HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
HỜN TỦI Thương nhớ mỏi mòn thân xác xơ Tha hương hờn tủi lạnh hồn thơ
Bao đêm mộng viếng làng quê cũ Nhà trống vườn hoang bướm dật dờ
Ngày nắng ngày mưa ngày tuyết rơi Đường xa xứ lạ quá lạ đời
Ngựa xe áo mão thành mây khói Buồn đến buồn đi đứng lại ngồi
Muốn vẽ dáng đi vẽ tiếng cười Cho lòng xao xuyến thuở đôi mươi Cho hồn thơ chút tình mê đắm Chỉ thấy màu hoa áo không người
Gậy trúc gậy mây gậy thép gang Gậy nào giữ được chút bình an
Đường trơn giông bão không chừa lối Cuối nẻo chùn chân lạnh suối vàng
Gửi lại cháu con bút mực nào Hay là một thoáng đẹp chiêm bao
Con đường hy vọng như sương tuyết Rồi cũng mờ tan cũng nghẹn ngào
Nói mãi mây xanh với nắng vàng Đất trời vẫn đẹp sao khóc than
Hay niềm đau nhuộm hồn cây cỏ Từ thuở tình yêu bỏ thiên đàng
Nếp nhớ ăn năn nếp trán nhăn Răng không còn nữa để thèm ăn Trầu xưa cau cũ duyên ngang trái Ai nợ ai mà phải trối trăn
Đất lạnh vô tình đá vô tri Mưa buồn không giữ bóng người đi
Tan dần theo khói nhang hư ảo Chiếc lá khô rơi có nghĩa gì…
MD 06/18/03 LuânTâm
HƯ KHÔNG
Vết thương đau mãi không lành
Lẽ đâu mình đã hóa thành thương đau
Còn gì để lại cho nhau
Dầu còn chưa cạn đèn sao tắt rồi
Tro tàn bếp lạnh thì thôi
Xin đừng gượng gạo gọi mời làm chi
Sương tan áo ngủ nhu mì
Nắng tan gót đỏ phai chì mắt sâu
Em về đâu anh về đâu
Sao đành lỗi hẹn cùng nhau đi về
Trăng tàn dấu cỏ đam mê
Sao mờ má phấn no nê môi hồng
Em mênh mông anh mênh mông
Bao nhiêu lụa trắng bềnh bồng ôm em
Đêm đêm chẳng dám thắp đèn
Để em không ngại người quen lắm lời
Anh ru em ngủ tuyệt vời
Em như cây cải về trời trốn anh
Rau răm rau đắng vây quanh
Anh tan theo khói sương thành hư không…
MD 09/17/02 LuânTâm
Thân tặng Lâm Thanh
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”, MinhThư xuất bản , MD,USA.2007, tr.340)
TRÊN CÁNH SEN VÀNG À ơi ...Ơi à ...À ơi...Ơi à ...
Mẹ ngồi trên cánh sen vàng
Tóc bay mây trắng thiên đàng lệ rơi
Tan đàn xẻ nghé mồ côi
Núi xương sông máu ngập trời bể dâu
Tháng tư đen đỏ chìm tàu
Tan nhà nát cửa chiêm bao kinh hoàng
Dã nhơn đắc thế hung tàn
Rồng tiên mắc bẫy đầu hàng ngây thơ
Bồng con dại cõng cháu khờ
Mồ hôi nước mắt bao giờ khổ qua
Cõi người cõi quỷ cõi ta
Chân không nợ nước tình nhà thương tang
Mẹ ngồi trên cánh sen vàng
Tóc bay mây trắng thiên đàng lệ rơi...
Ơi à ...À ơi...Ơi à ...À ơi ...
MD.04/03/13 LuânTâm
XUÂN TÌNH EM YÊU ANH ƠI
Xuân tình em yêu anh ơi ...
Cong môi hứng giọt xuân hồng mộng
Tươm mật hồng trần sữa rồng tiên
Gió xanh trăng tím sen vàng áo
Hoa cải trời đông đá đào nguyên
Nhón gót nâng hoa bốc khói hồng
Chìa vôi hát dạo khướu hát rong
Ròng ròng nhớ mẹ cha bèo ruộng
Mưa tắm ao nhà nắng tắm sông
Cong môi hứng giọt xuân hương lửa
Đầy mắt tràn lưng sóng tình vai
Cho hơn cho nữa cho dư nước
Vòng cầu tre cõng áo tắm bay
Nhón gót nâng hồn bướm mơ tiên
Run tay cởi áo hoa thơm ghiền
Chăn tằm chưa chín chăn dê gọi
Đưa sớm đón chiều đợi cho riêng
Cong môi hứng giọt tình kinh kệ
Mặc khói mặc sương mặc gió mây
Ngày qua đêm tới buồn vui đói
Cho trăng ăn mật bú tay dài
Nhón gót nâng khăn gươm đàn thơ
So vần ghép chữ nghĩa ướt mơ
Trăm năm chớp mắt mau hâm nóng
Bọt bể dâu dâng yêu vỡ bờ
Cong môi hứng giọt hoa mưa nhạc
Cười rung cung phím đàn cò cong
Tròn vo ve áo vòng eo lửa
Hồn phách trầm hương nhớ trắng hồng
Nhón gót nâng niu vuốt ve ghen
Ớt hiểm cam chua chanh ngọt thèm
Thêm nhưng thêm nhụy thêm điên đảo
Giọt mềm giọt ấm giọt êm khen
Cong môi hứng giọt mưa sữa bướm
Đền thương bù nhớ chở che yêu
Cho vay cho trả cho khao khát
Một cõi tiên bồng riêng nâng niu
Nhón gót nâng đòi tuyệt đỉnh luôn
Hai tà khép mở thấu thiên đường
Mộng du cháy gối ôm da gấu
Đỉa đói sam đeo bồng cố hương
Cong môi hứng giọt tình kinh sử
"Nhứt nhựt phu thê bá dạ ân
Bán dạ đồng sàng chung dạ ái"
Sơn cùng thủy tận không mòn xuân ...
Xuân tình anh yêu em ơi ...
MD/01/20/12
(Tức 27 tháng Chạp Tân Mão )
LuânTâm
HỒN THIÊNG SÔNG NÚI "Con ơi nhớ lấy điều nầy Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan"(1) Bốn ngàn năm lệ đá tan Đỉnh cao gian ác lầm than bây giờ Tàn kinh tàn sử tàn cờ Đất bằng sóng dậy vỡ bờ yêu ma "Đại nghĩa thắng hung tàn" ca (2) Hồn thiêng sông núi quê nhà rồng mây "Con ơi nhớ lấy điều nầy Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan"...(1) MD.04/04/13 LuânTâm (1) Ca dao (2) Nguyễn Trãi ,"Bình Ngô Đại Cáo"( GS.Trịnh Vân Thanh, Thành Ngữ Điển Tích Danh Nhân Từ Điển, Q.1, Đại Nam xb, Ca .USA.1966 ; tr.64-65)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.04.2013 20:50:11 bởi LuânTâm >
CÙNG ĐƯỜNG TÌM TIÊN
Mai kia núi lở sông bồi
Trôi mây hờ hững bên trời lẻ loi
Tàn hoa cây khóc mồ côi
Tuyết dâng hờn tủi chôn đồi lang thang Trăng tròn thở trăng khuyết than
Gót vui hò hẹn đá vàng đón đưa
Tàn tro bếp cũ chịu thua
Níu con nhện nhỏ giăng mưa sợ buồn Dặn trăm nhớ dò ngàn thương
Còn không bóng sợ tơ vương nửa vời
Áo nào trắng quá xa xôi
Tóc nào dài quá buộc đời trói thơ Môi nào tình tứ tình cờ
Mắt nào câu cá giả vờ nón che
Đường nào rừng bướm lá me
Trường nào cánh phương tình khoe áo hồng Mưa đầu sông nắng cuối sông
Hay là sắc sắc không không lỡ làng
Còn thơm tiếng guốc dạo đàn
Hay buồn đứt ruột đào hang dế mèn Quá xa lạ quá thân quen
Hay lòng mưa gió trắng đen mơ hồ
Bờ xa bến lạ bể khô
Cuối đường đất lạnh đội mồ tìm tiên.....
MD.06/10/04 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.04.2013 23:37:37 bởi LuânTâm >
THUYỀN SẦU
Ra đi thêm nhớ quê nhà
Trăm măm nghi hoặc thương xa nhớ gần
Người buồn hoa héo khô xuân
Hoa buồn người héo hồng trần khô hương
Ngày xưa sống với ruộng vườn
Ngày nay lạc lõng phố phường nhỏ nhoi
Hiền nhân xưa cũng nổi trôi
Thi nhân xưa cũng rã rời hồn thơ
Trăng sầu tóc bạc xác xơ
Gian nhà quen thuộc còn ngờ chưa quen
Mặc ai chia rẽ sang hèn
Mặc ai quên nghĩa trắng đen thay lòng
Ta như sóng nước Cửu Long
Lang thang bốn biển mà lòng một phương
Đất lành thêm một quê hương
Nợ duyên mấy kiếp đọan trường gian nan
Tuổi thơ sao lắm cơ hàn
Đội trời đạp đất thênh thang sông hồ
Lối nào hoa úa cỏ khô
Nhân gian mờ mịt nhấp nhô thuyền sầu
Chạy ăn chạy mặc bạc đầu
Đắng cay lủi thủi về đâu đêm dài
Sao chưa nguyện ước đã bay
Áo chưa kịp mặc đã phai hết màu
Tối đen đường trước ngõ sau
Bầy đom đóm nhỏ bay vào mộng du
Bốn phương khói lửa mịt mù
Bao nhiêu oan ức tội tù nát thây
Còn đâu chiều cũ sum vầy
Ly trà xanh chén rượu say nghĩa tình
Mười năm gối mộng thư sinh
Mười năm đâu bể thuyền tình dở dang
Ai về phố cũ hoang tàn
Ta tha hương cũng xốn xang nửa đời
Ao bèo ca nhỏ còn bơi
Ruộng hoang rau đắng cải trời nhớ ai
Nhà không vườn trống mưa bay
Nhện giăng rêu phủ dấu giày bể dâu
Mồ cha mả mẹ còn đâu
Nghìn thu cũng chẳng thể nào yên thân
Đã đành nhân thế phù vân
Mà sao gian ác chẳng cần đắn đo
Thì thôi ! Câm điếc giả đò
Cũng như cát bụi nhỏ to làm gì
Một đời chỉ một chuyến đi
Trước sau rồi cũng xanh rì mốc meo
Lang thang nắng sớm mưa chiều
Đục trong hờn giận thương yêu còn gì
Rừng thiền núi mộng vô vi
Áo bay sương khói đường đi bụi mờ....
MD.01/11/02
LuânTâm
LONG LANH MẮT CƯỜI
Sóng trong lòng sóng ngoài sông
Mà sao mới giận lại mong làm hoà
Tình yêu không có mái nhà
Cho nên hờ hững gần xa mệt nhừ
Vui buồn kiệt sức tương tư
Đón đưa sớm tối còn chưa đủ gần
Nắng trong sân mưa ngoài sân
Hàng mai chiếu thủy trắng ngần cách ngăn
Đêm dài đối bóng tìm trăng
Gửi lời thương nhớ hàm răng mình cười
Gió hôn cánh bướm vàng tươi
Cánh hoa lơi lả sương rơi nhẹ nhàng
Mây áo choàng mây khăn choàng
Nghiêng nghiêng suối tóc bàng hoàng tình si
Trải hồn dưới bước em đi
Có nghe tội nghiệp chút gì không em
Năm năm chưa được làm quen
Mười năm chưa dám hờn ghen chút nào
Mây vẫn cao trơì vẫn cao
Tới lui lận đận lao đao mấy lần
Áo nhầu không dám mừng xuân Bao lần qua cổng ngập ngừng rồi thôi
Tưởng như đãmấ thật rồi
Nghe như giông bão đất trời đảo điên
Không còn ngày chỉ có đêm
Hoa thơm đã chết bên thềm rêu xanh Đi không đành giận không đành
Thoáng trong cửa sổ long lanh mắt cười
Lòng bỗng vui hồn bỗng vui
Bao nhiêu buồn tủi ngủ vuì trong mơ….
MD 03/21/03
LuânTâm (Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh, Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xuất bản ,CA,USA.2005,tr.133-134)
LỆ LAU MẮT MẸ Tang cha tang chồng tang con Lệ khô máu cạn chân mòn tháng tư Thần sầu quỷ khóc tội tù Thăm nuôi cải tạo thiên thu muối vừng Cò con gánh nước què chân Chim quyên xuống đất núi rừng chết cây Mắt mưa bụi tóc gió bay Lưng sương gót tuyết khói vai nhang tàn Vì sao giải phóng kinh hoàng Đỉnh cao trí tuệ ác gian chưa mòn Còn trời còn nước còn non Tre tàn măng mọc lòng son tiên rồng Cờ lau ngựa sắt tràn đồng Địa linh nhân kiệt lạc hồng thăng hoa Ta về ta tắm ao ta Đất cười đá hát khổ qua trăng tròn Mồ cha bia chồng mả con Lệ lau mắt mẹ Sài gòn còn nguyên... MD.04/05/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.04.2013 22:09:52 bởi LuânTâm >
TIÊN BỒNG CÂU THƠ
Sương mai hoa nắng hồng đào
Hương thơ hương áo ngọt ngào ngàn thương
Vai kề má tựa quê hương
Mẹ cha em chị anh vườn ruộng mây
Mắt mờ sinh nhựt trắng tay
Một mai mai mốt họa may mối nào
Trăm năm chớp mắt chiêm bao
Nghìn năm bóng gió bay vào chân không
Tình nhà nợ nước trôi sông
Dài lưng tốn vải tiên bồng câu thơ
Nửa đời lận đận xác xơ
Nửa cười nửa khóc nửa khờ khạo khôn
Thương em chân cứng đá mòn
Chắt chiu chữ nghĩa bồng con nước nhà
Rau mơ rau muống tương cà
Chân le chân vịt khổ qua dập bầm
Ngây thơ mắc bẫy sụp hầm
Ai còn ai mất ai trong trại tù
Bể sầu bể khổ bể dâu
Được vua thua giặc bọ sâu mơ hồ
Vật cùng tắc biến ấm no
Đất lành chim đậu tự do cải trời
Trong hoa ấm ngoài bướm tươi
Vòng thơm vòng ngọt vòng cười vòng ca
Hôn mê sinh nhựt ao nhà
Tay than chân lửa thăng hoa tiên rồng
Có em ru trắng dỗ hồng
Còn em xuống núi lên đồng sam đeo
Bên em điả đói học yêu
Cho em xuân muộn nâng niu mút mùa
Cho anh xin lỗ chịu thua
Cho mình uống mộng ăn bùa mê nhau
Bỏ nghìn trước vượt nghìn sau
Cưng ơi còn có kiếp nào đẹp hơn...
MD.12/31/11
(Xúc cảm 1 ngày trước sinh nhựt mình !)
LuânTâm
SUỐI MỘNG TẮM THƠ
Ta về suối mộng tắm thơ
Trăng non núi cấm câu chờ môi say
Mê cung đền lửa liêu trai
Người đi thay áo hương bay ngậm cười
Nắng trong héo mưa ngoài tươi
Đường hoa kỷ niệm bóng người đi tan
Thềm rêu xanh mắt chiều tàn
Tường hoa lệ đá muộn màng tầm xuân
Dư hương áo ngủ ân cần
Vòng tay bốc khói vòng chân thẹn thò
Học yêu học mê học trò
Tinh sương đón gió tối mò trăng say
Người về lưng thỏ mắt nai
Chăn tằm dệt vải trần ai má hồng
Thuyền xưa bến cũ bềnh bồng
Ta đi hút gió hát rong dựng cờ
Người dưng gối mộng ngây thơ
Trăng tròn núi lửa sao chờ áo bay
Mê cung da trắng tóc dài
Ta ôm hương áo đầu thai hoa cười…
MD.04/06/13
LuânTâm
BỒNG CON NƯỚC MẮT MẸ
Trăng lặn sao mờ chờ đom đóm
Bồng con nước mắt mẹ mồ hoang
Bể hận mênh mông tràn giặc cướp
Trăm trứng rồng tiên máu xương tan...
MD.04/06/13
LuânTâm
VẬY MÀ EM NÓI VẬY MÀ EM HỨA
Thương ơi...
Vậy mà em nói riêng anh
Vậy mà em hưá để dành để cho
Vậy mà em nói học trò
Vậy mà em hưá vòng vo ỡm ờ...
Vậy mà em nói ngây thơ
Vậy mà em hưá dựng cờ tri âm
Vậy mà em nói nghìn năm
Vậy mà em hưá chăn tằm chăn dê
Vậy mà em nói ăn thề
Vậy mà em hưá đi về có nhau
Vậy mà em nói chiêm bao
Vậy mà em hưá chỗ nào cũng thơm
Vậy mà em nói sạch trơn
Vậy mà em hưá kéo đàn cò bay
Vậy mà em noí yêu dài
Vậy mà em hưá đầu thai thêm tình
Vậy mà em nói chung mình
Vậy mà em hưá cho nhìn cho hôn
Vậy mà em nói chung hồn
Vậy mà em hưá không mòn dấu yêu....
Nhớ ơi....
MD.11/06/10
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.04.2013 05:51:57 bởi LuânTâm >
GIỮA TRỜI BƠ VƠ
Buồn vui gửi lại thế nhân
Ta đi thanh thản không cần tiễn đưa
Đường đời đã lắm nắng mưa
Đường tu không có chỗ thừa cho ta
Lẽ đâu về chỗ quỷ ma
Lẽ đâu về chỗ không nhà không quê
Nắng cũng ngại mưa cũng chê
Hai tay ôm trọn lời thề ngây thơ
Thân cây cỏ hồn mộng mơ
Lang thang mòn mỏi bơ vơ giữa trời
Kiếp sau nếu có dạo chơi
Bốn mùa hoa trái gọi mời cũng vui
Kiếp nầy đày đọa đủ rồi
Không cần an ủi đền bồi thêm đau
Sao bỏ nhau sao lạc nhau
Tình nào chết yểu phai màu áo thơ
Đường mây còn dấu đợi chờ
Trăm năm ngồi khóc cuối bờ suối khô
Sống không nhà chết không mồ
Mênh mông sau trước nhấp nhô bọt bèo
Cá to cá nhỏ lội theo
Bao nhiêu sóng gió hiểm nghèo gần xa
Dấu chân cát bụi đã nhòa
Vết thương đau vẫn nở hoa vô tình
Nắng không về gọi bình minh
Chim không làm tổ mái đình ngóng trông
Mưa bên tây nắng bên đông
Đổi thay tan hợp mấy dòng ngược xuôi
Ta đi gửi lại tiếng cười
Cho nhân gian chút màu tươi cuối cùng
Mai sau dù có bão bùng
Trăng tròn trăng khuyết còn chung nỗi buồn...
MD 05/22/03
LuânTâm
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 20 bạn đọc.
Kiểu: