HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
TRĂNG CẢO THƠM
Thương ơi...
Có phải em về ngoan dáng thu
Gót nai ngơ ngẩn áo sương mù
Vòng lưng giáng tuyết vai mây trắng
Hoa mưa lá nắng mắt tình thư
Có phải em về trăng cảo thơm
Rừng thơ suối nhạc họa ghen hờn
Run tay cởi áo cô dâu bướm
Cài áo học trò học yêu hôn
Có phải em về thơm ca dao
Dấu yêu dấu nhớ tươm ngọt ngào
Trải hồn căng mộng bồng em tắm
Vú sữa mãn cầu tiên trăng sao
Có phải em về hương tình quê
Hương thơ hương áo hương tóc thề
Nốt ruồi lúng liếng cười răng khểnh
Rừng bướm hồi sinh núi vọng thê
Có phải em về nắng bình minh
Chim hồng chim trắng bướm ngây nhìn
Vòng thương vòng nhớ sôi kinh sử
Đường nhớ đường thương hương tình kinh
Có phải em về nghiêng võng trưa
Tiếng gà xa vắng nắng gọi mưa
Ve sầu hát điệu buồn hoa phượng
Gió ru tóc dỗ thơ đong đưa
Có phải em về khói hoàng hôn
Áo mây hồng muộn nhuộm cỏ non
Nắng trôi vào mắt trao tâm sự
Dể dành nhóm lưả hương tân hôn
Có phải em về nước bồng con
Lục bình điên điển khoe bông gòn
Ngây thơ giặt áo lưng cười yếm
Nước lớn nước ròng nâng gót son
Có phải em về xoá sầu đông
Bóng sầu lưu lạc trả viễn vông
Xé rào lận đận vòng sinh tử
Bếp ấm chung mình than vẫn hồng
Xếp gánh hát rong xếp bút nghiên
Xây nhà trong suối tóc em tiên
Bên đồi trăng mật thơ không áo
Hương vẫn trầm hương mê bắt đền
Là quá hôn mê thương biết hôn
Muôn đời nghìn kiếp thương thơm thơm
Thuốc tiên thương mớm hồi sinh đói
Ăn mãi thêm ghiền mê thương ôm…
Nhớ ơi...
MD.12/05/08
LuânTâm
XA XÔI
Ai trách một ngày như mọi ngày
Mọi ngày vẫn vậy thực quá may
Được nhìn mây trắng trời xanh thắm
Được thấy em đùa áo em bay
Xin được nhìn em cuối sân trường
Phượng hồng gót nhỏ tóc tơ vương
Em về tôi chạy theo hương tóc
Vào cõi si tình nẻo nhớ thương
Nắng sớm vàng thơm áo mới may
Thẹn thùng tay nắm vội tóc bay
Bao giờ em mới cho ăn cưới
Ai được em cho vẽ chân mày
Không muốn thật gần sợ vỡ tan
Cho nên tôi thích đi lang thang
Qua bao đường phố thân quen quá
Em mới vừa qua thực nhẹ nhàng
Tôi chỉ muốn gần trong chiêm bao
Em luôn yểu điệu luôn ngọt ngào
Đa tình như gió hôn hoa bưởi
Đầm ấm như trầu ôm cây cau
Tôi biết tim em chưa có tôi
Tim tôi chỉ có mình em thôi
Tôi chưa dám nói vì tôi sợ
Em sẽ xa tôi như mây trời
Chẳng lẽ hư không chẳng lẽ chưa
Mà sao cứ mong nắng chờ mưa
Bao nhiêu màu áo đều thương nhớ
Biết đến kiếp nào được đón đưa
Giờ học không buồn vì có em
Tay ngoan chữ điệu không thể quên
Áo dài trắng quá nhưng xa quá
Xao xuyến ngập lòng đau nhói tim
Khói thuốc nào thoang thoảng cổng trường
Bạn bè về hết lối mù sương
Hàng me lủi thủi buồn thương tiếc
Sao chẳng làm rơi một chút hương
Đâu phải tôi không muốn chạy theo
Nhìn em nghiêng nón trong nắng chiều
Nhìn đôi giày mới cao sang quá
Giận chiếc áo dài ôm sát eo
Nhưng đã bao lần em nhăn mày
Bao lần hờ hững như không hay
Bao lần e thẹn hay làm dáng
Tôi thêm ngơ ngẩn thêm mê say
Những lúc như gần em lạ xa
Khi xa em lại như thiết tha
Tôi như chong chóng theo chiều gió
Chóng mặt quay cuồng như bóng ma
Hôm nay chỉ lặng ngắm em về
Áo màu hoa tím dễ thương ghê
Đèn lên phố vắng chờ sao rụng
Đếm lá khô rơi lỗi ước thề
Chẳng lẽ tôi không còn là tôi
Hay là em đã thực xa xôi
Như nàng tiên nhỏ từ muôn kiếp
Đã chán trần gian hết dạo chơi
Tôi biết mai sau có một ngày
Bụi nhoà sách cũ áo liêu trai
Hồn tôi sẽ hóa thành hoa bướm
Trở lại trường xưa kiếm dấu giày…
MD 09/03/03
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.04.2013 16:39:24 bởi LuânTâm >
CHO CỎ HOA CƯỜI
Anh đứt ruột thương em đau thơ khóc
Trời đất tan trong mắt biển sương mù
Lòng sông thương sao trôi nguồn tuyệt vọng
Dỗ ngọt em anh uống lệ thiên thu
Em đã hứa bên anh không buồn nữa
Suốt ngày đêm không áo mây trăng ăn
Mặc nắng lửa mặc mưa dầu chôn lửa
Ta nước non tắm rửa cát sông Hằng
Nắng về mưa hương đong đưa mềm ấm
Cho cỏ hoa cười tươm mật ướt ao
Em tình ca ru hồn anh mê lắm
Gọi mưa về hoa nắng nở ca dao
Tóc em hoá trăm nghìn tay bạch tuộc
Vuốt ve anh dỗ ngọt khắp luân hồi
Em nín thở ôm đỉnh trời siêu thoát
Anh hụt hơi hôn đáy biển tuyệt vời...
Anh Tiền giang em Hậu giang khế ngọt
Suối tình dâng chín cửa Cửu Long giang
Sóng quấn gió biển đeo trời liền cánh
Nghiêng thuyền thơ ta vớt ánh trăng ngoan
Quên dâu bể cởi trói buồn cay đắng
Ta mênh mông như biển rộng như trời
Em mới yêu hồng trần chân mây trắng
Anh trải hồn thơ nệm ấm em ngồi
Em thương sợ đau hồn anh thơ đói
Ôm cổ đền trăm vạn đóa hoa môi
Ta hoá bướm mộng du hồn sông núi
Em vòng cưng mê lộ anh thấu trời
Đất no nước gió đói trăng trôi nổi
Ta thèm nhau bốc lửa đòi cho lời
Chim khôn về rừng ru cây dỗ cội
Người yêu người ru nghìn kiếp chung môi
Ôm anh ngủ em giáng hương thần thoại
Bóng gió ghen anh nuốt dáng thủy tiên
Em chợt tỉnh nhìn anh hoa biết nói
Cục cưng ơi ! Sao ăn mãi thêm ghiền…
MD.07/04/08
LuânTâm
CỔ TÍCH Em như nắng ấm đầu xuân Như hoa đồng nội rất thân rất hiền Như cổ tích như thần tiên Mây qua đỉnh núi thăm miền thơ ngây Đêm ôm mộng ngắn chân dài Ngày vui phơi áo rượu say nơi nào Tưởng đâu hết khổ hết đau Nhà tranh còn bóng trăng sao tuyệt vời Giấc sầu sương gió viễn khơi Áo sầu trả lại cho đời trắng đen Uống dòng suối mát thân quen Nửa đêm giởn bóng hoa đèn thêm xinh Yêu nhau đỗ quán xiêu đình Núi non rừng nhỏ thương mình gọi em Chỗ nào cưng cũng được khen Mưa xuân phơi phới nhuỵ sen no tròn Dáng tiên ngây ngất Sàigòn Ngờ đâu bạc phước gót son bụi mờ Em đi mang hết hồn thơ Cạn sông tình sử nát bờ tình ca Bỏ gối bướm bỏ chăn hoa Bỏ anh khô héo thịt da không còn Mai kia chân cứng đá mòn Em về nhóm lửa bồng con hôn chồng …. MD 11/19/04 LuânTâm
VẪN CHỜ CƯNG CƯNG
Cưng cưng chẳng biết để đâu
Giấu vào áo gối ngọt ngào ấm êm
Sợ cưng đau thương cưng mềm
Giấu vào quyển sách ngày đêm chung bài
Sợ cưng lem mực trần ai
Giấu vào túi áo thương hoài chung tim
Sợ ngủ mê đè cưng tiên
Giấu vào mái tóc bồng bềnh lên ngôi
Sợ gió cuốn cưng về trời
Giấu vào thơ thẩn nghìn đời thiên hương
Sợ người ghen đời không thương
Giấu vào tim óc náu nương riêng mình
Sợ anh chết cưng linh đinh
Giấu vào hồn mộng tình kinh dỗ dành
Sợ hồn rã bóng chim xanh
Giấu vào trăng gió thơm lành ngây thơ
Thương đứt ruột nhớ dại khờ
Bể dâu đứt bóng vẫn chờ cưng cưng ...
MD.12/04/08
LuânTâm

ÁO BAY
Tưởng mây gọi áo trắng về
Nào hay mây lỗi hẹn thề trốn ta
Chiều đông áo tím hoa cà
Nhởn nhơ trước ngõ làm quà tương tư
Hồn run theo gót tiểu thư
Trời buồn mây xám mà mưa không đành
Hôm nào nắng đẹp trời xanh
Thay màu áo trắng để dành ai khen
Mơ màng khi lạ khi quen
Tóc bay với áo còn ghen môi hồng
Nhìn nhau được mấy mùa đông
Chờ nhau cuối bãi đầu sông sương mờ
Hẹn hò trên những dòng thơ
Run run mực tím còn ngờ chiêm bao
Trễ đò mới biết thương đau
Người qua chuyến trước chuyến sau đoạn trường
Phù sa thương ruộng nhớ vườn
Cùng chung dòng nước đôi đường song song
Xác xơ chín nhớ mười mong
Quên ăn quên uống mà không quên người
Thướt tha yểu điệu cười cười
Làm duyên nũng nịu hoa tươi thẹn thùng
Người đi mang cả mùa xuân
Đất trời lạnh lẽo xác thân đọa đày
Mười năm chưa được cầm tay
Đêm đêm mơ tưởng tiếng ai gọi mình
Thương thân tủi phận nòi tình
Cũng may còn được cho nhìn áo bay…
MD 05/05/02 LuânTâm (Trích trong TT “ HƯƠNG ÁO”, MinhThư xuất bản , MD,USA.2007, tr.39-40)
MẸ
Chân cứng đá mềm tủi hồn quê
Áo nâu nón lá mặt sầu che
Nắng khô bờ mía khô ao cá
Cỏ héo hoa tàn bặt tiếng ve
Mây che cát lấp hay mắt mù
Mẹ đi con cũng mất đường tu
Kinh hoàng chết khát không nguồn cội
Tàu chuối lá dừa lạnh gió thu
Luống cải hoa vàng bướm ngẩn ngơ
Mẹ con vun tưới nắng thẩn thờ
Cơn giông chợt đến mưa ma quái
Con được chui vào áo mẹ mơ
Câu chuyện thần tiên lại trở về
Thơm bầu sữa mẹ ngủ no nê
Hai tay ôm chắc lưng từ mẫu
Tóc mẹ giăng màn trời chở che
Mẹ có nghỉ ngơi, có ngủ không
Đêm hè leo lét ngọn đèn chong
Vá may bắt muỗi tay mòn mỏi
Áo lạnh vai gầy tủi gió đông
Khói lửa tràn lan giặc cướp về
Nửa đêm ba mẹ bị kéo lê
Ba may chạy thoát thương thân mẹ
Máu nhuộm kinh hoàng mấy bờ đê (1)
Cũng may trời phật ông bà thương
Mẹ đã vượt qua nẻo đoạn trường
Chân le chân vịt thân xuôi ngược
Lo cháo lo rau quên vết thương
Biển cạn non mòn sông vơi đầy
Trời mưa trời gió rụng cỏ may
Canh chua rau đắng lòng thơm ngọt
Ba vẫn thường khen mẹ lắm tài
Ngày xuân mới thấy áo mẹ lành
Dâng lễ tổ tiên trọn lòng thành
Tóc lại bạc thêm lưng còm cõi
Xin được an bình đủ cơm canh
Thương tay mẹ biến chứng đau gan
Lở lói đớn đau chẳng dám than
Dấu con vì sợ con đau xót
Không thể ôn thi mất bảng vàng (2)
Cũng may không thẹn với mẹ hiền
Con đậu tú tài mẹ bình yên
Tim con tan nát khi hay biết
Nước mắt đong đầy bàn tay tiên
Gió thoảng xa gần nhịp võng trưa
Tiếng gà buồn ngủ gọi trời mưa
Mẹ ru nắng ấm thơm hoa sứ
Con dệt mộng đầu chuyện đời xưa
Mơ được đào tiên dâng mẹ ăn
Trắng da dài tóc sống nghìn năm
Mẹ cười hoa bưởi vui hoa nắng
Nhẹ gót trường sinh thoát nợ nần
Đất nước tang hoang ma quỷ về
Cá tôm tuyệt giống mất lũy tre
Mẹ đau ngày tháng con oan ức
Tù tội không chừa bóng trăng quê
Nước mắt mẹ thành biển thành sông
Trời cao đất rộng có như không
Hận sầu cháy tóc tim khô máu
Hồn vội tìm con chốn lửa hồng
Lê gót tàn trên nẻo đắng cay
Xác xơ mái rạ cửa không cài
Chuồng gà chuồng vịt không còn dấu
Rau muống rau dừa nhớ bóng ai
Khói lạnh nhang tàn tủi trời mưa
Không một tiếng chim không bóng dừa
Vườn trầu khô chết hoa mắc cỡ
Khóm trúc gục đầu mặc gió đưa
Lối cũ lạ lùng ngõ nhện giăng
Áo sầu chân đất lạnh bóng trăng
Bên thềm rêu chết khô dế khóc
Còn sợi tóc nào vương gốc măng
Trời đất sao không tan biến đi
Để sầu để hận mãi làm chi
Tình người đâu mất người hóa thú
Hay thú hóa người ngăn lối đi
Ngày đêm mòn mỏi mong chiêm bao
Gặp mẹ thân yêu như ngày nào
Đón con trước cổng trường sơ học
Tay sẵn thẻ đường thơm mía lau
Lâu quá rồi sao mẹ không về
Con như cháo khét như cơm khê
Như sầu riêng rụng non ung thối
Chim chóc côn trùng đều chán chê
Một hôm đất khách bão tuyết tràn
Nửa mê nửa tỉnh nửa kinh hoàng
Vội vàng mẹ đến cho hơi ấm
Thơm ngát mộng lành hương bình an
Chưa kịp dâng trà chưa hầu cơm
Vô tình tuyết xóa hết dấu chơn
Mẹ theo nhang khói theo sương gió
Một giọt nắng vàng rơi trước sân...
MD 10/10/05 LuânTâm Thân tặng Trần Kiêu Bạc
(1) Khoảng 1946, lúc tôi mới độ 3 tuổi, một đêm cướp bắt ba mẹ tôi tra khảo tiền một cách dã man. Ba tôi chạy thoát, chúng đâm Mẹ tôi nhiều vết thương, tưởng chết, chúng bỏ đi.
(2) Lúc tôi trọ học ở Mỹ Tho, bận ôn bài thi Tú Tài thì ở quê nhà mẹ tôi bị đau gan nặng biến chứng: tay chân lở lói, đau nhức vô cùng, gia đình định nhắn tôi về, mẹ tôi không cho vì sợ tôi đau khổ lo lắng, hỏng thi. Đến lúc thi đậu xong, trở về quê mới hay mẹ đau nặng, tôi vô cùng kinh hoàng, đau xót. Cũng may không phụ lòng hy sinh, thương yêu của mẹ hiền !(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO", MinhThư xuất bản , MD,USA.2007, tr.41-46)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2013 18:52:43 bởi LuânTâm >
HOA SỮA
Anh khát sữa đeo đỉnh đồi rau má
Gọi mây bay nâng cánh khói mồ côi
Em bú tay níu dòng sông nước đá
Nghe trăng tan lấp đáy biển vá trời
Mưa không ướt đất lành cho chim đậu
Thì cũng đành trôi nổi gánh hát rong
Ngày hụt hơi đêm không nơi nương náu
Chim quyên đau khô héo trái nhãn lồng
Em dâng lửa tình sông thương ngập núi
Chờ bình minh gọi đò chở sương mù
Nghìn năm sau bên dòng đời lủi thủi
Ta gặp nhau hôn môi đói thiên thư
Anh chú rể chân phèn vui khan tiếng
Sính lễ hoa vú sữa trái mãn cầu
Em cô dâu áo vàng bông điên điển
Cười đơn sơ trong vỏ ốc nhiệm mầu
Đời giặc giã bụi tre che bụi chuối
Đất đen thui tình nghĩa thật trắng tươi
Trăng ăn mật em nhìn anh bối rối
Trời đất ơi ! Vợ anh đẹp quá trời....
MD/06/27/08
LuânTâm
GIỮA BA LẰN ĐẠN
Giữa ba lằn đạn quê nghèo khổ
Thờ chồng cõng cháu bồng con côi
Huyết lệ đá tan lòng mẹ nát
Quỷ tha ma bắt đất vá trời
Vết thương sâu lở bồi vết nhớ Vì sao đổi đời khổ nhục thêm
Cảm ơn đất khách bao dung ấm
Nguồn cội rồng tiên ngẩng đầu lên
Thế cục vần xoay chôn đảng cướp
Tuổi trẻ lên đường cứu nước non
Chung tay góp gió lành bão lửa
Nữ lưu hào kiệt anh hùng còn
Hòn ngọc viễn đông chung môi hát
Tóc bay áo bay hoa bướm bay
Gót sen hồng lạc chân mây trắng
Mình về hôn mẹ ôm cha ngay...
MD.04/09/13
LuânTâm
NHƯ MỘNG
Sách cũ thơm đầy hương tóc em
Ngày xưa hai đứa học chung đèn
Khi anh buồn ngủ em liền đến
Mây trắng mây hồng nâng gót quen
Em đọc anh nghe nhiều sử kinh
Chỉ cho nghe rất ít chuyện tình
Em thường cười bảo anh hư quá
Phải học ngoan rồi mới được xin
Em đến em đi chẳng hẹn hò
Anh buồn muốn chết em chẳng cho
Học hành chi nữa em là mộng
Không có đường qua không có đò
Không ăn không uống thương quá đau
Anh muốn cho mình được chết mau
Để được gặp em trong kiếp khác
Không còn khô héo đợi chiêm bao
Em lại dỗ dành lại viếng thăm
Mắt môi nhóm lửa hẹn nghìn năm
Vòng tay trói buộc thơm chăn gối
Chuyển kiếp đổi đời hết tối tăm
Lại nói lại cười lại học chung
Yêu qua muôn kiếp vẫn thẹn thùng
Sao rơi đầy mắt hoa đầy tóc
Em vẫn thiên đường ngoan gót xuân
Tưởng được cùng vui đọc bảng vàng
Ngờ đâu chỉ có khu vườn hoang
Em đi vội vã không từ biệt
Phím lạnh hương tàn bếp hết than
Dang tay ôm hết cả bụi đường
Mong tìm lại được chút dư hương
Lần theo mạch đất nghìn năm cũ
Còn dấu tích nào để tiếc thương
Suối cạn mất nguồn rong chết khô
Anh như cá nhỏ lạc lên bờ
Em mang huyền dịu nuôi mầm sống
Chỉ dẫn đường đi đến ao hồ
Bây giờ em bỏ anh thực rồi
Bốn biển mịt mờ mây gió trôi
Không hồn không xác không buồn tủi
Đường cũ trăng xưa hết dạo chơi...
MD 03/03/04 LuânTâm (Trích trong TT”HƯƠNG ÁO” , MinhThư xuất bản , Maryland, USA.2007, tr.62-63)
BÌNH YÊN HƯƠNG ÁO CĂNG TRÒN HƯƠNG THƠ
Em ơi ... Mặc giông bão mặc thiên tai
Tuyết chôn dấu thỏ chân nai không mòn
Nhẹ nhàng liền cánh cò con
Bình yên hương áo căng tròn hương thơ
Mặc đen đỏ mặc trở cờ
Bể dâu núi lở sững sờ tang thương
Trăng đứt bóng gió đoạn trường
Ngày tha hương đêm quê hương mộng lành
Mặc nhân gian mặc chiến tranh
Gữa ba lằn đạn đá xanh mặt bèo
Gió đùa hương lửa trăng đeo
Trấu cau quấn quýt mè nheo vẽ mày
Mặc giông bão mặc thiên tai...
Anh ơi...
MD.10/12/11 LuânTâm
XANH MÔI
Bàng hoàng áo mới hồn xưa
Chuyện thần tiên đã nắng mưa hết chồng
Nước trôi tăm cá đau rong
Quê người lận đận biển sông chập chờn
Tuyết hôn chân lạnh vai trơn
Tay no vòng dữ tủi hờn vòng ngoan
Ngẩn ngơ bóng tiếc hoa tàn
Ngậm ngùi vườn sớm lỡ làng ruộng trưa
Gà rừng chào nắng trốn mưa
Sợ đêm giông bão quên chừa gót nai
Buồn xuân nặng gãy cành mai
Thu sương buốt quá sợ bay yếm đào
Cành hồng kiếp trước thanh tao
Gặp nhiều gian hiểm phải rào chông gai
Dã nhân đắc thế lông dài
Thỏ rừng giấu mặt cỏ cây lững lờ
Trùm chăn dại giả thực mơ
Khóm lau bụi sậy nằm chờ bỏ quên
Cờ tàn trắng rụng bôi tên
Núi sông cách trở ai đền tuổi thơ
Biết đâu biển đợi suối chờ
Hang cùng ngõ hẽm gà mờ xin ăn
Trăng tàn lạnh cẳng rớt răng
Thương môi thỏ trắng băn khoăn trăm miền
Tưởng tình tưởng nợ tưởng duyên
Giửa lòng khói lửa dịu hiền còn không
Hết lưng trắng hết gót hồng
Hết hè ôm gối hết đông giả đò
Hết xuân hờn dỗi nằm co
Hết thu nhặt lá vàng đo tình ngồi
Xanh trời xanh biển xanh môi
Cội nguồn nghi hoặc ngại lời mai sau
Hết thấp đất hết trời cao
Gió xoay lòng huyệt gió bào xương da
Đi ngày bầu chửa ra hoa
Về ngày khô cải héo cà cạn tương
Nhang đèn cũng bỏ lư hương
Âm u vách mục thê lương nhện chờ
Bay qua bay lại dật dờ
Thương đom đóm nhỏ dại khờ thiêu thân
Lòng đau rụng sạch tay chân
Lăn hoài trong cõi phù vân ỡm ờ
Ảnh ai mà nhặt lên thờ
Nhìn đi nhìn lại còn ngờ là ta...
MD 02/04/06
Luân Tâm
Thân gửi Dương Quân
(Trích trong TT "HƯƠNG ÁO ", MinhThư xuất bản , Maryland ,USA.2007 ,tr.209-211)
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 15 bạn đọc.
Kiểu: