Quanh Ta Có Gì Nhỉ
Thay đổi trang: << < 161718 > >> | Trang 17 của 26 trang, bài viết từ 241 đến 255 trên tổng số 388 bài trong đề mục
hobac 14.10.2007 22:17:29 (permalink)
0
Khúc Ru Cho Mùa Thu


Tình người quá vãng
Sang thu ta ca lời buồn
Mùa về thấp thoáng
Bóng em trong chiều loang hoang

Dòng đời quá ngắn
Bước chân lần mò lối vắng
Nhuỵ tàn hương lắng
Bên ngày hồn đã băng tang

Em như cơn bão
Xé tan mùa màng anh tím
Còn chút tình yêu
Có ngự trị khóc con tim

Thôi nhé mùa thu
Ta hát ru đêm mộng ngủ
Bờ vàng đã cũ
Hắt hiu về chết âm u

Đến nữa chi em
Ngọt ngào lời môi tơi tã
Tìm đâu thật lòng
Tàn tạ một cõi xa hoa

Này ơi cơn gió
Vuốt canh đưa ma trống ngõ
Sáng thêm làm gì
Đã tà từ lúc trăng cho

Ru khúc mùa thu
Ru dài tay lên phím lạnh
Bật những cằn khô
Vỡ buốt dòng lệ loanh quanh

Ru khúc mùa thu
Em ơi! tình thương cũng cũ
Non nước hiền lành
Nhưng không đủ lẽ bao dung

Vẫn cơn bão em
Vá víu được còn được mất
Thắp nén nhang đời
Ngạo nghễ chất ngất mỉa mai

Có còn những ai
Còn điểm lên mình chút dại
Cho biết lạc loài
Tham vọng dồn xéo đau thương

Ru khúc mùa thu
Bão em tiếng cười...man trá

Hobac




<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.10.2007 02:36:14 bởi hobac >
Lyra_Anh 15.10.2007 03:06:59 (permalink)
0

Có còn những ai
Còn điểm lên mình chút dại
Cho biết lạc loài
Tham vọng dồn xéo đau thương

Ru khúc mùa thu
Bão em tiếng cười...man trá

 
Còn ta với ta
 
Có trải nghiệm nào không đau thương??
Có vở kịch nào không dối trá??
Cơn bão nào không tàn phá đâu anh??
Nỗi đau anh lạc loài
Thôi anh!!
trách làm chi
ai sẽ khóc cho tình yêu anh sẽ mất
Sân khấu yêu đương
muôn đời mang theo
ngàn câu gian dối
Về đây..bên nhau...ta cùng say..
Xem vở kịch...lòng mình
Sao mắt anh ướt..???!!!
 
Thiên Cầm Anh
 
hôm nay Song_Anh thay áo mới ghé thăm Hồ.gió Bắc lạnh quá
 
 
Lyra_Anh 15.10.2007 03:28:31 (permalink)
0

Trích đoạn: hobac

Khúc Ru Cho Mùa Thu


Tình người quá vãng
Sang thu ta ca lời buồn
Mùa về thấp thoáng
Bóng em trong chiều loang hoang

Dòng đời quá ngắn
Bước chân lần mò lối vắng
Nhuỵ tàn hương lắng
Bên ngày hồn đã băng tang

Em như cơn bão
Xé tan mùa màng anh tím
Còn chút tình yêu
Có ngự trị khóc con tim

Thôi nhé mùa thu
Ta hát ru đêm mộng ngủ
Bờ vàng đã cũ
Hắt hiu về chết âm u

Đến nữa chi em
Ngọt ngào lời môi tơi tã
Tìm đâu thật lòng
Tàn tạ một cõi xa hoa

Này ơi cơn gió
Vuốt canh đưa ma trống ngõ
Sáng thêm làm gì
Đã tà từ lúc trăng cho

Ru khúc mùa thu
Ru dài tay lên phím lạnh
Bật những cằn khô
Vỡ buốt dòng lệ loanh quanh

Ru khúc mùa thu
Em ơi! tình thương cũng cũ
Non nước hiền lành
Nhưng không đủ lẽ bao dung

Vẫn cơn bão em
Vá víu được còn được mất
Thắp nén nhang đời
Ngạo nghễ chất ngất mỉa mai

Có còn những ai
Còn điểm lên mình chút dại
Cho biết lạc loài
Tham vọng dồn xéo đau thương

Ru khúc mùa thu
Bão em tiếng cười...man trá

Hobac






 
chợt tỉnh cơn mê
 
Nửa đêm..
Ru khúc mùa thu
quật vào tim đau nhói
Tưởng...
đã chôn vùi theo dĩ vãng nào xa lắm
đêm nay lại ùa về
Cũng chẳng trách tình người quá vãng
mơ gì dáng hoa
thôi!! đành vậy
...trốn vào đêm...Bão lại về...
 
Thiên Cầm Anh
hobac 15.10.2007 18:55:00 (permalink)
0
Xứ Sở Mây Mù


Bà đồng giần giật gọi âm ma
ban phát tín thiện
phèng la chiêng trống
kèn nhị khói nhang
ba kiếp mơ màng lời cung phụng

những cái đầu lắc lắc
nhảy múa... tôi nhảy múa
thực tại là chốn thiên đàng

Vị thánh sống rao giảng đạo lý
ban phát từ tâm
nhà lầu xe hơi
trò chơi đốn mạt
câu chữ âm u lời tán tụng

Những khuôn mặt khuất khuất
mơ hồ... tôi mơ hồ
thực tại là cõi thiên thai

Từng ngày qua đi có gì để lại
mây cứ đầy... mù
bồng bềnh lởn vởn
bờ tiên bờ thực
xứ sở... xứ sở... lênh đênh tiềm thức

tội đồ được tha thứ
lỗi lầm được bỏ qua
âm ma phán thế
thánh sống dạy thế

nhưng này phải điệu nghệ
như chúng ta toàn những người biết chữ
xứ sử này chắc chắn là không có kẻ thất học

người đàn bà than thở
người đàn ông cọc cằn
đứa bé con văng tục
tất cả sẽ qua thôi
âm ma phán thế
thánh sống dạy thế

đức tin cho người tồn tại
mây về... sẽ về... mù kín xứ sở
xứ sở toàn con... tiên

Hobac
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.10.2007 00:30:11 bởi hobac >
hobac 15.10.2007 23:06:34 (permalink)
0
Hồng Giang Chiều Lữ Khách


Khói lên đã tím rẻo quê
Chiều buông cũng đã lê thê một chiều
Mang mang con nước kiều kiều
Hút tầm thẳm thẳm xanh phiêu bãi rờn
Đất trời ân ái mây vờn
Chơ vơ đò nhỏ gieo hờn ngang ngang

Im yên hứng tiếng vàng vàng
Hương đâu về thở không gian lặng mù
Chiêu hồn con sáo bay vù
Vất vơ tưởng ở Xuân Thu thủa nào
Tráng sĩ thác để thanh tao
Ngàn năm như thể hoài vào chiều nay

Hồng Giang trôi! Mảnh tình gầy
Gởi nhờ cho vẹn phút giây làm người!

Hobac

<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.10.2007 23:17:57 bởi hobac >
hobac 16.10.2007 12:19:40 (permalink)
0
Những Ngày Gió Mùa(1)


Trưa tận là trưa nắng mới lên
Hanh hanh trong thoáng gió se mềm
Có cô em gái khoe tình đến
Tôi thấy nhẹ hiền buông mắt mơ

Phố phường như lạ rủ rê mời
Khép cánh hồn thưa rong ruổi chơi
Bên tà nắng hắt cây mê ngủ
Đôi tiếng chim xao động chút cười

Quán nhỏ trà thơm ông lão ủ
Lẻ người câu chuyện cũng hư hao
Lật giở nhau tìm đăm chiêu cũ
Lại kết nhân gian mấy tầm phào

Ngang vui qúa chợ thỉnh ồn ào
Hình như đâu đó ẩn nao nao
Vồn vã trốn vào trong đáy tiếng
Tâm tư êm thoảng nét rao chào

Sang bến tầm bạn nâng cúc
tửu
Bạn vắng không nhà ngõ tím hoe
Xào xạc đầu hiên mây rùng rục
Ngẩn ngơ tóc mẹ cùng sương nhoè

Lần bước lân la gõ cửa chùa
Sư thầy vướng bận hoá duyên tơ
Bảng lảng trên vòm sân lúc lắc
Ai nỡ để rơi bóng xuân hờ

Cạn trưa đường về trời hong khói
Thẩn thơ xanh biếc cõi vô hình
Một nhánh dại tàn ven thảm tịnh
Hoá ra mùa đã gió... qua mình!

Hobac


<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.01.2008 13:09:06 bởi hobac >
nguyệt thảo 16.10.2007 21:00:55 (permalink)
0

Trích đoạn: hobac

Xứ Sở Mây Mù


Bà đồng giần giật gọi âm ma
ban phát tín thiện
phèng la chiêng trống
kèn nhị khói nhang
ba kiếp mơ màng lời cung phụng

những cái đầu lắc lắc
nhảy múa... tôi nhảy múa
thực tại là chốn thiên đàng

Vị thánh sống rao giảng đạo lý
ban phát từ tâm
nhà lầu xe hơi
trò chơi đốn mạt
câu chữ âm u lời tán tụng

Những khuôn mặt khuất khuất
mơ hồ... tôi mơ hồ
thực tại là cõi thiên thai

Từng ngày qua đi có gì để lại
mây cứ đầy... mù
bồng bềnh lởn vởn
bờ tiên bờ thực
xứ sở... xứ sở... lênh đênh tiềm thức

tội đồ được tha thứ
lỗi lầm được bỏ qua
âm ma phán thế
thánh sống dạy thế

nhưng này phải điệu nghệ
như chúng ta toàn những người biết chữ
xứ sử này chắc chắn là không có kẻ thất học

người đàn bà than thở
người đàn ông cọc cằn
đứa bé con văng tục
tất cả sẽ qua thôi
âm ma phán thế
thánh sống dạy thế

đức tin cho người tồn tại
mây về... sẽ về... mù kín xứ sở
xứ sở toàn con... tiên

Hobac

*******************************88

Hữu duyên thật !
Hôm qua guyetthao coi tướng về. Ông thày chê quá trời chê. Nhờ vậy đêm buồn  săm soi mớí phát hiện ..



Ngửa lòng tay
những dấu chỉ  mờ / nhạt
đường công danh ngắn / ngắt
đường duyên phận mỏng  /cong
 
Xoay một vòng
lưng ong thắt đáy
cây nhang nhấp nháy 
mông nẩy  ngực đầy
 
Mi dậm tóc dầy
dáng  vong  phụ
truân chuyên đời con  nữ
nam mo a di  đà .
 
Nam mô  a  di  đà
Nủa  đêm   tắt  đèn hoa chúc
đôi thạch thùng ấm  ức
bầy muỗi con  võ vẽ nhùng nhằng
đêm mở cửa tìm một ánh trăng
có chú rể   khổ liệt
có cô  dâu   thất   tiết
ngửa lòng tay  
 
Úp lòng tay
chưa trăm năm đã dài nghiệp chướng
đi tìm hợp số  ai
một sợi tóc  dài
vắt ngang làm vết nứt

chợt thấy trên ngực
em
một nốt ruồi son
 
Ẩn tướng



nguyetthao

 





hobac 17.10.2007 07:44:30 (permalink)
0

Trích đoạn: nguyệt thảo

*******************************88

Hữu duyên thật !
Hôm qua guyetthao coi tướng về. Ông thày chê quá trời chê. Nhờ vậy đêm buồn  săm soi mớí phát hiện ..



Ngửa lòng tay
những dấu chỉ  mờ / nhạt
đường công danh ngắn / ngắt
đường duyên phận mỏng  /cong
 
Xoay một vòng
lưng ong thắt đáy
cây nhang nhấp nháy 
mông nẩy  ngực đầy
 
Mi dậm tóc dầy
dáng  vong  phụ
truân chuyên đời con  nữ
nam mo a di  đà .
 
Nam mô  a  di  đà
Nủa  đêm   tắt  đèn hoa chúc
đôi thạch thùng ấm  ức
bầy muỗi con  võ vẽ nhùng nhằng
đêm mở cửa tìm một ánh trăng
có chú rể   khổ liệt
có cô  dâu   thất   tiết
ngửa lòng tay  
 
Úp lòng tay
chưa trăm năm đã dài nghiệp chướng
đi tìm hợp số  ai
một sợi tóc  dài
vắt ngang làm vết nứt

chợt thấy trên ngực
em
một nốt ruồi son
 
Ẩn tướng



nguyetthao



Quả ông thầy tướng này mới vào nghề rồi, Chứ Nguyệt Thảo gập Hobac thì  cái nốt ruồi son đừng hong mà qua mắt nhé, Lần sau Ngyệt Thảo có đi xem bói thì nhớ chưng ngay cái nốt ruồi cho ông thầy phán nhé, kẻo ông phán sai be bét không à!

Nốt Ruồi Son


Bắt quẻ cho em nốt ruồi son
Ngẩn ngơ chẳng biết phán con đường nào
Thôi đành phán bậy tào lao
Cái nốt ruồi ấy phải vào tay tôi
Đặng thời mới phát duyên đôi
Trời cho rượu đủ uống trôi cả đời
Trăm năm mới vẹn chữ người
Đông con nhiều cháu tiếng cười mẩn mê!

Hobac





hobac 17.10.2007 15:20:32 (permalink)
0
Em Không Đến


Em không đến
gió lùa run then cửa
Tưởng người tìm
anh khép vội trang thơ
Cuống quýt bước
hoá đâu
là mộng ảo
Lại tơ vương chút dĩ vãng xa xưa

Xoè bàn tay
năm ngón đã hư gầy
Soi cái bóng
có chút ngày điểm mặt
Vãng riêng tư
hỏi dò nơi khoé mắt
Đọng trong đâu nhung nhớ mãi dầy vò

Chung quanh đấy
rộn ràng êm cuộc sống
Tiếng muôn loài
thúc rục nhịp hoang sơ
Sao tim anh
cô đơn chọn ngủ nhờ
Tình dĩ vãng
hình em lên cây cối

Em không đến
gió vẫn run then cửa
Và không em... và vẫn thế là yêu!

Hobac

một chút thất tình đấy Nguyệt thảo!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.10.2007 15:21:49 bởi hobac >
hobac 18.10.2007 00:45:02 (permalink)
0
Chiều Sơn Cước(8)


Tóc vồng em dụi vào hương lúa
Chú chim quyên lại thế chêu cười
Mẹ chách móc anh lười ngốc nghếch
Toàn ham thôi đứng ngắm mây trời

Hobac
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.10.2007 15:54:28 bởi hobac >
hobac 18.10.2007 12:09:51 (permalink)
0
Những Ngày Gió Mùa(2)


Tan như
phấn bụi trong trời
Hoá như tiếng trẻ
chợt cười...giữa trưa

Không sầu đến mà đắng chưa
Chôn tơ tưởng lại treo tơ... bóng người

Hobac



SuongAnh 18.10.2007 13:37:08 (permalink)
0

Trích đoạn: hobac

Những Ngày Gió Mùa(2)


Tan như
phấn bụi trong trời
Hoá như tiếng trẻ
chợt cười...giữa trưa

Không sầu đến mà đắng chưa
Chôn tơ tưởng lại treo tơ... bóng người

Hobac





 
 
Phấn bụi 
bám lấy anh rồi
Làm sao mà phủi...bụi trời khó bay
Lắng nghe

tiếng gió rung cây
Mà tơ mà tưởng...gót hài ai qua.....

 
 Sương Anh
 
Hihihihi....Huynh Hobac ơi, ít ra bài này không ẩn dụ đó, đọc vào muội hiểu liền hà
hobac 19.10.2007 06:04:06 (permalink)
0
Những Ngày Gió Mùa(3)

Thời thời ý éo phách, cung, ngâm
Quệt vẩy dọc ngang tím, đỏ, thâm
Nốc tu vơ vét bầy hương ngọc
Kết kết nghêu ngao tịnh, mặc, trầm

Hobac



nguyệt thảo 21.10.2007 08:15:29 (permalink)
0

Trích đoạn: hobac


Trích đoạn: nguyệt thảo

*******************************88

Hữu duyên thật !
Hôm qua guyetthao coi tướng về. Ông thày chê quá trời chê. Nhờ vậy đêm buồn  săm soi mớí phát hiện ..



Ngửa lòng tay
những dấu chỉ  mờ / nhạt
đường công danh ngắn / ngắt
đường duyên phận mỏng  /cong
 
Xoay một vòng
lưng ong thắt đáy
cây nhang nhấp nháy 
mông nẩy  ngực đầy
 
Mi dậm tóc dầy
dáng  vong  phụ
truân chuyên đời con  nữ
nam mo a di  đà .
 
Nam mô  a  di  đà
Nủa  đêm   tắt  đèn hoa chúc
đôi thạch thùng ấm  ức
bầy muỗi con  võ vẽ nhùng nhằng
đêm mở cửa tìm một ánh trăng
có chú rể   khổ liệt
có cô  dâu   thất   tiết
ngửa lòng tay  
 
Úp lòng tay
chưa trăm năm đã dài nghiệp chướng
đi tìm hợp số  ai
một sợi tóc  dài
vắt ngang làm vết nứt

chợt thấy trên ngực
em
một nốt ruồi son
 
Ẩn tướng



nguyetthao



Quả ông thầy tướng này mới vào nghề rồi, Chứ Nguyệt Thảo gập Hobac thì  cái nốt ruồi son đừng hong mà qua mắt nhé, Lần sau Ngyệt Thảo có đi xem bói thì nhớ chưng ngay cái nốt ruồi cho ông thầy phán nhé, kẻo ông phán sai be bét không à!

Nốt Ruồi Son


Bắt quẻ cho em nốt ruồi son
Ngẩn ngơ chẳng biết phán con đường nào
Thôi đành phán bậy tào lao
Cái nốt ruồi ấy phải vào tay tôi
Đặng thời mới phát duyên đôi
Trời cho rượu đủ uống trôi cả đời
Trăm năm mới vẹn chữ người
Đông con nhiều cháu tiếng cười mẩn mê!

Hobac



***********************************************


NỐT RUỒI  SON

Trời cho em nồt ruồi son
vừa  năm tháng đủ  nên ơn vợ chồng
lưõi  môi  ai có chất  nồng
mà  da thịt  lại hoá  hồng ân nhau
 
Công   cha từ  nụ hôn đầu
vẽ trên ngực mẹ vết màu thuỷ chung
ứa từng giọt sữa  bao dung
nuôi cây – em  -  lớn  vào thung lũng  đời
 
Trời cho em những  tiếng  cười
Trái tim vui  trổ nhánh chồi nợ duyên
để từ căn ngộ  vun lên
Máu ngoài  da  / thuộc  đỏ thêm   ..nốt  ruồi
 
 
Mẹ cho em chấm  hồng tươi
Như hoa minh nguyệt   trên  đồi  ái  ân
Chói  chang xác thể trinh ngần
kết trong tinh huyết  những   phần phước nhau



 ....

 
Người cho ta cái  . . .ngày  sau
nốt ruồi  son /  đỏ  hoá nâu   . .cũng  đành !



nguyetthao201007

 
 




[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/25823/5BDB23130C934E69956418F357187633.jpg[/image]
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.10.2007 13:18:00 bởi nguyệt thảo >
Attached Image(s)
hobac 22.10.2007 16:37:21 (permalink)
0
Đưa Em Vu Quy


Em vu quy giữa ngày mùa lúa chín
Trời kịp vừa qua mấy buổi bão giông
Đưa em đi trong hương lúa phập phồng
Đất cũng thở chòng chành mùi con gái

Từ ngày mai thế là em không lại
Nương đồi chiều ai hái ánh trăng lên
Chè thơm chín búp thiếu ngón tay mềm
Và anh thiếu một lời thơ lãng mạn

Vui đưa em ly hoàng hoa, nào cạn
Tình lên ngôi chúc nhé tháng năm vàng
Cất đi em, anh vào nơi dĩ vãng
Như thời gian vẫn lờ tảng không anh

Hãy nhìn anh cười thật đẹp yên lành
Em thấy đấy sắc quê phơi mộng điệp
Không buồn đâu anh sẽ kịp thu xếp
Lại hành trình sau những tiễn đưa em

Hobac


<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.10.2007 17:03:08 bởi hobac >
Thay đổi trang: << < 161718 > >> | Trang 17 của 26 trang, bài viết từ 241 đến 255 trên tổng số 388 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9