Quanh Ta Có Gì Nhỉ
Đêm Trên Đèo Hải Vân
Gió cuốn sương mờ buốt tái tê
Xa nghe biển vỗ sóng ê trề
Một khắc huy hoàng như bóng thoảng
Phố thị giăng đèn líu cơn mê
Hobac
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.08.2007 13:44:13 bởi hobac >
Chơi Xuân Trên Bản Người Tầy(1)
Anh không biết lời Si lời Lượn
Nhưng em đừng phạt gì anh nhé
Rượu say đã bắt mất đường về
Anh vẫn uống bởi vui sao vui thế
Anh không biết lời Si lời Lượn
Nhưng nghe em em hát được không?
Tỏ cùng ai ánh mắt em nồng
Xuân đến ửng hồng trên non lá
Anh không biết lời Si lời Lượn
Bên em ấm áp phút êm đềm
Mưa bay bay Mận trắng bên thềm
Quyến luyến bập bùng hương nếp sớm
Anh không biết lời Si lời Lượn
Chỉ tấm lòng thành thật em ơi
Núi rừng xuân duyên dáng tuyệt vời
Có em, thêm đất trời rạng rỡ
Anh không biết lời Si lời Lượn
Nhưng không bỡ ngỡ trước tình thâm
Mế ơi! con đã biết âm thầm
Mế thương thương tình yêu con trẻ
Anh không biết lời Si lời Lượn
Quả Còn tròn anh ném... mãi lạc em!
Hobac
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.08.2007 20:01:25 bởi hobac >
Đàn Chim Không Trở Lại
Mùa đã sang
Đàn chim chưa trở lại
Tôi lục tìm
Tôi đợi phía ban mai
Không than van
Giống hành khất đêm dài
Tôi nhắm mắt cô liêu cùng thực tại
Vùng ma quái
Lời rách rỉ quanh tai
Hồ như đâu trong tiếng thét lạc loài
Mùa đã chết...
Và chim không trở lại
Hobac
Trích đoạn: hobac
Đàn Chim Không Trở Lại
Hobac
Sao Dám Trở Lại Đàn chim không trở lại Bởi vì chúng quá hãi Cứ lang thang bay mãi Không dám đậu bên HỒ Chim sợ người bắn bỏ Rồi đem về phơi khô Làm đồ nhắm cho BẮC Hay liệng xuống ao bờ Sương Anh hihihihìhi...ai biểu anh Hobac ghẹo SA, giờ SA qua phá lại nẻ.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.08.2007 04:55:37 bởi SuongAnh >
Ồ ! Sao cứ phải xem chừng thế vậy?
Quanh chúng mình vẫn thấy thế mà anh!
Quanh ta ngọn gió ngọt lành
Lanh canh nắng rọi bình minh đang chờ !
8/8/07!
Xuân Đến Bên Hiên(1)
Lách chách chim quyên chuyền cành mai
Xuân ban ta có chén trà nhài
Mong manh trong gió sương động đậy
Kéo gọi ta về chốn thiên thai
Hobac
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.08.2007 14:20:09 bởi hobac >
Cơm Áo
Bẩy năm cơm áo chưa tròn kiếp
Vẫn bám bên ta bước vòng quanh
Đi đâu nhỉ cho hết những ngày xanh
Cho tan biến hận lòng còn chất ngất
Bẩy năm cơm áo chưa tròn kiếp
Sầu thân thương tủi với mẹ già
Quẳng gánh không xong lại thêm gánh
Tháng ngày là những chuyến đi xa
Bẩy năm cơm áo chưa tròn kiếp
Quán trọ vui sao cảnh không nhà
Chưa say chén cũng đà muốn đập
Vỡ hết tình đời ta với ta!
Hobac
Cô Láng Giềng
Bữa nay óng ả trời hanh nắng
Cô láng giềng tôi ra ngõ chơi
Đã lâu chưa nhỉ ta không gập
Bẽn lẽn em cười dáng lả lơi
Hỏi thăm vãn tiếng không đầu cuối
Tôi cứ nhìn em tim bồi hồi
Lâu chưa em à hai má thắm
Và chút tình mơ mộng trên môi
Bối rối làm sao em hỏi tôi
'Anh ơi người yêu đó đâu rồi'
Cả trời quang đãng như lịm tối
Biết nói gì em đã lỡ làng
Hai mắt em buồn thương càng thương
Phải chăng em đã biết yêu đương
Ai đó làm em tôi buồn nhỉ
Nhắc chuyện vu vơ cũng vấn vương
Hobac
Hỏi ai !
Hoa cau rụng trắng sân nhà ai
Để cho day dứt gió lan vườn trầu
Lao xao nơi đó lại là đâu?
Nắng mềm không nỡ làm đau quả tròn
Láng giềng vẫn thế cô đơn
Chênh vênh vẫn vậy nỡ hờn giận ai
Cau trầu muôn kiếp không phai
Mồng tơi còn nhạt lấy ai mà tìm
Hương thầm rón rén đưa duyên
Quanh ta vẫn vậy...ai tìm tìm ai !?
09/8/2007!
Sân Nắng
Nắng đổ trên sân nắng rớt thềm
Gió lay gió cuốn mầu vẫn nguyên
Anh giận sân nắng sao có lửa
Rát bỏng đôi ta mộng thuyền quyên
Hobac
Hồ Chiều
Khói lan sương phủ mơ miều
Sóng vơi lãng đãng giấc chiều bình yên
Trông trông làng xóm điền viên
Vài con thuyền nhỏ gối miền xa xôi
Chén hề...
nhớ bạn đưa môi
Tình ơi cách biệt chia đôi nẻo về
Chân mây dáng đỏ sơn khê
Biết ngày hội ngộ duyên thề tri âm
Đường trần gian ải giam cầm
Sóng sênh mặt chén
...hề câm tiếng lòng
Khoả lên mấy nhịp tơ trong
Tang tang
...hề chẳng, hư không Hồ Chiều
Hobac
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.08.2007 09:50:22 bởi hobac >
Nhớ về...
Nỗi nhớ tự nhiên làm cho em nhớ nhớ
Nhớ về ai....ai nhớ nhỉ về em!?
Cái nỗi nhớ đan cài trong gió thoảng
Mượt mà trôi, trôi trượt giữa mênh mông !
Tiếng ve râm ran làm rụng cánh Phượng Hồng
Gió vẫn xoáy đong đưa quay tròn nỗi nhớ
Thảm cỏ xanh lại một lần bỡ ngỡ
Đón những cánh hồng phượng đỏ mỏng manh
Nhẹ nhàng thôi sao lại nhớ tới anh...
Sao dậy thức như sấm rền mùa Hạ
Lao xao...giọt mưa phủ tràn đầu ngõ
Đẩy nỗi buồn cho nỗi nhớ lonh lanh !
Vì nỗi nhớ này đã mang được tên anh !
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/33184/DE4E06996AD14913AA088D441BAEE5F7.jpg[/image]
Những Chùm Hoa Dẻ
Những chùm vàng ngan ngát gửi hương
Ẩn giấu mình khẽ khàng trong xanh lá
Nắng tươi hồng nhưng có gì rất lạ
Cơn mưa chiều tầm tã chút hoa rơi
Tôi dạo quanh qua những quả đồi
Ừ! hè sắp xa ve hát nghẹn lời
Bồng bềnh trôi không vương vấn, chơi vơi
Tôi nhặt hoa vàng đem cất giữ!
Từ trong tôi dỗi hờn thèm... bỡ ngỡ
Như chùm vàng
... ngan ngát gửi hương
Hobac
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.08.2007 17:59:36 bởi hobac >
Trích đoạn: hobac
Cơm Áo
Bẩy năm cơm áo chưa tròn kiếp
Vẫn bám bên ta bước vòng quanh
Đi đâu nhỉ cho hết những ngày xanh
Cho tan biến hận lòng còn chất ngất
Bẩy năm cơm áo chưa tròn kiếp
Sầu thân thương tủi với mẹ già
Quẳng gánh không xong lại thêm gánh
Tháng ngày là những chuyến đi xa
Bẩy năm cơm áo chưa tròn kiếp
Quán trọ vui sao cảnh không nhà
Chưa say chén cũng đà muốn đập
Vỡ hết tình đời ta với ta!
Hobac
Buồn Đâu phải nợ duyên cũng thấy buồn Buồn vì cơm áo chẳng được yên Công danh chưa đạt thêm dầy nợ Lạc lõng dòng đời mặc nắng mưa Bữa trưa , bữa tối ăn gì nhỉ Tiền nhà chưa trả , nợ tháng sau Đêm khuya thao thức xoay tiền trả Công công , nợ nợ vỡ cả đầu Có phải HOBAC muôn hỏi Thắng học kinh tế quôc dân trươc đây ko? minh cung co nguoi bạn là thắng giông nhu Chuc ban co nhieu cam xuc bạn nói nhưng ko biết co fai là người bạn muốn nhắc tơi ko?
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: