HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
RU EM THƠ MỘNG
Em ơi...
Anh ru em ngủ mộng bình an
Tóc mây áo gió hương dịu dàng
Đường tình hoa bưởi trăng non nõn
Quạt nồng ấp lạnh môi hồng ngoan...
Anh ơi...
MD.05/17/14
LuânTâm
TRÒN VO THƠ MỘNG
Cưng ơi... Đi đâu cũng vội về nhà mình Tổ ấm chim khôn hôn văn minh Quấn quýt líu lo tròn vo mộng Thơ ngây ngất điệu chung tình kinh... Thương ơi...
MD.05/18/14 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2014 01:17:13 bởi LuânTâm >
BIỂN ĐÔNG SÓNG DẬY Biển đông sóng dậy chôn giặc tàu Quốc hận trời gầm đất thét gào Hàng làng lớp lớp anh hùng mới Đoàn kết toan dân đại thắng mau... MD.05/18/14 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2014 11:06:03 bởi LuânTâm >
TRĂM NHỚ NGÀN THƯƠNG EM
Vì em đèn sách không buồn ngủ Hy vọng đường mây sớm mưa đào Tâm đồng điệu cảm thông tim nhịp Ngọt ngào tha thiết chung chiêm bao
Thương em động đất hôn trời sập Tương tư cháy gối ôm căng môi Mò trăng đáy nước sao xanh mắt Khao khát bóng hình mình hụt hơi
Nhớ em nhớ hết lòng thương mẹ Hồng ân tình nghĩa cha duyên may Cho đôi chim nhỏ khôn mộng lớn Bình thủy tương phùng xuân gối tay Chờ em trọn kiếp thêm say đắm Dù gần dù xa vẫn chung hồn Như tằm chui rúc mềm lòng kén Chờ ngày hóa bướm hứng hoa thơm Cùng em rót mật hồng trần suối Thiên thai mở cửa lửa hương thề Giao bôi nín thở nghe chim hót Nghìn xưa trốn kiếm nghìn sau mê
Yêu em nghìn kiếp không thay đổi Nương náu chở che chung tình thơ Liền cánh hạc vàng tung mây trắng Tinh hoa ru bướm dỗ sững sờ.... MD.05/19/14 LuânTâm
MÒ TRĂNG ĐÁY NƯỚC
Lý bạch thi tiên say thơ mộng Mò trăng đáy nước được hằng nga Suối vàng cung cấm đền tiên cá Nhân gian đen tối tưởng lầm là...
MD.05/20/14 LuânTâm
CHỈ CẦN EM THẬT YÊN VUI Thơ ơi...
Chỉ cần em thật yên vui Lên rừng xuống bể anh cười khoẻ re Chỉ cần em cho chở che Dù hoa phượng đỏ đầu hè anh nâng
Chỉ cần em vòng tay xuân Qua cầu dâu bể phù vân anh bồng Chỉ cần em thơ mộng hồng Bắc cầu ô thước sang sông anh chờ
Chỉ cần em chung ước mơ Anh khờ kết tóc se tơ tình đầu Chỉ cần em cho rước dâu Thuyền hoa sen trắng anh cầu tiên đưa
Chỉ cần em nhớ ngày xưa Anh đào kỷ niệm tắm mưa thăm dò Chỉ cần em thơm học trò Cây si lẻo đẻo anh đo đường tình
Chỉ cần em thương cho nhìn Sớm đưa trưa đón chiều mình anh hôn Chỉ cần em hứa chung hồn Sông bồi núi lở không mòn anh yêu... Mộng ơi... MD.05/20/14 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.05.2014 21:25:37 bởi LuânTâm >
TA VỀ
Ta về giặt áo phong sương Rửa chân cát bụi lên giường ngây thơ Hình như mộng bóng như mơ Dịu dàng tha thước cuối bờ chiêm bao
Ta về quê hương ngọt ngào Cầu tiên bồng tắm mưa rào hứng xuân
Phù du phù thủy phù vân Bay qua bay lại thương thân tội tình
Ta về cúng miễu hát đình Mây bay gió thoảng câu kinh kệ cười Trắng trong héo xanh ngoài tươi Nghìn thu đất lạnh lòng người đóng đinh
Ta về bèo cám lục bình Ngược dòng tăm cá vô hình bóng chim Sóng ồn ào gió lặng im Tro tàn bếp lạnh mò kim dã tràng Ta về chọn đá thử vàng Hoa địa ngục bướm thiên đàng biết đâu Mắt mờ bãi bể nương dâu Khoanh tay bó gối cấm câu vô thường... MD.05/ /14 LuânTâm
NUÔI BƯỚM TRỒNG HOA TIÊN BỒNG Em ơi... Cảm ơn đất hưá hôn môi Đi thơm về ngọt đến đồi trăng non Trong nhau thơ mộng sài gòn Chập chờn mây khói căng tròn trắng da
Vui nuôi bướm buồn trồng hoa Nghe câu vọng cổ thương nhà nhớ quê Nghe em thơ điệu hiền thê Nghe anh thơ hứng câu thề vọng phu
Nghìn xưa chưa biết đường tu Trễ đò dâu bể sương mù mắt mưa Thuyền tình xa bến mấy mùa Hồng ân kỳ ngộ yêu bùa còn nguyên
Vô thường vạn nẻo truân chuyên Chợ trời má nám bình yên chợ đời Bồng thương cõng nhớ lên ngôi Đường vào tình sử riêng đôi mình còn...
Anh ơi...
MD.05/19/14 LuânTâm
BỒNG CON NƯỚC MẮT
Cha mẹ đi rồi chị em đi
Mây trôi gió thoảng bóng chim di
Nước ròng nước lớn đau bèo bọt
Bồng con nước mắt rêu xanh ghì
Rừng thương núi nhớ chiêm bao khói
Tre tàn măng mọc nắng trổ mưa
Trăng tròn trăng khuyết trăng ăn mật
Hồn hoa xác bướm áo hương đưa
Cát bụi hứng sương vương thương đau
Ngõ trước đá mòn chân mai sau
Đường hầm nước đá đông đom đóm
Cau già đứt đọt trầu chôn nhau
Thuyền sầu không bến vui đứt bóng
Lơ lửng ngược xuôi nuôi dã tràng
Phù sa giọt lệ thơ cắt rún
Điên điển lục bình minh cắn răng
Cha mẹ đi rồi chị em đi
Hồng trần ai đói khát khao quỳ
Gối rơm gối sách say tay gối
Ru con thơ ngủ ngây thơ ghì...
MD.10/01/11
LuânTâm
THƠ NGÂY LỄ CHÙA
Em hỏi chùa hương xa gần đến
Khấn phật cầu thiên duyên thật thương
Còn nói gót sen nho nhỏ yếu
Sợ qua cầu gió nắng ăn sương
Tình nguyện cõng thơ ngây ngất ngưởng
Tới chốn thiền môn thỉnh bùa thiêng
Trong đục lầm than xin cho biết
Anh khờ nằm mộng hứng hoa tiên
Đò xuống bến lên đèo lưng lửng
Mồ hôi ướt áo vá mặn môi
Chim hồng vui hót rừng lan trắng
Em hỏi bao giờ mới thấy nơi
Muốn chầm chậm chút hơi gắng sức
Mà cũng giật mình sợ biệt ly
Gối rơm ôm gối chong đèn sách
Kỳ ngộ chỉ còn trong cổ thi
Bóng chiều nắng lạnh hoàng hôn bóng
Kẻ ngược người xuôi chuông mỏ cười
Khách tăng văn vẻ vòng mời khách
Mây tím trời xanh trong mắt người
Nôn nóng gặp sư ông lạy phật
Cảm ơn chùa lớn tạ tình sư
Thành tâm đảnh lễ trần ai khói
Quên cảm ơn công cõng êm như ...
MD.05/20/14
Luân Tâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.05.2014 20:38:30 bởi LuânTâm >
THƠ NGÂY KỶ NIỆM Đất lành chim đậu chưa vui thật Dư cơm thừa áo thương quê nghèo Mộng về thăm hết vùng kỷ niệm Ngày nào đưa đón đợi trông theo
Phù sa thơm ngọt ngào sông nước Dòng thương dòng nhớ dòng thơ ngây Sớm chiều hai bận qua cầu khỉ Em ngả anh nâng tóc cuốn mây Nhìn tiên gội tóc trưa hè mát Run tay nắn nót thơ tình đầu Sợ cha mẹ biết no đòn tội Đứt đường chung bóng thuyền tình đau
Đạn bom hầm bẫy chông gai dữ Thương tích cùng mình may sống còn Điên điển lục bình trôi bèo bọt Cha bệnh mẹ già em cò con Chưa trăng thề hứa sao yêu sớm Đổi đời đứt bóng tương tư non Nước mất nhà tan ngàn giọt lệ Trời thương đất hứa hôn mê còn Vòng tay kỳ ngộ đồng hương lửa Mừng mừng tủi tủi hết lầm than "Minh quân lương tể tao phùng dị Tài tử giai nhân tế ngộ nan".... MD.05/21/14 LuânTâm r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2014 08:16:42 bởi Huyền Băng >
NGỌT NGÀO THƠ MỘNG Thương ơi... Ngày qua đêm lại giao mùa nhớ Trăng cũ đường xưa mưa học hôn Bến tre thơ mộng đầu tiên tắm Nước dừa dài tóc trắng da thơm... Nhớ ơi...
MD.05/20/14 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2014 10:54:42 bởi LuânTâm >
SAY
Mưa gío thôi đừng đến nơi đây
Rượu nào cho đủ nghiã đắng cay
Ai mê ai tỉnh sầu nhân thế
Mây trắng mây xanh cũng đoạ đày
Người đẹp nghìn xưa nhẹ bước về
Kinh Thi Tình Sử vẫn đam mê
Mộng đầu mộng cuối đêm hoang lạnh
Chân thấp chân cao kiếp não nề
Có phải ban ngày hay ban đêm
Biết ai người lạ ai người quen
Áo bay hay lá bay thu muộn
Một chút trăng xưa rụng trước thềm
Tri kỷ tri âm đã mất rồi
Còn đây ly rượu đắng chia phôi
Chim trời cá nước đêm mờ mịt
Giọng nói giọng cười đã xa xôi
Tiếng hát liêu trai thuở học trò
Chỉ còn phố nhỏ nhớ mưa to
Đêm nay ai nhớ nơi hò hẹn
Hồn gưỉ gió mây bến nhớ đò
Tuồng hát cũ rồi nhưng vẫn hay
Tay buồn tay nhớ thương bàn tay
Mỗi chiều chờ đợi mà không gặp
Áo trắng bay đầy trong mắt cay
Vì nghèo nên vẫn thích mộng mơ
Tỉnh quá nên hay muốn giả vờ
Say rượu để quên đời đen bạc
Nhưng không quên được nỗi bơ vơ
Giông bão tràn ly tay rụng rời
Mây bay gió cuốn lá hoa trôi
Nghìn trùng sóng biển xa mờ mịt
Mấy kiếp rong rêu một cảnh đời
Đã muộn quá rồi nẻo phù sinh
Thuyền sầu tan rã lối vô tình
Ai say ai tỉnh ai thương tiếc
Một cánh chim bay mỏi mắt nhìn
Rượu đã hết rồi ly vỡ tan
Người điên gào thét vỡ cung đàn
Đêm nào đom đóm bay đầy ngõ
Trời đất quay cuồng tiếng khóc than
Người xưa say chết ôm vầng trăng
Hồn có theo tiên đến cung Hằng
Hay vẫn bơ vơ sầu vạn cổ
Nghìn sau hương rượu có còn chăng
Người bỏ ta rồi ta cần say
Bao nhiêu rượu quí dành cho ai
Tiễn đưa là chết mà không biết
Lá rụng bơ vơ lạnh dấu giày
Áo hồng áo tím áo thiên thanh
Còn áo trắng sao chẳng để dành
Cố ngược thời gian vào lớp cũ
Trường xưa ngơ ngác dấu rêu xanh
Giông bão nghìn xưa chuyển lạnh về
Đường làng nước ngập bước chân quê
Bờ tre già cháy khô cành lá
Cánh én bơ vơ lỗi hẹn thề
Người đã đi rồi tim nát tan
Mà lòng vẫn lạnh mắt hoang mang
Muốn say mà vẫn không say được
Sao rụng sương sa lệ bỗng tràn
Đóm lưả đêm đông le loí chi
Đau lòng thì cũng phải biệt ly
Trần gian có lối nào còn sáng
Thôi! để dành cho kẻ khác đi
Trăng sao hò hẹn chỉ dở dang
Ai đi tìm mãi một cung đàn
Dây đã đứt rồi đàn đã vỡ
Từ ngày lưu lạc kiếp lang thang
Chữ nghĩa cạn rồi thơ hết rồi
Nghìn sau ngơ ngác lá hoa trôi
Ngọn nguồn vô tận lòng vô tận
Thân xác còn đâu để tiếc đời
Bỏ rượu bỏ thơ bỏ cuộc đời
Mặc ai thương tiếc mặc ai cười
Con đường thiên cổ mây theo gió
Chỉ thấy hoang vu chẳng thấy người…
MD 03/06/02
LuânTâm
(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh, Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb ,CA , USA . 2005, trang 135-138)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2014 22:19:00 bởi LuânTâm >
VÔ THỪỜNG TÌNH CA Một ngày bến nước sân ga Tóc mây mắt khói thịt da bỏ mình Người bèo cám kẻ lục bình Ngược xuôi dâu bể bóng hình mù sương Rồi thì nắng nhớ mưa thương Còn trong kỷ niệm vô thường tình ca Thề không quê hứa không nhà Xoay lưng bướm ngoảnh mặt hoa cải trời
Rồi thì gió thoảng mây trôi Trông chiều chờ sớm mồ côi ngược dòng Thuyền sầu riêng lệ đá đông Chân không quán trọ tay không dỗ dành
Một ngày lá khô lìa cành Buồn cỏ uá khóc rêu xanh qua ngày Thơ ngây ngắn gối mộng dài Chập chờn yểu điệu liêu trai cùng mình...
MD.05/22/14 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2014 22:04:51 bởi LuânTâm >
CÒN TRONG SỬ TÌNH Thương câu lục bát nghĩa tình Như hoa với bướm như mình với ta Về thương gần đi nhớ xa Thơ ngây chung tắm ao nhà sạch trơn
Thương câu lục bát dỗi hờn Xoay lưng trần thế dạo đờn sông mây Vuốt ve vơi dỗ ngọt đầy Xuống sông giăng lưới leo cây hẹn hò Thương câu lục bát tròn vo Trăng rằm chung bóng học trò chiêm bao Trầu cau quấn quýt ca dao Gót sen yếm đỏ môi đào hoa tiên Thương câu lục bát giao duyên Chèo đò vọng cổ mật ghiền sữa mê Bà ba nón lá hương quê Áo dài trong trắng tóc thề tương tư Thương câu lục bát hiền từ Mẹ hiền tiên nữ thiên thư ngọt ngào Cha hiền biển rộng trời cao Trọn đời nhân đức vì sao bạc phần Thương câu lục bát chung thân Gối tay nhõng nhẽo vòng xuân mưa hồng Nghìn xưa chung gánh hát rong Nghìn sau yêu dấu còn trong sử tình... MD.05/22/14 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2014 18:29:13 bởi LuânTâm >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 25 bạn đọc.
Kiểu: