HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
NGHÌN KIẾP CHỜ NHAU Em ơi...
Chờ em thương thấu trời biển nhớ Chim hồng thơ mộng bướm hôn hoa Kỳ duyên kỳ ngộ kỳ tình sử Cho anh một cõi thơ tình ca Chờ em e thẹn che nón lá Vòng xuân hôn gót run môi cong Vén tà lục bát câu duyên sớm Cho anh chới với nắng chiều đông Chờ em lạc bước bờ sương ướt Cỏ may áo tết cưới hoa mai Vòng tay gối sách mơ tiên hẹn Cho anh chải tóc mây vẽ mày
Chờ em nhõng nhẽo thêm hương lửa Hoa sữa đường xưa mưa tình hồng Xuân muộn ngọt ngào hơn ai biết Cho anh khao khát nước lên đồng
Chờ em cho gặp cho nhìn mãi Run tay cuống cẳng hết hồn xin Sơn cùng thủy tận thèm chung thủy Một lần nghìn kiếp chung tình kinh
Chờ nhau vật đổi sao dời mặc Hoá đá vọng phu ru vọng thê Đầu thai chuyển kiếp trăng ăn mật Cho nhau trọn vẹn lửa tình quê... Anh ơi... MD.12/07/13 LuânTâm
ÁO THU SƯƠNG KHÓI
Bên hồ chung thuỷ câu thơ mộng
Áo thu sương khói đói vòng lưng
Bóng chim tăm cá hoa sen trắng
Gọi mưa gọi nắng hứng tình xuân
Bên đồi trăng tím câu thơ dại
Áo dài nón lá guốc vông đồng
Nhặt cánh phượng hồng bồng hương nhớ
Sợ mùa thi lỡ chuyến đò không
Bên rừng văn học câu thơ thẩn
Chắt chiu chữ nghĩa giữ chữ tình
Mặc trăng đuà gió ong non bướm
Thương cha nhớ mẹ khoe quê mình
Bên sông đời đạo câu thơ thới
Nâng niu hồn nước ngọt tinh anh
Bông súng lục bình đeo bèo cám
Trong đục đỏ đen vẫn thơm lành
Bên suối hôn mê câu thơ tỉnh
Dịu hiền tình tứ yểu điệu thơm
Cởi áo viễn du thu kinh sử
Hương lửa thêm hồng mưa môi son...
MD.09/21/11
LuânTâm
TÀN CƠN GIÓ BỤI
Nghĩ xa nhớ nghĩ gần thương Một người nước mắt tha hương tình đầu Chờ chiêm bao đợi mưa ngâu Sương núi thấp khói rừng cao sao mờ
Tằm con đứt kén nhện tơ Ve sầu đom đóm đưa thơ ngây nhìn Áo bay vào mộng cùng mình Bóng bay đâu mất còn hình như không Đi đâu có biết người trông Về đâu có biết ta mong ướt chờ Đến đâu cho mộng nằm mơ Còn đâu cho vuốt mắt khờ đầy vơi Tàn cơn gió bụi ma trơi Oan hồn xương núi máu sôi sông hờn Đỉnh cao sâu bọ lên cơn Anh thư tuấn kiệt sa chơn tù đày Mang mang hận hải trả vay Bốn ngàn năm lẻ một ngày vùng lên Tự do no ấm êm đền Văn minh dân chủ thật nên thiên đường Xa thêm nhớ gần thêm thương Một người yêu dấu thiên hương tình đầu Ngày cô tấm đêm cô dâu Bờ sương bốc khói tinh cầu lửa môi... MD.12/08/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.12.2013 23:16:57 bởi LuânTâm >
HOA HỒNG MỘNG EM Thơ ơi... Chiều đông mưa tuyết buồn viễn xứ Chim di mòn cánh gió đau lòng Hồn quê đất lạnh mồ côi tủi Em đến đời anh nở hoa hồng
Hoa cười hoa nói hoa thơ mộng Hồng đi hồng đứng hồng vòng tay Trắng áo trắng thơ tình trong trắng Mây trắng ngọc ngà bướm trắng say
Thương quá trời thương hương lửa nhớ Ấm lòng biển hát suối tình ca Trăng tròn kỷ niệm vòng hoa bướm Lệ đá đơm bông hồng phù sa Ngày thơm lãm thủy du sơn đêm Áo cơm kinh kệ bể dâu quên Cho anh nguồn sống ngây thơ hứng Em tài hoa hay hoa là em Biết đâu hò hẹn từ muôn kiếp Anh mộng em từ thuở nằm nôi Gặp cô tiên nhỏ cho kẹo sữa Em thật là tiên mộng anh ơi... Mộng ơi... MD.12/08/13 LuânTâm
CHÂN CỨNG ĐÁ MÒN Em ơi... Tuyết nhỏ đi chưa lớn về tuyết Lạnh lòng đất mẹ cha bóng mây Ngược cơm xuôi áo đường trơn trợt Thương em tần tảo nhớ thơ ngây
Xin làm đốm lửa than hồng nhỏ Xóa hết sầu đông đầy mộng em Xin làm áo bông gòn thơm nắng Ấm êm kỷ niệm học trò khen
Sớm đưa trưa đón chiều chờ rước Liền cánh bồ câu ca dao mình Hồn quê đất hứa cao đầu hát Khổ qua bông súng tiên lục bình
Chung tay làm bếp nhà quê ngọt Chung lưng chèo chống đến bến xuân Biển cạn non mòn còn chân cứng Chung tình trọn nghĩa mặc phù vân...
