HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
TRĂNG CẢO THƠM
Cưng ơi...
Có phải em về ngoan dáng thu
Gót nai ngơ ngẩn áo sương mù
Vòng lưng giáng tuyết vai mây trắng
Hoa mưa lá nắng mắt tình thư
Có phải em về trăng cảo thơm
Rừng thơ suối nhạc họa ghen hờn
Run tay cởi áo cô dâu bướm
Cài áo học trò học yêu hôn
Có phải em về thơm ca dao
Dấu yêu dấu nhớ tươm ngọt ngào
Trải hồn căng mộng bồng em tắm
Vú sữa mãn cầu tiên trăng sao
Có phải em về hương tình quê
Hương thơ hương áo hương tóc thề
Nốt ruồi lúng liếng cười răng khểnh
Rừng bướm hồi sinh núi vọng thê
Có phải em về nắng bình minh
Chim hồng chim trắng bướm ngây nhìn
Vòng thương vòng nhớ sôi kinh sử
Đường nhớ đường thương hương tình kinh
Có phải em về nghiêng võng trưa
Tiếng gà xa vắng nắng gọi mưa
Ve sầu hát điệu buồn hoa phượng
Gió ru tóc dỗ thơ đong đưa
Có phải em về khói hoàng hôn
Áo mây hồng muộn nhuộm cỏ non
Nắng trôi vào mắt trao tâm sự
Dể dành nhóm lưả hương tân hôn
Có phải em về nước bồng con
Lục bình điên điển khoe bông gòn
Ngây thơ giặt áo lưng cười yếm
Nước lớn nước ròng nâng gót son
Có phải em về xoá sầu đông
Bóng sầu lưu lạc trả viễn vông
Xé rào lận đận vòng sinh tử
Bếp ấm chung mình than vẫn hồng
Xếp gánh hát rong xếp bút nghiên
Xây nhà trong suối tóc em tiên
Bên đồi trăng mật thơ không áo
Hương vẫn trầm hương mê bắt đền
Là quá hôn mê thương biết hôn
Muôn đời nghìn kiếp thương thơm thơm
Thuốc tiên thương mớm hồi sinh đói
Ăn mãi thêm ghiền mê thương ôm…
Thương ơi...
MD.12/05/08
LuânTâm
BỤI HỒNG QUA CỬA Đường tu mờ mịt nổi chìm Không duyên không nợ lòng thiền không không Quanh co nước đục bụi hồng Bao nhiêu ân oán lòng vòng triền miên Xa mờ nhân thế đảo điên Trả vay vay trả lụy phiền dằn co Bao nhiêu bến đợi không đò Cùng đường hết nẻo muốn lo cũng thừa Chuyện nghìn sau chuyện nghìn xưa Hư hư thực thực còn chưa cội nguồn Đêm dài nặng tiếng mưa tuôn Chưa vui đã khổ chưa buồn đã đau Có gần nhau có xa nhau Sinh ly tử biệt biết sao dặn dò Đường trần còn lại dấu tro Hay màu rêu úa đành cho áo buồn Bụi hồng qua cửa bay luôn Để người trong cửa vấn vương mơ hồ Lá vàng lá chết lá khô Im hơi lặng tiếng bên mồ tuổi thơ Chiến chinh thù hận bao giờ Núi xương sông máu không bờ khổ đau Da đen da trắng da màu Cùng chung số kiếp lao đao đoạ đày Nước vẫn chảy mây vẫn bay Non mòn biển cạn tỉnh say mịt mùng…. MD 06/02/03 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.10.2013 09:16:39 bởi LuânTâm >
BÓNG MÙ SƯƠNG GIÓ
Về đây tìm lại con đò cũ Bến vắng người không trốc gốc đa Đò mới mù sương vương vấn khói Sóng nước mắt mưa thu cắt da
Hố bom vết đạn sâu xương tủy Vá mãi không lành mộng mơ tiên Áo dài trong trắng bay hoa nắng Nón lá nghiêng sầu tóc thơm duyên
Núi lở sông bồi hương quê mẹ Không em hồn trống chống chèo đau Cánh hoa mắc cỡ chiều tàn lửa Nửa hồn lưu lạc nửa chiêm bao
Mồ cha mả mẹ lòng đất chị Khói lạnh nhang tàn dế mèn tan Vì sao gạo châu câu củi quế Bốn ngàn năm lẻ bóng lầm than Về đâu còn gặp con đò cũ Bến nhớ bờ thương người mình mong Cây đa đứt bóng mù sương gió Sóng nước mắt mưa thịt da không .... MD.10/27/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.10.2013 19:46:18 bởi LuânTâm >
CẢM ƠN ĐỜI VẪN CÒN HOA Cảm ơn đời vẫn còn hoa Cảm ơn huyền diệu ngọc ngà hoài thương
Cảm ơn mây tím còn vương
Cảm ơn thơ vẫn thiên đường thơ ngây
Cảm ơn hương áo mê say
Cảm ơn tình sử còn đầy tình quê
Cảm ơn trăng thề tóc thề
Cảm ơn dạo bước đi về cảo thơm
Cảm ơn em vẫn trăng non
Cảm ơn gót đỏ môi son ngọt ngào
Cảm ơn gối sách chiêm bao
Cảm ơn suối mộng mơ đào tình ca
Cảm ơn đời vẫn còn hoa...
MD.12/04/10 LuânTâm
CẢM ƠN HƯƠNG ÁO QUÊ NHÀ
Cảm ơn hương áo quê nhà
Cò con lủi thủi thăng hoa con chồng
Chắt chiu giọt máu tiên rồng
Đá mềm chân cứng mòn gông nuôi tù
Giả làm mẹ mốc chân tu
Chim quyên đứt ruột cõng cu đất về
Bồng con nước ngọt trăng thề
Tài hoa mắc đọa hồn quê bọt bèo
Trời thương đất khách không nghèo
Nhường cơm xẻ áo ăn theo thân tình
Đèn khuya không bóng cầu kinh
Trắng da dài tóc văn minh nghẹn ngào
Đường chiều xuân muộn xôn xao
Bướm vàng thấp ong đỏ cao rập rình
Mưa giấu gót nắng che mình
Lều thơ suối nhạc bể tình riêng ta
Cảm ơn hương áo quê nhà ...
MD.07/18/11
LuânTâm
CHẲNG CÒN CHI Mẹ đã đi rồi ba cũng đi Trăm năm đất lạ chẳng còn chi Con đau con khóc không ai biết Mưa cũng chia buồn ngập lối đi Côi cút lang thang trốn nợ đời Nửa đời oan ức nửa chết trôi Nhớ ao rau muống thương bờ chuối Tóc rụng bốn mùa áo tả tơi Gót mòn gối mỏi tim trống không Đò nào chịu chở buồn qua sông Chim nào mang chút tin vui đến Trước lúc hồn tan nẻo bụi hồng Khói nhang không trọn tủi cơm canh Cây trốc gốc rồi hết lá xanh Con như con dế mèn lem luốc Càng rụng chân què râu lạnh tanh Ruộng lúa bờ măng gốc mãn cầu Còn dấu chân bùn bóng áo nâu Vườn cà vườn cải vườn cam quít Còn dấu tay nào lo bắt sâu Chiều tối chong đèn ấm mái tranh Tép rang cơm nóng rau thương canh Mắm kho khô nướng thơm tình mẹ Như chuyện đời xưa mộng an lành Con mộng xây nhà thực khang trang Sân trước sân sau gạch lót đàng Còn có sân trong hòn non bộ Ba mẹ uống trà vui thưởng trăng Mười năm đất khách may được nhà Vườn rộng chim ca lắm cỏ hoa Bàng hoàng nhang khói đêm thao thức Đất trời lạnh lẽo bóng sao sa Tóc mây mắt biển tay trăng sao Mẹ về băng bó vết thương đau Xức dầu cạo gió khi con lạnh Nước mắt còn vương áo chiêm bao Vầng trán thanh cao mặt chữ điền Chân trần áo vá mắt thần tiên Ba đi gieo mạ đi trồng bắp Dọn cỏ vườn dừa ương sầu riêng Gốc mai trước ngõ quá già nua Qua bao khói lửa bao nắng mưa Vẫn còn gượng trổ hoa khoe tết Chờ ba làm lễ đón giao thừa Mơ nào như thực thực như mơ Ba mẹ đi lâu con vẫn chờ Cút cụt đuôi ai nuôi cút lớn (1) Ngày lại ngày qua lông xác xơ Nghe lạnh mười phương lạnh mấy đời Lạnh từ tim óc lạnh đau môi Con đi thất thểu trên đường nắng Lạnh vẫn tương tư lạnh đón mời ... MD 10/19/05 LuânTâm (1) Ca Dao: Cút cụt đuôi ai nuôi cút lớn Dạ thưa thầy con lớn mình con.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.10.2013 05:59:49 bởi LuânTâm >
HOA TÌNH THIÊN THU Em ơi...
Chiều không nhau lạnh vòng tay đói Gầy vai gánh nước mắt mưa thu Hai phương trời lạ không thơ mộng Bóng nhớ bóng thương bóng sương mù Bến đò tình lỡ quên hò hẹn Thềm ga đưa tiễn suối lệ khô Còi tàu nức nở lòng không nỡ Tức tưởi vì sao bóng mơ hồ Cánh chim lẻ bạn tan trong gió Còn tiếng gọi tên đứt ruột yêu Vòng căng kỳ ngộ chưa hạnh ngộ Một lần trọn kiếp xin nâng niu Tối ôm gối mộng tình bốc khói Vai kề má tựa mưa môi thu Hai trái tim non trào thơ mộng Trời gầm không nhả hoa tình ru ... Anh ơi... MD.10/29/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.10.2013 17:47:25 bởi LuânTâm >
CHẾT KHÁT
Nắng chiều lạnh gọi lửa đêm
Trắng lưng hồng gót chờ khen hôn mừng
Buồn yêu tóc rối vai trần
Môi khô lưỡi cháy tủi thân dịu dàng
Suối ngầm đào đất soi hang
Thèm mưa thôi cũng dã tràng leo cây
Giận hờn gió áo hết bay
Vòng eo thao thức chân dài thương đau
Bóng nai khát sữa chiêm bao
Mây đưa trăng đón ngọt ngào tắm hương
Thơm nằm nghiêng mộng trôi giường
Nói không thèm khóc chỉ buồn chơi chơi
Mà sao nước mắt ngập trời Bỏ ăn bỏ uống đứng ngồi khùng điên
Tĩnh tâm chết khát thêm phiền
Rong chơi biển hát tình tiên đèo bồng
Tay cát trắng chân bụi hồng
Dấu hôn tiền kiếp cầu vòng tử sinh
Ru hoa dỗ cỏ cưng mình
Khói sương choàng áo chung tình sam đeo....
MD.09/11/07
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.10.2013 17:45:15 bởi LuânTâm >
UỐNG NƯỚC MƯA NGUỒN
Trời chuyển lạnh nhiều rồi đó em Ngọt ngào mặc ấm nhớ đừng quên Lỡ anh không kịp hầu em ngủ Gối mộng anh ru tình ấm êm Gió chuyển lạnh đầy đau vai nhỏ Vòng tay kỷ niệm chung áo bông Còn dư hương lửa vừa đầm ấm Che chở mình qua cầu đục trong Mây chuyển khói sầu lệ đá đông Sương mù mắt nhớ bóng trôi sông Xin em vọc nước mưa nguồn hẹn Anh về suối nắng môi xuân hồng
Nước chuyển phù sa qua bể khổ Mặn lạt ngọt bùi chia nhau thương Chung vai gánh nước chung thân tắm Hoa hồng ân ái bướm văn chương Trăng chuyển thơ ngây hứng sao rơi Hôn môi cầu nguyện thủy chung đôi Liền cành liền cánh hoa tình sử Em ơi anh ơi mình cưng ơi ... MD.10/29/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2013 21:18:52 bởi LuânTâm >
CHỈ CÒN EM
Vườn thơ cổ tích chỉ còn em
Cô tấm nàng hương chợ đào tiên
Công dung ngôn hạnh hoa chanh ngọt
Chắt chiu chữ nghĩa đạo thánh hiền
Thức khuya dậy sớm mặc gió đông
Cò con lặn lội nuôi con chồng
Hẩm hiu rau đắng rau dừa nước
Lục bình bèo cám hồn núi sông
Còn đóm lưả thương que diêm thương
Trời mưa bong bóng cá lên đường
Run tay bắt cá rô kho tộ
Cơm nóng canh thơm em thiên hương
Món ngon vật lạ dành chồng con
Không giày không lụa không phấn son
Quanh năm tần tảo vai áo vá
Ngây thơ hiền dịu điệu Sài gòn
Đầm ấm ngọt ngào vợ tiên thơm
Thương ơi ! Cưng quá cưng sạch trơn
Dài lưng tốn vải anh mắc nợ
Thương không đòi nợ chỉ đòi hôn....
MD.11/28/08
LuânTâm
HỨNG THƠ RU TÌNH
Bị thương đau đáy vực sầu
Em thương kết tóc bắt cầu kéo lên
Đỉnh trời siêu thoát ấm êm
Thuận chồng thuận vợ yêu quên bóng sầu
Giường trăng thơm trước cưng sau
Trăm năm tình nghĩa một màu thủy chung
Cho anh nguồn sống suối xuân
Hồng ân bình thủy tương phùng tân hôn
Nhân gian bạc ác ghen hờn
Đào hầm gài bẫy đạn bom cùng đường
May còn bến ngọt văn chương
Thuyền thơ chở nhạc hoa vườn ướt mơ
Anh đàn em hát vu vơ
So vần ghép điệu cuối bờ phù du
Ấm lòng mát dạ thiên thư
Thiên hương quốc ngữ đền bù bể dâu
Cám ơn trầu quấn yêu cau
Cám ơn em phá thành sầu cứu anh
Chung mình chung bóng mái tranh
Chung môi hoa bướm mộng lành náu nương
Đi đói nhớ về khát thương
Bồng con cõng mẹ tơ vương tình nghèo
Mắt quầng má nám chống chèo
Tài hoa thục nữ ăn theo chồng khờ
Chong đèn đọc sách quay tơ
Hương môi hương tóc hương thơ ru tình...
MD.13/11/08 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.10.2013 10:01:42 bởi LuânTâm >
CHÂN TÌNH THƠ MỘNG Vẫn chân tình thật ngây thơ mộng Vẫn nhẹ nhàng đi thanh thản về Vẫn buồn cười nhỏ vui khóc lớn Vẫn đến tự do thương nhớ quê
Cỡi mây lướt gió chiêm bao hẹn Tổ ấm chim khôn gọi xuân hồng Viễn du mỏi cánh hoa chùm gửi Quê mẹ cha chờ chị em trông
Ồn ào bụi bặm ta bà rác Buôn dân bán nước mắt lầm than Tuổi trẻ lên đường tan giặc cướp Việt sử rồng tiên mới sang trang
Ta về biển bạc rừng vàng hát Đất khóc trời cười bể khổ qua Thăm từng kỷ niệm vườn hoa bướm Nắng nhỏ mưa to tắm ao nhà...
MD.10/30/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.10.2013 20:33:15 bởi LuânTâm >
TRÁI ME THƠ MỘNG Em ơi...
Trái me dốt ngọt chung môi mộng Lần đầu mắc đọa tiên học yêu Thương thấu trời tình mê động đất Tóc dài nương náu hương áo trêu Dìu nhau trên đỉnh mây mưa mật Suối sữa thơ ngây ngất tiên bồng Vô cùng vô tận lòng lửa biển Cuồn cuộn ba đào hoa cỡi rồng Trái cấm câu thề ăn mật gấu Dối cha dối mẹ hẹn trầu cau Càng cố sách đèn hồng hy vọng Du sơn lãm thủy chung thân mau Đạn bom hầm hố ngăn lòng đất Người còn người mất người khói sương Đời sống mong manh không hơi thở May còn có nhau mở thiên đường Sau cơn hồng thủy may sống sót Lưu lạc quê người no ấm khôn Cha mẹ không còn con cút khóc Chim quyên cu đất xin học hôn
Trái me thơ dốt tìm môi mộng Bến cuối cùng tiên bồng học yêu Thương mút bùa mê say động đất Tóc dài ve vuốt hương áo kêu ...
Anh ơi...
MD.10/30/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.10.2013 21:20:01 bởi LuânTâm >
LÀ THƠ LÀ MỘNG LÀ ƠN LÀ TÌNH
Là tim là óc là hồn
Là thơ là mộng là ơn là tình
Dìu nhau vượt bể phù sinh
Hương hoa mắc cỡ hương mình thêm mê
Lên mây xuống gió vỡ đê
Trăm thương ngàn nhớ ăn thề của nhau
Ngày chiêm bao đêm trăng sao
Bỏ buồn vứt khổ xé rào tử sinh
Sơn cùng thủy tận riêng mình
Ăn hoa mặc cỏ văn minh mặc người
Bờ mê bến giác bốc hơi
Chân tình đạp đất đội trời ướt mơ
Thương hai hạt bụi dại khờ
Nghìn năm chèo chống cấy thơ gặt tình...
MD.09/08/08
LuânTâm
HOA MỘNG THU HỒNG Hoa ơi... Mi sầu xếp cánh mộng du Mắt thơ ngây mở thiên thu sóng tình Trăng non hé nhụy hoa quỳnh Ngọc lan trong trắng xiêu đình mưa môi Thềm sương hồng cúc áo rơi Chân mây tay khói chơi vơi lưng trần Thuốc ngon nửa điếu hồng ân Tài hoa tuyệt đỉnh chung thân học trò Đón đưa chờ đợi hẹn hò Mười năm nắng hạn gọi đò mưa thu Mi cong vút cánh tình ru Mắt thơ ngây ngất đền bù mê cung... Mộng ơi...
MD.10/31/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 31.10.2013 19:50:14 bởi LuânTâm >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 19 bạn đọc.
Kiểu: