HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
XÉ RÀO TỬ SINH Thơ ơi...
Nhớ quá trời thương về quê cũ Thăm từng kỷ niệm mộng lành xưa Bến sông vắng bóng con đò nhỏ Mỗi ngày hai đứa chờ đón đưa
Góc phố nào mưa che chung áo Gót chân se sẻ tóc mây thề Me già trốc gốc sầu không lá Sương khói bụi mờ đường mỏi mê
Ghế đá công viên nào yêu dấu Lần đầu tiên bồng học hôn môi Nguồn hương suối lửa dâng tình sử Bướm quỳ gối cõng hoa lên ngôi
Vật đổi sao dời không hình bóng Chim bay biển bắc mặc trời đông Đứt ruột đội mồ rơi lệ đá Không hồn không xác chết hát rong
Tưởng trong ác mộng tang thương thật Ngọc tình chung thủy nợ tình đầu Hoa trôi bèo giạt sao đành đoạn Tuyệt đỉnh hồng ân biết tìm đâu
Xé rào sinh tử khao khát gặp Mừng mừng tủi tủi cắn câu thề Ru ngon dỗ ngọt đền cung cấm Cởi áo phong sương chung áo mê... Mộng ơi...
MD.11/16/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.11.2013 00:18:25 bởi LuânTâm >
KINH KỆ TA BÀ
Chuyên đời chuyện đạo chuyện yêu ma Đen mõ đỏ sừng mặc ta bà Lộn sòng lúa giồng không còn bán Thiên đường địa ngục cầu khổ qua... MD.11/16/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.11.2013 04:36:09 bởi LuânTâm >
MỘNG EM THƠ NGÂY Thơ ơi... Buông sầu ôm mộng lành nghe em Líu lo ríu rít suốt ngày đêm Chim khôn tìm tổ êm mềm ấm Hoa nở nghiêng thành bướm vòng trên Thả sầu theo gió đeo em mộng Chăn thơ gối nhạc giường mây hồng Ngọc ngà trắng nõn nà trong sạch Ngoài hồng trần giữa cánh môi cong
Vứt sầu căng mộng em tình anh Hai đứa dìu nhau biển trời xanh Không áo không cơm không thèm ngủ Tim cha lòng mẹ thơm liền cành
Cởi sầu hương áo em căng mộng Cho anh thơ hứng suối tóc dài Trải hồn trăng mật ru hoa sữa Hôn mê cùng mình nhìn thiên thai Giữ một chút sầu mộng em mê Giấu gót khoe môi ngọt rượu thề Ngây thơ tiên nữ ao nhà tắm Yểu điệu thẹn thùng tầm xuân quê... Mộng ơi... MD.11/17/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.11.2013 07:47:18 bởi LuânTâm >
TIÊN RỒNG LỬA THIÊNG
Một ngày động đất tiên rồng lửa Tàu chìm đảng chết cướp ngày tàn An lành no ấm tự do sống Bông súng sen vàng hết lầm than...
MD.11/17/13 LuânTâm
ANH RU EM NGỦ HOA HỒNG Em ơi...
Ngoài thềm mưa tuyết đá đông Anh ru em ngủ mộng hồng liêu trai Sao hôm khát sữa bú tay Anh ru em ngủ sao mai thăm dò
Bướm học hôn hoa học trò Anh ru em ngủ thơm tho ngọt ngào Thương vòng trước nhớ vòng sau Anh ru em ngủ mưa rào ngây thơ Hẹn hò đưa đón đợi chờ Anh ru em ngủ tràn bờ tình ca Trên non dưới nước trong hoa Anh ru em ngủ hằng nga ghen hờn Suối hồng trần tắm sạch trơn Anh ru em ngủ dạo đờn ca dao Cầu tre cầu ván cầu ao Anh ru em ngủ thơ trào núi sông Ngoài thềm hoa chúc tiên bồng Anh ru em ngủ cởi rồng mê say Sao hôm căng sữa liêu trai Anh ru em ngủ sao mai rình mò... Anh ơi... MD.11/17/13 LuânTâm
HỎI NGƯỜI TRONG MỘNG
Hôm nào mê mệt thơ nằm Hỏi người trong mộng sắc cầm hoài mong Thương cây nhớ cội đau lòng Thà rằng chưa biết tiên bồng thì thôi
