HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
NÚI XƯƠNG SÔNG MÁU Tháng tư đen đỏ đảo điên Thần sầu quỷ khóc oan khiên đội mồ Núi xương trắng sông máu khô Rừng vàng bể bạc mơ hồ tha ma Lừa thầy phản bạn hại cha Thiên đường giải phóng cướp nhà bán dân Kiến ruồi sâu bọ tranh phân Rồng tiên mắc bẫy nghĩa nhân đắm thuyền Tháng tư đen đỏ đảo điên... MD.04/21/13 LuânTâm
BỜ SƯƠNG BẾN KHÓI
Như sương như khói như mây
Nhẹ nhàng thanh thản trần ai qua cầu
Mặc nắng lửa đùa mưa dầu
Mặc trăng đùa gió giăng câu cấm sào
Người đi bắt bóng chiêm bao
Ta về hôn bóng ca dao gọi đò
Câu thương câu nhớ câu hò
Câu thơ câu nhạc câu cho câu đền
Câu mềm câu ấm câu êm
Cầu tiên hoa sữa bướm thèm áo bay
Như sương như khói như mây
Nhẹ nhàng thanh thản trần ai qua cầu...
MD.04/20/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2013 18:24:44 bởi LuânTâm >
DÀNH TRỌN NGỌT NGÀO CHO EM HÔN
Dành trọn ngọt ngào dồn gối ôm
Ru em êm ấm hết ghen hờn
Lỡ mai mây khói tan thương bóng
Còn mật tinh anh thơ em hôn
Dành trọn mây hồng may áo ngủ
Ru em hồng mộng hoa mưa hồng
Lỡ mai trời đất tan thành lệ
Còn sữa dáng nằm mây núi sông
Dành trọn gió trăng hứng hoa hiền
Ru em da trắng tóc dài tiên
Lỡ mai cấm chợ ngăn sông tuyết
Còn gió trăng tình nước non riêng
Dành trọn bướm hoa ao nhà tắm
Ru em bốc lửa hồng trần ghen
Lỡ mai lưu lạc không thơ nhạc
Còn bướm hôn hoa gặp nhau liền
Dành trọn ngây thơ nâng thơ ngây
Ru em đêm nắng trắng mưa ngày
Lỡ mai tay với chân không kịp
Còn môi thơ khép mở thiên thai...
MD.12/15/11
LuânTâm
THƯƠNG ĐAU QUỐC NHỤC Huyết lệ đá thương đau quốc nhục Bốn ngàn năm lẻ văn hiến hoa Vì sao xẻ nghé rồng tiên nát Đảng cướp nhà mình bán nước ta ... MD.04/23/13 LuânTâm
DẤU CHÂN TIÊN BỒNG
Tim anh thơ dại ngây thơ
Khát mơ đói mộng gió chờ đưa trăng
Trôi bụi trắng nổi cát vàng
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn bên đàng câu thơ
Vô tình em dẫm tim khờ
Bùa mê em chín đỏ bờ hôn mê
Mượn hồn lủi thủi đi về
Quên ăn bỏ uống bên lề chiêm bao
Gọi trăng gọi gió gọi sao
Nhờ mây nhờ khói bắt cầu tương tư
Điên cuồng tìm chút hương dư
Móng chân sợi tóc tiểu thư đòi buà
Níu bờ tình sử đón đưa
Mộng em khắc cốt hoa mưa tóc dài
Giáng tiên không áo đọa đày
Suối hồng chim trắng trần ai tội tình
Môi mưa đổ quán xiêu đình
Đỉnh trầm hương lửa ba sinh mật trào
Vết thương yêu thấu trăng sao
Cho anh chải tóc cô dâu cưng mình
Luân hồi nghìn kiếp cầu kinh
Tim thơ còn dấu chân tình ngàn thương ....
MD.10/22/08 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.04.2013 10:03:31 bởi LuânTâm >
MẸ LẦM THAN THƯƠNG
Ngày nào nó trốn dưới hầm Như con chuột ghẻ mẹ lầm than thương Xẻ cơm nhường áo quê hương Thuốc thang bồi dưỡng sữa đường mật cam Tháng tư đen nó lên quan Vênh râu phình bụng làm tàng đảng viên Ăn trên ngồi trước cướp tiền Cướp nhà cướp đất giết hiền đốt kinh Hãi hùng mẹ khóc van xin Nó vu cáo mẹ che mình ngụy quân Tuyên truyền phản động lòng dân Đem mẹ đấu tố vong ân cộng thù Máu mẹ hận hải thiên thu Cháu con vượt bể khổ nhừ thiện tâm Ngày nào nó trốn dưới hầm Như con chuột ghẻ mẹ lầm than thương... MD.04/25/13
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.04.2013 19:31:28 bởi LuânTâm >
VE SẦU XÁC NHỆN
Có những tiếng ca buồn đứt ruột xé gan đã tan biến vào đêm tối mênh mông vô tận không bến bờ nguồn cội không hẹn hò một lần trở lại đón đưa. Có những nốt nhạc lời thơ u uất bi phẩn trường hận thiên thu đã quyện vào gió núi mưa rừng lận đận hoang vu không tuổi không tên để những chấn động dữ dội còn mãi sững sờ sông biển trút lá cỏ cây đổi màu cát bụi bàng hoàng đất đỏ ngơ ngác đá xanh ! Đời sống có khi bỗng như mất hết chỗ an bình nương náu cuối cùng. Rồi từ đó còn gì che chở ủi an ru nhớ dỗ dành những số phận những cảnh đời hẩm hiu dang dở những mảnh tình trái ngang tuyệt vọng những oan hồn yểu mệnh lang thang vất vưởng cô đơn lạnh lẽo bơ vơ xứ lạ quê người.Xin đâu đây còn được chút bình yên trời xanh mây trắng hoa nắng gió hiền sao cười trăng điệu thực ấm áp tình người trọn vẹn cao quí bao dung cho cô đơn một nơi trọ nhờ qua đêm sa cơ thất thế lỡ bước cùng đường . Lẽ nào tất cả rồi cũng đành... chỉ còn như một vết bụi mờ trôi nổi một làn khói xám quá hắt hiu mong manh mơ hồ ẩn hiện xa xôi...một thoáng ngừng trong hạt nước bốc hơi như còn lảng đảng chút bóng hình “ve sầu xác nhện rã rời gió mưa”…(LT.)
Trôi sông ru nhớ cõi buồn
Trôi buồn ru nhớ ngọn nguồn lẻ loi
Trôi ta ru nhớ không người
Trôi người ru nhớ không cười trôi ta
Trôi mây ru nhớ quê nhà
Lỡ quên dòng nhạc tình ca không lời
Ngừng trong hạt nước bốc hơi
Nghe ta muối mặn nghe người lệ cay
Ta vẫn tỉnh người chưa say
Rủ nhau sờ soạng tìm mai Sài gòn
Phép mầu sương núi rêu non
Tiếng chim bạc má mỏi mòn ăn năn
Người đi để lại bóng trăng
Cho ta bớt lạnh cũng bằng trả ơn
Ta đi để lại tiếng đờn
Không dây không phím buồn hơn tình buồn
Lá đau hồn ruộng phách vườn
Ta đau không thịt không xương không hồn
Trăng còn soi bóng cô đơn
Đờn còn không tiếng lên cơn chống trời
Lá còn theo nước nổi trôi
Ve sầu xác nhện rã rời gió mưa...
MD 05/22/06
LuânTâm
(Trich trong TT”HƯƠNG ÁO”, MinhThư xuất bản , Maryland, USA.2007, tr.72-74)
VẪN LÀ THƠ
Mua nhà nào dám đòi hoa
Trời thương đào mọc trước nhà sau sân
Ngày vui hoa nở mừng xuân
Nhớ chàng Từ Thức hai lần tìm tiên
Biết đâu nợ biết đâu duyên
Mình nay lạc lối đào nguyên ai ngờ
Tha hương đời vẫn là thơ
Đất lành chim đậu hoa chờ đợi ta....
MD.02/20/99
LuânTâm (Trích trong TT”HƯƠNG ÁO” , MinhThư xuất bản , Maryland, USA.2007, tr.28)
TAN XƯƠNG CỐT NHỤC
Độc tài bạo chúa tan xương nhục
Đông tây kim cổ lịch sử kinh
Đảng cướp ngày tàn dân oan giết
Độc trùng độc vật hiện nguyên hình...
MD.04/27/13
LuânTâm
SAO EM KHÔNG ÁO RỪNG THU
Miền Nam mưa nắng hai mùa
Lúa thơm nước ngọt gió đưa hương tình
Đất lành đi đứng cũng xinh
Lạnh không hò hẹn tưởng mình nóng dư
Cây thèm kể chuyện đời xưa
Đường thèm dỗ ngọt nhớ mưa chung dù
Sao em không áo rừng thu
Vàng nai trắng bướm tương tư vội vàng
Chân ai xa vắng dạo đàn
Tiễn em Hà nội sang ngang trái sầu
Hồ Gươm hoàn kiếm đã lâu
Mà sao cát bụi nghẹn ngào dấu xuân
Xé thư đốt sách bao lần
Tro xương khói tóc phù vân vẫy chào
Huế về thương gót chiêm bao
Chuông chùa Thiên mụ nhớ vào hư không
Chưa nghìn năm đã vạn năm
Xót xa trăm trứng hết rồng hết tiên
Tan đàn xẻ nghé đảo điên
Hồn đau bóng mất bình yên theo người
Phù sa chín nhánh mồ côi
Sơn lâm hà bá đổi đời phèn chua
Không thu quá nắng cũng mưa
Thu chi tháng tám tráo bùa đổi xăm
Sài gòn dù lỡ dù lầm
Không thu để điệu trăng rằm vẫn thơ
Vườn xưa vàng lá xanh mơ
Người về gội tóc hong tơ gọi tình...
MD 09/20/06 LuânTâm (Trích trong TT ”Hương Áo”,MinhThư xuất bản , Maryland,USA.2007,tr.75)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2013 02:59:36 bởi LuânTâm >
MẸ VỀ
“Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chầy thức đủ năm canh” (1)
Vá may bắt muỗi dỗ dành
Mẹ đi ? Thôi! Hết mộng lành hương xưa
Dấu chân bùn nhớ lễ chùa
Áo nâu vai vá bốn mùa về đâu
Thương bóng mẹ rụng bóng cầu
Cau buồn đứt đọt vườn trầu chết khô
Mẹ đi? Trời! Không thể ngờ
Không con ôm mẹ trước giờ lâm chung
Để thương. Để khóc. Để hôn
Để lay. Để gọi. Xin cùng mẹ đi
Thân tù oan ức sinh ly
Mỏi mòn giết mẹ còn chi để dành
Rừng đêm mộng dữ vờn quanh
Ôm con buồn mẹ lạnh xanh con quỳ
Lẽ nào? Trời! Chẳng còn chi
Đất bằng sóng dâỵ biệt ly máu vàng
Mưa dầu nắng lửa hoang mang
Hồn xiêu phách lạc lang thang không nhà
Mềm xương hết thịt khô da
Tay rêu chân cỏ thân ma chết rồi
Bao năm”cải tạo”mồ côi
Cạn dòng huyết lệ núi đồi đảo điên
Tàn hơi kiệt sức ngã nghiêng
Nóng lòng gặp mẹ, khùng điên chạy về
Kinh hoàng cháy ruộng vỡ đê
Trùn than dế khóc não nề ổ rơm
Đất thiêng ôm mẹ tủi hờn
Trời long đất lở ! Con đờn đứt dây
Hồ tan giấy rã diều…mây…
Trôi sông lạc chợ ăn mày hát rong
Như cò con rụng hết lông
Như xác bướm lạnh rã trong đường hầm
Như gà con chết tím bầm
Chơi vơi núi kéo cửa âm bóng mờ
Cuống cuồng ôm bức ảnh thờ
Tưởng không còn lệ đâu ngờ như mưa
Hương phèn hương đất hương dừa
Mồ hôi quen thuộc áo xưa mẹ về
Bàng hoàng nửa tỉnh nửa mê
Ầu…Ơ…Mẹ hát vỗ về..hôn con
Mẹ về! Mẹ thật! Mẹ còn!
Tiếng gà đứt ruột trăng non đội mồ…
MD 08/27/07
(tức ngày rằm (15) tháng 7 năm Đinh Hợi)
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2013 19:06:04 bởi LuânTâm >
ĐẤT THÉT GÀO
Đã hết an bình trong mắt nhau
Đau cây lá rụng đất thét gào
Điên người không thét không gào nữa
Lấm lét vô lùm chôn cọng rau
Bão đỏ xuân đen ruộng cháy vườn
Ghe bầu tan máu đặc đại dương
Bao nhiêu con mắt chưa kịp nhắm
Trời đất chưa màu áo tha hương
Những giấc mộng đầu cũng chết con
Những tay chưa nắm được thỏi son
Những lời chưa nói môi chưa ấm
Một chiếc hôn nào thực như ngon
Ngày cướp đêm quan no ngủ khì
Giam cầm bao tử bắt chân qùy
Thương trâu-người kéo cày cổ tích
Trụ đèn hận chẳng có chân đi
Hang ổ nào còn được riêng tư
Mắt nào lén giữ được bóng xưa
Nước nào được uống không nhiểm độc
Người được bằng cây được trồng hư
Cày xới tan tành ruộng hết dưa
Trồng hoa dâm bụt gỉa hoa chùa
Dụ người non dạ khôn mê dại
Nạp mạng Chằng ăn khỏi tốn bùa
Bỏ dép mang hài cóc nghiến răng
Phình bụng ễnh ương dọa chị Hằng
Ngăn sông cấm chợ tình man rợ
Đỉnh-cao-trí-tuệ-ác ai bằng
Những điệu kèn tây điệu kèn ta
Kèn đưa đám cưới đưa đám ma
Chết oan chết nhục không kèn trống
Cưới chẳng xe hoa chẳng thuyền hoa
Lạnh nước kinh hoàng lạnh máu sôi
Vẫn ăn vẫn uống vẫn nói cười
Giữa lòng xương trắng cao hơn núi
Nuí lở sông bồi đá nước đui
Không giàu ba họ khó ba đời
Quá gian quá dữ giành học bơi
Bơi nhanh bơi chậm đều không kịp
Thuyền đã vớt đầy xác mồ côi… MD.03/24/06 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2013 09:28:39 bởi LuânTâm >
ĐÀO MỘNG TÌM TIÊN
Nửa đời đào mộng tìm tiên
Nửa đường nghiên bút đảo điên chợ trời
Nửa chừng đạn lạc bom rơi Nửa ngày vết nhớ rã rời vết thương
Nửa đêm hoa tuyết bướm sương
Nửa vòng khóc lạnh đoạn trường thương vay
Nửa hồn quê hương tù đày
Nửa tình hoa cỏ trần ai riêng dành
Nửa mê gió mát trăng thanh
Nửa câu cá bóng tinh anh trâm cài
Nửa sầu đông đá lửa bay
Nửa chân mây cuốn tóc dài tay thơ
Nửa mùa cơm xác áo xơ Nửa mưa nguồn đợi be bờ nắng nghiêng Nửa sóng gió nửa bình yên
Nửa đi nửa ở nửa đền vượt biên
Nửa đời đào mộng tìm tiên...
MD.02/27/13
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.05.2013 17:43:29 bởi LuânTâm >
THƠ NGÂY TRỐN KIẾM Thương ơi ... Em ơi bể khổ qua rồi Bờ sương bến khói hoa cười bướm say Mây choàng đồi mộng áo bay Gió đưa trăng đón trần ai mật trào Hương nghìn trước lửa nghìn sau Hụt hơi nắng lửa mưa rào chơi vơi Rừng thiền gió núi bốc hơi Vòng tay tình sử mưa môi chân tình Trong bếp ấm ngoài cầu kinh Mặc nhân gian ác rập rình khen chê Bờ mê bến yêu hôn mê Mê cung mê lộ ăn thề khát khao Hẹn hò tung hứng chiêm bao Đường thương ngõ nhớ trăng sao chết thèm Vòng mềm vòng ấm vòng êm Thơ ngây trốn kiếm bắt đền rong chơi Em ơi bể khổ qua rồi Bờ sương bến khói hoa cười bướm say... Nhớ ơi ... MD.05/01/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.05.2013 08:49:17 bởi LuânTâm >
BÓNG BỂ SẦU ĐÔNG
Bể sầu đông vớt trăng non nhớ
Lẻ bóng dã tràng xe tang thương
Vô danh nghĩa sĩ mồ hoang khói
Mây trắng quê nghèo tóc mẹ sương
Một lần chung chuyến đò thơ dại
Trăm năm hôn bóng gió dư hương
Bèo nước chiêm bao sao chưa gặp
Thuyền tình sao lạc bến văn chương
Bóng nhớ bóng thương bồng bong bóng
Lưu lạc trần ai tay trắng mơ
Đào nguyên xuân muộn hồng ân cõng
Qua cầu dâu bể bóng ngây thơ
Mười hai bến nước đau lòng đất
Núi lửa tro tàn bom đạn tan
Đường hầm nước đá hoa mưa bướm
Bóng khóc bóng cười bóng thở than
Bể sầu đông vớt trăng non nhớ
Lẻ bóng dã tràng xe tang thương
Vô danh nghĩa sĩ mồ hoang khói
Mây trắng quê nghèo tóc mẹ sương...
MD.05/03/13
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.05.2013 20:52:04 bởi LuânTâm >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 14 bạn đọc.
Kiểu: