HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
HÔN MÔI TÌNH SỬ
Thương nhớ ơi...
Sông thương anh chống em chèo
Về xa bến đợi trong veo hồng trần
Từ anh tri kỷ tri âm
Như hình với bóng thì thầm bút nghiên
Không trăng mà cũng bồng bềnh
Không hẹn mà cũng về bên cận kề
Thơ anh tẩm giọt hôn mê
Chữ nhìn mặt chữ sơn khê cũng gần
Từ xa nhau góc trời xuân
Nắng sầu hâm hấp Hạ ngân cung đàn
Bơ vơ trăm nẻo mây ngàn
Anh ngồi đợi cửa bình an em về
Từ xa nhau nhớ ủ ê
Ve sầu ru mộng cõi mê lạc loài
Từ xa nhau mắt lệ cay
Hạt tương tư vỡ thiên thai mây mù
Em về gió hát tình thu
Áo hồng áo tím che dù nắng xanh
Khúc tình ca chớm long lanh
Dựng cờ chiến thắng xây thành tin yêu
Tặng thơ sáng tặng thơ chiều
Gom hương thế kỷ gom yêu vẽ bùa
Thu vàng thu nắng thu mưa
Thu xanh thơ hát gió đùa thơm môi
Cho em tim đập bồi hồi
Cho em hồn phách lên ngôi thu hồng
Cho em gom hết giọt nồng
Hôn môi tình sử ướp lòng tình thơ...
Thương nhớ ơi...
09/16/12
Hoài Thương
Thương tặng anh Luân Tâm
Anh Tư ơi! Chiều nay em bận nên khuya lắm mới bắt đầu viết. Nên hỏng có mess chi cho anh hết nha...
Vài lời thăm anh và chúc anh hai ngày cuối tuần hạnh phúc với những bận rộn... Love you...!
ÁO GẤM PHÙ DU
Hải âu kiêu hãnh bể trời xa
Áo gấm phù du mộng về nhà
Đất bằng sóng dậy rơi đầu bạc
Mơ hồ hồn bướm tan xác hoa...
MD.09/16/12
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.09.2012 12:07:01 bởi LuânTâm >
LẶNG LẼ
Lang thang hốt rác nhặt hoa rơi
Có phải quê xưa cuối chân trời
Những giọt mồ hôi lăn trên má
Hay dòng lệ khóc kiếp nổi trôi
Công danh ngày cũ nhắc thêm đau
Tỉnh giấc mơ hoa bạc mái đầu
Chợ trời cơm áo ai cho nợ
Đường dài chân mỏi ngại đêm thâu
Gió lạnh phương nào ai nhớ mong
Vai gầy áo mỏng tưởng sắc không
Nhân tình đất khách màu đen bạc
Còn nhắc làm chi áo lụa hồng
Lặng lẽ đi về hẻm tối đen
Nhà ai suốt sáng vẫn còn đèn
Con đường xuôi ngược xe thao thức
Chờ gió đêm tàn đến làm quen
Ta với bóng ta cùng bạn bè
Thềm trăng thềm gió thềm vĩa hè
Làm đoàn lữ khách qua sa mạc
Cát bụi bơ vơ chẳng cháo chè
Mưa đến vội vàng rồi mưa đi
Bỏ quên giọt nước bám bờ mi
Mai kia hơi nước theo mây gấp
Còn dấu mi buồn chẳng nói chi
Mòn mỏi mong sao đẹp nguyện cầu
Đường xưa còn đẹp áo mưa ngâu
Người xưa còn nhớ màu chăn gối
Còn hẹn kiếp nào được gặp nhau
Hai bước chân xa đường không xa
Nghìn năm đất lạnh đâu cần nhà
Xin cho một chút son môi ấm
Để nghĩ tình ta cũng nở hoa
Nửa thực nửa hư nửa ngập ngừng
Bao giờ nhặt được chút hương xuân
Giật mình nghe gió gào mưa khóc
Lầm lũi bước buồn cũng chán chân
Rơi xuống biển đen xuống vực sầu
Mắt ai quên khép lệ đá trào
Hình như trời đất tan thành nước
Cuốn hết tình ta hết chiêm bao
Còn hạt bụi nào vương gót tiên
Xin cho trời đất thôi ngửa nghiêng
Cho hồn đơn lẻ thôi nghiêng ngửa
Cho áo người xưa vẫn dịu hiền
Ta sẽ nằm yên nghe ve sầu
Thương thân tép nhái làm mồi câu
Thương cây nhớ cội chim đau tổ
Thương cả người dưng cả kẻ thù…
MD 04/08/00
LuânTâm
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”, MinhThư xuất bản , MD/USA.2007, tr.80-81)
CỎ KHÔ
Đường làng còn chút cỏ khô
Dấu chân côi cút mơ hồ bụi bay
Tủi thân ăn ớt không cay
Khổ qua không đắng chanh xoài không chua
Buồn rung tàu chuối lá dừa
Hoa tàn cây héo thềm xưa thẩn thờ
Trời mưa cá nhảy lên bờ
Hết ham bắt cá đặt lờ giăng câu
Mây tan bóng rã dưới cầu
Đau lòng cá nhái tép bầu lênh đênh
Đêm nằm ngủ chẳng đắp mền
Mong chờ mẹ đến kề bên dịu dàng
Sửa chăn đuổi muỗi căng màn
Tay tiên còn ấm hương choàng áo khăn
Mẹ về bên ấy có trăng
Có sao đom đóm có măng có dừa
Có gà gáy có võng đưa
Có lu để hứng nước mưa ngọt ngào
Có vườn bắp có vườn rau
Hay là chỉ có một màu hư không
Lúa non chưa trổ đòng đòng
Nắng mưa đi vắng mây hồng ngủ quên
Để giông bão trốc gốc lên
Đau lòng đất mẹ sấm rền nát tim
Não nề tiếng dế tiếng chim
Lối quen bỗng lạ sương chìm áo nâu
Mẹ không thể ở được lâu
Cho con đáp tạ ơn sâu sinh thành
Cơm chiều vui ấm mái tranh
Miếng trầu chén nước chè xanh hiền hòa
Mẹ về bên ấy bao xa
Còn thương gửi phúc làm quà cho con
Bến tre xuôi ngược Sàigòn
Chiều tàn đất khách gót mòn chiêm bao
Mẹ như trăng mẹ như sao
Con như nòng nọc trong ao nước phèn
Nắng mưa bùn đất đã quen
Nhà cao cửa rộng chong đèn cạn khô
Gió qua cửa sổ mơ hồ
Bóng ba dìu mẹ xa bờ thương đau
Đêm buồn lạnh trước lạnh sau
Nghẹn ngào nhang khói xót đau mả mồ
Run run ôm bức ảnh thờ
Hồn tan theo bóng sao mờ xa xôi...
MD 11/29/05
LuânTâm
(Trích trong TT “ HƯƠNG ÁO”, MinhThư xb. MD,USA.2007, tr.59-60)
ƯỚT MƠ ĐỈNH HỒNG
Em ơi...
Bay lên bay lên bay lên
Hai linh hồn nhỏ chung tên chung lòng
Mênh mông mênh mông mênh mông
Hai trái tim lớn chung dòng tình ca
Bao la bao la bao la
Hai cánh chim mộng về nhà quê thơ
Ngẩn ngơ ngẩn ngơ ngẩn ngơ
Hai hạt bụi trắng ướt mơ đỉnh hồng
Ròng ròng ròng ròng ròng ròng
Hai giọt nước mắt chiều đông ngọt ngào
Nôn nao nôn nao nôn nao
Hai đầu trái đất chiêm bao hẹn hò
Thơm tho thơm tho thơm tho
Hai trái núi lửa học trò ấm êm
Bay lên bay lên bay lên...
Anh ơi ...
MD.09/18/12
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.09.2012 18:03:14 bởi LuânTâm >
THUYỀN HOA BẾN BƯỚM
Thương ơi...
Sông đời sóng lớn gió to
Bể tình lận đận vòng đo quê nghèo
Thuyền hoa bọt bến bướm bèo
Sau trăng trước gió dưới đèo trên truông
Đá xanh mắt lệ mưa nguồn
Mây đen chớp bể quê hương mặt chèo
Còn em nhóm lửa bùa yêu
Còn anh căng võng nâng niu mộng hồng
Có em sương núi nắng sông
Có anh rừng nhớ suối mong câu hò
Sông đời sóng lớn gió to
Bể tình lận đận vòng đo quê nghèo...
Nhớ ơi...
MD.09/18/12
LuânTâm
MẸ VỀ
“Gió mùa thu Mẹ ru con ngủ
Năm canh chầy thức đủ năm canh” (1)
Vá may bắt muỗi dỗ dành
Mẹ đi ? Thôi! Hết mộng lành hương xưa
Dấu chân bùn nhớ lễ chùa
Áo nâu vai vá bốn mùa về đâu
Thương bóng Mẹ rụng bóng cầu
Cau buồn đứt đọt vườn trầu chết khô
Mẹ đi? Trời! Không thể ngờ
Không con ôm Mẹ trước giờ lâm chung
Để thương. Để khóc. Để hôn
Để lay. Để gọi. Xin cùng Mẹ đi
Thân tù oan ức sinh ly
Mỏi mòn giết Mẹ còn chi để dành
Rừng đêm mộng dữ vờn quanh
Ôm con buồn Mẹ lạnh xanh con quỳ
Lẽ nào? Trời! Chẳng còn chi
Đất bằng sóng dâỵ biệt ly máu vàng
Mưa dầu nắng lửa hoang mang
Hồn xiêu phách lạc lang thang không nhà
Mềm xương hết thịt khô da
Tay rêu chân cỏ thân ma chết rồi
Sáu năm”cải tạo”mồ côi
Cạn dòng huyết lệ núi đồi đảo điên
Tàn hơi kiệt sức ngã nghiêng
Nóng lòng gặp Mẹ, khùng điên chạy về
Kinh hoàng cháy ruộng vỡ đê
Trùn than dế khóc não nề ổ rơm
Đất thiêng ôm Mẹ tủi hờn
Trời long đất lở ! Con đờn đứt dây
Hồ tan giấy rã diều…mây…
Trôi sông lạc chợ ăn mày hát rong
Như cò con rụng hết lông
Như xác bướm lạnh rã trong đường hầm
Như gà con chết tím bầm
Chơi vơi núi kéo cửa âm bóng mờ
Cuống cuồng ôm bức ảnh thờ
Tưởng không còn lệ đâu ngờ như mưa
Hương phèn hương đất hương dừa
Mồ hôi quen thuộc áo xưa Mẹ về…
Bàng hoàng nửa tỉnh nửa mê
Ầu…Ơ…Mẹ hát vỗ về..hôn con
Mẹ về! Mẹ thật! Mẹ còn!
Tiếng gà đứt ruột… trăng non đội mồ…
MD 08/27/07
(tức ngày rằm (15) tháng 7 năm Đinh Hợi)
LuânTâm
(1) Ca Dao
KHÓI
Khói thuốc mưa buồn ôm áo tơi
Chiều tàn đất khách gió tàn môi
Hai tay không đủ che chân lạnh
Mưa chẳng dỗ dành giọt mồ côi
Khói đưa mây xám tiễn mây vàng
Bụi sợ nước lùa vội rã hàng
Đường khuya ngõ sớm sương hờn nắng
Nắng dữ giành mưa đốt cỏ ngoan
Cay đắng trước sau bước ngắn dài
Trăng gầy sợ đỡ bóng người say
Đi về không áo che đầu tủi
Tội cũ chưa đền nợ mới vay
Cành lá thẩn thờ nhớ bóng chim
Chim không về ấp mộng bình yên
Nửa bờ mi khép lòng vương khói
Lơ đảng vẽ hình hai trái tim
Như trụ đèn già ngủ quên mơ
Xe cay khói mắt tưởng giả vờ
Giấu đôi dòng lệ thương đường vắng
Vừa tiễn người đi kiếm bụi bờ
Cây nào ngơ ngác ngóng đường sao
Đêm vẫn trôi quanh chỗ mới đau
Tuôn bao gió lạnh qua xương tủy
Lạnh bám kiếp nầy đeo kiếp sau
Vườn ai lá rụng vương gót buồn
Nằm thơm dòng tóc ngủ mê luôn
Mơ hồ tiếng hạc bên trời gọi
Da thịt đôi bờ suối lạnh xương...
MD 03/14/06
LuânTâm
(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO", Minh Thư xuất bản, Maryland/USA.2007,tr.165-166)
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 10 bạn đọc.
Kiểu: