Riêng Cho Một Người
EM ĐI RỒI Gởi đến em lời cầu chúc đầu xuân
Hạnh phúc đến với cuộc đời thiếu phụ
Bao năm rồi với cuộc đời xa xứ
Nhớ làm sao làn khói mái tranh quê Tâm sự này tôi dấu giữa hồn tôi
Em có khóc hay là em không khóc
Cuộc đời tôi trải dài trong cô độc
Người người ơi tôi gọi mãi tên người Giọt rượu cay càng làm tình thêm đắng
Em đi rồi phố nhỏ bỗng buồn hiu
Giọt nước mắt làm môi mình mằn mặn
Tình buồn hiu, hiu hắt giữa chợ chiều Em đi rồi phố nhỏ vắng mầu xanh
Trong hồn anh một mầu đen thăm thẳm
Tình đã chết nhưng ngực còn hơi ấm
Dang dở này làm vỡ nát tan tành TaAoXanh
Em vẫn buồn như thủa mới quen nhau
Đời cô độc anh đây còn bỏ ngõ
Căn phòng vắng ngập tràn bao nỗi nhớ
Còn gì đâu những giây phút ban đầu Giọt sương nào còn đọng trên tóc em
Đôi mắt ước với làn môi nóng bỏng
Ngực em căng dồi dào bao sức sống
Một mình anh cúi mặt giữa màn đêm Em có về qua lối nhỏ thăm tôi
Nước mắt em làm hồn tôi bớt lạnh
Hình bóng em trong dáng người mảnh khảnh
Còn không em hình ảnh phút ban đầu HN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.06.2009 09:59:19 bởi TaAoXanh >
ANH N TẶNG KHÁNH HẠ Mình cách xa nhau nửa vòng trái đất Nhớ thương em đong biết mấy cho vừa Em ban ngày thì anh đã vào khuya Hồn tản mạn bay vào trong giấc mộng Trời vào thu cỏ cây thay mầu áo Mang nỗi sầu xóa lấp tuổi thơ ngây Chỉ có em một bóng nhỏ đường dài Mang đông đến lạnh lùng cơn gió bấc Đêm lạnh lùng em đắp mảnh chăn đơn Nhung nhớ quá tình nhạt nhòa hư ảnh Anh bỏ đi để lại niềm hiu quạnh Biển xanh này sóng gió một mình em Nhớ hôm nào ngước mặt ngắm trời xanh Em ước nguyện tình ban đầu như thế Biết làm sao cuộc đời là dâu bể Tình yêu này là nốt nhạc dở dang TaAoXanh
NỖI NHỚ TRONG ĐÊM Nhớ hôm nào ngước mặt ngắm trời xanh
Em ước nguyện tình ban đầu như thế
Biết làm sao cuộc đời là dâu bể
Tình yêu này là nốt nhạc dở dang Những buổi chiều nhạt nắng bước lang thang
Trên đá sỏi mà sao buồng tim êm ái
Thung lũng tình sợi tơ vương mềm mại
Cuộc đời mình sáng rực giữa đêm đen Giọt mưa rơi hay là nước mắt em
Anh thao thức với đêm dài mộng mị
Anh trăn trở giữa niềm đau thế kỷ
Nhớ nhung hoài không đến được với nhau Chiếc khăn cũ vẫn còn mang kỷ niệm
Bài hát xưa dìu dặt cả tâm hồn
Trong cuộc tình còn in dấu môi hôn
Trăng đã xế tình em hoài rực rỡ
TaAoXanh r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.05.2008 10:01:42 bởi Huyền Băng >
HƯƠNG YÊU NGÀY CŨ
Anh đi về bầu trời đã tối đen
Không gian cũ đã không còn bóng nắng
Anh ngồi đó một mình trong im lặng
Anh thấy thèm nụ hôn rất mong manh
Giọt mưa rơi bên thềm nghe thánh thót
Bước chân người vang nhức nhối trong tim
Giọt mưa rơi như là ai đang khóc
Để cuôc đời đi tìm mãi với bóng đêm
Anh mơ về trong một khoảng không gian
ở nơi đó có bóng người con gái
Mái tóc rối nhưng soi gương mềm mại
Đôi mắt buồn ngơ ngẩn bóng chiều rơi
Anh vòng tay ôm mái tóc của em
Chút hương thơm của một thời quá khứ
Cuộc đời anh bây giờ là viễn xứ
Nhớ về nhau trong những lúc đêm tàn TaAoXanh
SẦU TƯƠNG TƯ Anh nhìn em với hình bóng của ngày xưa Vẫn dấu yêu như thủa còn đi học Vẫn nhớ em hay cài hoa lên mái tóc Để tim mình thấp thỏm những chờ mong Chiều qua đây làm anh mờ bóng nắng Dáng em buồn ngồi xỏa tóc bên hiên Con chim lạ đến tìm trong thầm lặng Em hững hờ và nghĩ chẳng hề quen Vạt nắng chiều in sâu thành bóng nắng Từ ở trong sâu lắng cuộc đời thường Yêu vội vàng trong niềm nhớ vấn vương Vuốt sợi tóc của em xòa trên má Anh đang nghe từng làn hơi em thở Mùi yêu thương trong da thịt muộn màng Từ đêm ấy trong dịu dàng nỗi nhớ Sầu tương tư từ đó đã trót mang TaAoXanh
NỖI NHỚ VỀ EM Đường vẫn sâu hun hút một cánh chim Tim em mãi hát cất vang trên biển mặn Những yêu thương trong mối tình thầm lặng Giờ còn đây một dấu ấn trong tim Em đang đứng giữa cuộc đời nhân thế Làm cơn mưa đổ xuống những lời yêu Anh vẫn xa vẫn nhung nhớ thật nhiều Bao kỷ niệm ngập tràn trong nỗi nhớ Em đưa anh trở về thời quá khứ Thửa vào yêu phượng vỹ rợp sân trường Viết gởi nhau những lời thơ tình tứ Kèm nụ hôn với bao nỗi yêu thương Ru em ngủ bằng lời thơ tình ái Giấc ngủ vùi lơ lửng mộng chiêm bao Lời anh viết dành riêng cho em mãi Để lòng em vơi bớt nỗi u sầu TaAoXanh
EM Thôi từ đây chôn nỗi buồn câm nín Dở dang rồi đừng thương nữa thì hơn Cùng thu mình trong bóng tối chợp chờn Ôi tất cả đó chỉ là ảo ảnh Em cúi xuống mái tóc che nửa mặt Em nhìn lên anh ngây ngất tâm hồn Nụ cười tươi ấp đầy hoa với mật Được nhìn em ôi sung sướng nào hơn Chỉ là mơ thôi sao lòng rung động quá Chỉ là em thôi sao cứ vấn vương hoài Chỉ là duyên thôi trong cuộc tình nghiệt ngã Giấc muộn màng tràn ngập đắng với cay Anh thức cũng không yên ngủ không yên Hình ảnh em đã trở thành nỗi nhớ Vào những đêm với những lần trăn trở Vòng tay này đâu thấy bóng dáng em TaAoXanh
NẾU Nếu cánh tay này anh với được đến em Sẽ ve vuốt mái tóc mềm ngày ấy Sẽ được nhìn mắt môi em nồng cháy Để rồi mơ trong giấc mộng vô cùng Nếu cánh tay này anh với được tới em Anh sẽ dìu em đi trên biển vắng Bãi cát vàng tối nay nằm yên lặng Những niềm vui đang nở khắp trong lòng Nếu cánh tay này anh với được tới em Anh sẽ biết là em bên anh mãi Và từ đây trong cuộc đời còn lại Những yêu thương ấm áp nụ hôn môi TaAoXanh
ĐÓ LÀ EM Em chân đất đi trên bờ biển vắng Gót chân hồng từng ngón nhỏ yêu thương Nước biển xanh còn bàn chân em trắng Dựa vào anh trong giấc ngủ đăm chiêu Đứng một mình thầm lặng giữa mưa chiều Cơn mưa đó cho tình mình thắm nước Những hạt mưa trên tóc em tha thướt Anh nhìn em ngây ngất nỗi say mê Khánh Hạ_ Phượng nở thắm đường về Hãy cứ để cho tim em thổn thức Và trong anh với nỗi buồn ray rức Nhớ thương em u uẩn mối tình sầu Vườn nhà anh có trồng những cây hồng Anh chọn một cây đặt tên là Khánh Hạ Để từng ngày cây trổ hoa thay lá Anh nhìn cây và luôn nghĩ đó là em Hình ảnh em chìm lắng giữa sương mù Chân con gái bước theo đời lữ thứ Bao kỷ niệm ngủ yên trong quá khứ Tìm đến nhau trong từng giấc mơ hoa TaAoXanh
THƯƠNG EM Má em hồng vì nụ hôn anh gửi Mùi hương em ngây ngất đến vô cùng Đêm nay dài trong bóng tối mông lung Hình ảnh ấy không bao giờ phai nhạt Rồi chút đây anh sẽ ru tiếng hát Đưa hồn em vào giấc mộng bình thường Em biết rằng em để lại mùi hương Dù cho đây không phải thời con gái Anh sẽ nhớ và mang theo em mãi Nếu ngày sau cho dù có ra sao Ngày mai đây đôi mái tóc bạc mầu Hình ảnh đó cũng vẫn là tưởng tượng Mang đến cho em một niềm vui sướng Trong tình yêu em quá đỗi thiệt thòi Trên đường đời một bước lê đơn côi Cùng sát cánh bên em ta sóng bước TaAoXanh
Những bài thơ đầu tay Khánh Hạ làm tặng Anh Xin cám ơn một người !!! Trân trọng và Đa tạ !!!
Em vẫn biết tình yêu
Như ngọn nến lung linh
Tỏa sáng rồi tàn dần
Em vẫn biết tình bạn
Như trăng sao trên trời
Muôn đời sẽ lấp lánh
Em muốn làm ngọn nến
Lung linh trong lòng anh
Không muốn làm trăng sao
Để anh chỉ ngắm nhìn
Nhưng tình em nhỏ bé
Anh không nhìn thấy được
Nên để em một mình
Hắt hiu cùng nổi nhớ
Mong tình đừng dang dở
Để mình mãi bên nhau
KHÁNHHẠ
Thơ Của K_H Viết Cho Anh Đêm nay em thao thức
Nhớ về anh thật nhiều
Đêm nao mình bên nhau
Giọng hát anh êm đềm
Ru em vào giấc ngủ
"Gió bay từ muôn phía
Tới đây ngập hồn anh..."
Mầu áo xanh anh yêu
Là mầu em vẫn mặc
Vai kề vai, tựa đầu
Em ngủ trên vai anh
Bao giấc mộng hiện về
Em tung tăng bên anh
Chúng mình cùng sánh bước
Cuối con đường phía trước
Là hạnh phúc lứa đôi
Anh biết em ngủ rối
Hôn trộm lên má em
Giật mình em thức giấc
Hạnh phúc vẫn còn nguyên KH
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.11.2008 23:47:18 bởi TaAoXanh >
Cảm ơn một người bạn của K_H
Mùa xuân đã về rồi đó anh
Con chim ríu rít hót trên cành
Tia nắng xua tan đi cái lạnh
Sau nhà_ Cây hồng Khánh Hạ trổ lá xanh
Sắc hoa hồng, mầu hồng phấn kiêu sa
Thoang thoảng đưa hương thơm đậm đà
Nụ hoa như em _Thời con gái
Em vẫn đứng chờ mối tình ta
Nhớ lại hôm nào anh ghé đây
Trao anh tất cả mối duyên này
Ánh mắt anh nhìn như nắng ấm
Lòng em ngây ngất ngát hương say KH
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.11.2008 23:43:53 bởi TaAoXanh >