HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
QUÊ NHÀ THƠ NGÂY Thươngơi... Anh học trò nghèo tham thơ mộng Chắt chiu chữ nghĩa ý nhân tình Vì em nắn nót câu thương nhớ Vẽ rắn mọc chân em cười nhìn Em hoa thơ tiên bồng mắc đọa Che môi mắc cỡ gót tài hoa Chợ trưa chợ sớm chợ chiều tối Cho anh dỗ ngọt ru quê nhà Anh nâng em hứng tình non nước Bên trời lưu lạc thơ đưa đường Thương cây nhớ cội đau lòng biển Vần điệu mối mai suối ngàn thương Em ngoan hiền thục hương tần tảo Bếp ấm than hồng khao khát mưa So dây nắn phím đàn tri kỷ Sợ ngắn sợ dài sợ đong đưa Anh thơ trói gà nòi không chặt Bong bóng đứt dây diều giấy bay Em không chê chán còn an ủi Hủ hỉ thì thầm hôn mê say Em không tiểu thư không công chúa Mà tiên mà phật mà hồng ân Mặc đời điên đảo đen ong bướm Đi thẳng về ngay bến chung thân Mình không giàu có lòng chân thật Chung lưng chèo chống ngược xuôi dòng Trong đục nông sâu sầu đông đá Môi kề má tựa vượt gai chông Cho nhau kỷ niệm bồ kết tóc Bên nhau chăn ấm gối êm cười Trong nhau hương nhụy hoa biết nói Của nhau nghìn kiếp cục cưng ơi... Nhớ ơi... MD.06/22/13 LuânTâm
ÁO MỘNG MÂY BAY
Ầu ơ...
Em ơi ...
Ngoan ngoan em ngủ anh ru
Mưa xuân hoa tuyết chân như tay tình
Ngoan ngoan em ngủ anh xin
Rừng thương núi nhớ cùng mình bướm hoa
Ngoan ngoan em ngủ anh ca
Giọt dài giọt ngắn quê nhà thơ ngây
Ngoan ngoan em ngủ anh say
Lửa hương áo mộng mây bay hẹn hò
Ngoan ngoan em ngủ anh cho
Giấy hồng mực tím chèo đò đưa thư
Ngoan ngoan em ngủ anh ru…
Cưng ơi...
Ầu ơ...
MD.02/07/12
LuânTâm
XUÂN MUỘN HỒNG ÂN
Cưng cưng ơi...
Trăng ăn mật gấu ngủ mê say
Đỉnh tuyết hồng trần mặc mây bay
Khói sương dỗ ngọt hoa mắc cỡ
Cho bướm si tình mở thiên thai
Vùi đầu vào ngực thơ ngây núi
Kể chuyện liêu trai trái cấm câu
Em ơi tình quá làm sao ngủ
Anh ơi ru em như lần đầu
Mò trăng đáy nước mưa tương tư
Môi lửa cùng mình hứng hương dư
Anh ơi bí mật mình xuân muộn
Em ơi còn hơn xuân sớm chưa
Giỡn bóng trăng non bồng thỏ trắng
Rửa chân không áo tay thơ ngây
Em ơi có phải chiêm bao thật
Anh ơi có phải mình lên mây
Vùi thương vào nhớ tóc tiên bồng
Suối ca rừng múa biển gào sông
Anh ơi căng sữa quê hương lửa
Em ơi tinh hoa đá đơm bông...
Thương thương ơi...
MD.06/22/13
LuânTâm
ĐAU LÒNG ĐẤT KHÓC
Bên kia núi lạ mù sương gió
Lá cỏ héo hon hoa bướm tàn
Bóng người bắt bóng trăng hư ảo
Khói cơm mẹ gọi quê nhà tang
Buồn đi buồn đến buồn về bến
Bể khổ qua cầu đầu trần ai
Xin gửi cho nhau màu hạnh phúc
Một lần hò hẹn áo mưa bay
Trăng tròn đất khách thương vườn cũ
Mồ hoang mả lạnh rong rêu khô
Cha mẹ chị em anh bè bạn
Về đâu bóng hạc trắng nhấp nhô
Vó ngựa anh hùng tung xác giặc
Thương dân cứu nước máu xương tan
Vô danh tử sĩ hồn bất tử
Tiên rồng con cháu phất cờ vàng
Bể dâu đen đỏ lòng đất khóc
Ngược dòng bèo bọt ngọt chiêm bao
Trong vết bụi mờ chờ hôn bóng
Đom đóm đưa đường phèn cho nhau...
MD.06/22/13 (Đêm 15 tháng 5 Quý Tỵ)
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.06.2013 23:49:00 bởi LuânTâm >
MƯA HỒNG CHÚA NHẬT
Bên anh chúa nhật mưa mù
Nhớ em hồi đó chung dù học hôn
Không rời không dứt không mòn
Đường vào hương áo trăng non nõn hồng
Bên em chúa nhật nắng không
Nhớ anh đứt ruột ven sông gọi đò
"Sông sâu sào vắn khó dò"
Học yêu học hẹn học trò học câu
Bên anh chúa nhật bể sầu
Nhớ mình hồi đó rước dâu tiên bồng
Hoa mắc cỡ bướm hoá rồng
Cỡi rồng mây trắng mưa hồng hoa tiên
Bên em chúa nhật bình yên
Hoa cười tắm nắng khoe duyên tình chờ
Trầu cau non mộng ướt mơ
Chung chân liền cánh sững sờ biết hôn
Bên nhau chúa nhật trăng tròn
Em ơi chung áo mưa còn khát khao
Bên trong chúa nhật nôn nao
Anh ơi gió hú mưa gào vỡ đê...
MD.06/23/13
LuânTâm
THIÊN THU HÔN BÓNG TÌNH ĐẦU
Thiên thu hôn bóng tình đầu
Bồng trăng cõng gió qua cầu bướm hoa
Thiên thu hôn bóng tình ca
Mưa thương nắng nhớ quê nhà mộng mơ
Thiên thu hôn bóng tình thơ
So vần ghép chữ yêu khờ khạo mê
Thiên thu hôn bóng tình quê
Đường đi sương khói ngõ về thương thân
Thiên thu hôn bóng tình xuân
Sông tương tư suối ăn mừng ấm êm
Thiên thu hôn bóng tình em
Cho anh nương náu ngày đêm sống còn
Thiên thu hôn bóng tình non
Nõn nà nhõng nhẽo căng tròn trái xanh
Thiên thu hôn bóng tình anh
Môi say dỗ ngọt thơm lành thịt da
Thiên thu hôn bóng tình xa
Nửa hồn nước mắt mưa nhòa vượt biên
Thiên thu hôn bóng tình tiên
Nửa mơ nửa thực nợ duyên ngậm ngùi
Thiên thu hôn bóng tình người
Chập chờn trong héo ngoài tươi còn ngờ
Thiên thu hôn bóng tình hờ
Tìm trầm ngậm ngải vỡ bờ yêu ma
Thiên thu hôn bóng tình nhà
Ơn canh rau muống nghĩa cà dầm tương
Thiên thu hôn bóng tình vương
Thướt tha yểu điệu thiên hương nhu mì
Thiên thu hôn bóng tình si
Bùa mê thuốc khát khao ghì xót xa
Thiên thu hôn bóng tình ta
Chim quyên cu đất mẹ cha đẹp lòng
Thiên thu hôn bóng tình hồng
Xé rào sinh tử ngược dòng bể dâu
Thiên thu hôn bóng tình sầu
Tủi thân hàn sĩ cấm câu thơ mình...
MD.06/23/13
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.06.2013 02:58:20 bởi LuânTâm >
ĐOÁ MỘNG LÀNH
Thơ tình căng áo tràn chăn gối
Cũng chưa nói đủ cõi lòng anh
Vạn lời âu yếm vòng tay đói
Chưa đủ em trao đoá mộng lành
Anh gánh hết buồn đau em rồi
Nhẹ nhàng vui quá em rong chơi
Trời cao biển rộng xanh đuà trắng
Bỏ anh chết đứng lạnh nghìn đời
Một ngày mệt mỏi nhân gian trá
Em muốn về thăm kỷ niệm xưa
Tìm trăng quê ngoại thơm hương luá
Tìm nụ hôn đầu chung áo mưa
Tìm hoa mắc cỡ giàn bông giấy
Tìm cánh diều bay căng đứt dây
Tìm con sông nhỏ mình cùng tắm
Hồn hoa xác bướm đã khói mây
Em muốn ôm anh hôn môi anh
Ngọt ngào tình tứ thấu trời xanh
Muốn nghe anh đọc thơ hai đưá
Như những ngày xưa anh dỗ dành
Những lúc em buồn em nhõng nhẽo
Anh bồng anh ẵm thương cõng em
Hôn mê tuyệt đỉnh tinh cầu lửa
Đuà trăng giỡn gió yêu ngày đêm
Nhưng quá muộn rồi cưng cưng ơi
Hồn anh sương khói cuối chân trời
Ngược vòng sinh tử tìm em mãi
Cùng đường lỡ bước khóc mồ côi
Có phải vô duyên hay vô tình
Trời đày hai đứa phải điêu linh
Cho nhau trăng mật tiên tiên quá
Sao bỗng ngu ngơ mình bỏ mình
Vui cũng chia đau buồn cũng chia
Về trong sương sớm trong sao khuya
Vòng yêu tươm mật thèm chết đói
Anh vẫn dâng tình cưng chở che
Nhưng không thể ôm không thể hôn
Môi rêu tay cỏ thân tro rơm
Thương em đứt ruột anh ma đói
Khao khát nhìn em ốc mượn hồn
Đau nát tim gan rã tan hồn
Lạnh đào chân tóc lạnh run chơn
Dòng sông nước đá tràn lệ đá
Anh với em còn không trống trơn
...............
Bàng hoàng vú sữa tay gối êm
Bông gòn mít ướt điệu thương mềm
Hồng trần sóng gợn hồn sông núi
Em cắn vai anh thơm bắt đền...
MD.10/05/08 Luân Tâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.06.2013 09:55:57 bởi LuânTâm >
THƯƠNG EM CHÈO CHỐNG QUÊ NGHÈO KHỔ
Thương em chèo chống quê nghèo khổ
Mẹ già em dại cháu thơ ngây Một cổ trăm tròng lòng tong tội Nước mắt mưa dầu nắng lửa cay
Đêm hè đứt ruột nghe quốc gọi Ruộng sâu đồng cạn vũng ao khô Lục bình bèo cám tan sương bóng Mẹ vịt con gà cha xác xơ
Hỏi mây hỏi gió kêu trời đất Bốn ngàn năm lẻ bóng rồng tiên Rừng vàng bể bạc đầu hàng đói Nứt trứng tham quan bán nước điên Lủi thủi đi về cơm áo nợ Tên bay đạn lạc sụp hầm chông Mèo chó xứ người nhân quyền sống Vì sao con dân mình mòn gông
Gửi thương cho nhớ yêu an ủi Câu thơ vụng dại chút quà trong Máu chảy ruột mềm chia hy vọng Một ngày đảng cướp cạn rã sòng Mình về ôm mẹ hôn em cháu Lạy cha nhang khói miễu đình chùa
Thanh bình điệu múa lân tết lớn
Trăng mật phù sa xuân tình mưa...
MD.06/25/13
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.06.2013 22:57:40 bởi LuânTâm >
TIÊN BỒNG ÁO TRẮNG Thương ơi... Áo trắng qua cầu tiên bồng trắng Trắng mây trắng mộng trắng mưa bay Bướm trắng vòng lưng trời hoa trắng Trắng đồi trắng suối trắng trần ai Chợt mưa chợt nắng hồng nhón gót Chim hót hoa cười cỏ tắm sương Dấu yêu dấu nhớ đào mê đắm Học trò trốn học ăn bùa thương Mười năm hò hẹn môi khát sữa Khói sóng mắt nai tóc rối che Nửa cho nửa nhận đền thêm nửa Nửa gần nửa xa nửa chừng khoe Nhặt cánh phượng hồng tay dài tóc Dư hương cho đỡ chút tương tư Tội tình hôn bóng trăng non gió Ngày sau biết ra sao thực hư Một lần rót mật kề tai khói Hò hẹn chiêm bao trao tin yêu Run rẩy chơi vơi hương lửa nước Đạn bom giông bão trào nâng niu Cũng may cuối bến sông tương kính Bèo bọt ngọt tình kinh khổ qua Tha hương áo gấm về nguồn mật Suối trầm hương chảy trăng tưới hoa... Nhớ ơi... MD.06/26/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.06.2013 00:59:10 bởi LuânTâm >
DỖ DÀNH TÌNH QUÊ Bên anh khói quấn trăng khuya Bên em sương sớm ngăn chia bóng tàu Buồn em đứt ruột anh đau Trăm thương nghìn nhớ trăng sao hết hồn
Thương em bóng lạnh tân hôn Áo cơm đày đọa gối rơm quê người Mười năm dở khóc dở cười Mười năm điên điển cải trời tuyết ăn Tủi thân cuốn chiếu lăng quăng Tủi thân nghiên bút nhện giăng cổng chùa Tình người mất nước chịu thua Nợ duyên chân thật không bùa không xăm
Đội trời đạp đất dập bầm Thơ tiên văn thánh âm thầm hương say Hồn hoa hồn bướm hồn cây Hồn rừng hồn biển đầu thai sụp hầm
Vòng thương ớn lạnh nghìn năm Bóng ma bóng quỷ chực ăn chờ đùa Đau lòng vỏ ốc thân cua Mượn hồn xác vẫn nắng mưa gục đầu Tay nhóm lửa chân kinh cầu Hoa sen trắng vẫn ngọt ngào phù sa
Lênh đênh giấu mặt tài hoa Vẫn thơm vàng cải tím cà trắng chanh Hồn thơ nước mắt chan canh Gửi hương cho gió dỗ dành tình quê Gửi thương trăng bóng hẹn thề Đau thương thơ mộng đi về có nhau....
MD.02/13/08 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.06.2013 03:14:53 bởi LuânTâm >
ĐOẠN TRƯỜNG Buồn mây che nắng ngậm ngùi
Lang thang dở khóc dở cười tìm quê
Thương con én nhỏ mỏi mê
Gió mưa giông bão đi về tang thương Bờ tre luống cải chuồn chuồn
Ve sầu treo xác cuối vườn tuổi thơ
Nhãn lồng bù ngót rau mơ
Chôn nhau cắt rún đâu ngờ sầu riêng Đòi tình trả nợ câu duyên
Hồn mê xác tỉnh ngửa nghiêng bóng sầu
Chuồng bò chuồng ngựa chuồng trâu
Lạnh tanh dế nhủi gục đầu rơm khô Hết đau hết khóc hết chờ
Tóc dài hương áo thả thơ qua cầu
Nghìn xưa nát ngọc chìm châu
Nghìn sau bóng lạnh trễ tàu hư không Thương viễn vông nhớ viễn vông
Trước sương sau khói tràn đồng thương đau
Người về vá áo chiêm bao
Người đi rách áo trăng sao đoạn trường.... MD.03/01/08
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.06.2013 11:07:28 bởi LuânTâm >
DỖ DÀNH TÌNH CA
Thơ ơi…
Em ơi mưa gió chơi vơi
Chuột kêu rúc rích kiếm lời tối ôm
Da trời lưng núi cấm thơm
Con thơ say ngủ cảm ơn sinh thành
Mộng hồng tay trắng tinh anh
Áo cơm kinh kệ dỗ dành tình ca
Cho nhau kỷ niệm bướm hoa
Đầu nguồn cuối suối quê nhà thương say
Sạch trơn dài ngắn cắn vai
Mưa tình môi nghĩa hứng hoài hồng ân
Tàn cơn gió bụi phù vân
Biết yêu biết sống biết gần biết xa
Xe hoa thuyền hoa kiệu hoa
Tiên bồng mở trắng tiên nga khép hồng
Nâng niu giọt nắng chiều đông
Vuốt ve đỉnh hẹn xuân vòng mưa môi
Anh ơi mưa nắng bốc hơi...Mộng ơi…
MD.04/23/12
LuânTâm
QUÊ HƯƠNG ÁO EM Em về hương tóc dài suối mộng Tháng sáu mưa hồng áo phượng bay Góc phố sân trường đưa thơ tặng Run tay cuốn cẳng nắng môi say Sông thương biển nhớ nhà thơ ngây Thuyền tình sóng mắt gió hồng mây Lệ đá đơm hoa chanh chua ngọt Cuối dòng lưu lạc lửa vòng tay Bụi đường hôn gót thôi nôi khói Trả hết nhân gian đỏ đen lòng Một lần hát dạo đàn bầu bí Cay đục đắng trong trắng long đong Ga nào giữ được bóng người đi Hương nhớ suối trào thương chim di Cây đa trốc gốc thuyền không bến Bướm đợi hoa chờ tội xuân thì Em về áo gấm che mưa gió Kỷ niệm học trò yêu còn nguyên Tháng sáu ve sầu anh câu cấm Bốc lửa quê hương áo em tiên ... MD.06/27/13 LuânTâm
ĐOẠN TRƯỜNG THIÊN THU Ngủ vùi tuyết trắng xa xăm Nhớ thương nắng ấm quanh năm quê mình Môi vẫn xinh má vẫn xinh Gót chân mê hoặc mắt nhìn tương tư
Mai vàng áo tết thực hư Bờ tre ruộng lúa hiền từ gặp nhau Vườn trầu liền với vườn cau Lơ thơ bóng xế sân sau luống cà
Bốn mùa hoa mấy màu hoa Em rất gần cũng rất xa rất hiền Đi rất tiên cười rất tiên Bao nhiêu bướm đẹp vào miền chiêm bao
Sông nước ngọt sóng xôn xao Chim xây tổ ấm trời cao nhẹ nhàng Mây xanh mây trắng mây vàng Lững lơ làm dáng mơ màng áo bay
Đường xưa lối cũ thiên thai Đường nay lối mới gót giày quá cao Không cho tuyết trắng bám vào Cho ta mê muội xót đau riêng mình Bao nhiêu ảo ảnh hư vinh Trả cho hoa bướm đường tình trống không Dấu thương hay dấu môi hồng Còn nguyên sao nỡ sang sông vội vàng Cây đa trước miểu hoang tàn Lá rơi giông bão ngỡ ngàng nợ duyên Lỡ làng mấy chuyến vượt biên Tha hương mấy độ hương nguyền lạnh tanh
Dối mình dối cảnh chạy quanh Quê hương cũng mất mái tranh cũng tàn Vui gì xứ lạ cao sang Vui gì giọng hát cung đàn vô duyên
Không còn cổ tích thần tiên Không còn đom đóm bên hiên lập loè Bình minh rộn tiếng chích chòe Nắng hồng áo lụa mới khoe thẹn thùng Thương ngại ngùng nhớ ngại ngùng Như hoa trinh nữ vô cùng dễ thương Tóc tơ nghìn kiếp vấn vương Nổi trôi vào cõi đoạn trường thiên thu….
MD.03/15/03 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.06.2013 07:17:16 bởi LuânTâm >
DÌU NHAU VỀ BẾN SÔNG MÂY TRẮNG Dìu nhau về bến sông mây trắng Kể chuyện mình xưa chung tắm mưa Bong bóng phập phồng lòng lo sợ Biết có lệ trào hết đón đưa Dìu nhau về bến sông xanh mắt Gội tóc rửa chân nâng đàn cò Cung thương điệu nhớ chơi vơi nắng Hôn bóng nguyệt cầm lạc bước mơ Dìu nhau về bến sông kỷ niệm Xuôi ngược chung lưng chống chèo sương Đắng đất cải trời rau má gọi Bà ba nón lá giữ thiên hương Dìu nhau về bến sông hồng hát Điệu lý qua cầu tiên hoa bay Tóc dài ve vuốt hương hoa bưởi Ngày đêm khắn khít ngây thơ say Dìu nhau về bến sông tình nghĩa Thay áo học trò ngoan cô dâu Hụt hơi trườn sóng tình suối nhạc Phù sa mắc cỡ học hôn đầu Dìu nhau về bến sông xuân lửa Nửa thực nửa mơ nửa nửa gần xa Liêu trai nhón gót bồng khép cửa Trăng thề cong môi biển tình ca... MD.06/28/13 LuânTâm
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 16 bạn đọc.
Kiểu: