nối tiếp
Lại đi về lây lất cuộc trầm luân

Thuyền bão tố đã về bờ yên tĩnh
Nhìn mặt người chợt thấy rõ con tim
Đã học hết một đời, còn ngu muội
Chữ thuỷ chung muôn thuở vẫn đi tìm

Vẫn chưa biết xác thân từ đâu đến
Ta là ai và sống để làm gì
Sau ngày cuối ta lại về đâu nhỉ
Buồn hay vui trong giây phút phân kỳ
R

<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.07.2023 02:41:55 bởi Ct.Ly >
Thay đổi trang: << < 585960 > | Trang 59 của 60 trang, bài viết từ 871 đến 885 trên tổng số 894 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9