Quen hơi bén tiếng nhau rồi Một ngày không gặp nghìn đời thương đau Biết đâu không có kiếp sau Mênh mông sương khói trầu cau bụi mờ Xin bây giờ cho bây giờ Nghìn xưa hò hẹn tình chờ thiên thu Tay tài hoa chân mộng du Tóc tiên quấn quýt tương tư ba vòng
Nhớ ngọt ngào thương tâm đồng Chung thân hương lửa chung lòng sử kinh Đồng thanh tương ứng văn minh Cho ăn cho uống cho nhìn cho thăm
Hôm nay mê dáng tiên nằm Hỏi người thơ mộng cho cầm tay trong Thương trời nhớ nhớ đất xuân hồng Cưng ơi ngày cõng đêm bồng mưa môi... MD.11/17/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.11.2013 18:12:10 bởi LuânTâm >
TIÊN BỒNG HỌC YÊU
Nắng chiều thơ thẩn chờ sương sớm Ngơ ngẩn dấu buồn thương dấu yêu Cá nước chim trời rong chơi biển Sông mây suối gió khói cô liêu
Người đi người đến người về lạ Ta quen thơ mộng môi học trò Vòng tình căng áo mưa hoa bướm Vòng vo trốn kiếm mắt trái cho Còn nhớ hay quên không hay có Một lần hương lửa hứa ba sinh Rừng thương núi nhớ câu vọng cổ Phù sa nước mắt ngọt quê mình
Xa lắc xa lơ xơ xác tiếc Lũy tre gốc rạ bờ đê phèn Ao nhà sen trắng da dài tóc Cầu tre lắc lẻo đèo bồng khen
Vận nước nổi trôi mình trôi nổi Chữ tình chữ nghĩa chữ nhân đôi Câu thương câu nhớ câu thề sống Cho nhau nghìn kiếp còn luân hồi
Chiều đông môi nhớ môi xuân sớm Ngơ ngẩn tình đầu tiên học yêu Chim hồng bướm mộng hồng trăng mật Hoa hồng mây hồng gót hồng trêu... MD.11/17/13 LuânTâm
THƯƠNG HOA TIẾC NGỌC Nước chảy hoa trôi bèo giạt xác Thương hoa tiếc ngọc biết ai còn Qua cầu bom đạn tang thương bóng Nhân gian trơ mặt nước bồng con
Nói thương sao nỡ nhìn đứt ruột Chưa biết đục trong lòng nắng mưa Nói yêu sao cho chờ đứt bóng Chong chóng chuồn chuồn hụt hơi đưa Cõi tạm sao tình ta quá thật Phù du sao vĩnh kết tâm đồng Mới xa giây phút tim mất nhịp Hôn bóng ôm hình như tiên bồng Ảo mộng sao vai còn dấu cắn Cho sợi tóc dài quấn gối ôm Ngây thơ dáng ngủ mê không áo Chỗ nằm hương lửa trăng cảo thơm Nói không sao có còn hơn nữa Nói có sao không đủ cho vừa Nói hoa sao cỏ thơ ngây ngất Nói bướm sao kén tằm mây mưa Sương xuống khói lên lưng núi cấm Suối thơ tình sử sóng nhạc gào Du sơn lãm thủy tiên xuôi ngược Vòng vo trái cấm cho ngọt ngào
Nước chảy đá mòn hôn chân cứng Thương hoa tiếc ngọc ngẩng cao đầu Qua cầu đeo cổ say mê cõng Biết yêu biết sống mặc bể dâu... MD.11/18/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.11.2013 10:55:36 bởi LuânTâm >
DỄ THƯƠNG NÀO PHẢI ĐÂU THƯƠNG DỄ Thương ơi...
Dễ thương nào phải đâu thương dễ Chọn mặt gửi vàng gạn đục trong Gần bùn mà vẫn thiên hương suối Đào hoa nhẹ gót trái xuân hồng
Xa cho hương nhớ gần hương lửa Hoa sữa hoa chanh hoa bưởi non Nhõng nhẽo cho thêm khao khát nước Hờn ghen cho dỗ ngọt không mòn
Ngày tình đêm điệu cùng mình mộng Ngơ ngẩn chơi vơi thơm hụt hơi Trăng non mở ngõ thơ ngây hứng Sao rơi dồn gối ôm da trời
Ong đỏ bướm đen chen quỳ gối Yêu xanh quỷ trắng bắn tên vàng Kinh kệ nhân gian ruồi bu muỗi Ao nhà chung tắm ấm tào khang
Không cần lớn tiếng câu thề vội Im lặng nhìn nhau lòng hiểu lòng Biển cạn non mòn còn chung thủy Mưa môi dạo nhạc nắng hát rong... Nhớ ơi...
MD.11/18/13 LuânTâm
CẦU TÌNH KHỔ QUA
Bão ngông cuồng sát thương quê bạn Quê mình lụt lội tội dân đen Lá lành đùm bọc hương lá rách Nhường áo xẻ cơm cần ai khen
Tình người tình đất tình nhân loại Khác bầy dã thú đảng cướp rừng Đục nước béo cò ma yêu quỷ Buôn dân bán nước mắt trợn mừng
Người chết mất thây con lìa mẹ Kên kên cá mập thịt xương tan Hồn khôn vía dại run đói lạnh Chờ rằm tháng bảy xin khói nhang
Người sống nát tim còn hơn chết Máu chảy ruột mềm quà thuốc thang Sinh ly tử biệt đau đứt ruột Thiên tai địch họa đày lầm than
Tâm hương nước mắt cơm khô muối Thương quê thương bạn chân tình xa Cha bệnh mẹ gìa bồng em dại Nhịn ăn nhịn mặc cầu khổ qua ...
MD.11/18/13 LuânTâm Một chút chân tình xin xẻ chia đau thương cùng các nạn nhân của trận bão kinh hoàng Haiyan tàn phá Philippines và các trận bão lụt liên tiếp đọa đày dân quê nghèo khổ ở Việt Nam ...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.11.2013 01:54:59 bởi LuânTâm >
MƯA THƯƠNG
Mưa thương ru nắng dỗ tình
Cuối trời dâu bể đau mình tội ta
Đi áo lá về áo hoa
Nằm không áo ngủ lạnh da sài gòn
Giữa lòng đất lạnh cô đơn
Nghìn năm khao khát nụ hôn hoàn hồn
Tay đói lửa môi đói son
Hồi sinh chuyển kiếp tạ ơn dâng tình
Vô vi vô sắc vô thinh
May còn giọt nắng phù sinh ngọt ngào
Trả nợ trầu đòi duyên cau
Tắm trăng hút gió chiêm bao hẹn hò
"Thò tay em ngắt ngọn ngò
Thương anh đứt ruột giả đò ngó lơ "(1)
Từ bao giờ đến bao giờ
Để dành nguyên nụ ngây thơ căng tròn
Dù cho biển cạn non mòn
Không xương không thịt vẫn còn tình tiên
Diù nhau vượt núi lụy phiền
Dìu nhau vượt thác bình yên đội trời
Nghìn năm nghìn kiếp không rời
Thương hai hạt bụi chịu lời đắng cay ...
MD.03/18/08
LuânTâm (1) Ca dao
NƯẢ MẢNH HỒN ĐAU
Nưả mảnh hồn đau thương gửi thơ
Mai sau còn lại bóng mực mờ
Hay là tro bụi như thân xác
Mồ hoang mả lạn cỏ cháy khô
Tiếng khóc đầu đời tiếng thở than
Trăm năm đã lạnh đứt dây đàn
Gió trăng nào nhớ lời chăn gối
Cũng quá muộn rồi tim đã tan
Những nỗi oan khiên nỗi nhục nhằn
Mịt mờ giông bão đói ăn năn
Bao nhiêu gian ác bao tội lỗi
Chẳng lẽ chôn luôn bóng công bằng
Có cha có mẹ có đất trời
Không cùng thân phận cũng kiếp người
Sao đành đày đoạ sao say máu
Hơn lũ hùm beo báo hại đời
Đạo đức tàn theo lá cuối thu
Hiền nhân khuất bóng cõi mịt mù
Chỉ còn trơ trọi người muôn mặt
Thật giả khó phân đường nào tu
Hỏi gốc đa già hỏi đình làng
Trăng bao nhiêu tuổi vẫn lang thang
Qua bao chinh chiến hờn vong quốc
Còn nặng kiếp sầu tủi khăn tang
Có những đường đi mưa bụi nhoà
Không còn hoa nắng không mưa hoa
Không chim vui hót ve sầu khóc
Lá cỏ dật dờ đưa bóng ma
Có những muà đông không lạnh nhiều
Mà lòng nước đá tim hoang liêu
Như đêm sa mạc ngày tận thế
Mất hết quê nhà hết hương yêu
Có những muà hè không nắng thơm
Không làn khói ấm quyện mái rơm
Không còn hoa bưởi hoa cau nữa
Chỉ có gốc trầu già trống trơn
Có những muà xuân không mai vàng
Không câu đối đỏ không khói nhang
Ông bà về khóc thương con cháu
Lệ không còn đủ nhỏ hai hàng
Những bước thăng trầm bước nhục vinh
Không lỗi tại ai không tại mình
Chỉ là oan nghiệt từ muôn kiếp
Còn biết tìm đâu bóng yêu tin
Bèo bọt lênh đênh nhớ rong rêu
Qua bao nắng sớm bao mưa chiều
Vô cùng vô tận không hình bóng
Chỉ có mơ hồ tưởng ai kêu
Mình gọi mình thôi có gì đâu
Bóng chiều tạ lỗi với sông sâu
Đò ngang đã đắm đêm lưu lạc
Nước vẫn vô tình vẫn trôi mau
Ngẩn ngơ bao tháng đợi năm chờ
Bóng hồng không trở về thơm mơ
Ta đi vào cõi không mưa gió
Chỉ có trăng sao khói sương mờ....
MD.03/012/03
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.11.2013 09:40:21 bởi LuânTâm >
CẦU TIÊN CÁ CẮN CÂU THƠ
Cầu tiên cá cắn câu thơ mộng
Cởi áo thủy cung đền mê cung Lên núi đào hoa tầm xuân muộn Xuống suối hồng trần thơm tắm chung
Nghiêng nước mắt trong lòng núi lửa Giăng câu vọng cổ khổ qua đèo Vòng tay giao cảm say sóng nhạc Gối sách liêu trai trái cấm đeo
Nghiêng thành hôn gót ca dao mới Lơ lửng câu thề mê bùa thương Ỡm ờ trốn kiếm cho khao khát Tuyệt đỉnh hồng ân hoa thiên hương Gió cõng mây mưa vòng sương khói Cỏ non lá biếc tiếc xuân hoài Chim quyên xuống đất thuyền quyên điệu Tài hoa giấu nhụy khoe môi say Đi nhớ về thương hương áo ngủ Ru ngon dỗ ngọt cho ướt mơ Không mòn ngậm ngải tìm trầm bổng Nghìn kiếp hôn mê vòng ngây thơ ...
MD.11/19/13 LuânTâm
THƠ MỘNG XUÂN TÌNH
Em ơi...
Đêm xuống buồn lên quên hò hẹn Thơ không mơ mộng tội tình thơ Người đi kẻ ở đâu ai biết Trăng lặn sao mờ nhện chờ tơ
Vui xuống ngày lên đường sương sớm Dấu chân thỏ trắng mắt nai vàng Bóng mây chiều tím than bóng gió Tay lạnh vòng chân tình sang ngang
Em đi góc khói chân trời tuyết Nửa mảnh hồn đau xót đón đưa Anh về gom xác hoa hồn bướm Hương nhớ chung dù chung áo mưa
Ao nhà bọt cá lia thia lội Chim di cư trú ấm vườn trầu Suối trầm hương lửa đào kỷ niệm Bướm thơ ngây hứng hoa cô dâu
Bình thủy tương phùng tâm đồng điệu Hôn mê vuốt giận hết ghen hờn Xoay lưng nhõng nhẽo môi dỗ ngọt Núi xuống rừng lên mây dạo đờn... Anh ơi... MD.11/20/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.11.2013 21:55:19 bởi LuânTâm >
NGÂY THƠ NẰM MỘNG
Hồn đá xanh rêu nghìn năm mộng Một lần môi khói trói chân mây Thế giới tình yêu riêng hai đứa Trong nhau mưa sạch trơn đêm ngày Với tay trái cấm câu thơ chín Cung đàn mở cửa thiên đàng mê Sắc không kinh kệ phù du bóng Vẽ chân mày rửa chân tóc thề Ru tình ca dao nghìn sau hát Điệu lý khổ qua cầu tiên bồng Dời non lấp bể sầu đông đá Vớt gió mò trăng non đào sông
Lạnh xa cho ấm gần khao khát Cho đền cả vốn lẫn lời yêu Hụt hơi bốc khói dư hương lửa Sập trời động đất còn tuyệt chiêu Bình thường thơm thật vô thường ảo Đội ơn cha mẹ cảm ơn đời Còn hoa mưa bướm câu thơ mộng Điệu nhạc tình ta em dạo chơi
Hồn quê nước mắt xanh nằm mộng Một lần đội đá vá trời xoay Vũ trụ tình yêu mình riêng biết Ao nhà tắm sạch trơn trần ai... MD.11/20/13 LuânTâm
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 9 bạn đọc.
Kiểu: