HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
THƠM DÒNG THƠ MỘNG Em về gội tóc thơm sông mộng Phơi áo cánh diều gió đùa mây Anh mừng mới biết chim khôn chóng Nhãn lồng vòng bướm hứng hoa bay Xuân muộn tương tư dư hương nhớ Một thuở chăn tằm nằm võng mưa Sương khói hoàng hôn môi mắc cỡ Tay dạo đàn bầu chân đong đưa Mình đi dạo chợ xem hoa tết Múa lân đốt pháo rộn phố người Bánh tét bánh phồng nôn nao quết Làng trên xóm dưới trầu cau cười Đám cưới người ta thuyền hoa bưởi Xuôi chèo mát máy say cung thương Hứng vòng mê nhạc tung thơ mới Mưa xuống thuyền quyên nắng lên đường... MD.10/09/14 LuânTâm
CHUNG THÂN THÍCH CHỜ Mưa dầm cá lóc lên bờ Canh chua đắng đất mẹ chờ ba con Quê mình tình ngĩa vàng son Mưa dầu nắng lửa không mòn thủy chung
Tim đèn dầu cạn bao dung Dạ hương nhóm lửa vô cùng thơm say Nếu không giặc đêm cướp ngày Tảo tần cần kiệm thương hoài xuân quê Lũy tre che suối tóc thề Trăng non e thẹn bờ đê sao mờ Cây đa bến nước ướt mơ Mộng lành lòng đất thành thơ mê hồn Cầu tiên bồng tắm sạch trơn Thương câu vọng cổ tối ôm phong trần Gối rơm võng gió ân cần Lên voi xuống vịnh chung thân thích chờ... MD/10/15/14 LuânTâm
ĐƯỜNG VÀO THƠ MỘNG Thương ơi... Đồng sàn dị mộng nói chi
Dị sàn đồng mộng có khi thiệt tình
"Hôm qua tát nước đầu đình
Bỏ quên cái áo trên cành hoa sen"(1)
Về nhà mẹ tưởng tặng em
Mẹ khen con nhỏ như tiên giáng trần
Cha khen con nhỏ kiệm cần
Nết na nhứt xứ hoa xuân đầu làng
Nửa mừng tủi nửa thở than
Nếu được như vậy ngàn vàng còn thua
Mười năm đưa nắng đón mưa
Vẫn chưa xin được lá bùa yêu riêng
Làm sao dâu thảo rể hiền
Trầu cau sính lễ cưới liền đào nguyên
Năm canh trằn trọc trông tiên
Áo ơi mai mối se duyên tình nghèo
Chập chờn đon đóm ao bèo
Trăng non soi lối mòn đeo đầu đình
Ngang nhà em bóng hoa quỳnh
Áo bà ba trắng bóng nhìn khói sương
Giả đò lỡ bước lạc đường Yêu vào thơ mộng nhà thương ai ngờ Tóc tiên gội gió ngây thơ Dư hương nhóm lửa tình chờ lên ngôi... Nhớ ơi... MD.10/16/14 LuânTâm (1) Ca dao
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.10.2014 06:57:08 bởi LuânTâm >
LẠNH VAI SƯƠNG TUYẾT Đường trần ai lạnh vai sương tuyết Cỡi áo mây choàng bướm hứng hoa Lạc bước rừng thiền thuyền quyên biết Hồng trần mình mộng ta ơn nhà ... MD.10/16/14 LuânTâm
DÒNG SÔNG LÃNG QUÊN
Chân tay rồi cũng sẽ bỏ ta
Mắt môi tan biến với màu hoa
Trái tim khô héo thành dấu hỏi
Cơm áo lạnh lùng quên thịt da
Những bãi cỏ non lỗi hẹn hò
Những đồi hoa trái hết thơm tho
Thơ tình cũng mực phai giấy nát
Bến vắng trăng khuya lạnh bóng đò
Chỗ vui cũng hết trốn chỗ buồn
Mưa nắng đi về hết nhớ thương
Còn giọt sương nào vương lưới nhện
Cơn gió bạo tàn phá vỡ luôn
Hoa lau rụng trắng bến sông đào
Thuyền đến thuyền đi sóng nước đau
Bọt bèo hốt hoảng quên tăm cá
Đêm tối còn ai cùng đếm sao
Lời hứa trọn đời tay nắm tay
Má đào e thẹn dấu tóc mai
Nón che môi hẹn môi khao khát
Móng tay ngơ ngẩn dấu son phai
Bụi bờ, gò đống dễ làm quen
Đường tối hết thơ: chẳng cần đèn
Sâu đêm tình tự quên dế khóc
Nhang khói không buồn bị bỏ quên
Ai nhớ ai quên ai tiếc thương
Dấu chân tuyết phủ ôm mặt đường
Ngày tàn nắng xế đi qua ngõ
Tóc gội trưa hè hết gửi hương
Dấu tay màu mắt trong sách xưa
Len lén trao nhau một chiều mưa
Chiếc khăn thêu tắt hai tên ghép
Cũng rã tan thành chuyện đời xưa
Cành mục cây khô quá đau lòng
Gió qua đỉnh núi gửi buồn sông
Bụi hồng không nỡ quên gót đỏ
Cũng đành lủi thủi theo gió đông
Còn chiếc bóng nào sợ lẻ loi
Bay qua bay lại kiếm chỗ ngồi
Hoài công thăm hỏi thềm tro bụi
Tìm chút mộng hồng đã xa xôi
Xương cốt chậm tan sẽ bị đào
Dời đi dời lại mãnh hồn đau
Mưa bay gió cuốn khăn tang mất
Hoa dại cỏ may cũng nghẹn ngào
Nghìn kiếp đam mê đã về đâu
Biển xanh sóng gọi cánh chim nào
Mây hồng lụa trắng không cho mộng
Hay mộng lững lờ hẹn kiếp sau
Giọng nói tiếng cười chỉ dành riêng
Đêm xuân chăn gối sao lặng im
Phòng hoa bụi bám đau chân nhện
Nhện đã chết khô dấu dịu hiền
Bờ bến ngọt ngào đã hư không
Chỉ còn trơ trọi gốc ngô đồng
Thu về không lá vàng thay áo
Phượng hoàng rụng cánh hết rỉa lông
Lửa mắt lửa môi lửa bắt đền
Chỉ còn gió lạnh tủi rêu quen
Hoa tàn bướm rã ve phơi xác
Lạnh lẽo bên dòng sông lãng quên…
MD 11/09/05
LuânTâm Thân tặng Dương Quân
(1) Sau khi đọc xong bài thơ tuyệt vời “Lời Vĩnh Biệt” của nhà thơ Dương Quân, tôi thực sự vô cùng sững sờ xúc động, soi rọi lại những đau xót trong kiếp người, trong hoàn cảnh bi đát riêng mình... nên có “Dòng Sông Lãng Quên". “Lời Vĩnh Biệt” của DQ. đã được đăng trong “Tuyển Tập Mùa Thu", Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, Trung Tâm Florida -ĐNHK xb, 2005, tr. 166-170 (Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”,MinhThư xb,MD,USA.2007)
NGHIÊNG THÀNH THƠ NGÂY "Đi đâu cho thiếp đi cùng Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam"(1) Còn hơn kẻ bắc người nam Giàu sang riêng bóng không ham đền vàng Mình tình ta nghĩa tào khang Chung thân chèo chống thiên đàng chung tim Tung mây nước liền cánh chim Quê hương áo mẹ dịu hiền lòng cha
Qua ngày dâu bể khổ qua Bướm vòng chim hót thăng hoa tiên bồng Mưa cát trắng nắng bụi hồng Khói xanh mắt tím sương trong gió cười
Gối tay ghiền gối sách vui Tên bay ngược đạn lạc xuôi mặc đời Rau răm đắng đất cải trời Hoa sen bông súng rong chơi xuân cùng
Về đâu cho cho em về chung Đàn cò con nhỏ vẫy vùng tinh anh Hương hoa bưởi lửa hoa chanh Bướm thiêng ru mộng nghiêng thành thơ ngây...
MD.10/17/14 LuânTâm (1) Ca dao
ĐỈNH TRỜI HÔN MÊ Trông mưa chờ nắng đợi sương Mắt xanh sóng bạc đầu tương tư còn Rừng già mỏi núi trẻ mòn Thông khô chân hạc gót son nõn nà
Tài tình tài tử tài hoa Trăng tàn sao rụng sương sa ròng ròng Bóng tan hình biết còn không Mộng dài mộng ngắn mộng hồng mộng vương Hoa chờ bướm đợi dâng hương Mắt nai thơ thần thiên đường tình ca Dấu yêu dấu nhớ mặn mà Đi đâu cũng vội về nhà ấm êm Cho rồi cho nữa cho thêm Khát khao ngày hứng tung đêm không rời Mặc ai đỏ đạo đen đời Ta ru mình ngủ kiếm lời hôn mê... MD.10/18/14 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.10.2014 20:03:36 bởi LuânTâm >
ĐỎ ĐEN ĐIÊN ĐẢO Ngưu tầm ngưu đầu mã tầm mã diện Nhân gian điên đảo đen đỏ giả nhân Sâu bọ lên voi người xuống chó biển Đảng gian cướp đất bán nước buôn dân ...
MD.10/19/14 LuânTâm
CHONG ĐÈN NƯỚC MẮT Mẹ ru con ngủ say rồi Chong đèn bắt muỗi nghiêng trời mưa giông Chập chờn nhang khói đau lòng Cua con lột hết hát rong rêu sầu
Vá may áo lạnh đêm thâu Tay tiên mắt phật bạc đầu cầu kinh Gót phèn sen trắng quê mình Mẹ nghèo vàng bạc giàu tình nghĩa nhân Thắc lưng buộc bụng tảo tần Cơm thơm canh ngọt dành phần chồng con Áo nâu chân đất không mòn Suối thương nguồn sữa mẹ còn tinh hoa "Trăng bao nhiêu tuổi trăng già" Sông bồi núi lở ơn cha mẹ đầy Giặc về cướp ruộng đất cày Phá rừng đốt rẩy đoạ đày mồ côi Mẹ ru con ngủ thôi nôi Chong đèn nước mắt ngập trời bão ngông Nhang tàn khói lạnh lên đồng Cua con lột hết xuân trong bể sầu... MD.10/19/14 LuânTâm
BỤI HỒNG VƯƠNG GÓT
Tiếng khóc xa nhau thật não lòng
Trăm năm hò hẹn cũng thành không
Mai sau trăng rụng trên dòng tóc
Mắt có long lanh môi có hồng
Duyên nợ ba sinh quá mơ hồ
Cho nên dệt mãi chưa thành thơ
Mười năm gặp gỡ bao nhiêu mộng
Tình vẫn nổi trôi vẫn dật dờ
Mây tự nghìn xưa như áo màu
Lững lờ để gió gọi chiêm bao
Không bờ không bến không thuyền mộng
Quanh quẩn mê say chẳng lối vào
Có lẽ người chỉ là mây hồng
Cho nên áo lụa quá bềnh bồng
Cho nhìn một chút rồi tan biến
Vóc dáng mơ hồ mắt hư không
Có lẽ người chỉ là khói bay
Cho nên mờ mịt nhớ thương hoài
Không hình không bóng không cho gặp
Hờ hững bỏ quên kẻ lưu đày
Có lẽ người chỉ là giọt sương
Cho nên không giữ một chút hương
Chưa quen đã thẹn thùng quay mặt
Đã tan nhanh như một giọt đường
Có lẽ người chỉ là gió trưa
Mơ màng đem lại chút hương xưa
Thẩn thờ hồn dạo chơi rừng núi
Văng vẳng bên tai tiếng cợt đùa
Có lẽ người chỉ là trăng non
Cho nên còn mãi lo dỗi hờn
Không lo trang điểm buồn son phấn
Chờ đến bạc đầu vẫn cô đơn
Có lẽ người chỉ là ánh sao
Cho nên xa cách vẫn ngọt ngào
Hư hư thực thực lòng như tuyết
Trong trắng ngọc ngà đến nghìn sau
Có lẽ người chỉ là hương hoa
Cho nên chưa đượm đã phôi pha
Ngẩn ngơ tình vội bay theo áo
Áo cũng lạnh lùng vội tránh xa
Có lẽ người chỉ là bướm vàng
Cho nên chưa hợp đã vội tan
Giấc sầu lận đận tàn hương phấn
Mờ mịt vòng bay khóc lỡ làng
Người là tiên hay tiên là người
Mà sao nghìn kiếp vẫn xa xôi
Có gần thì cũng như hư ảo
Chưa hẹn mà sao lỗi hẹn rồi
Mây khói trăng sao đã nhạt nhòa
Gió sương hoa bướm tiên quá xa
May còn hạt bụi hồng vương gót
Kiếp khác dẫn đường ta gặp ta…
MD 03/31/03
LuânTâm
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”, MinhThư xuất bản ,MD/USA.2007, tr.296-298)
ƯỚT MÔI MƯA HỒNG Thương ơi... Buồn thật tình vui sao trăng lặn Sóng biển tình ca dao em thơ Bạc đầu tiên cá câu anh tặng Trái cấm cung đền môi hoa chờ... Nhớ ơi...
MD.10/20/14 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.10.2014 00:49:54 bởi LuânTâm >
MƯA BỤI GIÓ BAY
Hoàng hôn bóng lạnh mưa bụi bay Gót chân thỏ trắng lưng trần ai Mây căng áo ngủ quên hẹn gió Trăng non nõn suối tóc tiên dài ...
MD.10/21/14 LuânTâm
GIÓ LÀNH THƠ MỘNG
Quê hương sương khói vương thu sầu Ốc mượn hồn ai hay ngậm châu Tung mây hứng gió lành thơ mộng Đom đóm mắt nai bay qua cầu...
MD.10/21/14 LuânTâm
MƯA NGUỒN DẤU YÊU
Người về ngơ ngẩn dấu buồn Dấu thương dấu nhớ mưa nguồn dấu yêu Vườn xưa nhà cũ tiêu điều Hố bom vỏ đạn đánh liều hồi sinh
Cho ta hương nhớ ân tình Cho mình hương áo mê nhìn bướm hoa Cho trăng non cấm rừng già Cho gió thơm tóc tiên nga dỗ dành
Nâng hoa bưởi hứng hoa chanh Cỡi mây trườn sóng mắt xanh học trò Ngập ngừng ấp úng vòng vo Thương hoa mắc cỡ nhớ dò bướm thiêng Khổ qua khát sữa bình yên Cho trăng ăn mật thuyền quyên mộng thường Dài lưng tốn vải văn chương Tuy hai mà một thiên đường tình ca... MD.10/21/14 LuânTâm
ÂN TÌNH THƠ MỘNG Thương ơi...
Em tri kỷ anh tri âm Sóng to gió lớn không lầm than thương Ngây thơ chung mộng chung trường Bao la hoa nắng mộng thường mưa say
Em tiên bồng anh trần ai Tuy hai mà một thương hoài nghìn năm Mặc người đen đỏ ác thâm Trời riêng một góc ta nằm mình mơ
Em tung nhạc anh hứng thơ Cung thương điệu nhớ vô bờ dấu yêu Tên bay đạn lạc dám liều Đói no ấm lạnh nâng niu ngọt ngào
Em trồng trầu anh trồng cau Vòng tay cổ tích cho nhau chân tình Trăm năm chớp mắt giật mình Hồng ân kỳ ngộ hồi sinh xuân hồng... Nhớ ơi... MD.10/21/14 LuânTâm
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 11 bạn đọc.
Kiểu: