HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
HƯƠNG CƯỜI
Em hỏi thơ anh sao quá dài
Hay lòng anh rộng ý chim bay
Giăng bao nhiêu lưới mong bắt được
Một chút hương cười trong áo ai...
MD.06/09/07
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.04.2013 17:43:50 bởi LuânTâm >
ĐẤT KHÓC
Đêm đông đất khóc trời cười
Ngày hè chim hót tưởng lời nắng mưa
Trôi buồn hết chuyện đời xưa
Tép rang bí luộc rau dừa cúng cơm
Ngày xuống đêm lên chiếu hẹn giường
Trăng mờ gót gió cỏ chờ sương
Tay mây vai khói chân bèo nước
Mắt biển lòng sông hồn ruộng vườn
Nửa nhớ nửa quên nửa ngập ngừng
Hôn cười tóc lạnh áo khoe lưng
Trắng đen còn dấu tình mưa nắng
Xanh bóng buồn mình vui đỏ thân
Nắng cạn bến sầu nước bỏ sông
Giọt tình tội nghiệp có như không
Đò say hương rượu người say sóng
Đi ngược về xuôi mộng đục trong
Cỏ chỉ cỏ may vướng cỏ gà
Vườn sau vườn trước lạnh rơi hoa
Run lòng sa mạc đàn sông núi
Đất khóc trời cười bóng bỏ ta
Ngửa bụng phơi kinh kệ mỏng dày
Thư lâm tình sử gửi mây bay
Nằm gai nếm mật soi hưng phế
Gò đống xương tàn lá bỏ cây
Nằm mãi mòn lưng cỏ xanh vai
Chân đau đất hận nước lưu đày
Bóng chiều rụng tím bờ môi lạnh
Răng sữa lẻn về đòi bú tay
Bóng khế bờ ao cá che bèo
Nước trong sóng lặng đỉa đói teo
Chân trâu không máu người không máu
Vườn cháy ruộng khô bếp mốc meo
Thả mồi bắt bóng gió đưa trăng
Khói lửa không chừa tre khóc măng
Núi xương sông máu nuôi ân oán
Ngày quan đêm giặc cướp mài răng
Trời sập mây mù nước bồng non
Người đi đường lạ gót đau son
Ta về quen đếm râu rụng bạc
Nhớ trước quên sau hết tưởng còn...
MD 08/21/06 LuânTâm (Trích trong Thi Tập”Hương Áo”, Minh Thư xuất bản ,USA.2007, tr. 107-108)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.04.2013 18:23:39 bởi LuânTâm >
HƯƠNG TÌNH THƠ NGÂY
Bị thương đau đáy vực sầu
Em thương kết tóc bắc cầu kéo lên
Đỉnh trời siêu thoát ấm êm
Thuận chồng thuận vợ yêu quên bóng sầu
Giường trăng thơm trước cưng sau
Trăm năm tình nghĩa một màu thủy chung
Cho anh nguồn sống suối xuân
Hồng ân bình thủy tương phùng tân hôn
Nhân gian bạc ác ghen hờn
Đào hầm gài bẫy đạn bom cùng đường
May còn bến ngọt văn chương
Thuyền thơ chở nhạc hoa vườn ướt mơ
Anh đàn em hát vu vơ
So vần ghép điệu cuối bờ phù du
Ấm lòng mát dạ thiên thư
Thiên hương quốc ngữ đền bù bể dâu
Cám ơn trầu quấn yêu cau
Cám ơn em phá thành sầu cứu anh
Chung mình chung bóng mái tranh
Chung môi hoa bướm mộng lành náu nương
Đi đói nhớ về khát thương
Bồng con cõng mẹ tơ vương tình nghèo
Mắt quầng má nám chống chèo
Tài hoa thục nữ ăn theo chồng khờ
Chong đèn đọc sách quay tơ
Hương môi hương tóc hương thơ ru tình...
MD.13/11/08
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.04.2013 22:14:40 bởi LuânTâm >
NGHÌN ĐỜI RU THƯƠNG
À ơi ...Ơi à ...À ơi ...Ơi à ...
Mẹ ngồi đếm lá khô rơi Thương con nhớ cháu rã rời xương da Mẹ đi trồng cải tưới cà Thương cây nhớ cội khổ qua đèo bồng
Mẹ về nhặt trái sầu đông Thương bèo nhớ bọt nhãn lồng lia thia Mẹ chân đất lạnh đầm đìa Thương sông nhớ núi mộ bia lở bồi
Mẹ run tay vò chè xôi Thương chồng nhớ ruộng mồ côi đoạn trường Mẹ còng lưng gánh tuyết sương Thương trăng nhớ gió quê hương tình nghèo
Mẹ nằm nhang khói hắt hiu Thương mưa nhớ nắng chín chiều sạch trơn
Mẹ mòn vai áo cỏ thơm
Thương than nhớ lửa gối rơm mơ ngày
Mẹ tiên mắc đọa đắng cay
Thương thân nhớ bóng mây bay cuối trời
Mẹ còn hôn bóng sao rơi
Thương con nhớ cháu nghìn đời ru thương...
Ơi à ...À ơi ...Ơi à ...À ơi ...
MD.04/16/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.04.2013 17:42:18 bởi LuânTâm >
HƯƠNG YÊU
Cưng cưng ơi…
Chung môi cũng phải đôi phút nghỉ
Để thở để ăn uống hương yêu
Cưng cưng nhõng nhẽo cưng hôn chịu
Cưng nói ngừng hôn cưng mất tiêu
Bồng ẵm cưng cưng ru dỗ ngọt
Mòn lưng mỏi gối rụng vòng tay
Xin làm thơ giưã giây phút nghỉ
Cưng chịu hôn sao cưng cắn vai
Tào Thực ngày xưa thơ bảy bước (1)
Nay anh giây phút tội tình thơ
Cưng ơi ! Cho nợ cưng nghìn kiếp
Chung môi trở lại kẻo thơ chờ
- Em chính là thơ anh chưa biết
Hay là giả bộ để ăn lời
Thơ đi thơ đứng thơ nằm ngủ
Nếu không chung môi thơ hụt hơi… Thương thương ơi…
MD.01/05/09
LuânTâm
(1) Tào Thực ,con trai của Tào Tháo, tự là Tử Kiền ,ngay từ nhỏ đã nổi tiếng là thần đồng thơ văn.Khi Tào Tháo mất , anh của Tào Thực là Tào Phi nối ngôi .Tào Phi nghi ngờ Tào Thực có ý cướp ngôi nên muốn giết trừ hậu hoạn. Truớc mặt đông đủ bá quan văn võ triều đình ,Tào Phi bắt buộc Tào Thực phải làm xong một bài thơ với đề tài la " Anh Em " trong thời gian bước đi bảy bước ! Nếu làm được thì tha mạng. Quả nhiên trong lúc vưà đi đủ 7 bước ,Tào Thực đã làm xong bài thơ tuyệt tác bất hủ với đề tài là "Củi Đậu Nấu Đậu " nên được thoát chết ! (Theo GS.Trịnh Vân Thanh,"Thành Ngữ Điển Tích Danh Nhân Từ Điển", Nhà xb.Đại Nam,CA, USA.1966,Q.2 ,tr.1213)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.04.2013 07:02:38 bởi LuânTâm >
HƯƠNG PHÈN SẠCH TRƠN
Em ơi… Tiễn em tiên cá về trời
Anh khờ ở lại chịu lời đắng cay
Con thơ khát sữa bú tay
Hồng trần hôn bóng áo bay bụi mờ
Em về ru mộng dỗ mơ
Nghìn sau hoa bướm vẫn chờ ru em
Em về áo mới hương quen Bồng con nước ngọt hương phèn sạch trơn... Em ơi... MD.04/13/10 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.04.2013 07:01:38 bởi LuânTâm >
GIỌT NHỚ
Cho nhau giọt nhớ lạ lùng
Cho nhau giọt nhớ điên khùng mây mưa
Cho nhau giọt nhớ mê bùa
Cho nhau giọt nhớ đong đưa mềm lòng
Cho nhau giọt nhớ mênh mông
Cho nhau giọt nhớ ẵm bồng thơ văn
Cho nhau giọt nhớ gió trăng
Cho nhau giọt nhớ nghìn năm đá vàng
Cho nhau giọt nhớ bình an
Cho nhau giọt nhớ muộn màng hơn không
Cho nhau giọt nhớ viễn vông
Cho nhau giọt nhớ biển sông tình trào
Cho nhau giọt nhớ mai sau
Cho nhau giọt nhớ ngọt ngào thăng hoa....
MD.05/22/08 LuânTâm
TRĂM HOA ĐUA NỞ Ơn em bám ruộng bám vườn Giữ nhà gánh nước kiên cường đắng cay Đỉnh cao cõng rắn đọa đày Âm thầm nhóm lửa chờ ngày diệt gian Góp gió thành bão lên đàng Đất bằng sóng dậy bạo tàn tro than Đảng cướp nát độc tài tan Tự do no ấm bình an mộng lành Trăm hoa đua nở tinh anh Rồng tiên hạnh ngộ liền cành thăng hoa... Ta về ta tắm ao ta... MD.04/18/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2013 01:30:02 bởi LuânTâm >
GIƯỜNG TRĂNG CHĂN GIÓ GỐI TÌNH Em ơi ...
Giường trăng chăn gió gối tình
Thương sao thương quá trời mình bể cưng
Bến tre nước dừa tắm xuân
Nên da thơm trắng chẳng cần phấn hoa
Đường mơ gần lối mộng xa
Đeo em mới biết thật là tương tư
Ngọt ngào yểu điệu hiền từ
Mà sao mây khói thực hư ba đào
Ngày chiêm bao đêm ướt ao
Bút nghiêng ngã lạnh nghẹn ngào ngây thơ
Lang thang không bến không bờ
Nổi trôi bèo bọt vật vờ xanh xao
Vì trầu cuốc đất trồng cau
Vì em kinh sử anh đào tương lai
Thương mình áo cũ mòn vai
Thương ta tay trắng bụi bay dỗ dành
Nhìn nhau trong ánh trăng thanh
Chờ nhau bao kiếp mới thành thiên duyên
Tóc sao mà gọi tóc tiên
Mắt sao mà gọi lửa thiêng dựng cờ
Em như suối hẹn ỡm ờ
Anh như cá chép lên bờ phơi khô
Kể làm chi chuyện mơ hồ
Nói làm chi chuyện đợi chờ nghìn năm
Bao giờ sạch trơn cách ngăn
Yêu nhau mặc kệ đất bằng sóng to
Đâu cần thay áo học trò
Đâu cần thuê hết xe hoa thuyền màu
Em ơi đời đẹp thanh cao
Gió thơm hương áo hôm nào hôn em
Sợ gì người lạ kẻ quen
Lo chi bạn tỵ bướm ghen hoa cười
Một mai mình cưới nhau rồi
Sôi thơm nấu ngọt ngập trời mưa hoa
Trao hồn đổi xác thay da
Chung môi trăng mật sữa nhà tình kinh
Giường trăng chăn gió gối tình...
Anh ơi...
MD.09/20/02
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2013 21:22:52 bởi LuânTâm >
DÁM SỐNG THẬT NGƯỜI
Người ơi...
Dám yêu dám ghét dám ghen hờn
Dám khóc dám cười dám ôm hôn
Dám đi dám đến về tuyệt đỉnh
Dám ru dám dỗ dám sạch trơn
Dám tình dám nghĩa dám ngây thơ
Dám đưa dám đón dám nai tơ
Dám ăn dám uống cho không hết
Dám nghĩ dám làm dám ước mơ
Dám cỗng dám bồng dám gió trăng
Dám chê dám khen dám công bằng
Dám cho dám nhận nguyên rừng cấm
Dám cày dám cuốc dám nhịn ăn
Dám hiền dám dữ dám từ bi
Dám quên dám nhớ dám trường thi
Dám học dám hành tri hợp nhứt
Dám ngẩng cao đầu liều cứu nguy
Dám la dám thét dám cải trời
Dám bơi dám chạy dám rong chơi
Dám dừng dám nghỉ chân không bụi
Dám bắt dám buông dám thả trôi
Dám nằm dám đứng dám ngồi coi
Dám thấy dám nghe dám hỏi đòi
Dám đền dám trả ơn thơm ngọt
Dám cưới dám xin dám ngàn đời
Dám núi dám sông dám tiên rồng
Dám hoa dám bướm dám đốt ong
Dám phất cờ lau tung ngựa sắt
Dám sống thật người vượt bể đông...
Người ơi...
MD.02/05/12
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.04.2013 23:10:58 bởi LuânTâm >
HƯƠNG LỬA
Mai kia không xác hồn về đâu
Anh sợ phút giây phải xa nhau
Em ơi ! Ôm chắc anh trăng mật
Mình mãi chung tim nghìn kiếp sau
Có khi nói giận là thương lắm
Dối lòng hương lửa để mê thêm
Có khi ngoảnh mặt mà nín thở
Chờ muốn chết thèm hương áo quen
Có khi chưa kịp tân hôn sớm
Cho em ngủ muộn cỏ hoa tươi
Trưa ru chiều dỗ khuya bồng cõng
Cho dư ngon ngọt trăng sao cười
Cưng ơi ! Mãi mãi thiên duyên nợ
Tình sử ân tình biển đói sông
Sập trời bão lửa không thèm sợ
Tuyệt đỉnh hoa mưa môi chim hồng…
MD.10/08/08
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.04.2013 00:12:16 bởi LuânTâm >
DÂU BỂ BẠC ĐẦU Người ơi...
Sóng sầu dâu bể bạc đầu
Trăng sầu gió cuốn mưa dầu nắng than
Gió sầu lửa tắt nhang tàn
Lửa sầu trời sập hổn mang tinh cầu
Trời sầu mây khói không màu
Mây sầu sông cấm chợ rào tình ca
Sông sầu bèo bọt khổ qua
Suối sầu nguồn đứt bóng nhà hư không
Bóng sầu tình nước ngược dòng
Tình sầu cởi áo bụi hồng chiêm bao
Người sầu hợp trước tan sau
Ta sầu trên núi dưới cầu bóng bay
Núi sầu chân tuyết trắng tay
Tuyết sầu lỗi hẹn đầu thai lộn sòng
Sương sầu gạn đục khơi trong
Đời sầu đau đạo mòn gông nhiệm mầu
Sóng sầu dâu bể bạc đầu... Người ơi... MD.06/22/12 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.04.2013 17:52:48 bởi LuânTâm >
NGẬM SỮATÌNH CA Thương ơi … Cảm ơn môi mật thơ ngây mộng Nhóm lửa hồng ân hoa tiên bồng Nguồn hương suối lửa hồng trần hẹn Ngậm sữa tình ca đá đơm bông… Nhớ ơi… MD.04/21/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.04.2013 19:46:05 bởi LuânTâm >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 11 bạn đọc.
Kiểu: