Kiểu:
Xin chào !

 Thơ SERGEI ÊXÊNHIN

Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 26 trên tổng số 26 bài trong đề mục
Tác giả Bài
cacbac

  • Số bài : 412
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.10.2007
  • Trạng thái: offline
RE: Thơ SERGEI ÊXÊNHIN 07.11.2007 19:05:21 (permalink)
LỜI KÊU GỌI

Hãy vui lên!
Mặt đất đã đệ trình
Một cái chậu nhà thờ mới nhất!
Đã cháy hết
Những cơn bão tuyết màu xanh
Và con rắn đã mất
Cái nọc đọc của mình.

Ôi tổ quốc
Cánh đồng nước Nga của tôi
Và các anh, những đứa con của Người
Hãy dừng lại đây
Bên bờ giậu
Hãy ca tụng mặt trăng, mặt trời
Mặt trăng, mặt trời của Chúa!

Còn trong những vườn trẻ
Một ngọn lửa hồi sinh
Của khắp mọi nơi trên trái đất
Thành phố mới Nazareth(1)
Trước mặt các anh.
Và những mục sư ca tụng
Một buổi sáng
Ánh sáng sau những ngọn đồi…

Điều kỳ diệu của nước Anh hãy cúi xuống
Và hãy tung ra trên biển!
Sự thần kỳ phương bắc của ta
Những đứa con nước Anh không thể nhận!

Và ngươi sẽ không nhận ra thần tượng
Không nghe ra tiếng gọi kín thầm
Vì ánh mắt nhìn mờ sương
Và trên đôi môi của ngươi – tấm thảm.

Tất cả ngang bướng hơn, tất cả phí hoài
Cái miệng ngươi bóng tối không nắm bắt.
Không, trong vườn trẻ ngươi không nói ra sự thật
Cho Chúa Jêsus Christ của ngươi!

Nhưng hãy biết điều này
Những kẻ đang ngủ say:
Có một ngôi sao từng sáng rực
Ngôi sao của Phương Đông!(2)
Và vua Herod không thể dập tắt
Bằng máu của những đứa bé con…

“Nàng Salome hãy nhảy cẫng lên!”
Đôi chân của nàng nhẹ nhàng như đôi cánh.
Và hãy hôn bằng đôi môi vô hồn
Nhưng giờ đóng đinh của nàng sắp đến!
Và đã đứng dậy Ngài Giăng
Kiệt sức vì vết thương
Nâng lên từ dưới đất
Cái đầu lâu bị cắt
Và đôi môi của Ngài
Lại vang lên lời
Lại dọa dẫm
Cả thành phố Sodom:
“Hãy hồi tâm lại!”

Ôi những con người, những anh em của tôi
Các anh ở đâu? Đáp lời tôi nhé
Tôi không cần người tráng sĩ
Không biết gì sợ hãi trên đời.

Tôi không cần chiến thắng của ngươi đâu
Tôi không cần cống phẩm!
Tất cả chúng tôi là táo và anh đào
Của khu vườn xanh thắm.

Tất cả chúng tôi – những chùm nho trĩu nặng
Của mùa hè vàng
Chúng tôi có đầy đủ đến ngày tận cùng
Cả ấm áp và ánh sáng!

Ai đó khôn ngoan không thể tả
Tất cả đều giống như mình
Cho người sống – bằng bài ca hát lên
Cho người chết – giấc ngủ trong ngôi mộ.

Ai đó dạy chúng tôi và yêu cầu
Đo đếm và nhận thức.
Chúng tôi sinh ra đời đâu phải vì giết chóc
Mà để tin và để yêu nhau!
1917
___________

(1)Nazareth – thành phố quê hương của Chúa Giê-su Christ.
(2)Ngôi sao Phương Đông: ngôi sao báo tin Chúa Giê-su ra đời (Tân Ước_Ma-thi-ơ 2:1-12).
–Vua Herod (73-4 tr CN) – vị vua tàn bạo, thích quyền lực, giết hết những ai là đối thủ. Theo truyền thuyết đã giết hết bé trai từ 2 tuổi trở xuống khi nghe tin Chúa Giê-su ra đời. (Tân Ước_Ma-thi-ơ 2:16).
–Salome: con gái của Herodias, là một cô gái xinh đẹp và quyến rũ. Trong ngày sinh nhật vua Herod nàng đã nhảy múa giữa những người dự tiệc làm vua rất thích và hứa sẽ cho nàng điều chi nàng muốn. Nàng Salome, theo lời xui của mẹ, bảo vua rằng nàng muốn cái đầu của Giăng Báp-tít (John the Baptist). Vua rất buồn nhưng vẫn sai chém đầu Giăng như nàng yêu cầu… (Tân Ước_Ma-thi-ơ 14: 6-11).
–Thành phố Sodom (Sodom and Gomorah) – là thành phố trong Kinh Thánh (Tân Ước_Ma-thi-ơ 10:15; 11: 20-24).
Hai khổ thơ trên đây của Esenin nói về một sự tích trong Kinh Thánh. Trước Esenin, sự tích này cũng đã từng được nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch Oscar Wilde (1854-1900) chuyển thành vở kịch Salome nổi tiếng thế giới. Trong vở kịch này nàng Salome có phần đam mê mãnh liệt hơn, mọi tình tiết cũng phức tạp và gay cấn hơn. Giăng là một vị Thánh, xa lạ với những quyến rũ thân xác của phụ nữ nên ông thẳng thừng từ chối… Nhưng Salome không chịu đầu hàng: đã không chiếm đoạt được người tình bằng xương bằng thịt thì vẫn có được người tình, dù là xác chết… Vở kịch này cho thấy một sự ghen tuông, thói đỏng đảnh tai ác của phụ nữ trong tình yêu. Chính nàng Salome của Wilde (chứ không phải của Kinh Thánh) trong suốt hơn một trăm năm nay là nguồn cổ vũ cho rất nhiều nhà đạo diễn, nhiều hoạ sĩ, nhạc sĩ trong sáng tạo của mình.



NGƯỜI ĐÁNH TRỐNG TRỜI

1

Ê, những kẻ tôi đòi
Bụng bám vào mặt đất
Bây giờ mắt trăng từ dưới nước
Ngựa đã uống hết rồi.

Những ngôi sao như lá vàng đang rót
Xuống những dòng sông trên đồng.
Cách mạng muôn năm
Cả trên trời, dưới đất!

Ta ném hồn như bom
Vãi ra tiếng còi bão tuyết.
Ta sợ gì nước bọt
Nhổ vào cánh cổng trời xanh?

Có phải ta sợ những thống soái
Của bầy khỉ trắng kia chăng?
Thế giới này như đội kỵ binh
Khát khao những bờ bến mới.

2

Nếu đây là mặt trời
Trong âm mưu cùng với chúng
Thì ta giương súng
Cả hàng ngũ hướng vào.

Nếu đây là mặt trăng
Người bạn của thế lực kia đen tối
Thì ta sẽ từ trời xanh
Ném đá ào ào vào gáy.

Ta xua hết mây đen
Những con đường nhào đất
Quả đất như lục lạc
Lên cầu vồng treo lên.

Còn ngươi hãy ngân vang
Mẹ – mặt đất ẩm ướt
Về rừng, về cánh đồng
Của mền quê xanh mướt.

3

Hỡi những người lính, những người lính
Chiếc roi da lấp lánh trên vòi rồng
Ai tình hữu ái và tự do mong muốn
Người đó coi cái chết tựa lông hồng.

Hãy đoàn kết chặt chẽ như bức tường!
Những ai căm ghét màn sương và khói
Bằng bàn tay đã chai sần người ấy
Giật mặt trời làm một chiếc trống vàng.

Giật mặt trời và bước đi trên đường
Rót lời gọi trên những hồ sức mạnh
Trong bóng tối của nhà thờ và đinh
Thành màu trắng của một bầy khỉ trắng.

4

Hãy vững tin rằng chúng ta sẽ thắng!
Rằng bến bờ mới mẻ chẳng xa xăm
Móng vuốt trắng tinh của từng ngọn sóng
Sẽ cào cấu lên những bãi cát vàng.

Sắp tới đây một đợt sóng cuối cùng
Sẽ vẩy lên mặt trăng nhiều vô kể
Và con tim – ngọn nến sau ngày lễ
Của công xã và quần chúng nhân dân.

Da sạm đen, đoàn kết một đoàn quân
Ta đi lên đoàn kết toàn thế giới
Ta đi lên bằng nhiệt tình sôi nổi
Và đám mây của bầy khỉ sẽ tan.

Ta đi lên, còn ở sau rừng cây
Xuyên qua màn sương, xuyên qua màu trắng
Người đánh trống trời của ta sẽ đánh
Sẽ đánh vào chiếc trống – mặt trời.
1918-1919.


SOROKOUST
(Những lời cầu nguyện cho người chết trong 40 ngày)
Tặng A. Mariengof

1

Tù và chết đang thổi!
Còn ta biết làm sao được bây giờ
Trên những con đường lầy lội?

Các ngươi, những kẻ yêu bọ chét
Các ngươi có muốn chăng……..

Đầy ắp vẻ dịu dàng trên gương mặt
Yêu hoặc không yêu – cứ nhận lấy cho mình.
Thật dễ chịu khi hoàng hôn trêu chọc
Và trút vào những đôi mông chắc nịch
Cái chổi nào thấm máu của bình minh.

Sắp tới đây giá lạnh bằng bụi vôi nhuộm trắng
Ngôi làng này và những đồng cỏ kia.
Sẽ không còn nơi để ẩn náu kẻ thù
Sẽ không còn nơi lẩn tránh.
Và đây, kẻ thù với cái bụng
Bằng sắt, và sẽ xoè rộng bàn tay.

Chiếc cối xay gió cũ sẽ vểnh đôi tai
Cối xay gió nghe hơi và tiên đoán
Và con bò trong sân im lặng
Vì đầu óc của mình đã rót hết cho bê con
Bên bờ giậu cọ cái lưỡi của mình
Cảm nhận ra trên cánh đồng có điều chi tai họa.

2

Phía sau làng, có phải là vì thế
Mà tiếng phong cầm nức nở khóc than:
Ta-li-a-la-la, ti-li-gôm
Treo trên khung cửa sổ trắng.
Và ngọn gió mùa thu màu vàng
Có phải vì thế mà chạm vào mặt nước màu xanh
Như chiếc bàn chải ngựa kia bằng sắt
Chải sạch lá vàng từ những cây phong.
Đang bước đi một người đưa tin khủng khiếp vô cùng
Bước chân khệnh khạng đập vỡ những cánh rừng.
Và tất cả những bài ca đều trở nên buồn bã
Sau tiếng kêu của ễnh ương trong rơm chí choé.
Ô, bình minh điện khí hoá
Bằng dây đai và vẻ ôm choàng
Lên bụng những mái nhà con
Đang thức dậy một cơn sốt bằng gang thép!

3

Các ngươi có nhìn thấy chăng
Đang chạy trên thảo nguyên
Trong sương hồ đang cắt
Thở phì phò bằng lỗ mũi sắt
Một con tàu trên bàn chân gang?

Còn sau lưng
Trên hoa cỏ rậm
Như trong cuộc đua tuyệt vọng
Vắt đôi chân nhỏ lên đến tận đầu
Con ngựa nhỏ tung bờm đang phóng?

Kẻ khờ khạo dễ thương
Nó về đâu cố theo cho kịp?
Chẳng lẽ nó không biết rằng con ngựa bằng da bằng thịt
Đành chịu thua ngựa bằng thép bằng gang?
Chẳng lẽ nó không biết rằng trên những cánh đồng
Bước chân xưa đã không còn quay trở lại
Khi mà hai cô gái Nga xinh đẹp nơi đồng nội
Bị đem dâng để lấy ngựa – một kẻ mục cư?
Số phận nơi bán mua đã khác hẳn bây giờ
Lạch nước sâu thức dậy bằng tiếng kêu cót két
Dùng hàng nghìn pút da ngựa và cả thịt
Người ta đem mua đầu máy bây giờ.

4

Vị khách kinh tởm kia, quỉ hãy bắt mi đi!
Bài hát của ta và mi không thể nào quen nổi.
Ta chỉ tiếc rằng từ cái thời ta hãy còn nhỏ tuổi
Đã không phải dìm mi như cái xô xuống đáy giếng sâu.
Giờ chúng vẫn đứng và nhìn ngó mà chẳng u sầu
Tô những bờ môi trong những nụ hôn bằng sắt
Chỉ có ta, như người hát thánh ca, đành phải hát
Lời nguyện cầu cho tổ quốc yêu thương.
Chính vì thế mà trong tháng chín u buồn
Trên mặt đất khô và lạnh lẽo
Đập đầu vào bờ giậu
Quả thanh lương trà đỏ như máu đang tuôn.
Chính vì thế mà đâm rễ nỗi buồn
Trong tiếng đàn ta-lian-ka thành chuỗi
Và chàng thợ cày mê mải
Đắm chìm trong “nước mắt quê hương”.
1920
________________

*Phần 3 của tác phẩm nói về một biến cố hiện thực. Trong bức thư gửi Livshits E. N. , Esenin viết: “Điều này đã làm tôi cảm kích… chỉ nỗi buồn thú vật thân thương đã mất và sức mạnh khủng khiếp, chết chóc của cơ giới. Một ví dụ về điều này. Chúng tôi đi tàu từ Tikhoretskaya đến Piattigorsk, bỗng nghe thấy tiếng kêu và chúng tôi ngó qua cửa sổ thấy một con ngựa non chạy đuổi theo con tàu và không hiểu sao nó lại nghĩ rằng sẽ vượt con tàu. Con ngựa chạy đuổi rất lâu nhưng cuối cùng đã đuối sức và đến một ga nào đấy người ta đã bắt lấy nó. Sự kiện này với ai đó thì không có gì nhưng với tôi nó nói lên rất nhiều điều. Con ngựa sắt đã thắng con ngựa bằng xương thịt. Và con ngựa non, đối với tôi, là hình ảnh về làng quê đang dần chết…” Những bài thơ “Tôi – thi sĩ cuối cùng của nông thôn”; “Thế giới của ta cổ xưa, bí ẩn”… cũng đều về đề tài này.
Nguyễn Bính của Việt Nam đã từng tê tái với cảnh “hoa xoan đã nát dưới chân giày..” và đã rất khổ sở khi thấy cô em đi tỉnh về mặc áo cài khuy bấm nhưng sợ mất lòng em ông đã không dám nói ra, mà chỉ thầm van xin cô hãy giữ lấy cái vẻ quê mùa với quần nái đen, khăn mỏ quạ. Còn Esenin của nước Nga, trước đó mấy chục năm, đã phát khóc lên khi thấy con ngựa bằng xương bằng thịt đành chịu thua ngựa bằng thép bằng gang… Ta thấy hai nhà thơ này có những nét thật giống nhau.
 
  
 
#16
    cacbac

    • Số bài : 412
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 08.10.2007
    • Trạng thái: offline
    RE: Thơ SERGEI ÊXÊNHIN 07.11.2007 19:07:39 (permalink)
    LỜI TỰ THÚ CỦA TÊN DU ĐÃNG

    Không phải ai cũng biết hát
    Không phải người nào cũng được trời cho
    Quả táo rơi dưới chân người khác.

    Này là lời thú nhận lớn nhất
    Do một tên du đãng xưng lời.

    Tôi cố ý để đầu tóc rối bời
    Với cái đầu như cây đèn trên vai.
    Mùa thu lụi tàn của tâm hồn người khác
    Tôi thích trong bóng tối soi lên.
    Tôi thích những hòn đá sỉ nhục
    Ném vào tôi như mưa đá cơn giông
    Khi đó tôi chỉ nắm tay thật chặt
    Cái bong bóng nghiêng của mái tóc mình.

    Rất dễ chịu tôi nhớ về khi đó
    Cái đầm rêu, giọng khản của cây sồi
    Bố mẹ tôi hiện sống ở đâu đó
    Bố mẹ chẳng hề cần đến thơ tôi
    Như máu thịt, ruộng đồng, tôi quí họ
    Và như mưa xuân tưới xuống cỏ cây.
    Họ lấy cào đánh vào các ngươi đó
    Vì mỗi tiếng kêu các người ném vào tôi.

    Những người nông dân tội nghiệp!
    Bố mẹ, có lẽ, đã không còn đẹp
    Và vẫn hay sợ Chúa, sợ đầm lầy
    Ôi, giá mà bố mẹ hiểu con đây
    Rằng con trai bố mẹ ở nước Nga này
    Là nhà thơ ưu tú nhất!
    Có phải con tim bố mẹ đã từng lạnh ngắt
    Khi con nhúng đôi chân trần vào vũng nước mùa thu
    Thế mà bây giờ con đi ngao du
    Mũ cao sang, giày bóng mượt.

    Nhưng trong hắn vẫn còn vẻ ham mê ngày trước
    Của cái dòng ngổ ngáo nông thôn.
    Với mỗi con bò đeo tấm biển của quầy hàng thịt
    Hắn đã cúi chào từ chốn xa xăm.
    Và khi gặp những người xà ích
    Hắn lại nhớ mùi phân của ruộng đồng
    Hắn sẵn sàng nâng đuôi từng con ngựa
    Như váy cưới nàng dâu trong lễ tân hôn.

    Tôi yêu quê hương
    Tôi yêu quê hương mình tha thiết!
    Dù quê hương có nỗi buồn da diết
    Cái miệng lem luốc của con ngựa làm cho tôi thích
    Và trong đêm khuya tiếng ếch nhái dặt dìu.
    Tôi đau đớn ngọt ngào bằng hoài niệm ấu thơ
    Mơ về khói sương của những chiều tháng tư.
    Có vẻ như đang ngồi sưởi ấm
    Cây phong nhà trước đống lửa bình minh
    Trên cây phong có biết bao nhiêu là trứng quạ khoang
    Và tôi đã từng trèo lên ăn cắp trứng!
    Không biết bây giờ có còn xanh trên ngọn?
    Và có như xưa, chắc chắn lớp vỏ bì?

    Còn con chó thân yêu kia
    Con chó trung thành và loang lổ?!
    Mày già trở nên mù và kêu the thé
    Kéo cái đuôi lòng thòng mày chạy quanh sân
    Không còn đánh hơi ra đâu bánh mì, đâu cửa.
    Những trò nghịch ngợm kia tao quí hóa
    Khi mẹ sắp những mẩu bánh mì tròn
    Tao cùng với mày, theo lượt cắn ăn
    Không xâm phạm của nhau dù một chút.

    Tôi giờ vẫn như ngày trước
    Tấm lòng tôi vẫn như xưa.
    Như cây thỉ xa, nở hoa trên gương mặt.
    Trải chiếc chiếu thơ
    Tôi muốn nói ra những lời dịu ngọt.

    Chúc ngủ ngon!
    Chúc tất cả ngủ ngon!
    Giọt sương reo vang trên hoa cỏ hoàng hôn
    Và hôm nay tôi vô cùng muốn
    Đái từ cửa sổ vào trăng…

    Ánh sáng màu xanh, ôi ánh sáng màu xanh!
    Trong màu xanh này chết đi không thấy tiếc.
    Nhưng mà tôi nghĩ rằng trơ trẽn thật
    Gắn mình vào cái đuôi của ngọn đèn!
    Chòm sao Phi mã xưa tốt bụng ghé thăm
    Nhưng liệu ta có cần nước kiệu ngươi chầm chậm?
    Ta đến đây như bậc thầy cứng rắn
    Để hát ngợi ca những chú chuột đồng
    Cái đầu ta tựa như ngày tháng tám
    Rót rượu nho của mái tóc măng.

    Tôi muốn làm một cánh buồm màu vàng
    Về xứ sở mà chúng ta muốn đến.
    1920


    TRỞ LẠI QUÊ HƯƠNG

    Tôi trở về thăm quê cũ
    Về thăm ngôi làng nhỏ
    Nơi tôi đã từng sống thuở ấu thơ
    Nơi cái chòi gỗ bạch dương của nhà thờ
    Vút lên tháp chuông không còn cây Thánh giá.

    Có biết bao nhiêu đổi thay nơi đó
    Trong cuộc sống thôn quê lạc hậu, nghèo nàn
    Và có biết bao điều khám phá
    Bám theo tôi sau mỗi bước chân.

    Ngôi nhà cha mẹ thân yêu
    Tôi đã không còn nhận ra được nữa
    Cây phong quen thuộc không còn đung đưa bên cửa sổ
    Và mẹ tôi không còn ngồi bên bục cửa
    Ném cháo mạch ra sân nuôi những chú gà.

    Mẹ đã già, chắc vậy, đã già
    Vâng, mẹ đã già
    Tôi buồn bã ngắm nhìn quanh bốn phía
    Sao chẳng có vẻ gì quen thuộc cả!
    Chỉ ngọn đồi vẫn trắng xoá như xưa
    Và dưới chân đồi
    Một hòn đá màu xám rất to.

    Đây là bãi tha ma!
    Những cây Thánh giá lắc lư
    Tựa như người chết trong trận đánh giáp la cà
    Những cánh tay cứng đờ giang rộng còn vật vã.

    Một ông già đang quét lá
    Trên con đường nhỏ về phía tôi.
    “Ơi ông bạn già ơi
    Làm ơn chỉ giùm tôi
    Nhà bà Tatyana Esenina với”.

    “Nhà bà Tatyana…
    Sau ngôi nhà gỗ này.
    Thế cậu là ai?
    Người bà con?
    Hay là thằng con trai phiêu bạt?”

    “Vâng ạ, là con trai
    Nhưng mà ông già sao lại thế này
    Hãy nói cho con nghe
    Có điều gì làm ông buồn bã vậy?”

    “Ừ, ông buồn cháu ạ
    Ông buồn vì cháu không nhận ra ông!…”
    “Thì ra đây là ông của cháu hay sao?”
    Thế rồi bắt đầu một câu chuyện buồn rầu
    Bằng nước mắt rơi lên những cành hoa bụi.
    . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

    “Cháu hình như đã gần ba mươi tuổi
    Còn ông đã chín mươi
    Sắp sửa về chín suối
    Đã đến lúc chia tay với cuộc đời”.
    Ông nói mà trán ông nhăn lại
    “Chà!… Thời buổi!…
    Thế con có vào đảng không?”
    “Dạ thưa, không!…”
    “Thế mà các em con đã vào đoàn
    Như thế để làm gì không biết!
    Ngày hôm qua tranh Thánh chúng đem vứt hết
    Cây Thánh giá cũng đã bị gỡ ngoài nhà thờ.
    Chẳng còn nơi để cầu nguyện nữa bây giờ.
    Ông chỉ còn nước đi vào rừng
    Cầu nguyện những cây dương…
    Chỉ còn cách như vậy…
    Thôi ta đi về nhà
    Rồi con sẽ thấy”.
    Và chúng tôi đi trên con đường bên mép ruộng
    Tôi mỉm cười với đồng đất, cánh rừng
    Còn ông buồn rầu nhìn cái tháp chuông.
    . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
    . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

    “Chào mẹ, con chào mẹ!”
    Tôi đưa khăn lau giọt nước mắt rơi
    Đến con bò cũng phải khóc lên thôi
    Khi nhìn thấy cảnh nghèo nàn như thế.

    Tờ lịch trên tường với bức ảnh Lê Nin
    Đấy là cuộc đời của các cô em gái
    Chứ không phải của tôi
    Nhưng tôi sẵn sàng quì xuống ngắm nhìn Người
    Ơi quê hương của tôi yêu dấu.

    Hàng xóm chạy sang thăm…
    Một người phụ nữ với đứa bé con.
    Không còn ai nhận ra tôi – những người hàng xóm.
    Con chó già theo kiểu của Bai-rơn*
    Đã đón tôi bằng tiếng sủa vang trước cổng.

    Ôi quê mẹ dấu yêu!
    Người không trở thành như tôi muốn
    Không phải.
    Và tôi, tất nhiên, cũng thay đổi rất nhiều
    Ông và mẹ càng buồn và thất vọng bao nhiêu
    Thì càng cười vui bấy nhiêu các cô em gái.

    Tất nhiên, Lê Nin với tôi không là thần tượng
    Tôi biết thế giới này…
    Và tôi yêu gia đình tôi…
    Nhưng dù sao tôi vẫn nghiêng mình cúi xuống
    Rồi sau đấy tôi ngồi lên chiếc ghế dài.

    “Nói điều gì đi em gái của anh!”
    Em gái tôi mở cuốn “Tư bản”
    Như mở quyển Thánh Kinh
    Em nói về Các Mác
    Về Ăng-ghen…
    Còn tôi, tất nhiên
    Những sách này không bao giờ tôi đọc.

    Tôi cảm thấy buồn cười
    Như cô bé nhí nhảnh
    Đang tóm lấy cổ tôi…
    . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
    . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
    Con chó già theo kiểu của Bai-rơn
    Đã đón tôi bằng tiếng sủa vang trước cổng.
    6-1924.
    -----------------------
    *Esenin nhắc đến con chó già sủa “theo kiểu của Bai-rơn” là dựa vào câu chuyện con chó với người hành hương trong trường ca nổi tiếng của Bai-rơn “Chuyến hành hương của Sai-đô Ha-rôn” (Childe Harold’s Pilgrimage).

    'And now I'm in the world alone,
    Upon the wide, wide sea:
    But why should I for others groan,
    When none will sigh for me?

    Perchance my dog will whine in vain,
    Till fed by stranger hands;
    But long ere I come back again,
    He'd tear me where he stands.

    Và bây giờ một mình đơn độc
    Lênh đênh trên sóng, xa nhà
    Ai người đáng cho ta thương khóc?
    Ai người đang khóc vì ta?

    Chỉ con chó ta nuôi, có thể
    Còn nhớ thương ta ít nhiều
    Nhưng người khác cho ăn, nó sẽ
    Quên người chủ trước từng yêu.
    (Bản dịch của Thái Bá Tân)




    NƯỚC NGA XÔ VIẾT

    Tặng A. Sakharov

    Cơn bão đi qua. Chẳng mấy ai lành lặn
    Tôi trở về thăm lại chốn quê xưa
    Thăm lại người thân, thăm lại bạn bè
    Thăm lại nơi đã tám năm rồi vắng bóng.

    Biết gọi ai? Biết chia sẻ cùng ai
    Niềm vui hay nỗi buồn rằng tôi còn sống?
    Chiếc cối xay – con chim còn một cánh
    Đứng bên nhà đôi mắt chẳng mở ra.

    Chẳng còn ai tôi quen biết nơi này
    Những người biết tôi đã từ lâu quên lãng
    Còn nơi ngày xưa có ngôi nhà thấp vắng
    Giờ còn đống tàn tro che lấp bởi bụi đường.

    Nhưng cuộc sống cứ sôi lên
    Xung quanh tôi người ta lăng xăng, bận rộn
    Trẻ cũng như già
    Chẳng còn ai để tôi ngả mũ chào thưa
    Chẳng còn trong đôi mắt nào tôi tìm thấy niềm thông cảm.

    Trong đầu tôi nảy ra nhiều suy nghĩ:
    Quê hương là gì?
    Chẳng lẽ chỉ là những giấc mơ?
    Với mọi người tôi là kẻ hành hương khắc khổ
    Chỉ còn trời thì lại ở rất xa.

    Nhưng dù sao tôi vẫn là
    Một người dân của xóm
    Cái xóm đang và sẽ còn nổi tiếng
    Rằng nơi đây có bà mụ đã sinh ra
    Một nhà thơ nhiều tai tiếng của nước Nga.

    Nhưng lý trí bảo tôi rằng:
    “Nghĩ lại đi mi! Sao lại đi hờn dỗi
    Đấy chỉ là ngọn lửa mới
    Trong ngôi nhà thế hệ khác mà thôi.

    Dù sao thì mi đã già thêm một ít rồi
    Tuổi trẻ khác họ hát bài hát khác
    Đối với họ sẽ trở nên thân thiết
    Không phải làng mà cả thế giới này là mẹ quê hương”.

    Quê hương ơi! Tôi thành một kẻ buồn cười
    Trên má hóp một màu hồng khô khốc
    Giữa quê mình tôi như người ngoại quốc
    Tiếng của đồng bào trở thành xa lạ với tôi.

    Tôi thấy rằng:
    Ngày chủ nhật những người dân làng
    Trong uỷ ban như trong nhà thờ tụ họp
    Bằng những lời nói sần sùi, không trau chuốt
    Họ tranh luận với nhau về cuộc sống của mình.

    Rồi buổi chiều khi ánh nắng màu vàng
    Của hoàng hôn rắc lên những cánh đồng màu xám
    Những đôi chân trần của đàn bê ngoài cổng
    Giẫm xuống hào nơi có rặng cây dương.

    Vẻ thiếu ngủ của người lính bị thương
    Cùng với những nét nhăn trên gương mặt
    Anh ta kể về vai trò của Budyonny
    Những người lính Hồng quân đánh lùi Perêkốp.

    “Chúng tôi đã bắt hắn ta như thế
    Hắn là… là tên tư sản… ở Crưm…”
    Đến những cành phong dài cũng vểnh tai lên
    Và những bà nông dân ồ lên trong cảnh trời nhập nhoạng.

    Từ trên đồi một tốp đoàn viên Kôm-sô-môn
    Họ chơi đàn phong cầm rất nhanh và mạnh
    Họ hát những bài hát tuyên truyền của Demyan
    Tiếng cười vui vang lên khắp thung lũng.

    Thế đó quê hương!
    Người sinh ra tôi như vậy
    Vẫn nói trong thơ rằng tôi cùng với nhân dân
    Nhưng thơ của tôi ở đây chẳng có ai cần
    Và cả tôi ở đây cũng chẳng ai cần đến cả.

    Tôi biết làm sao được!
    Xin lỗi nhé quê hương
    Những gì tôi làm được cho Người tôi cảm thấy bằng lòng
    Cho dù hôm nay chẳng ai đọc thơ tôi cả
    Tôi đã hát về Người khi Người đã đau thương.

    Tôi nhận về tất cả.
    Với tất cả tôi bằng lòng
    Tôi đi theo cách mạng đã sẵn sàng
    Tôi dâng hết lòng mình cho Tháng Mười, Tháng Năm
    Nhưng riêng thơ của mình tôi xin giữ lại.

    Tôi không trao Nàng Thơ cho ai khác
    Không cho mẹ, cho vợ hoặc bạn bè
    Chỉ có mình tôi là người Nàng Thơ uỷ thác
    Những bài hát dịu dàng Nàng chỉ hát cho tôi.

    Các bạn trẻ hãy sống vui và khoẻ mạnh lên!
    Các bạn có cuộc đời và bài ca cũng khác
    Tôi một mình đi về miền không ai biết được
    Để muôn đời tâm hồn nổi loạn trở thành ngoan.

    Nhưng mà khi đó
    Khi khắp nơi trên trái đất này
    Sẽ qua đi hận thù bộ tộc
    Sẽ không còn giả dối và buồn rầu nước mắt
    Thì tôi lại hát
    Bằng tất cả nhiệt tình tôi sẽ ngợi ca
    Một phần sáu quả đất
    Với cái tên ngắn gọn “Nước Nga”.
    1924.
     
     
    #17
      cacbac

      • Số bài : 412
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 08.10.2007
      • Trạng thái: offline
      RE: Thơ SERGEI ÊXÊNHIN 07.11.2007 19:10:31 (permalink)
      Ở KAPKAZ

      Xưa những nhà thơ Nga nhóm “Parnasse”
      Từng khát khao những xứ sở không quen
      Và chỉ có một mình Ngươi, Kavkaz
      Ngân vang sau màn sương phủ bí huyền.

      Nơi đây Puskin trong men tình rực lửa
      Nhớ người tình xưa đã viết câu thơ:
      “Người đẹp ơi em đừng hát nữa
      Bài hát buồn của xứ Gruzia”.

      Cũng nơi đây nhà thơ Lermontov
      Kể câu chuyện về Azamat hiên ngang
      Để đổi con ngựa của Kazbich
      Đã đem cô em gái thay cho vàng.

      Để xua đi trên gương mặt nỗi buồn
      Dòng suối vàng sôi lên vì cơn giận
      Như nhà thơ và như một sĩ quan
      Đã dùng súng để trấn an người bạn.

      Và ở đây chôn Griboedov
      Cống vật của ta cho sương khói Ba Tư
      Ông nằm ở dưới chân núi lớn
      Trong tiếng khóc của đàn Zu-na.

      Và bây giờ nơi này tôi lại đến
      Tôi đến đây mà không biết nguyên nhân:
      Để khóc than cho người xưa thương mến
      Hay để trộm xem giây phút cuối của mình!

      Sao cũng được! Trong tôi nhiều suy nghĩ
      Về những con người vĩ đại đã xa xôi
      Chữa lành họ bằng tiếng gào ầm ĩ
      Của những dòng sông và thung lũng của Ngươi.

      Họ đã chạy đến đây vì quân giặc
      Và chạy đến đây để tránh bạn bè
      Để chỉ nghe tiếng bàn chân bước
      Và để ngắm nhìn những ngọn núi mờ xa.

      Còn tôi cũng vì những điều như thế
      Để chia tay với du lãng muôn đời
      Đã chín muồi trong tôi hồn thi sĩ
      Với đề tài sử thi ở trong tôi.

      Tôi thấy yêu những vần thơ cháy bỏng
      Có Maiakovski và một số nhà
      Nhưng Maiakovski là nhà thơ lớn
      Ông viết về liên hiệp công-nông nghiệp Mạc Tư Khoa.

      Và Klyuev – ông từ vùng Ladozh
      Thơ của ông giống như chiếc áo bông
      Nhưng hôm qua một mình tôi đã đọc
      Và hoàng yến kia đã chết ở trong lồng.

      Những người khác chẳng có gì đáng đọc
      Họ trưởng thành lên dưới ánh mặt trời
      Những trang giấy thậm chí còn bẩn ướt
      Họ chẳng nhận ra điều cần thiết cho đời.

      Xin lỗi nhé, Kapkaz, tôi về họ
      Còn về Ngươi, nói đến chỉ vô tình
      Ngươi đã dạy cho thơ Nga tôi đó
      Chảy thành tia như ép quả sơn xanh.

      Để tôi viết một trường ca thật tuyệt
      Một mai này trở lại Mạc Tư Khoa
      Để quên đi nỗi buồn không cần thiết
      Và để chia tay với thói lãng du.

      Để một điều trên quê hương xứ sở
      Tôi nhắc hoài nhắc mãi trước khi xa:
      “Người đẹp ơi em đừng hát nữa
      Bài hát buồn của xứ Gruzia”.
      9-1924.


      STANZAS

      Tặng P. Chagin


      Tôi rất biết
      Tài năng của mình.
      Làm thơ - không có gì khó nhọc
      Nhưng có một điều khác
      Là tình yêu với quê hương
      Luôn vấn vương
      Và hành hạ tôi không ít.

      Viết mấy câu thơ
      Dường như mọi người đều có thể
      Về trăng, sao, về các cô gái trẻ…
      Nhưng có một tình cảm khác
      Xâm chiếm con tim
      Và nhiều ý nghĩ khác
      Ngự trị trong đầu không để tôi yên.

      Tôi muốn trở thành thi sĩ
      Và một người công dân
      Để làm gương
      Và niềm tự hào cho người khác
      Người công dân thứ thiệt
      Chứ không phải như người cùng mẹ khác cha
      Của đất nước Liên bang Xô Viết.

      Tôi đi xa Mạc Tư Khoa biền biệt.
      Cũng chẳng cần gì khôn khéo
      Tôi hoà giải với công an
      Vì những ẩu đả trong quán rượu của mình
      Tôi bị họ giữ
      Trong trại tạm giam
      Tôi cám ơn họ về tình cảm công dân
      Nhưng quả là khó khăn
      Nằm ngủ trên chiếc ghế cứng
      Với hơi rượu còn đầy trong giọng
      Tôi đọc một bài thơ suông
      Về cảnh cá chậu chim lồng
      Thật đáng thương của con chim hoàng yến.

      Nhưng tôi không là chim hoàng yến!
      Tôi là một nhà thơ!
      Và tôi không như kẻ nhếch nhác, vật vờ
      Dù có đôi khi tôi là người say rượu
      Nhưng trong đôi mắt của tôi
      Bừng lên ánh sáng vô cùng kỳ diệu.
      Tôi nhìn ra
      Và tôi hiểu
      Rằng thời đại mới
      Không phải những lời suông
      Rằng cái tên Lê Nin
      Như ngọn gió thổi khắp mọi miền đất nước
      Mang đến sự chuyển động cho nghĩ suy và nhận thức
      Như ngọn gió cần cho những chiếc cối xay.

      Những người thân yêu hãy quay trở về đây!
      Tôi nghĩ rằng sẽ có nhiều lợi lộc.
      Tôi chỉ là hàng cháu con
      Còn các người là hàng chú bác.
      Nào, Xéc-gây
      Hãy im lặng ngồi xuống đây đọc Mác
      Để lĩnh hội sự anh minh
      Trong những dòng khô khốc.

      Thời gian trôi như những dòng suối chảy
      Vào dòng sông mù sương
      Thấp thoáng phố phường
      Như những con chữ trên trang giấy.
      Mấy hôm trước còn ở Mạc Tư Khoa
      Mà bây giờ đã Baku rồi đấy.
      Còn chuyện làm thơ như vậy
      Được gợi lên bởi nhà báo Chagin.

      “Kìa, hãy nhìn
      Những cái tháp khoan
      Có đẹp hơn tháp nhà thờ không cơ chứ
      Và những giếng phun dầu mỏ
      Có khác gì những huyền bí trong sương
      Điều gì sống động hơn
      Xin nhà thơ hãy hát”.

      Dầu trên mặt nước
      Như cái chăn của người Ba Tư
      Và buổi chiều
      Rắc sao khắp bốn phía
      Nhưng tôi rất chân thật
      Xin thề rằng
      Những chiếc đèn lồng
      Tuyệt vời hơn sao ở Baku.

      Tôi nghĩ về sức mạnh của nền công nghiệp
      Và tôi nghe ra sức mạnh của con người.
      Ta hoàn toàn có thể
      Gom ánh sáng trên trời
      Và rất dễ
      Làm ra trên mặt đất này.

      Tôi đưa bàn tay
      Vỗ nhẹ lên ngực
      Rồi nói với mình:
      “Đã đến lúc
      Nào, Xéc-gây
      Hãy im lặng ngồi xuống đây đọc Mác
      Để lĩnh hội
      Sự anh minh trong những dòng khô khốc”.
      1924.


      LÊ NIN

      Đoạn trích từ trường ca “Gulyai-Polye”.


      Khi pháp luật còn chưa được củng cố
      Đất nước xôn xao như buổi xấu trời
      Trước tự do chúng ta còn lớ ngớ
      Ta chồm lên như người bị quất roi.

      Ôi xứ sở thân thương! Ôi nước Nga!
      Một nỗi đau trong lòng ta thắt lại.
      Bao năm rồi trên cánh đồng chẳng nghe
      Tiếng chó sủa và tiếng gà trống gáy.

      Bao năm rồi cuộc đời ta tĩnh lặng
      Đã mất đi những lề thói hằng ngày.
      Như đồng cỏ và như thung lũng
      Bị người ta đào bới khắp nơi.

      Tiếng rên rỉ và bước chân rầm rập
      Kêu ầm vang tiếng xe tải ngựa thồ
      Khắp bốn phía đều nghe tiếng guốc
      Tiếng leng keng tôi nhìn thấy trong mơ.
      Vây quanh ta tất cả là binh sĩ
      Thấy rõ rành chứ đâu phải trong mơ
      Thực tế đây, không hề mộng mị
      Ngựa đi như nước chảy
      Hết đội này tiếp đến đội kia
      Họ đi về đâu? Chiến tranh đã xảy ra?
      Trên thảo nguyên không nghe lời nói
      Trăng có sáng không, tôi không hiểu nổi
      Hay người kỵ sĩ để móng sắt rơi ra?
      Tất cả đều rối mù…

      Nhưng tôi hiểu ra:
      Trên quê hương khắp mọi chốn
      Lửa và gươm sáng loáng
      Người ta dùng giải quyết mối bất hoà.
      . . . . . .

      Ôi nước Nga –
      Tiếng ngân vang bí huyền, khủng khiếp
      Trong cây bạch dương, trong màu hoa tuyết.
      Ông từ đâu đến
      Ông kêu gọi người ta nổi loạn?
      Thiên tài nghiêm khắc! Ông lôi cuốn tôi
      Không phải bằng dáng vẻ bên ngoài.
      Ông không ngồi lên yên ngựa
      Ông không bay ngoài dông tố.
      Không chém cổ, chặt đầu
      Không như người lính mưa nắng dãi dầu.
      Chỉ một điều ông thích
      Là săn chim cun cút.

      Đối với ta, ông là anh hùng
      Ta yêu những người đeo mặt nạ màu đen
      Còn ông với nước mắt như con trẻ
      Trên xe trượt tuyết mùa đông.
      Và ông không mang đầu tóc
      Như những người mà phụ nữ thích
      Ông với vầng trán mênh mông
      Cái nhìn của ông khiêm tốn vô cùng
      Ông giản dị và dễ gần
      Trong mắt tôi ông là người như thế.
      Nhưng không hiểu bằng sức mạnh nào
      Mà ông làm chuyển rung thế giới
      Và ông đã làm rung chuyển…
      Gió hãy nổi lên!
      Cuốn hết gông xiềng
      Hãy rửa sạch làu
      Vết nhục xiềng gông và tôn giáo.
      . . . . . .
      Đã từng có một thời tàn khốc
      Ta làm theo những thế lực điên cuồng
      Trên nỗi khổ của những người nông dân
      Đã phất lên sự phồn vinh đế quốc.
      . . . . . .
      Chế độ quân chủ thối nát!
      Hàng thế kỷ nay chỉ biết tiệc tùng
      Giới quý tộc đem bán chính quyền
      Cho chủ nhà băng và tài phiệt.
      Nhân dân đang rên xiết
      Đất nước chờ đợi một người…
      Và ông đã đến.
      . . . . .
      Ông bằng những lời mạnh mẽ, hùng hồn
      Dẫn chúng ta theo con đường mới
      Ông nói rằng: “Để chấm dứt đau khổ
      Phải giành tất cả về tay công nhân
      Để cứu chúng ta chỉ có một con đường
      Đó là chính quyền Xô Viết”.
      . . . . . .
      Và ta xông lên trong tiếng gào bão tuyết
      Nơi đôi mắt ông hướng về
      Ta đến nơi ông đã nhìn thấy hết
      Mang về cho tất cả các bộ tộc tự do.
      . . . . . .
      Và bây giờ ông mất đi…
      Tiếng khóc làm ta choáng váng.
      Không còn nghe giọng của Nàng Thơ.
      Từ những khẩu đại bác to
      Vang lên những phát súng
      Rằng người cứu chúng ta đã không còn.
      Ông không còn nhưng những người còn sống
      Sẽ tiếp tục sự nghiệp của ông
      Để đất nước như dòng sông cuộn chảy
      Sẽ kết thành một khối tựa bê-tông.

      Đối với họ
      “Lê Nin không bao giờ chết!”
      Cái chết không dẫn đến đau buồn.
      . . . . . .
      Sẽ nghiêm khắc và sẽ cứng rắn hơn
      Họ biến sự nghiệp của ông thành hiện thực…
      1924.
       
       
      #18
        cacbac

        • Số bài : 412
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 08.10.2007
        • Trạng thái: offline
        RE: Thơ SERGEI ÊXÊNHIN 07.11.2007 19:13:29 (permalink)
        NƯỚC NGA ĐÃ MẤT

        Vẫn còn nhiều đièu ta chưa hiểu nổi
        Những học trò của chiến thắng Lê Nin
        Và những bài ca mới
        Ta vẫn theo giọng cũ hát lên
        Như ông bà dạy ta từ tấm bé.

        Bạn bè của tôi ơi!
        Đất nước đang bị phân chia
        Trong niềm vui sôi lên một nỗi buồn đau đớn!
        Chính vì thế mà tôi muốn
        Xách quần lên
        Chạy theo những đoàn viên thanh niên cộng sản.

        Tôi không đổ lỗi cho người đã mất
        Lấy đâu những người già
        Đuổi theo người trẻ?
        Họ như lúa mạch trồi gốc rễ
        Thối mục ra rồi vãi rắc đầy.

        Và tôi, tự mình tôi
        Không già, không trẻ
        Tôi chỉ là hạt bụi với thời gian
        Có phải vậy mà trong quán rượu, tiếng đàn
        Gợi cho tôi một giấc mơ dịu ngọt?

        Đàn ghi ta thân thương
        Hãy hát vang lên!
        Cô gái Xứ-gan hãy chơi bài gì đó
        Để cho tôi quên những tháng ngày ăn phải bả
        Chẳng biết gì đến yên lặng, dịu êm.

        Tôi đổ lỗi cho chính quyền Xô viết
        Chính vì thế mà tôi giận hờn
        Rằng thời tuổi trẻ thân thương
        Tôi không thấy gì trong đấu tranh người khác.

        Thế tôi thấy gì?
        Tôi chỉ thấy toàn trận mạc
        Vâng, thay cho bài hát
        Là tiếng ca-nông
        Chẳng thế mà tôi với cái đầu tóc vàng
        Tôi chạy khắp hành tinh đến kiệt sức.

        Nhưng dù sao, tôi là người hạnh phúc
        Trong sấm chớp bão giông
        Tôi tìm ra những ấn tượng sâu sắc vô cùng
        Cơn gió lốc trang điểm cho số phận
        Và cuộc đời tôi những cánh hoa vàng.

        Tôi người không mới!
        Chẳng có gì giấu nổi
        Rằng tôi để trong quá khứ một bàn chân
        Và mong muốn đuổi theo đoàn quân
        Tôi bị trượt và ngã bàn chân khác.

        Nhưng cũng còn những người khác
        Những người
        Bị lãng quên và bất hạnh hơn tôi
        Họ như hạt cám trên sàng
        Những sự kiện họ không tài nào hiểu nổi.

        Tôi biết họ
        Và tôi nhìn thấy:
        Những con mắt của bò cũng chẳng buồn hơn
        Giữa những lo toan vặt vãnh đời thường
        Như cái đầm nhuốm hồng máu họ.

        Vào cái đầm này ai người ném đá?
        Xin đừng động đến họ!
        Rồi sẽ thấy mùi hôi
        Tự họ sẽ từ giã cõi đời
        Như cây mùa lá rụng.

        Và có những kẻ khác
        Những kẻ tin rằng
        Sẽ nhìn vào tương lai dè dặt
        Dò trước tính sau
        Họ nói về cuộc đời mới làu làu.

        Tôi nghe. Và tôi nhìn vào kỷ niệm
        Những nông dân đặt điều, thêu dệt chuyện:
        “Với chính quyền Xô viết ta như chuột hải ly
        Hoa vải thôi… chứ đẹp nhất làm gì…”

        Những người này họ chỉ cần ít ỏi
        Cả đời họ rặt chỉ thấy
        Bánh mì và khoai tây.
        Vậy thì tại sao tôi chửi rủa đêm ngày
        Số phận mình đắng cay và không may mắn?

        Tôi đến phát ghen
        Với người cả đời ra trận
        Để bảo vệ tư tưởng lớn
        Còn tôi giết tuổi trẻ của mình
        Chẳng còn gì, dù là chút hoài niệm mong manh.

        Đây qủa là vụ xì-căng-đan!
        Một vụ xì-căng-đan lớn!
        Tôi phải xa một thời gian
        Bởi tôi đã có thể làm
        Những điều không phải thế
        Rằng những cái tôi làm chỉ để đùa cho thiên hạ.

        Đàn ghi ta thân thương
        Hãy hát vang lên!
        Cô gái Xứ-gan hãy chơi bài gì đó
        Để cho tôi quên những tháng ngày ăn phải bả
        Chẳng biết gì đến yên lặng, dịu êm.

        Tôi biết rằng nỗi buồn không dùng rượu để dìm
        Tâm hồn không bao giờ lành lặn
        Bằng sự hoang vu và đập phá cuồng điên.
        Bởi thế mà tôi muốn
        Xách quần lên
        Chạy theo những đoàn viên thanh niên cộng sản.
        1924.



        NƯỚC NGA VÔ GIA CƯ


        Các bạn ơi hôm nay tôi buồn
        Một nỗi đau thức dậy
        Sau vụ xì-căng-đan!
        Tôi nhớ về
        Câu chuyện buồn thương
        Câu chuyện về Oliver Twist*.

        Ta mỗi người mỗi khác
        Khóc cho số phận của mình
        Người pháo đài đã biết
        Kẻ Sibêri đã quen.
        Chính vì thế mà bây giờ
        Các cha đạo, ông từ
        Đi cầu nguyện kính chào
        Tất cả thành viên Hội đồng Dân uỷ.

        Chính vì thế mà nông dân
        Đong rượu bằng stof**
        Khi kể chuyện cho những người bà con
        Nhìn lên ảnh Mác
        Như là Savaof***
        Và thả khói thuốc
        Vào đôi mắt Lê Nin.

        Số phận trớ trêu!
        Ta thành những người bị bỏ
        Và lên những gì xưa cũ
        Ngưòi ta đóng cọc vào.
        Nhưng dù sao
        Còn nhà tu, ni viện
        Với mỗi lời “A-men”
        Đều bị lập biên bản.

        Và người ta nói rằng
        Quên về những ngày nguy hiểm:
        “Ta cho chúng nó…
        Không phải lông mà thành bụi…
        Tôi một mình
        Cắt 15 thằng đỏ
        Và cứ như thế
        Mỗi một thầy tu”.

        Nước Nga mẹ hiền ơi!
        Hãy tha lỗi cho tôi
        Xin tha lỗi!
        Nhưng cái điều này dã man, đê tiện
        Trên con đường ngắn ngủi của mình
        Tôi không âu yếm
        Và không hôn.

        Họ có nhà có cửa
        Họ có bánh mỳ
        Họ với những lời nguyện cầu
        Phồn vinh và no đủ.
        Nhưng mà còn có
        Trên mặt đất đau buồn
        Tất cả người hiền, kẻ ác
        Bị lãng quên.

        Những thằng bé chừng bảy-tám tuổi
        Lang thang đây đó chẳng ai trông
        Những con người vật vạ, lông bông
        Chúng là dấu hiệu
        Của sự trách móc chúng ta.

        Các bạn ơi hôm nay tôi buồn
        Một nỗi đau sau vụ xì-căng-đan thức dậy
        Tôi nhớ về
        Câu chuyện buồn thương
        Câu chuyện về Oliver Twist.

        Tôi cũng lớn lên
        Rách rưới và bất hạnh
        Giữa những buổi bình minh
        Nặng nề và loãng.
        Nhưng nếu như tất cả cậu bé
        Đứng dậy thành hàng
        Thì sẽ có hàng ngàn
        Nhà thơ tuyệt thế.

        Trong họ có Puskin
        Lermontov
        Koltsov
        Trong họ có Nekrasov
        Và trong họ có tôi.
        . . . . .

        Có phải thế mà nỗi buồn của tôi
        Vang lên thành lời
        Khi tôi nhìn vào họ
        Những kẻ khốn nạn trên đời.

        Tôi biết tương lai
        Là của họ…
        Lịch thời gian là của họ…
        Và tất cả vinh quang trên đời.
        Có phải vì thế
        Mà những dòng thơ cay đắng của tôi
        Đối với tất cả những người khác
        Giống như thuốc độc giết người.

        Tôi chỉ hát cho họ
        Những kẻ qua đêm trong nhà bếp
        Và những kẻ
        Ngủ trong toa-lét.
        Cứ để cho họ
        Nếu đọc những dòng thơ tôi
        Sẽ biết rằng đứng sau họ
        Có những kẻ hờn giận trên đời.
        1924.
        ______________________

        *Nhân vật trong tiểu thuyết của Charles Dickens.
        **Đơn vị đo lường cũ của Nga bằng 1/10 xô.
        ***Tên hiệu của Đức Chúa Trời trong đạo Do Thái.
         
         
         
        #19
          cacbac

          • Số bài : 412
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 08.10.2007
          • Trạng thái: offline
          RE: Thơ SERGEI ÊXÊNHIN 07.11.2007 19:16:29 (permalink)
          THƯ GỬI NGƯỜI PHỤ NỮ


          Em còn nhớ không
          Tất nhiên, em còn nhớ
          Khi anh đứng
          Dựa bức tường
          Em lo âu đi lại trong phòng
          Có điều gì gay gắt
          Như ném vào mặt anh.

          Em nói rằng
          Đã đến lúc hai ta từ giã
          Rằng em bị hành hạ
          Vì cuộc đời rồ dại của anh
          Rằng em phải lo cho công việc của mình
          Còn số phận của anh
          Như người trôi xuống dốc.

          Em thân yêu!
          Em đã chẳng yêu anh
          Đã không biết rằng trong cuộc đời
          Anh như con ngựa kiệt sức sùi bọt mép
          Bởi người cưỡi ngựa cứ thúc giục không thôi.

          Em không biết rằng
          Anh ở trong làn khói đặc
          Trong u mê cơn lốc xoáy cuộc đời
          Anh day dứt, không thể nào hiểu được
          Đi về đâu số kiếp nổi trôi.

          Mặt đối mặt
          Nhưng không nhìn thấy mặt
          Nhận ra nhau chỉ khi ở rất xa
          Khi mặt biển kia gào thét
          Thì con tàu trên đó sẽ lắc lư.

          Trái đất tựa con tàu
          Nhưng bỗng nhiên ai đó
          Vì những chân trời mới vinh quang
          Đã hướng thẳng con tàu vào dông tố
          Tay lái vẫn vững vàng.

          Thì có ai trên boong tàu rộng lớn
          Là người không ngã xuống, không nôn
          Chỉ có ai đã trải đời lão luyện
          Giữ được lặng yên trước sự tròng trành.

          Thì khi đó anh
          Trong tiếng ồn ào hoảng loạn
          Anh nhận ra công việc của mình
          Anh đi xuống hầm tàu
          Để không còn thấy người ta nôn mửa
          Và hầm tàu đó
          Chính là quán rượu Nga
          Anh lao vào với những cuộc say sưa
          Để quên đi đau khổ
          Và tự giết mình
          Trong những cơn say.

          Em thân yêu!
          Anh đã làm em khổ
          Đã từng có một nỗi buồn
          Trong đôi mắt em đó:
          Rằng trước mặt em anh đã
          Tàn phá đời mình không một chút tiếc thương.

          Nhưng em không biết rằng
          Trong làn khói đặc
          Trong u mê cơn lốc xoáy cuộc đời
          Anh vẫn hoài day dứt
          Anh đã không thể nào hiểu được
          Đi về đâu số kiếp nổi trôi.

          .................................................. ....

          Năm tháng qua nhanh
          Bây giờ anh đã thêm tuổi tác
          Đã suy nghĩ và cảm xúc theo kiểu khác
          Anh xin được nói câu chúc mừng
          Và khen ngợi kẻ lái tàu ngày trước!

          Hôm nay anh
          Thấy rạo rực trong lòng
          Anh nhớ lại nỗi buồn của em ngày trước
          Và bây giờ
          Anh vội vàng xin được
          Kể với em
          Anh ra sao và điều gì đã xảy ra!

          Em thân yêu!
          Anh sung sướng nói với em rằng:
          Anh đã may không bị rơi xuống vực
          Hôm nay đây trên quê hương Xô Viết
          Anh say sưa với những chuyến du hành.

          Anh đã trở thành
          Người khác hẳn ngày xưa
          Giá mà em còn ở đến bây giờ
          Anh đã không làm em khổ
          Vì ngọn cờ tự do
          Và vinh quang lao động
          Anh sẵn sàng đi đến biển Măng-sơ.

          Hãy tha lỗi cho anh...
          Anh biết rằng bây giờ em đã khác
          Em sống với người chồng
          Thông minh và nghiêm túc
          Em chẳng cần những đau khổ ngày xưa
          Và anh là kẻ
          Em đã không còn cần đến bao giờ.

          Em hãy sống cuộc đời
          Có ngôi sao đưa đường dẫn lối
          Một cuộc đời đã hoàn toàn thay đổi.
          Xin gửi lời chào em
          Một người mãi mãi nhớ đến em
          Người quen biết
          Xéc-gây Ê-xê-nhin.
          1924.



          GỬI CÁC NHÀ THƠ GRUZIA

          Người xưa làm thơ
          Theo thể bát cú và iambơ
          Thơ cổ
          Đã chết
          Nhưng bây giờ thời của ta
          Là thời oanh liệt
          Nên tôi lại giở ra
          Cái hàm thiếc.

          Miền đất xa!
          Bến bờ xứ lạ!
          Những con đường sỏi Gruzia.
          Rượu vang màu hổ phách
          Trong những đôi mắt lấp lánh ánh trăng
          Những đôi mắt sâu thẳm
          Như những chiếc tù và màu xanh.

          Các nhà thơ Gruzia!
          Lúc này tôi nhớ các anh.
          Xin chúc mọi sự tốt lành
          Chúc một buổi chiều vui vẻ!

          Những người anh em đồng chí
          Bằng tình cảm và ngòi bút của mình
          Những dòng sông từ ngữ sôi lên
          Và tiếng xào xạc
          Tôi yêu các anh
          Như dòng sông Kura gào thét
          Yêu những lời quanh bàn tiệc sum vầy.

          Tôi – người bạn từ phương bắc
          Và là người anh em!
          Các nhà thơ - tất cả một máu chung.
          Và tôi cũng là người châu Á
          Trong hành động, suy nghĩ
          Và cả trong lời.

          Bởi thế mà tôi
          Ở nơi đất khách
          Các anh gần gũi, thân thiết
          Và dễ chịu biết bao.

          Tất cả đều gan dạ
          Tháng ngày trôi
          Và lời của con người
          Sẽ dồn vào một ngôn ngữ
          Nhà sử học khi viết sử
          Sẽ mỉm cười sự thù địch của ta.

          Ông ta sẽ nói rằng:
          Trong dòng chảy của thời gian
          Có những tìm tòi và biểu hiện…
          Các bộ tộc với nhau từng quyết chiến
          Nhưng các nhà thơ không xích mích bao giờ.

          Có sự chứng kiến
          Của một điều:
          Nhà thơ với nhau
          Là anh em kết nghĩa*.


          Ách áp bức
          Của nước Nga quân chủ
          Ép vào cổ con người
          Chúng tôi đã kết liễu nó rồi
          Và đây
          Đôi cánh tự do rộng mở.

          Mỗi nhà thơ trong bộ tộc của mình
          Bằng âm điệu và thổ ngữ của anh
          Chúng ta tất cả
          Hát bằng giọng mình
          Theo tình cảm thiêng liêng
          Của toàn nhân loại…

          Đã xảy ra
          Một điều kỳ lạ:
          Rằng ta không bao giờ
          Còn nô lệ cho ai cả.

          Các nhà thơ Gruzia!
          Lúc này tôi nhớ các anh.
          Xin chúc mọi sự tốt lành
          Chúc một buổi chiều vui vẻ!

          Những người anh em đồng chí
          Bằng tình cảm và ngòi bút của mình
          Những dòng sông từ ngữ sôi lên
          Và tiếng xào xạc
          Tôi yêu các anh
          Như dòng sông Kura gào thét
          Yêu những lời quanh bàn tiệc sum vầy.
          1924.
          _______________________

          *Trong nguyên bản: Kunak – một phong tục của vùng bắc Kavkaz gần như tục làm anh em kết nghĩa.
           
           
           
          #20
            cacbac

            • Số bài : 412
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 08.10.2007
            • Trạng thái: offline
            RE: Thơ SERGEI ÊXÊNHIN 07.11.2007 19:19:55 (permalink)
            THƯ CỦA MẸ

            Bây giờ biết có điều gì
            Còn nghĩ ra được
            Và có điều chi
            Tôi còn có thể viết?
            Khi mà trước mặt tôi
            Trên chiếc bàn nhỏ
            Có một bức thư
            Của mẹ tôi gửi đến.

            Mẹ viết rằng:
            “Nếu con có thể
            Thì hãy về thăm mẹ
            Trong ngày Thánh đản nghe con
            Nhớ mua cho mẹ chiếc khăn
            Và mua cho bố chiếc quần
            Chứ ở nhà bây giờ
            Thiếu thốn nhiều thứ lắm.

            Mẹ không ưa một nỗi kinh hoàng
            Rằng con là thi sĩ
            Rằng con kết bạn
            Với thói hư danh
            Sẽ là rất hay hơn
            Giá mà từ thời thơ ấu
            Con chỉ học đi cày.

            Mẹ đã già rồi
            Và hay đau ốm
            Nhưng giá như con ở nhà
            Từ những ngày đầu
            Thì bây giờ bên mẹ
            Đã có nàng dâu
            Và mẹ dắt tay đứa cháu bé
            Âu yếm xoa đầu.

            Thế mà những đứa con của mình
            Con đành để thất lạc
            Và người vợ của mình
            Con dễ dàng trao người khác
            Không gia đình, không bè bạn
            Như thuyền không bến
            Con chỉ biết vùi đầu
            Vào rượu chè như vực thẳm sâu.

            Con trai của mẹ
            Con đã làm sao thế?
            Ngày xưa con là đứa hiền lành
            Và rất ngoan ngoãn
            Mọi người đều nói với bố con rằng:
            Ông là người hạnh phúc
            Ông Alexandr Esenin!

            Những điều mẹ cha mơ ước
            Đã không thành hiện thực
            Và giờ đây ở trong lòng
            Càng thêm đắng cay và đau đớn
            Khi mà bố con
            Lại nghĩ rằng
            Con làm thơ như thế
            Là để kiếm tiền được nhiều hơn.

            Mà dù cho con
            Có kiếm được bao nhiêu đi nữa
            Thì con đâu có gửi về nhà
            Chính vì thế mà cay đắng
            Khi lời cứ tuôn ra
            Rằng chính mẹ đây cũng biết
            Theo kinh nghiệm của mình
            Các nhà thơ bạc tiền đâu có thiết.

            Mẹ không ưa một nỗi kinh hoàng
            Rằng con là thi sĩ
            Rằng con kết bạn
            Với thói hư danh
            Sẽ là rất hay hơn
            Giá mà từ thời thơ ấu
            Con chỉ học đi cày.

            Giờ đây chỉ còn một nỗi buồn
            Giờ bố mẹ như sống trong bóng tối
            Đến con ngựa cũng không.
            Nhưng giá như con ở nhà
            Thì tất cả đều làm ra
            Và với trí thông minh như vậy
            Có lẽ con trở thành
            Ông chủ tịch xã ta.

            Thì khi đó sống vui hơn
            Không có gì sợ sệt
            Và con cũng không cần
            Nỗi nhọc nhằn không cần thiết
            Khi đó mẹ sẽ bắt
            Cô vợ của con
            Quay tơ và xe chỉ
            Còn con, như người con trai cả
            Sẽ chăm sóc bố mẹ tuổi già”.
            …………………………….

            Tôi vò nát bức thư
            Rồi đắm chìm trong khủng khiếp.
            Chẳng lẽ không còn lối thoát
            Trên con đường tha thiết của mình
            Nhưng lại nghĩ rằng
            Sau này tôi sẽ kể
            Tôi sẽ kể cho mẹ
            Trong bức thư trả lời.
            1924.


            TRẢ LỜI THƯ MẸ

            Mẹ yêu quí của con
            Mẹ hãy sống như vẫn sống.
            Con cảm nhận được rằng
            Ký ức và tình yêu của mẹ
            Nhưng mà chỉ có một điều
            Mẹ không hề hiểu
            Con đang làm gì
            Và sống ra sao.

            Bây giờ chỗ mẹ mùa đông
            Và những đêm trăng
            Con biết rằng mẹ
            Suy nghĩ không chỉ một mình
            Mà dường như có ai đấy
            Đang rung cây anh đào dại
            Rồi rắc tuyết vương vãi
            Lên cửa sổ nhà mình.

            Mẹ kính yêu!
            Làm sao mẹ ngủ được trong bão tuyết?
            Khi mà trong ống khói nhà mình
            Có tiếng rên dài và ai oán
            Mẹ muốn nằm
            Nhưng nhìn thấy không phải chiếu chăn
            Mà chiếc quan tài hẹp
            Và người ta sắp sửa chôn mình.

            Dường như cả một nghìn
            Ông từ bằng giọng mũi
            Đang khóc than
            Rủa nguyền bão tuyết!
            Và tuyết dồn lên
            Thành đống như ngôi mộ
            Và ở bên kia đó
            Chẳng vợ con, chẳng bạn bè.

            Hơn tất cả
            Con yêu mùa xuân
            Và yêu nơi nước chảy
            Mạnh mẽ thành dòng
            Nơi mà mỗi thanh gỗ nhỏ
            Giống như một con tàu
            Trước cảnh mênh mông như thế
            Con mắt chẳng cần phóng về đâu.

            Nhưng cái mùa xuân
            Mà con yêu đấy
            Là một cuộc cách mạng vĩ đại
            Mà con vẫn gọi tên!
            Chỉ về mùa xuân này
            Mà con khổ đau một nỗi
            Chỉ một mùa xuân này
            Con đợi chờ và kêu gọi!

            Chứ điều ghê tởm này
            Là một hành tinh lạnh!
            Và cho đến một ngày
            Mặt trời – Lênin chưa tan biến!
            Chính vì điều này
            Mà với tâm hồn thi sĩ
            Con ra đi gây sự
            Rồi uống rượu, đập phá ngang tàng.

            Nhưng rồi sẽ đến một thời gian
            Mẹ yêu thương ạ!
            Thời mong đợi!
            Không phải ngẫu nhiên mà tất cả
            Đều có vũ khí trong tay:
            Một người kia – cầm súng, cầm cày
            Còn một người này – cầm bút.

            Mẹ hãy quên chuyện tiền bạc
            Tất cả hãy quên đi
            Đâu đã đến nỗi gì
            Cứ làm như cái chết
            Vì con đâu phải con bò
            Hay con lừa, con ngựa
            Để cho người ta
            Xâu mũi dắt đi!

            Con sẽ tự mình
            Khi thời gian đến
            Khi mà tiếng súng
            Vang lên khắp hành tinh
            Thì con sẽ trở về
            Mua cho mẹ chiếc khăn
            Và sẽ mua cho bố
            Những thứ mà bố cần.

            Chứ bây giờ đang bão tuyết
            Như nghìn ông từ giọng mũi
            Đang khóc than
            Rủa nguyền bão tuyết.
            Và tuyết dồn lên
            Thành đống như ngôi mộ
            Và ở bên kia đó
            Chẳng vợ con, chẳng bạn bè.
            1924.
             
             
             
            #21
              cacbac

              • Số bài : 412
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 08.10.2007
              • Trạng thái: offline
              RE: Thơ SERGEI ÊXÊNHIN 07.11.2007 19:28:52 (permalink)
              THƯ GỬI ÔNG NGOẠI

              Cháu đã giã từ
              Ngôi nhà cha mẹ.
              Ông của cháu ơi!
              Cháu lại thư cho ông đó…
              Bây giờ nhà ông bên cửa sổ
              Bão tuyết đang reo vang
              Và trong ống khói nhà ông
              Gió gào lên ầm ĩ.

              Có vẻ như một trăm con quỉ
              Leo vào trên gác thượng nhà ông.
              Còn ông thì không ngủ suốt đêm
              Bàn chân của ông giãy đạp.
              Cháu muốn trùm cho ông
              Cái áo khoác
              Và muốn về nơi đó
              Đập hết chúng bằng cây gậy thông lò.

              Nghe những lời ngây thơ
              Của tâm hồn trắng trong đứa cháu nhỏ!
              Chẳng vô tình mà ông cố
              Đã trả ba thùng lúa
              Đưa ông đến ông từ
              Trong một bãi hoang
              Dạy ông: “Ăn cho đàng hoàng”
              Và “Cha” “Biểu tượng của lòng tin”.

              Người ta nuôi ngựa tốt
              Chọn lựa đồ ăn
              Đem tình yêu bảo vệ
              Và chỉ bản thân mình
              Đem ra xét xử
              Rồi bằng cách như thế
              Ông đã dạy đứa cháu của mình.

              Nhưng thằng cháu bài học này
              Đã không hiểu được
              Mà làm ông đắng cay
              Cháu đi về xứ khác
              Theo ông thì bây giờ
              Cháu lêu lổng, vất vơ
              Và có điều dại dột
              Là theo đuổi việc làm thơ.

              Ông nói rằng
              Người ta ăn trộm cháu của ông
              Rằng cháu là đứa dại dột
              Còn thành phố là nơi lừa bịp
              Nhưng mà ông ơi
              Nếu quả là như vậy
              Thì con ngựa tồi
              Kẻ trộm đâu thèm lấy.

              Con ngựa xấu trong chuồng
              Không ai ăn trộm
              Nhưng mà ai muốn
              Nhìn mặt nước phẳng như gương
              Thì sẽ nói rằng:
              Trong nước vũng đừng chết
              Mà người ta phải biết
              Từ giã quê hương.

              Và cháu từ giã xóm thôn
              Đi về miền xa vắng
              Ở đây mùa xuân
              Hoa hồng to hơn nắm đấm.
              Cháu gửi về ông
              Lời chào nồng ấm
              Ơi người ông cô đơn số phận
              Cháu gửi đến từ xa.

              Bây giờ đang bão tuyết
              Khắp nơi ở Riazan
              Còn ở trong ông
              Cơn ngứa nhìn thấy cháu.
              Nhưng mà ông biết không
              Chẳng có xe trượt tuyết nào
              Có thể chở ông
              Đến với cháu được đâu.

              Cháu biết rằng
              Giá mà ông đến với hoa hồng
              Đi về miền nắng ấm.
              Chỉ một điều thật chán:
              Lời nguyền rủa của ông
              Mạnh hơn cả đầu tàu
              Nên đến muôn thuở
              Chẳng kéo ông đi được nơi đâu.

              Còn nếu như cháu sẽ chết?
              Ông ơi, ông có nghe không?
              Nếu cháu sẽ chết
              Thì ông có lên tàu không
              Để mà có mặt
              Trong buổi lễ tang
              Để hát lên câu hát
              Lời cầu nguyện đau buồn?

              Mà ông ngồi xuống đi ông
              Ông ngồi xuống và đừng khóc
              Xin ông hãy tin
              Vào con ngựa sắt
              Ái chà, con ngựa sắt
              Như cái đầu tàu!
              Hình như người ta
              Đã mua từ nước Đức.

              Cái miệng của con tàu
              Đã quen với lửa
              Và khói như bờm ngựa
              Đen và dày đặc
              Giá mà cái bờm này có được
              Cho con ngựa của ta
              Thì sẽ làm ra
              Biết bao nhiêu là bàn chải.

              Cháu biết rằng
              Thời gian làm mòn cả đá…
              Và ông, ông ạ
              Khi nào đó ông sẽ hiểu rằng
              Con ngựa khi đã thắng yên cương
              Đi về miền xa tít tắp
              Thì dù con ngựa tốt nhất
              Chỉ có chở xương về…

              Ông sẽ hiểu điều này nữa
              Rằng cháu chẳng vô tình
              Đi về nơi ấy
              Nơi mà bay không nhanh bằng chạy
              Còn ở nơi chỉ bao trùm bão tuyết
              Và đám cháy mà thôi
              Thì con ngựa tồi
              Kẻ trộm đâu thèm lấy.
              12-1924.


              THƯ GỬI EM GÁI EKATERINA

              Alexandr* của ta đã viết về Delvig
              Về cái sọ dừa ông đã viết
              Những dòng thơ.
              Thật tuyệt vời và xa
              Nhưng dù sao, gần gũi
              Như vườn hoa!

              Chào em gái!
              Chào em!
              Anh là nông dân hay không phải nông dân?!
              Thế bây giờ ông ngoại có còn chăm sóc
              Những cây anh đào ở Riazan?

              Chà, những cây anh đào!
              Em chưa quên nó chứ?
              Bố của ta đã từng vất vả
              Để con ngựa cái
              Gầy và lông màu hung
              Kéo cày dỡ khoai trên đồng.

              Bố cần khoai tây
              Còn ta cần vườn cây.
              Thế rồi vườn cây bị chặt
              Thật đáng tiếc thay!
              Cái đệm ướt cũng biết điều này
              Chừng… bảy…
              Hay tám năm về trước.

              Anh nhớ về ngày lễ
              Ngày lễ tháng Năm.
              Nở hoa cây anh đào dại
              Và cả tử đinh hương.
              Anh đã ôm từng cây bạch dương
              Trong lần uống rượu
              Say hơn một ngày xanh.

              Những cây bạch dương!
              Những cô gái – bạch dương!
              Không yêu họ chỉ là có thể
              Những ai trong độ tuổi thiếu niên
              Không đoán trước cây trái của mình.

              Em gái của anh!
              Trong cuộc đời bạn bè ít quá!
              Anh cũng như tất cả
              Có một dấu ấn trong anh…
              Nếu con tim hiền dịu của em
              Mỏi mệt
              Thì hãy bắt nó quên và lặng im.

              Sasha em biết
              Sasha là người tốt
              Và Lermontov
              Hợp với sức Sasha.
              Nhưng mà anh đau ốm…
              Bằng tuyết bột tử đinh hương
              Giờ anh chỉ cố gắng
              Chữa bệnh cho tâm hồn.

              Anh thấy tiếc cho em
              Chỉ còn lại một mình
              Còn anh đây sẵn sàng
              Dù là trận quyết đấu.
              “Hạnh phúc cho ai không uống đến cùng”**
              Và không nghe hết lời của sáo.

              Nhưng cái vườn của ta!…
              Cái vườn…
              Bởi trong vườn mùa xuân
              Dạo chơi con trẻ
              Những đứa con của em thỏ thẻ.
              Mà thôi!
              Thì cứ để
              Cho chúng nhắc không đúng chỗ
              Rằng đã từng sống trên đời…

              Những con người kỳ cục, dở hơi.
              1925.
              ______________

              *Alexandr Puskin.
              **Ý thơ Alexandr Puskin trong tiểu thuyết thơ “Épghênhi Ônhêgin”.
               
               
               
              #22
                cacbac

                • Số bài : 412
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 08.10.2007
                • Trạng thái: offline
                RE: Thơ SERGEI ÊXÊNHIN 07.11.2007 19:32:55 (permalink)
                NHỮNG BÔNG HOA

                I

                Những bông hoa bảo tôi rằng: vĩnh biệt
                Những nụ hoa cúi xuống giọng đau buồn
                Rằng mãi mãi tôi không còn được biết
                Cánh đồng làng và gương mặt quê hương.

                Nhưng em ạ, dù sao thì anh đã
                Thấy mặt đất này và đã thấy em
                Nên giờ đây trước phận mình nghiệt ngã
                Anh vui lòng nhận cái chết dịu êm.

                II

                Thời gian xanh và buổi chiều êm
                Biết làm sao không yêu người cho được
                Những bông hoa, lòng tôi không thể khác
                Mến yêu người, tôi uống gọi bằng “em”.

                Đinh tử hoa, mộc tê thảo hát lên.
                Với hồn tôi xảy ra điều tai hoạ.
                Đinh tử hoa, mộc tê thảo hát lên.
                Với hồn tôi xảy ra điều tai hoạ.

                III

                Chà, hoa chuông, nhiệt huyết của mi
                Trong lòng này đã gọi ra bài hát
                Và kể rằng có một loài thỉ xa
                Những đôi mắt của người yêu xa lắc.

                Xin đừng hát mà thương cho tôi với
                Chẳng bài ca lửa vẫn cháy trong lòng
                Đã đến đây giống như vần thơ “mới”
                Một mối tình gắn bó keo sơn.

                IV

                Những bông hoa, không phải là tất cả
                Biết được rằng tôi rung động con tim
                Không mọi người, vẻ lạnh lùng trong đó
                Có thể đốt lên ngọn lửa của mình.

                Không mọi người giang rộng tay có thể
                Biết nắm bắt được số phận ngặt nghèo.
                Như con bướm tôi lao vào bếp lửa
                Với lòng nhiệt tình tất cả mang theo.

                V

                Tôi không yêu những bông hoa trong bụi
                Chưa bao giờ tôi gọi chúng là hoa.
                Dù đôi môi của tôi từng chạm tới
                Nhưng những lời êm ái chẳng tìm ra.

                Tôi chỉ yêu có một bông hoa
                Bông hoa này cắm rễ vào lòng đất
                Tôi yêu mến và tôi thiết tha
                Như yêu loài thỉ xa phương bắc.

                VI

                Trên thanh lương trà có những bông hoa
                Những bông hoa – rồi sau là quả
                Chúng rơi xuống mặt đất như mưa
                Từ trên cao những bông hoa màu đỏ.

                Chúng không như loài hoa trên mặt đất
                Hoa thanh lương trà là chuyện khác rồi.
                Chúng giống như cuộc đời ta, như xác
                Bị chia ra trong sương khói muôn đời.

                VII

                Tình yêu ơi, cho tôi xin lỗi nhé
                Không một điều gì tôi chỉ ngang qua.
                Nhưng trên con đường tôi yêu hơn cả
                Là những gì không lặp lại bao giờ.

                Không lặp lại cả anh và cả em
                Ta chết đi – sau ta là những kẻ
                Họ đã khác, họ không người như thế
                Em chẳng của anh, anh chẳng của em.

                VIII

                Những bông hoa, hãy nói rằng: vĩnh biệt
                Những nụ hoa cúi xuống giọng đau buồn
                Rằng mãi mãi tôi không còn được biết
                Mặt hoa hồng và gương mặt quê hương.

                Thôi đành vậy! Dù không thấy bao giờ!
                Giờ đây tôi đã mê loài hoa khác
                Và bởi thế bằng lời bài hát
                Tôi sẽ ngợi ca mặt đất nên thơ.

                IX

                Thế con người, không lẽ, chẳng là hoa?
                Em thân yêu, điều này em cảm thấy
                Rằng ở đây không phải những lời suông.

                Như thân cây, lúc lắc thịt xương
                Còn cái đầu này, với em, chẳng lẽ
                Không phải bông hồng vàng?

                Hoa người trong nắng trong mưa
                Hoa biết bò trườn, đi lại.

                X

                Những bông hoa đã đi, tôi đã thấy
                Và con tim từ ấy dịu dàng hơn
                Có một điều trong đời tôi nhận thấy
                Từ tháng Mười mọi chuyện bắt nguồn.

                Những bông hoa đã đánh nhau quyết liệt
                Và hoa đỏ kia chiến đấu tốt hơn
                Có nhiều người bị rơi vào bão tuyết
                Nhưng dù sao với sức mạnh cương quyết
                Họ đã giết đi những kẻ hành hình.

                XI

                Tháng Mười ơi, tháng Mười!
                Tôi thấy tiếc làm sao
                Những bông hoa đỏ kia đã chết
                Nụ hoa bị cắt bằng thép
                Nhưng dù sao tôi không sợ thép đâu.

                Những bông hoa biết đi!
                Họ đem giết thép
                Từ thép làm ra những con tàu
                Từ thép làm ra những ngôi nhà đẹp.

                XII

                Và bởi vì tôi đã từng hiểu được
                Rằng cuộc đời không tu viện với tôi
                Tôi gửi gắm trong vần thơ tha thiết
                Rằng lặp lại thôi mọi thứ trên đời.

                Chính vì thế mà tôi đây vẫn hát
                Tôi hát lên chẳng phải những lời suông
                Và tôi trao cho người yêu dấu nhất
                Đầu của tôi như một bông hồng vàng.
                1924.


                CƠN BÃO TUYẾT

                Thời gian hãy xe búp sợi của mình
                Của linh hồn sống muôn đời không đổi.
                Không!
                Không bao giờ tôi sắp đặt nổi
                Với bản thân mình
                Tôi là người xa lạ.

                Muốn đọc nhưng quyển sách rơi
                Tôi ngáp dài
                Rồi chìm vào giấc ngủ…
                Còn bên ngoài cửa sổ
                Ngọn gió đang khóc than
                Dường như ngọn gió
                Linh cảm cái chết đang gần.

                Cây phong phủ kín băng
                Bằng ngọn màu đen của mình
                Giọng khò khè về quá khứ
                Vào trời xanh.
                Cây phong nào?
                Nó chỉ là cây cột đáng xấu hổ
                Giá mà được treo cổ trên đó
                Hoặc đập phá cho tan tành.

                Và người đầu tiên
                Là tôi, cần treo cổ
                Trói chéo tay lại sau lưng
                Vì một tội rằng
                Bằng bài hát giọng khàn khàn
                Tôi đã quấy rầy giấc ngủ
                Của quê hương.

                Tôi không yêu
                Tiếng gáy của con gà trống
                Và tôi kêu
                Rằng giá mà có đủ sức mạnh
                Thì tất cả gà trống
                Tôi sẽ diệt hết trơn
                Để cho đêm đêm
                Không còn nghe tiếng gáy.

                Nhưng tôi đã quên rằng
                Chính tôi cũng là gà trống
                Đã gào thét hết mình
                Trước mỗi buổi bình minh
                Không nghe theo lời bố mẹ
                Để xao xuyến con tim
                Và thơ cũng thế.

                Cơn bão tuyết rít lên
                Như con lợn đực
                Bị người ta sắp chọc tiết.
                Và màn sương
                Lạnh buốt
                Không biết được
                Đâu xa
                Đâu gần…

                Còn mặt trăng, chắc hẳn
                Đã bị những chú chó xơi
                Bởi đã từ lâu lắm
                Không còn thấy trên trời.
                Mẹ dứt sợi chỉ từ khung cửi
                Cùng với cái cọc sợi
                Rồi mẹ buông lời.

                Con mèo nặng tai
                Lắng nghe lời của mẹ
                Từ trên chiếc ghế
                Nó buông thõng cái đầu.
                Chẳng vô tình mà những người hàng xóm
                Hay sợ hãi nói rằng
                Con mèo trông rất giống
                Như con cú vọ màu đen.

                Đôi mắt của tôi nhắm
                Nhưng hễ mở ra
                Là lại nhìn thấy cảnh
                Từ câu chuyện cổ ngày xưa:
                Đôi chân của con mèo
                Tôi ngỡ là cây gậy
                Còn mẹ như mụ phù thủy
                Từ trên đồi.

                Tôi không biết được rằng tôi
                Đau ốm hay là không đau ốm
                Nhưng chỉ những ý tưởng
                Dạo bước không đúng chỗ trong đầu.
                Vang lên trong tai tôi
                Tiếng xẻng của người đào mộ
                Cùng với tiếng than thở
                Của tiếng chuông xa.

                Tôi là con ma
                Nằm trong quan tài tôi thấy cả
                Tiếng nguyện cầu nức nở
                Của ông từ.
                Đôi mí mắt người chết
                Tôi hạ xuống thấp
                Rồi tôi đặt
                Lên đó hai đồng xu.

                Để với những đồng tiền này
                Từ đôi mắt người chết
                Người đào mộ sẽ trở nên ấm áp
                Mà lấp đất cho tôi
                Và ngay trong lúc này
                Không cảm thấy mình thô bỉ.

                Và sẽ nói to về tôi:
                “Chà, thằng cha này dớ dẩn!
                Hắn ta trong cuộc đời
                Phá phách, ngang tàng đã lắm…
                Nhưng không thể nào đọc xong
                Dù chỉ năm trang
                Của cuốn “Tư bản”.
                1924.
                 
                  
                 
                #23
                  cacbac

                  • Số bài : 412
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 08.10.2007
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Thơ SERGEI ÊXÊNHIN 07.11.2007 19:36:11 (permalink)
                  MÙA XUÂN

                  Cơn mê sảng đã kết thúc.
                  Đã tan biến nỗi buồn.
                  Tôi tiếp nhận cuộc đời như giấc mộng đầu tiên.
                  Ngày hôm qua trong cuốn “Tư bản” tôi đã đọc
                  Rằng có một qui luật
                  Dành riêng cho các nhà thơ.

                  Cơn bão tuyết bây giờ
                  Hãy gào lên như quỉ
                  Hãy đánh vào kẻ chết đuối kia trần trụi –
                  Còn tôi với cái đầu tỉnh táo
                  Thành người đồng chí sảng khoái và vui.

                  Những gì mục nát chẳng nên tiếc thương rồi
                  Và với tôi cũng không cần thương tiếc
                  Nếu tôi có thể sẵn sàng xin chết
                  Trong bão tuyết này thì cứ để mặc tôi.

                  Tính tình tang, con chim vành khuyên ơi!
                  Ta chào chim nhé!
                  Xin chim đừng có sợ!
                  Ta không động đến chim đâu.
                  Và nếu như chim muốn
                  Hãy đậu xuống bờ rào
                  Theo qui luật của chim.

                  Trong cuộc đời có qui luật xoay vần
                  Đó là phép cư xử
                  Của người đang sống trên đời
                  Còn nếu chim muốn như người
                  Thì chim sẽ
                  Có quyền nằm và ngồi.

                  Xin chào cây phong của tôi
                  Cây phong của tôi tội nghiệp
                  Xin lỗi, tôi đã làm cây phong bực
                  Quần áo của ngươi rách tả tơi
                  Nhưng mà rồi đây sẽ
                  Lành lặn trở lại thôi.

                  Không cần lệnh trát gì cả
                  Cây tơ hồng buông chiếc mũ màu xanh
                  Rồi lặng lẽ
                  Và âu yếm
                  Ôm tháng Tư vào lòng.

                  Và cô gái sẽ đến với tháng Tư
                  Cô sẽ lấy nước giếng tưới ra
                  Để rồi đây trong tháng Mười khắc nghiệt
                  Ngươi có thể chống lại những cơn bão tuyết.

                  Còn khi đêm đến
                  Mặt trăng bơi giữa trời
                  Không phải trăng bị những chú chó xơi
                  Mà tại vì không nhìn thấy rõ
                  Vì những cuộc đánh nhau ẩu đả
                  Của con người.

                  Nhưng cuộc đánh nhau đã kết thúc rồi
                  Chính vì thế
                  Trăng bằng ánh sáng vàng chanh
                  Đang khoắc lên
                  Cây cối màu xanh
                  Vầng hào quang vang vọng của mình.

                  Thì tim ta ơi, hãy uống
                  Mùa xuân!
                  Hãy xao xuyến bằng
                  Những vần thơ mới!
                  Còn bây giờ tôi đi ngủ
                  Thôi không còn chửi rủa
                  Những con gà trống nữa rồi.

                  Mặt đất ơi, mặt đất ơi!
                  Ngươi không phải là kim loại
                  Vì rằng kim loại
                  Không nẩy lộc đâm chồi.
                  Ta cần nắm bắt lấy
                  Chỉ một dòng thôi
                  Là bỗng nhiên
                  Cuốn “Tư bản” hoàn toàn dễ hiểu.
                  1924.


                  CON ĐƯỜNG CỦA TÔI

                  Cuộc đời bước lên bờ
                  Người dân xưa của xóm
                  Tôi đi hồi tưởng
                  Về những điều đã thấy trong vùng.
                  Thơ tôi ơi
                  Hãy lặng lẽ
                  Kể về cuộc đời tôi.

                  Ngôi nhà gỗ nông dân
                  Mùi nhựa chưng từ gỗ
                  Cái bàn thờ đã cũ
                  Những ngọn đèn lắt lay.
                  Cũng còn may
                  Là tôi còn gìn giữ được
                  Cảm giác ngày xưa vẫn còn đây.

                  Ngoài cửa sổ
                  Bão tuyết trắng reo.
                  Tôi lên chín tuổi
                  Ghế nằm, bà ngoại, con mèo…
                  Bà hát câu gì đấy
                  Buồn buồn về thảo nguyên
                  Rồi bà ngáp
                  Xéo cái miệng của mình.

                  Bão tuyết rít gầm lên
                  Bên ngoài khung cửa nhỏ
                  Tựa như những người chết đang nhảy múa.
                  Khi đó đế chế Nga
                  Đánh nhau với người Nhật
                  Và tất cả mọi người có cảm giác
                  Nhìn thấy những cây thập ác từ xa.

                  Khi đó tôi còn chưa biết
                  Những việc làm đen tối của nước Nga.
                  Tôi không biết được rằng
                  Tại sao lại chiến tranh.
                  Với tôi, đồng ruộng Riazan
                  Nơi những nông dân cắt cỏ
                  Và trồng lúa
                  Là quê hương.

                  Tôi chỉ nhớ
                  Rằng nông dân than phiền
                  Và chửi rủa
                  Cả Sa hoàng, cả Chúa
                  Nhưng câu trả lời
                  Chỉ mỉm cười chốn xa xôi
                  Là ánh bình minh thưa thớt
                  Màu vàng chanh của quê tôi.

                  Khi đó lần đầu tiên
                  Những vần điệu vang lên
                  Có rất nhiều tình cảm
                  Làm đầu óc say sưa, choáng váng
                  Và tôi nói với tôi:
                  Nếu như cơn ngứa này đã thức dậy
                  Thì cả hồn tôi sẽ trút thành lời.

                  Những tháng năm xa
                  Bây giờ đã như trong sương mờ.
                  Tôi nhớ, ông ngoại
                  Với một nỗi buồn, ông nói:
                  “Chuyện nhảm nhí, vứt đi…
                  Mà, nếu như cứ say mê
                  Thì hãy đi viết về lúa mạch
                  Nhưng viết về ngựa nhiều nhất”.

                  Tôi khi đó trong đầu óc
                  Có sự say mê với Nàng Thơ
                  Và có những ước mơ
                  Lượn lờ trong im lặng
                  Rằng tôi sẽ trở thành
                  Người giàu có và nổi tiếng
                  Rồi người ta sẽ dựng tượng
                  Của tôi đặt ở Riazan.

                  Bước sang tuổi mười lăm
                  Tôi đã yêu các cô gái
                  Và sung sướng nghĩ rằng
                  Chỉ một mình
                  Rằng cô bé
                  Đẹp nhất trong số đó
                  Đến tuổi, sẽ cưới cho mình.
                  . . . . .

                  Năm tháng qua mau
                  Đổi thay trên gương mặt
                  Cả ánh sáng, sắc màu
                  Cũng khác.
                  Người nông dân mộng mơ -
                  Tôi lên thủ đô
                  Trở thành nhà thơ hạng nhất.

                  Rồi tôi thấy mệt
                  Với nỗi buồn nghề viết
                  Nên cất bước đường xa
                  Tôi đến nhiều xứ sở
                  Không tin vào gặp gỡ
                  Không khổ vì chia xa
                  Bởi cuộc đời gian dối cả mà.

                  Khi đó tôi hiểu
                  Thế nào là nước Nga.
                  Thế nào là vinh quang cũng hiểu ra.
                  Và chính vì thế
                  Mà trong lòng một nỗi buồn tuôn ra
                  Đắng cay như là thuốc độc.

                  Rõ điều quỉ tha ma bắt
                  Rằng tôi là thi sĩ!...
                  Không có tôi thì điều nhảm nhí cũng đầy.
                  Cứ mặc tôi chết đây
                  Nhưng chỉ…
                  Không
                  Đừng dựng tượng ở Riazan.

                  Nước Nga… Sa hoàng…
                  Buồn…
                  Và thói trịch thượng của giới thượng lưu.
                  Thôi đành thế!
                  Mạc Tư Khoa hãy nhận vào
                  Thói côn đồ tuyệt vọng.

                  Ta hãy nhìn
                  Rồi xem ai sẽ thắng!
                  Tôi trong thơ của mình
                  Tôi đánh
                  Vào lũ lưu manh
                  Bằng nước đái
                  Của con ngựa cái Riazan.

                  Các người có thích không?
                  Vâng, các người đúng đắn
                  Thói quen với Lorigan*
                  Và quen với hoa hồng…
                  Nhưng còn bánh
                  Các người ăn
                  Là do chúng tôi
                  Chở đến…

                  Rồi tiếp tháng năm trôi
                  Trong những tháng năm này có việc
                  Mà bằng lời
                  Không thể nào kể hết:
                  Thay vị trí của Sa hoàng
                  Là một đoàn quân
                  Của giai cấp công nhân hùng mạnh.

                  Điều lệ được mang theo
                  Bằng qui tắc khác
                  Tôi trở về thăm
                  Ngôi nhà thân thuộc.
                  Cây bạch dương lá xanh
                  Trong chiếc váy trắng
                  Đứng bên đầm.

                  Cây bạch dương!
                  Tuyệt trần… Còn bộ ngực
                  Như thế này
                  Phụ nữ không có được.
                  Từ những cánh đồng đầy ánh mặt trời
                  Mọi người
                  Chở lúa mạch trên xe ngựa
                  Đi ngược chiều với tôi.

                  Họ không còn nhận ra tôi
                  Tôi là người khách qua đường với họ
                  Nhưng có một người phụ nữ
                  Đi qua không nhìn.
                  Như có dòng điện
                  Không tả được, run run
                  Tôi cảm thấy như chạy khắp lưng.

                  Chẳng lẽ cô ta?
                  Chẳng lẽ không nhận ra?
                  Thôi thì cứ mặc
                  Cho cô ấy đi qua…
                  Không có tôi
                  Cô ấy cũng khổ đau không ít
                  Chẳng vô tình mà cái miệng
                  Đành im lặng khổ đau.

                  Rồi những buổi chiều
                  Tôi kéo mũ xuống thấp
                  Để cho
                  Khỏi lạnh đôi mắt
                  Tôi ngắm nhìn
                  Thảo nguyên
                  Và nghe tiếng hát
                  Của dòng suối vang lên.

                  Thôi đành thế!
                  Tuổi trẻ đã qua rồi
                  Giờ đã đến lúc tôi
                  Bắt tay vào công việc
                  Để cho tâm hồn quen phá phách
                  Hát lên giọng trưởng thành.

                  Và để cho cuộc đời khác của làng
                  Sẽ làm đầy
                  Trong tôi sức lực mới
                  Như trước đây
                  Con ngựa cái
                  Đã đưa tôi đến với vinh quang.
                  1925.
                  _____________________

                  *Một loại nước hoa nổi tiếng của Pháp.
                   
                    
                   
                  #24
                    cacbac

                    • Số bài : 412
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 08.10.2007
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Thơ SERGEI ÊXÊNHIN 07.11.2007 19:39:31 (permalink)
                    NGƯỜI ĐEN


                    Bạn thân yêu của tôi
                    Tôi vô cùng đau đớn
                    Nhưng tôi không biết tại vì sao
                    Có phải tại vì ngọn gió
                    Trên cánh đồng hoang vắng thét gào
                    Hay tại hơi men làm trơ trụi
                    Như lá vàng thu tháng chín lao xao.

                    Trên đầu tôi đôi tai phe phẩy
                    Như đôi cánh chim
                    Có bàn chân ai chọc vào đấy
                    Thấy khó chịu vô cùng.
                    Người đen
                    Một người đen
                    Một người đen như mực
                    Ngồi xuống đầu giường
                    Người đen
                    Không cho tôi ngủ suốt đêm.

                    Người đen
                    Lấy ngón tay chỉ lên cuốn sách dở ẹc
                    Rồi cúi xuống trên người tôi
                    Như thầy tu cúi trên thây người chết.
                    Người đen kể về cuộc đời
                    Của một tay xỏ lá ba que nào đấy
                    Gợi lên cho tôi một nỗi buồn và sợ hãi.
                    Người đen
                    Một người đen!

                    “Hãy nghe đây, nghe đây –
                    Người đen lẩm bẩm nói với tôi –
                    Trong cuốn sách này có nhiều cái tuyệt
                    Nhiều lời hay, ý đẹp.
                    Thằng cha này
                    Sống ở một đất nước
                    Xứ sở của những tên kẻ cướp
                    Và của những thằng đại bịp.

                    Tháng mười hai ở đất nước này
                    Tuyết trắng khủng khiếp
                    Và bão tuyết làm thành
                    Những guồng xe chỉ thật vui
                    Hắn ta là một kẻ phiêu lưu
                    Nhưng là kẻ phiêu lưu
                    Vào loại thượng hảo hạng.

                    Hắn cũng là người tao nhã
                    Bởi hắn là một nhà thơ
                    Dù không phải nhà thơ lớn
                    Nhưng hắn viết lách cũng tạm
                    Và hắn gọi một người phụ nữ
                    Tuổi trên bốn mươi gì đó
                    Là cô bé cưng
                    Và hư đốn của mình”.

                    “Hạnh phúc – người đen nói tiếp –
                    Là sự khéo léo của khối óc, bàn tay
                    Còn những linh hồn chết
                    Thì bất hạnh là điều ai cũng đều hay
                    Nhưng không sao
                    Còn nhiều đớn đau khổ sở
                    Được mang về
                    Bởi những hành động dối gian.

                    Trong sấm chớp, bão giông
                    Khi thói đời bội bạc
                    Trong những khổ đau, mất mát
                    Và khi nhà ngươi buồn
                    Thì hãy biết cười lên
                    Đó mới là người cao thượng”.

                    “Người đen!
                    Mi không được nói thế!
                    Mi đâu phải là người
                    Đàng hoàng, tử tế.
                    Ta đâu có cần gì
                    Cuộc đời của nhà thơ tai tiếng
                    Tốt nhất mi hãy đi đi
                    Tìm người khác mà kể chuyện”.

                    Người đen
                    Nhìn chằm chằm vào mặt tôi
                    Đôi mắt xanh tái mét
                    Dường như nói với tôi:
                    “Mày là thằng đại bịp
                    Thằng kẻ trộm láo xược
                    Không biết xấu hổ rồi”.
                    ........................................

                    Bạn thân yêu của tôi
                    Tôi vô cùng đau đớn
                    Nhưng tôi không biết tại vì sao.
                    Có phải tại vì ngọn gió
                    Trên cánh đồng hoang vắng thét gào
                    Hay tại hơi men làm trơ trụi
                    Như lá vàng thu tháng chín lao xao.

                    Đêm rét buốt làm sao
                    Ngã tư đường im ắng
                    Tôi ngồi bên cửa sổ một mình
                    Không hề mong bè bạn và em.
                    Cả cánh đồng phủ trắng
                    Những hạt bụi vôi
                    Và cây cối như những người kỵ sĩ
                    Tụ họp trong vườn tôi.

                    Ở đâu đó
                    Có tiếng chim cú đêm đang khóc
                    Và đoàn kỵ sĩ
                    Đập vào tiếng guốc
                    Lại vẫn người đen
                    Ngồi xuống chiếc ghế bành
                    Vứt chiếc áo khoác
                    Và nhấc chiếc mũ lên.

                    “Hãy nghe đây, nghe đây! –
                    Giọng khàn khàn trong cổ
                    Hắn nhìn vào mặt tôi
                    Rồi sát gần thêm nữa –
                    Ta không thấy một ai
                    Trong những thằng xỏ lá
                    Lại ngốc nghếch như mày
                    Khổ sở vì mất ngủ.

                    Cứ cho rằng lầm lỡ
                    Nhưng trăng đẹp thế này
                    Thì còn đòi gì nữa
                    Để mà không ngủ say?
                    Hay mày cần bắp vế
                    Người phụ nữ lẳng lơ
                    Mày dựa đầu và sẽ
                    Đọc cho nàng nghe thơ?

                    Ồ, mà ta yêu các nhà thơ!
                    Họ qủa là những người thú vị
                    Ta luôn tìm thấy ở họ
                    Những câu chuyện vẩn vơ -
                    Những câu chuyện kiểu như
                    Kẻ tóc dài quái vật
                    Đi tán tỉnh hết trên trời, dưới đất
                    Nhưng thực ra hắn là kẻ mọc sừng.

                    Ta không còn nhớ ra
                    Trong một làng nhỏ
                    Ở Kaluga
                    Hay Riazan gì đó
                    Có một cậu bé con
                    Sinh ra trong một gia đình nông dân
                    Hắn có mái tóc vàng
                    Và đôi mắt xanh thắm...

                    Rồi trở thành người lớn
                    Hắn là một nhà thơ
                    Dù không phải nhà thơ lớn
                    Nhưng hắn viết lách cũng tạm
                    Và hắn gọi một người phụ nữ
                    Tuổi trên bốn mươi gì đó
                    Là cô bé cưng
                    Và hư đốn của mình”.

                    “Người đen!
                    Mi là người khách kinh tởm
                    Đấy là câu chuyện
                    Người ta đồn đại về mi đã từ lâu”.
                    Tôi vô cùng tức giận
                    Và cây gậy của tôi
                    Bay thẳng vào mặt hắn
                    Sống mũi rách tả tơi...
                    ......................................

                    ... Trăng đã chết
                    Cửa sổ lấp ló ánh bình minh
                    Ôi bóng đêm!
                    Sao bóng đêm đi nói loạn cả lên?
                    Tôi đội mũ đứng một mình
                    Không còn ai cả.
                    Một mình...
                    Và chiếc gương tan vỡ...
                    14-11-1925
                     
                          
                     
                    #25
                      cacbac

                      • Số bài : 412
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 08.10.2007
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Thơ SERGEI ÊXÊNHIN (tiếp) 12.04.2008 16:05:55 (permalink)
                      NHỮNG NGÔI SAO
                       
                      Những ngôi sao trên cao, những ngôi sao sáng!
                      Có điều chi giữ kín ở trong mình?
                      Những ngôi sao giấu nghĩ suy sâu thẳm
                      Sức mạnh nào làm mê hoặc tâm linh?
                       
                      Những ngôi sao thường xuyên, những ngôi sao san sát!
                      Có điều chi thật hùng tráng, tuyệt vời?
                      Sao quyến rũ tri thức đầy khao khát
                      Sức mạnh nào vĩ đại thế, sao ơi?
                       
                      Và tại sao khi các người tỏa sáng
                      Vẫy gọi giữa trời, ôm ấp cả bao la?
                      Âu yếm những con tim, ngắm nhìn đằm thắm
                      Những ngôi sao giữa trời, những ngôi sao xa?
                      1911.
                       

                       
                       
                      NHỮNG GÌ ĐÃ QUA - KHÔNG TRỞ LẠI
                       
                      Không trở lại cùng ta đêm dịu mát
                      Không được nhìn người bạn gái mến thương.
                      Không bao giờ ta còn nghe tiếng hát
                      Chim hoạ mi đã vui hót trong vườn!
                       
                      Đêm mùa xuân đã trôi về dĩ vãng
                      Không nói với đêm: “Hãy quay lại, hãy chờ”.
                      Để bây giờ thời tiết mùa thu đến
                      Trời không ngừng trút xuống những cơn mưa.
                       
                      Đang ngủ say trong mộ người bạn gái
                      Tình yêu đầu đã chôn chặt trong tim.
                      Cơn bão mùa thu không còn thức dậy
                      Giấc ngủ say và máu chẳng sôi lên.
                       
                      Bài hát kia của hoạ mi đã tắt
                      Về cuối trời hoạ mi đã bay xa
                      Không bao giờ còn vang lên tiếng hát
                      Trong cái đêm dịu mát đã từng ca.
                       
                      Đã bay đi những niềm vui thương mến
                      Trong cuộc đời từng nếm trải khi xưa
                      Giữa hồn ta giờ chỉ còn hoài niệm
                      Những gì đã qua – không trở lại bao giờ.
                      1911-1912.
                       
                      ĐÊM
                       
                      Dòng sông ngủ mơ màng
                      Rừng thông đen yên lặng
                      Hoạ mi không hót vang
                      Đỗ quyên không lên tiếng.
                       
                      Đêm. Bốn phía lặng yên.
                      Chỉ con suối róc rách.
                      Trăng bằng ánh sáng của mình
                      Phủ lên khắp nơi ánh bạc.
                       
                      Dòng sông lấp lánh.
                      Con suối ánh lên.
                      Hoa cỏ óng ánh
                      Trên khắp thảo nguyên.
                       
                      Đêm. Bốn phía lặng yên.
                      Trong thiên nhiên ngủ hết.
                      Trăng bằng ánh sáng của mình
                      Phủ lên khắp nơi ánh bạc.
                      1911-1912.
                       

                       
                       
                      #26
                        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                        Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 26 trên tổng số 26 bài trong đề mục

                        Chuyển nhanh đến:

                        Thống kê hiện tại

                        Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                        Chú Giải và Quyền Lợi

                        • Bài Mới Đăng
                        • Không Có Bài Mới
                        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                        • Khóa (có bài mới)
                        • Khóa (không có bài mới)
                        • Xem bài
                        • Đăng bài mới
                        • Trả lời bài
                        • Đăng bình chọn
                        • Bình Chọn
                        • Đánh giá các bài
                        • Có thể tự xóa bài
                        • Có thể tự xóa chủ đề
                        • Đánh giá bài viết

                        2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9