Anh ơi... MD.12/09/13 LuânTâm
NẮNG ẤM TÌNH QUÊ Thương ơi ...
Gửi em hoa nắng thơm quê mẹ Sưởi ấm tình thơ qua mùa đông Xoá tan bão tuyết thêm hương lửa Đá sầu viễn xứ mới đơm bông Gửi em câu ca dao dỗ ngọt Tan hết nhọc nhằn thêm hương thơ Nhẹ nhàng yểu điệu hơn tiên cá Tha thước thẹn thùng thơm ước mơ
Gửi em áo ấm xuân hồng mộng Che mưa cản gió hứng tình ca Cuối đường lận đận trăng hoa bướm Một lần hạnh ngộ kỳ duyên ta
Gửi em sóng nhạc ru tình điệu Vọng cổ câu hò gánh hát rong Một thuở thanh bình yêu biết sống Bướm trắng tinh anh hứng hoa hồng
Gửi thương cho nhớ nhau vô tận Lửa lòng chung thủy đốt sầu đông Chung tim mặt trời mình nương náu Tuyết cũng nở hoa thương tâm đồng ...
Nhớ ơi...
MD.12/10/13 LuânTâm
HƯƠNG TÌNH THƠ MỘNG Thơ ơi... Tuyết ngập đường đi xoá lối về Cũng không thể cấm trọn tình quê Một vầng trăng sáng soi chung bóng Vai kề má tựa kết tóc thề ... Mộng ơi...
MD.12/10/13 LuânTâm
GIÁNG TUYẾT
Khi những cánh hoa tuyết mong manh, bé bỏng đầu mùa nhẹ nhàng đáp xuống sân ngôi nhà mới, lắng đọng mấy giọt mềm mại dễ thương trước thềm hoa lững lờ ve vuốt cánh cửa kính lạnh lẽo của thư phòng tĩnh mịch, tôi bỗng mơ hồ thấy tà áo trắng của một nàng tiên hương sắc tuyệt vời... lòng bỗng bâng khuâng tự hỏi không biết Giáng Tuyết có phải là hoá thân tiền kiếp hay hậu kiếp của Giáng Tiên, Giáng Ngọc, Giáng Hương một thời cổ tích mộng mơ?
Bao nhiêu xúc cảm bồi hồi buồn vui lẫn lộn kỷ niệm nắng mưa gần trọn một đời người dâu bể lênh đênh cuốn hút tôi vào trang giấy trắng nửa thực nửa mơ để rồi trong chớp mắt, bất chợt hình bóng yêu kiều thân thương kia vụt biến mất chỉ còn rơi rớt lại mấy dòng thơ nhạt nhòa lạnh buốt gối chăn bàng hoàng da thịt...LuânTâm .
Cây ngủ hay cây đã chết rồi
Đường buồn hoa lá bỏ cuộc chơi
Cánh chim lẻ bạn tan thành tuyết
Lạnh đau chăn chiếu đau đất trời
Co ro trong bụi rậm hang sâu
Con trùn con kiến đợi kiếp sau
Rễ non cành mục sầu răng cứng
Đói lạnh không chừa chỗ chôn nhau
Từng mảnh hồn đau từng dấu chân
Nhạt nhòa tượng đá nhớ xa gần
Buồn qua sông suối mây ôm núi
Ong bướm tan thành bóng thiêu thân
Gọi trăng gọi gió gọi sao nào
Trời quên xuống thấp biển lên cao
Hay là mưa nắng buồn đi vắng
Để gót xuân hồng lạnh trước sau
Sắc hương ngày cũ đi về đâu
Chẳng lẽ nghìn đời phải mất nhau
Trần gian không đủ khăn tang trắng
Buồn đến buồn đi tưởng chiêm bao
Môi cũ mắt xưa cũng xanh rêu
Tim đau hóa đá hết đường yêu
Hai bàn tay nhớ nơi hò hẹn
Lòng đâu còn lửa gọi mưa chiều
Phong hoa tuyết nguyệt đẹp thơ Đường
Tan theo khói lửa mất quê hương
Đi về tuyết nhuộm đường lưu lạc
Nhuộm trắng áo sầu gót tang thương
Nắng nghiêng vành nón đã phai nhòa
Bếp lửa thần tiên đã quá xa
Củ khoai trái bắp còn hơi ấm
Tay mẹ cho con dệt mơ hoa
Mẹ đi đâu rồi ba đi đâu
Không còn chuồng lợn không chuồng trâu
Không mùi rơm mới không nhang khói
Lạnh bốn phương trời lạnh thiên thu…
MD đêm 25/11/05
Lần đầu tiên tuyết về thăm ngôi nhà mới LuânTâm (Trong Thi Tập”Hương Áo”, MinhThư xb, USA.2007,tr.48-49)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.12.2013 01:16:15 bởi LuânTâm >
TRONG NGỌT NGOÀI THƠM Hoa tuyết đi hoa nắng về Thiết tha đầm ấm tình quê căng tròn Không khô không cạn không mòn Thủy chung thơ mộng trăng non hoa cười
Thẹn thùng trong ngọt ngoài tươi Qua cầu cởi áo cho người mình yêu Gánh gạo sớm tô môi chiều Trắng da dài tóc nâng niu hương tình
Đơn sơ hiền dịu văn minh Cần chi đổ quán xiêu đình tội ai Chung đôi trăng mật mê say Hứng thơ dạo nhạc qua ngày tha hương Ngày xưa chung lối chung trường Ngọc ngà kỷ niệm ngàn thương còn thèm Hờn mưa giận nắng gió ghen Trên hoa dưới bướm ăn quen thêm ghiền
Hồng trần ai biết còn tiên Kỳ tình kỳ ngộ kỳ duyên truyền kỳ Chung hồn về chung tim đi Chung môi mưa mật thương ghì nhớ mê
Hoa tuyết đi hoa nắng về Thiết tha đầm ấm tình quê căng tròn Không khô không cạn không mòn Thủy chung thơ mộng trăng non hoa cười... MD.12/10/13 LuânTâm
CHỜ EM HOÁ ĐÁ THƠ NGÂY Còn được hẹn hò nữa hôn em Hay là em đã nỡ đành quên Mười năm đưa đón bao mưa nắng Hương tóc vơi đầy mộng trắng đêm Hỏi lá hỏi hoa hỏi lối mòn Nơi nào nhẹ gió dấu môi hôn Nơi nào còn bụi hồng vương gót Sương sớm nắng chiều bỗng héo hon Biển đợi sông chờ thơm áo bay Ngẩn ngơ râu bướm vẽ chân mây Trắng tay mê cắn vai tình điệu Tóc gọi thơ về đêm đắm say Quay gót quay lưng ngoảnh mặt rồi Em như tiên nữ trở về trời Dấu thương dấu nhớ hương sôi lửa Cũng chỉ ngậm ngùi theo nước trôi Sữa ong mật gấu ăn chiêm bao Rừng đau núi lạnh bóng xanh xao Ôm từng xác lá tàn mơ ước Lủi thủi đi về thêm đớn đau Không đợi thì thôi trốn chạy chi Đường mưa lạnh lẽo vẫn phải đi Lang thang qua những vòng sinh tử Trong phút êm đềm đã biệt ly Còn sợ tơ vương còn dấu giày Trăng thề quên hẹn gió đầu thai Hay hoa màu áo tàn phai hết Hoá đá anh chờ em thơ ngây …. MD 10/30/03 LuânTâm
MƯỜI NĂM
Đời người được mấy đoạn mười năm Một giấc mơ qua bến thăng trầm Một lần thanh thản lòng đất mẹ Một ngày đi nhớ về chỗ nằm... MD.12/11/13 LuânTâm
BIẾT CÒN HAY KHÔNG Hợp mây tan khói vô thường mộng Mưa trời tây tắm nắng bể đông Hai đường song song vô cực gặp Một lần ai biết còn hay không
Người đi người đến người về núi Ta về ta đến ta đi đâu Biển mòn xanh mắt ngây thơ gọi Rừng không vàng lá rụng thu sầu Hình như cũng có trăng đeo gió Từ thở không người không ta đau Chưa dâu bể bóng bay bèo bọt Phù sa nước ngọt còn chiêm bao
Bến sông thương nhỏ làm sao tỏ Lòng mình khao khát nước học trò Tình ta chung thủy trào núi lửa Mà người không biết hay giả đò
Một ngày tận thế chưa kịp trối Cũng được cũng đành thôi thế thôi Điểm hẹn sau cùng về vô tận Cầu vồng hôn bóng mây mưa môi...
MD.12/11/13 LuânTâm
VÒNG THƯƠNG VÒNG NHỚ Cưng ơi...
Nói nhỏ mình em nghe hôn Cùng mình nhõng nhẽo hoa thơm cho nhìn Hờn ghen cho bướm ru tình Xa cho khao khát gần xin yêu bùa
Nói nhỏ riêng anh cho vừa Lòng sông triền núi lửa mưa sạch nguồn Trao hồn đổi xác mộng thường Cho nhau nương náu rừng thương tóc thề Nói nhỏ thương nghe hôn mê Vòng vo ve vuốt đi về lên mây Hoa mưa vơi hoa nắng đầy Thềm sương hoa tuyết áo bay xuân hồng
Nói nhỏ nhớ nghe tiên bồng Hồng ân nghĩa vợ tình chồng thiên thu Vòng tay bốc khói êm ru Vòng say vòng tỉnh chân như dạo đờn
Nói nhỏ mình em nghe hôn Cong mình nhõng nhẽo hoa thơm cho nhìn Hờn ghen cho bướm dâng tình Xa khao khát sữa gần tinh anh đền... Thương ơi... MD.12/11/13 LuânTâm
HOÀNG HÔN Hết hơi hết sức hết hồn Lẽ đâu mình đã hoàng hôn thực rồi Ngày nào hát dạo rong chơi Lang thang khắp nẻo đầy vơi vui buồn Khi nắng đẹp lúc mưa tuôn Bình minh chim hót ruộng vườn xôn xao Bao nhiêu áo đẹp ngọt ngào Bay qua bay lại chiêm bao ghẹo mình Ngẩn ngơ thương bóng tưởng hình Chong đèn hiu hắt nhân sinh bụi nhoà Bao nhiêu sóng gió tưởng qua Ngờ đâu bể khổ theo ta mấy đời Bây giờ mình khóc mình thôi Kể như bọt nước nổi trôi cuối dòng Thân long đong tình long đong Cũng như con cá ròng ròng mồ côi Khóc than không thấu đến trời Đau thương hờn tủi đứng ngồi thêm đau Chắc gì còn có kiếp sau Lẽ đâu duyên nợ đi vào hư không Tóc thơm dệt mộng tiên bồng Đêm đêm thao thức chờ mong xa gần Hương thưà áo ngủ phù vân Nhoà tan theo gót phong trần bể dâu Giấu lưng trắng khoe yếm đào Cây non khô lá thương đau nụ hồng Người đi cúi mặt chân không Người về tuyết ngủ mùa đông quê người Còn đâu giọng nói tiếng cười Cho trăng ăn mật cháy đồi liêu trai Xin cho một sợ tóc dài Mang theo đến chốn tuyền đài làm tin Như không ta chẳng còn mình Hay là sương khói vẽ hình phù du…. MD 01/28/03(Hiệu đính 12/12/13) LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2013 11:17:01 bởi LuânTâm >
MỘNG ĐẦU TÌNH CUỐI Rong chơi thơ thẩn bên trời Ba chìm bảy nổi nghẹn lời gió mưa Buồn trôi mộng đón mơ đưa Vui mây đùa khói trói chưa buộc còn
Đau thương bóng lạnh cò con Mất cha mất mẹ héo hon cơ hàn Rồng tiên trăm trứng lầm than Vì sao đảng cướp bạo tàn buôn dân
Nổi trôi vận nước mắt quầng Đêm nghe lệ đá đông gần xuân xa Ngày bông bí luộc khổ qua Âm thầm nhẫn nhục tương cà sang sông
Đất bằng sóng dậy cửu long Hồng hà đại nghĩa chung lòng hương giang Vùng lên quyền sống dân an Tự do no ấm xóa tan đói nghèo Thay da đổi thịt trong veo Xuống câu vọng cổ lên đèo ca dao Chữ nhân chữ nghĩa ngọt ngào Mộng đầu tình cuối nôn nao dựng cờ...
MD.12/12/13 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.12.2013 01:21:56 bởi LuânTâm >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 9 bạn đọc.
Kiểu: